Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 381: Bóng Đen Hắc Sa, Lời Hứa Giang Hồ

Ánh mắt của Lâm Dịch và Liễu Thanh Y gặp nhau trong khoảnh khắc, như hai mũi kiếm sắc bén thăm dò đối phương, nhưng lại ẩn chứa một tia ngầm hiểu. Lời đề nghị liên minh của hắn, tuy không trực tiếp thốt ra từ miệng, nhưng đã rõ ràng như ban ngày. Nàng đã giúp hắn đêm qua, điều đó cho thấy nàng đã có thiện cảm nhất định, hoặc ít nhất là nhận ra giá trị tiềm tàng ở hắn. Giờ đây, hắn đã trực tiếp đối diện nàng, đặt cược tất cả vào cuộc gặp gỡ này, không phải bằng sức mạnh vũ lực mà bằng trí tuệ và sự thẳng thắn. Hắn không biết nàng sẽ phản ứng thế nào, nhưng hắn tin vào khả năng của mình, tin vào lý lẽ mà hắn đưa ra. Một ván cờ lớn vừa mới bắt đầu, và quân cờ quan trọng nhất đã được đặt lên bàn. Cuộc gặp gỡ này sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ phức tạp, đầy thử thách, nhưng cũng đầy hứa hẹn, mở ra cánh cửa để Lâm Dịch thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ, vượt ra ngoài giới hạn của một thương nhân.

**Chương 381: Bóng Đen Hắc Sa, Lời Hứa Giang Hồ**

Thành Thiên Phong về chiều mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt thường ngày. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính, vẽ nên những vệt bóng dài trên con đường lát đá. Gió heo may khẽ lùa, mang theo hơi lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu, khiến người ta bất giác siết chặt vạt áo. Lâm Dịch, trong bộ y phục vải thô quen thuộc, bước đi không nhanh không chậm trên phố, ánh mắt trầm tĩnh nhưng không ngừng quan sát xung quanh. Vương Đại Tr��, vóc dáng vạm vỡ như một cây cột đình, luôn giữ một khoảng cách vừa phải phía sau, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng ngóc ngách, từng gương mặt lạ. Hắn biết, kể từ sau vụ phục kích đêm nọ, sự an nguy của Lâm Dịch đã trở thành ưu tiên hàng đầu.

Quán Trà Lạc Hoa, nơi hẹn của Lâm Dịch và Liễu Thanh Y, nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, khuất sâu giữa những cửa tiệm buôn bán sầm uất. Không bảng hiệu phô trương, không đèn lồng rực rỡ, nhưng kiến trúc tinh tế của nó lại toát lên một vẻ thanh lịch khó cưỡng. Những bức tường gỗ mun được đánh bóng kỹ lưỡng, những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, và một mùi hương trà thảo mộc thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa ra ngoài, hòa cùng mùi gỗ trầm ấm. Đó là một nơi lý tưởng cho những cuộc gặp gỡ kín đáo, những cuộc đàm phán mà không muốn người ngoài để ý.

Lâm Dịch bước vào, tiếng chuông gió nhỏ gắn trên cánh cửa khẽ leng keng. Không gian bên trong yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng của một cây cổ cầm vọng ra từ phía sau tấm bình phong, cùng với tiếng trò chuyện thì thầm của vài ba vị khách ở những góc khuất. Ánh sáng trong quán không quá chói chang, mà được tiết chế qua những chiếc đèn lồng giấy lụa, tạo nên một bầu không khí mơ màng, nửa thực nửa hư. Anh chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình sát cửa sổ, nơi có thể bao quát được phần lớn không gian quán mà vẫn giữ được sự riêng tư. Một ấm trà hoa cúc nóng hổi được đặt xuống bàn, làn khói trắng mỏng manh lượn lờ trong không khí, mang theo hương thơm tinh khiết.

