Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 383: Bàn Cờ Thông Tin: Phản Kích Nguồn Lợi Hắc Ám

Lâm Dịch chằm vào ngọn nến đang cháy bập bùng. Ánh lửa nhảy múa trong mắt hắn, phản chiếu một sự quyết tâm lạnh lẽo. Lâm Dịch luôn cố gắng duy trì sự "sạch sẽ" trong kinh doanh, tránh xa những mưu mô và thủ đoạn đen tối của thế giới này. Nhưng giờ đây, thế giới đã không cho hắn lựa chọn đó. Hắn đã bị kéo vào ván cờ, và nếu hắn không muốn bị nghiền nát, hắn phải học cách chơi theo luật của nó, hoặc thậm chí là viết lại luật chơi. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng đôi khi, tri thức cần được kết hợp với sức mạnh để phát huy tác dụng.

Tiếng gõ cửa vang lên, dứt hắn khỏi dòng suy nghĩ. "Đại ca, là ta, Vương Đại Trụ." Giọng Vương Đại Trụ trầm đục từ bên ngoài.

"Vào đi."

Cánh cửa mở ra, Vương Đại Trụ bước vào, trên tay là một vò rượu nhỏ và hai cái chén. Khuôn mặt chất phác của hắn vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi và phẫn nộ. "Đại ca, ta đã lo liệu xong xuôi bên Trạm Tiếp Tế. Đã cử người đưa Mã Đại Ca và những người bị thương về. Hiện trường cũng đã được thu dọn." Hắn đặt vò rượu và chén xuống bàn, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy lo lắng. "Đại ca, chúng ta không thể cứ chịu đựng thế này được! Phải cho chúng biết tay! Nếu không, bọn chúng sẽ được đà lấn tới!"

Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, hiểu rõ sự tức giận và mong muốn trả thù trong lòng người huynh đệ này. Hắn rót rượu ra hai chén, đưa một chén cho Vương Đại Trụ. "Uống đi."

Vương Đại Tr�� đón lấy chén rượu, tu một hơi cạn sạch. "Đại ca, ta chỉ sợ... nếu chúng ta không cứng rắn, những người khác sẽ không còn tin tưởng chúng ta nữa. Lời cảnh cáo của Hắc Sa Bang quá tàn độc."

Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi nói đúng. Ta cũng đã nghĩ đến điều đó." Hắn đưa chén rượu lên môi, nhấp một ngụm. Chất rượu cay nồng chảy xuống cổ họng, mang theo một chút ấm áp xua đi cái lạnh lẽo của đêm. "Hắc Sa Bang muốn phá vỡ niềm tin, muốn cô lập chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ không để chúng làm được điều đó."

Vương Đại Trụ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn. Hắn biết, Lâm Dịch không phải là người sẽ dễ dàng lùi bước. "Vậy chúng ta sẽ làm gì, Đại ca?"

Lâm Dịch đặt chén rượu xuống bàn, ánh mắt hắn hướng về phía ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm bao phủ Thành Thiên Phong. "Ngày mai, Vương Đại Trụ, ngươi hãy củng cố tất cả các tuyến đường giao thương còn lại. Tăng cường lính đánh thuê, tổ chức các đội tuần tra. Ta không muốn bất kỳ sự cố nào nữa xảy ra."

"Rõ, Đại ca!"

"Và, ngươi hãy chuẩn bị một lá thư." Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Gửi đến Liễu Thanh Y. Ta muốn gặp nàng vào sáng mai."

Vương Đại Trụ mở to mắt, có chút ngạc nhiên. Hắn biết về cuộc gặp gỡ giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y đêm trước, và lời đề nghị liên minh của nàng. Giờ đây, có lẽ đã đến lúc Lâm Dịch đưa ra quyết định cuối cùng.

"Hắc Sa Bang đã giáng một đòn. Giờ là lúc chúng ta phải đáp trả." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc bén. "Chúng ta sẽ không chiến đấu đơn độc. Liên minh với Liễu Thanh Y, với những người giang hồ có lý tưởng, là một con đường. Hơn nữa, ta cần biết rõ hơn về mạng lưới của Hắc Sa Bang, về những kẻ quan lại cấu kết với chúng, điều mà Liễu Thanh Y có thể giúp ta."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo của đêm. "Đây sẽ không phải là một cuộc chiến dễ dàng, Đại Trụ. Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái, chúng còn là một căn bệnh đang gặm nhấm Thành Thiên Phong. Nhưng chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết."

