Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 380: Ván Cờ Mới: Giao Lộ Giang Hồ

Ánh sáng ban mai le lói qua khung cửa sổ nhỏ của Quán Trọ Lạc Nguyệt, chẳng thể xua đi hết bóng đêm mịt mờ đọng lại trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn ngồi trên mép giường gỗ thô ráp, thân trên trần trụi, cẩn thận tự băng bó lại vết thương trên vai phải. Một vết cắt dài, nông nhưng đủ để rỉ máu, là minh chứng cho sự hiểm nguy của đêm qua. Cơn đau nhức âm ỉ lan tỏa từ vai xuống cánh tay, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén như chim ưng, găm chặt vào tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp. Từng con đường, từng ngõ hẻm, từng vị trí trọng yếu của Hắc Sa Bang và các thế lực khác đều được hắn ghi nhớ, phân tích. Đây không chỉ là một bản đồ địa lý, mà là một chiến trường thu nhỏ trong đầu hắn.

Vương Đại Trụ đứng cạnh bên, vẻ mặt đầy lo lắng. Thân hình vạm vỡ của hắn che khuất gần hết ánh sáng từ cửa sổ, tạo thành một bóng đổ lớn trên sàn. Hắn đã được Bạch Vân Nhi băng bó tử tế, nhưng những vết xước và vết chém ở bắp tay vẫn còn nhức nhối. Đôi mắt chất phác của Vương Đại Trụ không rời khỏi Lâm Dịch, như thể sợ rằng chỉ cần một phút lơ là, người huynh đệ này sẽ tan biến vào hư vô.

“Đại ca, ngài có chắc không?” Vương Đại Trụ khẽ lên tiếng, giọng nói trầm đục mang theo sự bất an. “Giang hồ phức tạp khó lường. Hắc Sa Bang lại càng tàn độc. Ngài vừa thoát hiểm trong gang tấc, giờ lại muốn...?” Hắn ngập ngừng, câu chữ nghẹn lại trong cổ họng. Dù trung thành tuyệt đối, nhưng hắn không khỏi lo sợ cho Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, siết chặt dải băng. Cảm giác đau đớn thoáng qua giúp hắn tập trung hơn. “Vết thương này nhắc nhở ta, không thể trì hoãn thêm nữa, Đại Trụ.” Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào người bạn. “Đêm qua, nếu không có sự can thiệp kia, chưa chắc chúng ta đã có thể đứng đây nói chuyện. Hắc Sa Bang đã lộ rõ bản chất khát máu, và chúng sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích. Ta không thể mãi bị động chờ đợi.” Hắn biết, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn một cách đàng hoàng trong thế giới này, đôi khi phải chủ động đối mặt với nguy hiểm, thậm chí là tìm kiếm nó.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, bước vào. Đôi mắt ti hí của lão lướt qua Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, dừng lại ở vết thương trên vai Lâm Dịch, rồi lại nở một nụ cười đầy ẩn ý. Trong tay lão là một phong thư nhỏ, được niêm phong cẩn thận.

“Lâm công tử, ngài vừa mới khỏi nạn, đã lại suy tư việc đại sự rồi sao?” Cố lão bản đặt phong thư lên bàn, chậm rãi vuốt chòm râu bạc. “Lão phu biết, ngài muốn tìm ‘nữ hiệp’ kia, phải không?” Lão hơi cúi người, hạ giọng. “Ta có tin tức đây... Một cuộc tụ họp nhỏ ở Quán Ăn Đại Phong tối nay. Nghe nói có vài vị khách phương xa ghé qua, muốn tìm hiểu tình hình Thành Thiên Phong.” Đôi mắt lão lóe lên vẻ tinh quái. “Mà vị nữ hiệp kia, cũng có vẻ như sẽ có mặt.”

Lâm Dịch đón lấy phong thư. Nội dung bên trong không trực tiếp nhắc đến Liễu Thanh Y, nhưng những ám chỉ về “một vị khách quý có mối quan tâm đặc biệt đến trật tự giang hồ Thành Thiên Phong” thì rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn. Hắn gấp lá thư lại, ánh mắt trầm tư. "Quả nhiên." Hắn đã dự đoán được. Sự can thiệp đêm qua, cùng với những tin đồn hắn đã tung ra, đã tạo nên một sức hút không thể cưỡng lại đối với một người chính trực như Liễu Thanh Y. Nàng không thể làm ngơ trước sự hỗn loạn do Hắc Sa Bang gây ra, và cũng không thể bỏ qua những hành động "chính nghĩa" tuy nhỏ bé nhưng đầy hiệu quả mà Lâm Dịch đã dàn dựng.

