Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 374: Lời Đồn Giang Hồ: Thanh Y Kiếm Khách

Đêm đã về khuya, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá và những âm thanh hỗn loạn từ Thành Thiên Phong. Trong văn phòng của Quan Đại Nhân, ngọn nến đã cháy gần hết, ánh sáng yếu ớt soi rõ gương mặt thất thần của hắn. Cuộc chơi giang hồ mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn đã cảm thấy mình đang bị đẩy vào một vũng lầy không lối thoát. Hắn cố gắng kìm nén cơn giận, nhưng trong lòng tràn ngập lo lắng và bế tắc. Nếu tình hình cứ tiếp diễn như thế này, hắn sẽ không chỉ mất đi khoản lợi nhuận béo bở, mà còn mất đi cả uy tín và vị thế của mình trong triều đình. Hắn bắt đầu nghĩ đến việc phải cầu viện đến Thẩm Đại Nhân, dù điều đó có nghĩa là hắn sẽ phải hạ mình và thừa nhận sự yếu kém của mình.

***

Cùng lúc đó, trong một căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh đèn lồng màu vàng ấm áp hắt lên những bức tường gỗ nhuốm màu thời gian, không khí lại hoàn toàn khác. Tiếng trò chuyện ồn ào từ sảnh dưới vọng lên, lẫn với tiếng bát đĩa va chạm lách cách và những tràng cười sảng khoái của các lữ khách, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống về đêm. Mùi thức ăn nồng nàn từ bếp, pha chút vị cay nồng của rượu và hương khói gỗ thoang thoảng, lẩn quất trong không gian, làm dịu đi cái lạnh ngoài cửa sổ.

Lâm Dịch ngồi đối diện với một bàn trà thấp, dáng người gầy gò của hắn hơi rướn về phía trước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tập trung cao độ. Trên bàn, một bộ trà sứ men xanh ngọc đang bốc hơi nghi ngút, hương trà thanh thoát lan tỏa nhẹ nhàng. Hắn khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ của lá trà trên đầu lưỡi, như thể đang thưởng thức một bản nhạc chậm rãi, từng nốt hương mở ra những suy tư mới. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân lịch sự, đang khẽ đưa chén trà lên môi, đôi mắt thông minh lướt qua những ghi chép trên tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng nhưng đầy tin tưởng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng đối diện, vẻ mặt một người thì hăm hở, tràn đầy năng lượng, người kia lại có chút bối rối, nhưng cả hai đều sẵn sàng nghe lệnh.

"Đại ca, Hắc Sa Bang bị một phen mất mặt rồi!" Trần Nhị Cẩu mở lời, giọng nói đầy phấn khích, đôi mắt sáng lên vẻ tinh quái. Hắn không thể giấu được nụ cười trên môi khi kể lại những gì đã chứng kiến trong ngày đầu tiên của sự kiện giang hồ. "Lũ khốn đó cứ ngỡ mình là bá chủ Thành Thiên Phong này, ai ngờ bị mấy bang nhỏ hơn làm khó dễ đủ đường, còn bị cướp mất một lô hàng ngay trước mũi! Nghe nói là một đám cướp vặt nào đó đã lợi dụng lúc chúng sơ hở, đánh cướp trên đường vận chuyển ngay trong thành. Chậc chậc, thật sự là một trò hề, khiến cả Thành Thiên Phong này được một phen cười nhạo!" Hắn lắc đầu, như thể đang tiếc nuối vì không được chứng kiến toàn bộ màn kịch.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng nét mặt chất phác, xen vào với vẻ lo lắng hơn. Hắn cẩn trọng hơn trong lời nói, nhưng cũng không giấu được sự kinh ngạc. "...Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa mặt mày xám xịt, giận đến mức gân xanh nổi đầy trán, suýt chút nữa đã ra tay đồ sát cả đám tiểu bang phái ở quảng trường. May mà có trưởng lão của Thiết Quyền Môn và vài vị đại hiệp khác đứng ra can ngăn kịp thời. Hắn ta tức giận đến mức khuôn mặt đỏ tía, râu quai nón dựng ngược cả lên, trông như một con dã thú sắp xổng chuồng vậy." Vương Đại Trụ nhớ lại cảnh tượng đó, vẫn còn thấy rùng mình. Thế giới giang hồ này, đối với một người nông dân như hắn, vẫn còn quá đỗi xa lạ và đáng sợ, đầy rẫy những nguy hiểm tiềm tàng.

