Lạc thế chi nhân - Chương 376: Ác Tính Bộc Phát: Lời Thề Của Lâm Dịch
Trong ánh sáng lờ mờ của hoàng hôn và sự chú ý dồn hết vào cuộc ẩu đả, không ai để ý đến một thiếu niên gầy gò đang đứng trên cao. Gió nhẹ thổi qua, làm tóc hắn bay bay. Đôi mắt hắn sắc bén, tập trung vào từng động thái của Liễu Thanh Y và biểu cảm của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa.
"Đến rồi! Kiếm khách Liễu Thanh Y. Quả nhiên không hổ danh," Lâm Dịch thầm nghĩ, một nụ cười bí ẩn thoáng qua trên môi. Hắn đã nghe quá nhiều về nàng từ những lời đồn thổi của Trần Nhị Cẩu, về một nữ hiệp áo xanh chuyên hành hiệp trượng nghĩa. Giờ đây, hắn đã có thể tận mắt chứng kiến. Liễu Thanh Y không lao vào chém giết, mà dùng kiếm pháp điêu luyện của mình để can thiệp, tách rời các bên. Nàng không gây sát thương ch�� mạng, nhưng mỗi chiêu kiếm đều chính xác, đủ để làm mất vũ khí hoặc đẩy lùi đối thủ, khiến những kẻ hung hãn nhất cũng phải bất ngờ và lùi bước. Hành động của nàng vừa thể hiện võ công cao cường, vừa thể hiện sự chính trực, khiến Hắc Sa Bang càng thêm bẽ mặt vì bị một nữ nhân làm cho mất thế.
"Dừng tay! Dừng tay ngay! Tất cả đều là người của triều đình, không được phép gây chiến!" Quan Đại Nhân, cùng vài binh lính, cũng đã đến hiện trường, nhưng hắn chỉ có thể đứng nhìn bất lực. Hắn gào lên, nhưng giọng nói của hắn lạc lõng giữa tiếng hỗn chiến. Hắn không dám can thiệp vào cuộc ẩu đả của các cao thủ giang hồ, vì hắn biết rõ binh lính của mình không phải là đối thủ của những kẻ này. Uy tín của hắn đã hoàn toàn tan nát, và hắn chỉ còn biết đứng đó, bất lực nhìn sự hỗn loạn tiếp diễn.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn Liễu Thanh Y, ánh mắt vừa tức giận vừa căm phẫn. Hắn không ngờ lại có kẻ dám ngang nhiên cản trở hắn giữa chốn đông người như vậy. "Con tiện nhân! Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của Hắc Sa Bang?!" Hắn gầm lên, vung đao chém tới, nhưng Liễu Thanh Y nhẹ nhàng tránh né, mũi kiếm của nàng khẽ chạm vào lưỡi đại đao, tạo ra một tiếng va chạm sắc lạnh, khiến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa phải lùi lại một bước.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhận ra rằng, Liễu Thanh Y không chỉ có võ công, mà còn có một nguyên tắc rõ ràng. Nàng không giết người, nhưng nàng cũng không dung túng cho cái ác. Điều đó khiến nàng trở thành một quân cờ đáng giá trong ván cờ của hắn. "Sự hỗn loạn tại sự kiện giang hồ sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn không chỉ trong giang hồ mà còn trong quan trường," hắn thầm nhủ. "Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ nhận được tin tức này."
Hắn nhìn xuống Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự tự tin, mà chỉ còn sự tức giận mù quáng và nỗi sợ hãi. "Việc Hắc Sa Bang bị suy yếu và mất mặt công khai sẽ dẫn đến những hành động trả đũa liều lĩnh và nguy hiểm hơn trong các chương tới." Lâm Dịch đã gieo những hạt mầm của sự nghi kỵ và hỗn loạn, và giờ đây, chúng đang đơm hoa kết trái. "Liễu Thanh Y đã thể hiện rõ sự chính trực và võ công, tạo tiền đề cho việc ta sẽ tìm cách tiếp cận nàng, có thể là để liên minh hoặc lợi dụng."
