Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 392: Vũ Khí Vô Hình: Mạng Lưới Phản Công

Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong, không còn những hạt mưa tí tách như tiếng khóc thầm mà Quan Đại Nhân vừa nghe thấy, nhưng bầu trời vẫn đặc quánh một màu xám xịt, nặng nề, như thể vạn vật đều đang nín thở chờ đợi một cơn bão lớn hơn ập đến. Trong một căn phòng kín đáo trên tầng hai của Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên những gương mặt đang ngưng trọng. Không khí bên trong đối lập hoàn toàn với sự sôi động thường ngày của quán trọ, nơi tiếng trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm và cả những tràng cười sảng khoái của khách vãng lai vẫn vọng lên từ tầng dưới. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ, bị cắt ngang bởi tiếng thở khẽ, tiếng lật giấy sột soạt và đôi khi là tiếng rên khẽ của một người đang nằm trên giường.

Vương Đại Trụ nằm đó, thân hình vạm vỡ giờ đây có vẻ teo tóp đi một chút dưới lớp chăn mỏng. Khuôn mặt chất phác của hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị quen thuộc, dù đôi lúc có chút lờ đờ vì thuốc giảm đau. Vết thương do nhát kiếm của Hắc Sa Bang gây ra vẫn đang băng bó kín mít, nhưng cái nhìn của hắn vẫn hướng về Lâm Dịch, đầy tin tưởng và pha lẫn chút tức giận ngấm ngầm vì đã để bản thân bị thương. Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh giường, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đã nhường chỗ cho vẻ lo lắng tột độ. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào Vương Đại Trụ, tay nắm chặt chuôi đao giấu trong áo, như muốn nuốt chửng bất cứ kẻ nào đã gây ra chuyện này. Ánh mắt nhanh nhẹn của hắn thi thoảng lại liếc về phía Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh.

Lâm Dịch ngồi trên một chiếc ghế gỗ, lưng thẳng tắp, vẻ mặt trầm tư. Dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên chút mệt mỏi sau những đêm dài thức trắng suy tính. Thân hình gầy gò của hắn, vốn đã khắc khổ vì cuộc sống biên thùy, giờ đây càng thêm tiều tụy dưới áp lực. Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen khi đang suy nghĩ. Sự kiện Vương Đại Trụ bị phục kích đã đánh thức một sự thật nghiệt ngã: dù có cẩn trọng đến mấy, bạo lực vẫn là một phần không thể tránh khỏi của thế giới này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ, "nhưng sinh tồn cũng đòi hỏi phải đối đầu."

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện Lâm Dịch, vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân lịch sự. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng không rời khỏi Lâm Dịch, sự lo lắng xen lẫn tin tưởng hiện rõ trong ánh nhìn. Nàng đang cầm một tập sổ sách, thỉnh thoảng lại lật qua, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những con số bị gạch xóa, biểu thị thiệt hại mà Hắc Sa Bang đã gây ra. Mùi mực giấy mới, thoang thoảng mùi trà xanh từ chén trà trên bàn, cố gắng xua đi không khí nặng nề đang bao trùm căn phòng.

Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, đứng tựa vào bức tường gần cửa sổ. Ánh mắt nàng cương nghị, dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Thanh kiếm của nàng vẫn nằm trong vỏ, nhưng sự hiện diện của nàng đã đủ để tạo nên một cảm giác an toàn vững chắc. Nàng không nói nhiều, nhưng sự chú ý của nàng đã nói lên tất cả sự quan tâm và chờ đợi.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng sự sắc bén của một chiến lược gia. "Chúng ta không thể thụ động chống đỡ mãi. Hắc Sa Bang đã cho chúng ta thấy rõ giới hạn của sự nhẫn nhịn. Phải biến sự tấn công của chúng thành cơ hội để chúng ta phản công." Hắn đặt tay lên một cuộn bản đồ Thành Thiên Phong đã được trải ra trên bàn, những nét mực đỏ và đen đánh dấu chi chít các địa điểm quan trọng. Đây là một phần của "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã dày công chuẩn bị.

Liễu Thanh Y nhướng mày, ánh mắt lóe lên vẻ tò mò. "Kế hoạch của ngươi là gì? Giang hồ không phải nơi để dùng những chiêu trò nhỏ lẻ. Chúng ta cần những hành động dứt khoát, trực diện hơn." Nàng không hoàn toàn tin vào những mưu mẹo, nàng tin vào sức mạnh của kiếm và sự thẳng thắn của hành động. Nhưng nàng cũng biết, Lâm Dịch không bao giờ làm điều gì vô ích.

