Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 385: Kế Hoạch Dài Hạn: Rễ Sâu Bám Rễ

Ánh trăng khuyết đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc bao trùm Thành Thiên Phong. Bên ngoài Quán Trọ Lạc Nguyệt, tiếng bước chân vội vã của những người thức khuya hay dậy sớm đã thưa dần, chỉ còn lại tiếng gió đêm luồn qua mái hiên, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi ẩm ướt của đất. Trong căn phòng trọ đơn sơ trên tầng hai, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt Lâm Dịch, hiện lên vẻ gầy gò, xanh xao hơn thường lệ dưới ánh sáng vàng vọt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rực sáng bởi một ngọn lửa kiên định. Tóc đen bù xù, vài lọn rủ xuống che gần hết vầng trán cao, càng khiến hắn trông thêm phần trầm tư.

Trước mặt hắn, tấm bản đồ Thiên Phong cũ kỹ đã được trải rộng. Trên đó, những nét bút chấm mực đã vạch ra vô số đường nối, những vòng tròn khoanh vùng, và những ghi chú chi chít bằng nét chữ gọn gàng nhưng đầy sức nặng. Đó không chỉ là địa lý, mà là một tấm bản đồ của quyền lực, của sự thối nát và những mối liên hệ chằng chịt giữa Hắc Sa Bang và quan trường. Mùi mực mới quyện vào mùi giấy cũ, cùng với mùi khói nến, tạo nên một không khí đặc trưng của sự nghiền ngẫm, của một tâm trí đang hoạt động hết công suất.

Lâm Dịch đưa tay miết nhẹ theo một đường vẽ nối từ trụ sở Hắc Sa Bang đến nha môn của Quan Đại Nhân, rồi từ đó, một mũi tên mờ ảo hướng lên phía trên, nơi hắn đã khoanh tròn một chấm nhỏ với dòng chữ "Thẩm Đại Nhân?" đầy dấu hỏi. "Hắc Sa Bang chỉ là bề nổi, Quan Đại Nhân là rễ sâu," hắn thì thầm, giọng nói khẽ khàng, gần như hòa vào tiếng gió đêm. "Phải nhổ tận gốc thì mới có thể yên ổn. Nhưng làm sao để nhổ một cái rễ đã ăn sâu vào cả hệ thống, ăn sâu vào cả cái thành trì này?"

Hắn tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi thật sâu. Sự mệt mỏi từ cuộc nói chuyện căng thẳng với Liễu Thanh Y đêm qua vẫn còn đọng lại, nhưng tâm trí hắn không cho phép hắn nghỉ ngơi. Cảm giác áp lực đè nặng lên vai, nhưng ý chí kiên cường của một người từng trải qua sự khắc nghiệt của cả hai thế giới đã giúp hắn đứng vững. Hắn biết rõ, cuộc chiến này không còn là những cuộc cạnh tranh thương trường đơn thuần, hay những màn đối đầu giang hồ tầm thường. Đây là một cuộc chiến với cả một hệ thống, một cuộc chiến mà nếu thất bại, không chỉ riêng hắn mà cả những người hắn quan tâm, cả cái thương hội hắn đã dày công xây dựng, sẽ bị nghiền nát không thương tiếc.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, lặp lại câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mình. "Mình biết điều đó. Nhưng liệu mình có thể đứng yên nhìn mọi thứ sụp đổ, nhìn những người mình quan tâm bị nghiền nát dưới bánh xe của sự thối nát này không?" Câu trả lời hiển nhiên vẫn là không. Hắn không phải là một anh hùng với lý tưởng cao cả muốn giải cứu thế giới. Hắn chỉ đơn giản là một người muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những gì mình trân trọng. Và đôi khi, để sinh tồn, để bảo vệ, hắn buộc phải trở thành một kẻ chiến đấu, phải thay đổi những thứ không thể chấp nhận được.

Hắn với tay lấy cây bút chấm mực, một lần nữa cúi xuống tấm bản đồ. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng chi tiết nhỏ. Sòng Bạc Hắc Long, các cửa hàng cầm đồ, những bãi chứa hàng lậu, những nhà thổ trá hình... tất cả đều được đánh dấu, kèm theo những con số ước tính về nguồn thu nhập và các mối quan hệ bảo kê. Hắn gạch chân các điểm yếu mà Liễu Thanh Y đã cung cấp, những lỗ hổng trong hệ thống quản lý lỏng lẻo của Hắc Sa Bang, những mâu thuẫn tiềm ẩn giữa các đầu sỏ.

