Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 393: Bí Mật Dưới Lớp Vỏ Quan Trường

Màn sương sớm đã tan từ lâu, nhường chỗ cho một buổi chiều êm ả bao trùm Thành Thiên Phong. Ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá dẫn vào Quán Trà Thanh Tâm. Không khí trong quán tĩnh lặng, dịu mát, thoang thoảng mùi trà mộc cùng hương hoa nhài thoang thoảng từ những chậu cảnh đặt gần cửa sổ. Tiếng nước chảy róc rách từ một non bộ nhỏ đặt ở góc phòng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ.

Trong một góc khuất, nơi ánh sáng không quá chói chang và tầm nhìn không bị che khuất, Lâm Dịch ngồi đối diện với Liễu Thanh Y. Giữa hai người là một bàn cờ vây đã bày sẵn, nhưng không quân cờ nào được động đến. Trà trong chén của họ đã nguội đi một chút, hơi nước lượn lờ từ chén trà của Bạch Vân Nhi, người ngồi cạnh Lâm Dịch, lặng lẽ rót thêm nước cho cả ba. Nàng có dáng người thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt qua Lâm Dịch rồi lại quay về phía Liễu Thanh Y, như một người hỗ trợ đắc lực nhưng cũng là một người bạn tâm giao, luôn theo sát mọi suy nghĩ và hành động của Lâm Dịch.

Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò của một người từng trải qua nhiều khó khăn, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự sắc bén và từng trải lạ thường, khẽ nhấp một ngụm trà. Vẻ mặt anh trầm tư, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng trong đầu anh, guồng quay tư duy vẫn đang vận hành với tốc độ chóng mặt. Anh đã nhận được tin báo về việc Quan Đại Nhân đã gửi mật thư cầu cứu Thẩm Đại Nhân, một động thái không nằm ngoài dự đoán của anh.

"Quan Đại Nhân bây giờ như con cá mắc cạn, sẽ cố vùng vẫy. Nhưng càng vùng, càng lộ ra điểm yếu," Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng điệu bình thản như đang bình luận về một ván cờ hơn là một cuộc đối đầu sinh tử. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và dường như Quan Đại Nhân đang nhận ra điều đó một cách đau đớn." Anh đưa tay khẽ vuốt nhẹ quân cờ đen trên bàn, như thể đang cân nhắc một nước đi quan trọng.

Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, ánh mắt cương nghị như lưỡi kiếm sắc bén, gật đầu đồng tình. Nàng khoác trên mình bộ trang phục màu xanh trầm, hòa mình vào không khí yên bình của quán trà nhưng vẫn toát lên vẻ cảnh giác thường trực. "Mạng lưới của ta đã thấy một vài 'con chuột' trong phủ Nha Môn đang rục rịch. Chúng bắt đầu sợ hãi, e ngại rằng con thuyền mà chúng đang nương tựa có thể sẽ chìm bất cứ lúc nào." Nàng dừng lại, đưa mắt nhìn Lâm Dịch, "Chỉ cần một cú hích nhỏ, chúng sẽ tự động nhảy ra khỏi thuyền."

Bạch Vân Nhi đặt chén trà xuống, khẽ nói, giọng ôn hòa nhưng đầy dứt khoát: "Nhưng chúng ta cần đảm bảo rằng những 'con chuột' đó sẽ nhảy đúng hướng chúng ta muốn. Nếu chúng rơi vào tay Hắc Sa Bang, hoặc tệ hơn là Thẩm Đại Nhân, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều." Nàng lo lắng, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch vẫn không hề suy suyển.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua. "Đúng vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin là chìa khóa. Quan Đại Nhân đã phạm sai lầm lớn nhất của một kẻ cầm quyền: để cho lòng tham che mờ lý trí, và để quá nhiều bí mật rơi vào tay những kẻ không đáng tin cậy." Anh quay sang Liễu Thanh Y, ánh mắt sắc lẹm. "Những kẻ thân cận nhất, những kẻ biết rõ nhất những góc khuất trong phủ, chính là những kẻ dễ bị lung lay nhất khi con tàu nghiêng ngả. Mạng lưới của cô có thể xác định được kẻ nào đang sợ hãi nhất, kẻ nào đang tìm đường lui không?"