Ngồi xuống, Lâm Dịch không lập tức nhấp trà. Anh chậm rãi đưa mắt quét một lượt, từng chi tiết nhỏ nhất cũng không lọt qua tầm nhìn của hắn. Từ cách bố trí bàn ghế, ánh đèn, cho đến biểu cảm của những người phục vụ, tất cả đều được anh ghi nhớ và phân tích. Đó là thói quen đã ăn sâu vào máu thịt của hắn từ khi đặt chân đến thế giới này, một phản xạ tự vệ được hình thành trong vô vàn những tình huống sinh tử. Ngay cả khi mọi thứ có vẻ yên bình, hắn cũng không bao giờ hạ thấp cảnh giác. Sự sống sót của hắn phụ thuộc vào khả năng quan sát và suy luận không ngừng nghỉ.

"Vương Đại Trụ vẫn ở ngoài chứ?" Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hỏi người phục vụ đang đứng gần đó.

"Dạ, vị tráng sĩ đó đang ngồi ở quán trà đối diện, thỉnh thoảng lại đưa mắt sang đây ạ," người phục vụ đáp lời, giọng nhỏ nhẹ, có vẻ đã quen với những vị khách đặc biệt.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Anh biết Đại Trụ sẽ không làm hắn thất vọng. Vương Đại Trụ là một người ít nói, nhưng sự trung thành và cảnh giác của hắn thì không ai sánh bằng. Chỉ cần hắn ở đó, Lâm Dịch có thể an tâm phần nào.

Một lát sau, khi màn đêm đã buông xuống hẳn, mang theo những bóng tối sâu thẳm, Liễu Thanh Y mới xuất hiện. Nàng không đến từ cửa chính, mà từ một lối đi nhỏ bên hông quán, như thể muốn tránh mọi ánh mắt dòm ngó. Vẫn là dáng người cao ráo, thanh thoát, nhưng hôm nay nàng không mặc y phục kiếm khách màu xanh lục thường thấy, mà là một bộ trang phục màu xám tro giản dị, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Ánh mắt nàng vẫn cương nghị như mọi khi, nhưng khi lướt qua căn phòng, nó lại mang một vẻ sắc bén đặc trưng của người giang hồ, thăm dò từng góc tối, từng c��� động nhỏ. Khi tầm mắt nàng dừng lại ở Lâm Dịch, một tia sáng thoáng qua, như một sự thừa nhận.

Nàng bước đến, động tác nhẹ nhàng như làn gió thoảng, ngồi đối diện Lâm Dịch. Không một lời chào hỏi xã giao, nàng chỉ khẽ gật đầu, sau đó tự tay rót cho mình một chén trà nóng. Hương trà thảo mộc đậm đà hơn, hòa cùng mùi trầm hương nhẹ nhàng tỏa ra từ chiếc lư đồng nhỏ trên bàn. Bầu không khí ban đầu căng thẳng, cả hai đều giữ vẻ đề phòng, như hai con thú hoang đang đánh giá đối thủ của mình.

"Ngươi đúng là người thông minh, Lâm công tử." Liễu Thanh Y phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán trà. "Đêm đó ta chỉ vô tình đi ngang qua... nhưng hành động của ngươi khiến ta phải lưu tâm." Nàng nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc bén vẫn không rời khỏi Lâm Dịch. Có một chút dò xét, một chút tò mò trong cái nhìn của nàng.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi. "Vô tình? Ta e rằng không phải lúc nào cũng có sự trùng hợp như vậy, Liễu cô nương. Dù sao cũng cảm ơn sự 'vô tình' đó đã giúp ta thoát khỏi một rắc rối không nhỏ." Hắn đặt tay lên chén trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan tỏa qua lòng bàn tay, một cảm giác dễ chịu trong cái lạnh của đêm. "Nếu Liễu cô nương chỉ 'vô tình' đi ngang qua, e rằng sẽ không có cuộc gặp gỡ ngày hôm nay." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự thẳng thắn, không chút vòng vo. Hắn biết, với người như Liễu Thanh Y, sự chân thật, dù có phần gai góc, lại đáng tin hơn những lời lẽ hoa mỹ.

