Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 389: Kế Hoạch Bất Ngờ: Gọng Kìm Vô Hình

Ánh nến trong căn phòng nhỏ tại hậu viện thương hội chập chờn, soi rọi những đường nét khắc khổ trên khuôn mặt Lâm Dịch. Hắn vẫn còn cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ cùng những tập tài liệu rải rác trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Mùi mực mới xen lẫn mùi giấy cũ và hương trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự bình yên giả tạo của đêm khuya và cơn bão tố đang cuộn trào trong tâm trí hắn. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, gương mặt nàng vẫn còn hiện rõ vẻ kinh ngạc và phẫn nộ từ những gì vừa được phơi bày. Liễu Thanh Y, với dáng vẻ thanh thoát và ánh mắt cương nghị, tựa lưng vào tường, bất động như một pho tượng. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng lùi lại một chút, tuy không hiểu hết sự phức tạp của những con số và cái tên, nhưng sự nghiêm trọng trong không khí và vẻ mặt của Lâm Dịch đã nói lên tất cả.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng đầy khí lạnh của đêm. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt quen thuộc. "Cái lưới này quá lớn, Bạch cô nương. Chúng ta không thể phá vỡ nó chỉ bằng cách tố cáo một vài cá nhân. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ. Một đòn đánh không chỉ khiến họ lùi bước, mà còn phải khiến họ lộ ra những kẻ đứng sau, và phải là một đòn không thể ngờ tới. Một đòn có thể gây chia rẽ nội bộ, hoặc khiến họ tự quay lưng vào nhau." Lời hắn vừa dứt, một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm ngọn nến chao đảo, đổ bóng dài và quái dị lên vách tường, như thể những bóng ma của mưu đồ và quyền lực đang nhảy múa quanh họ.

Hắn vươn tay, đặt một ngón lên tấm bản đồ, lướt qua những khu vực được đánh dấu là địa bàn hoạt động của Hắc Sa Bang, những con đường vận chuyển hàng lậu, và những nơi mà Quan Đại Nhân thường xuyên lui tới để "gặp gỡ đối tác". Cái lạnh lẽo từ đầu ngón tay hắn như xuyên thẳng vào tâm trí, nhắc nhở hắn về sự tàn khốc của thế giới này. "Sự thối nát đã ăn sâu vào bộ máy, Bạch cô nương," hắn lặp lại, giọng nói trầm thấp hơn, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. "Từ những kẻ tham lam như Bàng Lão Gia, đến những tên côn đồ như Hắc Sa Bang, tất cả đều là những con rối trong tay kẻ giật dây. Vậy ra Quan Đại Nhân chỉ là một quân cờ trong tay những kẻ lớn hơn?" Trong đầu hắn, cái tên "Thẩm Đại Nhân" lại hiện lên, nặng trĩu. Liễu Thanh Y đã ám chỉ đến một thế lực lớn hơn Quan Đại Nhân rất nhiều. Có lẽ nào, người đứng sau tất cả lại chính là Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn có vẻ ngoài thanh liêm kia? Nếu đúng vậy, thì cuộc chiến này còn khó khăn hơn hắn nghĩ rất nhiều. Mọi thứ trở nên phức tạp hơn, đen tối hơn. Hắn biết, mình không thể chỉ dùng những mánh khóe thương trường thông thường để đối phó với một mạng lưới quyền lực và tội ác đã ăn sâu bén rễ như thế này.

"Chúng ta không thể tấn công trực diện." Lâm Dịch đưa ngón tay trỏ gõ nhẹ lên tấm bản đồ ở vị trí phủ nha Thành Thiên Phong. "Kẻ thù của chúng ta không phải một, mà là một mạng lưới. Chúng ta phải chia cắt chúng, từ từ siết chặt gọng kìm." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, đôi mắt hắn lấp lánh như có tia lửa lóe lên trong đêm tối. "Quan Đại Nhân, với quyền lực và địa vị, là một mắt xích quan trọng. Hắc Sa Bang, với sự tàn bạo và nguồn lực tài chính, là một cánh tay đắc lực. Bàng Lão Gia, với ảnh hưởng trên thương trường, là kẻ cung cấp nguyên liệu và che chắn. Ba kẻ này như kiềng ba chân, vững chắc đến mức khó lòng đánh đổ bằng một đòn duy nhất."

