Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 391: Bão Đen Nổi Dậy: Phản Kích Tàn Bạo

Màn đêm của Thành Thiên Phong như một tấm màn nhung đen khổng lồ, nuốt chửng những ánh đèn lờ mờ từ các con hẻm nhỏ, chỉ để lại một vài vệt sáng yếu ớt của những chiếc đèn lồng treo trước cửa tiệm hay quán rượu. Gió lạnh luồn lách qua từng kẽ hở, mang theo hơi ẩm của đất trời và mùi hương hỗn tạp của rác rưởi, thức ăn thừa và cả chút tanh nồng của bùn đất. Trong một con hẻm khuất sâu, nơi bóng tối đặc quánh hơn cả, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân vội vã của hai thân ảnh đang cố gắng rời đi. Đó là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vừa hoàn thành một trong những "nhiệm vụ nhỏ" mà Lâm Dịch đã giao phó: gây rối một kho hàng lậu của Hắc Sa Bang, khiến chúng phải lao đao tìm kiếm hàng hóa thất lạc và đối mặt với sự chậm trễ trong các giao dịch phi pháp. Cả hai đều thở hổn hển, bước chân nặng nề nhưng trong lòng vẫn tràn đầy sự phấn khích của kẻ vừa hoàn thành một phi vụ trót lọt.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây thấm mệt, chất phác như một tảng đá, bước đi trước, đôi mắt cảnh giác quét qua từng góc khuất. Trần Nhị Cẩu, tuy vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, lách mình theo sau, thi thoảng lại cười khúc khích khi nhớ lại cảnh đám tay sai Hắc Sa Bang cuống cuồng như ong vỡ tổ. Gương mặt ngây ngô của cậu ta giờ đây lấm lem bụi bẩn nhưng vẫn ánh lên vẻ đắc thắng. “Đại Trụ huynh, lần này chúng ta làm chúng ho���ng loạn rồi!” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói đầy vẻ tự hào. “Lâm ca nói không sai, chỉ cần một chút xáo trộn nhỏ cũng đủ khiến chúng trở tay không kịp.”

Vương Đại Trụ khẽ gật đầu, đôi lông mày rậm cau lại. “Đừng chủ quan, Nhị Cẩu. Hắc Sa Bang không phải là loại dễ bỏ qua. Chúng ta cần cẩn thận.” Kinh nghiệm sống lăn lộn của Vương Đại Trụ mách bảo hắn rằng, khi một con rắn bị động vào tổ, nó sẽ không ngừng cắn trả. Mùi tanh nồng của máu và mồ hôi bắt đầu len lỏi vào khứu giác của hắn, không phải của chính mình, mà là một thứ mùi khác, đậm đặc và ghê tởm hơn. Hắn dừng phắt lại, giơ tay ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu.

“Có gì đó không ổn…” Hắn lẩm bẩm, bàn tay đã nắm chặt chuôi kiếm bên hông. Thanh kiếm thô kệch, không sắc bén bằng kiếm của Liễu Thanh Y, nhưng đủ để bảo vệ bản thân và đồng đội.

Chưa kịp dứt lời, từ hai phía con hẻm, hơn chục bóng đen bất ngờ xuất hiện, chặn đứng lối thoát. Ánh sáng yếu ớt từ một chiếc đèn lồng bị che khuất bởi những thân hình to lớn, vạm vỡ, khiến con hẻm càng thêm tối tăm và ngột ngạt. Tiếng bước chân thô bạo, tiếng vũ khí loảng xoảng va vào nhau vang lên, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm. Khí lạnh không còn đến từ cơn gió, mà đến từ sát khí tỏa ra từ đám người kia.

