Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 384: Sâu Rễ Bền Gốc: Mạng Lưới Tham Nhũng Hé Lộ

Tiếng gầm giận dữ của Hồ Tam, cùng những lời xì xào to nhỏ của các con bạc trong Sòng Bạc Hắc Long, vẫn còn vang vọng đâu đó trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn biết, đòn đánh vào huyết mạch kinh tế của Hắc Sa Bang đã thực sự phát huy tác dụng. Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Một con thú bị thương sẽ càng trở nên hung tợn hơn, và một con thú dữ như Hắc Sa Bang, khi bị chọc giận, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha.

***

Buổi chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch bước vào một quán trà nhỏ nằm ẩn mình trong một con hẻm vắng. Quán trà này không quá phô trương, nhưng lại có một vẻ thanh lịch và tĩnh mịch riêng. Tiếng trò chuyện rì rầm của vài ba khách quen, tiếng ly chén sứ chạm vào nhau khe khẽ, và tiếng nước sôi rót vào ấm trà đều đặn tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, đủ để che giấu những lời thì thầm bí mật. Mùi hương trà thanh khiết hòa quyện cùng thoang thoảng mùi hương trầm dịu nhẹ từ một góc quán, khiến không gian càng thêm phần u tịch. Lâm Dịch được dẫn vào một căn phòng trà riêng biệt ở tầng trên, rèm cửa sổ bằng lụa mỏng được kéo kín, chỉ để lại một khe hở nhỏ cho ánh sáng yếu ớt lọt vào.

Hắn ngồi xuống chiếc đệm êm ái, đối diện với một bàn trà gỗ sơn mài bóng loáng. Không lâu sau, Liễu Thanh Y xuất hiện. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài thanh thoát, dáng người cao ráo, khoác trên mình bộ trang phục màu xanh lá cây đậm, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách. Ánh mắt nàng cương nghị, nhưng hôm nay lại ánh lên một tia tò mò xen lẫn sự tán thưởng.

Lâm Dịch khẽ gật đầu chào, rồi chậm rãi rót trà vào hai chén sứ trắng ngà, hơi nóng bốc lên nghi ngút mang theo hương thơm quyến rũ. Hắn đẩy một chén về phía nàng.

Liễu Thanh Y mỉm cười nhẹ, đón lấy chén trà, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Mưu kế của Lâm công tử quả nhiên cao siêu, không cần động binh đao mà đã khiến Sòng Bạc Hắc Long phải đau đầu. Ta đã đánh giá thấp ngươi." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một sự chân thành hiếm thấy. "Thực không ngờ, chỉ bằng vài ba lời đồn đại vu vơ, Lâm công tử lại có thể khoét sâu vào lòng tin của con bạc, khiến Sòng Bạc Hắc Long phải điêu đứng đến vậy."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm nhận được sự ấn tượng thực sự trong lời nói của Liễu Thanh Y. Điều này không chỉ củng cố vị thế của hắn trong mắt nàng, mà còn cho thấy nàng đã theo dõi sát sao động thái của mình. "Liễu cô nương quá khen," hắn đáp, giọng điệu bình thản, "chỉ là tiểu xảo, không đáng nhắc tới. Ngược lại, thông tin của cô nương mới là then chốt. Không có cái 'gốc' mà cô nương đã chỉ ra, tiểu xảo của Lâm Dịch cũng chỉ như muối bỏ biển." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm dò xét nàng. "Không biết cô nương còn thông tin gì về 'cái gốc' của Hắc Sa Bang mà cô từng nhắc tới?"

Lâm Dịch biết, việc Liễu Thanh Y đích thân khen ngợi là một tín hiệu tốt. Điều đó cho thấy nàng đã thực sự tin tưởng vào năng lực của hắn, không chỉ là khả năng điều hành thương nghiệp, mà còn là mưu trí trong cuộc chiến ngầm này. Trong một thế giới mà sức mạnh cá nhân và võ công được đề cao, việc một người không có thiên phú tu luyện như hắn lại có thể tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy bằng trí óc là điều khiến nhiều người kinh ngạc, và có lẽ Liễu Thanh Y cũng không ngoại lệ. "Sống sót là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ, "và đôi khi, tri thức là vũ khí mạnh nhất, còn hơn cả kiếm pháp hay quyền cước." Hắn phải thừa nhận, sự thấu hiểu của nàng về cấu trúc ngầm của Thành Thiên Phong đã giúp hắn rất nhiều. Liễu Thanh Y không chỉ là một kiếm khách mạnh mẽ, mà còn là một người có khả năng thu thập và phân tích thông tin đáng nể.