Bạch Vân Nhi cau mày, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu ánh nến. "Nhưng liệu Quan Đại Nhân có dễ dàng buông tha Hắc Sa Bang không? Lợi ích của họ đã gắn chặt quá lâu rồi. Hắn ta nhận hối lộ từ chúng, bảo kê cho chúng, và thậm chí còn sử dụng chúng để làm những việc bẩn thỉu. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần tố cáo Hắc Sa Bang, Quan Đại Nhân sẽ tìm mọi cách che đậy, thậm chí phản công lại chúng ta. Hắn sẽ bảo vệ nguồn lợi và tay chân của mình như bảo vệ mạng sống vậy." Giọng nàng trầm xuống, chứa đựng sự lo lắng. Nàng hiểu rõ mức độ tham lam và tàn nhẫn của những kẻ nắm giữ quyền lực trong thế giới này.

Liễu Thanh Y lúc này mới cất tiếng, giọng nói của nàng vẫn giữ sự bình tĩnh thường thấy, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén lạnh lùng. "Quan Đại Nhân sợ nhất là mất chức. Mất tiền có thể kiếm lại, nhưng mất đi cái mũ ô sa trên đầu, mất đi địa vị, quyền lực, thì mọi thứ đều sụp đổ. Nếu có thứ đủ sức đe dọa đến tương lai chính trị của y, y sẽ không ngần ngại vứt bỏ bất cứ ai. Ngay cả Hắc Sa Bang, đối với y, cũng chỉ là công cụ. Một công cụ đã hỏng, thì sẽ bị vứt bỏ." Nàng chậm rãi bước tới, cúi xuống nhìn những tấm tài liệu, ánh mắt lướt qua từng con số, từng cái tên. "Những kẻ quan lại như Quan Đại Nhân, càng lên cao, càng sợ hãi sự sụp đổ. Họ sống trong lo sợ bị hạ bệ, bị thay thế. Đó là điểm yếu lớn nhất của chúng."

Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với phân tích của Liễu Thanh Y. "Chính xác. Chúng ta sẽ không trực tiếp tấn công Quan Đại Nhân. Điều đó quá mạo hiểm và có thể gây ra phản ứng dữ dội. Thay vào đó, chúng ta sẽ tạo ra một áp lực vô hình, đẩy y vào thế phải lựa chọn. Phải khiến y tự nghi ngờ, tự lo sợ, và cuối cùng, tự tay chặt đứt những cánh tay nối dài của mình để bảo vệ bản thân." Hắn dùng cây bút lông chấm mực, phác thảo sơ đồ kế hoạch trên một tờ giấy trắng, những nét vẽ dứt khoát và nhanh gọn. Một vòng tròn lớn tượng trưng cho Thành Thiên Phong, bên trong là những vòng tròn nhỏ hơn đại diện cho Quan Đại Nhân, Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, nối với nhau bằng những đường nét đứt quãng, tượng trưng cho mối liên kết mờ ám.

"Vậy chúng ta cần làm gì, đại ca?" Vương Đại Trụ lên tiếng, giọng nói to và rõ ràng, chất phác nhưng đầy nhiệt huyết. Thân hình vạm vỡ của hắn che khuất một phần ánh nến, tạo nên một cái bóng khổng lồ trên tường. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. "Cứ nói thẳng, huynh đệ sẽ làm hết sức! Dù là đánh đấm, hay chạy việc vặt, cứ việc sai bảo!" Trần Nhị Cẩu bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, gương mặt ngây ngô nhưng ánh mắt sáng rực. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Sự trung thành đơn thuần của hai người họ như một điểm tựa vững chắc giữa mớ bòng bong của những âm mưu và toan tính.

