Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 379: Cạm Bẫy Đêm Đen: Âm Thầm Chạm Trán

Gió đêm lùa qua những ngõ hẻm tối tăm của Thành Thiên Phong, mang theo hơi lạnh buốt và mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường phủ rêu phong, lẫn với chút hương vị khó chịu từ những góc khuất ứ đọng rác thải. Trăng lưỡi liềm mờ nhạt lơ lửng trên nền trời đen thẳm, chỉ đủ rải rác những vệt sáng leo lét, khiến bóng đêm càng thêm dày đặc và bí ẩn. Tiếng bước chân vội vã của Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vang lên đều đặn trên nền đá xanh lởm chởm, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ của con hẻm. Họ vừa kiểm tra xong một kho hàng mới, nơi cất giữ những vật liệu quý giá mà thương hội của Lâm Dịch vừa nhập về, và đang chọn một con đường tắt để trở về Quán Trọ Lạc Nguyệt.

Lâm Dịch đi trước, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì công việc và lo toan, nhưng bước chân vẫn vững vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng bóng tối, từng khe tường, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào. Kinh nghiệm sinh tồn đã dạy hắn rằng, trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy như Đại Hạ, sự cảnh giác không bao giờ là thừa thãi. Hắn cảm nhận được một luồng không khí khác lạ, một sự im lặng bất thường bao trùm con hẻm vốn dĩ đã vắng vẻ. Tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ khu dân cư dường như cũng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người này. Hắn khẽ nhíu mày, trực giác mách bảo có điều gì đó không ổn.

"Đại Trụ, Nhị Cẩu," hắn khẽ gọi, giọng nói trầm thấp, đủ để hai người phía sau nghe thấy. "Cẩn thận một chút."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gật đầu nặng nề. Tay hắn đã vô thức đặt lên cán búa lớn đeo bên hông. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đôi mắt sáng liên tục đảo quanh, vẻ mặt có chút ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. "Đại ca, hình như... có gì đó không đúng." Hắn thì thầm, tiếng nói như bị nuốt chửng bởi màn đêm.

Lời Trần Nhị Cẩu vừa dứt, một tiếng huýt gió sắc lạnh xé toang màn đêm. Ngay lập tức, hàng chục bóng đen từ hai phía hẻm, từ trên mái nhà và từ những ngách nhỏ chật hẹp đổ ập xuống, bao vây lấy ba người Lâm Dịch. Đám người này ăn mặc thô kệch, cầm đủ loại vũ khí thô sơ như đao, gậy, xích sắt, ánh mắt hung tợn, lộ rõ sát khí. Mùi máu tanh và mồ hôi của chúng xộc thẳng vào mũi Lâm Dịch, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của con hẻm, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó chịu.

Lâm Dịch không hề tỏ ra bất ngờ. Hắn đã biết Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên. Sự kiện ở quảng trường hôm trước đã khiến chúng mất mặt và thiệt hại không nhỏ, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa chắc chắn đang sôi sục lửa giận. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc trả đũa, nhưng không ngờ chúng lại liều lĩnh và trực tiếp đến vậy. "Quả nhiên là chúng... Nhanh hơn mình nghĩ." Hắn thầm nghĩ, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh đến lạ thường. Trong đầu hắn, hàng loạt phương án đối phó đã bắt đầu được vạch ra.

Từ giữa vòng vây, một thân hình to lớn, vạm vỡ bước ra. Đó chính là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, dưới ánh trăng mờ càng thêm vẻ đáng sợ. Hắn ta cầm một cây đại đao to bản, ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Lâm Dịch.

"Lâm Dịch, ngươi cũng có ngày hôm nay!" Giọng Thủ Lĩnh gằn lên, vang vọng trong con hẻm hẹp, đầy vẻ hăm dọa và căm phẫn. "Dám vạch mặt Hắc Sa Bang ta, dám khiến huynh đệ ta mất mặt, hôm nay ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi đây!" Hắn ta vung đại đao lên, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh trăng, như một lời tuyên án tử hình.

