Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 369: Sóng Ngầm Thiên Phong: Tin Tức Từ Giang Hồ

Buổi sáng muộn, Thành Thiên Phong đã bắt đầu sôi động. Dòng người tấp nập đổ ra các khu chợ, quán ăn, mang theo hơi thở hối hả của một ngày mới. Trong một quán trà nằm khuất trong con hẻm nhỏ nhưng luôn đông đúc, hương trà mạn thoang thoảng quyện cùng mùi bánh bao mới ra lò, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy rộn ràng. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi ở một góc khuất, bàn trà của họ đặt sát cửa sổ, nhìn ra con phố nhộn nhịp. Ánh nắng nhẹ chiếu xiên qua khung cửa, vẽ những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt lại sắc bén lạ thường, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dìu dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không nói gì, chỉ trầm ngâm quan sát. Bên cạnh, Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh, đang cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Nàng thường xuyên liếc nhìn hắn, ��ôi khi đưa ra một câu hỏi khẽ khàng, như muốn thăm dò suy nghĩ của người đàn ông trầm tính này.

Tiếng xì xào bàn tán, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng ly chén va vào nhau lách cách, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc đời thường của Thành Thiên Phong. Nhưng trong cái bản nhạc ấy, có những nốt trầm, những đoạn dừng bất chợt, những câu chuyện thì thầm mang theo một luồng gió mới, một sự bất ổn đang len lỏi.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, khuôn mặt chất phác nhưng đầy vẻ nghiêm túc, khẽ khàng lách qua đám đông, tiến đến bàn của Lâm Dịch. Hắn đặt nhẹ một gói bánh bao còn nóng hổi xuống bàn, rồi cúi đầu thì thầm: “Đại ca, gần đây có nhiều người lạ mặt lắm, ăn mặc khác biệt, nhìn không giống người Thành Thiên Phong mình.” Giọng hắn tuy trầm nhưng vẫn đủ để Lâm Dịch nghe rõ, không lẫn vào tiếng ồn xung quanh. Ánh mắt Vương Đại Trụ quét một lượt quanh quán, có vẻ như muốn đảm bảo không ai chú ý đến cuộc nói chuyện của họ. "Họ không phải thương nhân, cũng không phải dân thường, mà cứ có vẻ gì đó... hung tợn, hoặc là đầy vẻ đề phòng."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho Vương Đại Trụ ngồi xuống ghế trống đối diện. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, chậm rãi hỏi: “Nhiều đến mức nào? Và họ thường tập trung ở đâu?” Hắn thích cách Vương Đại Trụ báo cáo, tuy không hoa mỹ nhưng luôn trực tiếp và đầy đủ chi tiết quan trọng. Những thông tin từ những người như Vương Đại Trụ, thường xuyên đi lại ở chợ búa, tiếp xúc với đủ loại người, là những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh lớn hơn.

Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối. “Cũng không đếm được hết, Đại ca. Nhưng tiểu nhân thấy ở các quán trọ lớn, những tửu lầu sang trọng, đặc biệt là khu vực gần cổng thành phía Tây, nơi trước đây Hắc Sa Bang thường qua lại… Bây giờ toàn là họ. Ăn nói cũng lạ, có khi còn dùng những từ mà tiểu nhân chưa từng nghe bao giờ.” Hắn dừng lại một chút, như đang cố lục lọi trong trí nhớ. "Có lần tiểu nhân nghe lỏm được, họ nói về 'lệnh bài', 'Đại hội', rồi c��n 'tranh giành' gì đó nữa."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn Lâm Dịch. “Lệnh bài, Đại hội… Chuyện này có vẻ không đơn giản.” Nàng lẩm bẩm, rồi nhanh chóng ghi lại những từ khóa đó vào cuốn sổ. Nàng biết, trong giới giang hồ, những từ ngữ ấy thường báo hiệu một sự kiện lớn, có thể thay đổi cục diện của cả một khu vực. Nàng vẫn còn nhớ rõ những lời Lâm Dịch đã nói ở chương trước, về sự suy yếu của Hắc Sa Bang và việc Bàng Lão Gia rút lui sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ trầm tư, hắn đưa tay lên vuốt nhẹ mép chén trà, cảm nhận sự ấm nóng còn sót lại. *Đúng như mình dự đoán,* hắn nghĩ. *Một khi trật tự cũ bị phá vỡ, sẽ có những kẻ khác nhảy vào tranh giành miếng bánh. Đây là quy luật bất biến, dù ở thế giới nào.* Hắn tự hỏi, liệu những kẻ này có phải là những bang phái giang hồ nhỏ lẻ tận dụng thời cơ, hay là những thế lực lớn hơn, có tổ chức hơn, đang nhòm ngó Thành Thiên Phong?

