Lạc thế chi nhân - Chương 382: Bão Đen Kéo Đến: Đòn Cảnh Cáo Nghiệt Ngã
Ánh sáng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ phủ lên chồng sổ sách và những tờ giấy da dê đang nằm ngổn ngang trên bàn, nơi Lâm Dịch đang vùi mình vào những con số và kế hoạch cho tương lai. Mùi giấy mới, mực viết và hương trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí văn phòng, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng không kém phần bận rộn. Kể từ cuộc gặp gỡ với Liễu Thanh Y đêm trước, tâm trí hắn vẫn không ngừng suy xét về lời đề nghị liên minh. Một thế lực giang hồ chính nghĩa… *đây là cơ hội để thâm nhập sâu hơn, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi.* Hắn đã tự nhủ như vậy. Liên minh này sẽ mở ra cánh cửa cho hắn tiếp cận những thông tin và nhân vật mà trước đây hắn không thể chạm tới, nhưng nó cũng sẽ kéo hắn vào những ân oán giang hồ, những cuộc chiến tranh giành quyền lực mà hắn không hề muốn tham gia. Hắn biết, trong thế giới này, mọi người đều có những bí mật riêng, những mục tiêu sâu xa hơn mà không phải lúc nào cũng muốn tiết lộ.
Hắn khẽ day day thái dương, cảm giác mệt mỏi sau những đêm dài suy nghĩ. Bên ngoài phố, tiếng trò chuyện ồn ào của những người bán hàng rong, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng rao hàng xa xa vẫn vọng vào, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống thường nhật Thành Thiên Phong. Hắn cố gắng tập trung vào bản báo cáo về tuyến đường thương mại mới, nhưng lời cảnh báo của Liễu Thanh Y về Hắc Sa Bang vẫn văng vẳng bên tai, như một bóng mây đen treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Hắn biết, sự yên bình này chỉ là tạm thời, một tấm màn mỏng manh có thể bị xé toạc bất cứ lúc nào. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, hắn tự nhắc mình, và để sinh tồn, hắn không thể mãi đứng ngoài cuộc.
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bật mở đột ngột. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt vốn dĩ hơi ngây ngô nay trắng bệch vì hốt hoảng, mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển lao vào. Ánh mắt nhanh nhẹn thường ngày của hắn giờ đây đầy vẻ kinh hoàng. Hắn vấp phải ngưỡng cửa, suýt nữa thì ngã sấp.
"Đại ca! Không hay rồi! Không hay rồi!" Trần Nhị Cẩu lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì kiệt sức và sợ hãi. Hắn cố gắng lấy lại hơi thở, lồng ngực phập phồng.
Vương Đại Trụ, người đang đứng dựa vào khung cửa, lau thanh đao thường ngày, nghe thấy tiếng động cũng cau mày quay lại. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của hắn trông càng thêm sừng sững trong ánh chiều. "Chuyện gì mà hốt hoảng vậy, Nhị Cẩu? Có gì thì nói rõ ràng ra!" Giọng hắn trầm đục, mang chút bực bội vì bị cắt ngang sự tĩnh lặng.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, trực giác báo cho hắn biết có điều chẳng lành. Hắn đặt bút xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Bình tĩnh. Nói rõ ràng. Có chuyện gì?"
Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh. "Đoàn xe... đoàn xe của Mã Đại Ca! Bị... bị Hắc Sa Bang chặn đánh! Ở Trạm Tiếp Tế Phía Đông!"
Cả văn phòng như chìm vào tĩnh lặng đột ngột. Tiếng ồn ào từ bên ngoài phố dường như cũng tắt hẳn trong tâm trí Lâm Dịch. Hắc Sa Bang! Hắn đã linh cảm được điều gì đó, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và tàn bạo đến vậy. Lời cảnh báo của Liễu Thanh Y vẫn còn văng vẳng, giờ đây lại càng trở nên chân thực hơn bao giờ hết.