"Thủ Lĩnh, không cần nói nhiều với loại tiểu tử này! Để A Cường ta phế hắn!" A Cường, kẻ tay sai hung hăng với vẻ mặt dữ tợn, tiến lên, vung đao chém thẳng vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch không nói một lời, hắn chỉ liếc mắt ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. Hắn không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có trí óc, có khả năng quan sát và thích nghi vượt trội. Hắn sẽ không buông xuôi. Vương Đại Trụ gầm lên một tiếng, rút chiếc búa nặng trịch ra, đứng chắn trước Lâm Dịch như một bức tường thành. Trần Nhị Cẩu đã nhanh chóng lùi lại một bước, rút ra hai con dao găm nhỏ, sẵn sàng chiến đấu. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, như một sợi dây đàn bị kéo căng tột độ, chỉ chờ một cú chạm nhẹ là sẽ đứt. Cuộc đối đầu sinh tử đã chính thức bắt đầu.

***

Tiếng vũ khí va chạm chan chát vang vọng trong con hẻm tối, xé toang sự tĩnh mịch, thay vào đó là thứ âm thanh hỗn loạn của cuộc chiến sinh tử. Tiếng la hét giận dữ của bọn côn đồ Hắc Sa Bang, tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương, tiếng bước chân dồn dập dội lên từ con hẻm hẹp, tất cả trộn lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nhẹ đã bắt đầu lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi, bụi bặm và sự sợ hãi.

Vương Đại Trụ, với sức vóc hơn người, chiến đấu như một con mãnh thú. Chiếc búa nặng trịch của hắn vung lên, hạ xuống, tạo ra những tiếng "rầm rầm" vang động, đẩy lùi từng đợt tấn công của đám tay sai Hắc Sa Bang. Hắn đứng vững như một ngọn núi, thân mình vạm vỡ che chắn cho Lâm Dịch. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu, và vết sẹo nhỏ trên má dường như cũng đang co giật theo từng nhịp thở dốc. Hắn không nói nhiều, chỉ gầm gừ, quyết tâm bảo vệ Lâm Dịch bằng mọi giá. Mỗi khi một tên tay sai xông đến quá gần, hắn lại vung búa hất văng, tạo ra những khoảng trống tạm thời.

Trần Nhị Cẩu thì khác. Hắn nhanh nhẹn như một con chồn, lách mình qua những kẽ hở, hai con dao găm trong tay xoay vòng điêu luyện. Hắn không đối đầu trực diện, mà tập trung vào việc gây rối loạn đội hình đối phương, chớp lấy cơ hội tấn công vào những điểm yếu chí mạng như cổ tay, bắp chân, khiến bọn tay sai Hắc Sa Bang loạng choạng, mất phương hướng. Dù đôi khi có chút bốc đồng, nhưng hắn tuyệt đối tuân theo những chỉ dẫn bằng ánh mắt, bằng cử chỉ nhỏ nhặt nhất từ Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – câu nói cửa miệng của hắn giờ đây được thể hiện rõ ràng qua từng hành động linh hoạt và đầy hiệu quả.

Lâm Dịch, không có sức mạnh hay tốc độ như hai người bạn của mình, lại là bộ não của cuộc chiến. Hắn liên tục quan sát, đánh giá tình hình, và đưa ra những chỉ dẫn kịp thời. "Đại Trụ, bên trái!" "Nhị Cẩu, phía sau!" Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, không một chút hoảng loạn, dù hắn đang đối mặt với nguy hiểm cận kề. Hắn tự mình rút ra một con dao găm nhỏ, không phải để tấn công, mà để phòng thủ. Hắn né tránh những đòn chí mạng bằng sự nhanh nhẹn và phản xạ đáng kinh ngạc, đôi khi còn lợi dụng sức tấn công của đối thủ để tạo đà lách mình sang bên, giữ cho mình không bị kẹt cứng giữa vòng vây. Mỗi lần thoát hiểm trong gang tấc, hắn lại thu thập thêm thông tin về cách bọn Hắc Sa Bang tấn công, về điểm yếu trong đội hình của chúng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và A Cường liên tục thúc giục đám tay sai, đích thân tham gia vào cuộc chiến, càng khiến áp lực lên ba người Lâm Dịch tăng gấp bội. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vung đại đao, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh khủng khiếp, tạo ra những luồng gió rít lạnh gáy. A Cường thì hung hăng hơn, liên tục gào thét, chỉ huy những tên tay sai khác dồn ép Lâm Dịch và đồng bọn vào một góc chết.