Chưa kịp để Lâm Dịch nói thêm, Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đã lon ton chạy đến, vẻ mặt hớn hở. Hắn ta luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, là một tai mắt tuyệt vời cho Lâm Dịch trong việc thu thập tin tức vỉa hè. "Đại ca, Bạch tỷ! Tiểu nhân về rồi đây!" Hắn ta cúi người chào một cách cung kính, rồi nhanh nhảu nói tiếp: "Mấy quán rượu cũng đông khách hơn, toàn là những kẻ hung hăng, nói chuyện về 'Đại hội' gì đó... Họ uống rượu như hũ chìm, nói năng thì lớn tiếng, còn khoe khoang võ công nữa cơ! Tiểu nhân nghe lỏm được, có người nói đây là 'Lệnh triệu tập' của một bang phái lớn, nhưng lại không nói rõ bang phái nào. Chỉ thấy họ cứ nhắc đến 'Thập Lục Môn' gì đó, rồi 'Lãnh Địa' này kia." Trần Nhị Cẩu có vẻ hơi lạc lõng trong mớ thông tin hắn vừa nghe được, nhưng lại đầy nhiệt tình khi thuật lại.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. *Thập Lục Môn? Lãnh Địa?* Đây là những khái niệm mà hắn chưa từng nghe đến trong giới giang hồ Thành Thiên Phong. Điều này càng củng cố suy đoán của hắn rằng những kẻ này không phải là dân bản địa. Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng: “Nói rõ hơn xem, những tin tức này có gì chung không? Có ai nói về mục đích của 'Đại hội' này không?” Hắn muốn biết rõ hơn về những mảnh ghép mà mạng lưới của hắn đã thu thập được, trước khi ghép chúng lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Trần Nhị Cẩu cố gắng nhớ lại, vẻ mặt có chút suy tư. “Có người nói là để ‘sắp xếp lại giang hồ’, có người lại nói là ‘tranh đoạt bảo vật’, nhưng đa phần đều có vẻ… bí mật. Họ không nói thẳng ra, chỉ úp úp mở mở thôi ạ. Nhưng có một điểm chung là, ai cũng tỏ ra rất quan trọng, như thể mình là một phần của một điều gì đó lớn lao lắm.” Hắn ta khoa tay múa chân, mô tả lại vẻ mặt hống hách của những người lạ mặt. “À, còn có người nói là liên quan đến một ‘lão quái vật’ nào đó đã xuất sơn, muốn thống nhất giang hồ.”

Bạch Vân Nhi, vẫn chăm chú ghi chép, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư. “Có vẻ như không phải chỉ một bang phái, mà là nhiều thế lực cùng lúc đổ về. M���c đích có thể là tranh giành địa bàn Thành Thiên Phong, nhưng cũng có thể là một điều gì đó lớn hơn.” Nàng không chỉ ghi chép thông tin mà còn phân tích sơ bộ, khả năng tổng hợp của nàng luôn bổ trợ đắc lực cho Lâm Dịch.

Lâm Dịch gật đầu. "Mùi vị của một cơn bão đang đến gần." Hắn lẩm bẩm, không chỉ nói với Bạch Vân Nhi mà còn là nói với chính mình. *Mạng lưới thông tin của mình đã hoạt động hiệu quả hơn mình nghĩ. Những mẩu tin vụn vặt này, khi được ghép lại, lại cho thấy một bức tranh đáng lo ngại.* Hắn nhớ lại những lời hắn đã tự nhủ ở cuối chương trước: *Mạng lưới thông tin và hỗ trợ từ dân thường này sẽ sớm được hắn sử dụng để đối phó với một âm mưu hoặc một thế lực mới nổi.* Quả thực, nó đã phát huy tác dụng. Mặc dù những tin tức này còn rời rạc, nhưng sự đồng điệu trong các thông tin về "người lạ", "Đại hội", "lệnh bài" đã đủ để Lâm Dịch nhận ra rằng Thành Thiên Phong đang đứng trước một biến cố lớn.

