Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 394: Bí Mật Động Trời: Kế Hoạch Đả Kích

Màn đêm buông xuống, lạnh lẽo và tĩnh mịch bao trùm con phố Thành Thiên Phong, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ. Trong một căn phòng riêng biệt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh đèn dầu mờ ảo chiếu rọi, Lâm Dịch ngồi lặng lẽ trước bàn, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu sự tập trung cao độ. Trên mặt bàn gỗ đã cũ, những tờ giấy gói ghém cẩn thận từ Thư Lại Cảnh giờ đã được trải ra, hé lộ từng dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng đầy rẫy thông tin động trời.

Mùi giấy cũ, mực nhạt và một chút ẩm mốc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương trà thanh đạm mà anh tự pha. Lâm Dịch cẩn thận sắp xếp chúng thành từng chồng, từng trang, như một nhà khảo cổ đang tái hiện lại một nền văn minh đã mất. Anh ghi chú những điểm quan trọng bằng một cây bút lông nhỏ, đôi khi lại nhíu mày trầm tư, đôi khi lại khẽ lắc đầu thở dài. Mỗi con số, mỗi cái tên, mỗi ngày tháng đều được anh phân tích kỹ lưỡng, đ��i chiếu với những thông tin ít ỏi mà Liễu Thanh Y và Bạch Vân Nhi đã thu thập được trước đó.

“Không ngờ,” anh lẩm bẩm trong đầu, “cái tên Thẩm Đại Nhân này lại xuất hiện sớm đến vậy, và lại theo một cách đầy tai tiếng như thế.” Ban đầu, Thẩm Đại Nhân chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một thế lực quyền quý mà Quan Đại Nhân khao khát dựa dẫm. Nhưng giờ đây, qua những tài liệu này, anh nhận ra sợi dây liên kết giữa Thẩm Đại Nhân và các hoạt động tham nhũng của Quan Đại Nhân không chỉ là sự bảo kê đơn thuần, mà còn là một mạng lưới lợi ích chằng chịt, phức tạp hơn rất nhiều. Những khoản tiền khổng lồ được chuyển đi, những mảnh đất phì nhiêu bị chiếm đoạt, những mỏ khoáng sản bị khai thác trái phép… tất cả đều được che đậy dưới những danh nghĩa hợp pháp đầy giả tạo, và sau mỗi giao dịch, luôn có dấu vết của Thẩm Đại Nhân hoặc những thuộc hạ thân cận của y.

Lâm Dịch đưa tay xoa xoa thái dương. Anh đã từng đối phó với những kẻ tham lam, những tên cường hào ác bá, nhưng đây là lần đầu ti��n anh chạm trán với một hệ thống tham nhũng quy mô lớn đến vậy, ăn sâu vào tận gốc rễ của triều đình. Nó giống như một con bạch tuộc khổng lồ, mỗi xúc tu đều vươn tới một ngóc ngách của xã hội, hút cạn sinh lực của bách tính. “Mỗi con số này đều là mồ hôi nước mắt của bách tính, và cũng là gông xiềng cho Quan Đại Nhân,” anh tự nhủ. Nhưng đồng thời, nó cũng là một gọng kìm siết chặt lấy những người dân lương thiện, những thương nhân nhỏ bé, và cả những người như anh, đang cố gắng tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Anh vẽ một sơ đồ mối quan hệ trên một mảnh giấy trắng khác, nối các tên, các khoản tiền, các địa điểm bằng những đường nét phức tạp. Quan Đại Nhân chỉ là một mắt xích trong chuỗi, một con rối bị điều khiển bởi những thế lực lớn hơn, mà đỉnh điểm có lẽ là Thẩm Đại Nhân. Nhưng không chỉ có vậy, còn có những thương nhân giàu có, những thế gia địa phương, thậm chí là những kẻ thuộc giới giang hồ cũng được nhắc đến một cách mơ hồ trong những ghi chép này. Chúng tạo thành một mạng lưới hỗn tạp, giao thoa giữa quyền lực, tiền bạc và bạo lực.

Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Nắm giữ những bí mật này cũng đồng nghĩa với việc anh tự đặt mình vào một vị trí cực kỳ nguy hiểm. Anh không chỉ là mục tiêu của Hắc Sa Bang, mà giờ đây, anh còn có thể trở thành cái gai trong mắt của cả bộ máy quan lại tham nhũng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh luôn tin tưởng điều đó. Nhưng một vũ khí càng mạnh thì càng dễ gây sát thương, không chỉ cho kẻ địch mà còn cho chính người sử dụng.

Anh nhớ lại những lời Thư Lại Cảnh đã nói: “Ta cần tiền để trả nợ. Và… và ta cần một con đường sống.” Hắn ta đã bán đứng chủ cũ, bán đứng cả lương tâm chỉ để sinh tồn. Và Lâm Dịch hiểu điều đó hơn ai hết. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Nhưng liệu anh có thể giữ vững được những nguyên tắc của mình khi dấn thân vào vũng lầy này? Liệu anh có trở thành một kẻ giống như Thẩm Đại Nhân, sử dụng quyền lực và tri thức để thao túng người khác? Câu hỏi đó lẩn khuất trong tâm trí anh, khiến anh chốc lát cảm thấy một sự mệt mỏi vô hạn.

Anh khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội. Vị chát nhẹ tan trong khoang miệng, giúp anh lấy lại sự tỉnh táo. Anh không thể lùi bước. Anh đã dấn thân quá sâu vào cuộc chiến này, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người anh muốn bảo vệ: Vương Đại Trụ, Bạch Vân Nhi, và cả những người dân lương thiện ở Thành Thiên Phong. Hơn nữa, những thông tin này, nếu được sử dụng đúng cách, có thể là một cơ hội vàng để anh không chỉ đánh bại Hắc Sa Bang và Quan Đại Nhân, mà còn tạo ra một tiền đề vững chắc hơn cho sự phát triển của mình.

Anh tiếp tục sắp xếp tài liệu, phân loại chúng theo từng loại tội trạng: tham ô, nhận hối lộ, lạm dụng chức quyền, buôn bán chức tước, thao túng thị trường… Mỗi tội danh là một nhát dao đâm vào lòng tin của người dân. Anh phát hiện ra những ghi chép về việc Quan Đại Nhân đã cấu kết với các thương nhân lớn để độc quyền buôn bán muối, sắt, và thậm chí là lương thực, gây ra cảnh đói kém ở một số vùng lân cận. Đây không chỉ là tham nhũng, mà là tội ác.

Khi vầng trăng dần lặn về phía Tây, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh, Lâm Dịch đã hoàn tất công việc của mình. Trước mắt anh là một bức tranh toàn cảnh về sự mục ruỗng của một bộ máy quyền lực, được vẽ nên bằng những con số khô khan nhưng chất chứa bao nhiêu nước mắt và nỗi đau. Anh gom gọn các tài liệu vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, khóa lại cẩn thận. Bên trong chiếc hộp đó không chỉ là giấy tờ, mà là những bí mật có thể thay đổi vận mệnh của cả một vùng đất. Anh đứng dậy, vươn vai, cảm thấy cơ thể rã rời nhưng tâm trí lại vô cùng minh mẫn. Cuộc chơi đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn, nhưng cũng đầy hứa hẹn hơn.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ của Quán Trọ Lạc Nguyệt, vẽ lên nền gạch những vệt sáng vàng óng. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi cỏ cây thoang thoảng từ những khu vườn quanh thành. Tiếng bước chân rộn ràng của những người phục vụ, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và những câu chuyện rôm rả từ sảnh dưới vọng lên, tạo nên một không khí sôi động thường ngày của quán trọ.

