Lạc thế chi nhân - Chương 367: Bão Tố Trong Trà Quán: Bàng Lão Gia Đoạn Tuyệt
Hoàng hôn đã tắt hẳn, và những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, rải rác những đốm sáng bạc trên tấm màn nhung huyền ảo của Thành Thiên Phong. Trong căn gác xép nhỏ của mình, Lâm Dịch đã kết thúc cuộc trò chuyện với Liễu Thanh Y. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không còn đơn độc. Mối liên minh này, được xây dựng không phải trên sức mạnh vũ lực mà trên sự tin tưởng và mưu lược, sẽ là chìa khóa để họ tồn tại trong cái thế giới đang ngày càng trở nên hỗn loạn này. Một chương mới, đầy sóng gió và phức tạp, đang chờ đợi họ. Lâm Dịch đã sẵn sàng, và Liễu Thanh Y cũng vậy. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với nó, bằng trí tuệ và mưu lược của mình, vì sự sinh tồn, và vì những người họ trân trọng.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống tấm thảm Ba Tư đắt tiền trong thư phòng riêng của Bàng Lão Gia. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi trầm hương dịu nhẹ từ đêm qua, quyện lẫn với mùi mực tàu và giấy cũ. Bên ngoài, những tiếng rao hàng của người bán rong còn mơ hồ, bị chặn lại bởi những bức tường dày của phủ đệ, chỉ còn lại tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ trong vườn. Tuy nhiên, sự yên bình đó không thể xoa dịu được sự bồn chồn đang cuộn trào trong lòng vị lão gia mập mạp.
Bàng Lão Gia, với thân hình tròn trịa được bọc trong bộ y phục lụa hảo hạng màu xanh đậm, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. Đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén của hắn nheo lại, đọc đi đọc lại một bức mật báo được gửi đến từ tờ mờ sáng. Ngón tay mập mạp của hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều nặng trịch như đang đập vào chính lồng ngực hắn. Hắn không cần phải nhìn ra ngoài để cảm nhận cái se lạnh của buổi sớm, bởi một luồng khí lạnh lẽo hơn nhiều đang bao trùm lấy tâm trí hắn. Bức mật báo không hề dài, nhưng mỗi dòng chữ lại như một nhát dao cứa vào sự kiêu ngạo và tính toán của hắn. Nó nói về sự sụp đổ không thể vãn hồi của Hắc Sa Bang, không phải bởi một cuộc chiến trực diện đẫm máu, mà bởi một thứ vũ khí vô hình nhưng chết chóc hơn gấp bội: danh tiếng và lòng tin.
"Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa... một kẻ hữu dũng vô mưu!" Bàng Lão Gia gằn giọng, bàn tay hắn đập mạnh bức mật báo xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Khuôn mặt hắn cau có, những nếp nhăn sâu hiện rõ quanh đôi mắt nhỏ. "Hắn đã làm hỏng bét mọi chuyện! Bao nhiêu công sức ta đã bỏ ra để dựng nên cái thế cục này, vậy mà chỉ trong vài ngày, hắn ta lại để một tên nhãi ranh làm cho tan tành!"
Một người hầu cận, vẻ mặt tái mét, đứng nép mình ở góc phòng, không dám hó hé nửa lời. Y phục chỉnh tề của hắn không thể che giấu được sự lo sợ đang hiện rõ trong đôi mắt, mỗi khi Bàng Lão Gia nổi giận, cái giá phải trả thường rất đắt.
"Ngươi nghĩ sao về việc này, Trương Quản Sự?" Bàng Lão Gia quay phắt sang, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn vào Trương Quản Sự, người vừa mới bước vào phòng sau khi được triệu tập khẩn cấp. Trương Quản Sự, với vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt biết nhìn người, cúi đầu cung kính.
"Thưa Lão Gia, tin đồn về việc Hắc Sa Bang bị 'ăn chặn' hàng hóa, bị Lâm Dịch thiếu gia 'qua mặt' và thất bại thảm hại đang lan truyền khắp Thành Thiên Phong như một cơn dịch bệnh," Trương Quản Sự đáp, giọng điệu thận trọng từng chút một. "Ngay cả các bang phái nhỏ trước đây vẫn còn nể sợ Hắc Sa Bang cũng đã bắt đầu bàn tán, thậm chí có ý định lợi dụng cơ hội này để tranh giành địa bàn. Uy danh của Hắc Sa Bang đã sụp đổ hoàn toàn. Dân chúng thì... họ vừa sợ hãi vừa có vẻ hả hê, vì cuối cùng cũng có người dám đứng lên chống lại cường hào ác bá."