"Thiệt hại thế nào? Mã Đại Ca ra sao?" Lâm Dịch hỏi dồn, giọng điệu vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, nhưng ánh mắt hắn đã ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả. Hắn biết, lúc này không phải là lúc để hoảng loạn.
Vương Đại Trụ nghe xong, khuôn mặt chất phác của hắn biến sắc. Vết sẹo nhỏ trên má căng ra. Hắn đập mạnh thanh đao xuống bàn, tạo ra một tiếng va chạm chói tai. "Chết tiệt! Bọn khốn này lại dám ra tay công khai như vậy! Chúng muốn tuyên chiến sao?!" Giọng hắn đầy phẫn nộ, nắm đấm siết chặt, cơ bắp cuồn cuộn. Hắn đã quá quen với những trò bẩn thỉu của Hắc Sa Bang, nhưng lần này chúng đã động chạm đến người của Lâm Dịch, đến lợi ích của thương hội, điều này không thể chấp nhận được.
"Trần Nhị Cẩu, nói rõ mọi chuyện." Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt không rời khỏi gương mặt tái mét của cấp dưới. "Ai đã báo tin? Tình hình cụ thể ra sao? Có người chết không? Hàng hóa bị cướp hết chứ?" Hắn cần thông tin, chi tiết càng nhiều càng tốt. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và trong tình huống này, thông tin chính là tri thức.
Trần Nhị Cẩu cố gắng kìm nén sự sợ hãi, kể lại trong hơi thở gấp gáp. "Một vài người lính đánh thuê của Mã Đại Ca đã chạy thoát được, họ hớt hải báo về. Họ nói là Hắc Sa Bang đã phục kích toàn bộ đoàn xe, không chừa một ai. Hàng hóa... hàng hóa bị cướp phá tan hoang, xe cộ bị đập nát. Mã Đại Ca... Mã Đại Ca bị thương nặng, nhưng vẫn còn sống. Bọn chúng không giết, mà chỉ đánh đập, rồi bỏ đi, nói là... nói là lời cảnh cáo."
Lời cảnh cáo. Ba chữ đó như một nhát dao đâm thẳng vào Lâm Dịch. Hắn nhắm mắt lại, một làn sóng giận dữ lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Hắc Sa Bang không chỉ cướp bóc, chúng còn muốn đè bẹp ý chí, muốn thị uy. Điều này vượt xa một vụ cướp thông thường. Đây là một đòn đánh trực diện vào thương hội của hắn, một lời khẳng định về quyền lực tuyệt đối của chúng trên các tuyến đường giao thương quanh Thành Thiên Phong. Liễu Thanh Y đã đúng. Hắc Sa Bang không phải là một lũ cướp bóc tầm thường. Chúng có mạng lưới, có thông tin, và quan trọng nhất, chúng có sự tàn bạo lạnh lùng để thực thi ý muốn của mình.
"Vương Đại Trụ, chuẩn bị ngựa. Chúng ta phải đến đó ngay." Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói trầm ổn, không chút do dự. "Trần Nhị Cẩu, ngươi ở lại đây. Tập hợp tất cả tin tức mà ngươi có thể tìm được về vụ việc này. Nói cho ta biết chính xác Hắc Sa Bang đã sử dụng bao nhiêu người, thủ đoạn ra sao, và có bất kỳ manh mối nào về kẻ cầm đầu hay không. Cử người bí mật theo dõi động tĩnh của chúng."
"Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp lời ngay lập tức, vẻ hốt hoảng ban đầu đã được thay thế bằng sự quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
"Và, Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói thêm, ánh mắt sắc lạnh, "cử người đi báo cho Cố lão bản về việc này. Bảo ông ấy tạm thời dừng tất cả các chuyến hàng qua tuyến đường đó. Và quan trọng nhất, không được để tin tức này lan rộng ra ngoài, nhất là đến tai các thương hội khác. Ta không muốn tạo ra sự hoảng loạn không cần thiết."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề. Hắn quay lưng lao ra khỏi văn phòng nhanh như một cơn gió, để lại Lâm Dịch và Vương Đại Trụ trong căn phòng chìm trong ánh chiều tối dần.