Trong một căn phòng riêng biệt trên tầng hai, Lâm Dịch đã triệu tập Liễu Thanh Y và Bạch Vân Nhi. Anh ngồi đối diện với họ, dáng vẻ có phần hơi tiều tụy sau một đêm thức trắng, nhưng đôi mắt anh vẫn sắc bén và tràn đầy năng lượng. Trên bàn trà giữa ba người, chiếc hộp gỗ nhỏ mà Lâm Dịch đã cất giữ tài liệu đêm qua được đặt trang trọng.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, trông có vẻ lo lắng hơn thường lệ. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt thông minh nhưng chứa đựng sự bất an không ngừng hướng về phía chiếc hộp gỗ. Nàng đã nghe loáng thoáng về cuộc gặp gỡ bí mật đêm qua và những thông tin mà Thư Lại Cảnh đã "bán" cho Lâm Dịch. Nàng hiểu rằng, bất cứ điều gì liên quan đến quan trường và đặc biệt là những bí mật đen tối của họ, đều tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường.

Liễu Thanh Y, trái lại, giữ vẻ bình tĩnh hơn. Kiếm khách phong độ trong bộ y phục màu xanh thẫm, nàng chỉ khẽ nhíu mày khi nhìn chiếc hộp, ánh mắt có chút tò mò và hứng thú. Nàng biết Lâm Dịch sẽ không phí công sức cho những thông tin tầm thường. Bất cứ điều gì khiến Lâm Dịch phải thức trắng đêm để nghiền ngẫm chắc chắn phải là một con bài chủ chốt.

Lâm Dịch không nói nhiều, anh trực tiếp mở chiếc hộp, lấy ra chồng tài liệu đã được anh phân loại cẩn thận, đặt chúng lên bàn. Mùi giấy cũ và mực nhạt lại một lần nữa lan tỏa trong phòng.

“Đêm qua, ta đã có được những thông tin này từ Thư Lại Cảnh,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng điệu trầm ổn, không nhanh không chậm. “Thông tin này không chỉ vạch trần Quan Đại Nhân, mà còn hé lộ một mạng lưới sâu hơn rất nhiều.” Anh chỉ vào những ghi chép, từng phần từng phần, giải thích những con số, những cái tên, và những giao dịch được ẩn giấu.

Bạch Vân Nhi lắng nghe chăm chú, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Nàng nhận ra một vài cái tên thương nhân lớn, những kẻ mà nàng đã từng phải dè chừng trong giới kinh doanh. “Những con buôn máu lạnh này… chúng kh��ng chỉ thao túng giá cả mà còn cấu kết với quan phủ để ép chết các tiểu thương,” nàng thì thầm, giọng nói lộ rõ sự căm phẫn. “Chúng ta đã nghi ngờ, nhưng không ngờ lại có cả bằng chứng cụ thể như thế này.”

Liễu Thanh Y đưa tay cầm lấy một vài trang giấy, lướt nhanh qua. Ánh mắt nàng dừng lại ở một đoạn ghi chép mơ hồ về “Thẩm gia” và “những khoản chi đặc biệt.” Nàng khẽ hít một hơi sâu. “Thẩm Đại Nhân… xem ra con cá lớn này đã nhúng tay vào sớm hơn ta nghĩ. Ta đã nghe tin đồn về y, về việc y có thế lực ngầm trong giang hồ và cả quan trường, nhưng chưa từng có bằng chứng cụ thể. Những ghi chép này, dù không trực tiếp chỉ đích danh y, nhưng lại vẽ nên một bức tranh rõ ràng về sự liên hệ.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Dấu vết của Thẩm Đại Nhân không hiển hiện rõ ràng trên bề mặt, nhưng lại ẩn sâu trong từng giao dịch, từng quyết định của Quan Đại Nhân. Có vẻ như Quan Đại Nhân chỉ là một con tốt thí, một kẻ được Thẩm Đại Nhân đặt vào vị trí đó để thu lợi cho mình.” Anh ngừng lại một lát, nhìn thẳng vào hai người. “Và việc Thư Lại Cảnh có thể tiếp cận những thông tin này cho thấy, ngay cả trong phủ nha môn, cũng không phải ai cũng một lòng với Quan Đại Nhân. Sự mục ruỗng đã lan rộng, và sự bất mãn cũng vậy.”

