Lạc thế chi nhân - Chương 386: Bão Ngầm Dưới Triều Đình: Rào Cản Mới
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn sau những mái nhà ngói đen thẫm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong, mang theo một vẻ tĩnh mịch nhưng cũng đầy những uẩn khúc. Trong phủ đệ nguy nga của Bàng Lão Gia, nơi những cây cổ thụ trăm tuổi vươn mình soi bóng xuống hồ sen tĩnh lặng, không khí lại chất chứa một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Đặc biệt là trong thư phòng riêng, nơi ánh đèn lồng lụa vàng treo cao hắt lên những giá sách đồ sộ làm bằng gỗ lim quý hiếm, Bàng Lão Gia đang ngồi đó, thân hình mập mạp của hắn như muốn lấp đầy cả chiếc ghế trạm trổ tinh xảo. Mùi hương trầm cao cấp phảng phất trong không gian, quyện lẫn với mùi gỗ quý đã lâu năm, lẽ ra phải mang lại cảm giác thư thái, an yên, nhưng không thể xua đi vẻ cau có, đầy lo âu trên gương mặt tròn trịa của hắn.
Đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén của Bàng Lão Gia dán chặt vào một cuốn sổ ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn trên đó lại như những lưỡi dao cứa vào lòng hắn. Đó là sổ tổng kết doanh thu và tốc độ phát triển của thương hội mới nổi do Lâm Dịch đứng đầu. Con số tăng trưởng chóng mặt, những tuyến đường buôn bán mới được mở ra, những sản phẩm độc đáo liên tục xuất hiện trên thị trường, tất cả đều cho thấy một sự bành trướng không thể xem thường. "Cái tên Lâm Dịch này, đúng là không biết trời cao đất rộng!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng đá lạo xạo. "Lại dám giẫm đạp lên địa vị của Bàng mỗ ở Thành Thiên Phong này sao? Hắn nghĩ hắn là ai? Một tên tiểu tử từ xó xỉnh biên thùy mới đến, lại dám mơ tưởng cạnh tranh với Bàng gia ta ư?" Lời lẽ đầy phẫn nộ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy lại là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn đã quen với việc là kẻ mạnh nhất, kẻ chi phối, kẻ định đoạt luật chơi. Sự trỗi dậy của Lâm Dịch không chỉ đe dọa đến lợi nhuận, mà còn là một cái tát thẳng vào sự kiêu hãnh và địa vị đã gây dựng bao năm nay của hắn.
Bàng Lão Gia vò nát tờ giấy mỏng mà hắn vừa dùng để ghi chép những điểm mấu chốt, tiếng sột soạt khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch như tiếng xương cốt nghiền nát. Hắn thở hắt ra, cố gắng kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. "Không thể để hắn tiếp tục như vậy được." Hắn nghĩ. "Những thủ đoạn thương trường bình thường đã không còn hiệu quả. Cạnh tranh lành mạnh ư? Nực cười! Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu không thể đánh bại hắn trên thương trường, vậy thì phải dùng một biện pháp khác, khiến hắn không thể ngóc đầu lên được!" Ý nghĩ đó vừa lóe lên, đôi mắt hắn liền sáng rực lên một tia xảo quyệt. Hắn nhớ lại những mối quan hệ thâm căn cố đế của mình trong quan trường, những kẻ đã từng nhận của hắn không ít lợi lộc. Quan Đại Nhân, vị quan coi giữ Thành Thiên Phong, chính là một trong số đó.
Trong đầu Bàng Lão Gia, một kế hoạch tàn độc dần thành hình. Hắn không cần phải ra mặt trực tiếp, không cần phải dùng đến những thủ đoạn giang hồ thô thiển. Hắn có thể lợi dụng cái gọi là "phép tắc triều đình", dùng chính những quy định tưởng chừng như công bằng để bóp chết đối thủ. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén tấm rèm lụa nặng trịch. Bên ngoài, những vì sao đã lấp lánh trên bầu trời đen nhung, gió đêm xào xạc thổi qua những tán lá, mang theo tiếng côn trùng rả rích. Mùi hương của hoa quế từ vườn sau thoảng vào, nhưng Bàng Lão Gia không còn tâm trí nào để cảm nhận vẻ đẹp của đêm khuya. Hắn chỉ nhìn thấy một tương lai mà hắn là kẻ chiến thắng, kẻ duy nhất có thể ngẩng cao đầu ở Thành Thiên Phong này.