"Giết hết! Đừng để một đứa nào chạy thoát!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, ánh mắt hắn ta dán chặt vào Lâm Dịch, như muốn xé xác hắn ra làm trăm mảnh. Hắn không quan tâm đến Vương Đại Trụ hay Trần Nhị Cẩu, mục tiêu duy nhất của hắn chính là kẻ đã dám công khai bôi nhọ danh tiếng của Hắc Sa Bang.

"Đại ca, tên Lâm Dịch này quả thực khó nhằn!" A Cường vừa né một nhát dao của Trần Nhị Cẩu, vừa thét lên. Hắn ta đã thấy Lâm Dịch chỉ dùng một con dao găm nhỏ bé để phòng thủ, nhưng lại tránh né một cách điêu luyện, không hề lộ ra một sơ hở nào.

Vương Đại Trụ đã bắt đầu thở dốc, những vết xước nhỏ xuất hiện trên cánh tay và vai hắn. Trần Nhị Cẩu cũng đã bị dồn vào thế khó, tốc độ nhanh nhẹn của hắn không còn đủ để bù đắp cho sự chênh lệch về số lượng. Lâm Dịch cảm thấy rõ ràng áp lực đang đè nặng lên mình. Hắn biết, họ không thể cầm cự được bao lâu nữa. Dù hắn đã tính toán mọi khả năng, nhưng sự hung hãn và số lượng áp đảo của Hắc Sa Bang vẫn vượt quá dự đoán.

"Chết tiệt, chúng quá đông. Cần một cơ hội để thoát thân..." Lâm Dịch nghiến răng. Ánh mắt hắn lướt qua những bức tường cao, những mái nhà lụp xụp, tìm kiếm một lối thoát, một điểm yếu nào đó. Hắn không cam tâm chết ở một nơi như thế này, không phải khi hắn còn những người cần bảo vệ, những kế hoạch cần thực hiện. Cảm giác tuyệt vọng bắt đầu len lỏi, nhưng hắn nhanh chóng dập tắt nó. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở bản thân. Hắn cần một ý tưởng, một kế sách, ngay lập tức. Nhưng dường như mọi lối thoát đều đã bị chặn đứng, và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang dần tiến lại gần, cây đại đao to bản giơ cao, sẵn sàng kết liễu hắn.

***

Khi Lâm Dịch gần như bị Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa dồn vào đường cùng, lưng hắn chạm vào bức tường lạnh lẽo, và cây đại đao của Thủ Lĩnh chỉ còn cách đầu hắn một gang tay, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra, thay đổi hoàn toàn cục diện.

Một tiếng "vút" nhẹ xé gió, không phải từ phía Lâm Dịch, mà từ trên cao, từ một mái nhà lợp ngói âm dương phủ đầy rêu phong gần đó. Kế theo là tiếng "bộp" khô khốc khi một vật thể cứng, nặng, va vào đầu một tên tay sai Hắc Sa Bang đang hùng hổ lao tới. Tên đó chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, đã thấy trời đất quay cuồng, một tiếng "ầm" vang lên khi hắn ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Tiếng la hét của Hắc Sa Bang đột nhiên bị cắt ngang bởi sự ngỡ ngàng, bối rối.

