Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 387: Phơi Bày Màn Đen: Liên Minh Quyền Lực và Ám Lưu

Trong căn phòng riêng được bài trí đơn giản nhưng ấm cúng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đặc quánh một sự căng thẳng vô hình. Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rải những vệt màu vàng nhạt lên chiếc bàn trà nơi Lâm Dịch đang ngồi, tay lật giở từng trang của sắc lệnh mới. Giấy cói thô ráp, mực tàu đen nhánh, nhưng mỗi nét chữ đều như mang theo một sức nặng ngàn cân, đè nén lên tâm trí của những người có mặt. Bên ngoài, tiếng trò chuyện ồn ào của khách trọ, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và cả những tràng cười sảng khoái từ sảnh chính vọng vào, tạo thành một sự tương phản đến khó chịu với vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch và sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt của Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, cùng Trần Nhị Cẩu.

Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và ánh mắt thông minh, lúc này lại không giấu được vẻ bối rối. Nàng khẽ siết chặt bàn tay trên đùi, giọng nói pha lẫn sự bức xúc: “Đại ca, những điều khoản này… rõ ràng là nhắm vào chúng ta! Các thương hội khác đâu có sản phẩm hay mô hình tương tự để bị ảnh hưởng nặng nề thế này?” Nàng đưa tay chỉ vào một vài dòng chữ in đậm trên sắc lệnh, nơi quy định về các loại thuế mới áp đặt lên "sản phẩm kỹ thuật đặc thù" và "phương thức giao dịch liên kết". Những điều khoản đó, dưới vỏ bọc của "cải cách hành chính" và "quản lý thị trường", lại khéo léo bóp nghẹt những sáng kiến kinh doanh độc đáo mà Lâm Dịch ��ã dày công xây dựng.

Ngồi đối diện, Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác thường ngày nay đỏ bừng vì tức giận. Hắn đấm mạnh một tiếng “thịch” xuống mặt bàn gỗ, vang dội trong căn phòng: “Chết tiệt! Bàng Lão Gia đó đúng là cáo già! Hắn dám cấu kết với quan phủ để chơi bẩn chúng ta!” Vết sẹo nhỏ trên má hắn co giật theo từng nhịp tức giận, đôi mắt hằn lên những tia máu. Hắn là người trực tiếp chứng kiến những khó khăn mà thương hội đã trải qua để gây dựng được như ngày hôm nay, và giờ đây, chỉ vì một tờ giấy mỏng manh, mọi công sức có nguy cơ đổ sông đổ bể.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, cũng gãi đầu vẻ hoang mang. Hắn chưa hiểu rõ hết sự phức tạp của những con chữ trên sắc lệnh, nhưng cảm nhận được sự bất an toát ra từ Lâm Dịch và những người xung quanh. “Đại ca, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?” Giọng hắn nhỏ nhẹ, chứa đựng sự bất lực.

Lâm Dịch không vội trả lời. Ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh như dao, quét qua từng điều khoản trên văn bản. Hắn dùng chiếc bút lông chấm mực, gạch chân những điểm trọng tâm, những câu chữ mang tính ẩn ý và những con số được tính toán một cách tinh vi. Trong đầu hắn, một bức tranh toàn cảnh đang dần hiện rõ. Đây không chỉ là một đòn đánh riêng lẻ, mà là một phần của một chiến lược lớn hơn, được chuẩn bị kỹ lưỡng.

“Chính xác. Nhưng không chỉ là Bàng Lão Gia.” Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm thấp, thoát khỏi cái vẻ trầm tư thường ngày. “Có một bàn tay khác đang nhúng vào, và nó có sức mạnh lớn hơn chúng ta tưởng.” Hắn ngước mắt nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi, ánh mắt trấn an nàng, dù bên trong hắn vẫn đang nghiền ngẫm từng chi tiết. "Vân Nhi, ngươi không cần lo lắng quá. Đây chỉ là một chướng ngại vật mới, mà thôi." Câu nói đó như một liều thuốc an thần, nhưng cũng là một lời khẳng định về sự nghiêm trọng của vấn đề.

Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ cuồn cuộn như sóng biển. Hắn đã từng lợi dụng Quan Đại Nhân, dùng hắn như một công cụ để gây áp lực lên Hắc Sa Bang. Nhưng giờ đây, chính Quan Đại Nhân lại quay lưng lại, trở thành kẻ thi hành ý đồ của Bàng Lão Gia. Điều này khiến hắn cảm thấy bị thách thức, không chỉ về năng lực mà còn về giới hạn của chính mình. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ. "Và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc mà mình không muốn." Hắn đã từng cố gắng giữ mình không quá vấy bẩn vào những trò bẩn thỉu của thế giới này, nhưng dường như, thế giới này không cho phép hắn giữ được sự trong sạch đó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn.

Hắn đã hiểu ra sự tinh vi trong cách thức ra quy định này. Không trực tiếp cấm đoán, nhưng lại tạo ra những rào cản tài chính và pháp lý gần như không thể vượt qua cho các mô hình kinh doanh "độc đáo" của hắn. Nó giống như việc "tăng thuế carbon" đối với các doanh nghiệp thân thiện với môi trường, một sự nghịch lý, nhưng lại được che đậy dưới lớp vỏ của "quản lý chặt chẽ hơn". Đó là một đòn đánh hiểm độc, nhắm thẳng vào nguồn lợi nhuận và khả năng cạnh tranh của thương hội.

Lâm Dịch trầm ngâm, rồi từ từ nở một nụ cười lạnh. Nụ cười đó không hề mang vẻ vui vẻ, mà ngược lại, nó chứa đựng một sự khinh miệt sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. "Bàng Lão Gia, ta biết ngươi không chịu ngồi yên." Giọng Lâm Dịch trầm thấp, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong căn phòng. "Ngươi nghĩ rằng dùng quyền lực của nha môn để chèn ép sẽ khiến ta khuất phục ư? Ngươi đánh giá thấp ta quá rồi."

Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Các ngươi nghe đây. Mọi thứ vẫn theo kế hoạch. Kế hoạch thu thập bằng chứng vẫn phải được tiếp tục, thậm chí còn phải đẩy nhanh hơn nữa. Chúng ta cần phải có đủ thứ để lật đổ không chỉ Hắc Sa Bang, mà còn cả những kẻ đứng sau chúng." Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng sắc bén. "Nhị Cẩu, Đại Trụ, ta cần các ngươi đi điều tra thêm. Hãy chú ý đến những tin đồn gần đây trong thành, đặc biệt là những tin liên quan đến các cuộc gặp gỡ bí mật giữa Bàng Lão Gia và Quan Đại Nhân, hoặc bất kỳ quan chức nào khác. Cứ tìm hiểu những chuyện vụn vặt, bất thường mà người thường không để ý. Đôi khi, những chi tiết nhỏ lại là chìa khóa." Hắn không quên nhấn mạnh, "Nhớ giữ an toàn, đừng để lộ thân phận. Cẩn trọng là trên hết."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ hoang mang ban đầu đã vơi đi, thay vào đó là sự tập trung. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nhanh nhẹn đứng dậy, sẵn sàng thi hành. Vương Đại Trụ cũng đứng thẳng người, nắm chặt tay. "Cứ để đó cho ta, đại ca. Ta sẽ khiến chúng phải trả giá!" Sự giận dữ của hắn chưa tan biến, nhưng giờ đây đã được chuyển hóa thành ý chí hành động.

