Lạc thế chi nhân - Chương 368: Mạng Lưới Thầm Lặng: Gieo Mầm Trong Lòng Thành
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Quán Trọ Lạc Nguyệt, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát sàn đã mòn vẹt. Không khí sớm trong quán vẫn còn vương vấn hơi ấm của đêm qua, pha lẫn mùi trà mới pha và hương bánh bao nóng hổi vừa ra lò. Tiếng lách cách của bát đĩa va chạm, tiếng cười nói rộn ràng của những thương nhân và khách lữ đang vội vã dùng bữa sáng tạo nên một bức tranh sinh động, quen thuộc của Thành Thiên Phong khi một ngày mới bắt đầu. Trong một góc khuất, nơi ánh sáng không quá gay gắt, Lâm Dịch ngồi tĩnh lặng, dáng người gầy gò của hắn gần như hòa lẫn vào bóng tối của chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm lướt qua đám đông hối hả bên ngoài cửa sổ, quan sát mọi biểu cảm, mọi cử chỉ nhỏ nhặt. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, nàng đang cẩn trọng ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, mái tóc đen mượt buộc gọn gàng, đôi mắt thông minh thi thoảng lại ngước lên nhìn Lâm Dịch với vẻ tin tưởng tuyệt đối. Đối diện họ là Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ nghiêm túc, và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, đôi mắt sáng như sao, miệng tươi cười nhưng ánh nhìn lại đầy sự tập trung.
Trần Nhị Cẩu vừa trở về sau một đêm dạo quanh các tửu lầu, quán trà, và cả những con hẻm tối tăm nhất của Thành Thiên Phong để thu thập tin tức. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, giọng nói nhỏ lại, đủ để những người ở bàn nghe thấy. “Đại ca, mọi chuyện đúng như huynh dự liệu. Tin đồn về sự suy yếu của Hắc Sa Bang đã ăn sâu vào lòng dân. Bọn chúng cố dập tắt nhưng càng dập càng cháy. Dân chúng ban đầu còn sợ, giờ thì dám bàn tán công khai rồi. Còn về Bàng Lão Gia, người của hắn bắt đầu rút về, không còn nhúng tay vào chuyện của Hắc Sa Bang nữa. Có vài tên tiểu lâu la của Hắc Sa Bang còn bị chính các thương nhân nhỏ đuổi đánh.” Nhị Cẩu kể đến đây, không khỏi lộ ra một nụ cười thỏa mãn.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn. "Bàng Lão Gia đã bắt đầu rút, Hắc Sa Bang như rắn mất đầu. Nhưng chân rết của chúng vẫn còn, và những kẻ khác đang dòm ngó. Đây là lúc chúng ta phải hành động, không phải bằng vũ lực, mà bằng lòng người." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người một, như muốn khắc sâu ý nghĩa lời mình nói vào tâm trí họ. "Lòng dân, chính là bức tường thành vững chắc nhất, là vũ khí sắc bén nhất mà không tiền bạc hay quyền lực nào có thể mua được."
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. "Mạng lưới của chúng ta còn non yếu, Lâm Dịch. Liệu có thể cạnh tranh với những thế lực đã ăn sâu bén rễ trong thành, những kẻ đã có hàng chục năm uy tín và địa vị?" Nàng nói, giọng mang chút lo lắng tiềm ẩn, dù nàng luôn tin tưởng vào Lâm Dịch, nhưng sự thực tế vẫn khiến nàng không khỏi băn khoăn.
Trần Nhị Cẩu vội tiếp lời, vẻ hăng hái hiện rõ trên khuôn mặt. "Mạng lưới của chúng ta tuy mới, nhưng lại có cái mà bọn chúng không có, đó là lòng tin. Dân chúng đang rất bất mãn với Hắc Sa Bang, và cũng không tin tưởng Bàng Lão Gia. Họ cần một người bảo vệ, một hy vọng, một điểm tựa." Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt bừng sáng.
Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, khẽ mỉm cười. Nụ cười hiếm hoi đó như tia nắng rạng rỡ xua đi vẻ trầm tư thường trực trên khuôn mặt hắn. "Chính là hy vọng đó. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng người mới là nền tảng của mọi quyền lực. Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, Lý Hổ," hắn gọi tên từng người, "các ngươi hãy chia nhau ra. Đừng phô trương, đừng làm gì quá đáng. Chỉ cần giúp đỡ những người yếu thế, lắng nghe họ, và cho họ thấy chúng ta khác biệt. Một lời nói tử tế, một hành động giúp đỡ nhỏ bé, đôi khi còn giá trị hơn ngàn lượng bạc." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa một sức mạnh thuyết phục lạ thường. "Hãy nhớ, chúng ta không phải là Hắc Sa Bang. Chúng ta không dùng vũ lực để ép buộc, không dùng uy hiếp để thao túng. Chúng ta dùng sự chân thành và tri thức để xây dựng. Mỗi người dân được giúp đỡ, mỗi lời thì thầm biết ơn, sẽ là một viên gạch xây nên mạng lưới của chúng ta."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt vạm vỡ hiện rõ sự kiên định. "Đại ca yên tâm, đệ hiểu rồi. Chúng đệ sẽ không làm huynh thất vọng." Giọng hắn trầm hùng, đầy sức nặng của lời hứa.
Trần Nhị Cẩu cũng vội vàng đứng lên, vẻ mặt hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đệ sẽ đi ngay đây!" Hắn sốt sắng muốn lập tức hành động.
Lâm Dịch xua tay. "Không vội. Trước hết, hãy dành thời gian quan sát kỹ. Tìm hiểu xem ai thực sự cần giúp đỡ, ai là những người đang bị chèn ép nhất. Đừng để lòng tốt của chúng ta bị lợi dụng. Mọi sự giúp đỡ đều phải có tính toán, nhưng cái tâm thì phải thật." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng tiếp tục theo dõi động thái của Bàng Lão Gia và các thế lực ngầm khác. Đặc biệt chú ý đến những bang phái nhỏ đang rục rịch, muốn lấp vào chỗ trống của Hắc Sa Bang. Hơn nữa, những tin tức về biên giới, về nạn đói và dịch bệnh, cũng phải chú ý thu thập. Chúng có thể ảnh hưởng đến Thành Thiên Phong bất cứ lúc nào."
Bạch Vân Nhi cúi đầu, ánh mắt nghiêm túc. "Vâng, Lâm Dịch. Nàng sẽ làm mọi thứ cẩn thận."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu mùi trà và mùi phố phường sớm mai. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã tự nhủ điều đó không biết bao nhiêu lần. Công bằng không phải là thứ có sẵn, mà là thứ phải tự tay tạo ra. Và để tạo ra nó, đôi khi phải dùng những phương pháp mà người đời cho là "không quang minh chính đại". Nhưng hắn biết, trong thế giới này, sự sống còn là ưu tiên hàng đầu, và mọi phương tiện đều có thể được sử dụng, miễn là không đánh mất bản thân. Hắn đã từng nghĩ, Hắc Sa Bang là một phần tất yếu của cái trật tự hỗn loạn ở Thành Thiên Phong, một điều không thể thay đổi. Nhưng hắn đã chứng minh điều ngược lại. Hắn đã biến thế bị động thành chủ động, biến danh dự của kẻ thù thành vết sẹo không thể xóa nhòa. Giờ đây, hắn phải tiếp tục xây dựng, từng chút một, từ những viên gạch nhỏ nhất là lòng tin của dân chúng. Hắn biết, một con thú bị thương sẽ trở nên hung dữ và khó lường hơn bao giờ hết, và Hắc Sa Bang chắc chắn sẽ có những hành động cực đoan cuối cùng. Bàng Lão Gia cũng không phải kẻ dễ bỏ cuộc, hắn ta sẽ tìm kiếm đồng minh mới, có thể là những thế lực lớn hơn, thậm chí là quyền lực trong quan trường. *Có lẽ, lúc này đây, Thẩm Đại Nhân cũng đang chú ý đến mình,* hắn nghĩ. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ dữ dội hơn, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Và cả những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà Liễu Thanh Y đã nhắc đến. Hắn không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn biết, hiểu biết về chúng là điều cần thiết để sinh tồn.