“Hừ! Hai con chuột nhắt dám động vào địa bàn của Hắc Sa Bang!” Một giọng nói thô tục, khàn khàn vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng. Từ giữa đám người, A Cường, kẻ đứng đầu một nhánh nhỏ của Hắc Sa Bang, bước ra. Khuôn mặt hắn dữ tợn, đôi mắt ti hí tóe lên vẻ hung hăng, và cây đao sáng loáng trong tay hắn phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn lồng duy nhất còn sót lại, tạo nên một cảnh tượng đầy đe dọa. “Đừng tưởng làm mấy chuyện vặt vãnh là có thể qua mặt được chúng ta! Hôm nay, các ngươi chán sống rồi sao?!” Hắn gầm lên, giọng nói đầy vẻ khinh miệt và tàn bạo.

Vương Đại Trụ đẩy Trần Nhị Cẩu ra phía sau, rút kiếm ra khỏi vỏ. “Hừ, muốn gì thì nhào vô!” Hắn quát lên, biết rõ hôm nay khó tránh một trận chiến. Khứu giác của hắn đã đúng, mùi máu tanh đã bắt đầu bám vào không khí, báo hiệu một cuộc đổ máu sắp diễn ra. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát, không phải vì sợ hãi, mà vì một dự cảm không lành. Lâm Dịch đã từng nói, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và giờ đây, hắn đang cảm nhận rõ ràng sự tàn khốc đó.

Đám tay sai của A Cường không nói nhiều, chúng đồng loạt xông lên. Tiếng kiếm va chạm, tiếng la hét, tiếng rên đau đớn vang vọng trong con hẻm chật hẹp. Vương Đại Trụ dũng mãnh chống trả, thân hình to lớn của hắn trở thành một bức tường vững chắc, che chắn cho Trần Nhị Cẩu. Hắn vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của người lao động chân tay, đẩy lùi vài tên đối thủ. Nhưng số lượng của đối phương quá đông, và chúng được trang bị tốt hơn, có kinh nghiệm chiến đấu hơn. Một tên tay sai lách qua khe hở, vung đoản đao chém thẳng vào vai Vương Đại Trụ. Mặc dù hắn đã kịp né tránh một phần, lưỡi đao vẫn xé rách lớp áo thô sơ, cắt sâu vào bả vai hắn.

“Á!” Vương Đại Trụ rên lên một tiếng đau đớn, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm ướt vạt áo. Cảm giác đau buốt lan tỏa khắp cánh tay, khiến hắn lảo đảo. Thị giác c���a hắn bắt đầu nhòe đi một chút vì vết thương. Mùi máu tanh giờ đây không chỉ trong không khí, mà còn từ chính cơ thể hắn.

“Đại Trụ huynh!” Trần Nhị Cẩu hoảng hốt, rút ra con dao găm nhỏ bên hông, liều mạng lao lên đỡ đòn cho Vương Đại Trụ. Dù sợ hãi đến tột độ, nhưng lòng trung thành và tình huynh đệ đã giúp cậu ta vượt qua nỗi sợ hãi đó. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Câu nói quen thuộc vang lên trong đầu cậu, tiếp thêm cho cậu chút dũng khí. Nhưng một tên khác đã chờ sẵn, dùng côn sắt đánh mạnh vào sườn cậu, khiến Trần Nhị Cẩu ngã dúi dụi, cảm giác đau đớn như xé toạc lồng ngực. Mắt cậu hoa lên, những đốm đen nhảy múa trước mắt.

“Đừng có mà chống cự vô ích!” A Cường cười khẩy, bước đến gần, ánh mắt độc ác quét qua hai kẻ đang vật lộn trong vũng máu. Hắn không vội kết liễu, mà muốn hành hạ, muốn chúng nếm trải sự tàn bạo của Hắc Sa Bang. “Đem chúng về! Thủ Lĩnh có lệnh, phải cho những kẻ dám động vào Hắc Sa Bang biết thế nào là sống không bằng chết!” Hắn gằn giọng, rồi tung một cú đá mạnh vào bụng Vương Đại Trụ, khiến hắn ngã sóng soài trên đất, bất tỉnh. Trần Nhị Cẩu cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương ở sườn khiến cậu ta không thể thở nổi, chỉ có thể nhìn đám người kia lôi Vương Đại Trụ đi trong tuyệt vọng, trước khi một cú đánh mạnh vào gáy khiến cậu ta cũng chìm vào bóng tối. Con hẻm lại trở về với sự tĩnh mịch, chỉ còn lại vệt máu loang lổ trên nền đất đá lạnh lẽo, một lời cảnh báo thầm lặng về sự trả thù tàn bạo.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè chiếu rọi Thành Thiên Phong, không khí tại Sòng Bạc Hắc Long đã trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Hội trường chính của sòng bạc, thường ngày ồn ào với tiếng xúc xắc lăn, tiếng bài xào xạc và những tiếng reo hò vui sướng hay tuyệt vọng, giờ đây lại im ắng một cách đáng sợ. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng lụa đỏ, cùng với những cửa sổ được che kín, khiến không gian trở nên u ám và bí bách, dù bên ngoài trời đã hửng sáng. Mùi khói thuốc nồng nặc, mùi rượu nồng, và cả mùi mồ hôi của những kẻ đang hoảng sợ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó chịu.