Vương Đại Trụ đứng thẳng dậy, nắm chặt tay. "Ta tin vào Đại ca. Đại ca nói gì, ta làm nấy!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, quyết định này sẽ đẩy hắn sâu hơn vào vòng xoáy của giang hồ và quyền lực. Từ một thương nhân chỉ muốn kiếm tiền và sống yên ổn, hắn sẽ trở thành một người tham gia vào cuộc chiến chống lại một thế lực ngầm hùng mạnh. Nhưng hắn cũng hiểu, đây là con đường duy nhất để bảo vệ những gì mình trân trọng. Một ván cờ mới đã thực sự được mở ra, và hắn, Lâm Dịch, đã chính thức trở thành một quân cờ quan trọng trên bàn cờ của giang hồ và vận mệnh Đại Hạ. Bão đen đã kéo đến, và hắn, cùng với những người đi theo hắn, sẽ phải đứng vững để chống chọi.

***

Đêm dần buông xuống Thành Thiên Phong, nhưng Quán Trọ Lạc Nguyệt vẫn còn sôi động. Tiếng trò chuyện ồn ào của khách khứa, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ nhà bếp vọng ra, cùng tiếng cười nói rộn rã từ những bàn nhậu tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một đêm phố thị. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng, và một chút khói từ bếp lò quyện vào nhau, lấp đầy không khí. Thế nhưng, trong một góc khuất của quán, nơi một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nằm tựa vào tường, bầu không khí lại nặng nề đến lạ.

Lâm Dịch ngồi đó, thân hình gầy gò hơi ngả về phía sau, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư. Mái tóc đen bù xù của hắn vẫn còn bám chút bụi đường từ chuyến đi cấp tốc đến Trạm Tiếp Tế. Trước mặt hắn là một đĩa cá kho và một bát cơm trắng, nhưng hắn dường như không mảy may động đũa. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân kín đáo. Nàng có vẻ lo lắng, đôi mắt thông minh sắc sảo luôn dõi theo Lâm Dịch, trên khuôn mặt trái xoan thanh tú hằn rõ vẻ mệt mỏi. Đối diện họ là Vương Đại Trụ, vạm vỡ, chất phác, đang nắm chặt chén trà trong tay, vẻ phẫn nộ vẫn chưa tan hết. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt ngây ngô thường trực nụ cười, giờ đây cũng mang vẻ nghiêm trọng, đôi mắt nhanh nhẹn hết nhìn Lâm Dịch lại nhìn Bạch Vân Nhi.

"Mã Đại Ca vẫn còn sợ hãi, Đại ca," Trần Nhị Cẩu trầm giọng báo cáo, phá vỡ sự im lặng kéo dài. "Chúng thật tàn độc. Không chỉ cướp bóc, mà còn cố tình làm nhục, chặt ngón tay của một vài người chỉ để dằn mặt. Lời cảnh cáo của chúng rõ ràng không thể tàn khốc hơn."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng thời day day thái dương. Đầu hắn như muốn nổ tung với hàng ngàn suy nghĩ. Hắn đã cố gắng tránh xa thế giới giang hồ này, cố gắng xây dựng một cuộc sống bình yên, có trật tự. Nhưng Hắc Sa Bang đã xé toạc tấm màn che đó, kéo hắn vào một cuộc chiến mà hắn không mong muốn. "Hắc Sa Bang đã gửi thông điệp," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Giờ là lúc chúng ta phải đáp lại, nhưng không phải theo cách chúng mong muốn."

Vương Đại Trụ đập mạnh chén trà xuống bàn, tiếng kêu khô khốc thu hút một vài ánh nhìn tò mò từ các bàn bên cạnh. "Cứ nói thẳng, đại ca. Huynh muốn làm gì, chúng ta cùng làm!" Hắn nói to, rõ ràng, không giấu nổi sự nóng nảy. "Không thể để chúng hoành hành như vậy được!"

Bạch Vân Nhi đưa tay đặt nhẹ lên cánh tay Vương Đại Trụ, ra hiệu hắn bình tĩnh lại. Nàng quay sang Lâm Dịch, giọng nói ôn hòa nhưng đầy dứt khoát: "Chúng ta cần một kế hoạch cẩn trọng, không thể đối đầu trực diện. Lực lượng của Hắc Sa Bang quá lớn, lại còn có sự chống lưng của quan lại. Trực tiếp đối đầu chỉ là tự sát."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu hắn. Hắn không thể giữ mãi cái tư tưởng "người hiền gặp lành" của xã hội hiện đại được nữa. Ở đây, sự nhân nhượng đồng nghĩa với yếu đuối, và yếu đuối thì chỉ có một kết cục: bị nghiền nát. "Ta biết," hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây đã trở nên kiên định hơn. "Chính vì vậy, chúng ta cần một phương pháp khác. Một phương pháp mà chúng không ngờ tới."

"Đại ca muốn điều tra thêm về Hắc Sa Bang sao?" Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu hỏi, đôi mắt sáng lên. "Ta có thể đi tìm hiểu tin tức. Bọn ta ở chợ búa cũng có vài mối quan hệ."

Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi đã làm rất tốt. Nhưng thông tin ta cần không phải là những tin đồn vặt vãnh. Ta cần những điều cốt lõi, những thứ khiến chúng tồn tại. Nguồn tiền, nguồn lực, và cả những kẻ bảo kê phía sau chúng."

Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng nghĩ sao? Liễu Thanh Y đã cảnh báo về mối liên hệ của Hắc Sa Bang với các quan lại cấp cao. Nàng có thể dò hỏi thêm về điều này từ phía thương hội không? Dù chỉ là những tin đồn nhỏ nhất, cũng có thể hữu ích."

Bạch Vân Nhi trầm ngâm, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Thương hội cũng có những quy tắc ngầm, không dễ để chạm vào những vấn đề nhạy cảm như vậy. Nhưng ta sẽ cố gắng. Tuy nhiên, nếu muốn đối phó với Hắc Sa Bang, chúng ta cần phải cắt đứt nguồn sống của chúng. Mà nguồn sống của chúng, ngoài cướp bóc, còn có những hoạt động phi pháp khác..."

"Chính xác," Lâm Dịch ngắt lời, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh. "Ta đã suy nghĩ rất kỹ. Liễu Thanh Y đã đề nghị liên minh. Lời đề nghị đó, giờ đây, ta sẽ chấp nhận." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người một. "Đây sẽ không phải là một liên minh đơn thuần, mà là một cuộc hợp tác chiến lược. Ta cần thông tin từ nàng ta, thông tin mà chỉ người trong giang hồ mới có thể nắm rõ."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca đã quyết, ta sẽ theo Đại ca đến cùng! Cần ta đi đâu, làm gì, cứ ra lệnh!"

"Vương Đại Trụ, ngươi vẫn phải lo việc củng cố các tuyến đường. Tăng cường phòng bị là ưu tiên hàng đầu, để tránh thêm bất kỳ sự cố nào. Ta không muốn chúng ta bị động nữa." Lâm Dịch dặn dò, giọng điệu kiên quyết. "Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ tai mắt ở khắp Thành Thiên Phong. Ta cần biết mọi động tĩnh nhỏ nhất của Hắc Sa Bang sau vụ tấn công này. Và đặc biệt, hãy chuẩn bị một lá thư, gửi đến Liễu Thanh Y. Ta muốn gặp nàng vào sáng mai."

Trần Nhị Cẩu đứng phắt dậy, vẻ mặt nghiêm túc. "Rõ, Đại ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vội vã rời đi, mang theo sự nhiệt tình và nhanh nhẹn thường thấy.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch. "Ngươi đã quyết rồi sao? Liên minh với Liễu Thanh Y... điều đó sẽ đẩy chúng ta sâu hơn vào thế giới giang hồ, vào những ân oán không thể đoán trước."

Lâm Dịch thở dài, đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt mệt mỏi của mình. "Ta không còn lựa chọn nào khác, Vân Nhi. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Để bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng, để bảo vệ những người đi theo ta, ta phải chấp nhận rủi ro. Cuộc chiến này, ta không thể lùi bước." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối nuốt chửng những ánh đèn leo lét của Thành Thiên Phong. "Hắc Sa Bang là một khối u ác tính. Nếu không loại bỏ nó, chúng ta sẽ không bao giờ có được sự yên bình thực sự."

Bạch Vân Nhi không nói gì nữa, chỉ khẽ gật đầu. Nàng hiểu rõ Lâm Dịch hơn ai hết. Nàng biết, đằng sau vẻ ngoài trầm tĩnh ấy là một trí óc không ngừng vận động, một trái tim luôn canh cánh nỗi lo cho những người xung quanh. Quyết định này không phải là sự bốc đồng, mà là kết quả của sự suy tính kỹ lưỡng, cân nhắc mọi lợi hại. Nàng tin vào Lâm Dịch, tin vào khả năng của hắn, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu.

***

Sáng hôm sau, Thành Thiên Phong vẫn còn chìm trong màn sương mù nhẹ. Không khí se lạnh đặc trưng của buổi sớm mai len lỏi qua từng con phố, mang theo hơi ẩm của đêm. Tại một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, tiếng nước trà rót nhẹ nhàng vào chén sứ, cùng tiếng nhạc cổ cầm thoang thoảng từ một gác lầu xa vọng lại, tạo nên một không gian thanh tịnh đến lạ. Mùi hương trà thanh dịu, thoang thoảng mùi trầm hương từ lư hương trên bàn, khiến lòng người bỗng chốc lắng đọng.

Lâm Dịch ngồi đối diện Liễu Thanh Y. Hắn đã thay bộ quần áo sạch sẽ hơn, nhưng vẻ trầm tư vẫn hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không chỉ mang vẻ mệt mỏi mà còn ánh lên sự kiên định. Liễu Thanh Y, trong bộ trang phục màu xanh thanh thoát, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Dáng người cao ráo, thanh thoát của nàng toát lên phong thái của một kiếm khách giang hồ. Ánh mắt cương nghị của nàng nhìn Lâm Dịch, không chút dao động. Nàng đã nhận được tin về vụ Mã Đại Ca ngay trong đêm, và điều đó càng củng cố thêm lời cảnh báo của nàng trước đó.