Hắn khẽ thở dài, trong lòng có một chút xung đột. Để đạt được mục đích của mình, hắn đã phải tạo ra sự hỗn loạn, đẩy nhiều người vào hiểm nguy. Liệu hắn có đi quá xa giới hạn của mình? Nhưng rồi, ý nghĩ về gia đình, về những người hắn muốn bảo vệ lại hiện lên. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn tự nhủ. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất."
Liễu Thanh Y, sau khi đã tách rời được các bên, đứng giữa chiến trường, ánh mắt kiên định. Nàng nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa với vẻ khinh miệt, rồi quay lại nhìn Quan Đại Nhân đang bất lực. Nàng cũng có một chút xung đột nội tâm, giữa nguyên tắc chính nghĩa của bản thân và thực tế hỗn loạn của giang hồ. Liệu nàng có nên can thiệp sâu hơn vào những tranh chấp này? Hay chỉ nên làm một hiệp khách đơn độc, cứu giúp kẻ yếu?
Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Liễu Thanh Y đã xuất hiện. Hắc Sa Bang đã bị bẽ mặt. Quan Đại Nhân đã mất uy tín. Màn khai mạc đã diễn ra thành công mỹ mãn. Giờ là lúc để hắn bắt đầu bước tiếp theo trong kế hoạch của mình, một kế hoạch sẽ đưa hắn đến gần hơn với nữ kiếm khách áo xanh và những bí mật đằng sau thế giới giang hồ này. Cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai trong xanh tràn vào gian phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi Lâm Dịch đã đặt trước từ lâu. Dù bầu trời trong vắt, nhưng không khí trong phòng lại nặng trĩu. Mùi trà thơm dịu từ ấm trà trên bàn, cùng chút khói gỗ phảng phất từ lò sưởi nhỏ, không thể xua đi vẻ mệt mỏi và phẫn nộ trên gương mặt của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Họ vừa trở về sau một đêm dài thu thập tin tức, bộ dạng phong trần, bụi bặm, và đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện Lâm Dịch, đôi lông mày thanh tú khẽ chau lại, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cửa sổ, như thể đang lo lắng về những gì đang diễn ra bên ngoài. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ tầng dưới vọng lên, tạo nên một sự tương phản đến kỳ lạ với sự tĩnh lặng căng thẳng trong căn phòng này.
"Đại ca," Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng hắn khản đặc vì mệt mỏi và nỗi căm phẫn đè nén, "Hắc Sa Bang đêm qua... chúng như phát điên! Sau vụ xô xát hôm qua, chúng không còn kiêng dè gì nữa. Cả đêm chúng lùng sục khắp nơi, đập phá các quán rượu, nhà trọ, đánh đập cả những kẻ vô tội chỉ vì không nộp đủ tiền bảo kê, hoặc vì dám nhìn chúng với ánh mắt không vừa ý. Chúng còn dám ngang nhiên cướp bóc vài thương nhân nhỏ vừa đến thành, giữa ban ngày ban mặt, không coi ai ra gì." Trần Nhị Cẩu nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Đôi mắt hắn, thường ngày nhanh nhẹn và lanh lợi, giờ đây đầy rẫy sự căm ghét.
Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng hắn trầm đục, như tiếng đá tảng va vào nhau. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây cứng lại, vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như cũng sẫm màu hơn vì tức giận. "Đúng vậy! Có một nhóm người từ phương xa đến, chỉ vì không chịu nộp 'lộ phí' mà bị chúng đánh cho thừa sống thiếu chết, hàng hóa thì bị cướp sạch. Quan Đại Nhân... haizz, hắn ta chỉ biết đứng nhìn, không dám làm gì! Binh lính của hắn ta đứng cách đó không xa mà như bù nhìn, không nhúc nhích. Chẳng ai dám ra mặt cả!" Vương Đại Trụ thở hắt ra, sự bất lực của chính quyền địa phương khiến hắn cảm thấy ngột ngạt.