Hắn quay người lại, bước đến bên chiếc chuông đồng nhỏ đặt trên bàn, khẽ rung lên. Tiếng chuông thanh mảnh vang vọng, phá tan sự tĩnh lặng. Không lâu sau, cánh cửa thư phòng khẽ mở, một nam nhân trung niên, dáng người gầy gò, đôi mắt tinh anh, bước vào. Đó là quản gia trung thành của Bàng gia, kẻ đã theo hắn nhiều năm, hiểu rõ mọi ý nghĩ của chủ nhân. "Lão gia có gì căn dặn?" Hắn khẽ hỏi, giọng nói đầy cung kính.
"Đi, chuẩn bị cho ta một cuộc gặp mặt bí mật với Quan Đại Nhân." Bàng Lão Gia hạ lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đáng sợ. "Ngay đêm nay. Càng kín đáo càng tốt. Nhớ mang theo những thứ cần thiết để bày tỏ 'lòng thành' của Bàng mỗ." Hắn nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy mưu mô. Hắn biết, trong cái thế giới mà quyền lực và tiền bạc luôn song hành này, không có gì là không thể mua chuộc, không có vấn đề gì là không thể giải quyết bằng một túi vàng đủ nặng. Và hắn, Bàng Lão Gia, có đủ cả hai thứ đó. Quản gia không nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu lĩnh mệnh rồi lặng lẽ rời đi, để lại Bàng Lão Gia một mình trong thư phòng, v���i ánh mắt đầy tính toán nhìn vào khoảng không vô định, nơi bóng đêm đang nuốt chửng cả Thành Thiên Phong. Hắn biết, một khi đã ra tay, hắn sẽ không bao giờ để con mồi có cơ hội thoát khỏi lưới.
***
Đêm càng về khuya, sương đêm bắt đầu giăng nhẹ, phủ một lớp màn mờ ảo lên những mái ngói rêu phong của nha môn Thành Thiên Phong. Trong một căn phòng kín đáo nằm sâu bên trong khu vực hành chính, nơi ánh đèn lồng treo cao cố gắng xua đi bóng tối nhưng lại vô tình tạo ra những vệt sáng lờ mờ, mập mờ hơn, Quan Đại Nhân đang ngồi đối diện với Bàng Lão Gia. Không khí trong phòng nặng nề đến mức có thể cảm nhận được bằng khứu giác, mùi mực cũ, mùi gỗ ẩm mốc và cả một chút mùi mồ hôi lạnh lẽo của sự căng thẳng. Bên ngoài, tiếng côn trùng đêm rả rích, thỉnh thoảng lại có tiếng gác đêm lanh lảnh vọng lại, làm tăng thêm vẻ u ám cho cuộc gặp gỡ bí mật này.
Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị, bộ râu dài được vuốt ve cẩn thận và phong thái uy nghi thường thấy, lúc này lại không giấu được vẻ dò xét trong đôi mắt. Hắn nhìn chằm chằm vào Bàng Lão Gia, người đang ngồi đối diện với vẻ mặt điềm nhiên, như thể cuộc gặp mặt vào nửa đêm tại nha môn này là chuyện thường tình. "Bàng Lão Gia, không biết đêm khuya thanh vắng thế này lại có chuyện gì khẩn thiết mà phải tìm đến hạ quan?" Quan Đại Nhân mở lời, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ khách sáo nhưng ẩn chứa sự cảnh giác.