Lâm Dịch nhìn họ, trong lòng thoáng qua một cảm giác ấm áp. Hắn biết, những người này là lý do để hắn phải chiến đấu, phải kiên cường. "Cảm ơn hai huynh đệ. Lần này, chúng ta sẽ không dùng vũ lực đơn thuần. Chúng ta sẽ dùng mưu trí. Kế hoạch này đòi hỏi sự tinh tế và khéo léo hơn nhiều so với việc đối đầu trực diện." Hắn quay lại với sơ đồ, giải thích cặn kẽ hơn. "Đầu tiên, chúng ta sẽ tập trung vào Hắc Sa Bang. Nguồn sống của chúng là gì? Là tiền, là những khoản thu bất chính từ sòng bạc, nhà thổ, bảo kê. Chúng ta sẽ không đụng chạm đến chúng một cách công khai, mà sẽ làm chúng kiệt quệ từ bên trong. Khi nguồn thu của chúng cạn kiệt, chúng sẽ không còn khả năng cung phụng Quan Đại Nhân nữa. Mà một khi Quan Đại Nhân không còn nhận được lợi ích, sự bảo kê của y sẽ lung lay."

Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng, như vị của hiện thực. Lâm Dịch biết, việc phải dấn thân vào những thủ đoạn 'đen tối' này không phải là điều hắn mong muốn. Trong thế giới hiện đại, hắn là một người tuân thủ pháp luật, một người làm ăn chân chính. Nhưng ở Đại Hạ, trong hoàn cảnh này, khi đối mặt với một hệ thống mục ruỗng, sự 'trong sạch' chỉ có thể dẫn đến sự diệt vong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Để sinh tồn, để bảo vệ những người mình yêu thương, hắn phải thích nghi, phải trở nên tàn nhẫn hơn những kẻ tàn nhẫn nhất. Hắn không thể là một anh hùng với vầng hào quang chói lọi, mà phải là một con người thực tế, sẵn sàng làm mọi thứ cần thiết để đạt được mục tiêu. Đó là sự lựa chọn duy nhất.

"Thứ hai, chúng ta sẽ tìm cách 'làm bẩn' danh tiếng của Quan Đại Nhân, nhưng không phải bằng những lời tố cáo vu vơ. Chúng ta sẽ dùng chính những hành động của Hắc Sa Bang, những bằng chứng về sự cấu kết của y, để tạo ra một luồng dư luận bất lợi. Không phải là tố cáo trực tiếp, mà là gieo rắc sự nghi ngờ. Khi người dân bắt đầu hoài nghi, khi các quan chức khác bắt đầu chú ý, thì đó mới là lúc Quan Đại Nhân cảm thấy áp lực thực sự." Lâm Dịch giải thích, ánh mắt hắn sắc như dao. Hắn không muốn một cuộc chiến đổ máu, hắn muốn một cuộc chiến của trí tuệ, nơi đối thủ tự sụp đổ vì những sai lầm và lòng tham của chính họ. Cái bóng của Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn có vẻ ngoài thanh liêm, vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn. Nếu Thẩm Đại Nhân thật sự là kẻ đứng sau, thì việc đánh động y lúc này là điều tối kỵ. Hắn cần một kế hoạch khéo léo hơn, một kế hoạch có thể khiến Thẩm Đại Nhân không kịp trở tay, hoặc tệ hơn, để y tự lộ diện.

Đêm dần trôi về khuya, không khí trong căn phòng càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió đêm lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng kêu rả rích bên ngoài, như một bản nhạc nền cho cuộc họp kín đầy toan tính. Ánh nến đã tàn đi một nửa, bấc nến cháy xém, để lại những vệt khói mờ ảo lãng đãng trong không gian. Mùi mực mới, mùi giấy, và hương trà thảo mộc đã quyện lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự suy tính và chờ đợi. Mặc dù đã muộn, nhưng không ai trong căn phòng tỏ ra mệt mỏi hay lơ là. Sự căng thẳng và tập trung cao độ đã xua tan mọi cảm giác uể oải.