Lâm Dịch lại nhìn về phía Bạch Vân Nhi. "Bạch Vân Nhi, ngươi hãy phân tích kỹ lưỡng từng điều khoản trong văn bản này. Tìm ra những lỗ hổng, những điểm yếu mà chúng ta có thể lợi dụng. Đồng thời, tính toán thiệt hại kinh tế và đề xuất các biện pháp đối phó ngắn hạn. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng, chi tiết, không chỉ để vượt qua trở ngại này, mà còn để biến nó thành lợi thế của chúng ta." Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã được thay thế bằng một tia sáng của sự quyết tâm. Nàng tin tưởng vào Lâm Dịch. Với tư duy logic và khả năng phân tích nhạy bén của mình, nàng biết rằng mình có thể đóng góp một phần quan trọng vào kế hoạch này. Nàng bắt đầu lật giở lại sắc lệnh, ánh mắt tập trung vào từng con chữ, từng dấu chấm phẩy, tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Gió nhẹ thổi vào, làm lay động mái tóc hắn. Hắn nhìn ra ngoài, nơi thành phố vẫn đang tiếp tục cuộc sống của nó, bất chấp những âm mưu và tranh giành quyền lực đang diễn ra. "Quan Đại Nhân..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. "Lần này ngươi đã đi quá xa rồi. Ngươi nghĩ rằng có thể dùng chút quyền lực nhỏ bé của mình để thao túng tất cả ư? Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ cho ngươi thấy, một kẻ không có chút tu vi nào cũng có thể khiến cả một nha môn phải chao đảo."

Bàng Lão Gia và Quan Đại Nhân đã vẽ ra một ván cờ mới, một ván cờ mà họ nghĩ rằng mình là kẻ nắm giữ mọi quân cờ. Nhưng họ không biết rằng, Lâm Dịch không chỉ là một kỳ thủ giỏi, mà hắn còn là người có khả năng thay đổi luật chơi. Cuộc đối đầu với hệ thống quan trường tham nhũng đã chính thức bắt đầu, và Lâm Dịch biết rằng, đây sẽ là m���t trận chiến cam go, đòi hỏi sự tinh vi và cả sự "đen tối" hơn nữa trong các chiến lược của mình. Mối quan hệ với Liễu Thanh Y có thể sẽ đóng vai trò quan trọng hơn bao giờ hết, không chỉ trong việc thu thập thông tin, mà còn trong việc tạo áp lực lên Quan Đại Nhân từ một góc độ mà hắn không ngờ tới. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ biến thách thức này thành cơ hội để làm sạch một góc tối của Thành Thiên Phong, không phải vì danh vọng, mà là để bảo vệ những gì hắn trân trọng, và tạo dựng một cuộc sống ổn định cho những người mà hắn quan tâm.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên những mái nhà cong vút và những con hẻm nhỏ hẹp của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch lặng lẽ bước vào một con hẻm vắng phía sau một quán trà nhỏ. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố gần đó hòa lẫn với hương trầm thoang thoảng từ một ngôi miếu cổ, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thành phố. Tiếng rao hàng cuối ngày của các tiểu thương và tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường xa xa tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc, nhưng ở đây, trong góc khuất này, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ và sự tĩnh lặng đầy ẩn ý. Ánh sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn hắt lên vẻ mặt đầy suy tư của Lâm Dịch, khiến đôi mắt sâu thẳm của hắn càng trở nên sắc bén, chứa đựng cả sự mệt mỏi lẫn quyết tâm.

Liễu Thanh Y đã đứng đợi ở đó. Nàng khoác trên mình bộ trang phục màu xanh thanh thoát của một kiếm khách, dáng người cao ráo, ánh mắt cương nghị nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường thấy. Nàng nhìn Lâm Dịch với một sự đánh giá kín đáo, như thể đang đọc vị từng suy nghĩ của hắn. Không gian giữa hai người căng thẳng, nhưng cũng tràn ngập sự tin cậy ngầm.

"Liễu cô nương." Lâm Dịch chủ động lên tiếng, giọng nói trầm ổn. "Những điều khoản mới này không phải ngẫu nhiên." Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. "Ta nghi ngờ Bàng Lão Gia đã cấu kết với Quan Đại Nhân để chèn ép thương hội của ta. Cô có thể cho ta biết thêm về mối quan hệ giữa họ, và liệu có thế lực ngầm nào khác đứng sau không?" Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào nàng, chờ đợi một câu trả lời mà hắn biết rằng nàng sẽ có. Hắn tin vào mạng lưới thông tin của Liễu Thanh Y, tin vào khả năng của nàng trong việc nhìn thấu những âm mưu ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc quyền lực và tiền bạc.