Trên chiếc ghế hổ to lớn, được chạm trổ hình rồng phượng một cách lòe loẹt nhưng lại mang đầy vẻ uy quyền, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang ngồi, khuôn mặt y vặn vẹo vì giận dữ. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của y giờ đây càng lộ rõ hơn, như một vết nứt trên tảng đá. Râu quai nón rậm rạp của y rung lên bần bật theo từng hơi thở dồn dập. Thân hình to lớn, vạm vỡ của y tràn đầy sát khí, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải rùng mình. Cây đại đao sáng loáng dựa vào bên cạnh y, như một lời nhắc nhở về sự tàn bạo mà y có thể mang đến.

Trước mặt y, một tên tay sai cấp dưới đang quỳ rạp trên đất, đầu cúi sát đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Hắn vừa báo cáo về những thiệt hại liên tiếp mà Hắc Sa Bang đã phải gánh chịu trong mấy ngày qua: các sòng bạc bị phá rối, kho hàng lậu bị cướp phá, các giao dịch bị gián đoạn một cách bí ẩn. Và tệ hại hơn, là cuộc phục kích đêm qua tại con hẻm đã thất bại thảm hại trong việc bắt sống hai tên Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, chỉ mang về được một V��ơng Đại Trụ bị thương nặng và một Trần Nhị Cẩu bị đánh cho tơi tả. Điều này làm Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cảm thấy sĩ diện của y bị chà đạp nghiêm trọng.

“Ngươi nói cái gì?!” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài, vang vọng khắp sòng bạc. Y đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” vang lên chói tai, khiến tên tay sai giật bắn mình. “Mấy ngày qua, ta đã mất bao nhiêu tiền của, bao nhiêu hàng hóa! Giờ đến hai tên tiểu tốt đó cũng không bắt sống được?! Các ngươi làm việc kiểu gì vậy?!”

Tên tay sai lắp bắp: “Thưa Thủ Lĩnh… chúng… chúng rất lì lợm… Vương Đại Trụ kia võ công tuy không cao cường, nhưng hắn liều mạng quá… Chúng tôi… chúng tôi đã cố gắng hết sức…”

“Cố gắng hết sức?!” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cắt ngang, ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào tên tay sai, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. “Hắc Sa Bang ta ở Thành Thiên Phong này bao nhiêu năm, chưa từng có kẻ nào dám ngang nhiên khiêu khích như vậy! Lại là cái thằng nhãi ranh Lâm Dịch, cái thương hội rách nát của hắn!” Y nghiến răng kèn kẹt, mỗi từ phát ra đều mang theo sự căm hận tột độ. Y vốn là kẻ ngông cuồng, coi trời bằng vung, luôn tự hào về địa vị và quyền lực của mình trong giới giang hồ. Việc bị Lâm Dịch, một kẻ đến từ biên thùy, liên tục gây khó dễ đã khiến y cảm thấy bị sỉ nhục. Y không thể chấp nhận được việc bị một kẻ không tên tuổi chơi xỏ.

