Lạc thế chi nhân - Chương 390: Sóng Ngầm Dậy Sóng: Kế Hoạch Khởi Động
Trong một căn phòng kín đáo nhất tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh sáng ban mai còn chưa kịp lọt qua khung cửa sổ phủ màn nhung dày, Lâm Dịch cùng những người đồng hành của mình đang tề tựu. Hương trà thảo mộc thoang thoảng dịu nhẹ, cố gắng xua đi không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Trên chiếc bàn gỗ mun đã cũ kỹ, một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, những nét vẽ bằng mực đen tỉ mỉ khắc họa từng con phố, từng ngõ hẻm, từng điểm mấu chốt. Ánh nến lung lay, đổ bóng chập chờn lên những khuôn mặt, khiến chúng càng thêm ẩn hiện, khó lường. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người gầy gò của hắn tựa như một cây trúc mảnh mai nhưng lại tỏa ra khí thế vững vàng đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng người, từng ánh nhìn, tìm kiếm sự thấu hiểu và quyết tâm.
"Kế hoạch đã định, nhưng mọi chuyện có thể không theo ý muốn của chúng ta," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng lại mang một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, nàng đang chăm chú quan sát bản đồ với ánh mắt sắc sảo, rồi lại quay sang Liễu Thanh Y, người vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh thường thấy. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, dù đã trải qua nhiều phen sinh tử cùng hắn, vẫn không giấu nổi sự hồi hộp và hưng phấn. "Điều quan trọng nhất là sự linh hoạt và an toàn của các ngươi. Mỗi người đều là một mắt xích không thể thiếu trong chuỗi này. Bất kỳ sơ suất nhỏ nào cũng có thể khiến cả mạng lưới sụp đổ."
Lâm Dịch dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, nơi có những sòng bạc, nhà thổ, và kho hàng lậu được đánh dấu bằng mực đỏ. "Mũi nhọn thứ nhất của chúng ta, về cơ bản, là gây ra sự hỗn loạn có chủ đích. Không phải cướp bóc, không phải giết chóc, mà là sự gián đoạn. Gây rối loạn trật tự, khiến cho các hoạt động phi pháp của Hắc Sa Bang bị đình trệ. Hãy làm cho chúng mất khả năng thu tiền bảo kê, mất khả năng vận chuyển hàng hóa, và quan trọng nhất, mất đi sự tin tưởng của những kẻ đã và đang dựa dẫm vào chúng."
Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà nguội, để lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. "Vân Nhi, nàng sẽ phụ trách việc tính toán chi phí, và quan trọng hơn, là chuẩn bị các kênh để 'lan truyền' thông tin một cách khéo léo. Không được để lộ dấu vết của chúng ta. Hãy nghĩ đến những người bán rong, những quán trà, tửu lầu, những nơi tin tức lan truyền nhanh nhất. Hãy tạo ra những câu chuyện, những lời đồn thổi khiến người dân bắt đầu bàn tán. Gieo rắc sự nghi ngờ về thế lực của Hắc Sa Bang, về sự bảo kê của Quan Đại Nhân, về sự thối nát đã ăn sâu vào thành Thiên Phong này."
Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt thông minh của nàng lóe lên một tia sáng sắc sảo. "Ta hiểu. Sẽ là những lời đồn thổi không đầu không cuối, nhưng lại ẩn chứa một phần sự thật, khiến người nghe phải tự suy diễn, tự kết nối các sự kiện. Khi đó, sự nghi ngờ sẽ tự động nảy sinh và lan rộng như cháy rừng. Chúng ta sẽ không trực tiếp buộc tội, mà chỉ cung cấp 'ngòi nổ'. Dân chúng sẽ tự động trở thành những người 'truyền tin' hiệu quả nhất, và lời đồn đại sẽ trở nên đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội trực tiếp nào, bởi vì nó xuất phát từ 'dân gian'." Nàng nói, giọng điệu dứt khoát, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tâm lý đám đông.
"Còn Liễu cô nương," Lâm Dịch nhìn Liễu Thanh Y, "nàng sẽ là cầu nối của chúng ta với thế giới ngầm. Nàng hiểu rõ các bang phái giang hồ, những kẻ thù của Hắc Sa Bang. Nàng sẽ giúp chúng ta tìm ra những 'nhân tố xúc tác' phù hợp, những kẻ sẵn sàng ra tay khi được cung cấp thông tin và một chút 'động lực' phù hợp. Hãy hướng họ đến những điểm yếu của Hắc Sa Bang, những nơi mà sự hỗn loạn có thể gây ra thiệt hại lớn nhất về kinh tế và uy tín. Đừng để họ ra mặt quá trắng trợn, mà hãy để họ hành động như những kẻ thừa cơ, những con sói đói chờ đợi con mồi suy yếu."
Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng trong ánh mắt cương nghị ẩn chứa sự sắc bén. "Ta sẽ làm hết sức mình. Giang hồ tuy phức tạp, nhưng cũng có những quy tắc riêng. Kẻ yếu thì bị diệt, kẻ mạnh thì tranh bá. Hắc Sa Bang đã gây thù chuốc oán với không ít bang phái khác. Chỉ cần một ngọn lửa nhỏ, chúng sẽ tự thiêu rụi. Bằng chứng đã gieo, giờ chỉ chờ hạt giống nảy mầm. Những kẻ thù cũ sẽ không bỏ lỡ cơ hội này đâu, đặc biệt là khi chúng ta 'vô tình' để lộ ra điểm yếu của Hắc Sa Bang." Nàng nói thêm, giọng điệu trầm thấp, đầy vẻ tự tin.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, nắm chặt tay. "Lâm ca, cứ nói thẳng! Chúng ta cần làm gì, cứ giao cho anh em. Đánh nhau thì không sợ, nhưng cái kiểu lén lút này... cũng có cái hay của nó. Đảm bảo Hắc Sa Bang sẽ không biết ai là người đã gây ra chuyện này." Trần Nhị Cẩu bên cạnh, nhanh nhẹn hơn, hắng giọng đầy hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ chỉ mặt điểm tên, xem đứa nào dám cản đường chúng ta."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn hiểu sự nhiệt tình của họ, nhưng kế hoạch này đòi hỏi sự tinh vi hơn nhiều so với một trận đánh trực diện. "Không phải đánh nhau, Đại Trụ, Nhị Cẩu. Lần này, chúng ta sẽ dùng trí. Các ngươi sẽ là những người thực thi các hoạt động nhỏ lẻ, gây rối nhưng không để lại dấu vết. Hãy nhớ, chúng ta không cần chiến thắng một trận chiến, chúng ta cần gieo rắc sự hỗn loạn và nghi ngờ. Càng bí ẩn, càng hiệu quả. Hãy hành động như những bóng ma, xuất hiện bất ngờ rồi biến mất không dấu vết."
Hắn đưa ra những chỉ thị cuối cùng, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. "Mạng lưới tài chính sẽ bắt đầu hoạt động ngay khi bình minh. Các ngươi sẽ nhận được chỉ thị cụ thể từ Vân Nhi và Liễu cô nương. Hãy làm việc độc lập, nhưng phải phối hợp nhịp nhàng. Không ai được biết toàn bộ kế hoạch, chỉ biết phần việc của mình. Và hãy nhớ, an toàn là trên hết. Nếu cảm thấy nguy hiểm, hãy rút lui ngay lập tức. Một người an toàn còn hơn mười người liều mạng."
Mọi người gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự quyết tâm pha lẫn chút căng thẳng. Dù biết đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, và bất kỳ sơ suất nào cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường, nhưng họ tin tưởng Lâm Dịch, tin vào khả năng dẫn dắt của hắn. Sau đó, từng người một lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng người buổi sớm của Thành Thiên Phong. Không một tiếng động lớn, không một lời tạm biệt khoa trương, chỉ có sự im lặng đầy ẩn ý.
Lâm Dịch vẫn ngồi đó, một mình trong căn phòng đã vơi đi nhiều người. Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình minh đã thật sự hé rạng ở phía chân trời, nhuộm một màu hồng nhạt lên những đám mây xám xịt. Không khí se lạnh của rạng sáng lùa vào phòng, mang theo hơi ẩm và mùi đất. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, phá tan sự tĩnh mịch của đêm. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi nặng nề, nhưng đồng thời cũng là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Kế hoạch đã bắt đầu, và hắn biết, một khi đã dấn thân vào con đường này, sẽ không có đường lui. Sự suy yếu của Hắc Sa Bang có thể tạo ra một khoảng trống quyền lực trong giới giang hồ Thành Thiên Phong, dẫn đến sự xuất hiện của các bang phái mới hoặc các cuộc tranh giành địa bàn khốc liệt hơn. Điều này sẽ khiến tình hình thêm phức tạp, nhưng cũng là cơ hội để hắn tiếp tục xây dựng thế lực của mình.