Hắn lật sang một trang giấy trắng trong cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sổ da dày dặn mà hắn luôn mang theo bên mình, ghi chép mọi suy nghĩ, mọi kế hoạch. Ngòi bút lướt nhanh trên giấy, phác thảo sơ đồ liên kết, không chỉ là mối quan hệ giữa Hắc Sa Bang và Quan Đại Nhân, mà còn là các mối quan hệ chằng chịt giữa các quan lại cấp dưới, các thế gia địa phương có liên quan, và cả những bang phái giang hồ khác đang bị Hắc Sa Bang chèn ép. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở, và ngay lúc này, hắn đang cố gắng thu thập, phân tích mọi tri thức có thể để biến nó thành vũ khí sắc bén nhất.

Hắn ghi chú những ý tưởng táo bạo: "Phân rã nội bộ Hắc Sa Bang bằng cách khuấy động mâu thuẫn lợi ích." "Tạo ra một luồng dư luận bất lợi, khơi dậy sự phẫn nộ của dân chúng." "Thu thập bằng chứng không thể chối cãi, không chỉ về tài chính mà còn về các hoạt động phi pháp gây ảnh hưởng đến tính mạng, tài sản của dân lành." "Lợi dụng chính quyền trung ương để tạo áp lực lên chính quyền địa phương." Mỗi gạch đầu dòng là một bước đi tiềm ẩn đầy rủi ro, nhưng cũng là một tia hy vọng.

Hắn nhận thức được rằng, việc nhắm vào Quan Đại Nhân đồng nghĩa với việc hắn sẽ đụng chạm đến những thế lực lớn hơn, sâu xa hơn. Lời nhắc đến "Thẩm Đại Nhân" trong câu chuyện của Liễu Thanh Y vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn, như một đám mây đen đang dần kéo đến. Đó là một cái tên ẩn chứa quyền lực và sự nguy hiểm gấp bội, một thế lực mà hiện tại hắn còn chưa thể hình dung rõ ràng. Cuộc chiến này chắc chắn sẽ kéo dài, liên quan đến nhiều tầng lớp xã hội, và đòi hỏi hắn phải sử dụng mọi mưu mẹo, mọi thủ đoạn mà hắn có thể nghĩ ra, thậm chí là những thủ đoạn mà hắn từng cho là không đáng để dùng.

Tiếng gà gáy đầu tiên vọng từ xa, báo hiệu bình minh sắp ló dạng. Ánh nến đã cháy gần hết, chỉ còn lại một đốm sáng nhỏ nhoi. Lâm Dịch ngẩng đầu, xoa xoa vầng thái dương. Đôi mắt hắn vẫn còn quầng thâm, nhưng đã không còn vẻ mệt mỏi của đêm qua. Thay vào đó là một sự quyết tâm sắc bén, lạnh lùng. Hắn gấp cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, cất nó vào trong tay áo. Tấm bản đồ được cuộn gọn gàng, đặt vào một góc kín đáo. Một ván cờ mới đã được mở ra, và hắn, Lâm Dịch, đã chính thức trở thành một kỳ thủ. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm ra cách, như hắn đã từng làm, để sinh tồn, để bảo vệ những gì mình trân trọng, dù phải đối mặt với bất cứ thế lực nào. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, và hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.

***

Sáng hôm sau, khi sương sớm vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch đã có mặt tại một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Quán trà này không quá nổi tiếng, nhưng lại được lòng những người ưa sự thanh tịnh và kín đáo. Không gian bên trong trang nhã, với những bộ bàn ghế gỗ lim được đánh bóng cẩn thận, những bức tranh thủy mặc treo trên tường và những chậu lan quân tử đang hé nụ. Tiếng nước trà rót nhẹ nhàng từ chiếc ấm sứ men ngọc, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, hòa cùng tiếng lá xào xạc ngoài cửa sổ khi một làn gió nhẹ lướt qua. Mùi hương trà thơm dịu, thoang thoảng mùi gỗ trầm từ những đồ trang trí, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, hoàn hảo cho những cuộc nói chuyện quan trọng mà không sợ bị làm phiền.

