Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 375: Sóng Ngầm Khai Mạc: Giang Hồ Loạn Đấu

Đêm dần trôi, Thành Thiên Phong chìm vào giấc ngủ, nhưng những âm mưu và toan tính vẫn không ngừng vận hành, như những bánh răng của một cỗ máy khổng lồ đang từ từ chuyển động. Lâm Dịch, trong căn phòng ấm áp của Quán Trọ Lạc Nguyệt, khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn hiện trong bóng tối. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng sẽ không ngần ngại sử dụng mọi con cờ để đảm bảo sinh tồn." Hắn đã gieo những hạt mầm của sự hỗn loạn và nghi kỵ, và giờ là lúc chờ đợi chúng nảy mầm, đâm chồi, và kết trái. Cuộc chơi giang hồ, đối với hắn, mới chỉ thực sự bắt đầu. Liễu Thanh Y, nàng sẽ là chìa khóa để mở ra cánh cửa tiếp theo. Và Hắc Sa Bang, chúng sẽ là những con tốt thí trên bàn cờ này, những kẻ sẽ tự hủy diệt mình trong cơn giận dữ v�� mù quáng.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, rọi vào căn phòng thuê tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi mùi trà và khói hương nhẹ nhàng vấn vít, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự xôn xao đang dần dâng lên bên ngoài. Lâm Dịch ngồi trước bàn trà đã được dọn sẵn, tay khẽ vuốt ve thành chén, ánh mắt sâu thẳm dõi ra khoảng không. Thân hình hắn vẫn gầy gò, đôi vai hơi xanh xao do những năm tháng thiếu ăn và lao động vất vả ở vùng biên thùy, nhưng thần thái lại toát lên vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Khuôn mặt thanh tú thường ngày mang vẻ trầm tư, giờ đây lại ánh lên sự sắc bén, từng trải của một người đàn ông hiện đại đang chuẩn bị cho một ván cờ lớn. Tóc đen bù xù được buộc đơn giản, càng làm nổi bật vẻ mộc mạc nhưng ẩn chứa trí tuệ của hắn. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, nàng đang ngồi thẳng lưng trên ghế, dáng vẻ thon thả, thanh thoát, đôi mắt thông minh sắc sảo dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Nàng mặc trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, và tay đang ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng phía sau, nét mặt cả hai đều căng thẳng nhưng đầy háo hức, chờ đợi những chỉ thị cuối cùng. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đôi lúc lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tiếng ồn ào của Thành Thiên Phong đang dần trở nên rõ rệt hơn. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác in hằn vết sẹo nhỏ trên má, đứng im như một bức tượng, ánh mắt cảnh giác quét quanh phòng.

"Mọi thứ đã sẵn sàng chứ?" Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói đều đều, trầm lắng, phá vỡ sự im lặng. Hắn không nhìn ai cụ thể, nhưng mọi người đều biết hắn đang hỏi chung. "Đảm bảo tin đồn phải được lan truyền một cách tự nhiên nhất, không để lộ dấu vết của chúng ta."

Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu bước lên một bước, vẻ mặt đầy phấn khích. "Đại ca yên tâm! Nhị Cẩu đã bố trí người rải rác khắp các tửu lầu, quán trà, thậm chí cả trong sòng bạc và nhà thổ. Ai cũng tin là thật! Đêm qua, khi mấy tên lính gác đi tuần, em còn nghe loáng thoáng chúng nó bàn tán về việc Hắc Sa Bang cố tình gây sự với bang phái nhỏ kia ở khu chợ đêm nữa cơ. Tin tức cứ thế mà lan nhanh như cháy rừng!" Hắn cười tủm tỉm, gương mặt lộ rõ vẻ tự hào.