Hắn quan sát Liễu Thanh Y. Nàng không vội vã trả lời, chỉ chậm rãi đặt chén trà xuống, rồi dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn lại hắn. Có lẽ nàng đang cân nhắc, xem xét liệu có nên chia sẻ những bí mật sâu hơn, những thông tin có thể đẩy cả hai vào vòng xoáy nguy hiểm hơn nữa hay không. Lâm Dịch không thúc giục. Hắn hiểu rằng, những thông tin nàng nắm giữ có thể không chỉ liên quan đến Hắc Sa Bang, mà còn đến những thế lực lớn hơn, những con cá mập thực sự ẩn mình dưới đáy biển. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và muốn tồn tại, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những vũng lầy mà mình không mong muốn."

Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Từ một thiếu niên ở vùng biên thùy nghèo khó, mục tiêu chỉ là kiếm đủ cái ăn, bảo vệ gia đình, giờ đây hắn đã bị cuốn vào một cuộc chiến tranh giành quyền lực, tiền bạc và sự sống chết giữa các thế lực. Tuy nhiên, trong áp lực đó, hắn cũng thấy được một định hướng rõ ràng hơn. Liễu Thanh Y, với kho tàng thông tin của nàng, chính là chiếc la bàn quý giá trong mê cung hỗn loạn này. Hắn cần phải khai thác tối đa nguồn lực này, để không chỉ bảo vệ những gì mình đã xây dựng, mà còn để mở ra một con đường mới cho tương lai.

Liễu Thanh Y khẽ thở dài, rồi nét mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Lời của Lâm công tử không sai. Sòng Bạc Hắc Long chỉ là một nhánh cây. Gốc rễ của Hắc Sa Bang còn ăn sâu và rộng hơn nhiều." Nàng nói, giọng trầm xuống, mang theo một sự lo lắng khó tả. "Nếu chỉ chặt đi vài nhánh, chúng vẫn sẽ mọc lên. Muốn nhổ cỏ tận gốc, phải nhổ cả rễ."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời khỏi nàng. Hắn biết, khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc gặp gỡ này sắp đến.

***

Trong căn phòng trà tĩnh lặng, bỗng chốc không khí trở nên căng thẳng hơn, nặng trĩu những bí mật và những mối nguy tiềm tàng. Liễu Thanh Y từ từ rút ra từ ống tay áo một cuộn giấy nhỏ. Khi cuộn giấy được trải ra trên bàn trà, đó là một tấm bản đồ đơn giản của Thành Thiên Phong, nhưng lại được đánh dấu bằng những nét vẽ và ký hiệu hết sức chi tiết. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua khe cửa sổ, mang theo âm thanh xao động của lá cây bên ngoài, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí cho cuộc gặp gỡ. Mùi hương trà đậm đà trong không khí, giờ đây dường như không còn thư thái nữa, mà mang theo sự trầm trọng của những thông tin sắp được hé lộ.

Liễu Thanh Y dùng ngón tay thon dài chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có biểu tượng của nha môn Thành Thiên Phong. "Hắc Sa Bang không chỉ đơn thuần là một bang phái giang hồ," nàng bắt đầu, giọng nói trầm và rõ ràng, "chúng là một phần của một mạng lưới lớn hơn, được chống lưng bởi Quan Đại Nhân."

Lâm Dịch lắng nghe, trái tim hắn khẽ thắt lại. "Quan Đại Nhân?" Hắn thầm nhắc lại cái tên, cố gắng liên kết với những thông tin ít ỏi mình từng nghe được. Hắn biết chức quan đại nhân ở Thành Thiên Phong có quyền lực rất lớn, đứng đầu mọi cơ quan chính quyền địa phương.

Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ căm phẫn. "Hắn ta nhận hối lộ từ Hắc Sa Bang, đổi lại là sự bảo kê, nhắm mắt làm ngơ trước các hoạt động phi pháp của chúng, như buôn lậu muối, khống chế chợ đen, hay như Sòng Bạc Hắc Long mà ngươi vừa ra tay." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Không chỉ vậy, hắn ta còn sử dụng Hắc Sa Bang như một cánh tay nối dài, để loại bỏ các đối thủ chính trị hoặc những thương nhân không chịu khuất phục, những kẻ cản đường hắn ta thâu tóm quyền lực và tài sản."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Điều này khớp với những suy đoán của hắn. Hắn từng nghi ngờ một thế lực nào đó đứng sau Hắc Sa Bang, một thế lực có khả năng che đậy mọi hành vi trái phép của chúng. Giờ đây, nghi ngờ đó đã được xác thực, và kẻ đứng sau lại là một quan chức cấp cao của Thành Thiên Phong.

"Không chỉ có Quan Đại Nhân," Liễu Thanh Y tiếp tục, ngón tay nàng lướt qua các điểm khác trên bản đồ, "mà còn nhiều quan lại nhỏ hơn ở các nha môn khác cũng dính líu. Từ nha dịch, cho đến các vị quan phụ trách thuế vụ, an ninh… tất cả đều bị mua chuộc hoặc bị đe dọa. Chúng tạo thành một mạng lưới chằng chịt, một cây đại thụ mà Hắc Sa Bang chỉ là những cành lá mọc ra từ đó."

Lâm Dịch cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Tình hình phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. Đây không còn là cuộc chiến giữa những người làm ăn chân chính và một băng đảng giang hồ nữa, mà là cuộc chiến chống lại cả một hệ thống tham nhũng, một cỗ máy quyền lực khổng lồ.

"Và nghe đồn," Liễu Thanh Y hạ giọng, ánh mắt nàng trở nên xa xăm, chứa đựng sự lo lắng tột độ, "tất cả đều quy về một mối cao hơn, một 'Thẩm Đại Nhân' nào đó ở kinh thành, nhưng đó chỉ là những lời đồn đại mơ hồ, chưa có bằng chứng cụ thể."

"Thẩm Đại Nhân..." Lâm Dịch thì thầm, cái tên này lại xuất hiện. Hắn đã nghe loáng thoáng về một nhân vật quyền lực từ kinh thành có ảnh hưởng đến Thành Thiên Phong, nhưng chưa bao giờ có thông tin rõ ràng. Giờ đây, khi Liễu Thanh Y nhắc đến, một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn dần hiện ra trong tâm trí hắn.

Lâm Dịch (nội tâm): "Quan Đại Nhân... Thẩm Đại Nhân... Mạng lưới này còn sâu rộng hơn mình nghĩ. Không thể vội vàng được." Hắn tự nhủ. Cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong, mà có thể vươn xa hơn, chạm đến tận kinh thành. Đây là một cuộc chiến mà một người đàn ông hiện đại như hắn, chỉ với trí tuệ và sự kiên trì, phải đối mặt với một hệ thống thối nát đã ăn sâu bén rễ qua hàng trăm năm.

Lâm Dịch cảm thấy một áp lực lớn lao. Hắn không có võ công cao cường, không có thế lực gia tộc hùng mạnh. Thứ hắn có chỉ là đầu óc và khả năng thích nghi. Nhưng liệu chừng đó có đủ để đối đầu với một con bạch tuộc khổng lồ với vô số xúc tu đang vươn ra khắp nơi, từ giang hồ đến triều đình? "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn trong một thế giới như thế này, mình phải trở nên thông minh và tàn nhẫn hơn."