Bàng Lão Gia chỉ cười khẽ, rồi chậm rãi đẩy một túi gấm nhỏ sang phía Quan Đại Nhân. Túi gấm được thêu hình rồng vàng lấp lánh, miệng túi để hé ra, để lộ những thỏi vàng sáng loáng bên trong. Tiếng vàng va vào nhau khẽ vang lên, đủ để Quan Đại Nhân nghe thấy và hiểu rõ hàm ý. "Quan Đại Nhân quá lời rồi. Bàng mỗ cũng chỉ vì lo lắng cho sự ổn định của Thành Thiên Phong mà thôi." Hắn thì thầm, giọng nói trầm đục, như cố gắng hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Thương hội mới kia, cái thương hội của tên Lâm Dịch, đang làm rối loạn thị trường, phá vỡ cái trật tự đã được thiết lập bấy lâu nay. E rằng, nếu cứ để mặc, không chỉ ảnh hưởng đến nguồn thu của nha môn, mà còn gây ra những hệ lụy khôn lường cho sự bình ổn của thành phố."
Quan Đại Nhân liếc nhìn túi vàng, rồi lại nhìn Bàng Lão Gia, ánh mắt hắn như đang cân nhắc, đánh giá. Hắn biết rõ bản chất tham lam của Bàng Lão Gia, và cũng hiểu rõ ý đồ của hắn. Thế nhưng, hắn cũng không thể phủ nhận sức hấp dẫn của túi vàng kia, một khoản không nhỏ đủ để hắn có một cuộc sống xa hoa hơn, hoặc củng cố địa vị của mình. "Bàng Lão Gia nói cũng có lý." Hắn từ từ đáp lời, ngón tay khẽ vuốt râu. "Nhưng việc này... e rằng sẽ gây ra không ít sóng gió. Lâm Dịch kia cũng không phải dạng vừa, lại có liên hệ với Liễu Thanh Y của Thiên Long Bang. Hạ quan hành sự cũng cần phải cẩn trọng." Quan Đại Nhân không muốn quá lộ liễu, hắn cần một cái cớ hợp lý, một sự đảm bảo cho an nguy của mình.
Bàng Lão Gia hiểu được sự do dự của đối phương. Hắn tiến lại gần hơn một chút, giọng nói càng thêm phần bí hiểm. "Sóng gió nào bằng lợi ích của Thành Thiên Phong, thưa Quan Đại Nhân? Hơn nữa, việc này vốn dĩ là để duy trì trật tự, là để bảo vệ nền tảng kinh tế của thành phố khỏi những kẻ chỉ biết phá hoại. Chúng ta không làm gì sai cả, chỉ là... các quy định cần được 'điều chỉnh' cho phù hợp với tình hình mới mà thôi." Hắn nhấn mạnh vào từ "điều chỉnh", hàm ý rằng việc này hoàn toàn có thể được hợp thức hóa dưới danh nghĩa công bằng, vì lợi ích chung. "Chẳng hạn như, các loại hình kinh doanh mới nổi, nhất là những loại hình chưa có trong quy định cũ, cần được đánh thuế cao hơn để 'bù đắp' cho việc quản lý phức tạp hơn. Hoặc những giấy phép kinh doanh đặc biệt, cần được xem xét kỹ lưỡng hơn, đòi hỏi thêm những thủ tục 'cần thiết' để đảm bảo tính minh bạch." Bàng Lão Gia nói một cách trôi chảy, như thể hắn đã suy nghĩ rất kỹ về từng điều khoản.