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, nét lo lắng thoáng hiện trong đôi mắt sắc sảo. "Liệu có quá mạo hiểm không, công tử? Sự hỗn loạn này có thể khó kiểm soát. Chúng ta đang chơi với lửa, và Hắc Sa Bang không phải là một đối thủ dễ đối phó." Nàng đặt cuốn sổ xuống, đặt tay lên bàn, ý muốn Lâm Dịch nhìn thẳng vào mình. "Hơn nữa, việc kích động giang hồ đấu đá giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, nếu bị quan phủ truy cứu..."

Lâm Dịch cuối cùng cũng quay đầu lại, ánh mắt chạm vào nàng. Hắn khẽ thở dài, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản. "Vân Nhi, chúng ta không kiểm soát dòng chảy của con sông, chúng ta chỉ tạo ra một con đập nhỏ để hướng nó đi theo ý muốn của mình. Chỉ trong hỗn loạn mới tìm thấy cơ hội. Quan trọng là chúng ta biết khi nào nên hành động, và khi nào nên lùi lại. Quan Đại Nhân đã quá bất lực, và hắn sẽ không dám động đến chúng ta khi giang hồ đang náo loạn. Hắn chỉ mong giữ được cái ghế của mình mà thôi." Hắn nói, rồi quay lại nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đã bao phủ khắp Thành Thiên Phong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta phải tự tạo ra cơ hội cho mình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để sinh tồn."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Vương Đại Trụ, ngươi và mấy anh em hãy luôn cảnh giác, đảm bảo an toàn cho Vân Nhi và Nhị Cẩu khi chúng ta ra ngoài. Ta không muốn bất kỳ sơ suất nào."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên quyết. "Đại ca nói gì, Đại Trụ làm nấy! Kẻ nào dám động đến Đại ca và mọi người, Đại Trụ sẽ không tha!" Hắn nắm chặt tay, những thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự tin tưởng hiện rõ trong ánh mắt. Hắn trải rộng tấm bản đồ Thành Thiên Phong ra bàn, chỉ vào vài điểm cụ thể. "Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi sát sao động thái của Hắc Sa Bang, đặc biệt là quanh Sòng Bạc Hắc Long và những khu vực chúng thường tập trung. Đảm bảo những 'sự cố' phải xảy ra đúng lúc, đúng chỗ. Và đặc biệt chú ý đến những lời đồn về Liễu Thanh Y. Ta muốn biết phản ứng của giang hồ, và cả Hắc Sa Bang, đối với sự xuất hiện của nàng." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán. "Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của 'Linh khí mỏng manh' hay 'thế lực tu hành' được nhắc đến trong các cuộc bàn tán, hãy ghi nhớ cẩn thận và báo cáo lại ngay lập tức."

Trần Nhị Cẩu nghiêm túc ghi nhớ từng lời của Lâm Dịch. "Rõ, Đại ca! Nhị Cẩu hiểu rồi!"

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ. Nàng biết Lâm Dịch không bao giờ làm việc gì mà không có sự tính toán kỹ lưỡng. Nàng tin tưởng hắn, dù đôi khi những kế hoạch của hắn mạo hiểm đến mức khiến nàng phải rùng mình. "Công tử, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"

Lâm Dịch gấp bản đồ lại, cất vào trong tay áo. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố đang dần đông đúc. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ nơi nhộn nhịp nhất của Thành Thiên Phong, nơi mà mọi ánh mắt đều đổ dồn về đó. Quảng trường trung tâm." Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn hiện. "Đã đến lúc khai màn cho vở kịch lớn của chúng ta rồi." Cả căn phòng như chìm trong sự chuẩn bị kỹ lưỡng và căng thẳng trước giờ G, một sự căng thẳng được che giấu khéo léo dưới vẻ ngoài bình thản của Lâm Dịch. Hắn cảm thấy một chút hứng thú, như một đạo diễn đang chờ đợi màn trình diễn của mình bắt đầu.