Hắn khẽ khàng đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian ồn ã. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu im lặng, chăm chú chờ đợi chỉ thị tiếp theo. Họ biết, khi Lâm Dịch im lặng và trầm tư như vậy, đó là lúc hắn đang suy nghĩ sâu xa nhất. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* Lâm Dịch tự nhắc nhở bản thân. *Và để sinh tồn trong một môi trường hỗn loạn, thông tin là vũ khí mạnh nhất.* Hắn không thể để Thành Thiên Phong trở thành một chiến trường mà hắn không hiểu rõ luật chơi, không thể để Quán Trọ Lạc Nguyệt, hay những người mà hắn đã cố gắng bảo vệ, bị cuốn vào vòng xoáy đó. "Tiếp tục thu thập thông tin," Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát. "Đặc biệt chú ý đến những người nói về 'lệnh bài' và 'Thập Lục Môn'. Cố gắng tìm hiểu xem 'Đại hội' này sẽ diễn ra ở đâu, vào lúc nào."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng thanh đáp lời, ánh mắt đầy quyết tâm. “Rõ, Đại ca!” Họ nhanh chóng rời đi, hòa vào dòng người, tiếp tục công việc của mình.

Bạch Vân Nhi nhìn theo bóng họ khuất dần, rồi quay sang Lâm Dịch. “Anh nghĩ sao? Có phải một cuộc tranh giành địa bàn của Hắc Sa Bang hay Bàng Lão Gia đang bị lợi dụng không?” Nàng muốn xác định rõ đối thủ.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không đơn giản như vậy đâu, Vân Nhi. Nếu chỉ là tranh giành địa bàn, những bang phái kia sẽ không phô trương đến thế, và cũng không có những từ ngữ lạ lẫm như 'Thập Lục Môn' hay 'lão quái vật' xuất hiện. Hắc Sa Bang đã suy yếu, Bàng Lão Gia đã bắt đầu rút lui. Cái khoảng trống quyền lực này là cơ hội cho tất cả, nhưng cũng là một cái bẫy. Ta có cảm giác, đây là một sự kiện được tổ chức bởi một thế lực có tầm ảnh hưởng lớn hơn rất nhiều, và mục đích của họ không chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong này." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. *Một cơn bão lớn đang đến, và Thành Thiên Phong chỉ là một con thuyền nhỏ bị cuốn vào giữa dòng chảy.*

Hắn biết, những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, hay những động thái chính trị của Thẩm Đại Nhân, tất cả đều đang báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Và giờ đây, sự kiện giang hồ này, tựa như một mồi lửa, có thể châm ngòi cho tất cả. Lòng dân, dù là một vũ khí mạnh mẽ, nhưng cũng dễ bị lung lay bởi sự hoảng loạn. Hắn phải hành động, và hành động một cách khôn ngoan.

“Chúng ta cần một thông tin đáng tin cậy hơn,” Lâm Dịch nói, ánh mắt chuyển sang Bạch Vân Nhi. “Một người có thể cung cấp bức tranh toàn cảnh, không chỉ là những mảnh ghép rời rạc.” Nàng hiểu ý hắn. Cố lão bản chính là người đó.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính của Thành Thiên Phong, không khí trong Quán Trọ Lạc Nguyệt lại trở nên tĩnh lặng hơn, khác hẳn vẻ ồn ào của buổi sáng. Trong căn phòng riêng của Lâm Dịch, ánh đèn dầu le lói, hắt bóng hai người lên tường, tạo nên những hình thù đổ dài, lay động. Trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, những nét mực đỏ và xanh đánh dấu các vị trí quan trọng, những khu vực có người lạ mặt xuất hiện, hay những nơi tin đồn lan truyền mạnh mẽ. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đang cúi đầu, chăm chú xem xét từng chi tiết.