Bạch Vân Nhi đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ thanh tao. Nàng nhìn Lâm Dịch, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. "Những 'tai nạn' này xảy ra quá trùng hợp, Lâm Dịch. Ngay cả một kẻ ngu ngốc nhất cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ có kẻ đứng sau. Hắc Sa Bang, với bản tính đa nghi và hung hãn của chúng, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Chúng sẽ truy lùng kẻ đã làm chúng mất mặt, và có thể sẽ trở nên liều lĩnh hơn. Quan Đại Nhân cũng vậy, chắc chắn hắn ��ang phát điên lên vì mất kiểm soát và tổn thất. Các khoản thu của hắn chắc chắn đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng, và uy tín của hắn trước triều đình cũng đang lung lay." Nàng phân tích, từng lời nói đều sắc bén như một lưỡi dao.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong đầu. "Tốt. Càng hỗn loạn, chúng ta càng có cơ hội." Hắn mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng nhưng sâu thẳm. "Nhưng hỗn loạn cũng cần có giới hạn. Nếu nó vượt quá tầm kiểm soát, chúng ta cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy và gặp rắc rối không đáng có. Mục tiêu của chúng ta không phải là hủy diệt toàn bộ Thành Thiên Phong, mà là tạo ra một môi trường có lợi cho sự phát triển của chúng ta, đồng thời làm suy yếu những kẻ cản đường một cách có hệ thống, khiến chúng tự đào mồ chôn mình."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén tấm màn lụa thô để nhìn ra màn đêm. Những ánh đèn lồng lấp lóe xa xa, cùng với tiếng rao hàng của những người bán hàng rong đêm khuya và tiếng bước chân vội vã của những người qua đường, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy rủi ro. "Trần Nhị Cẩu, ngươi và mạng lưới của mình tiếp tục theo dõi sát sao mọi động tĩnh của Hắc Sa Bang. Đặc biệt chú ý đến những lời đồn đại trong giới giang hồ, những suy đoán của chúng về kẻ đứng sau. Xem xem, chúng đang nghi ngờ ai, và chúng sẽ hành động như thế nào để trả đũa." Hắn quay lại, ánh mắt sắc như dao, quét qua Trần Nhị Cẩu. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy giữ cho lực lượng của chúng ta luôn sẵn sàng. Có thể sẽ có những xung đột nhỏ, cần phải ứng phó kịp thời, nhưng tuyệt đối không được ra mặt. Hãy để những kẻ khác tự đối đầu nhau."

Trần Nhị Cẩu vội vàng gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Thuộc hạ sẽ bám sát chúng như bóng với hình, không bỏ qua bất kỳ lời đồn đại hay cử chỉ nhỏ nào, dù là nhỏ nhất!" Hắn đã quen với việc Lâm Dịch đưa ra những nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản nhưng lại ẩn chứa mưu sâu kế hiểm, và hắn luôn t��� hào vì mình có thể hoàn thành chúng một cách xuất sắc.

Vương Đại Trụ cũng đứng thẳng người, bàn tay vạm vỡ nắm chặt chuôi đao bên hông. "Đại ca cứ yên tâm. Bất kỳ kẻ nào dám làm loạn và gây ảnh hưởng đến chúng ta, thuộc hạ và anh em sẽ cho chúng biết tay! Chúng tôi sẽ không để bất kỳ ai làm hỏng kế hoạch của Đại ca." Dù đôi khi không hiểu hết những kế hoạch phức tạp của Lâm Dịch, nhưng sự tin tưởng của Vương Đại Trụ vào hắn là tuyệt đối, một niềm tin được xây dựng từ những ngày tháng sinh tồn gian khổ.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. "Đừng nóng vội, Đại Trụ. Chúng ta không cần phải ra mặt ngay. Hãy để những con rối kia tự giật dây lẫn nhau, tự kéo nhau xuống bùn lầy. Nhiệm vụ của chúng ta là quan sát và điều chỉnh, đảm bảo mọi thứ đi đúng hướng, và nhất là bảo toàn lực lượng. Chúng ta cần phải kiên nhẫn." Hắn quay lại ghế, rót thêm một chén trà cho mình. "Bạch Vân Nhi, nàng thấy sao? Tình hình của Quan Đại Nhân thế nào rồi?"