Lâm Dịch ngồi yên lặng, lắng nghe từng lời của bọn họ. Hắn đưa tay nâng chén trà lên, hơi nóng phả vào lòng bàn tay. Đôi mắt sâu thẳm của hắn sắc lạnh, ánh lên tia suy tư. Hắn đã dự đoán được Hắc Sa Bang sẽ có hành động trả đũa sau những gì đã xảy ra, nhưng không ngờ chúng lại hành động một cách liều lĩnh và tàn bạo đến vậy. "Chúng đã cắn câu rồi, nhưng có vẻ còn hơn cả dự kiến của ta," hắn thì thầm, giọng trầm lắng, gần như lẫn vào tiếng ồn ào bên ngoài.
"Hơn dự kiến của anh là sao, Lâm Dịch?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng luôn thấu hiểu những toan tính của hắn, nhưng sự tàn bạo của Hắc Sa Bang dường như đã vượt quá giới hạn mà nàng có thể chấp nhận. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi lên những mái ngói xanh xám của Thành Thiên Phong, một vẻ đẹp bình yên giả tạo.
Lâm Dịch khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng kêu khe khẽ. "Sự bẽ mặt công khai hôm qua đã đẩy chúng vào đường cùng. Với một bang phái giang hồ, danh dự là thứ quan trọng nhất. Khi đã mất mặt, chúng chỉ có hai lựa chọn: hoặc là biến mất, hoặc là dùng bạo lực để khẳng định lại vị thế của mình, bất chấp hậu quả. Ta đã dự đoán chúng sẽ chọn vế sau, nhưng không nghĩ chúng lại chọn cách tàn bạo và công khai đến thế. Có lẽ, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã mất đi sự tỉnh táo, hoặc hắn ta đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để che giấu nỗi sợ hãi của mình." Lâm Dịch phân tích một cách lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt hắn, một tia phẫn nộ đã bắt đầu nhóm lên. "Điều này cũng chứng tỏ rằng, sự kiểm soát của Quan Đại Nhân đối với Thành Thiên Phong đã gần như không còn. Hắn ta chỉ là một con rối rỗng tuếch, sợ hãi ngay cả những kẻ giang hồ thô kệch nhất."
"Nhưng mà đại ca," Trần Nhị Cẩu ngập ngừng, "nếu ch��ng cứ tiếp tục làm loạn như vậy, dân chúng sẽ khổ sở lắm. Thành Thiên Phong sẽ thành một cái chợ hoang tàn mất."
"Đó chính là điều ta muốn chứng kiến," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm hơn. "Khi sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm, khi nỗi sợ hãi và căm ghét Hắc Sa Bang bao trùm toàn bộ thành phố, thì chính là lúc cục diện thay đổi. Người dân sẽ không thể mãi chịu đựng. Và khi đó, một thế lực mới, hoặc một cá nhân có thể đứng ra bảo vệ họ, sẽ được đón nhận như một vị cứu tinh." Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Đây là một canh bạc, nhưng ta tin rằng, sự tàn bạo của Hắc Sa Bang sẽ là đòn bẩy mạnh nhất cho kế hoạch của chúng ta." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố dần trở nên đông đúc. "Chúng ta cần phải tận mắt chứng kiến. Nhị Cẩu, Đại Trụ, các ngươi đã vất vả rồi. Hãy nghỉ ngơi đi. Ta và Vân Nhi sẽ ra ngoài xem xét tình hình."
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng vừa lo lắng vừa thán phục. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là kẻ vô tình. Hắn làm tất cả những điều này, không chỉ vì lợi ích cá nhân, mà còn vì một mục tiêu lớn hơn, một mục tiêu mà hắn tin rằng sẽ mang lại sự bình yên cho những người mà hắn trân trọng. "Lâm Dịch, anh cẩn thận. Chúng đang điên loạn, có thể sẽ làm liều."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Yên tâm, ta biết chừng mực. Hắc Sa Bang càng điên loạn, thì cái chết của chúng càng đến gần." Trong lòng hắn, sự phẫn nộ đang dâng trào, nhưng lý trí vẫn lạnh lùng phân tích từng bước đi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta có thể tạo ra một trật tự mới."