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén của nàng phản chiếu ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà. "Quả nhiên Lâm công tử không tầm thường." Nàng không hề tỏ ra ngạc nhiên trước suy đoán của hắn. "Bàng Lão Gia từ lâu đã là cái đuôi của Quan Đại Nhân, dùng tiền bạc để mở đường cho những mưu đồ của mình. Mối quan hệ của họ không chỉ là lợi ích đơn thuần, mà còn là sự ràng buộc bởi vô số những giao dịch ngầm, những khoản hối lộ và cả những bí mật động trời." Giọng nàng bình thản, nhưng từng lời nói đều mang theo sức nặng của sự thật được che giấu. "Bàng Lão Gia cần Quan Đại Nhân để hợp pháp hóa các hành vi trục lợi, bảo vệ những mối làm ăn phi pháp, và chèn ép đối thủ. Đổi lại, Quan Đại Nhân nhận được những khoản bổng lộc khổng lồ, đủ để xây dựng một cuộc sống xa hoa và củng cố quyền lực của mình trong nha môn."

Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, gật gù. Những gì Liễu Thanh Y nói đều khớp với những suy luận của hắn, nhưng nàng còn cung cấp thêm những chi tiết mà hắn chưa thể tiếp cận. "Vậy còn thế lực ngầm thì sao?" Hắn hỏi tiếp, trong đầu hắn đã hình dung ra một bức tranh phức tạp hơn nhiều. Hắn biết rằng trong một thế giới mà quyền lực và tiền bạc luôn đi đôi với nhau, thì những kẻ đứng trong bóng tối thường là những kẻ nắm giữ sợi dây giật.

Liễu Thanh Y khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua. "Về thế lực ngầm... Hắc Sa Bang cũng không ít lần 'nhận ơn' từ Bàng Lão Gia, đổi lại là sự im lặng hoặc 'giúp đỡ' trong một số việc." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch, như muốn xem phản ứng của hắn. "Ngươi đã từng đối đầu với Hắc Sa Bang, hẳn cũng biết bọn chúng hoạt động táo tợn đến mức nào. Nhưng sự táo tợn đó không phải lúc nào cũng là mù quáng. Đôi khi, chúng cũng cần một bàn tay che chắn từ phía quan phủ để hoạt động trót lọt."

Lâm Dịch gật đầu, suy nghĩ nhanh như chớp. Hắn đã đoán được điều này. Hắc Sa Bang không thể ngông cuồng đến vậy mà không có kẻ chống lưng. Hắn đã từng nghi ngờ Bàng Lão Gia, nhưng giờ đây, Liễu Thanh Y đã xác nhận điều đó, thậm chí còn vén màn thêm một lớp bí mật nữa. "Ta đã cử người đi điều tra thêm. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã thu thập được một vài tin đồn vặt vãnh. Có vẻ như có những cuộc gặp gỡ bí mật diễn ra tại một tửu lầu gần khu ổ chuột, nơi Bàng Lão Gia thường xuyên lui tới." Hắn cung cấp thông tin mà hai người kia đã thu thập được, như một cách để xác nhận và bổ sung cho những gì Liễu Thanh Y biết.

Liễu Thanh Y khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra. "Tửu lầu đó... đúng là một trong những nơi Bàng Lão Gia dùng để gặp gỡ những kẻ không muốn lộ mặt. Hắc Sa Bang cũng có một vài thành viên cốt cán thường xuyên xuất hiện ở đó. Thậm chí, ta còn nghe nói, có cả người của nha môn, những kẻ thân cận với Quan Đại Nhân, cũng đôi khi góp mặt." Nàng dừng lại, giọng nói trở nên trầm hơn. "Mọi thứ ở Thành Thiên Phong này đều có sợi dây liên kết với nhau, từ quan trường đến thương nhân và giang hồ. Nó giống như một tấm lưới khổng lồ, bao trùm lên toàn bộ thành phố. Bàng Lão Gia là một mắt xích quan trọng, Quan Đại Nhân là một nút thắt, còn Hắc Sa Bang là những sợi dây bẩn thỉu luồn lách trong đó."