Liễu Thanh Y không đáp lời ngay. Nàng nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, như muốn đọc được mọi suy nghĩ ẩn giấu trong đó. Nàng đã quen với những lời lẽ giả dối, những âm mưu chồng chất trong chốn giang hồ. Nhưng Lâm Dịch thì khác. Hắn không có vẻ gì là một kẻ tu luyện, không có khí chất của một đại hiệp, mà chỉ là một thương nhân gầy gò, đôi mắt chứa đầy sự từng trải. Tuy nhiên, sự bình tĩnh, tự tin và cái nhìn sắc bén của hắn lại khiến nàng phải thận trọng.

"Ngươi có vẻ đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc gặp này," nàng nói, giọng điệu trầm hơn. "Ngay cả quán trà này cũng là do ngươi chọn."

"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng," Lâm Dịch lặp lại câu nói quen thuộc của mình. "Và ta cũng muốn một nơi yên tĩnh để Liễu cô nương có thể chia sẻ những điều 'không vô tình' với ta."

Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự mệt mỏi và lo toan. "Xem ra, ngươi không chỉ là một thương nhân thông minh, mà còn là một người rất thẳng thắn." Nàng lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong, chỉ còn những ánh đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa cô đơn.

"Thời buổi loạn lạc, sự thẳng thắn đôi khi lại là điều cần thiết nhất," Lâm Dịch đáp. "Liễu cô nương đã cứu ta, vậy có lẽ chúng ta đã có một điểm chung, một mối quan tâm chung. Ta không nghĩ Liễu cô nương sẽ phí thời gian cho những chuyện không đâu."

Cả hai lại chìm vào im lặng, nhưng lần này, sự im lặng không còn mang vẻ căng thẳng đề phòng, mà là một sự chờ đợi, một sự chuẩn bị cho những điều sắp được hé lộ. Tiếng cổ cầm vẫn văng vẳng, tiếng gió lùa qua cửa sổ mang theo hơi lạnh, nhưng trong căn phòng nhỏ này, hơi ấm từ tách trà vẫn đủ để xua đi cái giá buốt. Lâm Dịch biết, Liễu Thanh Y đang cân nhắc. Nàng đang đánh giá hắn, và hắn cũng đang đánh giá nàng. Đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn thuần, mà là một cuộc ngã giá, một cuộc thăm dò lẫn nhau, nơi mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều mang theo một ý nghĩa sâu xa. Hắn đã đặt nền móng, giờ là lúc nàng đưa ra những quân cờ của mình.

***

Mặt trời đã lặn hẳn, bóng đêm bao trùm Thành Thiên Phong với một vẻ u ám hơn thường lệ. Trong quán Trà Lạc Hoa, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng giấy càng trở nên rõ nét, hắt lên những bức tranh thủy mặc treo trên tường, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo. Tiếng nước trà rót nhẹ nhàng vào chén, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, tất cả đều góp phần tạo nên một không khí nghiêm túc, căng thẳng, nơi mọi sự chú ý đều tập trung vào cuộc đối thoại giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y. Hương trà giờ đây đã đậm hơn, hòa cùng mùi trầm hương nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu sự gay gắt của những lời sắp nói.

Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, không vòng vo thêm nữa. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt cương nghị ánh lên một tia lo lắng và cả căm phẫn. "Hắc Sa Bang không chỉ là một đám cướp bóc thông thường, Lâm công tử." Giọng nàng trầm xuống, từng lời như được khắc vào không khí. "Mạng lưới của chúng vươn sâu hơn ngươi tưởng. Từ các quan lại nhỏ ở Thành Thiên Phong, những kẻ chỉ biết bóc lột dân lành, cho đến cả những kẻ có chức quyền ở kinh đô, chúng đều có mối liên hệ. Ngay cả một số gia tộc thương nhân lớn, những kẻ bề ngoài luôn tỏ vẻ đạo mạo, cũng đã bị chúng thao túng hoặc trực tiếp tham gia vào các hoạt động bất chính của chúng."

Lâm Dịch lắng nghe, vẻ mặt vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng trong tâm trí hắn, một cơn bão đang càn quét. *Quan Đại Nhân... Thẩm Đại Nhân... Chẳng lẽ sự mục ruỗng đã ăn sâu đến vậy?* Hắn đã từng nghi ngờ về sự liên kết giữa Hắc Sa Bang và chính quyền, nhưng những gì Liễu Thanh Y tiết lộ đã vượt xa mọi dự đoán của hắn. Hắn nghĩ về những tin đồn mơ hồ về Thẩm Đại Nhân, về sự bất ổn ngày càng gia tăng ở biên giới, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc như được nối lại, tạo thành một bức tranh đáng sợ về sự suy tàn của Đại Hạ vương triều.

