Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 366: Sự Vỡ Nát Của Uy Danh: Thiên Phong Rúng Động

Ánh trăng đã lấp ló sau những đám mây, soi sáng một góc phố, và trong căn phòng nhỏ ấm cúng, lời của Liễu Thanh Y vẫn còn văng vẳng bên tai Lâm Dịch. "Có lẽ, ta đã đánh giá thấp ngươi quá nhiều, Lâm Dịch. Và có lẽ, ta cũng đã đánh giá sai về cái gọi là 'chính nghĩa' trong thế giới này. Không phải mọi cuộc chiến đều cần vũ lực. Ngươi đã mở ra cho ta một cách nhìn hoàn toàn mới." Nàng đã chấp nhận, đã tin tưởng, và đã ngỏ lời hợp tác sâu rộng hơn. Lâm Dịch biết, đây không chỉ là một chiến thắng nhỏ bé trước Hắc Sa Bang, mà là cánh cửa mở ra một chương mới, đầy sóng gió và phức tạp, nơi những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới dần được hé lộ. Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn hiện trên môi, không phải vì tự mãn, mà vì sự xác tín. Hắn đã sẵn sàng.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mỏng giăng trên Thành Thiên Phong, Quán Trọ Lạc Nguyệt đã tấp nập khách khứa. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, và cả tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng gỗ hai tầng. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và thoang thoảng khói gỗ từ bếp lò quyện vào nhau, tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt.

Ở một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm trổ tinh xảo, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau. Hắn mặc bộ y phục vải thô quen thuộc, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt trong quán, thu vào mọi biểu cảm, mọi lời nói. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, đang lẳng lặng ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, ánh mắt thông minh sắc sảo của nàng không bỏ sót chi tiết nào. Nàng lo lắng, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch đã trở thành một thứ gì đó vững chắc như đá tảng.

"Dịch ca, xem ra kế sách của huynh đã thành công mỹ mãn," Bạch Vân Nhi khẽ thì thầm, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sự thán phục. "Dân chúng đều đứng về phía chúng ta." Nàng chỉ tay về phía một nhóm người đang vây quanh Cố lão bản, người đang rao giảng một cách đầy hứng khởi.

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng tinh tường, đang khoa chân múa tay, thêm thắt đủ mọi chi tiết ly kỳ vào câu chuyện. "Ha ha ha! Các vị nghe đây! Cái Hắc Sa Bang đó, tưởng oai lắm, lúc nào cũng tự xưng là bá chủ Thành Thiên Phong! Cuối cùng thì sao? Bị thương nhân Lâm Dịch của chúng ta vờn cho xoay như chong chóng! Nghe nói thủ lĩnh bang tức đến hộc máu! Hàng hóa thì mất sạch, danh dự thì chà đạp! Một lũ chuột nhắt chỉ giỏi bắt nạt dân lành!"

Tiếng cười rộ lên, kèm theo những lời bàn tán xôn xao. "Đúng vậy! Ta đã nói mà! Bọn Hắc Sa Bang chỉ là một lũ ô hợp!" một người đàn ông trung niên vỗ bàn. "Thương nhân Lâm Dịch thật là anh dũng! Dám đứng ra chống lại cường hào ác bá!"

Lâm Dịch nhấp một ngụm tr�� nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm nhận được sự hả hê, sự phẫn nộ bị kìm nén bấy lâu nay của dân chúng đang được giải tỏa. Đó là một sức mạnh đáng sợ, nhưng cũng là một công cụ sắc bén. *Dân tâm là thứ khó nắm bắt nhất, nhưng một khi đã có được, nó sẽ là thành trì kiên cố nhất.* Hắn tự nhủ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và hắn đã dùng nó để không chỉ gây tổn thất vật chất cho Hắc Sa Bang, mà còn đâm thẳng vào gốc rễ quyền lực của chúng: sự sợ hãi và sự im lặng của dân chúng.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, đang đi đi lại lại giữa các bàn, thỉnh thoảng lại vỗ vai một vài khách quen, khéo léo "tiếp lửa" cho các tin đồn. "Ài, nghe nói sáng nay có mấy tiểu thương bị Hắc Sa Bang trấn lột, may mà có người của Lâm lão bản kịp thời xuất hiện, đánh đuổi bọn chúng đi đấy." Hắn nói, giọng điệu tự nhiên như đang kể một câu chuyện thường ngày, nhưng ánh mắt lại liếc nhanh về phía Lâm Dịch, chờ đợi một cái gật đầu tán thưởng.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, thì chỉ ngồi im một chỗ, uống rượu. Nhưng mỗi khi ai đó nhắc đến Hắc Sa Bang với vẻ khinh miệt, hắn lại hừ lạnh một tiếng, rồi khẽ nói với người bên cạnh: "Bọn chúng chỉ giỏi bắt nạt. Lần này thì tiêu đời rồi. Lâm lão bản không phải dạng vừa đâu." Giọng hắn trầm đục, mang theo chút hăm dọa ngầm, đủ để củng cố thêm niềm tin vào "sức mạnh" của Lâm Dịch.