"Chiêu trò nhỏ lẻ đôi khi lại là đòn chí mạng nhất, đặc biệt khi kẻ thù không thể nhìn thấy chúng." Lâm Dịch đáp, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. "Và đúng là chúng ta cần hành động dứt khoát. Nhưng không phải dứt khoát bằng cách lấy trứng chọi đá. Hắc Sa Bang là một con thú khổng lồ, nhưng nó không phải không có điểm yếu. Chúng dựa vào sự bất ngờ, vào bạo lực để uy hiếp. Nhưng chúng ta có tri thức, và chúng ta có sự chuẩn bị." Hắn nhấn mạnh từ "tri thức" như thể đó là một cây kiếm sắc bén nhất.

Bạch Vân Nhi lo lắng chen vào, "Mạng lưới tài chính của chúng ta đã b�� ảnh hưởng nặng. Các đối tác nhỏ hơn đang hoảng sợ. Nếu chúng ta không bảo vệ họ, cả hệ thống sẽ sụp đổ. Những khoản thiệt hại đã vượt quá dự kiến ban đầu, Lâm Dịch." Giọng nàng mang theo sự căng thẳng của một người phải đối mặt với những con số khô khan nhưng lại ẩn chứa cả gia tài, sinh mệnh.

"Ta hiểu," Lâm Dịch gật đầu. "Và đó chính là lý do chúng ta phải phản công. Nếu chúng ta chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ dần kiệt sức. Ta đã nói, Hắc Sa Bang dựa vào sự hỗn loạn để gây sức ép. Chúng ta sẽ dùng chính sự hỗn loạn đó để chống lại chúng." Hắn chỉ vào bản đồ. "Nhị Cẩu, ngươi đã thấy những gì đã xảy ra với Đại Trụ. Chúng ta không thể để chuyện đó tái diễn. Ngươi và những người khác sẽ là tuyến phòng thủ đầu tiên, nhưng không chỉ phòng thủ. Các ngươi sẽ là tai mắt của chúng ta."

Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, giọng đầy kiên quyết, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám động vào huynh đệ, Nhị Cẩu sẽ cho chúng biết tay!" Hắn siết chặt nắm đấm, vẻ mặt hiện rõ sự căm phẫn.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy tự tin. "Tốt. Nhưng không phải là đánh nhau vô cớ. Chúng ta sẽ đánh vào những nơi chúng không ngờ tới. Liễu cô nương, mạng lưới giang hồ của cô đã cung cấp cho ta rất nhiều thông tin quý giá về các kho hàng lậu, các điểm tập kết hàng cấm, thậm chí là những điểm trung chuyển nhân lực của Hắc Sa Bang. Chúng ta sẽ không tấn công trực diện những nơi này, mà sẽ làm cho chúng 'tự nhiên' bốc hơi, hoặc 'tự nhiên' gặp sự cố." Hắn chỉ vào vài điểm trên bản đồ, những đường kẻ chằng chịt như mạch máu dưới da.

"Tự nhiên?" Liễu Thanh Y lặp lại, vẻ mặt có chút khó hiểu.

"Đúng vậy, tự nhiên." Lâm Dịch giải thích, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Hắc Sa Bang dựa vào mạng lưới ngầm để hoạt động. Chúng ta sẽ lợi dụng chính mạng lưới đó để gây ra sự nghi ngờ, sự mất lòng tin. Ví dụ, một chuyến hàng lậu thuốc phiện có thể bị 'đánh tráo' thành hàng hóa thông thường ngay trước khi đến tay người nhận. Một kho tiền có thể 'biến mất' một cách bí ẩn. Hoặc những cuộc giao dịch quan trọng bị 'rò rỉ' thông tin cho những đối thủ khác của chúng. Quan trọng nhất, chúng ta sẽ lan truyền những tin đồn, những lời thì thầm về một 'thế lực vô hình' đang nhắm vào Hắc Sa Bang, khiến chúng phải tự nghi ngờ lẫn nhau." Hắn nói, nhấn mạnh từng từ.

"Đây là một cuộc chiến thông tin và tâm lý." Bạch Vân Nhi chợt hiểu ra, ánh mắt thông minh của nàng lóe sáng. "Làm cho chúng không biết kẻ thù là ai, không biết tin ai. Khiến chúng tự cắn xé lẫn nhau."