"Liễu cô nương," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Cô nói đúng. Hắc Sa Bang không chỉ là một băng cướp thông thường. Chúng là một thế lực nguy hiểm, một căn bệnh đang gặm nhấm Thành Thiên Phong. Tôi chấp nhận lời đề nghị liên minh của cô."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, môi mỏng hé mở. "Ngươi đã thấy sự tàn độc của chúng. Ta biết, người như ngươi luôn muốn giữ mình khỏi những vũng bùn này, nhưng đôi khi, thế sự không cho phép." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Ngươi muốn gì từ ta?"

Lâm Dịch không vòng vo. "Tôi cần thông tin. Chi tiết về nguồn sống của chúng, đặc biệt là những nơi chúng không thể từ bỏ. Sòng Bạc Hắc Long, chẳng hạn." Hắn nói, giọng điệu như đang phân tích một ván cờ hơn là đang đề nghị hợp tác. "Tôi không muốn đối đầu trực diện, ít nhất là chưa phải lúc này. Lực lượng của tôi còn non yếu, không thể đối chọi với cả một bang phái có thế lực ngầm chống lưng."

Liễu Thanh Y nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã. "Ngươi định làm gì?"

"Lấy củi dưới đáy nồi," Lâm Dịch đáp, ánh mắt sắc bén. "Đánh vào nguồn thu nhập của chúng, khiến chúng tự rối loạn. Một khi nguồn tiền cạn kiệt, nội bộ sẽ lục đục. Những kẻ bảo kê phía sau chúng cũng sẽ phải cân nhắc lại lợi ích của mình. Đó là lúc chúng ta có thể ra tay mạnh hơn, hoặc ít nhất là có thêm thời gian để chuẩn bị." Hắn ngừng lại một chút, như để đánh giá phản ứng của Liễu Thanh Y. "Cô có những thông tin gì về Sòng Bạc Hắc Long? Cách thức vận hành, các đường dây gian lận, và những quan lại nào đang bảo kê cho chúng? Càng chi tiết càng tốt."

Liễu Thanh Y trầm ngâm một lúc, ngón tay thon dài khẽ vuốt mép chén trà. "Sòng Bạc Hắc Long là một trong những nguồn thu chính của Hắc Sa Bang, bên cạnh buôn lậu, bảo kê và cướp bóc. Nó được điều hành bởi một lão già tên là Hồ Tam, nổi tiếng gian xảo. Sòng bạc được chia thành nhiều khu vực, từ bình dân đến cao cấp, thu hút đủ loại con bạc, từ tiểu thương nhỏ đến các công tử nhà giàu. Chúng có đủ mánh khóe để đảm bảo sòng bạc luôn thắng, từ chia bài bịp, xúc xắc có gắn nam châm, đến cả việc sử dụng những tay sai có kỹ năng 'đọc' bài hoặc 'thôi miên' nhẹ để khiến con bạc mất phương hướng."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. "Còn về những kẻ bảo kê?"

"Đó là phần khó khăn nhất," Liễu Thanh Y khẽ thở dài. "Sòng Bạc Hắc Long được bảo kê bởi một mạng lưới quan lại cấp thấp và trung cấp trong Thành Thiên Phong. Đứng đầu trong số đó là Bàng Lão Gia, người đã được nhắc đến từ lâu, nhưng hắn chỉ là một con tốt thí. Kẻ thực sự đứng sau giật dây là Thẩm Đại Nhân." Nàng thốt ra cái tên, và Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. *Thẩm Đại Nhân.* Cái tên ấy đã được nhắc đến nhiều lần, như một bóng ma lẩn khuất phía sau mọi rắc rối. "Hắn ta có ảnh hưởng rất lớn trong triều đình, và đặc biệt là ở Thành Thiên Phong này. Hắn ta không trực tiếp tham gia vào các hoạt động của Hắc Sa Bang, nhưng lại là người bảo vệ chúng, nhận hối lộ lớn để làm ngơ và thậm chí là dùng quyền lực để dẹp bỏ những kẻ dám chống đối."

Lâm Dịch gật đầu, những suy nghĩ phức tạp lướt qua trong tâm trí. *Thẩm Đại Nhân... xem ra ván cờ này còn lớn hơn mình nghĩ rất nhiều.* "Vậy, cô có thể cung cấp những thông tin chi tiết hơn về các mánh khóe gian lận đó không? Cách nhận diện chúng, những lỗ hổng trong hệ thống của chúng, và những mối quan hệ nội bộ nào có thể bị lợi dụng?"

Liễu Thanh Y không trả lời ngay. Nàng đặt chén trà xuống, nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt dò xét. "Ngươi muốn biết những điều này để làm gì? Ngươi không định tự mình đi phá sòng bạc chứ?"