“Ngươi nói cho ta nghe, cái tên Lâm Dịch đó rốt cuộc là ai? Hắn có ba đầu sáu tay sao mà có thể làm ra những chuyện động trời này?!” Y quát.

“Thưa Thủ Lĩnh, hắn… hắn chỉ là một tên thư sinh, không có võ công gì đáng kể. Nhưng hắn có vẻ rất giỏi mưu mẹo… và có một mạng lưới thông tin rất rộng…” Tên tay sai lí nhí trả lời, sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Thủ Lĩnh.

“Thư sinh? Mưu mẹo?” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười khẩy một tiếng, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ. “Mưu mẹo thì làm được gì trước đao kiếm của ta?! Ta muốn hắn phải biết, kẻ nào dám động vào địa bàn của Hắc Sa Bang, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng máu và nước mắt!” Y đứng phắt dậy, cây đại đao bên cạnh y rung lên nhè nhẹ, như muốn nhảy múa theo ý chí của chủ nhân.

“Mau! Phái người đi, ta muốn Lâm Dịch phải nếm mùi! Đừng để hắn dễ chịu dù chỉ một khoảnh khắc!” Y ra lệnh, giọng nói khàn đặc giờ đây đã pha lẫn một sự lạnh lẽo đến rợn người. “Ta muốn các ngươi không chỉ phá hoại các sòng bạc, các kho hàng của nó. Ta muốn các ngươi tìm mọi cách để làm tổn thương hắn, làm tổn thương những kẻ thân cận của hắn. Ta muốn hắn phải sống trong sợ hãi, phải biết rằng sự trả thù của Hắc Sa Bang sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi hắn quỳ gối xin tha, hoặc chết một cách thảm hại!”

Y vung tay, ra hiệu cho tên tay sai lui ra. “Về phần Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, mang chúng đến phòng tra tấn. Ta muốn chúng khai ra tất cả những gì chúng biết về Lâm Dịch và kế hoạch của hắn. Nếu chúng không chịu khai, cứ dùng mọi cách, cho đến khi chúng không còn một giọt máu nào trong người!” Ánh mắt y lóe lên một tia độc địa, đầy vẻ tàn bạo. Không khí trong sòng bạc càng trở nên nặng nề hơn, mùi thuốc súng và bạo lực giờ đây như có thể chạm vào được. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với sự kiêu ngạo và bản tính hung hãn, đã quyết định dốc toàn lực để dập tắt ngọn lửa nhỏ mà Lâm Dịch đã châm lên, không để nó có cơ hội bùng cháy thành một đám cháy lớn. Y tin rằng, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn, y phải tiêu diệt mọi mối đe dọa, dù là nhỏ nhất.

***

Trong văn phòng làm việc của Lâm Dịch, không khí không hề ấm áp hơn Sòng Bạc Hắc Sa là bao, dù bên ngoài trời đang nắng gắt. Văn phòng nằm trong khu vực thương hội của Lâm Dịch, một khu phố tương đối yên tĩnh của Thành Thiên Phong, nhưng giờ đây, sự yên tĩnh đó bị phá vỡ bởi sự căng thẳng và lo lắng. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng thở dài nặng nề, và cả tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đang di chuyển trong phòng cũng đủ tạo nên một bản giao hưởng của sự bất an. Mùi giấy mới, mực, gỗ đánh bóng, thoang thoảng hương trà, tất cả đều không thể xua ��i cái cảm giác ngột ngạt đang bao trùm.

Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày sắc bén và chứa đựng sự từng trải, giờ đây càng thêm phần u tối. Thân hình gầy gò của hắn, vốn đã không quá khỏe mạnh, dường như lại càng mảnh mai hơn trong chiếc áo vải thô sơ. Hắn lắng nghe một cách chăm chú, từng lời nói, từng cử chỉ đều được hắn ghi nhận và phân tích.

Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, Liễu Thanh Y, và Trần Nhị Cẩu. Vương Đại Trụ đã được đưa đến chỗ Hồ Gia Gia, vị lang y già cả mà Lâm Dịch tin tưởng, để chữa trị vết thương. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô giờ đây tái nhợt và sưng húp, một bên sườn được băng bó cẩn thận, đang kể lại câu chuyện đêm qua một cách run rẩy, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự sợ hãi.