"Bí mật là trên hết. An toàn là trên hết," Lâm Dịch tự nhủ, giọng nói hắn vang vọng trong căn phòng giờ đây đã tràn ngập ánh sáng mờ ảo của ban mai. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng cả sự tàn nhẫn cần thiết để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sức nặng của những bằng chứng trên tay, sức nặng của trách nhiệm và sự nguy hiểm đang chờ đợi. Những cảm giác về sự phẫn nộ, thất vọng trước mức độ tham nhũng của hệ thống lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng cùng với đó, là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn đã lựa chọn dấn thân vào con đường này, và giờ đây, hắn không thể quay đầu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải trở nên tàn nhẫn hơn những kẻ tàn nhẫn nhất." Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó.
***
Vài ngày sau, khi Thành Thiên Phong đã hoàn toàn chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng ở một nơi thì sự náo nhiệt lại lên đến đỉnh điểm. Bên trong Sòng Bạc Hắc Long, một kiến trúc đồ sộ được xây dựng từ gỗ lim đen và gạch xám, không khí đặc quánh mùi khói thuốc, rượu mạnh, và mồ hôi của những kẻ đang đắm chìm trong vòng xoáy của vận may. Tiếng xúc xắc lăn lóc trên chiếu bạc, tiếng bài xào xạc của những tay chia bài chuyên nghiệp, tiếng reo hò vui sướng của kẻ thắng cuộc và tiếng rên rỉ tuyệt vọng của người thua cuộc hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của lòng tham và sự mất mát. Tiếng tiền xu leng keng không ngừng vọng lên, như tiếng gọi mời ma mị.
Đột nhiên, một sự việc bất thường xảy ra. Một nhóm người lạ mặt, ăn mặc có vẻ bình thường như những con bạc khác, nhưng hành động lại vô cùng khác thường. Chúng không cướp bóc, không gây sự trực tiếp, mà chỉ chuyên gây rối. Một kẻ bất ngờ hất đổ bàn rượu, khiến chất lỏng đỏ sẫm lênh láng trên sàn nhà và dính vào vài vị khách quý. Một tên khác giả vờ say xỉn, bắt đầu la ó ầm ĩ, vung tay múa chân, đập phá vài chiếc ghế. Chúng dường như có một sự phối hợp ngầm, lúc ẩn lúc hiện, khiến các tay bảo vệ của Hắc Sa Bang không thể nào bắt giữ được kẻ nào một cách rõ ràng.
"Ê, thằng kia! Mày làm cái gì đó hả?!" Một tên bảo vệ to lớn gầm lên, vung gậy.
"Lão tử vui thì lão tử ca hát! Mày là cái thá gì mà dám cấm lão tử?!" Tên gây rối đáp lại bằng giọng say khướt, rồi nhân lúc bảo vệ sơ hở, hắn nhanh chóng luồn lách vào đám đông.
Sự hỗn loạn lan rộng. Các con bạc, vốn đã căng thẳng, bắt đầu hoảng sợ. Thay vì tập trung vào ván bài, họ nhìn nhau dò xét, sợ hãi bị vạ lây. Tiếng cãi vã, tiếng xô đẩy bắt đầu nổ ra. Một số bàn bạc bị xáo trộn, tiền bạc văng tung tóe. Không ai có thể chơi một cách yên bình. Khách hàng bắt đầu bỏ chạy, không muốn dính líu vào rắc rối. Doanh thu của sòng bạc, vốn dĩ là một nguồn lợi khổng lồ cho Hắc Sa Bang, bị ảnh hưởng nghiêm trọng chỉ trong vài canh giờ.