Lâm Dịch, ngay cả trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, cũng không bỏ lỡ chi tiết nhỏ nhất. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, nhanh chóng quét qua hiện trường. Hắn không nhìn thấy bất kỳ ai, nhưng cảm nhận được một luồng gió nhẹ lướt qua rất nhanh, cùng với một mùi khói nhẹ thoang thoảng, giống như mùi của một loại thuốc nổ nhỏ hoặc một loại vật liệu cháy âm ỉ nào đó vừa được sử dụng để tạo ra hiệu ứng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, đang định tung đòn kết liễu, khựng lại. Hắn ta giật mình quay phắt lại, ánh mắt đỏ ngầu quét qua bóng tối. "Ai! Kẻ nào dám phá hỏng chuyện tốt của Hắc Sa Bang ta?!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ và cảnh giác. Các tay sai khác cũng ngừng tấn công, bắt đầu hoảng loạn tìm kiếm kẻ vừa can thiệp. Sự hung hăng lúc nãy giờ đã bị thay thế bằng sự bối rối và sợ hãi trước một kẻ thù vô hình.

Lâm Dịch biết đây chính là cơ hội. Một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Cơ hội!" Hắn thầm reo trong lòng. Kẻ ra tay này rõ ràng là có chủ ý, và thủ pháp vô cùng tinh diệu, không trực tiếp lộ diện mà chỉ tạo ra sự hỗn loạn cần thiết. Hắn không cần biết kẻ đó là ai, mục đích là gì, chỉ cần nắm lấy khoảnh khắc vàng này.

Hắn nhanh chóng ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bằng một ánh mắt, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra. Vương Đại Trụ, dù còn đang thở dốc, cũng ngay lập tức hiểu ý. Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, vung búa tạo ra một khoảng trống lớn, đẩy lùi vài tên tay sai đang tiến đến gần. Trần Nhị Cẩu, vốn nhanh nhẹn, đã lách mình qua kẽ hở đó như một cái bóng, và Lâm Dịch ngay lập tức theo sau, động tác dứt khoát và nhanh nhẹn hơn bao giờ hết.

Lợi dụng sự phân tán của kẻ địch, ba người họ như những con cá trạch thoát khỏi lưới, lao vào một con hẻm nhỏ khác, chật hẹp và tối tăm hơn, biến mất vào bóng tối Thành Thiên Phong trong chớp mắt. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gào thét, ra lệnh đuổi theo, nhưng đã quá muộn. Ba cái bóng đã hòa vào màn đêm, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe nhà và mùi máu tanh nhàn nhạt, cùng với sự tức giận tột độ của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khi hắn biết mình đã để con mồi vuột mất.

***

Tiếng thở dốc nặng nề của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vang lên đều đều trong căn nhà kho cũ kỹ, ẩm thấp của thương hội, nơi Lâm Dịch đã bí mật chuẩn bị làm nơi ẩn náu khẩn cấp. Mùi thảo dược thoang thoảng, trộn lẫn với mùi máu khô trên quần áo và khói đèn dầu le lói, tạo nên một không khí vừa căng thẳng vừa pha chút bình yên sau cơn bão. Bạch Vân Nhi, với vẻ mặt lo lắng, đang cẩn thận băng bó vết thương cho Vương Đại Trụ, người có nhiều vết xước và một vết chém khá sâu ở bắp tay. Trần Nhị Cẩu thì chỉ bị vài vết bầm tím, nhưng vẻ mặt vẫn còn tái nhợt vì sợ hãi và mệt mỏi.

Lâm Dịch ngồi xuống một chiếc thùng gỗ cũ, tự mình kiểm tra vết thương. Hắn chỉ bị vài vết xây xát nhẹ, nhưng tâm trí hắn vẫn còn quay cuồng với những gì vừa xảy ra. Cảm giác đau nhức từ những va chạm vật lý không thấm vào đâu so với những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu hắn. Hắn biết mình vừa thoát chết trong gang tấc, và hắn cũng biết, sự can thiệp bí ẩn đó không phải là ngẫu nhiên.

"Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người thấy thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm lắng, ánh mắt vẫn còn trầm tư. "Kẻ ra tay giúp đỡ, các ngươi có nhìn thấy bóng dáng ai không? Hay bất kỳ dấu hiệu nào?" Hắn cần thêm thông tin, dù là nhỏ nhất.