"Đại ca, ta đi chuẩn bị." Vương Đại Trụ siết chặt thanh đao, ánh mắt đầy sát khí. "Ta sẽ cho bọn khốn Hắc Sa Bang biết thế nào là lễ độ!"
"Không vội." Lâm Dịch ngăn lại. "Không phải lúc để xông pha. Chúng ta cần phải hiểu rõ tình hình trước. Ta cần xem xét hiện trường, xem bọn chúng đã làm gì, và tại sao chúng lại làm như vậy. Đây không chỉ là một vụ cướp. Đây là một thông điệp." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong đang dần lên đèn. Bóng đêm bắt đầu bao phủ thành phố, mang theo một vẻ u ám khác thường. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và hắn biết, hắn không thể chờ đợi sự công bằng đến gõ cửa. Hắn phải tự mình tạo ra nó, hoặc ít nhất là tự mình bảo vệ lấy những gì mình đang có.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, khi Lâm Dịch và Vương Đại Trụ phi ngựa đến Trạm Tiếp Tế Phía Đông. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh, mang theo hơi ẩm của đêm xuống. Dọc đường, những hàng cây khô khẳng nghiêng ngả trong gió, tạo nên những bóng hình ma quái. Trạm Tiếp Tế, vốn dĩ là một điểm dừng chân tấp nập, giờ đây hiện ra như một bãi chiến trường hoang tàn và lạnh lẽo.
Mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh và bụi đất nồng nặc trong không khí, xộc thẳng vào mũi Lâm Dịch ngay khi hắn xuống ngựa. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nheo mắt lại. Những chiếc xe ngựa bị lật đổ, đập nát, hàng hóa vương vãi khắp nơi: những mảnh vải nhuộm màu, đồ gốm sứ vỡ vụn, và những bao tải ngũ cốc rách nát. Một số mảnh gỗ cháy dở vẫn còn âm ỉ khói, hằn lên sự tàn bạo của cuộc tấn công.
Xa hơn một chút, vài ba thi thể nằm la liệt trên mặt đất, máu tươi đã khô lại thành những vệt nâu sẫm trên nền đất đỏ. Những gương mặt đờ đẫn của những người sống sót, phần lớn là phu xe và lính đánh thuê bị thương, ngồi co ro thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt thất thần, không dám tin vào những gì vừa xảy ra. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng gió hú qua những tàn tích, và tiếng ngựa hí xa xa càng làm tăng thêm vẻ thê lương của khung cảnh.
Vương Đại Trụ gầm lên một tiếng giận dữ. "Bọn khốn Hắc Sa Bang! Chúng quá tàn độc!" Hắn lập tức chạy đến chỗ những người bị thương, kiểm tra tình hình, giọng nói trầm đục nhưng đầy sự quan tâm.
Lâm Dịch bước chậm rãi qua hiện trường, ánh mắt hắn không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không phải là một thám tử, nhưng khả năng quan sát và suy luận của hắn, vốn được rèn giũa từ thế giới hiện đại, cho phép hắn nhìn nhận mọi việc một cách logic và phân tích. Hắn quan sát vết bánh xe, dấu chân trên đất, cách các kiện hàng bị phá hủy, và vị trí của các thi thể. Đây không phải là một vụ cướp thông thường của những kẻ thô lỗ. Kỹ thuật phục kích, sự tàn phá có chủ đích, và việc không giết chết Mã Đại Ca mà chỉ để lại lời cảnh cáo, tất cả đều cho thấy một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, một sự thị uy lạnh lùng.
Hắn tìm thấy Mã Đại Ca đang ngồi dựa vào một góc tường đổ nát của trạm, mình đầy thương tích. Khuôn mặt cường tráng thường ngày của Mã Đại Ca giờ đây sưng húp, môi nứt nẻ, và ánh mắt vốn sảng khoái nay trống rỗng, chứa đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng. Bên cạnh ông là một vài người lính đánh thuê của mình đang giúp ông băng bó tạm thời những vết thương.