"Cố lão bản, cảm ơn lão." Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn trầm ổn. "Lão phu vẫn luôn là người đáng tin cậy."

Cố lão bản cười hì hì. "Chỉ là chút tin tức vặt vãnh thôi mà, Lâm công tử. Chỉ mong Thành Thiên Phong sớm ngày yên bình, để những kẻ làm ăn như lão phu còn có đường sống." Lão nói, nhưng ánh mắt lại thể hiện sự khôn ngoan và thực dụng rõ rệt. Lão biết rõ, sự yên bình đó phải được xây dựng trên một nền tảng quyền lực mới, và Lâm Dịch chính là một trong những kẻ kiến tạo.

Sau khi Cố lão bản rời đi, Lâm Dịch quay trở lại với bản đồ. Hắn không nói gì, chỉ dùng ngón tay miết nhẹ theo những đường nét trên giấy, như đang hình dung ra từng bước đi tiếp theo. Vương Đại Trụ vẫn đứng đó, im lặng quan sát, dù trong lòng vẫn còn nhiều bất an. Hắn biết, Lâm Dịch không phải là kẻ nông nổi. Mọi quyết định của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, ẩn chứa những tính toán sâu xa mà người thường khó lòng đoán được.

"Đại Trụ, ngươi chuẩn bị đi." Cuối cùng, Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói dứt khoát. "Tối nay, chúng ta sẽ có khách." Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn âm u, nhưng trong tâm trí hắn, một ván cờ mới đã được bày ra, và hắn đã sẵn sàng đối diện với những quân cờ mang tên giang hồ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và nếu muốn có được những gì mình khao khát, ta phải tự mình giành lấy." Cơn đau từ vết thương trên vai, thay vì làm hắn nản chí, lại càng hun đúc thêm ý chí kiên cường trong hắn. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện, nhưng hắn có tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi của một người hiện đại. Đó chính là vũ khí mạnh nhất của hắn trong thế giới cổ đại khắc nghiệt này.

***

Khi màn đêm buông xuống, Quán Ăn Đại Phong đã trở nên đông đúc và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Ánh đèn dầu leo lét từ những chiếc lồng đèn treo cao rải rác khắp gian phòng chính, cùng với ánh lửa bập bùng từ nhà bếp, tạo nên một không khí ấm áp, mời gọi, xua đi phần nào cái lạnh se của đêm thu. Tiếng bát đĩa lạch cạch va vào nhau, tiếng cười nói ồn ào, tiếng cụng chén và tiếng chân người đi lại tạo thành một bản giao hưởng đặc trưng của chốn phồn hoa đô hội. Mùi thức ăn phong phú, từ vị đậm đà của thịt kho, hương thơm nồng của rượu gạo, đến mùi gia vị cay nồng và khói dầu mỡ, quện vào nhau, lấp đầy không gian.

Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ (trong vai hai khách lữ hành bình thường, ăn mặc giản dị nhưng sạch sẽ) ngồi ở một góc khuất, sát cửa sổ. Vị trí này cho phép họ quan sát phần lớn gian phòng mà không quá lộ liễu. Vương Đại Trụ cẩn thận che chắn cho Lâm Dịch, đôi mắt cảnh giác không ngừng lướt qua đám đông. Hắn vẫn còn ám ảnh bởi cuộc phục kích đêm qua, và mỗi tiếng động bất thường đều khiến hắn giật mình.

Lâm Dịch không vội vàng. Hắn gọi vài món ăn đơn giản và một bình trà, thong thả thưởng thức. Mặc dù vẻ ngoài bình thản, nhưng bên trong, bộ óc hắn đang vận hành với tốc độ cao. Hắn quan sát từng người ra vào, từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ. Hắn không tìm kiếm sự khác biệt, mà tìm kiếm sự bất thường. Trong đám đông ồn ào này, mọi người đều trông giống nhau, nhưng chỉ một ánh nhìn, một tư thế đứng, một cách cầm chén rượu, cũng có thể hé lộ thân phận thật sự của họ.

