Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 395: Chiếc Lưới Vô Hình

Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng còn vương trên những mái nhà ngói xanh của Thành Thiên Phong, nhuộm một màu vàng cam u tịch lên khung cảnh đang dần chìm vào đêm. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm của đất và hơi gió se lạnh mang theo dự cảm về một cơn mưa. Anh đã sẵn sàng.

Khi anh quay lại, ánh đèn dầu leo lét trên bàn đã được Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y sắp xếp ngay ngắn. Ngọn lửa nhỏ nhảy múa, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên bức tường gỗ, khiến không gian vốn đã trầm lắng càng thêm phần u ám. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, những xấp tài liệu mà Thư Lại Cảnh đã cung cấp trải rộng, từng nét chữ nguệch ngoạc ghi chép về các giao dịch đen tối của Quan Đại Nhân giờ đây hiện rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt, như những con sâu bò ngoe nguẩy, tố cáo sự mục ruỗng từ bên trong bộ máy quan trường.

Lâm Dịch ngồi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua từng trang giấy. Mặc dù anh đã đọc đi đọc lại chúng không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi khi nhìn vào, anh lại tìm thấy một chi tiết mới, một manh mối tiềm ẩn.

“Quan Đại Nhân tham lam, đó là điều chắc chắn,” Lâm Dịch mở lời, giọng trầm khàn như thể đang cân nhắc từng từ. “Nhưng y cũng cẩn trọng. Một quan chức có thể leo đến vị trí như y, dù có tham nhũng đến đâu, cũng không phải là kẻ ngu ngốc. Chúng ta cần một ‘mồi câu’ đủ lớn để y không thể chối từ, và một ‘lưới’ đủ kín để y không thoát được.”

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân màu xanh đậm, mái tóc búi gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ tập trung, gật đầu. Nàng đưa tay chỉ vào một đoạn ghi chép về các mỏ khoáng sản và rừng cây quý hiếm mà Quan Đại Nhân đang bí mật kiểm soát.

“Nếu là tài nguyên, chúng ta có thể thao túng thị trường,” nàng nói, giọng rõ ràng và dứt khoát. “Tạo ra một nhu cầu đột biến, đẩy giá lên cao, y ắt sẽ không bỏ qua cơ hội tuồn hàng lậu ra bán. Đặc biệt là những loại gỗ quý hiếm như Mộc Ngân Thảo, thứ mà y độc quyền khai thác trái phép. Sẽ có những thương nhân khác tham gia vào, nhưng Quan Đại Nhân chắc chắn sẽ muốn phần lớn lợi nhuận.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu anh một sơ đồ phức tạp bắt đầu hình thành, với những mũi tên chỉ dẫn dòng chảy của tiền bạc, hàng hóa và quyền lực. *Mỗi cá nhân, mỗi tổ chức đều có điểm yếu,* anh tự nhủ. *Tham lam là một trong những điểm yếu lớn nhất của con người. Quan Đại Nhân cũng không ngoại lệ.* Anh cảm thấy một chút trăn trở khi phải dùng những thủ đoạn này. Dẫu sao, việc thao túng thị trường, lợi dụng lòng tham của người khác, không phải là điều anh tự hào. Nhưng trong thế giới này, đôi khi, để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, người ta phải dấn thân vào những con đường không mấy trong sạch. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh nhắc nhở bản thân, *và để sinh tồn hiệu quả, đôi khi phải làm những việc không theo sách vở.*

Liễu Thanh Y, vẫn trong bộ trang phục kiếm khách màu xanh lục, ngồi im lặng lắng nghe, ánh mắt cương nghị của nàng quét qua những tài liệu trên bàn. Nàng không hiểu sâu sắc về kinh tế hay chính trị, nhưng nàng lại tinh tường về bản chất con người và những âm mưu ngầm.

“Mạng lưới của ta sẽ giúp theo dõi,” Liễu Thanh Y nói, giọng bình thản nhưng đầy uy lực. “Chúng ta có thể biết được mọi động thái của y, từ việc điều động người khai thác đến các chuyến hàng vận chuyển. Nhưng một khi y đã nhúng tay, cần phải có cách để chứng minh rõ ràng, không thể chỉ dựa vào lời đồn. Quan Đại Nhân có thể dễ dàng phủ nhận mọi thứ nếu không có bằng chứng cụ thể.”

