Lạc thế chi nhân - Chương 378: Bắt Đầu Lay Động: Lưới Nhện Giăng Tìm Thanh Y
Đêm đã về khuya, gió từ ngoài cửa sổ khe khẽ lùa vào, mang theo chút hơi lạnh của màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong căn phòng kín đáo tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí lại đặc quánh bởi sự căng thẳng và tính toán. Ánh nến vàng vọt nhảy nhót trên bàn trà, hắt bóng những chiếc chén sứ trắng ngà và một tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng. Tấm bản đồ được Lâm Dịch cẩn thận đánh dấu bằng những nét mực đỏ và xanh, chỉ rõ những điểm nóng, những tuyến đường huyết mạch, và cả những hang ổ được cho là của Hắc Sa Bang.
Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, lướt qua nàng rồi dừng lại ở Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đang đứng trang nghiêm bên cạnh. Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao dưới ánh nến, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một ngọn lửa ý chí và sự từng trải không thể che giấu. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán càng khiến khuôn mặt thanh tú c���a hắn thêm vẻ trầm tư. Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp tinh thần thêm tỉnh táo.
“Hắc Sa Bang sau cú đánh vừa rồi sẽ không ngồi yên,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, từng chữ thoát ra đều mang sức nặng của sự suy tính kỹ lưỡng. Hắn đặt chén trà xuống, tạo nên một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. “Chúng sẽ tìm cách trả đũa, nhưng cũng sẽ cẩn trọng hơn. Đó là cơ hội của chúng ta.”
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, vẻ mặt vẫn còn vương chút lo lắng. "Nhưng nếu chúng ta tiếp tục khiêu khích, e rằng sẽ đẩy Thành Thiên Phong vào hỗn loạn lớn hơn. Liễu Thanh Y liệu có ra mặt không?" Nàng biết Lâm Dịch đang giăng một cái bẫy, nhưng cái bẫy này liệu có kéo theo những hệ lụy không thể kiểm soát? Nàng đã chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn ở quảng trường hôm qua, sự phẫn nộ của dân chúng và cả sự tàn bạo của Hắc Sa Bang khi bị dồn vào chân tường. Nàng không muốn những người dân vô tội phải chịu thêm khổ sở.
Lâm Dịch hơi nhếch môi, nụ cười nhạt mang đầy ẩn ý. "Cô ta sẽ ra mặt. Nhưng chúng ta cần một lý do, một sợi dây liên kết. Không phải là sự tình cờ, mà là một sự sắp đặt hoàn hảo." Hắn đưa ngón tay gầy guộc chỉ vào bản đồ, nhấn nhá vào vài điểm đã được đánh dấu. "Nhị Cẩu, Đại Trụ, các ngươi cần làm theo kế hoạch đã định. Tập trung vào những nơi Hắc Sa Bang nhắm đến sau cùng, những nơi yếu thế nhất, nhưng không trực tiếp đối đầu. Chỉ cần 'tạo cơ hội'."
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, lập tức vỗ ngực, giọng nói đầy nhiệt huyết. "Vâng, Đại ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ làm cho thật khéo, không để ai nghi ngờ!" Hắn luôn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, dù đôi khi không hoàn toàn hiểu hết những mưu kế phức tạp của "Đại ca". Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt kiên định. "Yên tâm đi Đại ca, cứ giao cho bọn ta!"
Lâm Dịch nhìn hai thuộc hạ trung thành, trong lòng không khỏi cảm thấy chút chua xót. Hắn đang lợi dụng sự tin tưởng và lòng trung thành của họ để thực hiện kế hoạch của mình, một kế hoạch đầy rủi ro và đòi hỏi sự tinh vi. Nhưng hắn tin rằng đây là con đường duy nhất để bảo vệ những người xung quanh, để tạo ra một môi trường sống tốt đẹp hơn trong cái thế giới đầy rẫy bất công này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "và đôi khi, tri thức đó phải được dùng để thao túng."