Bạch Vân Nhi suy nghĩ một lát, ánh mắt đăm chiêu. "Hắn ta chắc chắn đang ở thế bị động và đang rất hoảng loạn. Các khoản thu không đạt, uy tín giảm sút, và sự hỗn loạn trong Thành Thiên Phong đã vượt quá khả năng kiểm soát của hắn. Hắn sẽ tìm cách cầu cứu hoặc tìm một 'vật tế thần' để đổ lỗi. Tuy nhiên, việc này cũng có thể khiến Thẩm Đại Nhân có cơ hội can thiệp sâu hơn vào Thành Thiên Phong, và đó không phải là điều chúng ta mong muốn ngay lúc này. Thẩm Đại Nhân là một đối thủ khó nhằn hơn nhiều so với Quan Đại Nhân."

Lâm Dịch gật gù, ánh mắt xa xăm. "Thẩm Đại Nhân vẫn còn quá sớm để chúng ta đối đầu trực diện. Nhưng sự bất lực của Quan Đại Nhân cũng là một cơ hội. Một khi hắn bị đẩy vào đường cùng, hắn sẽ dễ dàng mắc sai lầm hơn, dễ dàng bị thao túng hơn. Chúng ta cần một quân cờ mới, một yếu tố có thể làm thay đổi cục diện, đồng thời tạo ra một điểm tựa vững chắc cho chúng ta trong giới giang hồ, một ngọn cờ tập hợp những người có cùng chí hướng." Hắn nhắm mắt lại, suy tư. Trong đầu hắn, một ý tưởng về một nhân vật đ�� nghe phong phanh đang dần trở nên rõ ràng hơn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi chúng ta phải tạo ra những con đường mà không ai ngờ tới, phải điều khiển những con rối mà chúng không hay biết."

***

Sáng hôm sau, Thành Thiên Phong đã trở lại vẻ nhộn nhịp thường ngày, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi những hỗn loạn của đêm qua. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói cổ kính, và bầu trời quang đãng báo hiệu một ngày mới an lành, xóa tan đi phần nào không khí căng thẳng của đêm trước. Lâm Dịch, trong trang phục vải thô giản dị, đội một chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, ngồi ở một góc khuất của một quán trà nhỏ, gần cửa sổ. Hương trà Phổ Nhĩ thơm nồng quyện với mùi bánh bao mới ra lò, vị ngọt của đường phèn trong chén trà và hương khói từ bếp, tạo nên một không khí dễ chịu và bình yên. Hắn nhâm nhi chén trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh, đôi khi khẽ gật đầu hoặc nhếch mép cười thầm. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin là nguồn tri thức vô giá trong thế giới này, đặc biệt là những thông tin nhỏ nhặt, tưởng chừng vô nghĩa.

Ở quầy pha chế, Trần Nhị Cẩu, cũng cải trang thành một tiểu thương buôn vải, với bộ y phục màu nâu đất và chiếc khăn vải quấn đầu, đang trò chuyện rôm rả với Cố lão bản – một người đàn ông thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười nhưng đôi mắt ti hí lại rất tinh tường, có thể nhìn thấu tâm can người khác. Cố lão bản, với kinh nghiệm lăn lộn trong giới giang hồ và thương trường, là một kho tàng thông tin sống, một cuốn bách khoa toàn thư di động về mọi chuyện lớn nhỏ trong Thành Thiên Phong.

"Ai chà, cái bang hội Hắc Sa đó thì có gì mà nói," Cố lão bản khẽ hạ giọng, phì phèo điếu thuốc lào, khói thuốc bay lượn vòng tròn rồi tan biến vào không khí. "Đợt này làm ăn thất bát, còn bị mất mặt trước cả Thành Thiên Phong. Nghe đâu còn có chuyện một cô nương áo xanh nào đó đã ra tay nghĩa hiệp, cướp lại hàng hóa bị bọn chúng cướp của một thương nhân nhỏ, trả lại cho khổ chủ. Đúng là làm phúc làm đức, trời không phụ người tốt!" Ông ta nháy mắt với Trần Nhị Cẩu, ra vẻ bí mật, như thể đang chia sẻ một câu chuyện chỉ dành cho những người thân cận.