Bàng Lão Gia hừ lạnh. "Hả hê? Cái lũ dân đen ngu ngốc ấy thì biết gì! Chúng chỉ thấy cái lợi trước mắt mà không thấy được hiểm họa đang rình rập." Hắn xoa xoa thái dương, cảm giác nhức nhối lan tỏa. "Vậy ra, những tin tức từ mấy ngày trước không phải là phóng đại. Hắc Sa Bang thực sự đã trở thành một trò cười, một con thuyền mục nát sắp chìm." Hắn nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cơn tức giận đang bốc lên. Liên minh với Hắc Sa Bang, dù thô bạo và gây nhiều tai tiếng, nhưng đã mang lại cho hắn không ít lợi ích trong việc kiểm soát thương lộ và trấn áp các đối thủ cạnh tranh. Giờ đây, tất cả đều có nguy cơ tan tành theo mây khói.
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn là sự tức giận đơn thuần, mà đã chuyển sang sự suy tính sắc bén. "Lâm Dịch... đúng là một con cáo già. Hắn không ra tay trực diện, không đổ một giọt máu nào của hắn hay người của hắn, nhưng lại có thể khiến Hắc Sa Bang tự diệt, hủy hoại uy danh của chúng từ bên trong. Đáng sợ! Cái đầu của hắn... không hề đơn giản chút nào."
Trương Quản Sự không nói gì, chỉ cúi đầu, nhưng trong lòng hắn cũng thầm đồng ý. Lâm Dịch thiếu gia này, không có võ công, không có thế lực gia tộc hùng mạnh, nhưng lại có một cái đầu mà ngay cả Bàng Lão Gia cũng phải kiêng nể. Đó mới là điều đáng sợ nhất.
Bàng Lão Gia đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng vẻ bên dưới. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh, khiến hắn khẽ rùng mình. "Liên minh này... không còn đáng tin nữa. Thậm chí, nó đã trở thành một gánh nặng, một mối họa tiềm tàng cho Bàng gia chúng ta." Hắn quay lại, ánh mắt kiên quyết. "Chúng ta phải tìm cách rút lui một cách êm thấm, càng nhanh càng tốt. Chuẩn bị... thanh lý tất cả những khoản đầu tư chung với Hắc Sa Bang, cắt đứt mọi mối liên hệ, cả công khai lẫn ngầm. Và quan trọng nhất, phải đảm bảo rằng không một dấu vết nào của sự hợp tác giữa Bàng gia và Hắc Sa Bang bị lộ ra ngoài. Ta không muốn thanh danh của Bàng gia bị vấy bẩn bởi một bang phái sắp sụp đổ."
Trương Quản Sự gật đầu. "Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng, Lão Gia... việc này có thể sẽ khiến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nổi giận. Hắn ta vốn là kẻ cực đoan..."
"Hắn ta nổi giận thì đã sao?" Bàng Lão Gia hừ lạnh. "Một con chó điên bị dồn vào đường cùng thì chỉ biết cắn loạn xạ thôi. Nhưng nó sẽ không dám cắn vào tay kẻ đã từng nuôi nó, đặc biệt là khi kẻ đó vẫn còn mạnh hơn nó gấp bội. Hơn nữa, ta sẽ không để hắn có cơ hội đó." Hắn vung tay, ra hiệu cho người hầu cận lui ra. "Triệu tập các trưởng bối trong gia tộc đến đây. Ta muốn họ biết rõ tình hình và cùng ta đưa ra quyết định. Bàng gia không thể bị kéo xuống bùn lầy cùng với Hắc Sa Bang."