Quan Đại Nhân nghe vậy, đôi mắt nhỏ của hắn từ từ híp lại, trong đó hiện lên một tia sáng của sự tính toán. Hắn đã hiểu. Bàng Lão Gia không muốn cấm đoán trực tiếp, mà muốn dùng những "quy định" để bóp chết đối thủ một cách hợp pháp, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Đây là một chiêu thức thâm độc, nhưng lại vô cùng hiệu quả. Vừa có thể kiếm chác, vừa không phải mang tiếng xấu, lại có thể làm hài lòng thế lực hùng mạnh như Bàng gia. Sau một hồi cân nhắc, Quan Đại Nhân cuối cùng cũng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ kiên quyết khi lợi ích đã được đảm bảo. Hắn liếc mắt sang một góc phòng, nơi một thư lại đang ngồi lặng lẽ, cúi đầu viết gì đó trên một tấm thẻ tre. "Thư lại, ngươi hãy ghi chép lại những ý kiến của Bàng Lão Gia. Triều đình luôn khuyến khích việc duy trì trật tự và sự phát triển bền vững của thương nghiệp. Việc điều chỉnh các quy định thuế má và cấp phép kinh doanh là cần thiết để đảm bảo sự công bằng và minh bạch cho tất cả các thương nhân." Quan Đại Nhân nói lớn hơn một chút, cố gắng tạo ra một vẻ chính đáng cho hành động của mình.
Thư lại lập tức ghi lại, những nét bút sột soạt vang lên đều đặn trong không gian. Một kế hoạch tinh vi nhằm chèn ép thương hội của Lâm Dịch thông qua các quy định hành chính và thuế má mới đã được hình thành. Quan Đại Nhân cảm thấy một sự hài lòng ngấm ngầm. Hắn đã làm được việc, vừa có tiền, vừa giữ được thể diện, lại còn có thể lấy lòng Bàng Lão Gia. Còn về phần Lâm Dịch, hắn chỉ là một con tốt thí trong cuộc chơi quyền lực và tiền bạc này. Hắn đâu biết rằng, chính hành động này đã đẩy hắn vào một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với một kẻ mà hắn không thể nào lường trước được sự mưu mẹo.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng rực rỡ đổ tràn xuống Thành Thiên Phong, xua tan đi màn sương đêm còn vương vấn. Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi thương hội của Lâm Dịch đặt trụ sở tạm thời, không khí vẫn sôi động như thường lệ. Tiếng trò chuyện rộn ràng của các tiểu nhị, tiếng bát đĩa va chạm lanh lảnh từ nhà bếp, tiếng cười nói của khách trọ và mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn quyện với khói gỗ ấm áp từ lò sưởi, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt đầy sức sống.
Tuy nhiên, sự náo nhiệt ấy không kéo dài được bao lâu. Đến giữa buổi sáng, một tin tức như sét đánh ngang tai bắt đầu lan truyền khắp thành phố, và nhanh chóng lan đến Quán Trọ Lạc Nguyệt: Nha môn Thành Thiên Phong vừa ban hành một loạt sắc lệnh mới, điều chỉnh các quy định về thuế buôn bán và giấy phép kinh doanh. Ban đầu, mọi ngư��i chỉ xì xào bàn tán, nhưng rất nhanh sau đó, không khí trong quán trọ trở nên nặng nề. Những tiếng cười thưa dần, thay vào đó là những tiếng rì rầm lo lắng, những ánh mắt hoang mang.
Trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch, nơi lúc nào cũng tươm tất với những chồng sổ sách và bản đồ trải rộng trên bàn, Bạch Vân Nhi đang đứng đó, vẻ mặt nghiêm trọng đến lạ thường. Nàng cầm trên tay một văn bản được niêm phong cẩn thận, nét mặt trắng bệch. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đứng cạnh, nắm chặt tay, đôi mắt chất phác của hắn trừng trừng nhìn vào văn bản, như muốn xuyên thủng nó. Trần Nhị Cẩu thì đứng hơi lùi về phía sau, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ hoang mang, rồi dần chuyển sang cảnh giác.
Lâm Dịch, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, đang đọc một cuốn sách cổ. Mái tóc đen bù xù của hắn hơi rũ xuống trán, che đi một phần đôi mắt sâu thẳm. Trang phục thô sơ, vá víu, vẫn mang đậm dấu ấn của một thiếu niên nghèo khó, tương phản hoàn toàn với không khí căng thẳng và tầm quan trọng của những người xung quanh hắn. Nghe tiếng thở dốc của Vương Đại Trụ, hắn khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua ba người. "Có chuyện gì vậy?" Hắn hỏi, giọng nói bình thản, nhưng ẩn chứa một sự chú ý đặc biệt.