"Hành động cẩn trọng," Lâm Dịch nhắc nhở một lần nữa, giọng hắn trầm xuống. "Mỗi một hành động của chúng ta lúc này đều có thể tạo ra những làn sóng lớn hơn. Hãy đi đi."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng dậy, cúi chào Lâm Dịch rồi rời khỏi quán trọ, hòa mình vào dòng người tấp nập. Bạch Vân Nhi tiếp tục ghi chép, nhưng ánh mắt nàng vẫn dõi theo bóng lưng của hai người kia, trong lòng dấy lên những lo lắng khó tả. Lâm Dịch nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm thấy mình như một người chơi cờ, mỗi nước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng, không chỉ cho ván cờ hiện tại mà còn cho những ván cờ tương lai.
***
Chợ Linh Dược vào giữa trưa rực rỡ và ồn ã. Ánh nắng gắt đổ xuống những mái che bằng vải bạt cũ kỹ, tạo nên những mảng sáng tối tương phản. Hàng chục quầy hàng chen chúc nhau, bày bán đủ loại thảo dược khô, tươi, lạ mắt, từ những cành sâm quý hiếm đến những loại rễ cây dại không tên. Mùi hương nồng nàn của các loại thảo mộc, hương liệu, và đôi khi cả những mùi lạ lẫm, hăng nồng, quyện vào nhau tạo nên một không khí đặc trưng, vừa sống động vừa đầy bí ẩn. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, tiếng bước chân lẹt quẹt của hàng trăm người qua l���i, tất cả tạo nên một bản giao hưởng xô bồ, náo nhiệt.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nổi bật giữa đám đông, đang khom lưng đỡ giúp một bà lão gầy gò, lưng còng, đang chật vật với gánh hàng nặng trĩu những bó rau dại và thảo mộc khô. Khuôn mặt chất phác của hắn đầm đìa mồ hôi dưới cái nắng như đổ lửa, nhưng hắn vẫn nở nụ cười hiền lành. "Bà lão cẩn thận kẻo ngã. Gánh này nặng quá, để con đỡ cho bà đến quầy hàng."
Bà lão ngước lên, đôi mắt mờ đục nhìn Vương Đại Trụ với vẻ ngạc nhiên rồi chuyển thành biết ơn sâu sắc. "Ôi, đa tạ công tử. Người tốt bụng quá. Lão hủ gánh mãi mà không nhấc nổi, tưởng hôm nay phải bỏ chợ rồi." Giọng bà run run vì tuổi già và xúc động.
Vương Đại Trụ đặt gánh hàng xuống bên một góc chợ vắng vẻ, giúp bà lão sắp xếp lại vài bó rau. Đúng lúc đó, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng vừa đi tới. Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn, liếc mắt nhìn xung quanh, đôi mắt sáng như chim ưng dò xét mọi ngóc ngách. Hắn đã phát hiện ra vài gương mặt quen thuộc của những tên lâu la Hắc Sa Bang vẫn còn lảng vảng ở rìa chợ, giả vờ mua bán nhưng thực chất là để thu thập tin tức hoặc gây rối. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ nhưng ánh mắt lại rất trầm tĩnh, đứng sau lưng Nhị Cẩu, như một bức tường vững chắc.
Một tiểu thương trẻ tuổi, đang ngồi thẫn thờ bên gian hàng vắng khách, ngước nhìn lên khi thấy Vương Đại Trụ giúp bà lão. Hắn ta đã nghe được vài lời đồn về 'thương hội nghĩa hiệp' gần đây, những người không chỉ buôn bán mà còn giúp đỡ dân nghèo. Lúc này, hắn thấy Vương Đại Trụ đang quay sang quầy hàng của mình, nơi bày bán vài loại thảo dược khô đã úa màu, ế ẩm cả ngày.
"Hàng của tiểu huynh đệ hôm nay bán không chạy sao?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng chất phác nhưng đầy thiện ý.