Liễu Thanh Y trầm ngâm một lát, rồi đáp: "Có một vài cái tên nổi lên. Một trong số đó là Thư Lại Cảnh, một quan lại nhỏ bé phụ trách sổ sách thu chi của phủ Nha Môn. Hắn ta vốn là một kẻ tham lam, nhưng lại nhát gan. Gần đây, hắn thường xuyên lui tới sòng bạc Hắc Long, nợ nần chồng chất. Hắc Sa Bang đang gây áp lực lên hắn để moi thông tin, nhưng hắn lại quá sợ hãi để hợp tác trực tiếp."

Lâm Dịch gật đầu. "Thư Lại Cảnh. Cái tên đó ta đã nghe qua. Một con cờ hoàn hảo. Hắn ta tham lam đủ để bị mua chuộc, nhưng lại nhát gan đủ để không dám phản bội một cách trắng trợn. Và điều quan trọng nhất, hắn ta nắm giữ những bí mật tài chính của Quan Đại Nhân." Anh lại nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi. "Sự sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, không chỉ với ta, mà còn với những kẻ như Thư Lại Cảnh. Khi bản năng sinh tồn bị đe dọa, con người ta sẽ làm mọi thứ để giữ lấy mạng sống."

Bạch Vân Nhi thở dài khe khẽ. "Vậy là chúng ta sẽ lợi dụng nỗi sợ hãi của hắn ta để moi thông tin?" Nàng biết Lâm Dịch không bao giờ ngại dùng thủ đoạn, nhưng đôi khi, nàng vẫn cảm thấy một chút nặng lòng khi nhìn anh phải đối diện với những mặt tối của con người.

Lâm Dịch quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, đôi mắt anh ánh lên một tia phức tạp. "Bạch cô nương, ta không muốn làm vậy, nhưng đây là một cuộc chiến. Chúng ta không có đủ quân lính, không có đủ sức mạnh võ công để đối đầu trực diện với cả Hắc Sa Bang lẫn bộ máy quan lại mục ruỗng. Chúng ta phải dùng trí, dùng thông tin, dùng những điểm yếu của đối thủ." Anh dừng một chút, như đang tự vấn lòng mình. "Đôi khi, để bảo vệ những điều mình trân trọng, người ta phải chấp nhận làm những việc mà bản thân không hề mong muốn. Đó là cái giá phải trả để sinh tồn trong thế giới này." Anh biết, trong sâu thẳm, anh vẫn còn những giá trị của một người hiện đại, nhưng ở đây, trong Đại Hạ vương triều này, anh phải học cách thích nghi, học cách trở nên lạnh lùng hơn. Anh không muốn mình trở thành một kẻ tàn nhẫn, nhưng anh cũng không thể để mình bị nghiền nát.

Liễu Thanh Y hiểu ý Lâm Dịch. "Ta sẽ cho người liên lạc với Thư Lại Cảnh. Hắn ta đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, bị Hắc Sa Bang ép buộc và nợ nần chồng chất. Chắc chắn hắn sẽ tìm một đường thoát." Nàng nói, giọng chắc nịch. "Hắn cần sự bảo vệ, và chúng ta cần thông tin. Đó là một giao dịch công bằng."

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Giao dịch công bằng. Hắn ta phải hiểu rằng, chúng ta không phải là kẻ thù của hắn, mà là hy vọng duy nhất của hắn. Hãy để hắn biết rằng chúng ta có thể cung cấp cho hắn một con đường sống, một cơ hội để thoát khỏi vòng xoáy nợ nần và sự đe dọa của Hắc Sa Bang." Anh nhắm mắt lại một lát, phác thảo kế hoạch trong đầu. "Hãy sắp xếp một cuộc gặp bí mật. Ta muốn tự mình nói chuyện với hắn. Ta muốn nhìn vào mắt hắn, để xem nỗi sợ hãi và lòng tham của hắn lớn đến mức nào."