Bạch Vân Nhi tiến lại gần, đặt văn bản xuống bàn trước mặt Lâm Dịch. "Lâm Dịch, ngươi xem đi. Nha môn vừa ban hành quy định mới về thuế buôn bán và giấy phép kinh doanh. Nó... nó gần như nhắm thẳng vào chúng ta!" Giọng nàng run run, ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng biết, để có thể khiến nha môn ra một sắc lệnh như vậy một cách đột ngột, chắc chắn phải có kẻ đứng sau giật dây, và kẻ đó không ai khác ngoài Bàng Lão Gia.
Lâm Dịch nhận lấy văn bản, đôi mắt sắc bén của hắn lướt nhanh qua từng dòng chữ, từng điều khoản. Mùi mực mới còn vương trên giấy, nhưng nội dung của nó lại mang theo một mùi hôi thối của sự mục ruỗng và bất công. Hắn đọc đi đọc lại, chậm rãi phân tích. "Thuế suất mới cho các mặt hàng thủ công mỹ nghệ và dược liệu độc đáo, tăng ba thành... Giấy phép đặc biệt cho các thương hội có quy mô lớn, yêu cầu bổ sung chứng minh thư tịch gia phả và nguồn gốc tài sản... Kiểm tra định kỳ về chất lượng hàng hóa và an toàn lao động, với mức phạt nặng gấp năm lần so với quy định cũ..." Từng điều khoản, từng câu chữ đều được viết một cách khéo léo, không trực tiếp chỉ đích danh thương hội của Lâm Dịch, nhưng lại vạch ra một con đường mà chỉ có thương hội của hắn mới là kẻ bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Các mô hình kinh doanh "độc đáo" của hắn, những mặt hàng dược liệu lạ, những sản phẩm thủ công mỹ nghệ sáng tạo, giờ đây đều nằm trong tầm ngắm.
"Cái lão Quan Đại Nhân này đúng là tham lam!" Vương Đại Trụ không kìm được nữa, hắn đấm tay xuống bàn, một tiếng "rầm" vang lên khiến mấy vị khách gần đó giật mình. "Rõ ràng là có kẻ đứng sau giật dây! Chắc chắn là lão Bàng Lão Gia chó chết đó! Hắn ghen tức với sự phát triển của chúng ta!" Sự tức giận hiện rõ trên khuôn mặt chất phác của hắn. Vương Đại Trụ luôn là người thẳng thắn, không che giấu cảm xúc. Đối với hắn, những hành động mờ ám như thế này là điều không thể chấp nhận.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt ��ầy phẫn nộ. "Đúng vậy! Bàng Lão Gia kia chẳng khác nào một con chó giữ nhà, thấy ai vượt mặt là sủa ầm lên! Đại ca, chúng ta không thể để yên cho bọn chúng được!" Hắn đã từng là một kẻ lang thang, hiểu rõ sự tàn khốc của xã hội này, và cũng biết rõ những kẻ có tiền có quyền có thể làm được những gì.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ trầm ngâm nhìn vào văn bản. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện. Đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh thương nghiệp đơn thuần nữa. Đây là một cuộc chiến chính trị-kinh tế, một cuộc tấn công có hệ thống, được thiết kế để bóp nghẹt hắn một cách hợp pháp. Hắn đã từng lợi dụng Quan Đại Nhân, dùng hắn như một công cụ để gây áp lực lên Hắc Sa Bang. Nhưng giờ đây, chính Quan Đại Nhân lại quay lưng lại, trở thành kẻ thi hành ý đồ của Bàng Lão Gia. Điều này khiến hắn cảm thấy bị thách thức, không chỉ về năng lực mà còn về giới hạn của chính mình.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ. "Và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc mà mình không muốn." Hắn đã từng cố gắng giữ mình không quá vấy bẩn vào những trò bẩn thỉu của thế giới này, nhưng dường như, thế giới này không cho phép hắn giữ được sự trong sạch đó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn.