"Mã Đại Ca." Lâm Dịch đến gần, giọng nói hắn trầm và đều, mang một sự trấn an lạ lùng giữa khung cảnh hỗn loạn. Hắn quỳ xuống bên cạnh ông, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông.
Mã Đại Ca ngước lên, đôi mắt mờ đục nhìn Lâm Dịch. "Lâm... Lâm công tử..." Giọng ông run rẩy, khó khăn lắm mới thốt lên được vài tiếng. "Ta... ta xin lỗi. Ta đã làm hỏng mọi việc. Hàng hóa... hàng hóa mất hết rồi." Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gương mặt sạm nắng của ông.
"Không sao, Mã Đại Ca. Hàng hóa mất thì có thể kiếm lại được. Quan trọng là người còn sống." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn vẫn sắc bén, nhưng trong giọng nói lại mang một sự đồng cảm chân thành. "Hãy nói cho ta biết, chuyện gì đã xảy ra?"
Mã Đại Ca hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Chúng... chúng xuất hiện bất ngờ từ hai bên đường. Đông lắm, khoảng năm mươi tên. Chúng không nói nhiều, chỉ xông vào đánh đập và cướp phá. Chúng... chúng nói rõ ràng là do chúng ta không biết điều. Nếu còn tiếp tục không nộp 'phí bảo kê', lần sau sẽ không chỉ là hàng hóa đâu!" Ông lặp lại lời đe dọa, giọng điệu đầy kinh hãi, như thể những lời đó vẫn còn văng vẳng bên tai ông. "Thủ lĩnh của chúng... một tên to lớn, râu quai nón, có vết sẹo lớn trên mặt... hắn đã đích thân nói với ta. Hắn nói, 'Đây là lời cảnh cáo cuối cùng. Chốn làm ăn này, không có chỗ cho những kẻ không biết điều.'"
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, râu quai nón rậm rạp... đó là miêu tả khớp với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một kẻ khét tiếng tàn bạo. *Đây là... lời cảnh cáo sao?* Hắn thầm nghĩ, nhưng không, đây không chỉ là cảnh cáo. Đây là một sự phô trương sức mạnh, một đòn đánh tàn nhẫn nhằm phá vỡ ý chí của hắn và những người đi theo hắn. Hắc Sa Bang muốn gửi một thông điệp rõ ràng: chúng có thể làm bất cứ điều gì chúng muốn, ở bất cứ đâu, và không ai có thể cản trở.
Hắn đứng dậy, nhìn quanh cảnh hoang tàn một lần nữa. Gió lạnh càng lúc càng mạnh, thổi tung bụi đất và những mảnh vụn. Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt và những ngôi sao lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Cảm giác ẩm ướt của đất đêm thấm vào giày hắn, và sự lạnh lẽo không chỉ đến từ không khí mà còn từ những gì hắn vừa chứng kiến.
"Mã Đại Ca, không cần lo lắng về hàng hóa hay tổn thất. Chúng ta sẽ lo liệu." Lâm Dịch nói, giọng điệu của hắn giờ đây mang một sự kiên quyết không thể lay chuyển. "Ngươi và những người bị thương hãy về Thành Thiên Phong nghỉ ngơi. Ta sẽ cử người đến đón. Nhớ kỹ, đừng nói gì về vụ việc này cho bất kỳ ai khác ngoài những người đáng tin cậy. Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này."
Mã Đại Ca nhìn Lâm Dịch, ánh mắt dần lấy lại chút hy vọng. "Lâm công tử... ngài... ngài thực sự sẽ giúp ta sao?"
"Tất nhiên." Lâm Dịch đáp ngắn gọn. "Ngươi là đối tác của ta. Và những người dám động đến đối tác của ta, chúng sẽ phải trả giá." Hắn quay sang Vương Đại Trụ, người đang đỡ một phu xe bị thương. "Đại Trụ, cử người đến đây ngay lập tức. Đưa tất cả những người bị thương về thành, và thu dọn hiện trường càng nhanh càng tốt. Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào có thể gây chú ý."
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt hắn rực lên sự căm phẫn và quyết tâm. "Rõ, Đại ca! Ta sẽ đích thân lo liệu!"