“Bọn chúng… rất tàn bạo, Lâm ca,” Trần Nhị Cẩu khó khăn nói, giọng nói vẫn còn thều thào vì đau. “Chúng nhắm thẳng vào huynh đệ chúng ta… Vương Đại Trụ huynh bị thương nặng lắm… suýt nữa thì không thoát được.” Cậu ta rụt rè cúi đầu, cảm thấy mình đã làm không tốt nhiệm vụ.

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, nhưng gương mặt trái xoan của nàng giờ đây đầy vẻ lo lắng. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng nhìn Lâm Dịch với sự trăn trở. Nàng vừa báo cáo về những thiệt hại kinh tế ban đầu mà Hắc Sa Bang đã gây ra để trả đũa. Các giao dịch bị gián đoạn, vài kho hàng bị đốt phá, và tin đồn thất thiệt lan truyền, gây ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của thương hội. “Lâm ca, nếu tình hình này tiếp diễn, chúng ta sẽ khó trụ vững,” nàng nói, giọng nói tuy ôn hòa nhưng đầy sự kiên quyết. “Mặc dù chúng ta đã chuẩn bị cho phản ứng của chúng, nhưng sự tàn bạo này vượt quá dự kiến. Các đối tác đang bắt đầu e ngại.”

Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, ánh mắt cương nghị của nàng quét qua mọi người. Nàng vừa trở về sau khi thăm dò tình hình trong giới giang hồ. “Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã phát lệnh ‘săn người’,” nàng trầm giọng, thông tin nàng mang về càng khiến không khí thêm phần nặng nề. “Hắn muốn các ngươi phải trả giá. Không chỉ phá hoại, mà còn là truy sát. Bất kỳ ai liên quan đến ‘cái thương hội rách nát’ của Lâm Dịch đều có thể trở thành mục tiêu.”

Lâm Dịch vẫn im lặng, lắng nghe tất cả. Mỗi thông tin, mỗi chi tiết đều được hắn sắp xếp trong đầu, như những mảnh ghép của một bức tranh phức tạp. Hắn hít một hơi sâu, mùi mực và trà thoảng qua khứu giác, giúp hắn giữ được sự tập trung. Hắn đã dự đoán được sự phản ứng, nhưng hắn cũng phải thừa nhận, sự tàn bạo và tốc độ của Hắc Sa Bang đã vượt quá những gì hắn tưởng tượng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng nói, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng, tri thức phải đi kèm với sức mạnh để bảo vệ nó.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch không khỏi cảm thấy một chút bực bội. Hắn vốn không muốn dính líu quá sâu vào những cuộc tranh giành bạo lực này. Mục tiêu ban đầu của hắn chỉ là sinh tồn, bảo vệ những người thân cận và xây dựng một cuộc sống ổn định. Nhưng thế giới này, đầy rẫy quyền lực, thân phận và sự tàn khốc của sinh tồn, không cho phép hắn giữ mình trong vòng an toàn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, và giờ đây, hắn phải đối mặt với sự bất công đó một cách trực diện.

Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, rồi ánh mắt dừng lại ở Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y. Cả ba đều là những người tin tưởng và đi theo hắn, và hắn có trách nhiệm bảo vệ họ. Sự lo lắng hiện rõ trong mắt họ khiến Lâm Dịch cảm thấy một áp lực nặng nề. Hắn biết, nếu hắn không đáp trả một cách mạnh mẽ, không chỉ thương hội của hắn sẽ sụp đổ, mà cả những người này cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói của hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. “Chúng ta đã dự đoán được phản ứng, nhưng không ngờ lại nhanh và tàn bạo đến vậy.” Hắn gật đầu, như để xác nhận điều mà mọi người đều cảm nhận được. “Hắc Sa Bang đã thể hiện rõ ràng ý định của chúng. Chúng muốn chúng ta phải sợ hãi, phải khuất phục.” Hắn đưa mắt nhìn từng người. “Nhưng chúng ta sẽ không làm vậy.”

Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ Thành Thiên Phong đang treo trên tường, đôi mắt sắc lạnh quét qua những ký hiệu hắn đã đánh dấu. “Được, vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy, ai mới là kẻ không thể động vào.” Giọng điệu của hắn không cao, nhưng mang một sức nặng khó cưỡng. “Bạch Vân Nhi, cô hãy củng cố các kênh giao dịch an toàn nhất, đồng thời thu thập thêm thông tin về các nguồn thu của Hắc Sa Bang. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn phản công kinh tế. Liễu Thanh Y, cô hãy huy động mạng lưới của mình, không chỉ để đối phó với lệnh truy sát, mà còn để lan truyền tin tức. Chúng ta cần cho các bang phái khác thấy rằng Hắc Sa Bang đang yếu đi, và chúng ta không phải là mục tiêu dễ dàng.”

Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt dịu đi một chút. “Nhị Cẩu, cậu hãy nghỉ ngơi và hồi phục. Nhưng hãy nhớ kỹ những gương mặt của những kẻ đã tấn công cậu và Đại Trụ. Chúng ta sẽ cần đến chúng.” Hắn dừng lại một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang không thể xua đi những bóng tối trong tâm trí hắn.

“Chúng ta sẽ không đáp trả sự tàn bạo bằng sự tàn bạo mù quáng. Nhưng chúng ta sẽ đáp trả bằng sự thông minh và chiến lược. Chúng ta sẽ làm cho Hắc Sa Bang phải hối hận vì đã động vào chúng ta. Đây không chỉ là cuộc chiến vì lợi ích, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những gì chúng ta đang xây dựng.” Lâm Dịch nói, mỗi lời đều mang theo một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn hiểu rằng, cuộc chiến này sẽ không hề dễ dàng, và có lẽ, hắn sẽ phải sử dụng những phương pháp mà hắn từng cố gắng tránh né. Nhưng "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn sẵn sàng làm mọi thứ.

***

Cùng lúc đó, tại phủ nha của Quan Đại Nhân, không khí lại càng thêm phần u ám và nặng nề, dù bên ngoài trời đã bắt đầu chuyển sang chiều tối, mây đen vần vũ báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Trong phòng làm việc riêng của y, mùi mực và giấy cũ trộn lẫn với hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với tâm trạng hỗn loạn của chủ nhân. Tiếng giấy tờ sột soạt khi y liên tục lật dở các văn thư, tiếng thở dài nặng nề, và cả tiếng quạt phe phẩy trong vô vọng, tất cả đều là âm thanh của sự tuyệt vọng và bế tắc.

Quan Đại Nhân, gương mặt có phần nghiêm nghị nay đã nhăn nhó và tái nhợt. Râu dài của y lòa xòa, không còn giữ được vẻ chỉnh tề như thường ngày. Mồ hôi đầm đìa trên trán và thái dương, dù thời tiết đã không còn quá nóng, cho thấy sự căng thẳng tột độ đang đè nặng lên y. Y đi đi lại lại trong phòng, bước chân nặng nề và lo lắng, như một con thú bị nhốt trong lồng, không ngừng tìm kiếm lối thoát.

Liên tục trong ngày, y đã nhận được những tin tức không mấy tốt lành. Các báo cáo về sự hỗn loạn ngày càng tăng trong giới giang hồ, những vụ cướp bóc, đánh nhau, và phá hoại liên tục xảy ra, tất cả đều nhắm vào các địa điểm có liên quan đến Hắc Sa Bang. Điều này không chỉ gây ra sự bất ổn trong Thành Thiên Phong, mà còn khiến y, với tư cách là một quan chức, cảm thấy bị đe dọa.