“Những điểm này,” Bạch Vân Nhi chỉ vào một vài vị trí trên bản đồ, “đều là những quán trọ lớn, những tửu lầu cao cấp. Không phải là nơi mà các bang phái nhỏ thường lui tới. Điều này chứng tỏ, những người đến Thành Thiên Phong lần này có tài lực không nhỏ, hoặc là được một thế lực lớn nào đó bảo trợ.” Giọng nàng phân tích rành mạch, không một chút do dự. Nàng đã sắp xếp những thông tin rời rạc từ Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thành một biểu đồ đ��n giản, cho thấy sự phân bố và tần suất xuất hiện của những “người lạ”.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ký hiệu trên bản đồ. Hắn đưa tay vuốt nhẹ những đường nét trên tờ giấy cũ, cảm nhận sự gai góc của chất liệu. "Và tất cả đều xoay quanh 'Đại hội giang hồ', 'lệnh bài', và những từ ngữ như 'Thập Lục Môn' hay 'lão quái vật'..." Hắn lặp lại những từ khóa mà Nhị Cẩu đã kể, cố gắng tìm kiếm mối liên hệ, một sợi chỉ đỏ xuyên suốt tất cả. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Mà chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định đoạt luật chơi.* Hắn biết, nếu không nắm bắt được thông tin, hắn sẽ mãi mãi là người bị động.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. "Lâm công tử, tiểu nhân có thể vào không?" Giọng nói quen thuộc của Cố lão bản vang lên từ bên ngoài.

"Mời vào," Lâm Dịch đáp, ánh mắt vẫn không rời bản đồ.

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, nhưng đôi mắt ti hí lại rất tinh tường, bước vào. Hắn ta khẽ liếc nhìn tấm bản đồ trên bàn, rồi nở nụ cười xã giao. "Không biết Lâm công tử và Bạch cô nương có bận rộn không? Tiểu nhân vừa nhận được một chút tin tức mới, e rằng sẽ hữu ích cho ngài." Hắn ta đặt một phong bì nhỏ đã được niêm phong cẩn thận lên bàn, rồi khẽ lùi lại một bước, chờ đợi.

Lâm Dịch không vội vàng mở phong bì. Hắn nhìn Cố lão bản, ánh mắt dò xét. "Cố lão bản, tin tức của ông liệu có đáng tin cậy không?" Hắn muốn khẳng định lại độ tin cậy của nguồn tin, bởi vì vào thời điểm này, một thông tin sai lệch có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.

Cố lão bản cười hì hì, xoa hai bàn tay vào nhau. "Lâm công tử, tiểu nhân đâu dám nói dối ngài. Ngài cũng biết, làm ăn trong giới này, chữ tín là vàng. Tin này là từ một lão bằng hữu trong giới, người đã lui về ở ẩn nhiều năm, nhưng vẫn có tai mắt khắp nơi. Hắn ta nói, không sai được. Nghe nói là có 'lệnh bài' gì đó, do 'Thiên Võ Môn' phát ra, triệu tập các bang phái lớn nhỏ trong vòng bán kính hàng ngàn dặm đến Thành Thiên Phong. Đại h��i này được gọi là 'Thiên Võ Đại Hội', và mục đích... là để tái lập trật tự giang hồ!"

Bạch Vân Nhi nghe đến đó, tay cầm bút khẽ run lên. "Thiên Võ Môn? Tái lập trật tự giang hồ?" Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt đầy lo lắng. "Đây không phải là một bang phái nhỏ. Thiên Võ Môn là một trong những môn phái lớn nhất ở phía Tây Bắc Đại Hạ, danh tiếng vang dội. Nếu họ ra tay, Thành Thiên Phong sẽ không còn yên bình nữa." Nàng đã từng nghe đến danh tiếng của Thiên Võ Môn, một thế lực hùng mạnh với vô số cao thủ, hành sự bí ẩn nhưng đầy quyết đoán.

Lâm Dịch mở phong bì, lấy ra một tờ giấy mỏng, bên trên vẽ một ký hiệu hình thanh kiếm đang xuyên qua một quyển sách cổ, với những dòng chữ nhỏ viết bằng một loại văn tự cổ xưa. Hắn đưa cho Bạch Vân Nhi xem. "Có vẻ như đây là 'lệnh bài' mà họ nhắc đến."