Lâm Dịch quay người, bước về phía ngựa. Trong đầu hắn, những mảnh ghép bắt đầu được nối lại. Lời cảnh báo của Liễu Thanh Y, sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, và giờ là đòn đánh trực diện này. Hắn không còn lựa chọn nào khác. Cuộc chiến đã bắt đầu, và hắn không thể lùi bước. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và đôi khi, để bảo vệ những gì mình trân trọng, người ta phải tự tay đòi lại công bằng, bất chấp mọi giá. Hắn siết chặt dây cương, để lại đằng sau Trạm Tiếp Tế hoang tàn và sự lạnh lẽo của đêm đen.
***
Đêm đã về khuya, gió lạnh vẫn thổi qua Thành Thiên Phong, mang theo hơi ẩm và chút sương muối. Ánh đèn lồng thưa thớt lay động trên những con phố vắng, tạo nên những bóng hình chập chờn. Sau khi trở về từ Trạm Tiếp Tế, Lâm Dịch không về thẳng văn phòng mà tìm đến Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi hắn thường dùng để nghỉ ngơi và suy tính khi cần sự yên tĩnh. Hắn ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc, ánh nến lung lay trên bàn, soi rõ vẻ mặt đăm chiêu, hằn lên sự mệt mỏi và căng thẳng sau một ngày đầy biến cố.
Chiếc chén trà mà hắn và Liễu Thanh Y đã dùng đêm trước vẫn còn nằm trên bàn, giờ đã nguội lạnh hoàn toàn, như một biểu tượng cho sự thay đổi đột ngột của tình thế. Hắn khẽ chạm tay vào thành chén, cảm nhận sự lạnh giá. Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng lại lời của Liễu Thanh Y: "Hắc Sa Bang không đơn thuần là một bang phái cướp bóc. Chúng có liên hệ với các quan lại cấp cao và các thế lực ngầm khác ngoài Thành Thiên Phong." Và giờ đây, những gì hắn vừa chứng kiến tại Trạm Tiếp Tế đã xác nhận một cách tàn nhẫn lời cảnh báo đó.
Hắc Sa Bang không chỉ cướp bóc, chúng còn muốn phá hủy. Chúng muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn khẳng định vị thế độc tôn của mình trên các tuyến đường giao thương. Đòn đánh vào đoàn xe của Mã Đại Ca không chỉ là một sự tổn thất về tài chính, mà còn là một lời cảnh cáo trực tiếp, một sự thách thức công khai. Nếu hắn không có phản ứng, không chỉ thương hội của hắn sẽ bị chèn ép, mà tất cả các đối tác, những người đã tin tưởng và đi theo hắn, cũng sẽ bị nghiền nát. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để bảo vệ sự sinh tồn đó, hắn buộc phải chiến đấu.
Hắn mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy bập bùng. Ánh lửa nhảy múa trong mắt hắn, phản chiếu một sự quyết tâm lạnh lẽo. Lâm Dịch luôn cố gắng duy trì sự "sạch sẽ" trong kinh doanh, tránh xa những mưu mô và thủ đoạn đen tối của thế giới này. Nhưng giờ đây, thế giới đã không cho hắn lựa chọn đó. Hắn đã bị kéo vào ván cờ, và nếu hắn không muốn bị nghiền nát, hắn phải học cách chơi theo luật của nó, hoặc thậm chí là viết lại luật chơi. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng đôi khi, tri thức cần được kết hợp với sức mạnh để phát huy tác dụng.
Tiếng gõ cửa vang lên, dứt hắn khỏi dòng suy nghĩ. "Đại ca, là ta, Vương Đại Trụ." Giọng Vương Đại Trụ trầm đục từ bên ngoài.
"Vào đi."