Vương Đại Trụ khẽ rên lên khi Bạch Vân Nhi siết chặt dải băng. "Quá nhanh, Lâm ca. Chỉ thấy một bóng đen lướt qua như gió, nhưng thủ pháp rất tinh diệu. Hòn đá đó... nó không chỉ ném trúng, mà còn có lực rất mạnh, hạ gục tên kia ngay lập tức." Hắn thở hắt ra, cố gắng trấn tĩnh. "Chắc chắn không phải là một người bình thường. Người đó... rất mạnh."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn còn chút hoảng sợ nhưng cũng đầy vẻ tò mò. "Đúng vậy, Đại ca! Em cũng chỉ thấy một cái bóng vụt qua. Nhưng mà... lúc Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang gào thét, em nghe thấy một tiếng động rất nhỏ, như là tiếng kim loại cọ vào nhau, rồi có một mùi khói rất lạ... Em không chắc lắm, nhưng... chẳng lẽ là nàng ta?" Hắn ngừng lại, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy ẩn ý. "Liễu Thanh Y?"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. "Có lẽ vậy." Hắn đã nghi ngờ ngay từ đầu. Ai có thể ra tay đúng lúc như vậy, lại còn với thủ pháp tinh tế, không muốn lộ diện nhưng vẫn đủ để tạo ra cơ hội? Ai lại đang chú ý đến hắn và Hắc Sa Bang đến mức có thể can thiệp vào một cuộc phục kích đêm khuya như thế này? Chỉ có một cái tên hiện lên trong đầu hắn, và đó chính là Liễu Thanh Y. "Ván cờ này, càng ngày càng thú vị rồi." Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện trên môi.

Nội tâm Lâm Dịch bắt đầu vận hành nhanh chóng. Cuộc phục kích này, tuy nguy hiểm, nhưng lại xác nhận một điều: Liễu Thanh Y đã thực sự bắt đầu chú ý đến hắn, và có vẻ như nàng đã sẵn sàng hành động. Sự can thiệp gián tiếp này chính là tín hiệu. Hắn đã lợi dụng những tin đồn, những hành động "chính nghĩa" của mình để thu hút sự chú ý của nàng, và giờ đây, nàng đã đáp lại. Hắn không khỏi cảm thấy một chút băn khoăn về việc lợi dụng một người chính trực như nàng, nhưng trong thế giới này, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và "thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn cần nàng, để đối phó với Hắc Sa Bang, để mở rộng tầm ảnh hưởng, và để bảo vệ những người đi theo hắn. Đây không phải là sự ích kỷ, mà là sự thực dụng cần thiết.

Hắn cũng nhận ra một điều đáng lo ngại. Hắc Sa Bang sẽ không ngừng lại sau thất bại này. Chúng sẽ trở nên liều lĩnh và nguy hiểm hơn trong các hành động trả thù tiếp theo. Nếu hắn muốn đứng vững ở Thành Thiên Phong, hắn không thể chỉ dựa vào sức mình và vài người bạn. Hắn cần nhiều đồng minh hơn, cần thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ, vào những mạng lưới quyền lực ngầm.

"Vân Nhi, cảm ơn cô." Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, giọng nói dịu dàng hơn. "Cô và mọi người nghỉ ngơi đi. Sáng mai, chúng ta còn nhiều việc phải làm."

Bạch Vân Nhi nhìn hắn, ánh mắt đầy sự lo lắng và ngưỡng mộ. Nàng biết, sau đêm nay, Lâm Dịch sẽ không còn là người của những âm mưu nhỏ lẻ nữa. Hắn sẽ bước chân vào một ván cờ lớn hơn, nguy hiểm hơn.

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi ánh trăng mờ đã bắt đầu lặn dần, nhường chỗ cho rạng đông. Hắn biết, đã đến lúc phải gặp mặt Liễu Thanh Y. Cuộc săn đuổi đã bắt đầu, và hắn, từ một con mồi, đã sẵn sàng trở thành một kẻ thợ săn. Hoặc ít nhất, là một người chơi ngang hàng, sẵn sàng đặt cược tất cả vào ván cờ lớn này. Cuộc gặp gỡ giữa hắn và Liễu Thanh Y không còn là một lựa chọn, mà là một tất yếu. Và hắn, đã sẵn sàng đối mặt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free