Bỗng, một bóng dáng thanh thoát lướt qua ngưỡng cửa, thu hút ánh mắt của Lâm Dịch. Đó là một nữ nhân, dáng người cao ráo, thanh thoát, khoác trên mình bộ trang phục màu xanh lam giản dị nhưng không kém phần tinh tế. Nàng bước đi nhẹ nhàng, không tạo ra quá nhiều tiếng động giữa sự ồn ào của quán ăn, nhưng lại có một khí chất đặc biệt khiến nàng nổi bật giữa đám đông giang hồ hỗn tạp. Khuôn mặt nàng được che một phần bởi tấm khăn voan mỏng, nhưng đôi mắt cương nghị, sắc bén lại lộ rõ, không ngừng quan sát mọi ngóc ngách của quán. Đó không phải là một ánh nhìn tò mò đơn thuần, mà là một ánh nhìn đầy cảnh giác và thăm dò.

"Đó là cô ta, phải không đại ca?" Vương Đại Trụ thì thầm, giọng nói gần như không thể nghe thấy giữa tiếng ồn ào, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên. Hắn đã nhận ra Liễu Thanh Y từ tấm lưng thanh thoát và khí chất đặc trưng của nàng.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, khóe môi khẽ nhếch. "Đúng là cô ấy." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc bén găm chặt vào Liễu Thanh Y. Nàng không ngồi ở một vị trí nổi bật, mà chọn một bàn gần trung tâm, nhưng lại quay lưng về phía bức tường, đảm bảo không có kẻ nào có thể tiếp cận nàng từ phía sau. Một tư thế phòng thủ điển hình của những người đã quen với hiểm nguy. "Rất cẩn trọng." Lâm Dịch thầm đánh giá.

Liễu Thanh Y gọi một bình trà và vài món ăn nhẹ, rồi ngồi đó, không vội vàng thưởng thức. Nàng chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, rồi lại tiếp tục quan sát. Ánh mắt nàng lướt qua từng bàn, từng khuôn mặt, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc ai đó. Lâm Dịch biết, nàng đang cảnh giác, nhưng cũng đang dò xét. Nàng đến đây không chỉ để ăn tối. Nàng đến đây để thu thập thông tin, và có lẽ, để tìm kiếm hắn.

Hắn cũng nhận thấy, dù khí chất của Liễu Thanh Y có phần lạnh lùng và cảnh giác, nhưng nàng không hề tỏ ra kiêu ngạo hay xa cách. Nàng hòa mình vào không khí của quán ăn, như một phần của bức tranh giang hồ này, nhưng lại có một ranh giới vô hình ngăn cách nàng với những kẻ khác. "Một người đáng tin cậy, nhưng cũng đầy bí ẩn," Lâm Dịch tự nhủ. Hắn phải tiếp cận nàng một cách khéo léo, không quá vội vàng, nhưng cũng không quá chần chừ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và hắn cần tri thức từ nàng, cũng như nàng cần thông tin từ hắn.

Lâm Dịch tiếp tục quan sát, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn hình dung lại những sự kiện đã qua, những tin đồn đã được tung ra, và cách Liễu Thanh Y đã phản ứng. Nàng không phải là một người dễ bị lừa gạt, nhưng nàng lại có một trái tim chính nghĩa, một nguyên tắc kiên định. Đó chính là điểm yếu, cũng là điểm mạnh mà Lâm Dịch muốn khai thác. Hắn muốn nàng thấy rằng, mục tiêu của hắn không chỉ là lợi ích cá nhân, mà là một sự ổn định, một trật tự mới cho Thành Thiên Phong, điều mà nàng cũng đang khao khát.

Hắn biết, việc chủ động tiếp cận một nhân vật giang hồ như Liễu Thanh Y có rất nhiều rủi ro. Nàng có thể hoài nghi, có thể từ chối, thậm chí có thể coi hắn là một kẻ âm mưu. Nhưng Lâm Dịch không còn lựa chọn nào khác. Hắc Sa Bang đã trở nên quá liều lĩnh. Quan Đại Nhân bất lực. Thành Thiên Phong đang trên bờ vực của sự hỗn loạn. Hắn cần một đồng minh mạnh mẽ, một cây cầu nối với thế giới giang hồ, để có thể đối phó với những thách thức ngày càng lớn. Hắn đã từng là một kẻ bị động, nay hắn phải trở thành kẻ chủ động.