Hắn lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi một câu hỏi ngắn gọn, sắc sảo để xác nhận thông tin, để làm rõ những điểm mờ ám trong lời kể của Liễu Thanh Y. "Hối lộ bằng gì? Hàng hóa hay tiền bạc? Quan Đại Nhân có điểm yếu nào không? Mối quan hệ giữa hắn và Thẩm Đại Nhân được đồn đại là như thế nào?" Mỗi câu hỏi của hắn đều đi thẳng vào trọng tâm, cho thấy khả năng phân tích và suy luận nhạy bén. Liễu Thanh Y không khỏi kinh ngạc trước sự sắc sảo của hắn. Nàng dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ, giải thích chi tiết, vẽ thêm các mũi tên biểu thị các mối liên hệ. Lâm Dịch ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từng mối quan hệ, từng địa điểm. Trong đầu hắn, một sơ đồ phức tạp đang dần hình thành, một bản đồ về mạng lưới tham nhũng và quyền lực của Thành Thiên Phong.

"Nguồn tin của ngươi đáng tin cậy đến đâu?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt sắc lạnh như dao.

Liễu Thanh Y nhìn thẳng vào hắn, không chút do dự. "Ta đã bỏ ra rất nhiều công sức, thậm chí là sinh mạng của một số huynh đệ để có được những thông tin này. Chúng đáng tin cậy. Dù một số điểm còn mơ hồ, nhưng bức tranh tổng thể là chính xác." Giọng nàng đầy sự kiên quyết. "Mục tiêu của Hắc Sa Bang không chỉ là kiểm soát giang hồ, mà là biến Thành Thiên Phong thành sân sau của chúng, nơi chúng có thể thoải mái trục lợi dưới sự bảo hộ của Quan Đại Nhân."

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung ra cảnh tượng đó. Một thành phố bị hút cạn sức sống bởi những kẻ tham lam, những người dân bị bóc lột đến tận xương tủy. "Điều này không thể tiếp diễn," hắn nghĩ. Không phải vì hắn là một anh hùng, mà vì sự bất ổn này cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến chính cuộc sống của hắn, đến những người hắn muốn bảo vệ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "và giờ là lúc phải dùng nó để đục khoét cái gốc rễ này."

Cuộc gặp gỡ kết thúc khi màn đêm đã bao trùm Thành Thiên Phong. Liễu Thanh Y thu lại tấm bản đồ, nhưng những thông tin nàng truyền đạt đã in sâu vào tâm trí Lâm Dịch, tạo nên một bước ngoặt lớn trong cuộc chiến của hắn.

***

Đêm khuya, trong căn phòng riêng của mình tại thương hội, Lâm Dịch ngồi một mình. Bên ngoài, tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, hòa cùng tiếng bước chân thưa thớt của những người đi lại trên đường phố đã vắng vẻ. Căn phòng tĩnh mịch, chỉ có ánh nến chập chờn chiếu sáng, hắt những bóng đổ kỳ dị lên tường. Mùi giấy, mùi mực và thoang thoảng mùi gỗ từ đồ đạc cũ kỹ trong phòng tạo nên một không khí trầm tư, nặng nề. Hắn ngồi trước bàn, trên đó là tấm bản đồ Thành Thiên Phong mà hắn đã tự tay vẽ lại dựa trên trí nhớ và những ghi chú vội vàng, chi chít những ký hiệu và đường nối mà Liễu Thanh Y đã chỉ dẫn.

Lâm Dịch lật đi lật lại các ghi chú, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết. "Hắc Sa Bang chỉ là bề nổi," hắn thì thầm, giọng nói khẽ khàng trong căn phòng trống. "Cái gốc rễ là sự tham nhũng của quan lại. Quan Đại Nhân, và có thể là cả Thẩm Đại Nhân..." Mọi thứ đang dần được kết nối, tạo thành một mạng lưới phức tạp và đáng sợ hơn nhiều so với những gì hắn từng đối mặt. Trước đây, hắn chỉ nghĩ đến việc bảo vệ thương nghiệp của mình khỏi các bang phái giang hồ hoặc các thế gia địa phương. Nhưng giờ đây, kẻ thù đã lớn mạnh gấp bội, ăn sâu vào tận xương tủy của chính quyền.

