Lạc thế chi nhân - Chương 377: Vạch Trần Mặt Nạ: Tiếng Kêu Từ Đáy Phố
Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu, nhưng trong căn phòng nhỏ ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí vẫn còn đọng lại sự căng thẳng âm ỉ từ câu chuyện chưa dứt của ngày hôm qua. Lâm Dịch ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt hắn vẫn kiên định nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự lạnh lẽo đến rợn người, nhưng cũng đầy vẻ quyết đoán: "Để chúng ta xem, cái giá phải trả cho sự tàn bạo là gì. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu."
Bạch Vân Nhi khẽ nắm chặt tay hắn, hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền sang, xoa dịu phần nào cái lạnh giá trong câu nói của hắn. Nàng hiểu, Lâm Dịch không chỉ nói về một trận chiến thông thường. Đó là cuộc đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự tàn bạo vô nhân tính và khao khát công lý, dù công lý đó phải được tạo ra bằng những thủ đoạn không mấy trong sạch. Nàng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin tuyệt đối vào người đàn ông trước mặt.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, rắc vàng lên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, một bầu không khí khác hẳn bao trùm Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không còn sự trầm lắng của đêm qua, thay vào đó là tiếng người rộn ràng, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ dưới sảnh. Mùi thức ăn sáng thơm nức, quyện với hơi trà ấm áp, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với những gì sắp diễn ra.
Lâm Dịch ngồi trong một góc khuất của quán trọ, nơi ánh sáng ban mai khó lòng chạm tới, tạo nên một vầng bóng mờ bao quanh hắn. Bên cạnh hắn, trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng, chi chít những ký hiệu và ghi chú bằng mực đen. Hắn gầy gò, khuôn mặt thanh tú giờ đây thoáng chút xanh xao sau đêm dài suy tính, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn sắc bén như chim ưng, lướt qua từng chi tiết trên bản đồ. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái. Nàng quan sát Lâm Dịch, trong lòng vừa lo lắng vừa thán phục trước sự tỉ mỉ đến đáng sợ của hắn.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng cạnh bàn, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn sự hoạt bát thường ngày. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng như một bức tượng hộ vệ, ánh mắt kiên định quét khắp căn phòng, đảm bảo không ai có thể nghe lén. Trần Nhị Cẩu thì gãi đầu, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị cuối cùng.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ tỉnh táo. Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một vị trí trên bản đồ, nơi có biểu tượng của quảng trường trung tâm Thành Thiên Phong.
"Mỗi chi tiết đều phải hoàn hảo," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang rõ trong không gian nhỏ hẹp. Hắn ngước nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu. "Nhị Cẩu, con bé đáng thương kia đã sẵn sàng chưa? Tâm lý của nó có ổn định không?"
Trần Nhị Cẩu vội vàng đáp, giọng nói hơi run rẩy nhưng đầy kiên quyết: "Đã sẵn sàng, đại ca. Nó... nó đã mất hết rồi, không còn gì để sợ nữa, chỉ còn lại căm phẫn. Chúng ta đã dặn dò kỹ lưỡng, nó biết phải nói gì, phải làm gì. Nỗi đau của nó là thật, và nó muốn Hắc Sa Bang phải trả giá."
Lâm Dịch gật đầu chậm rãi, ánh mắt thoáng qua một nỗi ưu tư. Hắn biết, việc lợi dụng nỗi đau của người khác để đạt được mục đích là một con dao hai lưỡi, một gánh nặng vô hình đè lên lương tâm. Nhưng hắn cũng hiểu, trong cái thế giới tàn khốc này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để bảo vệ những người xung quanh, hắn buộc phải trở thành một kẻ thực dụng, thậm chí là tàn nhẫn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "nhưng cảm xúc của con người, khi được dẫn dắt đúng cách, còn mạnh hơn bất kỳ thanh đao, mũi kiếm nào."
Bạch Vân Nhi đặt tay lên tay Lâm Dịch, giọng nói nàng nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng: "Anh có chắc việc này sẽ không gây ra phản ứng dữ dội từ Hắc Sa Bang không? Chúng ta có đủ sức chống đỡ không nếu chúng trở nên điên cuồng?"