Hắn tiếp tục phân tích, chỉ rõ từng ngóc ngách, từng con hẻm, từng quán trọ nhỏ nơi Hắc Sa Bang có thể ẩn nấp hoặc ra tay. "Chúng ta không thể để chúng tìm thấy một mục tiêu rõ ràng để trả đũa. Hơn nữa, chúng ta cần phải đẩy chúng vào thế bị động, khiến chúng phải hoài nghi lẫn nhau. Các ngươi hãy nhớ kỹ, không phải là đối đầu, mà là phá hoại sự phối hợp của chúng. Tạo ra những sự cố nhỏ, những mất mát không lớn nhưng đủ để gây hoang mang. Cụ thể, ta muốn các ngươi tập trung vào việc ngăn chặn những phi vụ làm ăn bẩn thỉu của chúng, những chuyến hàng lậu, những cuộc đánh đập dân nghèo. Nhưng đừng tự mình ra mặt. Hãy dùng những người dân bị áp bức, những kẻ yếu thế. Hãy 'tiết lộ' thông tin một cách bí mật, để họ tự đứng lên hoặc tìm kiếm sự giúp đỡ."
Bạch Vân Nhi lắng nghe từng lời của Lâm Dịch, nàng hiểu rằng hắn đang muốn biến những hành động lẻ tẻ, tưởng chừng như vô hại này thành một làn sóng ngầm, bào mòn sự tự tin và quyền lực của Hắc Sa Bang từ bên trong. Nàng cũng nhận ra sự phức tạp trong kế hoạch của hắn. "Nếu Hắc Sa Bang phát hiện ra chúng ta đang giật dây, e rằng hậu quả sẽ khôn lường."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đó là lý do chúng ta cần phải hành động kín đáo. Và đó cũng là lý do Cố lão bản sẽ đóng vai trò quan trọng." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Em hãy chuẩn bị một số lượng nhỏ bạc, đủ để hỗ trợ những gia đình bị Hắc Sa Bang áp bức. Không cần quá nhiều, chỉ cần đủ để họ cảm thấy có một tia hy vọng. Và quan trọng nhất, hãy để những hành động đó diễn ra một cách 'ngẫu nhiên', như thể là sự giúp đỡ của những kẻ giang hồ chính nghĩa, hoặc những người lạ mặt hào hiệp."
Trong thâm tâm Lâm Dịch, hắn đang đấu tranh với chính mình. Hắn không thích sự thao túng, không thích việc biến con người thành những quân cờ trong ván cờ sinh tử. Nhưng ở thế giới này, nơi quyền lực và bạo lực ngự trị, đôi khi không có lựa chọn nào khác. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Và nếu muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những người mình yêu thương, thì phải học cách vẽ nên quy tắc của riêng mình." Hắn nhớ lại những lời đồn về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành', về sự suy tàn của Đại Hạ, những tin tức về chiến loạn biên giới, nạn đói và dịch bệnh. Tất cả đều là những tín hiệu cho thấy một kỷ nguyên hỗn loạn đang đến. Hắn không thể ngồi yên. Hắc Sa Bang chỉ là một khối u nhọt nhỏ trong một cơ thể đã mục ruỗng, nhưng việc loại bỏ nó sẽ là bước đệm để hắn chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.
"Ngoài ra," Lâm Dịch nói tiếp, "hãy bắt đầu lan truyền một số tin đồn về những hành động 'lạ' của Hắc Sa Bang. Chẳng hạn như việc chúng đột nhiên bỏ qua một số khu vực, hoặc những kẻ cầm đầu có vẻ bất đồng quan điểm. Những tin đồn này sẽ khiến nội bộ chúng nghi kỵ lẫn nhau. Và đừng quên, Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ sẽ trở nên dữ dội hơn. Chúng ta cần phải nắm bắt được những thông tin đó để điều chỉnh kế hoạch."
Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt đã được thay thế bằng một tia quyết tâm. Nàng hiểu gánh nặng trên vai Lâm Dịch. Nàng tin tưởng vào sự tính toán của hắn. "Em sẽ sắp xếp mọi thứ. Cố lão bản cũng đã sẵn sàng."
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Màn đêm bao trùm Thành Thiên Phong, chỉ có ánh trăng bạc rắc xuống những mái ngói cũ kỹ. Tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một âm thanh ai oán. "Đêm nay, Hắc Sa Bang sẽ bắt đầu nếm trải cảm giác bị săn đuổi. Và Liễu Thanh Y, nàng sẽ là người nhìn thấy rõ nhất." Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. "Chúng ta phải tạo ra một sân khấu hoàn hảo cho nàng."
***
Giữa trưa, ánh n��ng ấm áp trải đều khắp Thành Thiên Phong, đậu lại trên những mái ngói rêu phong và con đường lát đá. Quán trà của Cố lão bản, như thường lệ, tấp nập khách khứa ra vào. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nước trà chảy rót, tiếng cười đùa vang vọng khắp không gian ấm cúng. Mùi hương trà thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng tạo nên một bầu không khí sống động và thân mật, nơi tin tức được trao đổi tự do như những dòng nước trà nóng hổi.
Cố lão bản, với thân hình tròn trịa và khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười, ngồi ở một góc quen thuộc, chiếc quạt nan phe phẩy nhẹ nhàng trên tay. Đôi mắt ti hí của ông ta ánh lên vẻ tinh ranh, lướt qua từng vị khách đang say sưa với câu chuyện của mình. Ông ta không vội vã, chỉ nhấp từng ngụm trà sen, lắng nghe một lúc, rồi mới từ tốn cất lời, giọng nói khàn khàn nhưng đầy truyền cảm.
"Ai chà, các vị có biết không, mấy ngày nay, Hắc Sa Bang có vẻ chùn tay rồi. Nghe đồn là có 'vị hảo hán' nào đó ngầm ra tay, chuyên giúp đỡ những kẻ yếu thế." Cố lão bản khẽ nhả ra từng l���i, như thả những hạt giống tin đồn vào mảnh đất màu mỡ của sự tò mò.
Một khách quen, vốn là một tiểu thương thường xuyên bị Hắc Sa Bang chèn ép, nghe vậy liền cười khẩy. "Thật ư? Chứ không phải quan phủ ra mặt sao? Tôi thấy Quan Đại Nhân vẫn vậy, ngồi trên cao mà chẳng biết gì dưới đất đâu." Hắn ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy sự khinh thường đối với quan phủ.
Cố lão bản lắc đầu, ra vẻ bí hiểm. "Haiz, quan phủ... chỉ sợ là 'hữu tâm vô lực' thôi. Những kẻ đó, thân phận cao quý, làm sao hiểu được nỗi khổ của dân đen chúng ta. Nhưng mà, vị hảo hán kia, hành sự rất kín đáo, nhưng lại rất 'tinh tế'. Cứ như là biết trước Hắc Sa Bang sẽ làm gì vậy." Ông ta nói đến đây thì ngừng lại, nhìn quanh một lượt, như muốn kiểm tra phản ứng của mọi người.
Những vị khách khác bắt đầu xôn xao. "Tinh tế? Là sao chứ Cố lão bản?" Một thanh niên tò mò hỏi.
"Là thế này này," Cố lão bản hạ giọng, kề sát hơn. "Chẳng hạn như, Hắc Sa Bang định cướp bóc một chuyến hàng của một nhà buôn nhỏ, thì tự nhiên lại có kẻ nào đó 'vô tình' đánh động, khiến chúng phải bỏ của chạy lấy người. Hay như, chúng định đến đòi tiền bảo kê một quán ăn nghèo, thì tiền bạc lại 'vô duyên vô cớ' bị mất sạch, khiến chúng phải về tay trắng. Mà lạ lùng thay, những việc đó đều diễn ra trước khi Hắc Sa Bang kịp hành động, cứ như là có mắt thần vậy."