Lâm Dịch mở mắt, gật đầu tán thành. Anh dùng một cây bút lông chấm mực, phác thảo sơ đồ mạng lưới tham nhũng và các điểm yếu của Quan Đại Nhân lên một tấm bản đồ nhỏ đặt giữa bàn. Những đường nét đơn giản, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự tính toán sâu xa của anh.

“Đúng vậy. Đó chính là ‘mũi kim’ hành chính,” Lâm Dịch nhấn mạnh, ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi các con đường chính phủ giao nhau với những khu rừng mà Quan Đại Nhân đang khai thác trái phép. “Các giao dịch phi pháp dù có che gi��u thế nào, cũng sẽ để lại dấu vết trên giấy tờ, đặc biệt là khi y phải hợp thức hóa một phần lợi nhuận. Y không thể cứ mãi tuồn hàng lậu mà không khai báo gì. Sẽ có những hợp đồng mua bán giả mạo, những giấy tờ thông quan gian lận, những sổ sách chi tiêu không minh bạch. Chính những thứ đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi.”

Anh nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, ngươi sẽ là người tạo ra ‘mồi câu’ này. Hãy tạo ra một kịch bản kinh doanh hoàn hảo, một nhu cầu đủ lớn để Quan Đại Nhân phải động lòng. Nhưng hãy nhớ, đừng để y nghi ngờ. Hãy để y tin rằng y đang tự mình tìm thấy một cơ hội trời cho.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, bắt đầu ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình, những nét chữ thanh thoát nhưng nhanh chóng lấp đầy trang giấy. Ánh mắt nàng lóe lên sự phấn khích xen lẫn lo lắng. “Ta hiểu. Chúng ta sẽ làm mọi thứ thật tự nhiên. Nhưng Lâm Dịch, nếu kế hoạch này thành công, Quan Đại Nhân sẽ bị bóc trần. Điều đó có thể chọc giận Thẩm Đại Nhân. Chúng ta đã nhắc đến sự nguy hiểm đó rồi.”

Lâm D��ch nhấp một ngụm trà nóng, vị chát của trà lan tỏa trong miệng, giúp anh giữ được sự tỉnh táo. “Đúng, đó là rủi ro. Nhưng cũng chính là cơ hội. Bằng cách làm suy yếu Quan Đại Nhân, chúng ta sẽ buộc Thẩm Đại Nhân phải lộ diện. Dù Thẩm Đại Nhân có ra tay cứu vãn Quan Đại Nhân hay bỏ mặc y, thì đều sẽ bộc lộ thêm thông tin về bản chất của y và mạng lưới phía sau. Chúng ta cần những thông tin đó để chuẩn bị cho những bước đi lớn hơn.”

Anh dựa người vào ghế, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy những con cờ đang di chuyển trên bàn cờ vô hình của chính trường. *Đây không chỉ là cuộc chiến với Quan Đại Nhân, mà là một ván cờ lớn hơn nhiều, với Thẩm Đại Nhân và những thế lực ngầm khác là đối thủ.* Anh biết rằng mỗi bước đi đều phải được tính toán cẩn thận, không được phép mắc một sai lầm nào. Áp lực nặng nề đè lên vai, nhưng anh đã quá quen với điều đó. Từ khi xuyên không đến đây, cuộc đời anh chưa bao giờ thoát khỏi những áp lực của sự sinh tồn.

Liễu Thanh Y đưa ra một cảnh báo khác: “Hắc Sa Bang cũng sẽ không ngồi yên. Nếu thị trường náo động, chúng có thể sẽ tìm cách lợi dụng hoặc gây rối. Mạng lưới của ta sẽ phải căng mình để đối phó.”