***
Giữa trưa, ánh nắng gắt như đổ lửa xuống Thành Thiên Phong, làm những mái ngói đỏ au và những con đường đá trở nên chói chang. Dù vậy, khu Chợ Linh Dược vẫn đông đúc, tấp nập tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, và mùi hương nồng nàn của đủ loại thảo dược, gia vị hòa lẫn vào nhau. Các quầy hàng mở, lều tạm dựng san sát, những lá cờ hiệu rực rỡ bay phấp phới trong gió, tạo nên một bức tranh sống động, năng động và đầy sức sống. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, cải trang thành những thường dân bình thường, hòa vào dòng người, cố gắng không gây chú ý. Lâm Dịch mặc một bộ y phục vải thô màu xám tro, đội mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, còn Bạch Vân Nhi khoác áo choàng mỏng, che đi vẻ quý phái thường ngày của nàng.
Họ vừa đi qua một sạp hàng bán nhân sâm cổ thụ, mùi đất và mùi thuốc bắc thoang thoảng, thì một tiếng la hét thất thanh vang lên, xé toạc không khí vốn đang ồn ào. Dòng người chợt đứng lại, rồi hoảng loạn tản ra. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi nhanh chóng tìm một góc khuất, khuất sau một quầy bán gốm sứ, và nhìn về phía trung tâm sự náo loạn.
Đó là một sạp hàng bán dược liệu nhỏ, nơi một lão phu già nua, râu tóc bạc phơ, đang bị một toán người mặc đồ đen, cầm đao vây quanh. Kẻ cầm đầu là A Cường, tên tay sai hung hăng của Hắc Sa Bang, gương mặt hắn ta dữ tợn, ánh mắt lấp lánh sự độc ác và hả hê. Hắn ta giẫm chân lên những hộp gỗ đựng dược liệu, khiến chúng vỡ tan tành, thảo dược vương vãi khắp mặt đất. Mùi đất ẩm và mùi thuốc đặc trưng bỗng chốc lẫn với mùi máu tanh nồng nặc.
"Đồ lão già! Dám giấu diếm? Dám không nộp đủ tiền bảo kê cho Hắc Sa Bang sao?" A Cường gằn giọng, giọng nói thô bạo của hắn ta vang vọng khắp khu chợ. Hắn ta vung chân đá mạnh vào bụng lão phu, khiến ông ngã dúi dụi, ho sù sụ. "Để lão tử dạy cho ngươi biết thế nào là quy củ Thành Thiên Phong này!"
"Khụ... khụ... Ta... ta đã nộp đủ rồi! Năm nay buôn bán ế ẩm, chỉ còn chừng này thôi..." Lão phu run rẩy, cố gắng giải thích, nhưng giọng nói yếu ớt của ông bị tiếng cười cợt của đám tay sai Hắc Sa Bang át đi.
"Đủ? Ngươi nghĩ bọn ta ngu sao?" A Cường cười khẩy, hắn ta nhặt lên một bó cỏ linh chi đã khô héo, vứt xuống đất rồi đạp nát. "Đây là cái thứ rác rưởi mà ngươi dám gọi là 'linh dược' sao? Hôm nay, bọn ta không chỉ lấy tiền, mà còn lấy cả mạng ngươi!"
Cảnh tượng đó quá tàn bạo. Người dân xung quanh sợ hãi lùi lại, không ai dám lên tiếng. Một vài người yếu bóng vía thì bỏ chạy tán loạn, tiếng la hét cầu cứu của họ bị nuốt chửng trong không khí căng thẳng. "Cứu m��ng! Làm ơn cứu mạng!" Tiếng khóc thảm thiết của một người phụ nữ vang lên. Lâm Dịch nhìn thấy, một người phụ nữ trẻ tuổi, ôm chặt đứa con nhỏ gầy gò, đang cố gắng bảo vệ sạp hàng rau quả của mình khỏi bị đám tay sai phá hoại. Một tên trong số chúng hất đổ rổ cà chua, rồi định giơ tay tát đứa bé.
"Lâm Dịch, chúng quá đáng rồi!" Bạch Vân Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy vì tức giận và sợ hãi. Nàng nắm chặt tay áo Lâm Dịch, đôi mắt thông minh của nàng giờ đây ngấn nước. Nàng chưa bao giờ chứng kiến cảnh bạo lực công khai và tàn nhẫn đến vậy.