Trần Nhị Cẩu giả vờ tò mò, mở to mắt, gương mặt ngây ngô thường ngày hiện lên vẻ sửng sốt. "Cô nương áo xanh nào vậy, Cố lão bản? Chẳng lẽ là Liễu Thanh Y?" Hắn đã được Lâm Dịch dặn dò kỹ lưỡng về cái tên này, và không khỏi ngạc nhiên khi nó xuất hiện sớm đến vậy, như thể mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch của Lâm Dịch.

Một khách bàn bên, một lão già râu bạc phơ đang nhâm nhi trà, nghe thấy vậy liền hào hứng xen vào, giọng nói sang sảng, đầy phấn khích. "Chính là nàng! Vị Liễu Thanh Y kiếm khách lừng danh đó! Nàng ta trọng nghĩa khí, ghét kẻ ác, đã không ít lần ra tay giúp đỡ dân lành, đánh đuổi bọn cường hào, cứu giúp kẻ yếu thế. Nghe nói, kiếm pháp của nàng ta như rồng bay phượng múa, một mình có thể đối phó với hàng chục tên côn đồ mà không hề nao núng!" Lão già nói bằng giọng đầy ngưỡng mộ, như thể đang kể về một vị anh hùng trong truyền thuyết, một biểu tượng của sự công bằng trong thế giới giang hồ loạn lạc.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, ghi nhớ từng chi tiết về Liễu Thanh Y, từ những hành động nghĩa hiệp đến tính cách được miêu tả. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết và niềm tin của những người dân thường dành cho nàng. "Liễu Thanh Y... Một nhân vật chính nghĩa... Có lẽ đây là con cờ mình cần." Trong đầu hắn, một kế hoạch mới đang dần hình thành, từng bước một, rõ ràng như một bản vẽ kỹ thuật. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó lại luôn cần những biểu tượng của sự công bằng để duy trì trật tự mong manh, và Liễu Thanh Y chính là biểu tượng đó.

Cố lão bản tiếp tục câu chuyện, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch đang ngồi ở góc khuất, như muốn thăm dò, nhưng chỉ thấy hắn vẫn trầm tư, không biểu lộ cảm xúc gì. "Cô nương đó đúng là kỳ nữ. Giang hồ bây giờ loạn lạc, kẻ mạnh hiếp yếu, người ngay bị chèn ép. May mắn thay vẫn còn những người như Liễu Thanh Y, giữ vững đạo nghĩa. Nghe nói, nàng ta gần đây thường xuất hiện ở Thành Thiên Phong, không biết là vì việc gì. Có người nói nàng ta đang điều tra một vụ án mất tích bí ẩn, có người lại nói nàng ta đang truy tìm một báu vật cổ xưa. Nhưng dù là gì đi nữa, sự xuất hiện của nàng ta luôn mang lại hy vọng cho những người dân lương thiện, cho những kẻ yếu thế." Ông ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy suy tư.

Trần Nhị Cẩu tiếp tục khai thác thông tin, khéo léo hỏi về các hoạt động gần đây của Liễu Thanh Y, những bang phái mà nàng ta từng đối đầu, và cả những tin đồn về kiếm pháp của nàng. Hắn ghi nhớ tất cả, biết rằng từng mảnh ghép nhỏ này đều có thể trở thành một phần quan trọng trong bức tranh lớn mà Đại ca đang vẽ. Lâm Dịch thì vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, đôi mắt khép hờ, nhưng trong tâm trí hắn, những ý nghĩ liên tục xoay vần, phân tích và đánh giá. Hắn nhận ra rằng Liễu Thanh Y không chỉ là một kiếm khách giỏi, mà còn là một biểu tượng, một ngọn cờ có thể tập hợp lòng người.

"Liễu Thanh Y... một người chính nghĩa... nhưng liệu có thể bị lợi dụng?" Lâm Dịch tự hỏi. Hắn biết rằng trong thế gi���i này, ngay cả những người có ý định tốt cũng có thể trở thành công cụ cho những kẻ khác. Hắn không muốn làm hại một người chính trực, nhưng hắn cũng không thể bỏ qua một quân bài mạnh mẽ như vậy. Hắn không thể để cảm xúc cá nhân xen vào những tính toán chiến lược của mình. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng liệu có phải trả giá bằng lương tâm?" Sự giằng xé nội tâm chợt dấy lên trong hắn, nhưng rất nhanh chóng, lý trí đã chiếm ưu thế. Hắn không phải là một kẻ lạnh lùng, vô cảm, nhưng những bài học xương máu trong quá khứ đã dạy hắn rằng, đôi khi, sự mềm yếu có thể dẫn đến cái chết và sự sụp đổ của tất cả những gì hắn đã cố gắng xây dựng.

