Lạc thế chi nhân - Chương 388: Bằng Chứng Sắt Đá: Màn Đen Liên Kết Quan - Bang
Màn đêm dần buông xuống Thành Thiên Phong, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn. Lâm Dịch rời khỏi con hẻm ẩm thấp, lòng nặng trĩu những suy nghĩ rối ren. Những lời Liễu Thanh Y vừa tiết lộ đã mở ra một bức tranh thối nát hơn hắn tưởng rất nhiều. Dưới ánh trăng mờ nhạt, hắn sải bước trên con đường quen thuộc dẫn về Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi Bạch Vân Nhi đang chờ đợi với vẻ sốt ruột.
Bước vào căn phòng riêng trên tầng lầu của quán trọ, Lâm Dịch thấy Bạch Vân Nhi đã trải rộng tấm bản đồ Thành Thiên Phong và những văn bản quy định thuế mới lên chiếc bàn gỗ sờn cũ. Ánh đèn dầu leo lét từ chiếc đèn treo tường hắt bóng hai người lên vách, tạo thành những hình thù đổ dài, lay động theo từng nhịp gió nhẹ lùa qua khe cửa. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng. Mùi khói đèn dầu lẫn với mùi gỗ cũ kỹ của căn phòng, cùng với mùi thức ăn thoang thoảng từ dưới bếp vọng lên, càng làm tăng thêm vẻ trầm lắng.
Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi. Nàng đã ngồi đó, nghiền ngẫm những dòng chữ khô khan kia từ bao giờ. "Huynh đã về," nàng nói, giọng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh đang bao trùm. "Ta đã xem đi xem lại mấy lần rồi. Các quy định này rõ ràng là nhằm vào mô hình kinh doanh của chúng ta, từ cách thức vận chuyển hàng hóa đặc thù đến việc định giá theo tiêu chuẩn mới, tất cả đều đẩy chi phí của chúng ta lên cao ngất ngưởng. Nhưng... không có bằng chứng cụ thể nào cho thấy đây là một sự chèn ép có chủ đích, chỉ là những điều khoản chung chung, có vẻ 'hợp lý' trên mặt chữ. Chúng ta khó lòng phản kháng một cách chính diện."
Lâm Dịch đặt tay lên vai nàng, khẽ siết nhẹ. Hắn hiểu nỗi lo lắng của Bạch Vân Nhi. Suốt bao tháng qua, hai người đã cùng nhau dốc sức xây dựng, từng bước gầy dựng thương hội từ con số không. Giờ đây, chỉ bằng vài tờ công văn vô tri, bao công sức có nguy cơ đổ sông đổ bể. "Ta biết," hắn đáp, giọng trầm đục. "Họ đã quá khôn khéo. Những kẻ có thể điều khiển được guồng máy quan trường sẽ không để lại dấu vết rõ ràng như vậy." Hắn ngồi xuống đối diện nàng, ánh mắt lướt qua từng điều khoản, từng dòng chữ trên văn bản. "Nhưng Bạch cô nương à, mọi hành động đều để lại dấu vết. Chúng ta cần tìm ra sợi dây liên kết rõ ràng nhất, không chỉ là nghi ngờ. Sự 'hợp lý' này chính là điểm đáng ngờ nhất. Liễu Thanh Y có lẽ sẽ có những thông tin mà chúng ta không thể tiếp cận được."
Trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ cháy. Hắn từng nghĩ, dù thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù có những bất công đến mấy, hắn vẫn có thể dựa vào tri thức và sự nhanh nhạy của mình để tìm một chỗ đứng, để bảo vệ những người xung quanh. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, sự thối nát đã ăn sâu vào cốt lõi của xã hội này, biến những quy tắc tưởng chừng công bằng thành công cụ bóc lột và chèn ép. Cái suy nghĩ "Tri thức là vũ khí mạnh nhất" vẫn đúng, nhưng hắn phải dùng nó để đối phó với những mưu hèn kế bẩn, những âm mưu chồng chất, chứ không phải chỉ là sự cạnh tranh lành mạnh trên thương trường.
"Huynh đã gặp Liễu cô nương rồi sao?" Bạch Vân Nhi hỏi, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. Nàng đã quá quen thuộc với khả năng của Lâm Dịch trong việc kết nối với những nhân vật đặc biệt, những người có thể cung cấp thông tin quý giá mà người thường khó lòng tiếp cận.