Lâm Dịch đứng lặng, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa phẫn nộ bùng lên dữ dội. Hắn dõi theo từng hành động tàn bạo của Hắc Sa Bang. Hắn nhìn thấy nỗi tuyệt vọng trong ánh mắt của lão phu, sự hoảng loạn của người phụ nữ và đứa trẻ. Mùi máu tanh từ vết thương của lão phu xộc vào mũi hắn, hòa lẫn với mùi thảo dược và bụi bặm. Hắn cảm nhận được cái nóng gay gắt của mặt trời, như thiêu đốt cả sự kiên nhẫn cuối cùng của mình.
"Đồ khốn!" Lâm Dịch nghiến răng, một câu chửi thề hiếm hoi thoát ra khỏi môi hắn. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng này thêm nữa. Lý trí mách bảo hắn phải giữ bình tĩnh, phải tuân thủ kế hoạch, nhưng cảm xúc con người trong hắn đang gào thét.
Đúng lúc đó, một bóng người áo xanh thoắt hiện. Đó là một bóng dáng thanh thoát, nhẹ nhàng như làn gió, nhanh đến mức khó ai có thể nhìn rõ. Mũi kiếm bạc lóe lên trong chớp mắt, không trực tiếp tấn công, mà như một dải lụa mềm mại lướt qua. Tên tay sai đang định tát đứa bé bỗng khựng lại, tay hắn ta đau nhói, thanh đao trên tay rơi xuống đất. Hắn ta không hề bị thương nặng, nhưng động tác của y đã bị chặn đứng một cách ngoạn mục. Bóng người áo xanh nhanh chóng vòng ra phía sau người phụ nữ, đứng chắn giữa nàng và đám côn đồ, ánh mắt kiên định. Sau đó, nhanh như khi xuất hiện, bóng người đó lại hòa vào dòng người hỗn loạn, biến mất không dấu vết, không gây chú ý quá nhiều. Đó chính là Liễu Thanh Y.
Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự phẫn nộ trong hắn vẫn còn nguyên. Hắn biết Liễu Thanh Y không thể giải quyết được tất cả, nàng chỉ có thể cứu được một vài người. Nhưng hành động của nàng, dù chỉ là một thoáng qua, cũng đã chứng minh nàng là một tia sáng hy vọng giữa sự hỗn loạn và bạo tàn này. "Hắc Sa Bang... chúng phải trả giá," Lâm Dịch thì thầm, giọng hắn lạnh như băng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, bạo lực chỉ có thể đối phó bằng bạo lực."
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Thiên Phong. Ánh nắng không còn gay gắt, mà dịu nhẹ, lấp lánh trên những mái nhà cổ kính. Không khí cũng trở nên mát mẻ hơn, xua đi cái nóng bức ban trưa. Sau sự kiện hỗn loạn ở Chợ Linh Dược, đường phố dần trở lại vẻ bình yên giả tạo, nhưng nỗi sợ hãi và u ám vẫn còn lẩn khuất trong từng ngóc ngách.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi trong một quán trà nhỏ, vắng người. Tiếng nước sôi khẽ reo trong ấm trà, tiếng gió nhẹ lay ��ộng những tán lá cây bên ngoài, và tiếng trò chuyện rì rầm từ xa vọng lại, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trầm tư, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn mà họ vừa chứng kiến. Mùi trà thơm dịu, quyện với mùi gỗ cũ và một chút mùi bụi từ đường phố, mang đến một cảm giác thanh bình đến khó tin.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, dựa lưng vào ghế. Khuôn mặt hắn hiện rõ sự mệt mỏi sau một ngày đầy biến động, nhưng dưới mí mắt khép hờ, đôi mắt hắn vẫn ẩn chứa sự kiên định đến lạ thường. Cảnh tượng tang thương ở Chợ Linh Dược, tiếng la hét của nạn nhân, ánh mắt tuyệt vọng của người phụ nữ và đứa trẻ, và cả sự hung tợn của A Cường, tất cả cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Lòng hắn vẫn còn sôi sục, nhưng hắn đã học được cách biến cảm xúc thành động lực, thành sự tính toán lạnh lùng.