Tiểu thương trẻ tuổi thở dài thườn thượt. "Ôi, đa tạ công tử, hàng của lão hủ cả ngày nay chẳng bán được mấy... Mấy ngày nay Hắc Sa Bang quấy phá, rồi lại tin đồn về nạn đói, dân chúng ai cũng lo lắng, chẳng mấy ai còn tâm trạng mua sắm. Đặc biệt là những loại thảo dược này, không phải thuốc thiết yếu thì càng khó bán." Hắn ta chỉ vào một đống lá khô đã ngả màu. "Đây là Bách Linh Thảo, có tác dụng an thần, nhưng giờ ai còn nghĩ đến an thần chứ."
Vương Đại Trụ cúi xuống, cầm một nắm lá khô lên ngửi. Hắn không hiểu rõ về thảo dược, nhưng hắn tin vào Lâm Dịch. "Không sao, hàng tốt thế này sao lại ế được? Ta mua hết." Hắn nói dứt khoát, rút ra một túi tiền nhỏ từ thắt lưng. "Giá cả thế nào, cứ tính cho ta."
Tiểu thương trẻ tuổi ngẩn người, đôi mắt mở to. "Mua... mua hết sao? Công tử, số này cũng không ít đâu..." Hắn ta không thể tin vào tai mình. Đây là số hàng ế ẩm mà hắn nghĩ hôm nay sẽ phải mang về, thậm chí còn lỗ vốn.
Vương Đại Trụ cười xòa. "Không sao. Cứ tính giá chợ là được. Bà lão cứ về nghỉ đi, hôm nay chắc bà cũng mệt rồi." Hắn nói với bà lão đang đứng cạnh, vẫn còn chưa hết bàng hoàng. "Bách Linh Thảo này, ta mua về cho người nhà dùng."
Trần Nhị Cẩu ghé sát vào tai Lý Hổ, thì thầm: "Mấy tên chân rết của Hắc Sa Bang vẫn lảng vảng kìa, trông coi chừng. Bọn chúng chắc chắn đang theo dõi. Lát nữa chúng ta kiếm cớ đi ngang qua chỗ chúng, tiện thể 'vô tình' để lộ túi tiền của chúng ta." Hắn nháy mắt, ý đồ không thể rõ ràng hơn.
Lý Hổ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh hiếm thấy. Hắn biết ý Nhị Cẩu. Dùng tiền để mua chuộc, dùng sự hào phóng để thu phục lòng người, và dùng những hành động nhỏ nhặt này để tạo dựng uy tín, đó là những gì Lâm Dịch đã dạy. Hắn cũng thấy rõ những ánh mắt tò mò, xen lẫn ngưỡng mộ của các tiểu thương khác đang đổ dồn về phía mình.
Tiểu thương trẻ tuổi nhận lấy túi tiền từ Vương Đại Trụ, đôi tay run run. Hắn không đếm, mà chỉ cúi đầu liên tục. "Đa tạ công tử, đa tạ công tử! Lão hủ không biết nói gì hơn. Công tử thật là người tốt!"
"Không có gì, giúp đỡ nhau là lẽ thường thôi." Vương Đại Trụ đáp, giọng điệu đơn giản nhưng chân thành. Hắn quay sang Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Nào, chúng ta đi xem chỗ khác còn gì cần mua không."
Khi Vương Đại Trụ cùng Nhị Cẩu và Lý Hổ rời đi, tiếng xì xào bàn tán nổi lên trong khu chợ. "Nhìn thấy không? Đó chính là những người của Quán Trọ Lạc Nguyệt đấy! Nghe nói họ đang âm thầm giúp đỡ dân nghèo đấy." Một tiểu thương khác nói.
"Đúng vậy, hôm qua ta còn thấy họ giúp một người bán vải bị mấy tên côn đồ trấn lột nữa cơ. Họ ra tay nhanh gọn, lại không đòi hỏi gì." Người khác tiếp lời.
Bà lão ban nãy được giúp đỡ, giờ đã lấy lại được bình tĩnh, khuôn mặt nhăn nheo nở một nụ cười hiếm hoi. "Người tốt như vậy, cả đời lão hủ chưa từng gặp. Hắc Sa Bang kia chỉ biết ức hiếp, cướp đoạt. Còn những người này, họ mang lại hy vọng."