Bạch Vân Nhi bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Chúng ta sẽ làm gì với những thứ này, Lâm Dịch? Đây là một con dao hai lưỡi. Nếu chúng ta sử dụng chúng một cách không cẩn thận, chúng ta không chỉ đối đầu với Quan Đại Nhân và Hắc Sa Bang, mà còn có thể chọc giận Thẩm Đại Nhân, một thế lực mà chúng ta chưa hề có chút thông tin cụ thể nào.” Nàng nói, giọng đầy lo lắng. “Nắm giữ những bí mật này có thể khiến chúng ta trở thành mục tiêu của nhiều thế lực hơn nữa.”

Lâm Dịch đặt tay lên chồng tài liệu, cảm nhận sự nặng trịch của chúng. “Ngươi nói đúng, Vân Nhi. Đây quả thực là một con dao hai lưỡi. Nhưng nếu chúng ta không sử dụng nó, chúng ta sẽ mãi mãi bị động. Hắc Sa Bang sẽ không ngừng quấy phá, và Quan Đại Nhân sẽ không ngừng tìm cách loại bỏ chúng ta. Chúng ta cần phải chủ động.” Anh nhìn Liễu Thanh Y. “Thanh Y, mạng lưới của ngươi đã từng nghe ngóng được gì về Thẩm Đại Nhân chưa? Những tin đồn mơ hồ, những hoạt động bất thường?”

Liễu Thanh Y trầm ngâm. “Tin đồn thì rất nhiều. Người ta nói Thẩm Đại Nhân là một kẻ tham lam không đáy, nhưng lại rất khôn ngoan và hiểm độc. Y có mạng lưới tai mắt khắp nơi, không chỉ trong triều đình mà còn len lỏi vào cả các bang phái giang hồ. Y thường sử dụng các bang phái để làm những việc bẩn thỉu mà không để lại dấu vết. Có tin đồn rằng Thẩm Đại Nhân có liên hệ với một vài thế lực tu hành bí ẩn, nhưng đó chỉ là đồn thổi, chưa có ai xác thực được.”

Nghe đến "thế lực tu hành", Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Đó là một khái niệm mà anh đã nghe loáng thoáng từ lâu, những câu chuyện về những kẻ có khả năng siêu phàm, vượt xa người phàm tục. Anh chưa từng thực sự tin tưởng, nhưng cũng chưa bao giờ loại trừ khả năng đó. Thế giới này dường như còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn anh tưởng.

“Dù sao đi nữa,” Lâm D���ch tiếp tục, đưa suy nghĩ trở lại thực tại, “chúng ta không thể để Quan Đại Nhân yên ổn. Việc y cầu cứu Thẩm Đại Nhân đã cho thấy y đang bị dồn vào đường cùng. Đây chính là thời điểm thích hợp để chúng ta giáng một đòn mạnh vào y, không chỉ để loại bỏ một mối họa, mà còn để gửi một thông điệp đến những kẻ khác: chúng ta không phải là những kẻ dễ bị bắt nạt.”

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng từ lo lắng dần chuyển sang quyết tâm. Nàng tin tưởng vào tài trí của Lâm Dịch, và nàng hiểu rằng, trong thế giới này, sự do dự đồng nghĩa với cái chết. “Vậy, kế hoạch của chúng ta là gì, Lâm Dịch? Làm thế nào để chúng ta sử dụng những thông tin này một cách hiệu quả nhất mà không tự chuốc lấy họa vào thân?”

Lâm Dịch mỉm cười nhạt. “Chúng ta sẽ không vội vàng. Một đòn giáng mạnh mẽ cần phải có thời điểm và phương thức thích hợp. Chúng ta sẽ khiến y tự sụp đổ.” Anh nói, giọng điệu kiên định, như thể đã có một kế hoạch rõ ràng trong đầu. "Chúng ta sẽ dùng tri thức làm vũ khí, và thông tin này làm mũi tên."

***

Ánh nắng gay gắt của buổi trưa đã thay thế cho sự dịu mát của buổi sáng, xuyên qua khung cửa sổ và rọi thẳng vào căn phòng. Không khí trở nên nóng bức hơn, nhưng sự căng thẳng trong phòng còn nóng hơn cả cái nắng ngoài kia. Tiếng gió thổi qua cửa sổ mang theo hơi nóng của mùa hè, làm lay động tấm rèm lụa mỏng.