"Chính xác." Lâm Dịch gật đầu. "Bạch cô nương, vai trò của cô trong việc kiểm soát thông tin tài chính và lan truyền tin đồn trong giới thương nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy tạo ra những 'sự cố' tài chính nhỏ nhưng gây hoang mang lớn. Để chúng nghĩ rằng có kẻ đang cố ý phá hoại các mối làm ăn của chúng, chứ không phải một cuộc đối đầu trực diện."

Liễu Thanh Y trầm ngâm. "Ngươi muốn dùng giang hồ loạn lạc để giang hồ càng loạn hơn, rồi từ đó kiếm lợi?"

"Không phải kiếm lợi, mà là tạo ra một môi trường mà Hắc Sa Bang không thể kiểm soát, không thể dự đoán." Lâm Dịch sửa lời. "Khi một con rắn bị mất đầu, nó sẽ tự quẫy đạp loạn xạ. Chúng ta sẽ cắt đi cái đầu đó, hay ít nhất là làm cho nó không thể nhìn rõ đường đi. Liễu cô nương, ta cần mạng lưới của cô để thực hiện những 'sự cố tự nhiên' đó. Những mũi tên tẩm thuốc mê không dấu vết, những cuộc đột kích chớp nhoáng không để lại tang chứng. Quan trọng nhất là sự phân tán lực lượng của chúng ta, đánh vào nhiều điểm cùng lúc, khiến Hắc Sa Bang không biết phải ứng phó từ đâu."

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang tán thành. Nàng đã từng thấy Lâm Dịch dùng mưu mẹo, nhưng đây là lần đầu tiên hắn vạch ra một kế hoạch phản công quy mô lớn, tinh vi đến vậy. "Được thôi. Nhưng ngươi phải đảm bảo an toàn cho những người của ta. Giang hồ không dễ chơi như ngươi nghĩ."

"Ta sẽ làm mọi cách để giảm thiểu rủi ro." Lâm Dịch cam đoan. "Nhưng tri thức là vũ khí mạnh nhất, Liễu cô nương. Chúng ta sẽ dùng tri thức để dẫn dắt, để điều khiển. Và chúng ta sẽ dùng sự cẩn trọng để bảo vệ nhau. Đại Trụ bị thương là một bài học đắt giá. Chúng ta sẽ không lặp lại sai lầm đó." Hắn liếc nhìn Vương Đại Trụ, người đang cố gắng gượng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Đại ca cứ yên tâm. Huynh đệ sẽ không làm huynh thất vọng." Vương Đại Trụ khàn giọng nói, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.

Trần Nhị Cẩu vội vàng đỡ lấy Vương Đại Trụ, rồi quay sang Lâm Dịch. "Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, đại ca?"

Lâm Dịch nhấc ngón tay, chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ lớn. "Kho hàng lậu của Hắc Sa Bang ở phía Tây thành, nơi chúng thường trung chuyển các món hàng quý giá và cấm kỵ. Đây sẽ là điểm khởi đầu cho cuộc 'bốc hơi' đầu tiên." Hắn nhìn sang Liễu Thanh Y và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt rực lên vẻ quyết đoán. "Đêm nay, chúng ta sẽ cho Hắc Sa Bang nếm mùi của sự vô hình."

Ngoài cửa sổ, gió bắt đầu rít mạnh hơn, lay động những cành cây khô khốc. Một mùi ẩm mốc đặc trưng của những đêm mưa phùn sắp đến lan tỏa trong không khí. Lâm Dịch biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn phải là người điều khiển nó, nếu không muốn bị cuốn trôi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chỉ có kẻ mạnh, kẻ khôn ngoan mới có thể sống sót.

***

Đêm khuya, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây lướt vội, và tiếng gió rít qua các con hẻm nhỏ tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ma quỷ thì thầm. Trong một con hẻm khuất sâu, bốc lên mùi ẩm mốc và rác thải đặc trưng của những khu phố cũ kỹ, một nhóm người mặc đồ đen đang di chuyển thận trọng. Đây là những tên tay sai của Hắc Sa Bang, dưới sự chỉ huy của A Cường, một gã tướng cướp có tiếng tăm hung tợn, khuôn mặt đầy vết sẹo và ánh mắt hằn học. Chúng đang hướng về một kho hàng nhỏ, nơi được cho là thuộc sở hữu của một trong những đối tác của Lâm Dịch, mục tiêu của chúng là phá hoại, cướp bóc để gây thêm thiệt hại và hoang mang.