Lâm Dịch khẽ siết nhẹ tay nàng, trấn an. "Chúng ta không chống đỡ trực tiếp. Chúng ta chỉ châm ngòi. Ngọn lửa căm phẫn của dân chúng sẽ là bức tường chắn kiên cố nhất. Và khi ngọn lửa đó bùng lên, sẽ có người khác ra mặt dập tắt nó, hoặc ít nhất là lợi dụng nó." Hắn dừng lại, ánh mắt thoáng qua vẻ tính toán. "Hắc Sa Bang sẽ trả đũa, chắc chắn rồi. Nhưng sự trả đũa của chúng càng điên cuồng, càng đẩy chúng vào thế bị động. Chúng ta sẽ để chúng tự đào mồ chôn mình. Vương Đại Trụ, ngươi và anh em phải đảm bảo an toàn cho những người đứng ra làm chứng. Đặc biệt là con bé. Không được để Hắc Sa Bang tiếp cận chúng trước khi chúng kịp nói lên sự thật."
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, giọng nói trầm khàn: "Đại ca yên tâm. Anh em đã mai phục sẵn sàng. Không một con ruồi nào có thể lọt qua."
Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt kiên định của Vương Đại Trụ, sự lo lắng nhưng tin tưởng của Bạch Vân Nhi, và sự nhiệt tình của Trần Nhị Cẩu. Hắn biết, mình không đơn độc. "Kế hoạch đã định. Mọi người hãy nhớ rõ nhiệm vụ. Điều quan trọng nhất là phải kiểm soát được thông tin và đảm bảo an toàn. Một khi ngọn lửa đã cháy, chúng ta không thể dập tắt nó, nhưng chúng ta có thể định hướng nó." Hắn đứng dậy, tấm bản đồ được cuộn gọn gàng. "Đã đến lúc rồi. Để xem, Thành Thiên Phong này sẽ thay đổi ra sao sau ngày hôm nay."
***
Giữa trưa, ánh nắng đổ lửa xuống quảng trường trung tâm Thành Thiên Phong, khiến không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Bất chấp cái nóng như thiêu như đốt, một đám đông người dân đã tụ tập, ban đầu chỉ là những người hiếu kỳ dừng chân, nhưng rồi sự tò mò dần biến thành sự xót thương và phẫn nộ.
Trên một bục cao tạm bợ, được tạo thành từ vài thùng gỗ và tấm ván cũ, Trần Nhị Cẩu đứng đó, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng đôi mắt thì rực sáng. Cạnh hắn là một cô gái trẻ, thân hình gầy gò, mái tóc rối bời, khuôn mặt hốc hác đầy vết nước mắt. Nàng mặc bộ đồ vải thô sơ, cũ kỹ, trên tay ôm một tấm vải trắng lớn, nhưng đáng lẽ là để che giấu thân phận, giờ đây lại càng khiến nàng trở nên nổi bật giữa đám đông.
"Bà con ơi! Mọi người hãy nghe đây!" Trần Nhị Cẩu cất giọng, ban đầu còn hơi lạc, nhưng nhanh chóng trở nên hùng hồn. "Chúng ta không thể tiếp tục im lặng! Chúng ta không thể để Hắc Sa Bang lộng hành mãi như thế này được! Bao nhiêu gia đình đã tan nát? Bao nhiêu sinh mạng đã bị tước đoạt? Bao nhiêu thanh danh đã bị chà đạp?"
Đám đông xì xào, bàn tán. Có người gật gù đồng tình, có người vẫn còn e sợ, nhưng ánh mắt của tất cả đều đổ dồn vào cô gái trẻ bên cạnh Trần Nhị Cẩu.
Cô gái trẻ run rẩy bước tới, đôi mắt đỏ hoe nhìn khắp đám đông, như tìm kiếm một sự đồng cảm, một sự che chở. Giọng nói nàng thều thào, nghẹn ngào, nhưng lại như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào lòng người: "Cha mẹ tôi... họ là những người lương thiện... chỉ vì một món nợ nhỏ... Hắc Sa Bang đã đến... chúng cướp đi tất cả của tôi... chúng không phải con người!" Nàng khóc nức nở, tấm vải trên tay rơi xuống, để lộ những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng đầy máu và nước mắt: "Hắc Sa Bang tàn bạo! Hắc Sa Bang giết người!"