Lâm Dịch đặt một chiếc bình trà mới lên bếp than nhỏ, tiếng nước sôi nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Anh không muốn vội vàng. Anh biết rằng, bất kỳ động thái nào liên quan đến những tài liệu này đều phải được tính toán cẩn thận. Một nước cờ sai lầm có thể khiến tất cả sụp đổ.

Sau một hồi tranh luận và phân tích kỹ lưỡng các khả năng, từ việc tố cáo trực tiếp lên quan trên đến việc công khai thông tin cho dân chúng, Lâm Dịch cuối cùng đưa ra quyết định của mình. Anh đưa mắt nhìn Liễu Thanh Y và Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định, không chút do dự.

“Kế hoạch của chúng ta sẽ là ‘Đả Kích Vô Hình’,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Không phải là một cuộc tấn công trực diện, không phải là một cuộc tố cáo rầm rộ, mà là một chiến dịch làm lung lay uy tín và quyền lực của Quan Đại Nhân từ bên trong và bên ngoài, từng chút một, cho đến khi y không còn chỗ dựa nào nữa.”

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, nàng hiểu ý Lâm Dịch. Trong giang hồ, danh tiếng và uy tín đôi khi còn quan trọng hơn cả kiếm pháp. Nếu một người bị mất uy tín, không ai còn tin tưởng hay nghe theo, quyền lực của họ sẽ tự động suy yếu.

“Thanh Y,” Lâm Dịch tiếp lời, “ta cần ngươi sử dụng mạng lưới của mình. Không phải để công khai những tài liệu này, mà để lan truyền tin đồn. Những tin đồn có kiểm soát. Hãy để những thông tin về sự tham lam, về những giao dịch mờ ám của Quan Đại Nhân, về việc y cấu kết với Hắc Sa Bang, về việc y làm thất thoát ngân khố, len lỏi vào giới giang hồ, vào tai các thương nhân nhỏ, vào tai người dân.”

Liễu Thanh Y cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý. “Tin tức về sự yếu kém và tham lam của một quan lại sẽ lan truyền nhanh hơn dịch bệnh trong giang hồ, đặc biệt là khi nó được ‘nhào nặn’ một cách khéo léo. Những kẻ bị Quan Đại Nhân chèn ép, những người có mối thù với Hắc Sa Bang, sẽ rất sẵn lòng tin vào những tin đồn này, và thậm chí còn thêm thắt vào đó những câu chuyện của riêng họ. Dần dần, Quan Đại Nhân sẽ mất đi sự ủng hộ, ngay cả từ những kẻ từng trung thành với y.” Nàng nói, đôi mắt lóe lên sự sắc sảo. “Ta sẽ cho người sắp xếp. Ta sẽ đảm bảo những tin đồn này được lan truyền một cách tự nhiên nhất, như thể chúng bùng phát từ chính sự bất mãn của dân chúng.”

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. “Chính xác. Chúng ta sẽ không cần phải ra mặt. Hãy để chính những kẻ bị Quan Đại Nhân đàn áp trở thành người kể chuyện. Quan trọng là phải giữ cho thông tin được lan truyền có kiểm soát, không để nó vượt quá tầm tay và trở thành một cuộc nổi loạn không thể kiểm soát. Mục tiêu của chúng ta là làm suy yếu Quan Đại Nhân, không phải là gây ra một cuộc chiến tranh tổng lực lúc này.”

Sau đó, anh quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, ngươi sẽ phụ trách việc chuẩn bị các nguồn lực cần thiết. Những tin đồn này sẽ gây ra sự bất ổn. Các hoạt động kinh doanh của chúng ta phải được bảo vệ chặt chẽ. Đồng thời, ta muốn ngươi tìm hiểu thêm về những cái tên thương nhân lớn được nhắc đến trong tài liệu này. Có thể chúng ta sẽ tìm được những sơ hở, những điểm yếu để lợi dụng.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, tập trung ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình. “Dù có rủi ro, nhưng nếu thành công, đây sẽ là một bước ngoặt lớn. Ta sẽ đảm bảo mọi thứ được chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta cũng cần phải cẩn trọng với Thẩm Đại Nhân. Nếu những tin đồn này làm lung lay Quan Đại Nhân quá nhanh, Thẩm Đại Nhân có thể sẽ ra tay can thiệp sớm hơn chúng ta dự kiến.”