Lâm Dịch xoa xoa thái dương. “Đó là điều chúng ta phải chấp nhận. Cuộc chiến này không thể không có thương vong. Nhưng chúng ta sẽ cố gắng giảm thiểu rủi ro. Liễu Thanh Y, ngươi hãy chuẩn bị mạng lưới của mình. Cần phải có những tai mắt khắp Thành Thiên Phong, không chỉ theo dõi Quan Đại Nhân mà còn cả những động thái của Hắc Sa Bang và các thương hội khác. Đặc biệt, ta muốn ngươi tập trung vào những tuyến đường vận chuyển bí mật của Quan Đại Nhân. Chúng ta cần biết chính xác chúng đi từ đâu, qua đâu và đến đâu.”

Cả ba người tiếp tục bàn bạc trong đêm, từng chi tiết nhỏ được mổ xẻ, từng rủi ro được cân nhắc. Ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt lên khuôn mặt đầy suy tư của Lâm Dịch, ánh mắt kiên định của Bạch Vân Nhi và vẻ cương nghị của Liễu Thanh Y. Họ biết rằng họ đang dấn thân vào một cuộc chơi nguy hiểm, nhưng họ cũng tin rằng, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và trí tuệ của Lâm Dịch, họ có thể lật ngược thế cờ. Bên ngoài quán trọ, tiếng gió bắt đầu rít qua những khe cửa, báo hiệu cơn mưa sắp đến, cũng như một cơn bão lớn hơn đang chuẩn bị ập vào Thành Thiên Phong.

***

Mấy ngày sau, tại Thiên Phong Thương Hội, bầu không khí bận rộn nhưng có trật tự vẫn bao trùm mọi ngóc ngách. Tiếng bàn tính lạch cạch vang lên không ngừng từ các quầy hàng, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và tiếng người ra vào nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự giao thương. Mùi giấy mới, mực và gỗ đánh bóng thoang thoảng trong không khí, mang theo cảm giác chuyên nghiệp và sự thịnh vượng giả tạo.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, bước vào phòng làm việc của Trương Quản Sự. Ngoại hình trung bình của Trương Quản Sự không che giấu được đôi mắt sắc sảo và vẻ mặt có chút xảo quyệt. Hắn ta đang cặm cụi kiểm tra sổ sách, ngón tay lướt nhanh trên các con số.

“Trương Quản Sự,” Bạch Vân Nhi cất tiếng, giọng ôn hòa nhưng đầy tự tin. “Có vẻ ngài đang rất bận rộn.”

Trương Quản Sự ngẩng đầu lên, thấy Bạch Vân Nhi, hắn ta lập tức nở nụ cười xã giao. “Ôi, là Bạch tiểu thư. Mời ngồi, mời ngồi. Thương hội lúc nào cũng có trăm công nghìn việc. Không biết Bạch tiểu thư đến đây có chuyện gì cần ta giúp đỡ?”

Bạch Vân Nhi ngồi xuống ghế đối diện, đặt một tập giấy đã được chuẩn bị sẵn lên bàn. “Thật ra, ta đến đây là để bàn về một thương vụ lớn. Gần đây, Lạc Nguyệt Quán của chúng ta đang có kế hoạch mở rộng, đặc biệt là về mảng trang trí nội thất và các vật liệu đặc biệt cho những công trình lớn sắp tới. Chúng ta cần một lượng lớn Mộc Ngân Thảo thượng hạng. Ngài biết đấy, loại gỗ này không chỉ đẹp mà còn có những đặc tính riêng biệt, rất được giới quý tộc ưa chuộng.”

Trương Quản Sự nhướng mày. “Mộc Ngân Thảo? Loại này khá khan hiếm, đặc biệt là nguồn chính thường bị kiểm soát bởi… à, không có gì. Ta biết loại gỗ này được dùng để chế tác đồ trang trí tinh xảo, nhưng nhu cầu hi��n tại không quá cao. Liệu Bạch tiểu thư có nhầm lẫn không? Lạc Nguyệt Quán cần một lượng lớn như vậy sao?” Hắn ta có vẻ tò mò, và một chút nghi ngờ. Mộc Ngân Thảo quả thực là một loại gỗ quý, nhưng nguồn cung thường không ổn định, và phần lớn đều nằm trong tay những kẻ có thế lực, không công khai trên thị trường.