Bạch Vân Nhi không nói gì, chỉ lặng lẽ rót thêm trà. Nàng biết, Lâm Dịch đã quyết định, và một khi anh đã quyết định, anh sẽ làm đến cùng. Nàng tin tưởng vào sự lựa chọn của anh, dù đôi khi nàng không thể hoàn toàn thấu hiểu được những phức tạp trong tâm trí anh. Nàng chỉ biết rằng, anh luôn cố gắng làm điều tốt nhất cho những người xung quanh, cho gia đình và những người bạn đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc chiến này, với nàng, không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn, mà còn là một cuộc chiến của những giá trị, những lựa chọn.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt anh đã trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, nhưng sự sắc bén thì vẫn còn đó. "Hãy chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ gặp Thư Lại Cảnh vào tối mai. Chợ Linh Dược, một góc khuất ít người qua lại." Anh đã vạch ra kế hoạch khai thác sự hoảng loạn của Quan Đại Nhân, và đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chơi đã bắt đầu trở nên phức tạp hơn, và anh cần phải là người đi trước một bước.

***

Trong khi Lâm Dịch đang lên kế hoạch khai thác những điểm yếu của đối thủ, tại Phủ Nha Môn Thành Thiên Phong, Quan Đại Nhân đang trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất trong cuộc đời quan trường của mình. Đêm đã xuống từ lâu, màn đêm đen đặc bao trùm toàn bộ thành phố, chỉ có ánh trăng khuyết le lói xuyên qua những đám mây mỏng. Trong thư phòng rộng lớn của mình, ánh nến lung lay bập bùng, hắt những cái bóng ma quái lên vách tường, càng làm tăng thêm không khí ngột ngạt, nặng nề. Mùi mực tàu, giấy cũ và một chút hơi ẩm mốc từ những chồng sách chất cao ngất ngưởng hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự tù túng, bí bách.

Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị thường ngày giờ đây đã phờ phạc, mồ hôi lấm tấm trên trán, ngồi trước bàn làm việc. Bộ trang phục quan lại chỉnh tề giờ đây trông có vẻ nhàu nát, như thể đã bị vò nát bởi sự lo lắng tột độ. Đôi mắt y trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, ánh lên vẻ tuyệt vọng và hoảng loạn. Trước mặt y là bức mật thư đã niêm phong cẩn thận, chờ được gửi đến Thẩm Đại Nhân, và một đống sổ sách ghi chép, giấy tờ lộn xộn. Y đang cố gắng xem xét lại những tài liệu mật, những ghi chép về các khoản thu chi bất minh, những giao dịch đen tối mà y đã thực hiện trong suốt bao năm qua.

"Hắc Sa Bang... Lâm Dịch..." Y lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự bất lực. "Ta không thể để mất tất cả! Bao nhiêu năm gây dựng, bao nhiêu công sức mới có được vị trí này!" Y nhớ lại những lời đe dọa của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, những ánh mắt đầy sát khí của đám giang hồ khi chúng đòi hỏi y phải "dẹp yên" Lâm Dịch. Nhưng y đã làm gì được? Lâm Dịch không phải là một kẻ dễ đối phó. Hắn không dùng bạo lực, hắn dùng những thủ đoạn tinh vi, những cái bẫy vô hình mà y không tài nào nhìn thấy được. Những thất bại liên tiếp của Hắc Sa Bang đã chứng minh điều đó.

Y cảm thấy như mình đang bị kẹp giữa hai tảng đá khổng lồ, mỗi tảng đá đều có thể nghiền nát y bất cứ lúc nào. Một bên là Hắc Sa Bang, bạo lực và tàn nhẫn. Một bên là Lâm Dịch, bí ẩn và nguy hiểm hơn gấp bội. Và giờ đây, y đã quyết định đưa Thẩm Đại Nhân vào cuộc. "Thẩm Đại Nhân, chỉ có ngài mới có thể cứu ta." Y thì thầm, như một lời cầu nguyện cuối cùng. Y biết, việc cầu cứu Thẩm Đại Nhân không phải là một lựa chọn không có cái giá phải trả. Thẩm Đại Nhân là một quan chức cấp cao hơn, một kẻ có quyền lực lớn hơn nhiều. Khi Thẩm Đại Nhân nhúng tay vào, y sẽ phải từ bỏ một phần lợi ích, một phần quyền lực, thậm chí là phải chia sẻ bí mật với ông ta. Nhưng ít nhất, đó vẫn tốt hơn là mất tất cả.