Bạch Vân Nhi nhìn hắn, trong mắt nàng lộ rõ sự lo lắng. Nàng đưa tay đặt nhẹ lên mu bàn tay hắn, hỏi khẽ: "Lâm Dịch, anh không sao chứ?" Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể hắn, dù hắn luôn cố gắng che giấu.
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn thoáng qua một vẻ u ám, rồi nhanh chóng trở lại vẻ sắc bén thường thấy. Hắn khẽ lắc đầu, đặt tay lên chén trà ấm nóng. "Bạch Vân Nhi, ta biết chúng ta đang đi trên con đường khó khăn. Con đường này không chỉ đầy chông gai, mà còn buộc ta phải đối mặt với những cảnh tượng tàn bạo, phải chấp nhận việc tạo ra sự hỗn loạn để đạt được mục đích. Ta đã từng tự hỏi, liệu mình có đang đi quá xa ranh giới của một con người bình thường hay không?" Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, mùi trà ấm áp xoa dịu chút ít sự căng thẳng trong lồng ngực. "Nhưng nhìn thấy cảnh tượng hôm nay, nhìn thấy sự bạo ngược không có giới hạn của Hắc Sa Bang, nhìn thấy sự bất lực của người dân vô tội... ta càng thêm chắc chắn."
Hắn quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn kiên định như thép. "Hắc Sa Bang không thể tiếp tục tồn tại ở Thành Thiên Phong này. Chúng không chỉ là một trở ngại cho kế hoạch của chúng ta, mà còn là một khối u nhọt đang hoại tử, đe dọa đến sinh mệnh của cả thành phố này. Chúng đã tự đào mồ chôn mình bằng chính sự tàn bạo của chúng."
Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch. "Em tin anh. Nhưng chúng ta sẽ làm gì đây? Hắc Sa Bang đã trở nên liều lĩnh hơn bao giờ hết. Và Quan Đại Nhân, hắn ta đã hoàn toàn mất kiểm soát."
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ tan ra trong miệng. Hắn nhìn ra xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, vẽ nên những vệt màu cam đỏ rực rỡ trên nền trời xanh thẫm. "Đã đến lúc để những con cờ khác vào vị trí. Những quân cờ mà ta đã chuẩn bị từ lâu." Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Con cờ mang tên Liễu Thanh Y..."
Trong nội tâm Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp đang dần hình thành rõ nét. "Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ nhận được tin tức về sự hỗn loạn này, và hắn ta sẽ không ngồi yên. Sự yếu kém của Quan Đại Nhân sẽ là một cái cớ hoàn hảo để Thẩm Đại Nhân thâu tóm quyền lực, hoặc ít nhất là gây áp lực. Đó là một cơ hội cho chúng ta. Hơn nữa, sự tàn bạo công khai của Hắc Sa Bang sẽ đẩy chúng vào m��t cuộc đối đầu trực diện hơn với chúng ta. Người dân sẽ căm ghét chúng, và khi chúng ta hành động, họ sẽ ủng hộ. Và Liễu Thanh Y..." Hắn nhớ lại bóng dáng nhanh nhẹn, chính trực của nàng giữa sự hỗn loạn. "Hành động nhỏ nhưng kịp thời của Liễu Thanh Y đã củng cố hình ảnh chính nghĩa của cô ấy. Nàng là một quân cờ hoàn hảo, một biểu tượng cho lẽ phải mà người dân đang khao khát. Việc tiếp cận nàng, liên minh hoặc lợi dụng danh tiếng của nàng, sẽ là bước đi quan trọng tiếp theo. Mâu thuẫn giữa các thế lực giang hồ và sự hỗn loạn trong Thành Thiên Phong báo hiệu một giai đoạn bất ổn lớn hơn sắp đến, phù hợp với bối cảnh 'Năm 1600 Đại Hạ' và 'loạn lạc toàn quốc'."
Lâm Dịch đặt tay lên bàn, gõ nhẹ theo một nhịp điệu riêng, trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. Mỗi nhịp gõ như đánh dấu một bước trong kế hoạch của hắn. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. "Để chúng ta xem, cái giá phải trả cho sự tàn bạo là gì." Hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự l��nh lẽo đến rợn người, nhưng cũng đầy vẻ quyết đoán. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.