Lâm Dịch mỉm cười nhạt. "Tôi không phải kẻ thiếu suy nghĩ đến mức đó. Tôi muốn gieo rắc hạt giống nghi ngờ. Một khi lòng tin của con bạc bị lung lay, sòng bạc sẽ mất đi khách hàng. Khi khách hàng giảm sút, nguồn thu của Hắc Sa Bang sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Và khi đó, những kẻ bảo kê cũng sẽ bắt đầu nghi ngại về giá trị của chúng." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một sự tàn nhẫn tiềm tàng. "Hơn nữa, nếu có thể, tôi muốn làm lộ ra một vài bằng chứng nhỏ, không đủ để lật đổ sòng bạc, nhưng đủ để khiến những con bạc tỉnh táo hơn, hoặc ít nhất là khiến chúng phải tốn công sức để dọn dẹp hậu quả."

Liễu Thanh Y im lặng một lúc lâu, ánh mắt sắc sảo nhìn sâu vào Lâm Dịch, như thể đang cố đọc thấu mọi suy nghĩ của hắn. Cuối cùng, nàng khẽ thở ra một hơi. "Được. Ta sẽ cung cấp cho ngươi những thông tin đó. Mạng lưới tình báo của ta đã tốn không ít công sức để thu thập. Bao gồm cả các sơ đồ bố trí Sòng Bạc Hắc Long, danh sách một số tay sai chủ chốt, và đặc biệt là những mánh khóe gian lận tinh vi nhất mà chúng thường dùng." Nàng nói rồi lấy ra từ trong tay áo một cuộn giấy nhỏ được gói kỹ lưỡng, đặt nhẹ lên bàn. "Đây là những gì ngươi cần. Hãy nhớ, thông tin này là con dao hai lưỡi. Ngươi dùng nó để làm suy yếu Hắc Sa Bang, nhưng cũng có thể tự rước họa vào thân."

Lâm Dịch đón lấy cuộn giấy, ngón tay hắn khẽ chạm vào chất liệu giấy sần sùi. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộn giấy mà là cả một kho tàng bí mật, một vũ khí sắc bén. "Tôi hiểu. Cảm ơn Liễu cô nương. Liên minh này, tôi sẽ không để cô thất vọng." Hắn biết, một khi đã nhận lấy thông tin này, hắn đã chính thức bước sâu hơn vào vũng lầy giang hồ. Nhưng *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để bảo vệ những người của mình, hắn phải chiến đấu.

***

Cùng ngày hôm đó, vào buổi chiều, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ của căn phòng làm việc trong thương hội của Lâm Dịch ở Thành Thiên Phong, chiếu rọi lên tấm bản đồ rộng lớn trải trên mặt bàn. Căn phòng thường ngày vốn yên tĩnh, giờ đây lại tràn ngập một không khí căng thẳng nhưng đầy tập trung. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng giấy tờ xào xạc khi Bạch Vân Nhi lật giở các ghi chép, cùng tiếng tính toán lách cách của những ngón tay gõ nhịp của Lâm Dịch trên mặt bàn, tất cả tạo nên một bản nhạc của sự mưu lược. Mùi mực mới, mùi giấy và gỗ cũ quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, đang chăm chú vào cuộn giấy mà Liễu Thanh Y đã cung cấp. Cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, nàng đang dùng cây bút lông để ghi chép lại những thông tin quan trọng mà Lâm Dịch đọc từ cuộn giấy ra, đôi mắt nàng sắc sảo phân tích từng chi tiết. Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, dáng vẻ nhanh nhẹn, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù ra vẻ hiểu ý. Vương Đại Trụ không có mặt ở đây, hắn đang bận rộn với việc củng cố các tuyến đường giao thương theo lệnh của Lâm Dịch.

"Sòng Bạc Hắc Long, một mạng lưới phức tạp," Lâm Dịch lẩm bẩm, ngón tay hắn dò theo những nét vẽ trên sơ đồ bố trí sòng bạc. "Có vẻ như chúng đã tính toán kỹ lưỡng mọi kẽ hở." Hắn dừng lại ở một đoạn mô tả về cách thức chia bài bịp. "Bạch Vân Nhi, nàng nghĩ sao? Sòng bạc này có vẻ được bảo kê rất kỹ. Trực tiếp đối đầu là không thể."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu lên. "Chính xác, Đại ca. Tr��c tiếp đối đầu sẽ là tự sát. Chúng ta không có đủ nhân lực và thực lực để chống lại một thế lực được Thẩm Đại Nhân chống lưng. Hơn nữa, việc này còn dễ dàng bị vu khống là gây rối trật tự, ảnh hưởng đến danh tiếng của thương hội chúng ta." Nàng nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Nhưng Đại ca đã nói, chúng ta không cần đối đầu. Chúng ta cần gieo rắc sự nghi ngờ, làm mất uy tín."

Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ không đụng vào chúng bằng nắm đấm. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ và sự khôn khéo để làm suy yếu chúng từ bên trong." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc bén. "Trần Nhị Cẩu, ngươi có thể tìm những kẻ thua bạc cay cú, những tiểu đệ bị đàn áp trong sòng bạc, hay những tay cờ bạc có máu mặt nhưng khôn ngoan để tung tin đồn và làm lộ các 'bằng chứng' gian lận không quá lớn nhưng đủ để lung lay niềm tin?"

Trần Nhị Cẩu nghe vậy, đôi mắt sáng bừng. Gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ hưng phấn. "Được, Đại ca. Chuyện này Nhị Cẩu thạo nhất! Ta biết rõ những con bạc nào hay cay cú khi thua, những tên tiểu nhị nào hay bị bọn quản lý Hắc Sa Bang bắt nạt. Chỉ cần Đại ca cho ta một chút manh mối, ta sẽ khiến những tin đồn này lan nhanh hơn cả dịch bệnh." Hắn nói, bàn tay không ngừng cào cào mái tóc.

Lâm Dịch mỉm cười nhạt. Hắn biết, Trần Nhị Cẩu là một chuyên gia trong việc thu thập và lan truyền tin tức trong giới bình dân. Khả năng này, trong hoàn cảnh hiện tại, lại trở thành một vũ khí đáng sợ. "Ngươi sẽ không đi một mình," Lâm Dịch nói tiếp. "Vương Đại Trụ sẽ đi cùng ngươi để hỗ trợ và đảm bảo an toàn. Hắn sẽ là người bảo vệ ngươi, cũng là người khiến cho những lời ngươi nói có trọng lượng hơn. Một lời đồn được thốt ra từ một người có vẻ ngoài chất phác, đáng tin, sẽ dễ dàng được chấp nhận hơn."

"Rõ, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, hăng hái.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy nghiên cứu kỹ những mánh khóe gian lận này. Chúng ta cần chọn ra những mánh khóe tinh vi nhất, nhưng cũng dễ bị 'phát hiện' một cách 'tình cờ' nhất. Ví dụ, một vài con bạc lớn, có tiền, có uy tín, bỗng nhiên 'nhận ra' một sự bất thường nhỏ trong cách chia bài, hay một tiếng động lạ khi xúc xắc được đổ. Không cần bằng chứng rõ ràng, chỉ cần một hạt giống nghi ngờ được gieo vào tâm trí của họ."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ngón tay nàng lướt trên cuộn giấy. "Ta hiểu ý Đại ca. Chúng ta sẽ tập trung vào những mánh khóe mà chúng dùng để 'hút máu' những con bạc lớn, bởi vì những người này có ảnh hưởng đến những người khác, và sự mất niềm tin của họ sẽ gây ra thiệt hại lớn nhất cho sòng bạc. Hơn nữa, chúng ta cũng có thể tìm cách khuếch đại thông tin này thông qua các kênh riêng của thương hội, dưới dạng những lời cảnh báo ngầm, hoặc những câu chuyện phiếm tưởng chừng vô hại." Nàng nói, giọng nói đầy suy tính, không hổ danh là một nữ thương nhân sắc sảo.

Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Chúng ta sẽ không trực tiếp cáo buộc. Chúng ta chỉ gieo rắc sự nghi ngờ, để chính những con bạc tự kiểm chứng, tự phát hiện. Một khi họ tự mình 'phát hiện' ra, niềm tin sẽ sụp đổ hoàn toàn. Và khi đó, tiếng xấu của Sòng Bạc Hắc Long sẽ lan truyền nhanh như cháy rừng." Hắn hít một hơi sâu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả về tây. "Đây sẽ là một ván cờ tâm lý. Chúng ta phải khiến chúng trở nên hoang mang, nghi kỵ lẫn nhau. Một khi nội bộ chúng rối loạn, đó sẽ là cơ hội của chúng ta."

Trong đầu Lâm Dịch, một cuộc chiến thầm lặng đã bắt đầu. Hắn biết, việc sử dụng những thủ đoạn 'đen tối' như tung tin đồn, gieo rắc nghi kỵ, không phải là phong cách làm việc mà hắn mong muốn. Với tư cách một người hiện đại, hắn luôn đề cao sự minh bạch, công bằng. Nhưng ở thế giới này, những nguyên tắc đó đôi khi chỉ là gánh nặng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Để bảo vệ thương hội, bảo vệ những người tin tưởng hắn, hắn phải chấp nhận làm những việc mà trước đây hắn sẽ không bao giờ nghĩ đến. Đây là sự thích nghi, một sự thích nghi đau đớn nhưng cần thiết. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và giờ đây, hắn đang dùng tri thức của mình để tạo ra một loại vũ khí vô hình, mạnh mẽ hơn bất kỳ thanh đao, mũi kiếm nào. Kế hoạch đã định hình rõ ràng, và chỉ chờ thời cơ để bắt đầu.