Y vươn tay run rẩy, lật từng trang sổ sách cũ nát. Những con số, những cái tên, những địa điểm giao dịch... tất cả đều là bằng chứng cho những hành vi tham nhũng của y. Y phải che đậy chúng, phải xóa bỏ những dấu vết quan trọng nhất, trước khi Thẩm Đại Nhân hoặc bất kỳ ai khác có thể điều tra sâu hơn. Y biết, Thẩm Đại Nhân là một kẻ cáo già, ông ta sẽ không chỉ giải quyết vấn đề bề mặt, mà sẽ đào sâu để tìm ra tận gốc rễ. "Không được, ta không thể để Thẩm Đại Nhân nắm được quá nhiều điểm yếu của mình." Y vò đầu bứt tai, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò trong não.

Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, khiến ngọn nến càng thêm chao đảo, những cái bóng trên tường càng thêm nhảy múa điên cuồng. Y cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì nỗi sợ hãi tột độ đang bao trùm lấy y. Y đã quá quen với việc ngồi trên cao, điều khiển mọi thứ, nhưng giờ đây, y lại là con rối bị giật dây bởi những thế lực vô hình.

"Kẻ nào... rốt cuộc kẻ nào đã làm rò rỉ thông tin về Hắc Sa Bang?" Y tự hỏi, giọng nói đầy sự nghi ngờ và giận dữ. "Lẽ nào có kẻ phản bội trong chính phủ của ta? Hay là bọn Hắc Sa Bang đã bị nội gián?" Y không thể tin tưởng bất cứ ai nữa. Mọi thứ xung quanh y đều trở nên mơ hồ, đầy rẫy hiểm nguy.

Y gọi người lính hầu thân cận nhất vào, giao cho hắn phong mật thư đã niêm phong cẩn thận. "Ngươi, lập tức mang phong thư này đến kinh thành. Giao tận tay cho Thẩm Đại Nhân. Phải nhanh chóng, và tuyệt đối không được để lộ bất kỳ thông tin nào. Đây là việc sống còn của ta, và cả của ngươi!" Giọng y khẩn thiết, nhưng cũng pha lẫn sự uy hiếp.

Sau khi tên lính hầu rời đi, Quan Đại Nhân lại ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy kiệt sức. Y nhìn đống sổ sách trước mặt, những bằng chứng về tội lỗi của y. Y không thể đốt chúng đi ngay lập tức, vì có những thứ vẫn cần phải dùng để đối phó với Hắc Sa Bang, hoặc để chứng minh sự "trong sạch" của mình với Thẩm Đại Nhân nếu cần thiết. Y chỉ có thể cố gắng giấu chúng đi thật kỹ, hy vọng rằng không ai có thể tìm thấy chúng.

Y lại lẩm bẩm: "Đây không còn là chuyện của ta nữa rồi. Sớm muộn gì Thẩm Đại Nhân cũng sẽ xuất hiện, như một con đại bàng chờ chực vồ mồi từ trên cao. Ta chỉ hy vọng mình có thể sống sót qua cơn bão này." Y nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn đen kịt, nh��ng y biết, bình minh sẽ đến, và với nó là một ngày mới đầy bất trắc, một cuộc chiến mới mà y, một kẻ nhỏ bé trong bộ máy mục ruỗng, không tài nào kiểm soát được. Y chỉ còn biết chờ đợi, chờ đợi số phận của mình được định đoạt bởi những thế lực lớn hơn.

***

Sẩm tối, không khí Thành Thiên Phong trở nên se lạnh, từng luồng gió mang theo hơi ẩm và mùi đất bốc lên từ những con đường lát đá. Một lớp sương đêm mỏng manh bắt đầu giăng mắc, phủ lên những mái nhà, những con ngõ nhỏ, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền bí. Tại một góc hẻo lánh của Chợ Linh Dược, nơi những quầy hàng đã được dọn dẹp, chỉ còn lại vài chiếc đèn lồng leo lét chiếu sáng, Lâm Dịch đứng đợi. Anh cải trang kín đáo, khoác một chiếc áo choàng màu xám tro, che gần hết khuôn mặt. Vẻ mặt anh trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Tiếng gió lướt qua mái che chợ đêm, xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn, càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong không gian.