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát lan tỏa trong miệng, xua đi chút mệt mỏi. “Đúng vậy. Đó là lý do vì sao chúng ta cần phải hành động một cách tinh tế. Chúng ta sẽ không trực tiếp tấn công Thẩm Đại Nhân. Mà là gián tiếp. Bằng cách làm suy yếu Quan Đại Nhân, chúng ta sẽ khiến Thẩm Đại Nhân phải lộ diện, phải tự mình nhúng tay vào để cứu vãn tình thế, hoặc tệ hơn là phải bỏ rơi Quan Đại Nhân. Dù là kịch bản nào, nó cũng sẽ khiến Thẩm Đại Nhân bộc lộ thêm nhiều thông tin về bản thân y.”

Trong tâm trí anh, một kế hoạch phức tạp bắt đầu hình thành rõ nét. Anh không chỉ muốn đánh bại Quan Đại Nhân, mà còn muốn hiểu rõ hơn về mạng lưới quyền lực phía sau y, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân. Việc sử dụng thông tin làm vũ khí không chỉ là một chiến lược hiệu quả, mà còn là một cách để anh thăm dò và thu thập thêm dữ liệu.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ. Nắng đã bắt đầu dịu xuống, nhưng những đám mây đen đang dần kéo đến từ phía chân trời, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Anh cảm thấy một sự tương đồng kỳ lạ giữa bầu trời và tình hình hiện tại. Một cơn bão lớn đang ập đến.

“Chúng ta sẽ không vội vàng, nhưng cũng không thể chậm trễ,” Lâm Dịch kết luận, giọng điệu đầy kiên quyết. “Hãy để những tin đồn bắt đầu. Hãy để hạt giống ngờ vực nảy mầm. Và hãy chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và sẽ còn phức tạp hơn nhiều. Nhưng chúng ta đã có trong tay một lợi thế lớn nhất: thông tin và sự chuẩn bị.”

Liễu Thanh Y đứng dậy, kiếm trong bao khẽ kêu một tiếng thanh thúy. Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng và tôn trọng. “Ta hiểu. Ta sẽ hành động ngay lập tức.”

Bạch Vân Nhi cũng gấp cuốn sổ lại, nét lo lắng trên khuôn mặt đã được thay thế bằng sự tập trung và quyết đoán. “Ta cũng sẽ bắt tay vào việc. Hãy để Quan Đại Nhân nếm trải mùi vị của sự nghi ngờ và sụp đổ từ bên trong.”

Lâm Dịch nhìn hai người, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Anh không đơn độc. Anh có những người đồng hành đáng tin cậy, những người cùng anh đối mặt với mọi khó khăn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh thầm nghĩ. Nhưng ít nhất, anh có thể tự tạo ra công bằng cho mình và những người anh yêu quý. Và với những thông tin trong tay, anh tin rằng mình sẽ làm được.

Cảm giác nặng trĩu của những tài liệu trong chiếc hộp gỗ giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một lời hứa, một tiềm năng. Anh sẽ sử dụng chúng để thay đổi cuộc chơi, để lật đổ những kẻ đang chèn ép cuộc sống của người dân. Anh sẽ không trở thành một kẻ quyền thế độc ác, mà sẽ là một người điều khiển cuộc chơi từ trong bóng tối, một "Lạc Thế Chi Nhân" thực sự, sử dụng trí tuệ và sự kiên cường để sinh tồn và bảo vệ những giá trị anh trân trọng.

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Thiên Phong đang dần chìm vào hoàng hôn. Những tia nắng cuối cùng đang le lói trên những mái nhà, và những đám mây đen vẫn tiếp tục kéo đến. Một cơn mưa rào sắp trút xuống, rửa trôi những bụi bặm của thành phố, và có lẽ, cũng là một khởi đầu cho những thay đổi lớn lao sắp diễn ra. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của đất và hơi ẩm trong không khí. Anh đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free