Hắn nhớ lại những lời mà Bạch Vân Nhi đã nói: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Đúng vậy, và hắn cũng không thể mong đợi nó công bằng với mình. Hắn phải tự tạo ra sự công bằng, hoặc ít nhất là một môi trường mà hắn và những người hắn quan tâm có thể sống sót, một môi trường mà ở đó, họ có thể phát triển. Liễu Thanh Y, với danh tiếng và nguyên tắc của mình, có thể là một cầu nối, một ngọn cờ tập hợp những người bị áp bức, những người muốn một sự thay đổi. Nhưng để làm được điều đó, hắn phải điều khiển mọi thứ một cách tinh vi, để nàng không cảm thấy bị lợi dụng, mà cảm thấy đang hành động theo chính nghĩa của mình, theo lý tưởng mà nàng vẫn theo đuổi.

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, chứa đựng một sự quyết đoán lạnh lùng. Hắn đã có một ý tưởng, một kế hoạch phức tạp mà chỉ có hắn mới có thể thực hiện.

***

Đêm cùng ngày, trong căn cứ của Hắc Sa Bang, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, như thể một ngọn lửa đang âm ỉ cháy, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Mùi khói thuốc lào nặng nề quyện với mùi rượu nồng nặc và mùi máu tanh thoang thoảng từ những vết thương chưa kịp lành của một vài thuộc hạ, tạo nên một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến khó thở. Ngay cả những tiếng ho khan của các thuộc hạ cũng bị dập tắt ngay lập tức, không ai dám gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn và khuôn mặt dữ tợn, đang ngồi trên chiếc ghế hổ lớn, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và mất ngủ. Hắn đột ngột đập mạnh bàn tay như gọng kìm xuống chiếc bàn gỗ lim trước mặt, tiếng "choang" chói tai vang vọng khắp căn phòng, khiến chén trà sứ men xanh đựng đầy rượu vỡ tan tành, những mảnh vỡ bắn tung tóe, tóe cả vào những vết sẹo lớn trên mặt hắn. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ, tất cả các thuộc hạ, bao gồm cả A Cường, đều giật mình, cúi đầu rạp xuống, không dám ngẩng mặt lên, sợ hãi nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

"Kẻ nào? Kẻ nào dám phá hoại đại sự của Hắc Sa Bang ta? Lẽ nào có nội gián? Hay có kẻ ngáng đường ta?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, giọng nói khàn đặc vì tức giận, như tiếng hổ đói vang vọng trong hang sâu. Mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo một luồng khí lạnh lẽo, khiến xương sống của những kẻ có mặt đều lạnh toát. Hắn nhìn quanh, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt thuộc hạ, đầy nghi kỵ và căm phẫn. Hắn không thể chấp nhận được việc bang phái của mình, với sức mạnh và uy danh lừng lẫy khắp vùng, lại bị làm mất mặt một cách thê thảm như vậy ngay giữa Thành Thiên Phong, ngay trước mũi của hắn.

A Cường, vẻ mặt hung tợn thường ngày giờ đây đầy hoang mang và sợ hãi, run rẩy bước lên một bước, cúi đầu sát đất. "Thủ Lĩnh bớt giận... Chúng thuộc hạ đã điều tra khắp nơi, nhưng mọi manh mối đều rất mơ hồ, cứ như có một bàn tay vô hình đang thao túng vậy... Chúng ta đã thẩm vấn những kẻ tình nghi, nhưng chúng đều nói không biết gì, hoặc đổ lỗi cho các bang phái khác. Có kẻ thì bịt miệng bằng cách tự kết liễu, có kẻ thì lại biến mất không dấu vết. Mọi chuyện cứ rối như tơ vò, không thể tìm ra kẻ đứng sau." Hắn cúi đầu sâu hơn, lo sợ cơn thịnh nộ của Thủ Lĩnh sẽ trút xuống đầu mình, và hắn biết rằng khi Thủ Lĩnh nổi giận, sẽ có máu đổ.