Không lâu sau, một bóng người gầy gò, lén lút tiếp cận từ phía sau một quầy hàng bỏ trống. Đó là Thư Lại Cảnh, một quan lại nhỏ bé phụ trách sổ sách của phủ Nha Môn. Hắn ta có vẻ ngoài tiều tụy hơn bình thường, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt láo liên nhìn trước ngó sau, như thể sợ hãi bất cứ lúc nào cũng có thể bị phát hiện. Hắn cúi đầu thấp, gần như rạp mình xuống đất khi đến gần Lâm Dịch, động tác đầy vẻ khúm núm.

"Ngài... Ngài Lâm Dịch?" Thư Lại Cảnh run rẩy hỏi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, đầy vẻ lo lắng. Hắn ta còn chưa kịp nhìn rõ mặt Lâm Dịch đã vội vàng cúi gập người. "Ta... ta có thứ ngài cần... nhưng... phải đảm bảo an toàn cho ta! Ngài phải đảm bảo ta sẽ được bình an vô sự!" Nỗi sợ hãi hiện rõ mồn một trên từng thớ thịt, từng cử chỉ của hắn. Mùi mồ hôi lạnh toát ra từ người hắn, dù trời đã se lạnh.

Lâm Dịch vẫn đứng yên, không động đậy. Anh không vội vàng, không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. Anh biết, ở thời điểm này, sự bình tĩnh của anh chính là một vũ khí, nó sẽ khiến Thư Lại Cảnh cảm thấy càng bất an, càng tin tưởng vào sự kiểm soát của anh. "Thông tin của ngươi đáng giá bao nhiêu, và ngươi muốn gì đổi lại?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, không chút cảm xúc thừa thãi, nhưng lại mang một sự sắc bén đến lạ. Anh muốn Thư Lại Cảnh hiểu rằng, đây là một giao dịch, và giá trị của hắn phụ thuộc vào những gì hắn có thể mang lại.

Thư Lại Cảnh nuốt khan, cổ họng khô khốc. "Ta... ta... ta có tất cả. Những sổ sách chi tiêu bí mật của Quan Đại Nhân, những khoản hối lộ mà y nhận từ các thương hội, các giao dịch bất minh với Hắc Sa Bang, cả những khoản tiền y biển thủ từ quỹ công. Tất cả đều được ghi lại cẩn thận, chi tiết từng khoản, từng ngày." Hắn ta càng nói càng nhanh, như sợ rằng nếu dừng lại, Lâm Dịch sẽ biến mất. Hắn đưa tay vào trong áo, lôi ra một tập giấy được gói ghém cẩn thận bằng vải dầu, trông có vẻ nặng trịch. "Đây... đây là tất cả. Ta đã cất giữ chúng từ lâu, phòng khi có ngày cần dùng đến."

Lâm Dịch không vội nhận lấy. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt láo liên của Thư Lại Cảnh. "Ngươi muốn gì?"

Thư Lại Cảnh ngẩng đầu lên, vẻ tham lam lướt qua đôi mắt sợ hãi. "Tiền... ta cần tiền để trả nợ. Và... và ta cần một con đường sống. Ta biết Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua cho ta nếu chúng biết ta tiết lộ bí mật. Quan Đại Nhân cũng sẽ giết ta." Hắn ta lại cúi gập người, gần như van lơn. "Ta chỉ muốn được sống yên ổn, ngài Lâm Dịch. Ta không muốn dính líu vào những chuyện này nữa."

Lâm Dịch khẽ cười nhạt trong lòng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh nghĩ. Và Thư Lại Cảnh đang chứng minh điều đó một cách rõ ràng nhất. Hắn ta sẵn sàng bán đứng chủ cũ, bán đứng cả lương tâm của mình chỉ để có được sự an toàn và một chút tiền bạc. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và con người ta sẽ làm mọi cách để tồn tại.*

"Tiền bạc và sự an toàn, vậy thôi sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu như đang cân nhắc. "Nếu thông tin của ngươi thật sự giá trị, ta có thể đáp ứng. Nhưng ngươi phải hiểu, một khi đã giao dịch với ta, ngươi sẽ không còn đường lui. Ngươi sẽ thuộc về ta, và sự an toàn của ngươi phụ thuộc vào sự trung thực và hữu ích của ngươi." Anh nhấn mạnh từng lời, muốn Thư Lại Cảnh hiểu rõ những gì hắn đang dấn thân vào.