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn của hắn xuyên thẳng vào màn đêm bên ngoài cửa sổ. "Chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần tố cáo. Chúng ta sẽ khiến họ tự diệt. Mạng lưới này được xây dựng trên sự tin tưởng mong manh và lòng tham vô đáy. Chúng ta sẽ lợi dụng chính những điểm yếu đó." Hắn bắt đầu phác thảo những ý tưởng đầu tiên trong đầu, những kế hoạch phức tạp đan xen giữa mưu lược, thông tin và cả một chút bạo lực cần thiết. Đây sẽ là một cuộc chiến không có chỗ cho sự nhân nhượng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Và giờ đây, hắn đã có đủ tri thức để tạo ra một vũ khí hủy diệt.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng nàng ngập tràn sự lo lắng, nhưng cũng là một niềm tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một người thích mạo hiểm, nhưng một khi đã quyết định, hắn sẽ làm đến cùng. Đây sẽ là một cuộc chiến phức tạp hơn nhiều so với bất kỳ điều gì họ từng đối mặt.

Lâm Dịch lại cúi xuống, bắt đầu phân tích kỹ lưỡng từng chi tiết trong tập tài liệu, từng con số, từng cái tên. Hắn sẽ phải tìm ra điểm yếu nhất, mắt xích yếu nhất trong chuỗi liên kết này để bắt đầu giáng đòn. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng cả sự tàn nhẫn cần thiết để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.

Sau khi trình bày tổng quan về chiến lược, Lâm Dịch lại tiếp tục đi sâu vào từng chi tiết, giọng nói hắn tuy trầm thấp nhưng mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của sự quyết đoán. Hắn chỉ vào từng điểm trên tấm bản đồ, nơi có những cái tên và địa điểm được đánh dấu cẩn thận. "Quan Đại Nhân sẽ bị dồn vào thế phải lựa chọn. Chúng ta sẽ không trực tiếp tố giác y, mà để y tự cảm thấy áp lực. Vi���c này cần phải được thực hiện một cách gián tiếp, thông qua các kênh 'phi chính thức', những tin tức lan truyền trong dân gian, những lời đồn thổi về sự suy yếu của Hắc Sa Bang và sự lỏng lẻo trong quản lý của phủ nha. Chúng ta sẽ tạo ra một bức màn khói, khiến y phải nghi ngờ chính những kẻ thân tín của mình, và buộc y phải hành động để dập tắt những tin đồn đó, dù cho tin đồn đó có thể là sự thật hay không."

Hắn dừng lại, đôi mắt nheo lại, như thể đang hình dung ra phản ứng của Quan Đại Nhân. "Y sẽ không thể làm ngơ trước những lời xì xầm to nhỏ về việc y 'mắt nhắm mắt mở' cho tội ác hoành hành, hay việc y 'ngậm miệng ăn tiền' của giang hồ. Khi áp lực dư luận và nguy cơ mất chức tăng lên, Quan Đại Nhân sẽ tự động tìm cách cắt đứt mối liên hệ với Hắc Sa Bang, hoặc ít nhất là thu hẹp phạm vi bảo kê của y. Y sẽ vờ như mình thanh liêm, vờ như đang dọn dẹp nội bộ để giữ vững chiếc ghế của mình. Và đó chính là cơ hội của chúng ta."

Liễu Thanh Y lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu. Nàng là người hiểu rõ nhất những mưu kế trong giới quan trường và giang hồ. "Hắc Sa Bang có một số sòng bạc và nhà thổ bí mật, là nguồn thu chính của chúng," nàng bổ sung, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ sắc sảo. "Những nơi đó thường được bảo vệ rất cẩn mật, và chúng ta không thể trực tiếp tấn công. Tuy nhiên, chúng lại là điểm yếu lớn nhất của chúng. Nếu chúng ta có thể làm tê liệt những nơi đó, dù không phải bằng vũ lực, thì Hắc Sa Bang sẽ mất đi nguồn tài chính, và sự phụ thuộc vào Quan Đại Nhân của chúng sẽ càng trở nên rõ ràng hơn."

Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Chúng ta sẽ không cần tự tay ra mặt. Chúng ta sẽ lợi dụng những kẻ thù khác của Hắc Sa Bang trong giang hồ, hoặc thậm chí là những kẻ ganh ghét chúng trong nội bộ. Giang hồ là một thế giới phức tạp, đầy rẫy những mâu thuẫn và tranh chấp. Chắc chắn không thiếu những bang phái khác đang thèm muốn địa bàn của Hắc Sa Bang. Chúng ta chỉ cần cung cấp cho họ một vài thông tin quý giá, một vài 'gợi ý' về những điểm yếu của Hắc Sa Bang, những nơi chúng cất giấu tiền bạc, hay những đường dây vận chuyển hàng lậu. Khi đó, chúng sẽ tự động gây ra sự hỗn loạn, khiến Hắc Sa Bang phải chia sức đối phó, và Quan Đại Nhân sẽ không thể che đậy mãi được nữa."

Bạch Vân Nhi cau mày, nhìn vào sơ đồ kế hoạch. "Chi phí cho kế hoạch này sẽ không nhỏ. Việc thu thập thông tin, tìm kiếm những kẻ có thể lợi dụng, và thậm chí là việc 'nuôi dưỡng' tin đồn, tất cả đều cần tiền bạc và nhân lực. Nhưng nếu thành công, lợi ích mang lại sẽ rất lớn, không chỉ cho thương hội mà còn cho sự ổn định của Thành Thiên Phong. Thương hội của chúng ta sẽ có được một vị thế vững chắc hơn, và Thành Thiên Phong sẽ bớt đi một phần gánh nặng của sự thối nát." Nàng đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự sâu sắc trong mưu lược của Lâm Dịch. Đối với nàng, đây không chỉ là một cuộc chiến vì lợi ích kinh doanh, mà còn là một cuộc chiến vì công lý và sự ổn định.

Lâm Dịch mỉm cười nhạt. "Chúng ta sẽ dùng tiền của chính Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang để chống lại chúng. Chúng ta sẽ không tiêu tốn quá nhiều tài nguyên của mình. Chỉ cần một vài 'nhân tố xúc tác' đủ mạnh, những mâu thuẫn vốn có sẽ tự bùng nổ." Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, nhiệm vụ của hai ngươi sẽ rất quan trọng. Hai ngươi sẽ là tai mắt của ta, thu thập thông tin về các hoạt động của Hắc Sa Bang, những kẻ thù của chúng, và những nơi mà chúng thường xuyên lui tới. Đặc biệt là những sòng bạc và nhà thổ bí mật mà Liễu cô nương vừa nhắc đến. Phải ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Đừng làm gì mạo hiểm, chỉ quan sát và báo cáo."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. "Huynh đệ sẽ theo sát mọi hướng dẫn, đại ca. Chắc chắn sẽ không để xảy ra sai sót! Huynh yên tâm!" Trần Nhị Cẩu cũng vỗ ngực hùng hồn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ khiến bọn Hắc Sa Bang phải khóc thét!" Dù còn có chút bối rối trước sự phức tạp của kế hoạch, nhưng sự tin tưởng tuyệt đối của họ vào Lâm Dịch là không gì có thể lay chuyển.

Lâm Dịch tiếp tục. "Vân Nhi, nàng sẽ phụ trách việc tính toán chi phí, và quan trọng hơn, là chuẩn bị các kênh để 'lan truyền' thông tin một cách khéo léo. Không được để lộ dấu vết của chúng ta. Hãy nghĩ đến những người bán rong, những quán trà, tửu lầu, những nơi tin tức lan truyền nhanh nhất. Hãy tạo ra những câu chuyện, những lời đồn thổi khiến người dân bắt đầu bàn tán."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt sắc sảo. "Ta hiểu. Sẽ là những lời đồn thổi không đầu không cuối, nhưng lại ẩn chứa một phần sự thật, khiến người nghe phải tự suy diễn, tự kết nối các sự kiện. Khi đó, sự nghi ngờ sẽ tự động nảy sinh và lan rộng như cháy rừng."