Bạch Vân Nhi mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tính toán. “Không nhầm lẫn đâu, Trương Quản Sự. Chính vì nó khan hiếm nên mới có giá trị. Chúng ta đang có những đơn đặt hàng lớn từ các thế gia ở kinh thành, họ muốn trang trí phủ đệ bằng loại gỗ này để thể hiện sự sang trọng và địa vị. Vì vậy, giá cả có thể đẩy lên cao một chút, miễn là có đủ hàng và chất lượng đảm bảo. Chúng ta sẵn sàng trả giá cao hơn thị trường thông thường, miễn là ngài có thể cung cấp đủ số lượng chúng tôi cần trong thời gian sớm nhất.”

Nội tâm Bạch Vân Nhi thầm nghĩ: *Cá đã bắt đầu cắn câu.* Nàng biết rõ sự cám dỗ của lợi nhuận có thể khiến Trương Quản Sự gạt bỏ mọi nghi ngờ. Hắn ta là một thương nhân thực dụng, chỉ nhìn vào con số.

Trương Quản Sự vuốt râu, ánh mắt lấp lánh sự tính toán. Một nhu cầu đột biến, một mức giá cao hơn thị trường… điều này quả thực là một cơ hội lớn. Hắn ta biết rõ ai là người kiểm soát nguồn Mộc Ngân Thảo ở Thành Thiên Phong, và cũng biết rõ những mối quan hệ mờ ám đằng sau. Nếu có thể hợp tác với họ để tuồn hàng ra ngoài, lợi nhuận sẽ khổng lồ.

“Để ta xem xét,” Trương Quản Sự nói, giọng đã có phần mềm mỏng hơn. “Mộc Ngân Thảo là mặt hàng đặc biệt, không phải cứ muốn là có. Nhưng nếu Lạc Nguyệt Quán thực sự nghiêm túc và sẵn sàng chi trả xứng đáng, ta tin rằng Thiên Phong Thương Hội có thể tìm cách đáp ứng. Chỉ là, giá sẽ không rẻ đâu, Bạch tiểu thư. Và việc vận chuyển cũng sẽ cần một thời gian nhất định.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt không hề thay đổi. “Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó. Ngài chỉ cần báo giá, và chúng ta sẽ tiến hành ký kết hợp đồng. Số lượng cụ thể và thời gian giao hàng, ta đã ghi rõ trong tập t��i liệu này. Ngài có thể tham khảo.”

Nàng đẩy tập giấy về phía Trương Quản Sự. Hắn ta vội vàng cầm lấy, lật giở từng trang. Những con số được viết rõ ràng, mức giá đề xuất thực sự hấp dẫn. Ánh mắt hắn ta lộ rõ vẻ tham lam và phấn khích.

“Được, được! Ta sẽ liên hệ với những đối tác của mình ngay lập tức. Bạch tiểu thư cứ yên tâm, Thiên Phong Thương Hội sẽ làm hết sức mình để đáp ứng nhu cầu của quý vị,” Trương Quản Sự cam đoan, vẻ mặt đã tươi rói hơn hẳn. Hắn ta không hề hay biết rằng mình đang trở thành một mắt xích trong chiếc lưới vô hình mà Lâm Dịch đã giăng ra.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, Lâm Dịch đang ngồi trong một quán trà nhỏ, kín đáo quan sát động thái từ Thiên Phong Thương Hội. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy rõ cửa chính của thương hội. Khi Bạch Vân Nhi bước ra, anh thấy nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để anh biết rằng bước đầu tiên đã thành công.

*Con người luôn bị chi phối bởi lợi ích,* anh thầm nghĩ. *Trương Quản Sự, Quan Đại Nhân, hay bất kỳ ai khác, đều không thoát khỏi quy luật đó. Tri thức về bản chất này chính là vũ khí mạnh nhất.* Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Kế hoạch đang tiến triển đúng như dự kiến. Giờ đây, chỉ cần chờ đợi Quan Đại Nhân sa vào bẫy mà thôi.