***

Buổi trưa, Thành Thiên Phong dưới ánh nắng gắt như đổ lửa, nhưng không khí vẫn oi bức, ngột ngạt. Quảng trường trung tâm giờ đây chật cứng người, không còn một chỗ trống. Tiếng rao hàng của tiểu thương hòa lẫn với tiếng bánh xe ngựa lăn trên những con đường lát đá, tiếng người hò reo, tiếng cười nói ồn ào và cả những tiếng cãi vã nhỏ lẻ. Mùi gia vị nồng nàn từ những quầy thức ăn đường phố hấp dẫn, mùi mồ hôi của đám đông chen chúc, m��i bụi đất bốc lên quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của một thành phố cổ đại. Cờ xí của các bang phái giang hồ, đủ mọi màu sắc, phấp phới trong gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng tiềm ẩn sự căng thẳng. Đây là ngày khai mạc của sự kiện giang hồ lớn nhất Thành Thiên Phong trong nhiều năm trở lại đây.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, đang cố gắng thể hiện uy thế của mình. Hắn mặc một chiếc áo giáp da màu đen bóng, cùng với một cây đại đao sắc lạnh đeo sau lưng. Hắn đứng trên một bục cao được dựng tạm, cố gắng ra vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng vẻ mặt lại không giấu được sự tức giận và hoang mang. Liên tiếp những 'sự cố' nhỏ do kế hoạch của Lâm Dịch gây ra đã khiến hắn bẽ mặt hết lần này đến lần khác. Vừa rồi, một quầy hàng trưng bày chiến lợi phẩm của Hắc Sa Bang bất ngờ đổ sụp, khiến nhiều vật phẩm quý giá vỡ tan tành, còn một tên cướp vặt nhanh như chớp đã cuỗm đi một chiếc túi nhỏ chứa đầy ngọc b��i.

"Cái quái gì thế này? Lại một tên cướp vặt dám động vào đồ của Hắc Sa Bang sao?!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, giọng nói vang dội như sấm, khiến đám đông xung quanh giật mình. Hắn quay phắt lại, trừng mắt nhìn A Cường đang đứng cạnh bên.

A Cường, với vẻ mặt hung tợn thường ngày giờ đây đầy lúng túng và sợ hãi, vội vàng cúi đầu. "Bang chủ, tiểu tử đó chạy nhanh quá! Thuộc hạ đã cố gắng đuổi theo, nhưng hắn lẫn vào đám đông quá nhanh..." Hắn nuốt nước bọt, liếc mắt sang những bang phái khác đang đứng gần đó, thấy họ đang nhìn chằm chằm vào Hắc Sa Bang với vẻ chế giễu và nghi hoặc. "Mấy bang khác cũng đang nhìn chằm chằm chúng ta kìa, Bang chủ!"

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cảm thấy máu dồn lên não. Hắn đã lên kế hoạch tỉ mỉ cho sự kiện này để thị uy, để củng cố quyền lực, nhưng giờ đây, hắn lại trở thành trò cười cho thiên hạ. Hắn nghiến răng, kìm nén cơn giận dữ đang bốc cháy trong lòng. "Khốn kiếp! Chuyện này là sao? Kẻ nào đang giật dây?!"

Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị và bộ râu dài, đang cưỡi ngựa tuần tra giữa quảng trường, cố gắng giữ vẻ uy nghi. Hắn mặc trang phục quan lại chỉnh tề, nhưng mồ hôi đang lấm tấm trên trán, và ánh mắt hắn lộ rõ sự bất an. Hắn đã liên tục ra lệnh cho binh lính duy trì trật tự, nhưng dường như chẳng ai nghe. Tiếng ồn ào vẫn tiếp tục, và những vụ lộn xộn nhỏ vẫn liên tục xảy ra. Vừa nghe thấy tiếng gầm thét của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, hắn vội vàng thúc ngựa đến gần, cố gắng lấy lại uy tín đã mất.

"Bổn quan yêu cầu tất cả giữ trật tự! Kẻ nào gây rối sẽ bị trừng trị nặng!" Quan Đại Nhân lớn tiếng quát, giọng nói cố gắng tỏ ra uy quyền, nhưng lại bị lấn át bởi tiếng ồn ào và cả tiếng cười khẩy từ một nhóm giang hồ thuộc một bang phái nhỏ hơn. Một tên thuộc bang đó thậm chí còn cố tình xô đổ một thùng nước, khiến một vài tên lính gác của Quan Đại Nhân bị ướt sũng, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và đáng xấu hổ.

Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, cải trang thành thường dân với những bộ y phục đơn giản, đang đứng lẫn trong đám đông, quan sát mọi diễn biến. Lâm Dịch với đôi mắt sâu thẳm, sắc bén, thu vào mọi chi tiết. Hắn thấy rõ sự tức giận tột độ của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, sự lúng túng của A Cường, và vẻ bất lực đến thảm hại của Quan Đại Nhân. Một nụ cười ẩn hiện trên môi hắn, một nụ cười không hề vui vẻ mà đầy tính toán.

"Quả nhiên, mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự kiến," Lâm Dịch thì thầm vào tai Bạch Vân Nhi, giọng nói trầm lắng đến mức chỉ có nàng mới có thể nghe thấy. "Hắc Sa Bang càng tức giận, càng hoang mang, chúng càng dễ mắc sai lầm. Quan Đại Nhân càng mất mặt, hắn càng dễ bị thao túng."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt cũng lướt qua đám đông hỗn loạn. Nàng vẫn có chút lo lắng, nhưng sự bình tĩnh của Lâm Dịch đã truyền cho nàng một niềm tin vững chắc. "Nhưng công tử, nếu sự hỗn loạn này vượt quá tầm kiểm soát, e rằng chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm."

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Vân Nhi. Và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải tạo ra một môi trường mà kẻ thù không thể thích nghi," Lâm Dịch đáp, ánh m��t vẫn không rời khỏi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn thấy Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang cố gắng dẹp loạn một vụ mất trộm khác, nhưng lại bị một bang phái nhỏ hơn, được Lâm Dịch 'chỉ điểm' từ trước, khiêu khích. Một cuộc xô xát nhỏ đã nổ ra, và tiếng gầm thét của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa càng làm tăng thêm sự náo loạn.

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái không khí oi bức, mùi mồ hôi và bụi, cùng với tiếng ồn ào hỗn tạp. Hắn như đang sắp xếp lại những mảnh ghép cuối cùng trong tâm trí. "Việc Hắc Sa Bang bị suy yếu và mất mặt công khai sẽ dẫn đến những hành động trả đũa liều lĩnh và nguy hiểm hơn trong các chương tới, nhưng đó cũng là cơ hội để chúng ta ra tay." Hắn mở mắt ra, trao đổi ánh mắt với Bạch Vân Nhi, trong đó ẩn chứa một sự tin tưởng tuyệt đối. "Và sự bất lực của Quan Đại Nhân sẽ khiến hắn càng dễ bị lợi dụng bởi những kẻ quyền thế hơn hoặc buộc phải tìm kiếm sự hỗ trợ từ Thẩm Đại Nhân." Hắn nói, nhắc đến cái tên Thẩm Đại Nhân, một nhân vật quyền lực hơn nhiều so với Quan Đại Nhân, người đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để thâu tóm Thành Thiên Phong.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Thành Thiên Phong. Không khí vẫn oi bức, ngột ngạt, nhưng giờ đây lại thêm phần căng thẳng, nặng nề. Ánh sáng vàng cam từ những chiếc đèn lồng treo dọc các con phố đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh trong bóng tối nhập nhoạng. Tại góc phố gần Sòng Bạc Hắc Long, một trong những điểm nóng nhất của sự kiện giang hồ, tiếng xúc xắc lăn, tiếng bài xào, tiếng reo hò vui sướng và cả những tiếng rên rỉ tuyệt vọng từ bên trong sòng bạc vẫn vang vọng ra ngoài, nhưng giờ đây đã bị lấn át bởi một âm thanh khác: tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét giận dữ và tiếng đổ vỡ. Một cuộc ẩu đả lớn đã nổ ra giữa Hắc Sa Bang và vài bang phái nhỏ hơn, được kích động bởi những tin đồn và hiểu lầm mà Lâm Dịch đã khéo léo gieo rắc suốt cả ngày. Tình hình đã trở nên không thể kiểm soát. Khói thuốc và mùi rượu từ sòng bạc quyện với mùi mồ hôi và căng thẳng từ cuộc chiến, tạo nên một bầu kh��ng khí hỗn loạn đến nghẹt thở.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, đang vung cây đại đao của mình, gào thét như một con thú bị thương. Hắn vừa bị một nhát kiếm lướt qua vai, không quá sâu nhưng đủ để khiến hắn mất mặt. "Khốn kiếp! Chuyện này là sao?! Ai là kẻ đứng sau phá hoại ta?!" Ánh mắt hắn quét qua đám đông đầy nghi ngờ, cố gắng tìm kiếm kẻ giật dây, nhưng lại chỉ thấy những khuôn mặt hung hãn và thù địch của các bang phái đối địch.