***

Vài ngày sau, Thành Thiên Phong chìm trong những cơn mưa phùn lất phất. Mưa giăng mắc khắp nơi, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, ẩm ướt. Trong Sòng Bạc Hắc Long, một bầu không khí khác lạ bắt đầu len lỏi. Sòng bạc, vốn dĩ là nơi ồn ào, náo nhiệt với tiếng xúc xắc lăn, tiếng bài xào, tiếng reo hò vui sướng hay tuyệt vọng, tiếng tiền xu leng keng va vào nhau, giờ đây có vẻ trầm lắng hơn. Mùi khói thuốc lá, rượu mạnh và mồ hôi vẫn còn đó, nhưng sự căng thẳng và phấn khích thường thấy đã bị thay thế bởi một cảm giác nghi ngờ, dè dặt.

Trong góc sòng bạc, nơi ánh sáng đèn lồng mờ ảo hơn một chút, một vài con bạc đang xì xào to nhỏ. "Này, nghe nói hôm qua lão Vương thua sạch là do bị sòng bạc chơi khăm đấy!" Một gã con bạc râu ria xồm xoàm thì thầm vào tai bạn mình, ánh mắt liếc trộm về phía bàn tài xỉu. "Ta nghe nói có kẻ đã nhìn thấy bàn tay của tên chia bài khẽ động nhẹ trước khi đổ xúc xắc. Mặc dù không ai bắt được tận tay, nhưng tin đồn thì cứ thế mà lan ra."

Bạn hắn, một tiểu thương mập mạp, nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt đầy lo lắng. "Sao dạo này ta cứ thấy thua mãi thế này? Có khi nào... có khi nào thật sự là có mánh khóe?" Hắn nhìn chằm chằm vào những đồng tiền đang vơi dần trên tay mình, sự nghi ngờ dần chiếm lấy tâm trí.

Những tin đồn về "mánh khóe", "gian lận" tinh vi của sòng bạc bắt đầu râm ran khắp các bàn cược. Ban đầu, chúng chỉ là những lời xì xào nhỏ lẻ, không đáng kể. Nhưng Trần Nhị Cẩu, với tài năng thiên bẩm và sự hướng dẫn khéo léo của Lâm Dịch, đã biết cách gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào những mảnh đất màu mỡ nhất. Hắn không trực tiếp nói ra, mà chỉ khéo léo kể những câu chuyện "nghe nói", "có người kể lại", với những chi tiết nhỏ nhặt nhưng lại rất thuyết phục. Vương Đại Trụ đứng cạnh hắn, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, thỉnh thoảng lại "vô tình" gật đầu xác nhận, hoặc "vô ý" để lộ một câu nói bâng quơ như "Mấy nay ta thấy lão Trương cũng than thở, nói là sòng bạc này... chẳng biết thế nào." Sự hiện diện của Vương Đại Trụ, một người có vẻ ngoài đáng tin cậy, đã khiến những lời đồn thổi của Trần Nhị Cẩu trở nên có trọng lượng hơn rất nhiều.

Một v��i con bạc bỗng nhiên "phát hiện" ra những dấu hiệu lạ trong cách chia bài, đổ xúc xắc. Ví dụ, một tay cờ bạc lão luyện, sau khi thua liên tiếp một ván lớn, bỗng nhiên cau mày, nhìn chằm chằm vào tay của tên chia bài, rồi lẩm bẩm: "Sao ta cứ thấy... bàn tay hắn có vẻ không tự nhiên lắm nhỉ?" Hắn không nói to, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy và bắt đầu để ý. Mặc dù không có bằng chứng rõ ràng, không ai dám đứng ra tố cáo trực tiếp, nhưng sự nghi ngờ đã được gieo rắc, ăn sâu vào tâm trí của những con bạc.

Dần dần, nhiều người bắt đầu rút tiền cược về, hoặc cẩn trọng hơn khi đặt cược. Không khí phấn khích, liều lĩnh trước đây đã biến mất, thay vào đó là sự dè dặt, tính toán. Doanh thu của sòng bạc bắt đầu sụt giảm rõ rệt.

Trong văn phòng nhỏ của Sòng Bạc Hắc Long, Hồ Tam, lão quản lý sòng bạc với khuôn mặt đầy những nếp nhăn nham hiểm, đang đập bàn đùng đùng. "Cái quái gì đang xảy ra vậy? Doanh thu sụt giảm nghiêm trọng! Ai đang tung tin đồn thất thiệt?" Hắn gầm lên, đôi mắt ti hí tóe lửa nhìn về phía tên quản lý cấp dưới đang run rẩy đứng trước mặt. "Ta không muốn nghe lý do! Ta muốn biết ai là kẻ phá hoại, và tại sao ta lại không ngăn chặn được!"