Cố lão bản thấy hai người đã chú ý, liền nói tiếp: "Đúng vậy! 'Thiên Võ Lệnh' đấy ạ! Nghe nói, ai có được lệnh bài này, bất kể là bang phái lớn nhỏ nào, đều phải đến tham dự. Nếu không, sẽ bị Thiên Võ Môn coi là đối địch, và sẽ bị thanh trừ. Đại hội này sẽ diễn ra trong ba ngày tới, tại... Phong Vân Đài, phía Tây thành." Hắn ta khẽ dừng lại, rồi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa vẻ cảnh báo. "Cụ thể thì tiểu nhân không rõ, nhưng chắc chắn là một sự kiện lớn, có thể thay đổi cục diện giang hồ Thiên Phong. Phong Vân Đài là nơi mà theo truyền thuyết, đã từng là võ đài của những cao thủ hàng đầu Đại Hạ từ hàng trăm năm trước. Nay Thiên Võ Môn chọn nơi đó, chắc hẳn có ý đồ sâu xa."

Lâm Dịch trầm ngâm. Phong Vân Đài, hắn từng nghe nói đến. Đó là một địa điểm cổ kính, hiện tại đã gần như bị bỏ hoang, nằm trên một ngọn đồi nhỏ phía Tây thành. Việc Thiên Võ Môn chọn nơi đó để tổ chức "Đại hội" không khỏi khiến hắn liên tưởng đến những ẩn ý sâu xa hơn. *Thiên Võ Môn, một thế lực lớn đến từ bên ngoài, lại muốn "tái lập trật tự giang hồ" ở Thành Thiên Phong? Liệu Thành Thiên Phong có gì đặc biệt để thu hút sự chú ý của họ?* Hắn tự hỏi.

"Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia thì sao?" Lâm Dịch hỏi, ánh m���t sắc lạnh nhìn thẳng vào Cố lão bản. Hắn muốn biết, những đối thủ quen thuộc của hắn sẽ phản ứng thế nào trước sự kiện này.

Cố lão bản nhún vai. "Hắc Sa Bang thì... chẳng còn gì để nói. Bang chủ của họ đã bị thương nặng, các tay chân chủ chốt cũng đã bị Lâm công tử dằn mặt. Họ bây giờ chỉ còn là cái vỏ rỗng, e rằng sẽ bị các bang phái nhỏ khác nuốt chửng ngay khi Đại hội bắt đầu. Còn Bàng Lão Gia..." Hắn ta hạ giọng, vẻ mặt thận trọng hơn. "Bàng Lão Gia là người khôn ngoan. Hắn ta đã nhận ra sự suy yếu của Hắc Sa Bang từ lâu, và đã bắt đầu rút lui khỏi vòng xoáy giang hồ. E rằng hắn ta sẽ không dính líu đến chuyện này, hoặc nếu có, cũng sẽ chỉ là đứng ngoài quan sát, chờ thời cơ. Hắn ta là một thương nhân, không phải một kẻ giang hồ thực thụ."

Lâm Dịch gật đầu. Điều đó phù hợp với những gì hắn đã dự đoán về Bàng Lão Gia. Một lão cáo già như vậy sẽ không dại dột tự đẩy mình vào rắc rối khi chưa rõ cục diện. *Tuy nhiên, sự im lặng của Bàng Lão Gia đôi khi còn đáng sợ hơn cả hành động,* Lâm Dịch nghĩ. *Hắn ta có thể đang chờ đợi một cơ hội để lật ngược thế cờ, hoặc tìm kiếm một đồng minh mới mạnh mẽ hơn.*

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt đầy lo lắng. "Nếu Thiên Võ Môn thực sự muốn tái lập trật tự, vậy Thành Thiên Phong sẽ trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành khốc liệt. Chúng ta..." Nàng ngừng lại, không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch hiểu ý nàng. Thương hội Lạc Nguyệt, dù đã có chút tiếng tăm, nhưng vẫn chỉ là một thế lực kinh doanh, không có sức mạnh để chống lại một môn phái giang hồ lớn như Thiên Võ Môn.