Cánh cửa mở ra, Vương Đại Trụ bước vào, trên tay là một vò rượu nhỏ và hai cái chén. Khuôn mặt chất phác của hắn vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi và phẫn nộ. "Đại ca, ta đã lo liệu xong xuôi bên Trạm Tiếp Tế. Đã cử người đưa Mã Đại Ca và những người bị thương về. Hiện trường cũng đã được thu dọn." Hắn đặt vò rượu và chén xuống bàn, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy lo lắng. "Đại ca, chúng ta không thể cứ chịu đựng thế này được! Phải cho chúng biết tay! Nếu không, bọn chúng sẽ được đà lấn tới!"
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, hiểu rõ sự tức giận và mong muốn trả thù trong lòng người huynh đệ này. Hắn rót rượu ra hai chén, đưa một chén cho Vương Đại Trụ. "Uống đi."
Vương Đại Trụ đón lấy chén rượu, tu một hơi cạn sạch. "Đại ca, ta chỉ sợ... nếu chúng ta không cứng rắn, những người khác sẽ không còn tin tưởng chúng ta nữa. Lời cảnh cáo của Hắc Sa Bang quá tàn độc."
Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi nói đúng. Ta cũng đã nghĩ đến điều đó." Hắn đưa chén rượu lên môi, nhấp một ngụm. Chất rượu cay nồng chảy xuống cổ họng, mang theo một chút ấm áp xua đi cái lạnh lẽo của đêm. "Hắc Sa Bang muốn phá vỡ niềm tin, muốn cô lập chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ không để chúng làm được điều đó."
Vương Đại Trụ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn. Hắn biết, Lâm Dịch không phải là người sẽ dễ dàng lùi bước. "Vậy chúng ta sẽ làm gì, Đại ca?"
Lâm Dịch đặt chén rượu xuống bàn, ánh mắt hắn hư���ng về phía ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm bao phủ Thành Thiên Phong. "Ngày mai, Vương Đại Trụ, ngươi hãy củng cố tất cả các tuyến đường giao thương còn lại. Tăng cường lính đánh thuê, tổ chức các đội tuần tra. Ta không muốn bất kỳ sự cố nào nữa xảy ra."
"Rõ, Đại ca!"
"Và, ngươi hãy chuẩn bị một lá thư." Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Gửi đến Liễu Thanh Y. Ta muốn gặp nàng vào sáng mai."
Vương Đại Trụ mở to mắt, có chút ngạc nhiên. Hắn biết về cuộc gặp gỡ giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y đêm trước, và lời đề nghị liên minh của nàng. Giờ đây, có lẽ đã đến lúc Lâm Dịch đưa ra quyết định cuối cùng.
"Hắc Sa Bang đã giáng một đòn. Giờ là lúc chúng ta phải đáp trả." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc bén. "Chúng ta sẽ không chiến đấu đơn độc. Liên minh với Liễu Thanh Y, với những người giang hồ có lý tưởng, là một con đường. Hơn nữa, ta cần biết rõ hơn về mạng lưới của Hắc Sa Bang, về những kẻ quan lại cấu kết với chúng, điều mà Liễu Thanh Y có thể giúp ta."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo của đêm. "Đây sẽ không phải là một cuộc chiến dễ dàng, Đại Trụ. Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái, chúng còn là một căn bệnh đang gặm nhấm Thành Thiên Phong. Nhưng chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết."
Vương Đại Trụ đứng thẳng dậy, nắm chặt tay. "Ta tin vào Đại ca. Đại ca nói gì, ta làm nấy!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, quyết định này sẽ đẩy hắn sâu hơn vào vòng xoáy của giang hồ và quyền lực. Từ một thương nhân chỉ muốn kiếm tiền và sống yên ổn, hắn sẽ trở thành một người tham gia vào cuộc chiến chống lại một thế lực ngầm hùng mạnh. Nhưng hắn cũng hiểu, đây là con đường duy nhất để bảo vệ những gì mình trân trọng. Một ván cờ mới đã thực sự được mở ra, và hắn, Lâm Dịch, đã chính thức trở thành một quân cờ quan trọng trên bàn cờ của giang hồ và vận mệnh Đại Hạ. Bão đen đã kéo đến, và hắn, cùng với những người đi theo hắn, sẽ phải đứng vững để chống chọi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.