Liễu Thanh Y đã ngồi đợi ở một góc khuất, dáng người cao ráo, thanh thoát, nổi bật trong bộ trang phục màu xanh lá cây đậm. Ánh mắt nàng cương nghị, sắc sảo, khẽ nheo lại khi Lâm Dịch bước vào. Nàng vẫn giữ phong thái của một kiếm khách giang hồ, nhưng ở nàng giờ đây có thêm một sự điềm tĩnh, chín chắn hơn. Nhìn thấy Lâm Dịch, nàng khẽ gật đầu chào, ra hiệu cho hắn ngồi đối diện.

"Ngươi đã suy nghĩ kỹ rồi sao?" Liễu Thanh Y hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng, dứt khoát. Nàng tự tay rót một chén trà nóng hổi đặt trước mặt Lâm Dịch. Hơi trà bốc lên, mang theo hương thơm thanh khiết của loại trà Phượng Hoàng mà nàng yêu thích.

Lâm Dịch đón lấy chén trà, khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Hắn gật đầu, đặt chén trà xuống bàn. "Ta đã suy nghĩ rất kỹ. Hắc Sa Bang như một khối u ác tính, nhưng Quan Đại Nhân lại là mạch máu nuôi dưỡng nó. Nếu muốn diệt tận gốc, phải cắt đứt mạch máu đó." Hắn không nói vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, đúng với phong cách kiệm lời và trọng tâm của mình.

Liễu Thanh Y im lặng lắng nghe, đôi mắt chăm chú nhìn Lâm Dịch, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nào trên khuôn mặt hắn. "Cắt đứt mạch máu..." nàng lặp lại, giọng điệu mang chút trầm tư. "Điều đó có nghĩa là ngươi không chỉ muốn làm suy yếu Hắc Sa Bang, mà còn muốn lật đổ Quan Đại Nhân?"

"Đúng vậy," Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. Hắn lấy ra cuốn Cẩm Nang Kế Sách từ trong tay áo, mở ra trước mặt Liễu Thanh Y. Bên trong là những sơ đồ và ghi chú chi tiết mà hắn đã phác thảo suốt đêm qua. "Chúng ta đã thành công bước đầu trong việc làm suy yếu Sòng Bạc Hắc Long. Đó là một đòn gián tiếp, nhưng hiệu quả. Nó khiến Hắc Sa Bang phải đau đầu vì mất nguồn thu, và quan trọng hơn, nó gieo rắc sự hoang mang, nghi ngờ trong nội bộ chúng."

Hắn chỉ vào một sơ đồ phức tạp, nơi các mũi tên chỉ hướng về Quan Đại Nhân và một số quan chức cấp dưới. "Mục tiêu tiếp theo không chỉ là duy trì áp lực lên Hắc Sa Bang, mà phải biến chính những hoạt động phi pháp của chúng thành bằng chứng không thể chối cãi để vạch trần Quan Đại Nhân. Giang hồ có thể đối phó với giang hồ, nhưng quan trường lại là một câu chuyện khác."

Liễu Thanh Y cúi xuống xem xét kỹ lưỡng những gì Lâm Dịch đã ghi chú. Nàng không khỏi ngạc nhiên trước sự tỉ mỉ và logic trong từng bước đi của hắn. Từ việc phân tích nguồn thu, các điểm yếu, cho đến việc vạch ra các mối liên hệ và cách thức khai thác chúng. "Kế hoạch của ngươi... thực sự táo bạo," nàng nói, giọng nàng thể hiện sự ấn tượng sâu sắc. "Ngươi muốn dùng giang hồ để đánh quan trường, và dùng quan trường để diệt giang hồ? Một mũi tên trúng hai đích."

"Không chỉ là hai đích," Lâm Dịch lắc đầu. "Là một ván cờ lớn hơn nhiều. Giai đoạn một, chúng ta tiếp tục gây áp lực tài chính và làm rối loạn hoạt động của Hắc Sa Bang. Không phải để tiêu diệt chúng ngay lập tức, mà để chúng bộc lộ thêm những sơ hở, những hoạt động bẩn thỉu hơn nữa. Giai đoạn hai, chúng ta sẽ thu thập bằng chứng. Bằng chứng về hối lộ, bảo kê, thậm chí là những tội ác khác mà chúng gây ra dưới sự dung túng của Quan Đại Nhân."

Hắn tiếp tục giải thích, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức thuyết phục. "Chúng ta cần những bằng chứng cụ thể, không chỉ là lời đồn thổi. Những sổ sách ghi chép, những nhân chứng dám đứng ra tố cáo, những hoạt động phi pháp không thể che đậy. Và sau đó, giai đoạn ba, chúng ta sẽ dùng những bằng chứng đó để tạo áp lực. Không chỉ là đưa lên nha môn của Quan Đại Nhân, mà có thể là thông qua các kênh khác, những kênh có quyền lực cao hơn, thậm chí là đến tai triều đình."