A Cường đi đầu, vóc dáng vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn, tay cầm một cây đao sáng loáng. Hắn gằn giọng ra lệnh cho đám thuộc hạ, giọng nói khàn khàn như tiếng quạ kêu. "Nhanh lên! Đêm nay phải cho thằng Lâm Dịch khốn kiếp đó biết mùi vị. Phá cho nát cái kho hàng này, lấy đi những gì có thể, rồi đốt trụi nó!" Hắn ta cảm thấy một sự bực dọc khó tả. Mấy ngày nay, Hắc Sa Bang liên tục gặp chuyện xui xẻo, các kế hoạch liên tiếp bị phá vỡ, khiến bang chủ vô cùng tức giận. Hắn phải làm gì đó để lấy lại thể diện.

Khi chúng vừa đến gần cánh cửa gỗ mục nát của kho hàng, một tiếng "soạt" nhỏ xé toạc màn đêm. Một mũi tên tẩm thuốc mê bay vút qua không khí, cắm phập vào vai tên đi đầu. Tên đó chỉ kịp ú ớ một tiếng, rồi đổ gục xuống đất. A Cường và đám thuộc hạ còn lại giật mình, vội vàng rút đao kiếm, cảnh giác nhìn xung quanh. Không một bóng người. Không một âm thanh nào khác ngoài tiếng gió rít.

"Khốn kiếp! Ai đã tiết lộ tin tức?!" A Cường gầm lên, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của con hẻm. Hắn ta không thể tin được mọi hành động của chúng đều bị đoán trước. Sự hoài nghi bắt đầu gặm nhấm tâm trí hắn. Phải chăng có nội gián?

Nhưng chưa kịp định thần, từ những mái nhà cao vút hai bên hẻm, và từ những kẽ hở giữa các bức tường đổ nát, những bóng người thoắt ẩn thoắt hiện. Chúng lướt đi như những bóng ma, nhanh nhẹn và không phát ra tiếng động. Đó là Trần Nhị Cẩu và nhóm của hắn, cùng với một vài cao thủ được Liễu Thanh Y phái đến. Bọn họ đã mai phục sẵn, chờ đợi con mồi sập bẫy.

"Đại ca đ�� liệu trước, lũ chuột nhắt này!" Trần Nhị Cẩu thì thầm, đôi mắt sáng quắc trong bóng đêm. Hắn không còn vẻ ngây ngô thường ngày, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và tập trung của một chiến binh. Hắn ra hiệu bằng tay, và ngay lập tức, những mũi tên tẩm thuốc mê khác tiếp tục bay ra, nhắm vào những điểm yếu trên cơ thể đám tay sai Hắc Sa Bang.

Cuộc phục kích diễn ra chớp nhoáng và hiệu quả. Không có tiếng la hét, không có tiếng đối đầu dữ dội. Chỉ có những tiếng "phập" khẽ của mũi tên, tiếng đổ rầm của cơ thể ngã xuống, và tiếng rên ư ử của những kẻ bị trúng thuốc. Đám thuộc hạ của A Cường, vốn quen với những cuộc cướp bóc thẳng thừng, hoàn toàn không kịp phản ứng trước kiểu tấn công vô hình này. Chúng hoảng loạn, cố gắng vung đao chém loạn xạ vào không khí, nhưng chỉ chém trúng hư không.

A Cường, tuy hung tợn, nhưng cũng không phải kẻ ngốc. Hắn nhận ra sự bất thường của tình hình. Đây không phải là một cuộc đối đầu giang hồ thông thường. Kẻ thù của chúng hành động quá bí ẩn, quá có tổ chức. Hắn thấy một bóng người lướt qua trên mái nhà, một thanh kiếm lóe sáng trong chốc lát rồi lại biến mất vào bóng tối. Hắn biết, đây là những người của Liễu Thanh Y, những cao thủ giang hồ được Lâm Dịch chiêu mộ.

Trần Nhị Cẩu, cùng với hai thuộc hạ thân tín, nhảy xuống từ một bức tường đổ nát. Hắn không trực tiếp giao chiến, mà ra hiệu cho đồng đội vô hiệu hóa những kẻ còn lại. Ba tên tay sai của Hắc Sa Bang cố gắng chống cự, nhưng chúng nhanh chóng bị tước vũ khí và bị trói gọn. Trần Nhị Cẩu không giết chúng, chỉ đánh ngất đi, sau đó cùng đồng đội cướp đi toàn bộ vũ khí và một số túi nhỏ mà chúng mang theo, có lẽ chứa tiền hoặc công cụ phá hoại.