Một khách khác, có vẻ là một lão làng trong giới giang hồ địa phương, trầm ngâm vuốt râu. "Nghe đồn Liễu Thanh Y gần đây cũng thường xuất hiện ở Thành Thiên Phong. Không biết có liên quan gì không?" Hắn ta vừa nói, vừa liếc nhìn Cố lão bản, như muốn dò xét.
Cố lão bản giật mình, ra vẻ kinh ngạc tột độ. "Ôi chao! Vị huynh đài này quả là tai mắt tinh tường! Ta cũng nghe phong thanh vậy đó. Nàng Liễu Thanh Y, kiếm pháp xuất quỷ nhập thần, lại còn có lòng hiệp nghĩa, chuyên trừ bạo cứu dân. Nếu quả thật là nàng ra tay, thì Hắc Sa Bang có mà chạy đằng trời!" Ông ta lại khéo léo điều hướng câu chuyện, gieo rắc thêm hạt giống nghi ngờ và hy vọng. "Nhưng mà, ta cũng nghe nói, người này hành sự rất bí ẩn, không lộ mặt. Có lẽ nào, nàng ta cũng chỉ là một trong số những 'hảo hán' đang âm thầm giúp đỡ dân lành?"
Ông ta tiếp tục câu chuyện, lồng ghép thêm những chi tiết về sự bất lực của quan phủ, về việc Hắc Sa Bang trở nên hung hãn hơn sau những thất bại gần đây, nhưng lại "kỳ lạ" thay, những hành động hung hãn đó thường bị phá hỏng bởi những "sự cố" không rõ nguyên nhân. Ông ta thậm chí còn thêm thắt những câu chuyện về việc "một số tiền nhỏ" được gửi đến các gia đình bị Hắc Sa Bang cướp bóc, như một "món quà từ trời giáng", khiến họ có thêm hy vọng.
"Mấy vị à," Cố lão bản thở dài, "Thành Thiên Phong chúng ta giờ đây như một cái nồi áp suất vậy. Tin tức từ biên giới thì căng thẳng, nạn đói ở các vùng lân cận thì ngày càng trầm trọng. Nghe nói Thẩm Đại Nhân ở kinh thành cũng đang có những động thái lớn, chuẩn bị cho một cuộc cải cách hoặc gì đó. Mà ở Thành Thiên Phong này, các bang phái giang hồ cũng bắt đầu giao tranh dữ dội hơn, tranh giành địa bàn. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?" Ông ta cố tình nhắc đến những tin tức rộng lớn hơn, không chỉ để tăng tính chân thực cho câu chuyện, mà còn để cấy vào tâm trí mọi người ý niệm về một sự bất ổn lớn đang đến, và những hành động "nghĩa hiệp" kia là một phần của nó.
Một vị khách khác thở dài, giọng đầy lo lắng. "Đúng vậy, ta nghe nói ở phía bắc, các bang phái lớn cũng đang xích mích. Mà gần đây, còn có những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh', hay 'thế lực tu hành' gì đó nữa. Nghe mà rợn tóc gáy."
Cố lão bản vờ như không để ý đến những lời đó, chỉ tập trung vào việc nhấn mạnh những "điều kỳ lạ" đang xảy ra với Hắc Sa Bang, và "bàn tay bí ẩn" đang giật dây. Ông ta khéo léo lồng ghép những suy đoán về một "kẻ mưu trí" đang cố tình đẩy Hắc Sa Bang vào thế khó, khiến chúng phải tự hủy diệt. "Mà cái tên giật dây này, chắc chắn không phải là loại người đơn giản đâu. Hắn ta không chỉ có mưu lược, mà còn rất am hiểu về cách vận hành của Thành Thiên Phong này. Cứ như là một kẻ 'khách lạ' nhưng lại biết rõ từng ngóc ngách vậy."