Liễu Thanh Y nhíu mày. "Đến tai triều đình? Điều đó không dễ dàng. Hơn nữa, việc này sẽ đụng chạm đến rất nhiều lợi ích. Ngươi có nghĩ đến Thẩm Đại Nhân chưa? Hắn là một thế lực lớn ở Thiên Phong, có mối quan hệ rộng khắp. Nếu hắn cũng có liên quan đến Quan Đại Nhân..."

Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Ta đã nghĩ đến điều đó. Đó là lý do vì sao kế hoạch này phải là một cuộc chiến lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn trọng tuyệt đối. Chúng ta không thể đánh thẳng, mà phải len lỏi, từng bước một. Tạo ra những làn sóng nhỏ, khiến chúng phải tự bộc lộ. Về Thẩm Đại Nhân, ta biết hắn là một đối thủ lớn hơn, quyền lực hơn đang ẩn mình. Nhưng nếu chúng ta có thể bóc trần sự thật về Quan Đại Nhân, điều đó ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến Thẩm Đại Nhân, hoặc ít nhất là khiến hắn phải lộ diện. Chúng ta cần hiểu rõ cấu trúc của mê cung này, trước khi tìm cách phá hủy nó."

Nàng trầm ngâm một lúc, rồi khẽ thở dài. "Ngươi nói đúng. Đây không phải là việc một sớm một chiều. Giang hồ có quy tắc của giang hồ, quan trường có quy tắc của quan trường. Nhưng nếu có thể kết hợp cả hai, dùng lực của giang hồ để tạo ra hỗn loạn, và dùng luật pháp của quan trường để trừng trị kẻ vi phạm..." Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sáng rực. "Ta sẽ hỗ trợ ngươi hết sức có thể. Những mối liên hệ của ta trong giang hồ, những tai mắt mà ta có, tất cả sẽ phục vụ cho kế hoạch này. Nhưng ngươi phải hiểu, nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội. Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên khi bị chèn ép, và Quan Đại Nhân càng không thể để bí mật của hắn bị lộ. Chúng sẽ trả đũa, rất tàn nhẫn."

"Ta hiểu," Lâm Dịch đáp, giọng nói bình thản, nhưng ánh mắt kiên định không hề dao động. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải chấp nhận rủi ro. Mối liên minh giữa chúng ta sẽ ngày càng được thử thách và củng cố qua những hành động táo bạo sắp tới." Hắn chậm rãi uống cạn chén trà, hương vị thanh tao dường như mang đến cho hắn thêm sự tỉnh táo. "Kế hoạch này sẽ yêu cầu sự hợp tác chặt chẽ, và sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai bên. Chúng ta sẽ cần đến những người nhanh nhạy, những người trung thành, và cả những người có khả năng phân tích, quản lý."

Liễu Thanh Y gật đầu. "Ta tin tưởng vào tầm nhìn của ngươi. Ngươi đã chứng minh được rằng mưu kế của ngươi hiệu quả hơn những cách thức giang hồ thông thường. Vậy, bước đầu tiên chúng ta sẽ làm gì?"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. "Bước đầu tiên là chuẩn bị. Chuẩn bị về thông tin, về nhân lực, và về tinh thần. Chúng ta cần những đôi mắt, đôi tai ở khắp mọi nơi, và những người sẵn sàng hành động khi thời cơ đến. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhất, những manh mối tưởng chừng vô hại, nhưng khi xâu chuỗi lại, chúng sẽ tạo nên một bức tranh toàn cảnh về sự thối nát này." Hắn gập cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, đặt nó sang một bên. "Đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi, nhưng ta tin rằng, với sự hợp tác của ngươi, chúng ta có thể nhổ tận gốc cái rễ sâu này."

Liễu Thanh Y đưa tay ra, đặt lên bàn. Lâm Dịch hiểu ý, nắm lấy tay nàng, một cái nắm tay không chỉ là lời thề ước, mà còn là sự cam kết về một liên minh vững chắc, cùng nhau đối mặt với những hiểm nguy sắp tới. Bên ngoài, nắng sớm đã bắt đầu chiếu rọi qua khung cửa sổ, xua tan đi làn sương mỏng, nhưng bầu không khí trong quán trà vẫn giữ nguyên vẻ kín đáo, thanh tịnh, như một lời hứa cho những bí mật và kế hoạch vừa được định hình.