Tiếng khóc của nàng như một giọt nước tràn ly. Đám đông xôn xao, những tiếng bàn tán nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng thở dài, những tiếng nức nở đồng cảm. Nhiều người dân lao động, những người bị áp bức bởi cường hào ác bá, giờ đây nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong cô gái đáng thương kia. Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho sự căm phẫn.
"Đúng vậy! Trả lại công bằng! Hắc Sa Bang cút đi!" Một giọng nói vang lên từ đám đông, rồi một giọng khác, rồi hàng chục giọng. Tiếng hô hoán ngày càng lớn, như sóng vỗ bờ, cuốn theo sự phẫn nộ của hàng trăm con người. Mùi mồ hôi và bụi bặm trong không khí trở nên nặng nề, hòa lẫn với một thứ mùi chua chát của sự bất bình.
Từ một mái nhà gần đó, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi lặng lẽ quan sát. Lâm Dịch gầy gò, thân hình hơi khom lại, như hòa mình vào bóng râm của mái ngói cũ. Đôi mắt hắn vẫn sắc lạnh, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng trong sâu thẳm, hắn cảm thấy một sự hài lòng ngầm. "Ngọn lửa đã cháy," hắn thầm nhủ. "Giờ là lúc để xem những con thiêu thân lao vào."
Đúng như dự đoán, khi tiếng hô hoán của đám đông lên đến đỉnh điểm, một nhóm người mặc đồ đen, cầm đao, hung hăng xông vào quảng trường. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ và khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, dẫn đầu. Hắn gằn giọng, tiếng nói như sấm rền át cả tiếng ồn ào: "Lũ sâu bọ dám làm loạn! Giết hết chúng nó! Cho chúng biết ai mới là chủ của Thành Thiên Phong này!"
A Cường, vẻ mặt hung tợn, vung đao xông lên trước, nhắm thẳng vào cô gái đang khóc. Đám đông hoảng loạn, lùi lại, tiếng la hét thất thanh vang lên. Một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là mẹ của cô gái, lao ra ôm lấy con, dùng thân mình che chắn. A Cường không chút do dự, vung đao định chém xuống.
"Dừng lại!"
Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng. Một bóng dáng nhanh nhẹn, thanh thoát như làn gió, xuất hiện giữa quảng trường. Đó là Liễu Thanh Y. Nàng mặc bộ y phục màu xanh thanh nhã, ánh mắt cương nghị, không chút sợ hãi đối mặt với A Cường. Cử chỉ nàng dứt khoát, thanh kiếm bên hông nàng vẫn nằm yên trong vỏ, nhưng khí thế toát ra lại khiến A Cường phải khựng lại.
"Hắc Sa Bang các ngươi lộng hành đủ rồi!" Liễu Thanh Y nói, giọng nàng không to, nhưng từng chữ lại như đinh đóng cột. "Giữa ban ngày ban mặt, ngay tại quảng trường đông người, các ngươi dám ra tay tàn bạo với những người dân vô tội sao?"
A Cường tức giận, nhưng cũng có chút e dè trước khí chất của Liễu Thanh Y. Hắn ta biết, đây không phải là một người phụ nữ tầm thường. "Nữ hiệp là ai? Chuyện của Hắc Sa Bang ta, không liên quan đến ngươi!"
"Ta là ai không quan trọng," Liễu Thanh Y đáp. "Quan trọng là các ngươi đang gieo rắc tội ác, và ta không thể khoanh tay đứng nhìn." Nàng khẽ vung tay, một luồng kình lực vô hình thoát ra, đẩy A Cường lùi lại mấy bước, khiến hắn ta suýt ngã. Đám đông reo hò, sự phẫn nộ được củng cố thêm bởi sự xuất hiện của một người dám đứng ra bảo vệ họ.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn cảnh tượng đó, vẻ mặt hắn ta từ giận dữ chuyển sang hoang mang, rồi lại thêm phần tàn bạo. Hắn không ngờ lại có người dám công khai đối đầu với hắn ta như vậy. Hắn ta ra hiệu cho đám thuộc hạ xông lên, định dùng số đông để áp chế Liễu Thanh Y.