***

Buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn sau rặng núi phía Tây, hắt lên một màu tím hồng lên bầu trời Thành Thiên Phong, Lâm Dịch ngồi trong một quán trà nhỏ, yên tĩnh bên bờ hồ. Không gian quán trà thanh bình, tiếng rót trà nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện rì rầm của vài ba vị khách thưa thớt, cùng tiếng chim hót líu lo từ ngoài vườn, tạo nên một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng. Mùi trà thơm ngát quyện với hương hoa nhài từ những khóm cây ngoài cửa sổ, mang lại một cảm giác thư thái hiếm hoi trong những ngày tháng đầy toan tính này.

Liễu Thanh Y bước vào, dáng người cao ráo, thanh thoát, vẫn trong bộ trang phục màu xanh quen thuộc, ánh mắt cương nghị của nàng quét một lượt qua quán trà rồi dừng lại ở Lâm Dịch. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu nàng ngồi xuống. Một ấm trà nóng được mang đến, hơi nước bốc lên nghi ngút.

“Ngươi đã có tin tức rồi sao?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, không nhanh không chậm. Anh nhâm nhi chén trà, ánh mắt sắc bén ẩn chứa sự suy tính sâu xa.

Liễu Thanh Y gật đầu, rót cho mình một chén trà. “Đúng vậy. Như dự đoán của ngươi. Quan Đại Nhân đã bắt đầu hành động. Kể từ khi tin đồn về nhu cầu Mộc Ngân Thảo tăng vọt lan truyền, y đã trở nên sốt sắng. Các đội khai thác của y đang hoạt động mạnh hơn bình thường ở khu rừng phía Bắc, gần biên giới. Có vẻ y đã sa vào bẫy của ngươi, không thể cưỡng lại được miếng mồi béo bở đó.”

Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Lâm Dịch. *Sự tham lam, quả nhiên là con dao hai lưỡi.* Anh đã lường trước được điều này. Quan Đại Nhân, một kẻ đang ở trong tình thế khó khăn, bị Hắc Sa Bang chèn ép và cần tiền để củng cố vị thế, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm lời nhanh chóng như vậy.

“Tốt,” Lâm Dịch nói, giọng anh có một sự hài lòng k��n đáo. “Giờ là lúc chúng ta cần phải chuẩn bị ‘mũi kim’ cuối cùng. Ngươi hãy thu thập bằng chứng về những chuyến hàng lậu đó, đặc biệt là tuyến đường và thời gian vận chuyển. Cần phải thật chính xác.”

Liễu Thanh Y hơi nhíu mày. “Để làm gì? Để chúng ta chặn đứng chúng sao? Hay để trực tiếp tố cáo y?”

Lâm Dịch lắc đầu. “Không. Chặn đứng chúng lúc này sẽ khiến y cảnh giác, và có thể y sẽ hủy bỏ toàn bộ. Trực tiếp tố cáo cũng chưa phải là thời điểm thích hợp, bởi chúng ta cần một bằng chứng đủ sức nặng để không ai có thể bao che cho y. Chúng ta cần biết chính xác khi nào y sẽ cần ‘hợp thức hóa’ những chuyến hàng đó. Sẽ có một ‘điểm giao thoa’ giữa hoạt động phi pháp và bộ máy hành chính công khai của y. Đó là lúc chúng ta sẽ ra tay.”

Anh đặt chén trà xuống bàn, hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt đầy tính toán. “Mọi thứ đều phải có giấy tờ, Liễu Thanh Y. Ngay cả một kẻ tham lam như Quan Đại Nhân cũng không thể cứ mãi vận chuyển hàng hóa mà không có một vỏ bọc hợp pháp nào. Y sẽ phải làm giả các giấy tờ thông quan, các hợp đồng mua bán, hoặc khai khống sản lượng khai thác hợp pháp để che đậy phần lớn số hàng lậu. Đó chính là những ‘mũi kim’ mà ta nói. Những bằng chứng về sự gian lận hành chính, sự sai lệch trong sổ sách công khai so với thực tế, sẽ là đòn chí mạng.”