Cùng lúc đó, tại bến bãi lậu ở ngoại ô Thành Thiên Phong, nơi Hắc Sa Bang thường xuyên thực hiện các giao dịch hàng hóa phi pháp dưới màn đêm, cũng gặp phải rắc rối tương tự. Một số bang phái nhỏ hơn, vốn bị Hắc Sa Bang áp bức bấy lâu, bỗng nhiên trở nên táo tợn lạ thường. Chúng không hẳn là cướp bóc, mà lại "vô tình" phát hiện ra các chuyến hàng lậu, hoặc "vô tình" gây ra các cuộc ẩu đả nhỏ lẻ ngay giữa lúc Hắc Sa Bang đang giao dịch. Một đợt hàng lụa quý hiếm bị đổ xuống sông, một lô thuốc phiện bị "mất tích" không rõ nguyên do sau một cuộc xô xát chớp nhoáng.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, đang ngồi trong phòng riêng của mình tại sòng bạc. Hắn đang thưởng thức một chén rượu mạnh và nghe báo cáo về doanh thu hằng đêm. Nhưng không khí yên bình nhanh chóng bị phá vỡ. Một tay sai tên A Cường, vẻ mặt hung tợn nhưng lúc này lại tái mét vì lo lắng, lao vào phòng.
"Bang chủ! Xảy ra chuyện rồi!" A Cường lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, đặt mạnh chén rượu xuống bàn khiến chất lỏng sánh đỏ bắn ra ngoài. "Có chuyện gì mà mày hoảng hốt vậy? Chẳng lẽ có kẻ dám động vào địa bàn của Hắc Sa Bang ta?"
"Dạ... dạ không phải cướp bóc, Bang chủ!" A Cường vội vàng giải thích, giọng run rẩy. "Sòng bạc bị phá rối, có một đám người lạ mặt cứ chuyên đi gây sự, hất đổ bàn ghế, làm loạn lên mà không cướp bóc gì cả. Khách hàng sợ hãi bỏ đi gần hết rồi! Hàng lậu ở bến sông cũng gặp chuyện! Các bang phái nhỏ... chúng nó bỗng nhiên trở nên hung hãn lạ thường, 'vô tình' gây ra ẩu đả, làm mất một lô hàng lớn. Có vẻ như có kẻ cố tình giở trò!"
Khuôn mặt dữ tợn của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đỏ gay lên vì tức giận. Hắn đứng phắt dậy, vung tay đập mạnh xuống bàn gỗ, tạo ra một tiếng động vang dội khiến cả căn phòng rung chuyển. "Khốn kiếp! Ai dám động vào Hắc Sa Bang của ta?! Điều tra! Phải tìm ra kẻ đứng sau! Lão tử muốn biết đứa nào có gan chọc giận ta!" Hắn gầm lên, ánh mắt tóe lửa.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Những sự cố này không phải là cướp bóc thông thường, cũng không phải là những cuộc trả thù đơn lẻ. Chúng quá... có tính toán. Không cướp tiền, không giết người, chỉ gây rối, chỉ phá hoại. Điều này khiến hắn cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng Hắc Sa Bang, từ từ cắt đứt nguồn sống của chúng. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua lớp áo giáp da dày cộm của hắn. Hắn biết, một khi các hoạt động kinh doanh phi pháp bị gián đoạn, nguồn thu sẽ cạn kiệt, và uy tín của Hắc Sa Bang trên giang hồ sẽ bị lung lay. Điều đó có thể dẫn đến một cuộc chiến tranh giành địa bàn khốc liệt hơn, khi các thế lực khác nhìn thấy sự suy yếu của hắn.
***
Trong thư phòng của mình tại Phủ Nha Thành Thiên Phong, Quan Đại Nhân đang ngồi trước bàn, cố gắng tập trung vào các tấu chương chất chồng. Tuy nhiên, tâm trí y không thể nào yên tĩnh. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ, không đủ sức xua đi bóng tối thăm thẳm trong căn phòng và trong lòng y. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng bước chân nhẹ nhàng của người hầu thỉnh thoảng lướt qua hành lang, và cả tiếng gió lùa khe khẽ qua kẽ cửa, tất cả đều trở thành những âm thanh khuấy động sự bất an trong y. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa cùng mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng lại ẩn chứa sự lo lắng đến tột độ.
Mới cách đây không lâu, một tiểu nhị từ quán trà quen thuộc, một cậu bé lanh lợi và thích nghe ngóng chuyện thiên hạ, đã mang đến cho y những tin đồn xôn xao trong dân gian. Thoạt đầu, Quan Đại Nhân không mấy để tâm, bởi những lời đồn thổi vốn dĩ là chuyện thường tình ở Thành Thiên Phong. Nhưng càng nghe, y càng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tiểu nhị kể về việc Hắc Sa Bang gặp rắc rối lớn, các sòng bạc bị phá rối, hàng lậu bị mất mát, các giao dịch bị gián đoạn. Và một cách mơ hồ, những lời thì thầm về "mối quan hệ mật thiết" giữa y và bang phái này, về những khoản "bảo kê" mà y vẫn thường nhận được.