Lâm Dịch đặt tờ giấy có ký hiệu "Thiên Võ Lệnh" xuống bàn, khẽ thở dài. "Cố lão bản, ông vất vả rồi. Đây là thù lao của ông." Hắn đặt một túi tiền nhỏ lên bàn. Cố lão bản nhanh chóng cầm lấy, mỉm cười hài lòng. "Cám ơn Lâm công tử. Tiểu nhân xin phép." Hắn ta cúi đầu, rồi nhanh chóng rời đi, mang theo sự bí ẩn và vẻ thận trọng của một người môi giới tin tức.

Ánh đèn dầu chập chờn, hắt bóng hai người lên tường. Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong chìm trong bóng tối. Những ngôi nhà san sát nhau, những con đường tĩnh lặng, tất cả đều đang ngủ say, không hề hay biết rằng một cơn bão lớn đang dần hình thành trên bầu trời của họ.

***

Đêm đã khuya, Thành Thiên Phong chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn lồng le lói từ các khu dân cư và vài quán trọ còn sáng đèn. Trong căn phòng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Ánh đèn dầu hắt bóng hai người lên tường, kéo dài và méo mó, như phản chiếu những suy nghĩ phức tạp đang cuộn xoáy trong tâm trí họ. Sau khi Cố lão bản rời đi, Lâm Dịch không nói gì, chỉ đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Thiên Phong chìm trong bóng tối. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, khẽ thổi tung vài sợi tóc lòa xòa trên trán hắn, mang theo mùi ẩm của đất và mùi khói bếp còn vương vấn. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của đêm, một sự im lặng trước bão tố.

Bạch Vân Nhi vẫn ngồi yên tại bàn, đôi mắt thông minh chăm chú dõi theo bóng lưng của Lâm Dịch. Nàng không nói gì, chỉ để hắn chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Nàng biết, khi Lâm Dịch im lặng, đó là lúc hắn đang phân tích, đang xâu chuỗi mọi thứ, đang tìm kiếm một con đường. Nàng cũng biết, sự kiện "Thiên Võ Đại Hội" này lớn hơn bất kỳ cuộc xung đột nào mà họ từng đối mặt.

"Hắc Sa Bang suy yếu, Bàng Lão Gia rút lui..." Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong căn phòng. Hắn không quay lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn đêm bên ngoài. "Đây chính là thời điểm các bang phái khác xông vào tranh giành. Thành Thiên Phong sẽ không còn yên bình nữa." Hắn cảm nhận được sự bất lực khi phải đối mặt với một thế lực lớn như Thiên Võ Môn, một thế lực mà hắn chưa hề có khái niệm gì về cách thức vận hành hay mục đích thực sự của họ. Trong thế giới hiện đại, hắn có thể dùng luật pháp, dùng công nghệ để đối phó. Nhưng ở đây, giang hồ là một thế giới không luật pháp, nơi sức mạnh nắm giữ tất cả.

Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, nàng đặt bút xuống, gác tay lên bàn. "Vậy chúng ta nên làm gì? Can thiệp hay đứng ngoài quan sát?" Câu hỏi của nàng trực diện và thực tế, như một tia sáng xuyên qua màn sương mù của sự phức tạp. Nàng muốn biết hướng đi, muốn có một kế hoạch rõ ràng.

Lâm Dịch quay lại, bước chậm rãi về phía bàn. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. "Đứng ngoài thì sẽ bỏ lỡ cơ hội, nhưng can thiệp quá sâu lại nguy hiểm. Chúng ta không có đủ thực lực để đối đầu trực tiếp với một thế lực như Thiên Võ Môn, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Nhưng nếu chúng ta hoàn toàn đứng ngoài, chúng ta sẽ không thể kiểm soát được tình hình, và Quán Trọ Lạc Nguyệt, cũng như những người chúng ta bảo vệ, có thể bị cuốn vào vòng xoáy loạn lạc." Hắn đi đi lại lại trong phòng, mỗi bước chân đều nặng trĩu suy tư. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức mà không có cơ hội để vận dụng, thì cũng vô ích."

"Chúng ta cần thêm thông tin," Lâm Dịch nói tiếp, "một người trong cuộc, một người có thể cung cấp cái nhìn từ bên trong giới giang hồ, về cách Thiên Võ Môn vận hành, về những thế lực khác sẽ tham gia." Hắn dừng lại trước tấm bản đồ, ngón tay khẽ chạm vào vị trí của Phong Vân Đài. "Có lẽ đã đến lúc liên hệ Liễu Thanh Y."