"Vậy Liễu cô nương có thể tiết lộ tầm ảnh hưởng của chúng đến mức nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu không biểu lộ cảm xúc, như thể hắn đang hỏi về một bản báo cáo thị trường. "Và tại sao cô lại quan tâm đến việc này đến vậy?" Hắn cần biết động cơ của nàng, mức độ thù hận của nàng, để đánh giá xem nàng đáng tin cậy đến đâu.

Liễu Thanh Y siết chặt tay, một cử động nhỏ nhưng đầy ẩn ý. "Tầm ảnh hưởng của chúng..." Nàng hít một hơi sâu, như để kìm nén sự tức giận. "Chúng kiểm soát gần như toàn bộ con đường vận chuyển hàng hóa từ Thành Thiên Phong ra bên ngoài, không chỉ là cướp bóc trắng trợn mà còn đánh thuế bất hợp pháp, ép buộc các thương nhân phải nộp cống. Những ai không nghe lời, không chỉ hàng hóa bị cướp sạch, mà tính mạng cũng khó giữ. Chúng còn lập ra các sòng bạc, nhà thổ, nơi trú ẩn cho bọn tội phạm, biến Thành Thiên Phong thành một ổ chuột nhơ bẩn. Người dân sợ hãi, quan lại thì làm ngơ, thậm chí còn cấu kết với chúng để chia chác lợi ích."

Nàng dừng lại, đôi mắt ánh lên vẻ căm phẫn. "Cách đây vài năm, bang phái của ta từng cố gắng tiêu trừ chúng. Nhưng chúng quá mạnh, quá hung tợn, lại có những kẻ hậu thuẫn bí mật. Chúng không chỉ tiêu diệt phần lớn huynh đệ của ta, mà còn lợi dụng mối liên kết với quan phủ để vu khống, truy bắt những người còn sống sót. Ta... ta là người may mắn sống sót, mang theo gánh nặng của thù hận và sự bất lực." Giọng nàng run lên một chút, lộ rõ sự đau đớn và hận thù sâu sắc. "Cha ta, sư phụ ta, đều là những người đã ngã xuống vì muốn bảo vệ Thành Thiên Phong khỏi lũ sâu mọt đó."

Lâm Dịch nhìn nàng, một sự đồng cảm nhỏ nhoi nảy sinh trong lòng. Hắn hiểu cảm giác mất mát, hiểu gánh nặng của trách nhiệm. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, đây là một mối thù cá nhân sâu sắc, điều này có thể khiến Liễu Thanh Y trở thành một đồng minh mạnh mẽ, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Một người bị chi phối bởi cảm xúc có thể đưa ra những quyết định thiếu sáng suốt. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Nhưng mỗi người đều có quyền tìm kiếm công bằng cho riêng mình.*

"Vậy là Liễu cô nương muốn dùng ta để trả thù?" Lâm Dịch hỏi thẳng, không chút kiêng dè. Hắn cần sự rõ ràng.

Liễu Thanh Y ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. "Không hẳn. Thù cá nhân là một chuyện, nhưng sự hỗn loạn của Thành Thiên Phong lại là chuyện khác. Ta không muốn Thành Thiên Phong trở thành một nơi mà người dân không thể sống yên ổn, nơi những kẻ có quyền thế có thể chà đạp lên mọi thứ. Ngươi là một thương nhân, ngươi chắc chắn cũng không muốn việc kinh doanh của mình bị ảnh hưởng bởi những kẻ phá hoại trật tự, đúng không?" Nàng đã cố gắng kìm nén cảm xúc cá nhân, đưa cuộc nói chuyện trở về với những lợi ích chung.