Hắn ngồi phịch xuống ghế, cảm giác nặng nề đè nén. Tâm trí hắn bắt đầu vạch ra những bước đi tiếp theo. Không chỉ là rút lui khỏi Hắc Sa Bang, mà còn phải tìm kiếm những đồng minh hoặc đối tác mới để thay thế khoảng trống quyền lực. Liệu có phải là lúc để thử thăm dò Thẩm Đại Nhân, vị quan lại quyền lực nhất Thành Thiên Phong, người mà hắn vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định? Hoặc có thể là các bang phái giang hồ khác, những kẻ đang thèm khát địa vị của Hắc Sa Bang? Bàng Lão Gia biết, Lâm Dịch đã tạo ra một cơn bão trong Thành Thiên Phong, và hắn phải tìm cách điều khiển nó, hoặc ít nhất là tránh bị nó cuốn trôi. Hắn nhắm mắt lại, tiếng giấy sột soạt khi hắn mở lại bức mật báo, cố gắng tìm kiếm bất kỳ chi tiết nào có thể giúp hắn xoay chuyển tình thế. Mùi hương trầm trong phòng dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn, báo hiệu một thời kỳ đầy biến động sắp tới.
***
Buổi trưa, ánh nắng nhẹ nhàng trải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, gió mát từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm và mùi bùn đất thoang thoảng. Trong một quán trà sầm uất ở trung tâm thành phố, không khí vẫn náo nhiệt như thường lệ. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng ly tách va chạm lanh canh, tiếng cười nói và tiếng xì xào bàn tán của các thương nhân nhỏ, những người dân thường lui tới đây để vừa thưởng trà vừa cập nhật tin tức. Mùi trà thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt nướng, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với những biến động đang diễn ra trong thế giới ngầm.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi tại một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con phố tấp nập. Anh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh. Vẻ ngoài trầm tư của anh, cùng với bộ trang phục tuy không quá sang trọng nhưng lại được cắt may khéo léo, khiến anh trông như một thương nhân trẻ tuổi bình thường, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một sự sắc bén, một khả năng quan sát mà không phải ai cũng có được. Bạch Vân Nhi, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt tinh anh, ngồi đối diện, tay cầm cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại ghi chép vài dòng.
"Nghe nói Hắc Sa Bang bị thiệt hại nặng nề, lại còn bị bêu riếu khắp nơi. Uy danh mất sạch rồi!" Một thương nhân ngồi bàn bên cạnh, với bộ râu lưa thưa và đôi mắt láu lỉnh, hạ giọng nói với bạn mình. "Cả tháng nay, ta thấy bọn chúng chẳng còn dám ngang ngược như trước. Có mấy vụ trấn lột nhỏ lẻ, nhưng cũng chẳng dám làm lớn."
Thương nhân kia, người có vẻ ngoài điềm đạm hơn, nhấp một ngụm trà rồi thở dài. "Đúng vậy. Ngay cả vụ hàng hóa bị cướp bóc ở bến cảng, chúng cũng không dám truy cứu đến cùng. Bảo là do 'linh hồn' của kẻ cướp quá mạnh, bọn chúng không địch nổi. Haiz, cái lý do ấy mà cũng dám nói ra sao? Rõ ràng là đã bị Lâm Dịch thiếu gia cho ăn một vố đau."
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn hiện trong khóe môi. Hắn không cần phải giải thích, những tin đồn mà hắn đã gieo rắc đã tự mình phát huy tác dụng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và đôi khi, một lời đồn có thể hủy diệt một thế lực mạnh hơn cả ngàn binh mã.
"Tôi thấy Bàng Lão Gia dạo này cũng ít khi liên hệ với Hắc Sa Bang," thương nhân điềm đạm tiếp tục. "Ông ta vốn là kẻ cáo già, chắc cũng đang tìm cách bảo toàn thân mình. Chắc chắn sẽ không để bản thân bị liên lụy bởi một con tàu sắp đắm đâu."
Lâm Dịch (nội tâm): *Quả nhiên Bàng Lão Gia không thể ngồi yên. Hắn sẽ không để bản thân bị liên lụy bởi một con tàu sắp đắm.* Hắn đã đoán trước được động thái này của Bàng Lão Gia. Một kẻ như hắn, sống chết vì lợi ích, sẽ không bao giờ trung thành với một kẻ thất bại. *Sự thay đổi này là tất yếu. Khi một cây cổ thụ đổ xuống, những mầm non khác sẽ có cơ hội vươn lên. Vấn đề là, ai sẽ là người vươn lên mạnh mẽ nhất.*
Bạch Vân Nhi đặt bút xu���ng, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt ngưỡng mộ. "Mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự đoán của huynh, Lâm Dịch. Bàng Lão Gia sẽ sớm đoạn tuyệt với Hắc Sa Bang thôi."