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng điều khoản trên văn bản. Hắn đã hiểu ra sự tinh vi trong cách thức ra quy định này. Không trực tiếp cấm đoán, nhưng lại tạo ra những rào cản tài chính và pháp lý gần như không thể vượt qua cho các mô hình kinh doanh "độc đáo" của hắn. Nó giống như việc "tăng thuế carbon" đối với các doanh nghiệp thân thiện với môi trường, một sự nghịch lý, nhưng lại được che đậy dưới lớp vỏ của "quản lý chặt chẽ hơn".
Hắn trầm ngâm, rồi từ từ nở một nụ cười lạnh. Nụ cười đó không hề mang vẻ vui vẻ, mà ngược lại, nó chứa đựng một sự khinh miệt sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. "Bàng Lão Gia, ta biết ngươi không chịu ngồi yên." Giọng Lâm Dịch trầm thấp, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong căn phòng. "Ngươi nghĩ rằng dùng quyền lực của nha môn để chèn ép sẽ khiến ta khuất phục ư? Ngươi đánh giá thấp ta quá rồi." Hắn nhìn sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt trấn an nàng. "Vân Nhi, ngươi không cần lo lắng quá. Đây chỉ là một chướng ngại vật mới, mà thôi."
Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Các ngươi nghe đây. Mọi thứ vẫn theo kế hoạch. Kế hoạch thu thập bằng chứng vẫn phải được tiếp tục, thậm chí còn phải đẩy nhanh hơn nữa. Chúng ta cần phải có đủ thứ để lật đổ không chỉ Hắc Sa Bang, mà còn cả những kẻ đứng sau chúng. Bạch Vân Nhi, ngươi hãy phân tích kỹ lưỡng từng điều khoản trong văn bản này. Tìm ra những lỗ hổng, những điểm yếu mà chúng ta có thể lợi dụng. Đồng thời, tính toán thiệt hại kinh tế và đề xuất các biện pháp đối phó ngắn hạn. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng, chi tiết, không chỉ để vượt qua trở ngại này, mà còn để biến nó thành lợi thế của chúng ta."
Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã được thay thế bằng một tia sáng của sự quyết tâm. Nàng tin tưởng vào Lâm Dịch. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng vậy, họ đã sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh.
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Gió nhẹ thổi vào, làm lay động mái tóc hắn. Hắn nhìn ra ngoài, nơi thành phố vẫn đang tiếp tục cuộc sống của nó, bất chấp những âm mưu và tranh giành quyền lực đang diễn ra. "Quan Đại Nhân..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. "Lần này ngươi đã đi quá xa rồi. Ngươi nghĩ rằng có thể dùng chút quyền lực nhỏ bé của mình để thao túng tất cả ư? Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ cho ngươi thấy, một kẻ không có chút tu vi nào cũng có thể khiến cả một nha môn phải chao đảo."
Bàng Lão Gia và Quan Đại Nhân đã vẽ ra một ván cờ mới, một ván cờ mà họ nghĩ rằng mình là kẻ nắm giữ mọi quân cờ. Nhưng họ không biết rằng, Lâm Dịch không chỉ là một kỳ thủ giỏi, mà hắn còn là người có khả năng thay đổi luật chơi. Cuộc đối đầu với hệ thống quan trường tham nhũng đã chính thức bắt đầu, và Lâm Dịch biết rằng, đây sẽ là một trận chiến cam go, đòi hỏi sự tinh vi và cả sự "đen tối" hơn nữa trong các chiến lược của mình. Mối quan hệ với Liễu Thanh Y có thể sẽ đóng vai trò quan trọng hơn bao giờ hết, không chỉ trong việc thu thập thông tin, mà còn trong việc tạo áp lực lên Quan Đại Nhân từ một góc độ mà hắn không ngờ tới. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ biến thách thức này thành cơ hội để làm sạch một góc tối của Thành Thiên Phong, không phải vì danh vọng, mà là để bảo vệ những gì hắn trân trọng, và tạo dựng một cuộc sống ổn định cho những người mà hắn quan tâm.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.