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đi ngang qua chỗ mấy tên lâu la của Hắc Sa Bang. Nhị Cẩu khẽ huých tay Lý Hổ, rồi "vô tình" để lộ ra một chiếc túi vải nhỏ chứa đầy những đồng bạc sáng loáng. Mấy tên lâu la nhìn thấy, ánh mắt lóe lên sự tham lam, nhưng rồi lại dập tắt ngay lập tức. Chúng biết những người này không phải dạng vừa, và sau những gì đã xảy ra với Hắc Sa Bang, chúng không dám động thủ nữa. Hơn n��a, những tin đồn về "thương hội nghĩa hiệp" có hậu thuẫn lớn cũng đã đến tai chúng. Chúng chỉ dám lén lút nhìn theo, trong lòng dấy lên sự ghen tỵ và một chút sợ hãi.
*Sự sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Vương Đại Trụ nghĩ. Hắn không hiểu nhiều về những mưu lược cao siêu của Lâm Dịch, nhưng hắn biết, những gì họ đang làm là đúng. Nó mang lại sự ấm áp cho những người nghèo khổ, và mang lại một chút hy vọng cho một Thành Thiên Phong đang chìm trong bất ổn. Hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi nhìn thấy những nụ cười biết ơn trên khuôn mặt của dân chúng. Đó là thứ mà tiền bạc không thể mua được, và quyền lực cũng không thể mang lại.
***
Khi màn đêm buông xuống, Thành Thiên Phong trở nên lung linh dưới ánh đèn lồng le lói. Những quán trà, tửu lầu vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cụng chén lách cách, tiếng hát rong vọng lại từ xa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh âm thanh sống động của cuộc sống về đêm. Mùi trà thơm, rượu nồng, và thức ăn đường phố quyện vào không khí mát mẻ của buổi tối, mang đến một cảm giác vừa dễ chịu vừa kích thích.
Trong một quán trà bình dân, nép mình ở một con hẻm nhỏ, Lâm Dịch ngồi cạnh cửa sổ, lặng lẽ nhâm nhi chén trà nóng. Hắn không nói gì nhiều, chỉ lắng nghe. Hắn như một cái cây cổ thụ, rễ ăn sâu vào lòng đất, hấp thụ từng giọt sương, từng cơn gió, từng câu chuyện phiếm của những người xung quanh. Hắn nghe những lời than vãn của dân chúng về giá cả leo thang, về sự bất công của quan lại, về những tin đồn giang hồ ngày càng đáng sợ. Những câu chuyện đó, đối với hắn, không chỉ là những lời than thở đơn thuần, mà là những mảnh ghép quý giá để phác họa nên bức tranh toàn cảnh về Thành Thiên Phong, về Đại Hạ.
Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, lướt qua từng bàn, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn ta khéo léo gieo rắc những lời đồn có lợi cho Lâm Dịch, đôi khi chỉ là một câu nói bâng quơ, đôi khi là một ánh mắt đầy ẩn ý. Hắn ta biết cách điều khiển dư luận một c��ch tinh tế, không quá lộ liễu để gây nghi ngờ, nhưng đủ mạnh mẽ để tạo ra một luồng suy nghĩ tích cực.
"Nghe nói Hắc Sa Bang bây giờ không còn làm mưa làm gió nữa rồi, phải không?" Một dân thường B hỏi người bạn của mình, giọng mang vẻ nhẹ nhõm. "Nghe nói có người tốt ra tay giúp đỡ dân nghèo, đánh đuổi bọn cường hào đó đi."
Người bạn gật gù. "Đúng vậy, ta cũng nghe nói. Mấy người ở Quán Trọ Lạc Nguyệt ấy, họ không chỉ làm ăn lớn, mà còn có lòng. Hôm nay con trai ta đi chợ, còn được một vị công tử vạm vỡ mua hết số hàng ế ẩm nữa cơ. Chẳng bù cho bọn Hắc Sa Bang, chỉ biết trấn lột, cướp bóc."
Cố lão bản đi ngang qua bàn đó, khẽ nhếch mép cười, rồi quay sang Lâm Dịch, thì thầm: "Mấy lời đồn về 'bang chủ mới' hay 'thương hội nghĩa hiệp' đang lan nhanh lắm, Lâm Dịch. Dân chúng khát khao một sự thay đổi, họ đang tìm kiếm một chỗ dựa. Những hành động của Vương Đại Trụ và những người khác đang phát huy tác dụng rất tốt." Hắn ta khẽ nháy mắt, vẻ mặt đầy tính toán.