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Ta đến Thành Thiên Phong để tìm kiếm cơ hội, để xây dựng một cuộc sống tốt hơn cho mình và những người xung quanh. Nhưng Hắc Sa Bang lại là một chướng ngại vật lớn. Chúng phá hoại quy tắc, phá hoại trật tự, làm cản trở mọi sự phát triển." Hắn dừng lại một chút. "Nếu ta hiểu đúng, Liễu cô nương muốn nói rằng, Hắc Sa Bang không chỉ là một vấn đề của giang hồ, mà là một căn bệnh đang gặm nhấm cả Thành Thiên Phong, thậm chí là triều đình?"

"Chính xác," Liễu Thanh Y khẳng định. "Chúng không chỉ là những kẻ cướp bóc, chúng là một thế lực ngầm, thao túng mọi thứ từ kinh tế đến chính trị. Sự tồn tại của chúng là mối đe dọa không chỉ cho giang hồ, mà còn cho cả sự ổn định của vương triều. Ta đã cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ từ những bang phái chính nghĩa khác, nhưng không ai đủ mạnh mẽ, hoặc đủ dũng cảm để đối đầu trực diện với một thế lực có quá nhiều mối quan hệ như Hắc Sa Bang."

"Vậy nên cô mới tìm đến ta, một thương nhân không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh võ công?" Lâm Dịch hỏi, giọng có chút mỉa mai, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén. Hắn muốn biết, nàng đánh giá cao điều gì ở hắn.

Liễu Thanh Y khẽ lắc đầu. "Ngươi không có sức mạnh võ công, nhưng ngươi có một thứ mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác trong Thành Thiên Phong. Đó là trí tuệ, là m��u lược, là khả năng nhìn xa trông rộng. Ngươi dám dùng tin đồn để lung lay Hắc Sa Bang, dám dùng chiến thuật để đối phó với chúng, dám đối đầu với Bàng lão gia. Những hành động của ngươi không chỉ gây ấn tượng với ta, mà còn cho ta thấy một con đường khác để đối phó với chúng, một con đường mà chúng chưa từng nghĩ tới."

Nàng hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt đầy sự nghiêm túc. "Ta đã theo dõi ngươi một thời gian. Ngươi không hành động theo kiểu giang hồ, cũng không phải kiểu quan lại. Ngươi có cách riêng của mình, một cách hiệu quả đến kinh ngạc. Ngươi không mơ mộng trở thành anh hùng, nhưng lại làm những việc mà ngay cả những anh hùng cũng khó lòng làm được. Ngươi muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, và điều đó khiến ngươi trở thành một đồng minh đáng tin cậy."

Lâm Dịch nghe nàng nói, trong lòng không khỏi có chút gợn sóng. Hắn không ngờ mình lại được đánh giá cao đến vậy. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, hắn tự nhủ. Hắn đã luôn tin vào điều đó, và giờ đây, nó đã được một người giang hồ như Liễu Thanh Y thừa nhận. Điều đó càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mình đang đi.

Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một áp lực vô hình. Sự kỳ vọng của Liễu Thanh Y không hề nhỏ, và mối nguy từ Hắc Sa Bang, qua lời kể của nàng, đã trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn biết, nếu chấp nhận liên minh này, hắn sẽ không thể quay đầu lại. Hắn sẽ bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy giang hồ và chính trị, một con đường đầy rẫy hiểm nguy mà hắn từng muốn tránh xa. Thế nhưng, liệu hắn có còn lựa chọn nào khác khi bóng đen của Hắc Sa Bang đã bắt đầu phủ xuống mọi ngóc ngách của cuộc sống hắn?

***

Đêm đã về khuya, không khí trong quán Trà Lạc Hoa càng trở nên tĩnh mịch. Tiếng xe ngựa xa xăm ngoài đường, tiếng gió rít nhẹ qua khung cửa sổ, tất cả đều làm tăng thêm sự nặng nề của không khí. Chén trà trên bàn đã nguội dần, hương thơm cũng phai nhạt, nhưng sự căng thẳng trong cuộc đối thoại giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y thì không hề suy giảm. Đây là thời khắc quan trọng, khi những lời đề nghị cụ thể sẽ được đưa ra, và những quyết định trọng đại sẽ được cân nhắc.