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn miết nhẹ lên tấm bản đồ, dừng lại ở khu vực trung tâm Thành Thiên Phong, nơi có phủ nha và dinh thự của Bàng Lão Gia. "Nàng ấy đã xác nhận những nghi ngờ của ta. Mối liên kết giữa Bàng Lão Gia và Quan Đại Nhân không chỉ dừng lại ở những khoản hối lộ thông thường. Nó là một phần của một mạng lưới lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Hắc Sa Bang... cũng không nằm ngoài tầm ảnh hưởng của họ." Hắn tạm dừng, nhìn sâu vào mắt Bạch Vân Nhi. "Ta cần thêm thông tin, những bằng chứng cụ thể hơn. Liễu Thanh Y đã hứa sẽ tìm kiếm."
Bạch Vân Nhi lắng nghe, vẻ mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng. "Vậy ra, chúng ta đang đối mặt với một liên minh giữa thương nhân tham lam, quan lại mục nát và cả giang hồ bạo lực. Chuyện này vượt quá phạm vi một cuộc chiến thương trường thông thường rồi." Nàng thở dài, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng ta chưa từng nghĩ nó lại có thể mục ruỗng đến mức này."
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, chỉ còn lác đác vài ánh đèn lồng le lói. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Bạch cô nương. Và để sinh tồn trong cái thế giới này, đôi khi chúng ta phải dấn thân vào những nơi mà ta không hề muốn. Ta không thể đứng nhìn những gì mình gầy dựng bị hủy hoại, hay những người tin tưởng ta bị tổn hại." Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ trong lòng. Việc phải đối mặt với một hệ thống tham nhũng, phải dùng những thủ đoạn "đen tối" để chống lại cái ác, khiến hắn cảm thấy mâu thuẫn. Một phần con người hiện đại của hắn muốn giữ mình trong sạch, tuân thủ pháp luật và đạo đức. Nhưng phần con người đã thích nghi với thế giới Đại Hạ lại biết rằng, trong một xã hội nơi luật pháp bị thao túng, nơi quyền lực ngự trị trên mọi lẽ phải, thì những nguyên tắc đó có thể trở thành gông cùm.
Hắn lại quay về với tấm bản đồ, ngón tay lướt qua những con đường, những khu chợ. "Chúng ta cần chuẩn bị. Dù Liễu Thanh Y có mang về thông tin gì, chúng ta cũng phải sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng." Hắn hình dung ra những kế hoạch có thể thực hiện, những điểm yếu có thể khai thác, những con người có thể lợi dụng. Đầu óc hắn quay cuồng với hàng ngàn giả thuyết, mỗi giả thuyết lại dẫn đến một kịch bản khác nhau. Ánh mắt hắn sắc bén, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu kín. Đây sẽ là một cuộc chiến không dễ dàng, và một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tất cả.
***
Sáng hôm sau, khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng len lỏi qua từng mái ngói, rọi xuống những con hẻm nhỏ của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch đã có mặt tại một quán trà nhỏ, nằm khuất trong một con ngõ vắng vẻ. Đây là một nơi mà Liễu Thanh Y đã hẹn. Quán trà này không quá đông đúc, chỉ có vài ba vị khách thưa thớt, đang thưởng thức trà và trò chuyện thì thầm. Tiếng nước chảy róc rách từ hồ cá nhỏ trong góc, cùng với tiếng nhạc cổ cầm êm dịu vang vọng nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi trầm thoang thoảng, mang đến cảm giác thư thái đến lạ lùng, nhưng sự thư thái đó không thể xua tan đi sự khẩn trương trong lòng Lâm Dịch.
Liễu Thanh Y đã ngồi đợi hắn. Nàng vẫn trong bộ trang phục màu xanh quen thuộc, dáng người cao ráo, thanh thoát, toát lên phong thái của một kiếm khách. Ánh mắt nàng cương nghị, nhưng hôm nay, Lâm Dịch nhận thấy một chút lo lắng ẩn hiện. Trên chiếc bàn trà gỗ mun, bên cạnh ấm trà nghi ngút khói, nàng đặt xuống một tập giấy mỏng được bọc cẩn thận bằng một lớp vải thô.