Lâm Dịch chỉ khẽ g��t đầu, không nói gì. Trong nội tâm hắn, những dòng suy nghĩ cuộn chảy không ngừng. *Lòng dân... chính là nền tảng vững chắc nhất.* Hắn đã luôn tin vào điều đó. Quyền lực thực sự không nằm ở thanh gươm, cũng không nằm ở núi tiền, mà nằm ở sự ủng hộ của quần chúng. Hắn không cần danh tiếng hão huyền, nhưng hắn cần sự tin tưởng. Bởi vì, sự tin tưởng đó sẽ trở thành một lá chắn vững chắc khi hắn đối mặt với những âm mưu thâm độc hơn, những thế lực lớn mạnh hơn.
Hắn nhớ lại những lời của Bạch Vân Nhi, những lo lắng về mạng lưới còn non yếu. Nhưng giờ đây, từng câu chuyện, từng lời tán dương nhỏ nhoi mà hắn nghe được, lại như những sợi dây vô hình, đang dệt nên một tấm lưới vững chắc hơn bao giờ hết. Hắn biết, sự tin tưởng này sẽ không dễ dàng có được, và cũng không dễ dàng giữ được. Nó sẽ phải liên tục được củng cố, liên tục được chứng minh.
*Sự suy yếu của Hắc Sa Bang sẽ mở đường cho các bang phái giang hồ khác hoặc các thế lực bên ngoài Thành Thiên Phong xâm nhập, làm phức tạp thêm tình hình an ninh.* Lâm Dịch tự nhủ. *Và Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên. Hắn ta sẽ tìm kiếm những đồng minh hoặc đối tác mới để chống lại mình, có thể là các thế lực lớn hơn hoặc quyền lực trong quan trường.* Những điều này không phải là mối đe dọa, mà là những cơ hội để hắn thử nghiệm và củng cố mạng lưới của mình. Mạng lưới thông tin và hỗ trợ từ dân thường này sẽ sớm được hắn sử dụng để đối phó với một âm mưu hoặc một thế lực mới nổi. Sự tin tưởng của dân chúng dành cho Lâm Dịch sẽ trở thành một 'lá chắn' hoặc một 'vũ khí' bất ngờ trong các cuộc đối đầu với Bàng Lão Gia hoặc các quan lại tham nhũng. Và việc Hắc Sa Bang bị dồn vào đường cùng sẽ dẫn đến một hành động tuyệt vọng, và mạng lưới này sẽ là nguồn cung cấp cảnh báo sớm, giúp hắn có thể phản ứng kịp thời.
Lâm Dịch nhấp nốt ngụm trà cuối cùng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay. Mặc dù bên ngoài trời đã mát mẻ, nhưng hắn cảm thấy một cơn bão lớn đang dần hình thành trên bầu trời Đại Hạ, và Thành Thiên Phong chỉ là một điểm nhỏ trong đó. *Đây không phải là lúc để ngủ quên trên chiến thắng nhỏ bé này. Đây mới chỉ là khởi đầu.* Hắn đứng dậy, Cố lão bản cũng nhanh chóng thu dọn.
Cả hai rời quán trà, bước ra con phố tấp nập, hòa mình vào dòng người, mang theo những suy tư nặng trĩu về một tương lai đầy biến động. Ánh đèn lồng le lói soi rọi con đường phía trước, nhưng con đường của Lâm Dịch vẫn còn dài và đầy chông gai. Tuy nhiên, lần này, hắn không đi một mình. Hắn có một mạng lưới thầm lặng, đang dần gieo mầm và bén rễ sâu trong lòng Thành Thiên Phong. Và đó, đối với Lâm Dịch, chính là thứ tài sản quý giá nhất, một vũ khí vô hình mà không một thế lực nào có thể dễ dàng đánh bại. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những gì sắp đến, với niềm tin rằng, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và *tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng lòng người, mới là sức mạnh vĩ đại nhất.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.