Đúng lúc đó, tiếng hò hét vang lên từ một hướng khác. Quan Đại Nhân, với bộ quan phục chỉnh tề nhưng khuôn mặt đầy vẻ lo sợ và bất lực, xuất hiện cùng một toán lính. "Dừng lại! Dừng lại ngay! Ai cho phép các ngươi gây rối ở đây?" Hắn ta cất giọng the thé, cố gắng vãn hồi trật tự, nhưng lời nói của hắn ta chẳng khác nào tiếng muỗi kêu giữa đàn ong vỡ tổ. Đám đông phớt lờ hắn, Hắc Sa Bang cũng không mấy bận tâm. Uy tín của hắn ta đã sụt giảm đến mức thê thảm.
Liễu Thanh Y không chút nao núng, nàng xoay người, tránh thoát một đòn tấn công từ phía sau, rồi tung một cước nhẹ, nhưng đủ khiến kẻ tấn công lảo đảo. Nàng không muốn giết người, chỉ muốn giữ trật tự và bảo vệ người yếu thế. Mùi máu tanh thoảng qua khi một tên thuộc hạ của Hắc Sa Bang bị đá văng vào một quầy hàng, khiến vài vật phẩm rơi vỡ.
Lâm Dịch nhíu mày. Kế hoạch của hắn đã thành công hơn mong đợi. Liễu Thanh Y đã hoàn thành vai trò của mình một cách xuất sắc. Nàng là một biểu tượng, một ngọn cờ chính nghĩa mà người dân đang khao khát. "Đây chính là cái giá phải trả cho sự tàn bạo," hắn thầm nhủ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng đôi khi, sự căm phẫn của đám đông có thể tạo ra một loại công bằng riêng."
Hắn khẽ ra hiệu cho Bạch Vân Nhi, rồi cả hai lặng lẽ rút lui, hòa vào dòng người đang dần tản ra sau khi tình hình đã phần nào được kiểm soát bởi sự can thiệp của Liễu Thanh Y và sự xuất hiện muộn màng của quan phủ. Mặc dù sự hỗn loạn vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt, nhưng hạt giống của sự bất mãn và phẫn nộ đã được gieo rắc, và nó đang bắt đầu nảy mầm.
***
Chiều tà, kh��ng khí Thành Thiên Phong đã dịu mát hơn, cơn gió nhẹ lướt qua những mái nhà, mang theo hơi thở của một ngày đã dần lùi vào dĩ vãng. Trong một quán trà yên tĩnh nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, trên bàn là hai chén trà xanh ngát, hương thơm thanh tao lan tỏa, xua đi mọi muộn phiền. Quán trà vắng vẻ, chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán cây cổ thụ bên ngoài và tiếng nước chảy róc rách từ một non bộ nhỏ.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu tan trong miệng, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt ngào. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn lồng treo trên trần. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, gương mặt nàng lộ rõ vẻ trầm tư. Nàng vẫn còn ám ảnh bởi cảnh tượng hỗn loạn ở quảng trường, nhưng cũng không thể phủ nhận hiệu quả kinh người từ kế hoạch của Lâm Dịch.
"Kế hoạch của anh đã thành công mĩ mãn," Bạch Vân Nhi phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. "Hắc Sa Bang sẽ khó mà ngóc đầu lên được trong mắt dân chúng. Uy tín của chúng đã bị hủy hoại nặng nề. Và Quan Đại Nhân... hắn ta đã hoàn toàn mất mặt."
Lâm Dịch gật đầu, đặt chén trà xuống bàn. "Đúng vậy. Mảnh ghép đầu tiên đã vào vị trí. Sự căm phẫn của dân chúng đã được khơi dậy, và Liễu Thanh Y đã xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, củng cố hình ảnh chính nghĩa của nàng. Điều này tạo tiền đề vững chắc cho bước đi tiếp theo của chúng ta." Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng tính toán. "Nhưng Bạch Vân Nhi, em nghĩ xem, Hắc Sa Bang sẽ phản ứng thế nào sau thất bại này? Liệu chúng có trả đũa điên cuồng hơn không?"