Nàng tiếp tục, cung cấp thêm những chi tiết cụ thể hơn về các giao dịch, hối lộ và mối quan hệ phức tạp giữa các bên. "Ví dụ, có lần một lô hàng lậu quý hiếm của Bàng Lão Gia bị quan phủ phát hiện. Thay vì bị tịch thu và xử lý, lô hàng đó lại 'mất tích' một cách bí ẩn, và vài ngày sau, một khoản tiền lớn được chuyển vào tài khoản của Quan Đại Nhân, dưới danh nghĩa 'quỹ công ích' nhưng thực chất lại biến mất vào túi riêng. Hắc Sa Bang đã 'giúp sức' trong việc vận chuyển lô hàng đó, và đổi lại, chúng được 'miễn trừ' một vài tội trạng nhỏ mà quan phủ vốn đã nắm trong tay."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, trong đầu hắn, bản đồ về các mối quan hệ quyền lực và thế lực ngầm của Thành Thiên Phong đang dần được hoàn thiện. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm dâng lên trong lòng, nhưng cũng là một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Hắn đã có một phần của bức tranh, và giờ đây, với sự xác nhận từ Liễu Thanh Y, hắn đã có thể nhìn thấy toàn bộ màn kịch đen tối đang diễn ra.

Liễu Thanh Y nhìn vào ánh mắt của Lâm Dịch, nhận ra sự thay đổi trong hắn. "Mạng lưới này đã tồn tại rất lâu rồi, Lâm công tử. Nó không dễ dàng bị phá vỡ chỉ bằng một vài cú đánh. Những kẻ đứng sau còn có thể lớn hơn Quan Đại Nhân rất nhiều, những kẻ mà quyền lực của chúng có thể che trời." Nàng ám chỉ đến Thẩm Đại Nhân, một cái tên thường xuyên được nhắc đến trong giới giang hồ với vẻ kính sợ và e dè.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi. "Ta biết. Nhưng nếu không bắt đầu từ những mắt xích yếu nhất, chúng ta sẽ không bao giờ có thể chạm tới những kẻ mạnh nhất." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của con hẻm và sự lạnh lẽo của không khí hoàng hôn. Xung đột nội tâm của hắn về việc phải dấn sâu hơn vào thế giới chính trị và giang hồ đầy rẫy thủ đoạn 'đen tối' để bảo vệ lợi ích và người thân của mình lại trỗi dậy. Hắn phải cân nhắc giữa việc giữ vững nguyên tắc của người hiện đại và sự tàn khốc của thế giới cổ đại. Nhưng hắn biết, để sinh tồn, để bảo vệ những giá trị anh trân trọng, anh không còn lựa chọn nào khác.

"Cảm ơn Liễu cô nương." Lâm Dịch nói, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn chân thành. "Thông tin của cô rất quan trọng." Hắn không cần phải nói thêm, Liễu Thanh Y đã hiểu. Mối liên minh giữa họ, vốn đã được củng cố, giờ đây lại càng trở nên mật thiết hơn. Nàng là một nguồn thông tin và hỗ trợ quan trọng trong cuộc chiến sắp tới.

"Không có gì, Lâm công tử." Liễu Thanh Y đáp lại, giọng nàng vẫn điềm tĩnh. "Chỉ là ta cũng muốn nhìn thấy Thành Thiên Phong này được thanh lọc."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã hoàn toàn phát hiện và xác nhận âm mưu cấu kết giữa Bàng Lão Gia và Quan Đại Nhân, và nhận ra bản chất sâu xa của sự liên kết giữa quyền lực chính trị tham nhũng và các thế lực ngầm trong Thành Thiên Phong. Mức độ nguy hiểm và phức tạp của đối thủ đã được phơi bày rõ ràng. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, mà còn là một cuộc chiến với cả một hệ thống mục ruỗng, một cuộc chiến đòi hỏi sự tinh vi, mưu lược, và cả một chút "đen tối" trong cách hành xử. Hắn sẽ phải sử dụng Cẩm Nang Kế Sách của mình, không chỉ để đối phó với những kẻ bề nổi, mà còn để đào sâu, nhổ tận gốc rễ của những thế lực đang âm thầm thao túng vận mệnh của Thành Thiên Phong.

Lâm Dịch nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những tia sáng cuối cùng của mặt trời đang dần tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free