"Ngươi đã đến," nàng nói, giọng không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một sự nghiêm trọng rõ ràng. "Mời ngồi."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện nàng. Hắn không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào ánh mắt của Liễu Thanh Y, chờ đợi. Nơi đây từng là nơi họ trao đổi những tin tức giang hồ đơn thuần, về các bang phái, về những vụ tranh chấp nhỏ lẻ. Giờ đây, nó lại trở thành nơi hé lộ một âm mưu lớn, một sự thối nát đã ăn sâu vào bộ máy chính quyền.
"Ngươi đã đúng, Lâm Dịch," Liễu Thanh Y bắt đầu, giọng nàng trầm hơn một chút. "Mối liên kết này sâu hơn ta nghĩ rất nhiều. Nó không chỉ là những khoản hối lộ riêng lẻ, mà là cả một hệ thống được xây dựng để trục lợi, để che đậy những hành vi tội ác." Nàng đẩy tập giấy về phía hắn. "Đây là những gì ta đã thu thập được. Không dễ dàng chút nào để có được chúng."
Lâm Dịch vươn tay, cẩn trọng cầm lấy tập giấy. Lớp vải bọc bên ngoài khá cũ, và khi hắn mở ra, mùi giấy cũ đặc trưng của tài liệu đã ố vàng xộc thẳng vào mũi. Hắn bắt đầu lật xem từng trang một. Đó là những ghi chép bằng bút lông, nét chữ khác nhau, nhưng nội dung thì lại đồng nhất đến đáng sợ.
"Đây là sổ sách ghi chép các khoản 'bảo kê' mà Quan Đại Nhân nhận từ Hắc Sa Bang," Liễu Thanh Y giải thích, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ. "Cùng với danh sách các cơ sở kinh doanh phi pháp mà bang này đang 'bảo hộ' dưới sự 'bảo trợ' của phủ nha. Từ những sòng bạc ngầm, nhà chứa, cho đến các kho hàng chứa đồ buôn lậu và thậm chí cả những hoạt động cho vay nặng lãi, tất cả đều được ghi chép tỉ mỉ, với cả số tiền và ngày tháng nhận được."
Lâm Dịch lật xem từng trang, ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo, xen lẫn sự kinh ngạc tột độ. Những con số được ghi lại một cách chi tiết đến rợn người, kèm theo đó là những cái tên của các thành viên Hắc Sa Bang, và cả những dấu hiệu ám chỉ đến các quan chức cấp dưới trong phủ nha. Hắn nhìn thấy những khoản "phí bảo hộ" hàng tháng, những "quà biếu" đặc biệt vào các dịp lễ tết, và thậm chí cả những khoản "chi phí điều tra" giả mạo để bao che cho các vụ án. Sự tinh vi của những ghi chép này cho thấy một hệ thống đã vận hành trơn tru trong một thời gian dài, được tổ chức một cách chặt chẽ và chuyên nghiệp.
Trong đầu Lâm Dịch, những mảnh ghép rời rạc bỗng kết nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Hắn từng nghi ngờ về sự liên kết giữa quyền lực và tội phạm, nhưng không ngờ nó lại lộ liễu và trắng trợn đến vậy. "Thực sự kinh người..." Hắn thốt lên, giọng nói khẽ đến mức gần như thì thầm, nhưng lại chứa đựng một nỗi căm phẫn sâu sắc. "Vậy ra Bàng Lão Gia chỉ là một phần nhỏ trong mạng lưới này. Hắn chỉ là kẻ lợi dụng hệ thống mục ruỗng này để đạt được mục đích của mình, còn những kẻ đứng sau... chúng đã biến phủ nha thành một công cụ làm giàu cho bản thân, bất chấp đạo lý và pháp luật."
Hắn cảm nhận được sự chấn động từ những thông tin được tiết lộ. Từng dòng chữ, từng con số trên trang giấy không chỉ là bằng chứng về tội ác, mà còn là lời tố cáo đanh thép về sự mục nát của toàn bộ bộ máy chính quyền Thành Thiên Phong. Hắn hình dung ra những kẻ đứng sau, những kẻ có thể thao túng luật pháp, biến cái đúng thành cái sai, và dùng quyền lực của mình để bảo vệ những hành vi bất chính. Mùi mực trên trang giấy, mùi trà thơm thoang thoảng, tiếng nhạc cổ cầm êm dịu bỗng trở nên lạc lõng trong tâm trí hắn, khi những suy nghĩ về sự thối nát và bạo lực chiếm lấy tâm trí.