Cố lão bản cứ thế thao thao bất tuyệt, vừa bán trà, vừa bán tin đồn. Mỗi câu chuyện ông ta kể đều được chăm chút tỉ mỉ, mỗi chi tiết đều được lồng ghép khéo léo, khiến người nghe không khỏi bán tín bán nghi, nhưng cũng không thể ngừng tò mò. Ông ta biết rằng, những tin đồn này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Thành Thiên Phong, đến tai cả những người cần nghe nhất. Và đó, chính là mục đích của Lâm Dịch.
***
Chiều tà, những đám mây xám nặng trĩu trôi lững lờ trên bầu trời, báo hiệu một đêm gió lớn. Trên một mái nhà cao nhất Thành Thiên Phong, Liễu Thanh Y đứng đó, dáng người cao ráo, thanh thoát, bộ y phục màu xanh lam khẽ bay trong gió. Ánh mắt nàng cương nghị, lướt qua những con phố bên dưới, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu được thắp sáng, rải rác những đốm sáng vàng cam yếu ớt trong màn chiều nhập nhoạng. Tiếng gió rít qua những khe ngói, tiếng ồn ào xa xăm từ đường phố vọng lên, nhưng tất cả đều không thể làm xao nhãng sự tập trung của nàng. Liễu Thanh Y đã nghe thấy những tin đồn, và nàng cũng đã cảm nhận được sự thay đổi trong cách Hắc Sa Bang hành động.
Nàng không phải là kẻ ngốc. Những hành động "ngẫu nhiên" hay những "sự cố" liên tiếp xảy ra với Hắc Sa Bang không thể là trùng hợp. Có một bàn tay vô hình đang giật dây, và bàn tay đó đang cố tình thu hút sự chú ý của nàng.
Một thuộc hạ của nàng, thân hình nhanh nhẹn, xuất hiện từ phía sau, bước chân nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động nào đáng kể. "Thưa cô nương, những câu chuyện về 'kẻ bí ẩn' không ngừng lan truyền khắp Thành Thiên Phong. Hơn nữa, Hắc Sa Bang dù có vẻ bị động, nhưng vẫn có những hành động trả đũa nhỏ lẻ, rất khó nắm bắt. Chúng dường như đang bị dẫn dắt vào một cái bẫy vô hình, nhưng lại không thể tìm ra kẻ giăng bẫy."
Liễu Thanh Y không quay đầu lại, ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm, nơi những khu chợ và cửa hàng của Lâm Dịch tọa lạc. "Những tin đồn này, ngươi thấy thế nào? Có vẻ như có kẻ đang cố tình 'dắt mũi' chúng ta." Giọng nói của nàng rõ ràng, dứt khoát, không chút cảm xúc thừa thãi, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén và cảnh giác cao độ.
Thuộc hạ của nàng khẽ cúi đầu. "Quả thật là vậy, thưa cô nương. Các tin tức đều chỉ về những vụ việc nhỏ, nhưng lại liên tiếp xảy ra, khiến Hắc Sa Bang mất mặt và mất mát không ít. Nhưng điều lạ là, kẻ gây rối không hề lộ diện, và những hành động đó cũng không mang tính chất đối đầu trực diện, mà chỉ là... phá hoại ngầm."
Liễu Thanh Y nhíu mày, đôi mày thanh tú khẽ cau lại. "Ta không tin có kẻ 'bí ẩn' nào lại có thể trùng hợp đến vậy. Chắc chắn có kẻ đang đứng sau giật dây. Người này không đơn giản." Nàng dừng lại một chút, như đang suy nghĩ điều gì đó rất sâu xa. "Hắn ta muốn gì?" Nàng tự hỏi, rồi lại quay sang thuộc hạ. "Ngươi có phát hiện gì đặc biệt về những nơi xảy ra sự cố không? Hay về những người được 'giúp đỡ'?"