Bạch Vân Nhi gật đầu. "Liễu Thanh Y... Nàng là người phù hợp nhất. Nàng có quan hệ rộng trong giới giang hồ, và lại là người Thành Thiên Phong. Hơn nữa, với sự suy yếu của Hắc Sa Bang, vị thế của nàng có thể cũng đang thay đổi." Nàng biết, Liễu Thanh Y là một nhân vật phức tạp, nhưng lại là một đồng minh đáng tin cậy. Nàng có đủ sự thông minh và bản lĩnh để tồn tại trong thế giới giang hồ tàn khốc, và quan trọng hơn, nàng đã từng hợp tác với Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Liễu Thanh Y, người phụ nữ sắc sảo và đầy bí ẩn. *Giang hồ... một vũng nước đục, nhưng cũng là nơi cá lớn có thể vùng vẫy.* Hắn tự nhủ. Hắn không phải là "cá lớn" trong vũng nước này, ít nhất là chưa. Nhưng hắn có tri thức, có khả năng phân tích, và quan trọng hơn, hắn có một mạng lưới đang dần bén rễ sâu trong lòng Thành Thiên Phong.

Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định. *Sự tin tưởng của dân chúng dành cho Lâm Dịch sẽ trở thành một 'lá chắn' hoặc một 'vũ khí' bất ngờ trong các cuộc đối đầu với Bàng Lão Gia hoặc các quan lại tham nhũng.* Hắn nhớ lại điều đó. Nhưng liệu nó có đủ để đối phó với một thế lực giang hồ như Thiên Võ Môn, những kẻ chỉ coi trọng sức mạnh và luật lệ của riêng họ? Hắn không chắc. Tuy nhiên, lòng dân vẫn là nền tảng.

"Mạng lưới của chúng ta sẽ là tai mắt," Lâm Dịch nói, giọng điệu mang theo sự quyết đoán. "Nó sẽ cung cấp cho chúng ta cảnh báo sớm, thông tin chi tiết về những động thái nhỏ nhất. Bởi vì, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và chúng ta phải tự mình giành lấy sự an toàn." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta sẽ không tham gia vào cuộc tranh giành đó một cách mù quáng. Chúng ta sẽ quan sát, phân tích, và tìm kiếm cơ hội để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng."

Hắn biết, sự kiện giang hồ sắp tới sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ phơi bày nhiều bí mật và thế lực ngầm của Thành Thiên Phong mà còn có thể liên quan đến các âm mưu lớn hơn ở Đại Hạ. Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với những nhân vật giang hồ quyền lực và xảo quyệt hơn, không chỉ giới hạn ở Hắc Sa Bang hay Bàng Lão Gia. Căng thẳng giữa các bang phái giang hồ sẽ leo thang đáng kể, có thể dẫn đến những cuộc xung đột lớn, thậm chí đổ máu, trong Thành Thiên Phong. Và có thể, sự kiện này còn hé lộ những manh mối đầu tiên về 'Linh khí mỏng manh' hoặc 'thế lực tu hành' một cách gián tiếp, dưới dạng tin đồn hoặc những khả năng phi thường được nhắc đến, những thứ mà hắn vẫn còn mơ hồ.

Lâm Dịch lại nhìn ra cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang chìm trong đêm tối. Hắn cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, báo hiệu một sự thay đổi lớn. Hắn đã sẵn sàng. Không phải là để xưng bá, không phải để trở thành anh hùng, mà là để *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và bảo vệ những người mà hắn quan tâm. Liễu Thanh Y sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc cung cấp cái nhìn từ bên trong giới giang hồ cho Lâm Dịch, trở thành một đồng minh đáng tin cậy trong thời điểm hỗn loạn này. Hắn tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào khả năng thích nghi của bản thân.

Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt trầm tư của hắn, và trong bóng tối bao trùm, một chiến lược mới đang dần được hình thành. Thành Thiên Phong, đã đến lúc phải trải qua một cuộc thanh lọc. Và Lâm Dịch, dù không muốn, cũng sẽ là một phần của cuộc thanh lọc đó. Hắn sẽ là một con mắt quan sát, một bộ óc phân tích, và nếu cần, một bàn tay hành động.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free