"Những kẻ này không chỉ nhận tiền bảo kê," Liễu Thanh Y tiếp lời, giọng nàng càng thêm u ám. "Chúng còn lợi dụng Hắc Sa Bang để thực hiện những hành vi bẩn thỉu khác, như chèn ép các thương nhân nhỏ, chiếm đoạt tài sản, thậm chí là giết người bịt miệng. Quan Đại Nhân, với quyền lực trong tay, đã bao che cho tất cả, biến Thành Thiên Phong thành một cái hang ổ của tội ác." Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng về phía hồ cá, nơi những con cá vàng đang bơi lượn một cách vô tư. "Mọi thứ đều có giá của nó, Lâm Dịch. Và cái giá của sự yên bình giả tạo này chính là sự mục ruỗng từ bên trong."
Lâm Dịch ngước nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Cô n��ơng đã liều mạng để có được những thứ này. Ta sẽ không để công sức của cô nương uổng phí." Hắn gấp tập tài liệu lại, gói ghém cẩn thận. Những bằng chứng này không chỉ là lời buộc tội, mà còn là một con dao sắc bén, có thể đâm thẳng vào tim của mạng lưới tham nhũng.
"Ta tin vào ngươi, Lâm Dịch," Liễu Thanh Y nói, nở một nụ cười nhẹ, xua tan đi phần nào vẻ lo lắng ban đầu. "Ta biết ngươi sẽ biết cách sử dụng chúng." Nàng tin tưởng vào trí tuệ và mưu lược của hắn, tin rằng hắn có thể làm được điều mà không một ai ở Thành Thiên Phong này dám nghĩ đến.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã có một phần quan trọng của bức tranh. Giờ đây, hắn đã nhìn thấy toàn bộ màn kịch đen tối đang diễn ra. Từ những khoản hối lộ nhỏ lẻ của Bàng Lão Gia, đến những giao dịch lớn hơn với Hắc Sa Bang, tất cả đều được kết nối bởi sợi dây tham lam và quyền lực. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, mình đang đứng trước một thử thách lớn, một cuộc chiến không chỉ vì lợi ích cá nhân mà còn vì sự trong sạch của Thành Thiên Phong.
***
Khi Lâm Dịch quay trở lại Quán Trọ Lạc Nguyệt, màn đêm đã buông xuống dày đặc, che khuất cả vầng trăng. Trời tối đen, không một ánh sao, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua những mái nhà. Bạch Vân Nhi vẫn ngồi đợi trong phòng, ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt những bóng đổ dài lên tường. Nàng dường như đã không rời đi kể từ khi Lâm Dịch ra ngoài. Nét mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng khi thấy Lâm Dịch bước vào, ánh mắt nàng lập tức chuyển sang sự tập trung và chờ đợi.
Lâm Dịch không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu với Bạch Vân Nhi, rồi đặt tập tài liệu đã được bọc cẩn thận lên bàn. Hắn gỡ lớp vải bọc, trải rộng từng trang giấy ra trước mắt nàng. Mùi giấy cũ, mùi mực phai nhạt lại thoang thoảng trong không khí.
Bạch Vân Nhi cúi xuống, bắt đầu xem xét từng trang một. Đôi mắt thông minh của nàng lướt qua những con chữ, những con số, và sắc mặt nàng dần trở nên tái nhợt. Từng dòng ghi chép về các khoản "bảo kê", danh sách các cơ sở kinh doanh phi pháp, những cái tên của các thành viên Hắc Sa Bang và cả những dấu hiệu ám chỉ đến các quan chức nhỏ trong phủ nha, tất cả đều được phơi bày rõ ràng. Tiếng lật giấy khẽ khàng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng trong căn phòng.