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng đầy vẻ quyết đoán. "Chúng ta có mục tiêu chung, Lâm công tử. Ngươi muốn bảo vệ thương nghiệp của mình, bảo vệ những người thân yêu, ta muốn tiêu trừ cái ung nhọt của giang hồ, khôi phục lại trật tự cho Thành Thiên Phong. Một mình, chúng ta đều yếu thế. Ta có sức mạnh, nhưng thiếu đi sự khôn khéo và mạng lưới thông tin của ngươi. Ngươi có trí tuệ, nhưng lại thiếu đi sức mạnh để đối phó với những kẻ võ công cao cường. Nhưng cùng nhau, chúng ta có thể tạo ra một lực lượng đáng kể, một thế lực đủ để lung lay tận gốc rễ Hắc Sa Bang."

Nàng tiếp tục, giọng nói pha chút khẩn thiết. "Ta biết, ngươi không phải người giang hồ. Nhưng ngươi đã bị cuốn vào vòng xoáy này rồi. Hắc Sa Bang sẽ không buông tha cho ngươi sau những gì ngươi đã làm. Ngươi đã trở thành cái gai trong mắt chúng. Liên minh với ta không phải là một sự lựa chọn, mà là một sự cần thiết để sinh tồn."

Lâm Dịch không vội vàng chấp nhận. Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu hắn. Hắn thừa nhận lời nói của Liễu Thanh Y không sai. Hắn đã quá sâu vào ván cờ này rồi, không thể rút lui một cách an toàn được nữa. Nhưng liên minh với một người giang hồ, đặc biệt là một người mang trong mình mối thù sâu đậm, luôn tiềm ẩn những rủi ro khôn lường.

"Liên minh lỏng lẻo..." Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng điệu trầm ngâm. "Nghĩa là chúng ta sẽ không ràng buộc lẫn nhau bằng những lời thề non hẹn biển, mà chỉ hợp tác khi lợi ích chung được đặt lên hàng đầu? Và mục đích cuối cùng của Liễu cô nương là gì? Phải chăng chỉ là diệt trừ Hắc Sa Bang, hay còn những mục tiêu xa hơn trong giang hồ, mà ta, một thương nhân, không nên biết?" Hắn cần sự minh bạch. Hắn không muốn trở thành con tốt trên bàn cờ của bất kỳ ai.

Liễu Thanh Y hiểu sự thận trọng của hắn. Nàng nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt không chút né tránh. "Liên minh lỏng lẻo có nghĩa là chúng ta sẽ chia sẻ thông tin, hỗ trợ lẫn nhau trong những hành động chống lại Hắc Sa Bang và những kẻ cấu kết với chúng. Không có sự ràng buộc về bang phái, về cấp bậc. Mỗi người vẫn giữ sự độc lập của mình. Về mục đích..." Nàng dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc. "Mục đích trước mắt của ta là tiêu diệt Hắc Sa Bang, thanh lọc Thành Thiên Phong. Còn về lâu dài, giang hồ này quá rộng lớn, quá phức tạp. Ta không dám nói trước điều gì. Ta chỉ biết rằng, nếu không có sự ổn định, không có trật tự, thì không ai có thể sống yên ổn được."

Lâm Dịch gật đầu. Đó là một câu trả lời hợp lý, nhưng không hoàn toàn thỏa mãn hắn. Hắn biết, trong thế giới này, mọi người đều có những bí mật riêng, những mục tiêu sâu xa hơn mà không phải lúc nào cũng muốn tiết lộ. Nhưng ít nhất, Liễu Thanh Y đã thẳng thắn thừa nhận sự phức tạp của giang hồ và không cố gắng che giấu điều đó. *Một thế lực giang hồ chính nghĩa... đây là cơ hội để thâm nhập sâu hơn, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi.* Hắn thầm nghĩ. Liên minh này sẽ mở ra cánh cửa cho hắn tiếp cận những thông tin và nhân vật mà trước đây hắn không thể chạm tới, nhưng nó cũng sẽ kéo hắn vào những ân oán giang hồ, những cuộc chiến tranh giành quyền lực mà hắn không hề muốn tham gia.