***

Chiều cùng ngày, văn phòng bí mật của Lâm Dịch tại Thành Thiên Phong mang một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng đến lạ thường, nhưng đồng thời cũng tràn đầy sự tập trung. Căn phòng nhỏ, được bảo mật kỹ lưỡng, nằm sâu bên trong thương hội, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Tiếng bước chân nhẹ của những người ra vào đã được thay thế bằng sự im lặng tuyệt đối. Tiếng gió chiều lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, mang theo mùi của giấy mới, mực và một chút mùi dược liệu thoang thoảng từ những kệ hàng ở tầng dưới, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự căng thẳng đang bao trùm. Ánh nắng nhẹ cuối ngày chiếu xiên qua cửa sổ, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, nhưng không thể làm dịu đi vẻ mặt nghiêm nghị của những người có mặt.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện là ba gương mặt thân quen: Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, và khuôn mặt chất phác có vết sẹo nhỏ trên má, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đầy vẻ hăng hái. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, gương mặt trái xoan cùng đôi mắt thông minh, sắc sảo, ngồi đối diện Lâm Dịch, tay đặt trên một tập giấy, sẵn sàng ghi chép. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, toát lên vẻ quý phái nhưng không kém phần mạnh mẽ.

Lâm Dịch quét mắt qua từng người, cảm nhận được sự tin tưởng và lòng trung thành tuyệt đối mà họ dành cho hắn. "Ta đã gặp Liễu Thanh Y sáng nay," hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, không một chút do dự. "Chúng ta đã đi đến quyết định hợp tác sâu hơn. Không chỉ dừng lại ở việc gây áp lực lên Hắc Sa Bang, mà còn nhắm đến việc bóc trần toàn bộ mạng lưới tham nhũng đang hậu thuẫn cho chúng, mà đứng đầu là Quan Đại Nhân."

Cả ba người đều im lặng lắng nghe, không khí trong phòng như đặc quánh lại. Vương Đại Trụ nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt hiện lên sự căm phẫn khi nghe đến Quan Đại Nhân. Trần Nhị Cẩu thì ngẩng đầu, đôi mắt mở to, đầy vẻ tò mò và hăng hái. Riêng Bạch Vân Nhi, nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh, ánh mắt sắc bén của nàng phản chiếu sự phân tích và đánh giá tình hình.

"Đây không phải là một trận chiến thông thường," Lâm Dịch tiếp tục, chậm rãi nhưng đầy trọng tâm. "Hắc Sa Bang là một khối u, nhưng Quan Đại Nhân lại là rễ sâu nuôi dưỡng nó. Nếu muốn diệt tận gốc, phải cắt đứt mạch máu đó. Chúng ta sẽ không chỉ đánh vào túi tiền của Hắc Sa Bang. Chúng ta sẽ dùng chính những hành vi phi pháp của chúng để vạch trần kẻ đứng sau. Đây là một cuộc chiến lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn trọng tuyệt đối." Hắn nhấn mạnh từng từ, để họ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của nhiệm vụ sắp tới.

Bạch Vân Nhi là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng vẫn ôn hòa. "Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Lâm đại ca? Quy mô của mạng lưới này không hề nhỏ, và việc thu thập bằng chứng chống lại một quan chức cấp cao không phải là chuyện dễ."

Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi nói rất đúng, Vân Nhi. Đây là lý do vì sao ta cần sự giúp đỡ của các ngươi. Chúng ta sẽ chia thành nhiều giai đoạn. Giai đoạn đầu, tiếp tục gây áp lực lên Hắc Sa Bang, khiến chúng phải bộc lộ thêm những sơ hở. Trần Nhị Cẩu, ngươi và đội của ngươi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao mọi hoạt động của chúng. Ta muốn biết từng đồng tiền của Hắc Sa Bang chảy về đâu, từng mối quan hệ ngầm của chúng với giới quan lại. Bất kỳ thông tin dù là nhỏ nhất cũng có thể l�� chìa khóa."