Bạch Vân Nhi thở dài. "Chắc chắn là có. Bản tính của chúng là tàn bạo và liều lĩnh. Bị mất mặt như vậy, chúng sẽ không dễ dàng chấp nhận. Chúng sẽ tìm cách trả đũa, và có thể sẽ tàn bạo hơn, không kể đến hậu quả."
Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý. "Đó chính là điều ta muốn. Khi chúng trở nên điên cuồng, chúng sẽ phạm sai lầm. Và đó là lúc chúng ta cần một sự giúp đỡ." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Liễu Thanh Y đã làm rất tốt vai trò của mình. Giờ là lúc ta phải tiếp cận cô ta. Nàng là một quân cờ quý giá, một biểu tượng của lẽ phải mà người dân đang khao khát. Việc liên minh với nàng, hoặc ít nhất là lợi dụng danh tiếng của nàng, sẽ là chìa khóa để chúng ta đẩy Hắc Sa Bang vào đường cùng."
Trong nội tâm Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ cuộn chảy. "Bước một đã xong. Ngọn lửa căm phẫn đã cháy, Liễu Thanh Y đã xuất hiện như một nữ thần chính nghĩa. Nước cờ tiếp theo là đưa Liễu Thanh Y vào ván cờ này, để cô ta trở thành mũi nhọn chính nghĩa mà mình cần. Mâu thuẫn giữa các thế lực giang hồ và sự hỗn loạn trong Thành Thiên Phong báo hiệu một giai đoạn bất ổn lớn hơn sắp đến, phù hợp với bối cảnh 'Năm 1600 Đại Hạ' và 'loạn lạc toàn quốc'. Sự phẫn nộ của công chúng đối với Hắc Sa Bang sẽ tạo điều kiện cho các thế lực khác, bao gồm cả mình và Liễu Thanh Y, hành động mạnh mẽ hơn chống lại chúng. Hành động của Liễu Thanh Y tại quảng trường công cộng là cầu nối quan trọng để mình tiếp cận và thiết lập mối quan hệ với cô ấy."
"Vậy chúng ta sẽ tiếp cận Liễu Thanh Y bằng cách nào?" Bạch Vân Nhi hỏi, nàng biết Lâm Dịch đã có sẵn kế hoạch trong đầu.
Lâm Dịch khẽ nhấp thêm một ngụm trà. "Cố lão bản. Hắn ta là một người có uy tín trong giới giang hồ, và hắn cũng có vẻ ngưỡng mộ Liễu Thanh Y. Chúng ta sẽ thông qua hắn để tạo cơ hội gặp gỡ. Đồng thời, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho những phản ứng dữ dội từ Hắc Sa Bang. Chúng sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Sự mất uy tín của Quan Đại Nhân cũng sẽ khiến hắn dễ bị thao túng hoặc buộc phải tìm kiếm sự hỗ trợ từ các cấp cao hơn, như Thẩm Đại Nhân, làm lộ ra mạng lưới tham nhũng sâu rộng hơn."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Trăng đã lên cao, rắc ánh bạc lên những mái nhà. "Cuộc chiến này không chỉ là giữa chúng ta và Hắc Sa Bang. Nó là một phần của bức tranh lớn hơn, một phần của sự suy tàn mà Đại Hạ đang đối mặt. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận sẽ được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ sẽ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' cũng đã bắt đầu xuất hiện. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi thứ."
Lâm Dịch quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. "Hắc Sa Bang là một khối u nhọt, nhưng cũng là một cơ hội. Một khi khối u này được loại bỏ, chúng ta có thể đặt nền móng cho một trật tự mới, hoặc ít nhất, là tạo ra một nơi an toàn hơn cho những người ta quan tâm. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải chấp nhận trở thành người vẽ nên những quy tắc mới."
Đêm càng về khuya, gió càng lạnh, nhưng trong quán trà nhỏ, ngọn lửa quyết tâm trong lòng Lâm Dịch thì càng cháy mạnh hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.