"Đây..." Bạch Vân Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy. "Đây là bằng chứng sắt đá. Chúng ta có thể dùng chúng để tố cáo Quan Đại Nhân, thậm chí là những kẻ đứng sau Hắc Sa Bang." Nàng ngẩng lên nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ. "Đây không còn là vấn đề kinh doanh nữa, Lâm Dịch. Đây là vấn đề của cả một hệ thống. Họ đã tạo ra một cái bẫy hoàn hảo, một tấm lưới bủa vây toàn bộ Thành Thiên Phong."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. "Sự thối nát đã ăn sâu vào bộ máy, Bạch cô nương. Từ những kẻ tham lam như Bàng Lão Gia, đến những tên côn đồ như Hắc Sa Bang, tất cả đều là những con rối trong tay kẻ giật dây. Vậy ra Quan Đại Nhân chỉ là một quân cờ trong tay những kẻ lớn hơn?" Trong đầu hắn, cái tên "Thẩm Đại Nhân" lại hiện lên. Liễu Thanh Y đã ám chỉ đến một thế lực lớn hơn Quan Đại Nhân rất nhiều. Có lẽ nào, người đứng sau tất cả lại chính là Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn có vẻ ngoài thanh liêm kia? Nếu đúng vậy, thì cuộc chiến này còn khó khăn hơn hắn nghĩ rất nhiều. Mọi thứ trở nên phức tạp hơn, đen tối hơn. Hắn biết, mình không thể chỉ dùng những mánh khóe thương trường thông thường để đối phó với một mạng lưới quyền lực và tội ác đã ăn sâu bén rễ như thế này.
Hắn vươn tay, đặt một ngón lên tấm bản đồ, lướt qua những khu vực được đánh dấu là địa bàn hoạt động của Hắc Sa Bang, những con đường vận chuyển hàng lậu, và những nơi mà Quan Đại Nhân thường xuyên lui tới để "gặp gỡ đối tác". "Cái lưới này quá lớn, Bạch cô nương. Chúng ta không thể phá vỡ nó chỉ bằng cách tố cáo một vài cá nhân. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ. Một đòn đánh không chỉ khiến họ lùi bước, mà còn phải khiến họ lộ ra những kẻ đứng sau, và phải là một đòn không thể ngờ tới. Một đòn có thể gây chia rẽ nội bộ, hoặc khiến họ tự quay lưng vào nhau."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sức nặng của những bằng chứng trên tay, sức nặng của trách nhiệm và sự nguy hiểm đang chờ đợi. Những cảm giác về sự phẫn nộ, thất vọng trước mức độ tham nhũng của hệ thống lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng cùng với đó, là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn đã lựa chọn dấn thân vào con đường này, và giờ đây, hắn không thể quay đầu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải trở nên tàn nhẫn hơn những kẻ tàn nhẫn nhất."
"Huynh có ý gì?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nói nàng nhỏ lại, nhưng ánh mắt lại đầy sắc sảo. Nàng biết, khi Lâm Dịch đã nói ra những lời như vậy, thì hắn đã có trong đầu một vài ý tưởng táo bạo.
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn của hắn xuyên thẳng vào màn đêm bên ngoài cửa sổ. "Chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần tố cáo. Chúng ta sẽ khiến họ tự diệt. Mạng lưới này được xây dựng trên sự tin tưởng mong manh và lòng tham vô đáy. Chúng ta sẽ lợi dụng chính những điểm yếu đó." Hắn bắt đầu phác thảo những ý tưởng đầu tiên trong đầu, những kế hoạch phức tạp đan xen giữa mưu lược, thông tin và cả một chút bạo lực cần thiết. Đây sẽ là một cuộc chiến không có chỗ cho sự nhân nhượng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Và giờ đây, hắn đã có đủ tri thức để tạo ra một vũ khí hủy diệt.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng nàng ngập tràn sự lo lắng, nhưng cũng là một niềm tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một người thích mạo hiểm, nhưng một khi đã quyết định, hắn sẽ làm đến cùng. Đây sẽ là một cuộc chiến phức tạp hơn nhiều so với bất kỳ điều gì họ từng đối mặt.
Lâm Dịch lại cúi xuống, bắt đầu phân tích kỹ lưỡng từng chi tiết trong tập tài liệu, từng con số, từng cái tên. Hắn sẽ phải tìm ra điểm yếu nhất, mắt xích yếu nhất trong chuỗi liên kết này để bắt đầu giáng đòn. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng cả sự tàn nhẫn cần thiết để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.