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng phắt dậy, đôi mắt sáng rực. "Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho Nhị Cẩu, đảm bảo mọi ngóc ngách của Hắc Sa Bang đều không thoát khỏi mắt Nhị Cẩu!" Sự hăng hái của hắn như một tia lửa nhỏ thắp sáng sự căng thẳng trong căn phòng.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Tốt lắm, Nhị Cẩu. Nhưng nhớ kỹ, cẩn trọng là trên hết. Không được hành động lỗ mãng, không được để lộ thân phận. Chúng ta đang đối đầu với một con rắn độc, và nó có thể cắn bất cứ lúc nào."

Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi và nhóm của ngươi sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho Nhị Cẩu và những người khác. Đồng thời, ta muốn ngươi tăng cường cảnh giác đối với mọi động thái bất thường từ phía Hắc Sa Bang và các quan lại có liên quan. Chúng ta cần một lớp phòng thủ vững chắc, và nếu cần, một lực lượng có thể hành động dứt khoát khi thời cơ đến. Ta muốn ngươi chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, giọng nói to, rõ ràng, đầy kiên quyết. "Đại ca yên tâm! Bất cứ kẻ nào dám động vào anh em, Đại Trụ này sẽ không tha! Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ lệnh của Đại ca!" Trên gương mặt chất phác của hắn hiện rõ sự trung thành và tinh thần sẵn sàng xông pha.

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn về phía Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, vai trò của ngươi sẽ là quan trọng nhất trong việc thu thập và phân tích thông tin. Ngươi sẽ tổng hợp tất cả những gì Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y cung cấp, phân loại, đánh giá mức độ tin cậy, và tìm kiếm những bằng chứng có giá trị pháp lý. Ta muốn ngươi lập ra một hệ thống lưu trữ thông tin chặt chẽ, và một kế hoạch chi tiết cho từng bước đi. Đồng thời, ngươi sẽ là người hỗ trợ ta trong việc quản lý tài chính và các nguồn lực khác. Kế hoạch này sẽ rất tốn kém và đòi hỏi sự tinh tế trong việc điều phối."

Bạch Vân Nhi gật đầu, cây bút trong tay nàng đã sẵn sàng. "Vâng, Lâm đại ca. Ta sẽ không phụ sự tin tưởng của huynh. Ta sẽ đảm bảo mọi thông tin đều được xử lý chính xác và hiệu quả nhất." Nàng không chỉ là một thương nhân giỏi, mà còn là một người có khả năng tổ chức và phân tích vượt trội, một tài năng mà Lâm Dịch luôn tin tưởng.

Một cuộc chiến mới đã chính thức bắt đầu, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh hay tiền bạc, mà bằng trí tuệ, bằng mưu lược và bằng sự kiên nhẫn. Lâm Dịch biết rằng việc nhắm đến Quan Đại Nhân sẽ không tránh khỏi việc đụng chạm đến "Thẩm Đại Nhân" – một thế lực cấp cao hơn, quyền lực hơn, báo hiệu một cuộc đối đầu lớn hơn trong tương lai. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Sự tin tưởng của Liễu Thanh Y, sự trung thành của Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, tất cả đều là động lực để hắn tiến lên.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối đang bao trùm thành phố. Cuộc chiến này sẽ kéo dài, và có thể sẽ thay đổi tất cả. Mối liên minh giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y sẽ ngày càng được thử thách và củng cố qua những hành động táo bạo sắp tới, đẩy Lâm Dịch sâu hơn vào thế giới giang hồ và quan trường. Kế hoạch thu thập bằng chứng của họ chắc chắn sẽ hé lộ thêm những chi tiết động trời về mức độ tham nhũng và sự liên kết giữa các thế lực trong Thành Thiên Phong. Và sự tham gia của Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, và Trần Nhị Cẩu vào một kế hoạch lớn hơn này báo hiệu vai trò ngày càng quan trọng và sự trưởng thành của họ.

"Hãy nhớ," Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng. "Chúng ta không phải là những kẻ muốn gây rối. Chúng ta chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, và tạo ra một môi trường tốt đẹp hơn cho cuộc sống. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải loại bỏ những kẻ đang phá hoại nó." Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua từng người, mang theo một sự quyết tâm không thể lay chuyển. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ bây giờ. Hãy chuẩn bị tinh thần cho một hành trình đầy cam go."

Cả ba người đều đứng dậy, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Tiếng bước chân nhẹ, tiếng thì thầm khi họ rời khỏi căn phòng, mang theo những nhiệm vụ quan trọng. Không khí căng thẳng trong văn phòng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự chờ đợi, chờ đợi những biến động sắp tới, chờ đợi một cuộc chiến không khoan nhượng để sinh tồn và bảo vệ.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free