Và đáng sợ hơn, là những lời đe dọa ngầm từ chính Hắc Sa Bang. Thông qua vài tên tay sai trung thành mà y đã cài cắm, y nhận được tin nhắn rằng nếu y không “dẹp yên” cái tên Lâm Dịch và “thương hội rách nát” của hắn, chúng sẽ “kéo y xuống nước”. Hắc Sa Bang, bị dồn vào đường cùng, đã bắt đầu trở nên liều lĩnh và không còn giữ kẽ. Chúng không ngần ngại ám chỉ đến những mối làm ăn phi pháp giữa y và chúng, những khoản hối lộ béo bở mà y đã nhận được bấy lâu nay.

Cùng lúc đó, những tin đồn về “kế hoạch gọng kìm” mà Lâm Dịch đang thực hiện cũng bắt đầu đến tai y, dù mơ hồ. Người ta nói rằng có kẻ đang cố gắng cô lập y, cắt đứt các nguồn lợi bất chính của y, và dùng những bằng chứng không rõ ràng để gây áp lực. Y cảm thấy mình đang bị bao vây tứ phía, như một con cá mắc cạn giữa hai dòng nước xoáy, không biết nên bơi về hướng nào.

“Lâm Dịch, Lâm Dịch!” Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn đầy sự hoảng loạn. Y vò đầu bứt tai, cảm thấy một cơn đau nhức nhối đang gặm nhấm tâm trí y. “Ngươi rốt cuộc muốn gì? Hắc Sa Bang thì như chó điên, đám kia lại muốn ta tự chặt tay. Không được, ta không thể để chuyện này tiếp diễn!”

Sự kiêu ngạo mà y từng tự hào, cái cảm giác an toàn khi ngồi trên đỉnh quyền lực, giờ đây đã tan biến như khói sương. Y vốn luôn tự mãn với mạng lưới quan hệ của mình, với cái cách y có thể thao túng mọi thứ trong Thành Thiên Phong. Nhưng giờ đây, mạng lưới đó dường như đang bị tấn công, và y, kẻ đứng đầu, lại trở thành mục tiêu.

Y đi đến cửa sổ, nhìn ra bầu trời âm u, những tia chớp yếu ớt bắt đầu xé toạc màn mây đen. “Ta không thể mất tất cả. Không thể! Danh tiếng, địa vị, gia tộc… tất cả sẽ sụp đổ nếu những chuyện này bị phanh phui.” Y thì thầm, nỗi sợ hãi mất mát còn lớn hơn cả nỗi sợ chết.

“Phải tìm cách… phải tìm cách thoát khỏi mớ bòng bong này.” Y quay trở lại bàn, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh. “Thẩm Đại Nhân, chỉ có Thẩm Đại Nhân mới có thể cứu ta!” Y nhớ lại những lần Thẩm Đại Nhân, vị quan chức cấp cao hơn, người có quyền lực lớn hơn nhiều, đã tỏ ra ưu ái y. Y tin rằng, nếu y có thể tìm đến Thẩm Đại Nhân, cầu xin sự giúp đỡ, hoặc tệ hơn, cung cấp cho Thẩm Đại Nhân những thông tin có giá trị về Lâm Dịch và Hắc Sa Bang, y có thể thoát khỏi kiếp nạn này.

Sự bất an đã buộc Quan Đại Nhân phải đưa ra một quyết định liều lĩnh. Y biết, việc cầu cứu Thẩm Đại Nhân có thể là con dao hai lưỡi, nhưng trong tình thế này, y không còn lựa chọn nào khác. Y không còn màng đến việc giữ mình trong sạch, hay bảo vệ Hắc Sa Bang. Điều y quan tâm duy nhất lúc này là bảo toàn vị trí và tính mạng của bản thân. Y vội vàng sai người chuẩn bị một bức mật thư, với hy vọng Thẩm Đại Nhân sẽ giang tay cứu giúp y, hoặc ít nhất là giúp y dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội này.

Bên ngoài, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, tiếng tí tách trên mái ngói, như tiếng khóc thầm của Thành Thiên Phong, báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến. Cuộc chơi giữa Lâm Dịch và các thế lực cũ đã chính thức bước vào một giai đoạn khốc liệt hơn, nơi không còn chỗ cho những toan tính nhỏ nhặt, mà chỉ có sự sống còn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free