***

Sau một thời gian quan sát đủ lâu, khi cảm thấy đã nắm bắt được đủ thông tin và thời cơ đã chín muồi, Lâm Dịch khẽ gật đầu với Vương Đại Trụ. Hắn đứng dậy, bước đi chậm rãi, không quá đột ngột, cũng không quá do dự, tiến về phía bàn của Liễu Thanh Y. Vương Đại Trụ vẫn ngồi tại chỗ, ánh mắt cảnh giác dõi theo từng bước đi của Lâm Dịch, tay hắn siết chặt cán dao giấu trong áo.

Lâm Dịch dừng lại cách bàn của Liễu Thanh Y vài bước. Hắn không nói ngay, mà để nàng tự nhận ra sự hiện diện của mình. Ánh mắt nàng, vốn đang lướt qua một góc khác của quán, bỗng khựng lại, rồi từ từ quay về phía Lâm Dịch. Đôi mắt cương nghị ấy sắc lẹm như kiếm, thăm dò hắn từ đầu đến chân, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không một chút dao động. Thân hình gầy gò của hắn, cùng với vết thương trên vai, không hề làm giảm đi khí chất kiên cường và sự tự tin toát ra từ hắn.

Cuối cùng, Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm lắng, đủ nghe giữa tiếng ồn ào của quán ăn. Hắn không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề bằng một câu nói đầy ẩn ý, ám chỉ đến sự kiện đêm qua. “Đêm qua, Thành Thiên Phong có gió lớn, và một hòn đá nhỏ đã cứu mạng một người... Liễu tiểu thư, có lẽ cô biết rõ hơn ai hết về ‘hòn đá’ đó?” Hắn không hỏi, mà là khẳng định, một cách lịch sự nhưng đầy dứt khoát.

Liễu Thanh Y khẽ nhíu mày, tấm khăn voan mỏng khẽ bay trong hơi thở của nàng. Nàng không trả lời ngay, chỉ chậm rãi đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động rất nhỏ giữa sự ồn ào. Đôi mắt nàng vẫn găm chặt vào Lâm Dịch, như đang cố gắng đọc vị hắn. Nàng đã dự đoán được cuộc gặp gỡ này, nhưng cách hắn tiếp cận lại khiến nàng bất ngờ. Hắn không hề né tránh, không hề giả vờ, mà đi thẳng vào trọng tâm, thể hiện sự thông minh và dũng cảm vượt xa một thiếu niên bình thường.

“Ngươi... Lâm công tử?” Cuối cùng, nàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng cũng mang theo sự lạnh lùng. Nàng đã biết tên hắn, điều đó không khiến Lâm Dịch ngạc nhiên. “Ngươi thật sự gan dạ hơn ta tưởng. Ngươi muốn gì?” Câu hỏi của nàng trực tiếp và đầy thử thách, chứa đựng cả sự tò mò lẫn cảnh giác.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. “Ta muốn một Thành Thiên Phong yên bình, nơi những người làm ăn chân chính không phải lo sợ bị Hắc Sa Bang cướp bóc. Ta muốn một nơi mà những kẻ yếu thế không bị chèn ép, và những kẻ có dã tâm không thể tự tung tự tác.” Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Liễu Thanh Y. “Ta nghĩ, mục đích của chúng ta không quá khác biệt, Liễu tiểu thư.”

Nàng im lặng, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn. Lâm Dịch có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự thăm dò lẫn nhau giữa hai con người. Hắn biết, nàng đang đánh giá hắn, đang cân nhắc từng lời hắn nói. Nàng không phải là người dễ dàng tin tưởng, đặc biệt là trong thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy và âm mưu này. Nhưng hắn cũng biết, nàng là người chính trực, và chính nghĩa là điều mà hắn đang lợi dụng.

“Những gì ngươi làm... không giống với một thương nhân bình thường.” Liễu Thanh Y nói, giọng điệu có chút suy tư. “Ngươi dùng mưu kế, dùng tin đồn, dùng cả tính mạng của chính mình để đối đầu với Hắc Sa Bang. Một thương nhân chân chính sẽ tìm cách tránh xa phiền phức, không phải tự mình lao vào.”