Tên quản lý run rẩy đáp: "Dạ... Hồ Tam gia, chúng ta đã cử người đi điều tra, nhưng... nhưng không có manh mối rõ ràng. Các tin đồn đều là lời xì xào của con bạc, không ai dám đứng ra chịu trách nhiệm. Mà những tin đồn đó... chúng lại rất khó để bác bỏ, bởi vì chúng chỉ nói về những điều 'có thể' xảy ra, những 'nghi ngờ' nhỏ nhặt."

Hồ Tam nghiến răng. Hắn biết rõ sòng bạc của hắn có mánh khóe. Đó là lẽ dĩ nhiên. Nhưng trước nay, hắn luôn đảm bảo mọi thứ diễn ra một cách kín đáo, tinh vi. Giờ đây, chỉ bằng những lời đồn đại vu vơ, niềm tin của con bạc đã bị lung lay. Hắn cảm thấy có một bàn tay vô hình đang giật dây, đang âm thầm khoét sâu vào nền móng vững chắc của Sòng Bạc Hắc Long.

Xa xa, trong một góc khuất của sòng bạc, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ khẽ liếc nhìn nhau. Trần Nhị Cẩu nheo mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái. "Xem ra, kế hoạch của Đại ca có vẻ hiệu nghiệm rồi, Vương Đại Trụ."

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác của hắn cũng lộ rõ vẻ hài lòng. "Hắc Sa Bang sẽ không thể ngồi yên được nữa. Chúng ta cứ tiếp tục gieo rắc, khiến chúng phải lao đao." Hắn nói, giọng nói chắc nịch.

Trần Nhị Cẩu gật đầu, ánh mắt nhanh nhẹn lướt qua đám đông đang dần thưa thớt hơn. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng ít nhất, họ đã giáng một đòn đầu tiên, một đòn không bằng vũ lực, mà bằng mưu trí, vào trái tim nguồn lợi của đối thủ. Cuộc chiến này, tuy không có tiếng binh đao, nhưng lại ẩn chứa đầy rẫy những nguy hiểm và bất ngờ. Họ đã thành công bước đầu, nhưng cũng đồng nghĩa với việc họ đã chính thức thu hút sự chú ý của một con thú dữ đang bị chọc giận.

***

Trong văn phòng của thương hội, Lâm Dịch nhận được báo cáo từ Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. Hắn ngồi dựa vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn còn giăng mắc. Doanh thu của Sòng Bạc Hắc Long đã sụt giảm đáng kể trong vài ngày qua, và sự hoang mang đã bắt đầu lan rộng trong nội bộ chúng. Điều đó cho thấy kế hoạch của hắn đã thành công bước đầu.

"Rất tốt," Lâm Dịch khẽ nói, giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng hắn là một cảm giác thỏa mãn xen lẫn lo lắng. Hắn biết, việc Hắc Sa Bang bị tổn thất nguồn thu sẽ khiến chúng phản ứng mạnh mẽ hơn. Chúng sẽ không ngồi yên chịu trận, mà sẽ tìm cách trả đũa, có thể là nhắm vào hắn hoặc các cộng sự. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi.

Mối quan hệ "liên minh lỏng lẻo" với Liễu Thanh Y cũng đã trở nên chặt chẽ hơn sau động thái này. Nàng đã cung cấp thông tin, và hắn đã dùng nó để tạo ra hiệu quả. Điều này sẽ đẩy Lâm Dịch sâu hơn vào thế giới giang hồ và những ân oán của nó, khiến hắn không còn là một thương nhân đơn thuần nữa.

Lâm Dịch biết, sự liên quan của các "quan lại cấp cao" đến Hắc Sa Bang sẽ dần được hé lộ rõ hơn khi chúng bị tổn thương. Thẩm Đại Nhân, cái tên bí ẩn đó, chắc chắn sẽ không đứng ngoài cuộc. Các cuộc đối đầu chính trị lớn hơn, phức tạp hơn đang chờ đợi hắn ở phía trước.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay khẽ vuốt tấm kính lạnh ngắt. Thành công bước đầu này chắc chắn sẽ khiến các thế lực khác, như Thiên Phong Thương Hội hay Bàng Lão Gia, chú ý hơn. Hắn không còn là một kẻ vô danh tiểu tốt nữa, mà đã trở thành một thế lực đáng gờm, một quân cờ quan trọng trên bàn cờ của Thành Thiên Phong.

Lâm Dịch hít một hơi sâu, cảm nhận mùi ẩm ướt của mưa và mùi đất nồng nàn. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một chương mới, một bước ngoặt trong hành trình của hắn. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, hiểm nguy. Nhưng hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng đối mặt. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên cường, như ngọn lửa bập bùng trong đêm mưa, sẵn sàng đương đầu với mọi bão tố. Một ván cờ mới đã được mở ra, và hắn, đã chính thức trở thành một kỳ thủ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free