Lâm Dịch gật đầu nhẹ, ánh mắt lướt qua những gương mặt đầy vẻ lo lắng và suy tính của các thương nhân khác. Anh ra hiệu cho Bạch Vân Nhi ghi lại những tin tức quan trọng mà họ nghe được, đặc biệt là những tin đồn về các bang phái nhỏ đang rục rịch. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Nó chỉ tôn trọng kẻ mạnh, kẻ khôn ngoan, và kẻ biết cách thích nghi.* Hắn đã từng nghĩ rằng, sự tồn tại của Hắc Sa Bang là một điều không thể tránh khỏi trong thế giới này, một phần của cái trật tự hỗn loạn ở Thành Thiên Phong. Nhưng hắn đã chứng minh điều ngược lại. Hắn đã biến thế bị động thành chủ động, biến danh dự thành vết sẹo không thể xóa nhòa.
Tuy nhiên, Lâm Dịch không hề ảo tưởng. Sự suy yếu của Hắc Sa Bang chỉ là khởi đầu của một giai đoạn mới, phức tạp hơn nhiều. *Việc Bàng Lão Gia đoạn tuyệt với Hắc Sa Bang sẽ đẩy Bang này vào tình thế đường cùng hơn nữa, dẫn đến những hành động cực đoan cuối cùng.* Hắn biết, một con thú bị thương sẽ trở nên hung dữ và khó lường hơn bao giờ hết. *Hơn nữa, Bàng Lão Gia sẽ không chịu ngồi yên. Hắn ta sẽ tìm kiếm những đồng minh hoặc đối tác mới để chống lại Lâm Dịch, có thể là các thế lực lớn hơn hoặc quyền lực trong quan trường.* Hắn nhớ lại lời của Liễu Thanh Y về Thẩm Đại Nhân, về những mối quan hệ mờ ám và những động thái chính trị lớn hơn. *Có lẽ, lúc này đây, Thẩm Đại Nhân cũng đang chú ý đến mình.*
"Mà này, các ngươi có nghe tin gì về biên giới không?" một thương nhân khác xen vào, giọng nói đầy vẻ lo lắng. "Ta nghe nói nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành ở các vùng lân cận, dân tình đói khổ, loạn lạc lắm. Quân lính cũng thường xuyên giao tranh với giặc cỏ, có khi còn là bọn cường đạo từ bên ngoài tràn vào."
"Đúng vậy," người bạn của hắn gật gù. "Tình hình ngày càng bất ổn. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trong thành cũng dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Chẳng biết Thành Thiên Phong có giữ được yên bình nữa không."
Lâm Dịch lắng nghe, trái tim hắn không khỏi trĩu nặng. Hắn đã nghe Liễu Thanh Y nhắc đến những điều này. Tình hình không chỉ gói gọn trong Thành Thiên Phong, mà đang dần lan rộng ra toàn Đại Hạ. *Sự suy yếu của Hắc Sa Bang sẽ mở đường cho các bang phái giang hồ khác hoặc các thế lực bên ngoài Thành Thiên Phong xâm nhập, làm phức tạp thêm tình hình an ninh.* Và cả những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà Liễu Thanh Y đã nhắc đến. Hắn không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn biết, hiểu biết về chúng là điều cần thiết để sinh tồn.
"Lâm Dịch, chúng ta cần phải chuẩn bị cho những điều sắp đến," Bạch Vân Nhi thì thầm, ánh mắt cô cũng ánh lên vẻ lo lắng.
Hắn gật đầu. "Đúng vậy. Sự sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Phải chủ động." Hắn nhấp nốt ngụm trà cuối cùng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay. Mặc dù bên ngoài trời nắng nhẹ, nhưng hắn cảm thấy một cơn bão lớn đang dần hình thành trên bầu trời Đại Hạ, và Thành Thiên Phong chỉ là một điểm nhỏ trong đó. *Uy tín và mưu lược của Lâm Dịch ngày càng được khẳng định, thu hút sự chú ý của các nhân vật tầm cỡ hơn, có thể coi anh là một quân cờ hoặc một mối đe dọa.* Đây không phải là lúc để ngủ quên trên chiến thắng nhỏ bé này. Đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn đứng dậy, Bạch Vân Nhi cũng nhanh chóng thu dọn sổ sách. Cả hai rời quán trà, bước ra con phố tấp nập, hòa mình vào dòng người, mang theo những suy tư nặng trĩu về một tương lai đầy biến động. Họ đã sẵn sàng để đối mặt.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.