"Vậy cụ thể, chúng ta sẽ hợp tác như thế nào?" Lâm Dịch hỏi tiếp, giọng điệu đã bớt căng thẳng hơn, cho thấy hắn đã bắt đầu xem xét nghiêm túc lời đề nghị này. "Ta không phải người có võ công, không thể trực tiếp xông pha chiến trường. Ta có thể cung cấp thông tin, mưu lược, và một phần nào đó là tài chính. Còn Liễu cô nương, cô có thể cung cấp sức mạnh, và mạng lưới giang hồ của mình?"

Liễu Thanh Y khẽ thở phào nhẹ nhõm. "Chính xác. Ngươi có thể cung cấp những thông tin về hoạt động kinh doanh bất chính của Hắc Sa Bang, về những kẻ quan lại cấu kết với chúng, về điểm yếu của chúng trong việc quản lý tài chính. Ngươi có thể giăng bẫy kinh tế, khiến chúng suy yếu từ bên trong. Còn ta, ta sẽ dùng sức mạnh của mình và sự hỗ trợ từ những người huynh đệ còn lại, những người vẫn còn căm ghét Hắc Sa Bang, để đối phó với chúng trên mặt trận vũ lực, để bảo vệ những bằng chứng mà ngươi thu thập được."

Nàng đặt tay lên bàn, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không công khai liên minh này. Mọi hành động sẽ phải được tính toán kỹ lưỡng, để không ai có thể nghi ngờ. Ngươi vẫn là một thương nhân, ta vẫn là một kiếm khách lang thang. Nhưng phía sau màn, chúng ta sẽ là đối tác."

Lâm Dịch suy tư. Lời đề nghị này, nhìn chung, khá công bằng. Nó tận dụng được thế mạnh của cả hai bên và giảm thiểu rủi ro bị lộ tẩy. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn lồng thưa thớt lay động trong gió lạnh. Thành Thiên Phong đang chìm trong bóng tối, nhưng trong cái bóng tối đó, một tia hy vọng mới đã được nhen nhóm.

Hắn biết, đây là một quyết định lớn, một bước ngoặt trong cuộc đời hắn ở thế giới này. Từ một thương nhân chỉ muốn kiếm tiền và sống yên ổn, hắn sẽ trở thành một người tham gia vào cuộc chiến chống lại một thế lực ngầm hùng mạnh. Nhưng hắn cũng hiểu, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn buộc phải chiến đấu, theo cách của riêng hắn.

"Ta cần thời gian để suy nghĩ, Liễu cô nương," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, không chút do dự. "Ta cần đánh giá kỹ lưỡng mọi rủi ro và lợi ích. Nhưng ta có thể nói rằng, đề nghị của cô đã khiến ta phải suy nghĩ nghiêm túc."

Liễu Thanh Y gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng. Nàng biết, người như Lâm Dịch sẽ không dễ dàng đưa ra quyết định. "Được. Ta sẽ chờ tin của ngươi. Nhưng ngươi hãy nhớ, thời gian không còn nhiều. Hắc Sa Bang đang ngày càng mở rộng tầm ảnh hưởng, và sự mục ruỗng của vương triều cũng đang lan rộng." Nàng khẽ đứng dậy, động tác vẫn nhẹ nhàng và thanh thoát. "Ta tin vào sự lựa chọn của ngươi, Lâm công tử."

Nói rồi, nàng khẽ cúi đầu, sau đó quay lưng bước đi, hòa vào bóng tối của lối đi nhỏ bên hông quán, để lại Lâm Dịch một mình trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn theo bóng nàng khuất dạng, trong lòng ngổn ngang bao suy nghĩ. Hắn cảm nhận hơi lạnh của đêm Thành Thiên Phong đang len lỏi qua khung cửa sổ, nhưng trong tay hắn, chiếc chén trà đã nguội vẫn còn mang một chút hơi ấm tàn dư. Hắn biết, dù có chấp nhận hay từ chối, con đường phía trước của hắn cũng sẽ không còn yên bình như trước. Một ván cờ mới đã được mở ra, và hắn, Lâm Dịch, đã chính thức trở thành một quân cờ quan trọng trên bàn cờ của giang hồ và vận mệnh Đại Hạ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free