Cuộc chiến này, hắn nhận ra, sẽ không còn đơn giản là thương trường hay giang hồ nữa, mà là chính trị. Chính trị ở một thế giới cổ đại, nơi quyền lực tuyệt đối nằm trong tay kẻ mạnh, nơi luật pháp có thể bị bóp méo, và mạng người chẳng đáng giá bao nhiêu. Áp lực của việc phải đối đầu với không chỉ một bang phái giang hồ mà còn cả hệ thống quan lại thối nát, một thách thức lớn hơn nhiều so với những gì anh từng đối mặt. Hắn không khỏi cảm thấy một sự mệt mỏi xâm chiếm, nhưng ngay lập tức, ý chí kiên cường của một người từng trải qua sự khắc nghiệt của thế giới hiện đại và sự tàn khốc của thế giới cổ đại đã trỗi dậy.

Lâm Dịch (nội tâm): "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Mình biết điều đó. Nhưng liệu mình có thể đứng yên nhìn mọi thứ sụp đổ, nhìn những người mình quan tâm bị nghiền nát dưới bánh xe của sự thối nát này không?" Câu trả lời hiển nhiên là không. Hắn không phải là một anh hùng, nhưng hắn có trách nhiệm với những gì mình đã xây dựng, với những người đã đặt niềm tin vào hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và đôi khi, để sinh tồn, mình phải chiến đấu, phải thay đổi những thứ không thể chấp nhận được."

Cảm giác ấm nóng của chén trà giờ đã nguội lạnh. Lâm Dịch đặt chén xuống, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén nhẹ tấm rèm lụa mỏng. Bên ngoài, màn đêm đen đặc bao trùm, chỉ có ánh trăng khuyết và vài vì sao yếu ớt lấp lánh trên nền trời. Không khí đêm se lạnh phả vào mặt hắn, mang theo mùi ẩm ướt của đất và mùi hương thoang thoảng từ những cây hoa dại ven đường.

Hắn nhắm mắt lại, hình dung ra mạng lưới phức tạp mà Liễu Thanh Y đã vạch ra. Những mối liên hệ ẩn giấu, những giao dịch ngầm, những âm mưu chồng chất. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một mê cung khổng lồ, mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm chết người. Nhưng trong đầu hắn, một tia sáng lóe lên. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc lại câu nói quen thuộc. Nếu hắn có thể hiểu rõ cấu trúc của mê cung này, hắn sẽ tìm ra lối thoát, thậm chí là cách để phá hủy nó.

Mạng lưới tham nhũng sâu rộng của Hắc Sa Bang với sự hậu thuẫn của Quan Đại Nhân tạo thành một bức tường vững chắc chống lại Lâm Dịch. Nguy cơ bị trả đũa từ Hắc Sa Bang hoặc các quan chức khi Lâm Dịch bắt đầu bóc trần sự thật là rất lớn. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, không phải một sớm một chiều. Và nó sẽ đòi hỏi hắn phải sử dụng mọi mưu mẹo, mọi thủ đoạn mà hắn có thể nghĩ ra, thậm chí là những thủ đoạn mà hắn từng cho là không đáng để dùng.

Sự tin tưởng của Liễu Thanh Y vào Lâm Dịch đã đặt hắn vào một vị trí mới, một liên minh vững chắc hơn, nhưng cũng đầy rủi ro. Thông tin về Quan Đại Nhân sẽ đẩy Lâm Dịch vào cuộc đối đầu trực tiếp hơn với chính quyền địa phương, không còn chỉ là "lợi dụng" như trước. Lời nhắc đến "Thẩm Đại Nhân" sẽ là một manh mối quan trọng cho một đối thủ lớn hơn, quyền lực hơn đang ẩn mình. Sự phức tạp của mạng lưới tham nhũng hé lộ rằng cuộc chiến của Lâm Dịch sẽ kéo dài và liên quan đến nhiều tầng lớp xã hội.

Hắn thở dài một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra. Ánh mắt hắn, dưới ánh nến chập chờn, ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Một ván cờ mới đã được mở ra, và Lâm Dịch, đã chính thức trở thành một kỳ thủ. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm ra cách, như hắn đã từng làm, để sinh tồn, để bảo vệ những gì mình trân trọng, dù phải đối mặt với bất cứ thế lực nào. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, và hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free