"Quan Đại Nhân," Tiểu Nhị, với vẻ mặt hiếu kỳ và có chút sợ sệt, đã nói, "Dân chúng đang bàn tán xôn xao lắm. Họ nói Hắc Sa Bang dạo này gặp vận đen, làm ăn thất bát. Mà... mà còn có người nói, chuyện này có liên quan đến... đến cả ngài nữa." Cậu bé không dám nói thẳng, chỉ ấp úng, nhưng đủ để gieo một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí Quan Đại Nhân.
Y nhớ lại cuộc gặp gỡ với Lâm Dịch cách đây không lâu, cái đêm mà tên tiểu tử đó đã dùng những lời lẽ đầy ẩn ý để uy hiếp y. Hắn nói y đang "đứng trên miệng vực", rằng y nên "tự xem xét lại hành động của mình". Lúc đó, y chỉ xem thường, nghĩ đó là lời hù dọa của một kẻ non choẹt. Nhưng giờ đây, những lời đồn đại này, những sự cố liên tiếp xảy ra với Hắc Sa Bang, lại khiến y cảm thấy bất an đến lạ. Lẽ nào, những bằng chứng kia đã bị lộ? Lẽ nào, Lâm Dịch không chỉ nói suông?
Quan Đại Nhân đặt bút lông xuống bàn, tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Y xoa xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ. "Chuyện gì đang xảy ra?" Y độc thoại nội tâm, giọng nói trầm thấp gần như không nghe thấy. "Hắc Sa Bang gặp chuyện, lại có tin đồn lan ra... Rốt cuộc là ai đang nhúng tay vào? Lẽ nào, những bằng chứng kia đã bị lộ?"
Sự lo lắng của y không chỉ dừng lại ở việc mất đi nguồn lợi từ Hắc Sa Bang. Điều y sợ hãi hơn cả là danh tiếng, là vị trí của mình. Một quan chức dính líu đến bang phái giang hồ, lại còn tham nhũng, đó là một vết nhơ không thể gột rửa. Nếu chuyện này vỡ lở, không chỉ chức quan của y bị đe dọa, mà cả gia tộc y cũng sẽ bị liên lụy. Y đã quá quen với việc ngồi trên cao, nhìn xuống những kẻ thấp kém, nhận những khoản hối lộ béo bở. Nhưng giờ đây, y cảm thấy mình đang bị kéo xuống, bị cuốn vào một vòng xoáy không thể kiểm soát.
Quan Đại Nhân đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Ánh trăng mờ nhạt không thể xua đi bóng tối trong lòng y. Y cảm thấy mình đang bị đẩy vào một tình thế khó xử, một cảm giác bất an chưa từng có bắt đầu len lỏi. Y vốn luôn tự mãn với quyền lực của mình, với mạng lưới quan hệ mà y đã xây dựng. Nhưng giờ đây, mạng lưới đó dường như đang bị tấn công từ bên trong, từ những lời đồn thổi, từ những sự việc nhỏ nhặt nhưng lại có sức mạnh phá hủy. Y quyết định phải tìm hiểu ngọn ngành, không thể để mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát.
Y quay trở lại bàn, ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong bóng tối. "Ta không thể để chuyện này tiếp diễn," y lẩm bẩm. "Phải tìm ra kẻ đứng sau, và phải dập tắt ngọn lửa này trước khi nó thiêu rụi tất cả." Y cảm nhận được rằng, những gì đang diễn ra không chỉ là một sự trùng hợp. Đây là một đòn đánh có chủ đích, một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng. Y biết, sự bất an này có thể khiến y tìm cách củng cố vị trí của mình bằng cách làm thân với Thẩm Đại Nhân, người có quyền lực cao hơn, hoặc tìm cách loại bỏ Lâm Dịch, kẻ mà y nghi ngờ là nguồn gốc của mọi rắc rối.
Lâm Dịch, từ một thiếu niên gầy gò vùng biên thùy, đã dần tạo ra những "sóng ngầm" lớn hơn, có thể chạm đến những thế lực cấp cao hơn trong Thành Thiên Phong. Quan Đại Nhân hít một hơi sâu, sự kiêu ngạo của y đã bị lung lay, và nỗi sợ hãi đã bắt đầu chiếm lấy tâm trí y. Cuộc chơi đã bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.