A Cường cùng một vài thuộc hạ khác của Hắc Sa Bang cũng đang đánh nhau túi bụi, nhưng rõ ràng họ đang bị áp đảo về số lượng và tinh thần. Bối rối, hung hăng, A Cường vung đao loạn xạ, nhưng trong lòng đầy hoang mang. Hắn không hiểu tại sao mọi chuyện lại đột ngột biến thành một cuộc hỗn chiến lớn như vậy.

Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát, cao ráo xuất hiện. Một nữ nhân, mặc trang phục màu xanh lá cây, với ánh mắt cương nghị và thanh kiếm sáng loáng đeo bên hông. Chính là Liễu Thanh Y. Nàng không hề vội vã, mà bước đi một cách bình tĩnh giữa cuộc hỗn loạn, như một làn gió mát thổi qua một chiến trường nóng bỏng. Dáng người nàng thanh thoát, cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng lại toát lên một khí chất kiên cường, bất khuất.

"Các vị! Chốn công cộng, đừng làm tổn hại đến người vô tội!" Giọng nói của Liễu Thanh Y trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang lên rõ ràng giữa tiếng gầm thét và tiếng vũ khí va chạm. Nàng rút thanh kiếm của mình ra, một ánh sáng bạc lóe lên trong bóng hoàng hôn, thu hút mọi ánh nhìn. Kiếm khí sắc bén, nhưng không hề mang ý sát phạt.

Lâm Dịch, trong khi đó, đang đứng trên mái nhà của một quán trà đối diện, quan sát toàn bộ diễn biến. Hắn không cần cải trang quá kỹ lưỡng, vì trong ánh sáng lờ mờ của hoàng hôn và sự chú ý dồn hết vào cuộc ẩu đả, không ai để ý đến một thiếu niên gầy gò đang đứng trên cao. Gió nhẹ thổi qua, làm tóc hắn bay bay. Đôi mắt hắn sắc bén, tập trung vào từng động thái của Liễu Thanh Y và biểu cảm của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa.

"Đến rồi! Kiếm khách Liễu Thanh Y. Quả nhiên không hổ danh," Lâm Dịch thầm nghĩ, một nụ cười bí ẩn thoáng qua trên môi. Hắn đã nghe quá nhiều về nàng từ những lời đồn thổi của Trần Nhị Cẩu, về một nữ hiệp áo xanh chuyên hành hiệp trượng nghĩa. Giờ đây, hắn đã có thể tận mắt chứng kiến. Liễu Thanh Y không lao vào chém giết, mà dùng kiếm pháp điêu luyện của mình để can thiệp, tách rời các bên. Nàng không gây sát thương chí mạng, nhưng mỗi chiêu kiếm đều chính xác, đủ để làm mất vũ khí hoặc đẩy lùi đối thủ, khiến những kẻ hung hãn nhất cũng phải bất ngờ và lùi bước. Hành động của nàng vừa thể hiện võ công cao cường, vừa thể hiện sự chính trực, khiến Hắc Sa Bang càng thêm bẽ mặt vì bị một nữ nhân làm cho mất thế.