"Đốt kho hàng của chúng ta ư? Nực cười!" Trần Nhị Cẩu cười khẩy, giọng đầy khinh miệt. "Để xem ai sẽ bị đốt trụi trước." Hắn để lại một vài tên bị thương nhẹ nhưng hoàn toàn hoang mang, kinh hãi, mặc cho chúng tự lết về báo cáo với bang chủ của mình. Kế hoạch là gây ra sự hoang mang, chứ không phải tiêu diệt toàn bộ. Hắn muốn chúng phải sống sót, để mang về những câu chuyện về một "thế lực vô hình" đáng sợ.

Đây chỉ là một trong nhiều vụ việc tương tự diễn ra khắp Thành Thiên Phong trong đêm đó. Một kho hàng lậu khác của Hắc Sa Bang bỗng nhiên bốc cháy, nhưng không ai nhìn thấy kẻ gây ra. Một chuyến hàng cấm được vận chuyển qua sông bỗng nhiên bị lật úp một cách bí ẩn, toàn bộ hàng hóa chìm xuống đáy nước. Một sòng bạc của Hắc Sa Bang bị xáo trộn, tiền bạc biến mất một cách không dấu vết, nhưng không có dấu hiệu đột nhập.

Sự kiện càng lúc càng trở nên kỳ lạ, không theo một quy luật nào. Những tin đồn bắt đầu lan truyền nhanh như cháy rừng trong giới giang hồ và cả trong dân chúng. Người ta nói rằng có một "thế lực thần bí" đang nhắm vào Hắc Sa Bang, một thế lực vô hình, không ai biết mặt, không ai biết tên, nhưng hành động vô cùng hiệu quả và tàn độc. Những kẻ sống sót sau các cuộc tấn công đều kể lại những câu chuyện hoang đường về những bóng ma trong đêm, những mũi tên không tiếng động, và những kho hàng tự động bốc hơi.

Lâm Dịch, trong căn phòng của mình, đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Hắn biết, cơn bão vừa mới bắt đầu. Những đòn phản công đầu tiên đã thành công, gây ra sự hỗn loạn và hoang mang trong lòng Hắc Sa Bang. Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không dễ dàng bỏ qua. Và thế giới này, vẫn chưa bao giờ nợ ai một sự công bằng. Để sống sót, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải tiếp tục chiến đấu, và chiến đấu một cách thông minh nhất có thể.

***

Trong căn cứ chính của Hắc Sa Bang, một tòa nhà kiên cố nằm sâu trong khu ổ chuột của Thành Thiên Phong, không khí đặc quánh sự giận dữ và hoảng loạn. Ánh đèn dầu leo lét trên tường hắt bóng lên những gương mặt tay sai đang run rẩy. Mùi rượu, mùi mồ hôi và mùi thuốc lá trộn lẫn tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ, thân hình to lớn, vạm vỡ của y gần như lấp đầy cả chiếc ghế. Khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, giờ đây càng thêm phần méo mó vì tức giận. Ánh mắt y đỏ ngầu như muốn phun lửa, nhìn chằm chằm vào những thuộc hạ đang quỳ gối dưới chân.

Liên tiếp các báo cáo thảm hại được đưa đến tai y. Một kho hàng lậu bị "bốc hơi" một cách bí ẩn, không một dấu vết đột nhập, nhưng toàn bộ hàng hóa đã biến mất. Một chuyến hàng cấm quan trọng bị chìm xuống đáy sông, tất cả người áp tải đều bị đánh ngất xỉu và vứt lại trên bờ mà không mất một sợi lông. Một sòng bạc bị phá hoại, tiền bạc bị cướp đi, nhưng lại không có bất kỳ cuộc giao tranh nào được ghi nhận. Và thậm chí còn tệ hơn, nhóm của A Cường, sau khi đi phá hoại kho hàng của Lâm Dịch, đã bị phục kích một cách đáng sợ, chỉ có vài tên sống sót trở về trong trạng thái hoảng loạn tột độ, kể lại những câu chuyện về những "bóng ma" và "mũi tên vô hình".