"Còn Liễu cô nương," Lâm Dịch nhìn Liễu Thanh Y, "nàng sẽ là cầu nối của chúng ta với thế giới ngầm. Nàng hiểu rõ các bang phái giang hồ, những kẻ thù của Hắc Sa Bang. Nàng sẽ giúp chúng ta tìm ra những 'nhân tố xúc tác' phù hợp, những kẻ sẵn sàng ra tay khi được cung cấp thông tin và một chút 'động lực' phù hợp."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. "Ta sẽ làm hết sức mình. Giang hồ tuy phức tạp, nhưng cũng có những quy tắc riêng. Kẻ yếu thì bị diệt, kẻ mạnh thì tranh bá. Hắc Sa Bang đã gây thù chuốc oán với không ít bang phái khác. Chỉ cần một ngọn lửa nhỏ, chúng sẽ tự thiêu rụi."

Lâm Dịch lắng nghe ý kiến đóng góp, điều chỉnh kế hoạch, và giao nhiệm vụ cụ thể cho từng người, kèm theo những lời dặn dò kỹ lưỡng về an toàn và bí mật. Hắn nhấn mạnh rằng đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, và bất kỳ sơ suất nào cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Sự thành công của kế hoạch này sẽ ảnh hưởng lớn đến vị thế của Lâm Dịch và thương hội trong Thành Thiên Phong, có thể thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn như Thiên Phong Thương Hội hoặc thậm chí là Thẩm Đại Nhân. Việc sử dụng các kênh 'phi chính thức' và 'liên lạc ngầm' để gây áp lực lên Quan Đại Nhân cho thấy Lâm Dịch đang dần thâm nhập sâu hơn vào thế giới chính trị ngầm của Đại Hạ. Hắn biết, một khi đã dấn thân vào con đường này, sẽ không có đường lui.

Lâm Dịch ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình minh đang hé rạng ở phía chân trời, nhuộm một màu hồng nhạt lên những đám mây xám xịt. Không khí se lạnh của rạng sáng lùa vào phòng, mang theo hơi ẩm và mùi đất. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, phá tan sự tĩnh mịch của đêm. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi nặng nề, nhưng đồng thời cũng là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Sự suy yếu của Hắc Sa Bang có thể tạo ra một khoảng trống quyền lực trong giới giang hồ Thành Thiên Phong, dẫn đến sự xuất hiện của các bang phái mới hoặc các cuộc tranh giành địa bàn khốc liệt hơn. Điều này sẽ khiến tình hình thêm phức tạp, nhưng cũng là cơ hội để hắn tiếp tục xây dựng thế lực của mình.

"Hãy nhớ," Lâm Dịch nói, giọng nói hắn vang vọng trong căn phòng giờ đây đã tràn ngập ánh sáng mờ ảo của ban mai. "Bí mật là trên hết. An toàn là trên hết. Chúng ta sẽ không hành động vội vàng. Mỗi bước đi phải được tính toán kỹ lưỡng, mỗi lời nói phải được cân nhắc."

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng nàng ngập tràn sự lo lắng, nhưng cũng là một niềm tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một người thích mạo hiểm, nhưng một khi đã quyết định, hắn sẽ làm đến cùng. Đây sẽ là một cuộc chiến phức tạp hơn nhiều so với bất kỳ điều gì họ từng đối mặt. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng cả sự tàn nhẫn cần thiết để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sức nặng của những bằng chứng trên tay, sức nặng của trách nhiệm và sự nguy hiểm đang chờ đợi. Những cảm giác về sự phẫn nộ, thất vọng trước mức độ tham nhũng của hệ thống lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng cùng với đó, là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn đã lựa chọn dấn thân vào con đường này, và giờ đây, hắn không thể quay đầu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải trở nên tàn nhẫn hơn những kẻ tàn nhẫn nhất." Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free