Thư Lại Cảnh rùng mình, nhưng rồi lại gật đầu lia lịa. "Ta hiểu! Ta hiểu! Ta thề sẽ trung thành với ngài, sẽ không bao giờ phản bội!" Hắn ta đưa tập tài liệu về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch đưa tay ra nhận lấy tập giấy gói ghém cẩn thận. Cảm giác nặng trịch của chúng trong tay anh không chỉ là trọng lượng vật lý, mà còn là sức nặng của những bí mật, những tội ác, và cả những mạng người có thể bị ảnh hưởng bởi chúng. Anh mở ra một góc nhỏ, lướt qua vài trang. Những nét chữ nguệch ngoạc ghi lại các khoản tiền, các mốc thời gian, những cái tên... tất cả đều khớp với những gì Liễu Thanh Y đã điều tra được.

"Ngươi đã làm tốt." Lâm Dịch nói, giọng điệu hơi dịu lại, nhưng vẫn giữ khoảng cách. "Ta sẽ cho người sắp xếp chỗ ở cho ngươi, và một khoản tiền tạm ứng. Những khoản nợ của ngươi, ta sẽ giúp ngươi giải quyết dần dần. Nhưng nhớ kỹ, ngươi vẫn còn có ích với ta. Đừng nghĩ đến việc chạy trốn hay làm điều gì dại dột."

Thư Lại Cảnh cảm thấy như trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn ta lập tức quỳ xuống, dập đầu lia lịa. "Đa tạ ngài Lâm Dịch! Đa tạ ngài đã cứu mạng tiểu nhân! Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!"

Lâm Dịch phất tay ra hiệu cho hắn đứng dậy. "Không cần đa tạ. Chỉ cần làm tốt việc của mình là được. Ngươi hãy trở về đi. Sẽ có người liên lạc với ngươi sau." Anh nói, rồi quay lưng bước đi, hòa mình vào màn sương đêm.

Thư Lại Cảnh đứng dậy, nhìn theo bóng lưng của Lâm Dịch cho đến khi anh hoàn toàn biến mất. Một cảm giác nhẹ nhõm đến tột độ tràn ngập trong lòng hắn, nhưng xen lẫn vào đó là một nỗi sợ hãi mới. Hắn đã bán mình cho một thế lực bí ẩn hơn cả Hắc Sa Bang, một kẻ mà hắn không tài nào đoán được ý đồ. Nhưng ít nhất, hắn đã có một con đường sống.

Lâm Dịch bước đi trong màn đêm, cảm giác lạnh lẽo của sương đêm không thấm vào anh. Tập tài liệu trong tay anh không chỉ vạch trần Quan Đại Nhân mà còn hé lộ những cái tên lớn hơn trong bộ máy quan lại, những sợi dây liên kết chằng chịt dẫn đến cả kinh thành, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân. Mạng lưới tham nhũng này rộng lớn và sâu sắc hơn anh tưởng. Những thông tin này, nếu được sử dụng đúng cách, có thể là một đòn chí mạng giáng vào không chỉ Quan Đại Nhân mà còn cả những kẻ đứng sau ông ta.

Anh nhận ra rằng, việc nắm giữ những bí mật này có thể khiến anh trở thành mục tiêu của nhiều thế lực khác nhau, không chỉ Hắc Sa Bang mà còn cả những kẻ quyền lực hơn trong triều đình. Nhưng anh không hối hận. Tri thức là vũ khí, và anh đã có trong tay một kho vũ khí cực kỳ mạnh mẽ. Cuộc chơi đã chính thức bước vào một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn, nhưng cũng đầy cơ hội. Lời cầu cứu của Quan Đại Nhân gửi Thẩm Đại Nhân sẽ sớm mang lại phản ứng, đẩy Thẩm Đại Nhân chính thức vào cuộc chơi. Và khi đó, Lâm Dịch sẽ sẵn sàng. Anh sẽ không bao giờ để mình bị động.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free