"Dừng tay! Dừng tay ngay! Tất cả đều là người của triều đình, không được phép gây chiến!" Quan Đại Nhân, cùng vài binh lính, cũng đã đến hiện trường, nhưng hắn chỉ có thể đứng nhìn bất lực. Hắn gào lên, nhưng giọng nói của hắn lạc lõng giữa tiếng hỗn chiến. Hắn không dám can thiệp vào cuộc ẩu đả của các cao thủ giang hồ, vì hắn biết rõ binh lính của mình không phải là đối thủ của những kẻ này. Uy tín của hắn đã hoàn toàn tan nát, và hắn chỉ còn biết đứng đó, bất lực nhìn sự hỗn loạn tiếp diễn.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn Liễu Thanh Y, ánh mắt vừa tức giận vừa căm phẫn. Hắn không ngờ lại có kẻ dám ngang nhiên cản trở hắn giữa chốn đông người như vậy. "Con tiện nhân! Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của Hắc Sa Bang?!" Hắn gầm lên, vung đao chém tới, nhưng Liễu Thanh Y nhẹ nhàng tránh né, mũi kiếm của nàng khẽ chạm vào lưỡi đại đao, tạo ra một tiếng va chạm sắc lạnh, khiến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa phải lùi lại một bước.

Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhận ra rằng, Liễu Thanh Y không chỉ có võ công, mà còn có một nguyên tắc rõ ràng. Nàng không giết người, nhưng nàng cũng không dung túng cho cái ác. Điều đó khiến nàng trở thành một quân cờ đáng giá trong ván cờ của hắn. "Sự hỗn loạn tại sự kiện giang hồ sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn không chỉ trong giang hồ mà còn trong quan trường," hắn thầm nhủ. "Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ nhận được tin tức này."

Hắn nhìn xu��ng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự tự tin, mà chỉ còn sự tức giận mù quáng và nỗi sợ hãi. "Việc Hắc Sa Bang bị suy yếu và mất mặt công khai sẽ dẫn đến những hành động trả đũa liều lĩnh và nguy hiểm hơn trong các chương tới." Lâm Dịch đã gieo những hạt mầm của sự nghi kỵ và hỗn loạn, và giờ đây, chúng đang đơm hoa kết trái. "Liễu Thanh Y đã thể hiện rõ sự chính trực và võ công, tạo tiền đề cho việc ta sẽ tìm cách tiếp cận nàng, có thể là để liên minh hoặc lợi dụng."

Hắn khẽ thở dài, trong lòng có một chút xung đột. Để đạt được mục đích của mình, hắn đã phải tạo ra sự hỗn loạn, đẩy nhiều người vào hiểm nguy. Liệu hắn có đi quá xa giới hạn của mình? Nhưng rồi, ý nghĩ về gia đình, về những người hắn muốn bảo vệ lại hiện lên. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn tự nhủ. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất."

Liễu Thanh Y, sau khi đã tách rời được các bên, đứng giữa chiến trường, ánh mắt kiên định. Nàng nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa với vẻ khinh miệt, rồi quay lại nhìn Quan Đại Nhân đang bất lực. Nàng cũng có một chút xung đột nội tâm, giữa nguyên tắc chính nghĩa của bản thân và thực tế hỗn loạn của giang hồ. Liệu nàng có nên can thiệp sâu hơn vào những tranh chấp này? Hay chỉ nên làm một hiệp khách đơn độc, cứu giúp kẻ yếu?

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Liễu Thanh Y đã xuất hiện. Hắc Sa Bang đã bị bẽ mặt. Quan Đại Nhân đã mất uy tín. Màn khai mạc đã diễn ra thành công mỹ mãn. Giờ là lúc để hắn bắt đầu bước tiếp theo trong kế hoạch của mình, một kế hoạch sẽ đưa hắn đến gần hơn với nữ kiếm khách áo xanh và những bí mật đằng sau thế giới giang hồ này. Cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free