"Vô lý! Tất cả đều là vô lý!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, khiến cả căn nhà như rung chuyển. Y đập mạnh chén rượu sứ xuống đất, mảnh sành vỡ tan tành, bắn tung tóe như những mảnh vỡ của sự kiên nhẫn đã cạn kiệt. Tiếng động chói tai đó khiến đám thuộc hạ giật bắn mình, cúi đầu sát đất, không dám hó hé nửa lời. "Kẻ nào? Kẻ nào đã dám đối đầu trực diện với Hắc Sa Bang ta? Lão tử phải băm vằm nó ra thành trăm mảnh!" Y đứng dậy, bước đi loanh quanh trong phòng, mỗi bước chân đều nặng nề như muốn nghiền nát sàn nhà.

Một tên thuộc hạ cao cấp hơn, vẻ mặt xanh xao, run rẩy bẩm báo, "Bang chủ, chúng thuộc hạ đã cố gắng điều tra, nhưng mọi thứ đều quá kỳ lạ. Mọi kế hoạch của chúng ta dường như đều bị đối phương biết trước. Chúng ta còn phát hiện ra một mạng lưới giang hồ đang ngấm ngầm chống lại chúng ta. Rất nhiều người không rõ lai lịch, xuất hiện chớp nhoáng rồi biến mất. Chúng không đối đầu trực diện, mà chỉ gây ra sự hỗn loạn, sự mất mát một cách khó hiểu."

"Mạng lưới giang hồ?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự hoài nghi. "Không lẽ có bang phái nào dám đứng lên chống lại Hắc Sa Bang ta sao? Là bang nào? Long Hổ Môn? Hay Bạch Hạc Đường? Lão tử sẽ san bằng chúng!" Y vung tay, một cây đại đao to bản đặt cạnh ghế rung lên bần bật.

"Không... không phải là các bang phái lớn, thưa bang chủ," tên thuộc hạ lắp bắp. "Chúng thuộc hạ nghi ngờ... nghi ngờ đó là một thế lực mới nổi, rất bí ẩn. Chúng không có biểu tượng, không có dấu hiệu nhận biết. Chúng chỉ xuất hiện như những bóng ma, hành động nhanh gọn, và biến mất không để lại dấu vết. Điều đáng sợ nhất là... chúng dường như biết rõ từng ngóc ngách hoạt động của chúng ta, từng điểm yếu, từng tuyến đường vận chuyển."

Lời nói của tên thuộc hạ càng làm tăng thêm sự hoang mang trong lòng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Y đã quen với việc đối đầu trực diện, với những cuộc chiến giành địa bàn đẫm máu. Nhưng cái kiểu kẻ thù vô hình, không để lại dấu vết này khiến y cảm thấy bất lực và tức giận tột độ. Y không thể nhắm vào ai để trả thù, không thể tìm ra ai để uy hiếp. Mùi ẩm mốc từ những bức tường đá lạnh lẽo dường như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt trong căn phòng. Mưa phùn đã bắt đầu rơi bên ngoài, tiếng tí tách trên mái ngói nghe như tiếng cười nhạo báng.

"Lâm Dịch... có phải là thằng nhóc đó không?" Y lẩm bẩm, cái tên Lâm Dịch hiện lên trong tâm trí y. Y biết, mọi chuyện bắt đầu từ khi y nhắm vào cái thương hội của hắn. Nhưng một thằng nhóc không có thiên phú tu luyện, chỉ dựa vào mấy trò buôn bán vặt vãnh, làm sao có thể tạo ra một thế lực bí ẩn đến vậy? Y không tin. "Không thể! Một mình hắn không thể làm được chuyện này! Phải có kẻ đứng sau!"

"Thuộc hạ cũng nghi ngờ có kẻ khác đang nhúng tay vào, thưa bang chủ," tên thuộc hạ tiếp lời, "nhưng chúng ta không tìm ra bất kỳ bằng chứng nào. Các cuộc tấn công của chúng chỉ nhắm vào các hoạt động phi pháp của chúng ta, không đụng đến những mối làm ăn chính thống."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vò đầu bứt tai, râu quai nón xồm xoàm. Y không còn nghĩ đến việc trả thù Lâm Dịch nữa, mà là làm sao để dập tắt cái "thế lực vô hình" này, kẻ đang dần phá hủy đế chế của y từ bên trong. Y cảm thấy mình đang bị đẩy vào chân tường, một cảm giác mà y chưa từng trải qua kể từ khi y xây dựng Hắc Sa Bang. Sự tức giận biến thành nỗi sợ hãi, nỗi sợ hãi về một thứ không thể nhìn thấy, không thể nắm bắt.