“Một thương nhân chân chính cũng sẽ không chịu đựng sự áp bức mãi mãi, Liễu tiểu thư.” Lâm Dịch đáp lại, giọng điệu kiên định. “Huống hồ, ta không phải là một thương nhân đơn thuần. Ta là người của Thành Thiên Phong, ta có gia đình, có bằng hữu ở đây. Nếu Thành Thiên Phong chìm trong hỗn loạn, ta cũng không thể đứng ngoài.” Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén. “Huống hồ, ta không có thiên phú tu luyện như các vị, ta không có sức mạnh để một kiếm dẹp tan mọi bất công. Tri thức và mưu lược là vũ khí duy nhất của ta. Và ta tin rằng, đó cũng là một loại sức mạnh, thậm chí còn hiệu quả hơn trong việc lung lay một thế lực đã mục ruỗng từ bên trong.”

Liễu Thanh Y hơi nheo mắt, có vẻ bất ngờ trước sự thẳng thắn của hắn. Nàng đã nhìn thấy sự khác biệt trong con người Lâm Dịch, nhưng chưa bao giờ nghe hắn bày tỏ rõ ràng đến vậy. Nàng là người giang hồ, quen với những lời hoa mỹ và những ý đồ ẩn giấu. Sự trực tiếp của Lâm Dịch, kèm theo những lý lẽ vững chắc, lại khiến nàng phải suy nghĩ. Nàng hiểu rằng, hắn đang nói thật. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, hắn chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng mọi giá, bằng mọi cách.

“Mục đích của ngươi là gì khi tìm đến ta?” Nàng hỏi tiếp, giọng điệu đã dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác.

Lâm Dịch không chút do dự. “Ta cần một đồng minh. Một người có đủ sức mạnh và uy tín trong giang hồ để cùng ta đối phó với Hắc Sa Bang. Một người có cùng chí hướng, muốn thấy Thành Thiên Phong trở lại yên bình, nhưng không phải là kiểu yên bình giả tạo dưới sự thống trị của những kẻ độc ác.” Hắn biết, đây là một lời đề nghị liều lĩnh, nhưng cũng là một cơ hội không thể bỏ qua. “Ta biết, Liễu tiểu thư là người chính trực, không chấp nhận cái ác. Và ta tin rằng, cô cũng đã nhận ra sự mục ruỗng của Thành Thiên Phong, không chỉ từ Hắc Sa Bang, mà còn từ những kẻ quan lại chỉ biết đến lợi ích riêng.”

Liễu Thanh Y nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, như thể muốn nhìn sâu vào tâm hồn hắn. Nàng thấy ở đó sự kiên cường, sự lý trí, và cả một chút mệt mỏi từ những gánh nặng. Nàng đã từng nghe những tin đồn về "kẻ bí ẩn" đã khuấy đảo Thành Thiên Phong, đã nhìn thấy những hành động nhỏ bé nhưng đầy hiệu quả của hắn. Nàng cũng đã tận mắt chứng kiến sự liều lĩnh của hắn khi đối mặt với Hắc Sa Bang, và sự thông minh của hắn trong việc thoát hiểm. Cuộc nói chuyện này, những lời lẽ của hắn, đã phần nào xác nhận những suy đoán của nàng.

“Ngươi... có vẻ đã tìm hiểu rất kỹ về ta.” Nàng nói, có chút bất ngờ.

“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.” Lâm Dịch đáp, giọng điệu bình thản. “Đó là nguyên tắc cơ bản trong mọi cuộc chiến, dù là trên thương trường hay trên giang hồ. Ta không muốn đối đầu với cô, Liễu tiểu thư. Ta muốn hợp tác.”

Cả quán ăn vẫn ồn ào xung quanh, nhưng đối với Lâm Dịch và Liễu Thanh Y, dường như mọi âm thanh đều biến mất. Chỉ còn lại ánh mắt của họ, trao đổi những suy nghĩ và ý đồ mà không cần quá nhiều lời nói. Liễu Thanh Y đã giúp hắn đêm qua, điều đó cho thấy nàng đã có thiện cảm nhất định. Giờ đây, hắn đã trực tiếp đối diện nàng, đặt cược tất cả vào cuộc gặp gỡ này. Hắn không biết nàng sẽ phản ứng thế nào, nhưng hắn tin vào khả năng của mình, tin vào lý lẽ mà hắn đưa ra. Ván cờ lớn này vừa mới bắt đầu, và quân cờ quan trọng nhất đã được đặt lên bàn. Cuộc gặp gỡ này sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ phức tạp, đầy thử thách, nhưng cũng đầy hứa hẹn, mở ra cánh cửa để Lâm Dịch thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ, vượt ra ngoài giới hạn của một thương nhân.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free