"Vô hình? Hừ!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, đôi mắt tóe lửa, đầy khinh miệt. "Trên đời này làm gì có cái gọi là vô hình! Chắc chắn là có kẻ đang giật dây! Ta không tin những chuyện trùng hợp như vậy lại xảy ra liên tiếp! Đầu tiên là vụ ở Trạm Tiếp Tế, rồi đến chuyện ở sòng bạc của ta, và giờ là cái gọi là 'sự kiện giang hồ' này! Tất cả đều nhằm vào Hắc Sa Bang ta! Kẻ nào đó đang muốn lật đổ ta, muốn đạp đổ Hắc Sa Bang!" Hắn lại đập mạnh tay xuống bàn, nhưng lần này chỉ là một tiếng "rầm" khô khốc, vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, nhưng đủ để khiến tất cả những kẻ có mặt giật mình.

Hắn chợt nhớ lại những lời đồn đại gần đây mà thuộc hạ đã báo cáo, về một nữ hiệp áo xanh. "Bắt đầu từ những kẻ có liên quan đến Liễu Thanh Y! Ta nghe nói cô ta cũng gây khó dễ cho chúng ta, dám ra tay cướp lại hàng hóa bị chúng ta 'thu giữ' từ những kẻ buôn lậu! Một nữ nhân bé nhỏ mà dám giương oai diễu võ trước mặt Hắc Sa Bang? Chắc chắn là có kẻ chống lưng! A Cường, ngươi hãy phái người đi điều tra kỹ lưỡng về con tiện nhân Liễu Thanh Y đó! Xem xem nàng ta có quan hệ với bang phái nào, với thế lực nào! Và cả những bang phái nhỏ đã dám cả gan làm loạn trong sự kiện giang hồ vừa rồi! Ta không tin chúng không có liên hệ gì với nhau!" Ánh mắt hắn trở nên độc địa, đầy sát khí.

A Cường vội vàng nhận lệnh, không dám chậm trễ. "Vâng, Thủ Lĩnh! Thuộc hạ sẽ lập tức phái người đi điều tra, không bỏ sót một ngóc ngách nào! Chúng thuộc hạ sẽ mang về cái đầu của Liễu Thanh Y và những kẻ dám chống đối Hắc Sa Bang!" Hắn quay người, cùng các thuộc hạ khác nhanh chóng rời đi, để lại Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa một mình trong căn phòng tối tăm, ngập tràn mùi rượu và sự tức giận.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt nhăn nhó, đầy bất lực. Hắn không hiểu tại sao mọi thứ lại trở nên rắc rối đến vậy. Kế hoạch của hắn là lợi dụng sự kiện giang hồ để thị uy, củng cố quyền lực và thu lợi nhuận. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều chệch khỏi quỹ đạo, và hắn lại phải đối mặt với một kẻ thù giấu mặt, mà hắn không thể nào nắm bắt được, một kẻ thù dường như đang chơi đùa với hắn. "Kẻ nào đang chơi trò này với ta? Dù ngươi là ai, ta cũng sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt! Hắc Sa Bang sẽ không tha cho bất kỳ kẻ nào dám làm loạn!" Hắn nghiến răng ken két, trong lòng tràn ngập sự tức giận và khát máu, hoàn toàn bị thao túng bởi những thông tin mà Lâm Dịch đã gieo rắc. Hắn không biết rằng, chính sự nghi kỵ và lòng tham của hắn đang dẫn hắn đi đúng vào con đường mà một bàn tay vô hình đang sắp đặt, một bàn tay mà hắn không hề hay biết.

Đêm dần trôi, Thành Thiên Phong chìm vào giấc ngủ, nhưng những âm mưu và toan tính vẫn không ngừng vận hành, như những bánh răng của một cỗ máy khổng lồ đang từ từ chuyển động. Lâm Dịch, trong căn phòng ấm áp của Quán Trọ Lạc Nguyệt, khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn hiện trong bóng tối. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng sẽ không ngần ngại sử dụng mọi con cờ để đảm bảo sinh tồn." Hắn đã gieo những hạt mầm của sự hỗn loạn và nghi kỵ, và giờ là lúc chờ đợi chúng nảy mầm, đâm chồi, và kết trái. Cuộc chơi giang hồ, đối với hắn, mới chỉ thực sự bắt đầu. Liễu Thanh Y, nàng sẽ là chìa khóa để mở ra cánh cửa tiếp theo. Và Hắc Sa Bang, chúng sẽ là những con tốt thí trên bàn cờ này, những kẻ sẽ tự hủy diệt mình trong cơn giận dữ và mù quáng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free