"Tăng cường tuần tra! Gấp đôi lực lượng bảo vệ mọi nơi! Bất cứ kẻ nào có biểu hiện khả nghi, lập tức bắt giữ, tra tấn! Lão tử không tin không thể lôi cổ cái bóng ma đó ra ánh sáng!" Y gầm lên, ánh mắt tóe lửa. "Hãy tung ra tất cả những gì chúng ta có! Ta muốn biết kẻ đứng sau chuyện này là ai, và ta sẽ cho hắn nếm trải sự tàn độc nhất của Hắc Sa Bang!" Y đấm mạnh vào bức tường, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên đá.

Hắn biết, đây không còn là một cuộc chiến nhỏ lẻ nữa. Đây là một cuộc chiến sinh tử. Một cuộc chiến mà y phải thắng, nếu không muốn nhìn thấy đế chế Hắc Sa Bang sụp đổ. Y nung nấu một kế hoạch trả đũa tàn độc hơn, quy mô lớn hơn. Y sẽ không chỉ nhắm vào Lâm Dịch, mà sẽ nhắm vào bất cứ ai có liên quan, bất cứ ai dám thách thức quyền uy của y. Y không quan tâm đến những quy tắc giang hồ, y chỉ quan tâm đến việc bảo vệ vị thế của mình, và trả thù những kẻ đã dám chọc giận y. Bên ngoài, những hạt mưa phùn tiếp tục rơi, như đang rửa sạch những hy vọng cuối cùng của sự bình yên.

***

Sáng sớm hôm sau, trời vẫn âm u, có sương mù nhẹ bao phủ Thành Thiên Phong, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền bí. Trong thư phòng phủ nha của Quan Đại Nhân, không khí nặng trĩu sự lo âu và tuyệt vọng. Căn phòng vốn luôn được giữ gìn ngăn nắp, giờ đây lại có chút lộn xộn với những chồng văn thư chất đống, một vài cuộn giấy bị rơi xuống sàn. Hương trầm thoang thoảng thường ngày đã bị át đi bởi mùi ẩm mốc và mồ hôi lạnh.

Quan Đại Nhân ngồi trên ghế, lưng còng xuống, khuôn mặt phờ phạc, mắt thâm quầng. Một đêm dài thức trắng đã lấy đi tất cả vẻ uy nghi, chỉnh tề thường ngày của y. Râu dài của y lòa xòa, không được chải chuốt cẩn thận. Y liên tục đưa tay xoa trán, cảm giác đau nhức nhối đang gặm nhấm tâm trí y.

Y vừa nhận được báo cáo mới nhất từ đám thuộc hạ, và những tin tức đó còn tồi tệ hơn những gì y có thể tưởng tượng. Hàng loạt các cuộc tấn công, phá hoại nhằm vào Hắc Sa Bang đã diễn ra trong đêm, không chỉ một mà là nhiều vụ. Điều đáng sợ nhất là không có bất kỳ kẻ nào bị bắt giữ, và các cuộc tấn công đều diễn ra một cách bí ẩn, không để lại dấu vết rõ ràng. Kho hàng bốc hơi, hàng hóa chìm sông, sòng bạc bị cướp phá mà không có giao tranh. Mọi thứ đều kỳ lạ đến mức khó tin.

"Thế lực vô hình... bóng ma trong đêm..." Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn, như thể y đang nói với chính mình. Y cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Y vốn chỉ quan tâm đến lợi ích và địa vị của bản thân, không muốn dính líu quá sâu vào những cuộc chiến giang hồ. Nhưng giờ đây, y cảm thấy mình đang bị cuốn vào một dòng xoáy mà không thể thoát ra. Áp lực từ Hắc Sa Bang vẫn còn đó, nhưng nỗi sợ hãi về cái thế lực đối đầu với chúng, thứ mà y không thể nắm bắt, còn lớn hơn gấp bội.

"Rốt cuộc là ai? Kẻ nào đang đứng sau chuyện này?" Y vò đầu bứt tai. Y đã từng nghĩ Lâm Dịch chỉ là một thằng nhóc khôn lỏi, nhưng giờ đây, y phải thừa nhận rằng Lâm Dịch có lẽ còn nguy hiểm hơn bất kỳ thế lực giang hồ nào mà y từng biết. Lâm Dịch không dùng bạo lực trực diện, mà hắn dùng sự tinh vi, dùng sự bí ẩn để khuấy động toàn bộ Thành Thiên Phong.