Liễu Thanh Y lắng nghe một cách chăm chú. Nàng không hiểu hết những thuật ngữ phức tạp mà Lâm Dịch dùng, nhưng nàng hiểu được ý nghĩa cốt lõi: Lâm Dịch không chỉ muốn vạch trần tội ác, mà còn muốn chứng minh sự gian lận một cách không thể chối cãi, thông qua những quy tắc mà chính bộ máy quan trường tự đặt ra. Điều này đòi hỏi sự tinh vi và kiên nhẫn.

“Ngươi muốn chúng ta theo dõi từng chi tiết của quá trình đó, để bắt quả tang y khi y đang cố gắng hợp pháp hóa những gì y đã đánh cắp?” Liễu Thanh Y hỏi, giọng nàng lộ rõ vẻ ngạc nhiên trước sự xảo quyệt của kế hoạch.

“Chính xác,” Lâm Dịch khẳng định. “Thông tin về các chuyến hàng lậu và tuyến đường vận chuyển không chỉ giúp chúng ta xác định th��i điểm ‘điểm giao thoa’ đó, mà còn có thể hé lộ những manh mối về các hoạt động phi pháp khác hoặc những liên minh ngầm của Quan Đại Nhân. Có thể y không chỉ bán Mộc Ngân Thảo cho Thiên Phong Thương Hội, mà còn tuồn cho những thế lực khác nữa. Hoặc có thể y đang che giấu một mạng lưới rộng lớn hơn, liên quan đến các loại hàng hóa cấm khác. Hãy để mạng lưới của ngươi hoạt động hết công suất. Mỗi chi tiết nhỏ đều quan trọng.”

Anh lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ được bọc bằng da cũ, cẩn thận mở ra. Đó chính là "Cẩm Nang Kế Sách" mà anh đã dày công ghi chép, với những sơ đồ, ghi chú và phân tích về cấu trúc quyền lực, kinh tế của Đại Hạ vương triều, cùng với những chiến lược mà anh đã học được từ thế giới hiện đại. Anh lướt qua một trang có vẽ sơ đồ các tuyến đường giao thương và các điểm kiểm soát hành chính.

“Ta muốn ngươi tập trung vào các chốt kiểm soát biên giới, các trạm thuế, và đặc biệt là các văn phòng quản lý tài nguyên. Quan Đại Nhân cần phải thông qua một trong những cơ quan n��y để ‘rửa sạch’ số hàng lậu của mình.” Lâm Dịch chỉ vào vài điểm trên bản đồ phác thảo trong cuốn sổ.

Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. Nàng hiểu rằng đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, và Lâm Dịch đang dẫn dắt họ theo một con đường đầy rẫy cạm bẫy nhưng cũng đầy hứa hẹn. Nàng tin tưởng vào trí tuệ của anh.

“Ta hiểu rồi. Ta sẽ điều động người của mình. Chúng ta sẽ có được mọi bằng chứng cần thiết,” Liễu Thanh Y đáp, giọng nàng tràn đầy quyết tâm.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. *Việc Quan Đại Nhân sa vào bẫy này sẽ đẩy y vào một tình thế khó xử, buộc y phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ Thẩm Đại Nhân, chính thức kéo Thẩm Đại Nhân vào cuộc chiến.* Anh biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Sự biến động trên thị trường tài nguyên sẽ thu hút sự chú ý không chỉ của Quan Đại Nhân mà còn của các thế lực khác, bao gồm cả Hắc Sa Bang hoặc Thiên Phong Thương Hội, mở ra những xung đột mới. *Mình đang dần trở thành một ‘kẻ thao túng’ lão luyện trong chính trường,* anh tự trào. *Khả năng của mình sẽ được thử thách nhiều hơn trong các cuộc đối đầu với những thế lực lớn hơn.*

Cả hai đứng dậy, trả tiền trà rồi rời quán. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Gió bắt đầu mạnh hơn, mang theo những hạt mưa li ti đầu tiên. Thành Thiên Phong chìm vào tĩnh lặng, nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên đó, một cơn bão chính trị đang cuộn trào, được kích hoạt bởi một chiếc lưới vô hình mà Lâm Dịch đã giăng ra. Anh ngước nhìn bầu trời đêm, cảm nhận những giọt mưa lạnh buốt chạm vào mặt. Anh đã sẵn sàng cho mọi thử thách sắp tới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free