"Thưa cô nương," thuộc hạ đáp, "những nơi đó đều là những khu vực nghèo khó, hoặc những nhà buôn nhỏ bị Hắc Sa Bang chèn ép. Và những người được giúp đỡ, họ đều nói rằng có một người lạ mặt, hoặc một số tiền nhỏ được bí mật đặt ở cửa nhà họ. Không ai nhìn thấy mặt kẻ làm việc đó."
Liễu Thanh Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành, có chút hơi ẩm của những đám mây. Trí óc nàng vận hành nhanh chóng, xâu chuỗi từng mảnh thông tin rời rạc. Một kẻ am hiểu Thành Thiên Phong, không trực tiếp đối đầu, giăng bẫy một cách tinh vi, lại còn biết cách tạo dựng danh tiếng cho người khác, và điều hướng dư luận. Người này không phải là một kiếm khách thông thường, cũng không phải một quan lại thanh liêm. Kẻ này, có lẽ là một kẻ có đầu óc mưu lược, một thương nhân khôn ngoan, hoặc một chiến lược gia.
Nàng nhớ lại hình ảnh của Lâm Dịch tại quảng trường hôm qua, ánh mắt hắn sắc bén và trầm tư khi quan sát mọi việc. Hắn là một người lạ mới nổi ở Thành Thiên Phong, nhưng lại nhanh chóng xây dựng được một thương hội vững mạnh. Hắn không có thiên phú tu luyện, nhưng lại có một năng lực tổ chức và suy luận vượt trội. Những tin đồn về hắn, về cách hắn giải quyết vấn đề bằng trí tuệ thay vì vũ lực, cũng đã đến tai nàng.
"Điều tra những người được 'giúp đỡ' đó," Liễu Thanh Y ra lệnh, giọng nói đầy kiên quyết. "Và đặc biệt, hãy chú ý đến những nơi có vẻ 'bất thường' hoặc những cá nhân mới nổi. Ta muốn biết, ai là người đang hưởng lợi từ sự hỗn loạn này, và ai là người có đủ mưu lược để giật dây Hắc Sa Bang mà không lộ diện." Nàng khẽ nhắm mắt, hình ảnh Lâm Dịch lại hiện lên trong tâm trí nàng. "Người này muốn dùng ta để đối phó với Hắc Sa Bang sao? Thú vị thật."
Mặc dù cảm thấy bị lợi dụng, nhưng Liễu Thanh Y không hề tức giận. Thay vào đó, một sự tò mò mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng muốn tìm hiểu kẻ đứng sau tất cả, muốn biết mục đích thực sự của hắn. Nàng cũng biết rằng, Hắc Sa Bang sẽ không chấp nhận thất bại dễ dàng. Khi bị dồn vào đường cùng, chúng sẽ trở nên liều lĩnh và tàn bạo hơn, đẩy Thành Thiên Phong vào một cuộc khủng hoảng thực sự. Và lúc đó, nàng sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nàng quay lại nhìn về phía khu vực sầm uất hơn của Thành Thiên Phong, nơi có những cửa hàng và kho hàng của Lâm Dịch. Ánh mắt nàng như xuyên qua màn đêm, cố gắng nhìn thấu những bí ẩn đang ẩn giấu. "Một quân cờ quý giá... hay một con mồi đã được định sẵn?" Liễu Thanh Y lẩm bẩm. Nàng biết, cuộc gặp gỡ giữa nàng và kẻ đứng sau bức màn này, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. Và nàng, đã sẵn sàng đối mặt.
Gió lạnh càng lúc càng mạnh, thổi tung tà áo xanh của Liễu Thanh Y. Nàng đứng đó, giữa mênh mông trời đất, một biểu tượng của chính nghĩa, nhưng cũng là một chiến binh đầy cảnh giác, đang chờ đợi thời khắc cuộc đối đầu được định đoạt. Cuộc săn đuổi đã bắt đầu, nhưng ai là thợ săn, ai là con mồi, thì vẫn còn là một ẩn số.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.