Y chợt nhớ lại lời đe dọa của Hắc Sa Bang, rằng nếu y không "dẹp yên" Lâm Dịch, chúng sẽ "kéo y xuống nước". Nhưng giờ đây, y làm sao có thể dẹp yên được một thế lực vô hình? Làm sao có thể đối phó với những bóng ma trong đêm? Hắc Sa Bang đang thất bại liên tiếp, và sự thất bại của chúng sẽ kéo theo sự sụp đổ của y.

"Không được, ta không thể để chuyện này tiếp diễn." Y lẩm bẩm lần nữa, ánh mắt mờ đục nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù vẫn còn lãng đãng bao phủ những mái nhà. Y đã tin rằng việc liên hệ với Thẩm Đại Nhân là một con dao hai lưỡi, nhưng trong tình cảnh hiện tại, đó có lẽ là con đường duy nhất. Y không còn màng đến việc giữ mình trong sạch, hay bảo vệ Hắc Sa Bang. Điều y quan tâm duy nhất lúc này là bảo toàn vị trí và tính mạng của bản thân.

"Thẩm Đại Nhân... có lẽ ta phải tìm đến hắn." Y thầm thì, quyết định đã được đưa ra. "Đây không còn là chuyện của ta nữa rồi." Y không còn đủ khả năng hay tinh thần để đối phó với cuộc chiến giữa một bên là bạo lực trắng trợn và một bên là sự tinh vi đến mức khó lường. Y cần một thế lực lớn hơn, mạnh hơn để can thiệp. Thẩm Đại Nhân, vị quan chức cấp cao hơn, người có quyền lực vượt xa y, là hy vọng cuối cùng.

Y kéo một tập giấy từ trên bàn, tay run rẩy cầm bút lông. Nét chữ của y không còn ngay ngắn, uyển chuyển như thường lệ, mà xiêu vẹo, run rẩy, như phản ánh sự hoảng loạn tột độ trong tâm trí y. Y viết vội một phong mật thư, cố gắng tóm tắt tình hình hỗn loạn ở Thành Thiên Phong, không quên nhấn mạnh sự nguy hiểm của cái "thế lực vô hình" đang làm lung lay trật tự địa phương, và ngụ ý rằng Lâm Dịch có thể là kẻ đứng sau, cùng với sự suy yếu của Hắc Sa Bang. Y biết, Thẩm Đại Nhân sẽ quan tâm đến sự ổn định của vùng biên giới, và sự nổi dậy của một thế lực giang hồ bí ẩn chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của ông ta.

Sau khi viết xong, y gấp lại cẩn thận, niêm phong bằng một con dấu đặc biệt. Y gọi người thân cận nhất vào, một tên lính hầu trung thành, và giao phong thư cho hắn. "Ngươi, lập tức mang phong thư này đến kinh thành. Giao tận tay cho Thẩm Đại Nhân. Phải nhanh chóng, và tuyệt đối không được để lộ bất kỳ thông tin nào. Đây là việc sống còn của ta, và cả của ngươi!" Giọng y đầy vẻ khẩn thiết, gần như là van nài.

Tên lính hầu nhận lấy phong thư, cúi đầu vâng lệnh, rồi vội vã rời đi trong màn sương sớm.

Quan Đại Nhân ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy kiệt sức. Y đã làm tất cả những gì có thể. Giờ đây, y chỉ còn có thể chờ đợi. Y nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đang dần tan, để lộ ra một bầu trời âm u, báo hiệu một ngày mới đầy bất trắc. Y biết, việc cầu cứu Thẩm Đại Nhân có thể sẽ khiến y phải trả giá đắt, có thể là phải từ bỏ một phần lợi ích, hoặc thậm chí là một phần quyền lực. Nhưng ít nhất, đó vẫn tốt hơn là bị nghiền nát giữa hai thế lực đang giao tranh không khoan nhượng này. Cuộc chơi đã trở nên quá lớn, vượt quá tầm kiểm soát của y. Và Thẩm Đại Nhân, sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện, như một con đại bàng chờ chực vồ mồi từ trên cao. Cuộc chiến giữa Lâm Dịch và các thế lực cũ đã chính thức bước vào một giai đoạn mới, nơi không còn chỗ cho những toan tính nhỏ nhặt, mà chỉ có sự sống còn. Và với sự xuất hiện của Thẩm Đại Nhân, cục diện Thành Thiên Phong chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free