Bạch Vân Nhi tiếp tục ghi chép. "Các bang phái nhỏ khác cũng bắt đầu có động thái. Một số đã công khai bày tỏ sự ủng hộ gián tiếp, số khác thì đang chờ thời. Thiên Phong Thương Hội cũng đang quan sát chặt chẽ." Nàng đưa mắt nhìn Lâm Dịch. "Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đã cử người đến hỏi thăm tình hình, thái độ có phần khôn ngoan và thực dụng hơn trước."

Lâm Dịch gật đầu. "Đó là điều ta mong muốn. Một khi Hắc Sa Bang suy yếu, khoảng trống quyền lực sẽ xuất hiện. Kẻ nào nhanh chân, kẻ đó sẽ nắm giữ. Nhưng quan trọng hơn, là phải biết cách xây dựng lại trật tự." Hắn nhớ lại những lời Liễu Thanh Y đ�� nói tối qua. "Hắc Sa Bang sẽ phản ứng dữ dội hơn, tàn độc hơn. Đó là điều chắc chắn. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để lấy lại danh dự. Nhưng cũng chính vì thế, chúng sẽ lộ ra nhiều sơ hở hơn. Một con thú bị thương nặng sẽ càng trở nên hung dữ, nhưng cũng càng dễ bị khuất phục nếu biết cách." Cái cách đó, không phải là vũ lực đơn thuần, mà là sự cô lập, sự nghi ngờ, và cuối cùng là sự đào thải từ chính nội bộ.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu chiếu rọi rực rỡ hơn. Thành Thiên Phong đang thức giấc, và sự kiện kho hàng cùng với "chiến thắng" của Lâm Dịch đang làm rúng động mọi ngóc ngách của thành phố này. Một làn sóng thay đổi đã bắt đầu, và hắn chính là người đã khơi mào cho nó. Lâm Dịch biết, việc Hắc Sa Bang mất uy tín sẽ tạo ra khoảng trống quyền lực trong thế giới ngầm Thành Thiên Phong, thu hút các thế lực khác đến tranh giành và khiến tình hình thêm phức tạp. Nhưng đó cũng là cơ hội để hắn, một người "xuyên không" không có bất kỳ "bàn tay vàng" nào, từng bước xây dựng nên thế lực của riêng mình, không phải để xưng bá, mà để sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng.

***

Giữa trưa, khi mặt trời lên cao, đổ thứ nắng gắt như thiêu đốt xuống Thành Cổ Thiên Phong, không khí trên các con phố chính càng thêm phần náo nhiệt, nhưng lại mang một sắc thái khác lạ. Kiến trúc đá vững chãi, mái ngói cong vút và những công trình điêu khắc tinh xảo của thành phố cổ kính này dường như đang lắng nghe những tiếng xì xào, bàn tán không ngớt. Tiếng rao hàng của tiểu thương vẫn vang vọng, tiếng bánh xe ngựa vẫn lăn trên đường, mùi gia vị nồng nàn và hương trầm thoang thoảng vẫn bao trùm, nhưng trên hết, là không khí bàn tán về Hắc Sa Bang và Lâm Dịch.

"Ngươi nghe gì chưa? Bọn Hắc Sa Bang đêm qua bị đánh cho tan tác, không ngóc đầu lên được!" Một tiểu thương bán vải, vốn luôn lo sợ Hắc Sa Bang thu phí bảo kê, giờ đây lớn tiếng nói với người bán đồ gốm bên cạnh. "Bọn chúng chỉ giỏi bắt nạt dân lành! Lần này gặp phải Lâm lão bản thì đáng đời lắm!"

Người bán đồ gốm gật đầu lia lịa, vẻ mặt hả hê. "Đúng vậy! Mấy ngày trước, có tên tay sai của chúng dám đến phá cửa hàng của ta, may mà ta kịp thời đóng cửa. Nhưng giờ thì hay rồi! Xem chúng còn dám tác oai tác quái nữa không!"

Những lời ca ngợi Lâm Dịch không ngớt vang lên. "Nghe nói Lâm lão bản còn cứu giúp mấy nhà bị bọn Hắc Sa Bang cướp bóc đó. Đúng là người tốt!" Một thanh niên, có vẻ là người học chữ, nói với vẻ ngưỡng mộ. "Không như lũ quan lại chỉ biết vơ vét, Lâm lão bản mới thực sự lo cho dân chúng."

Lâm Dịch, không trực tiếp xuất hiện, nhưng những hành động của hắn đã được lan truyền rộng rãi. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, cùng với mạng lưới của Cố lão bản, không chỉ tung tin đồn về sự thất bại của Hắc Sa Bang, mà còn khéo léo lan truyền những câu chuyện về lòng tốt và sự trượng nghĩa của Lâm Dịch. Họ đã cử người đi "giải cứu" những tiểu thương bị Hắc Sa Bang trấn lột, hoặc đơn giản là giúp đỡ những gia đình gặp nạn do ảnh hưởng của bang phái này, tất cả đều được thực hiện một cách khéo léo, không phô trương, nhưng hiệu quả.

Đám người của Hắc Sa Bang, vốn thường hung hăng, giờ đây lại mang vẻ mặt cau có, lảng tránh ánh mắt dò xét của dân chúng. Một vài tên cố gắng trấn áp, gầm gừ với những người đang bàn tán.

"Ngươi nói gì đó?!" A Cường, vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen, cầm thanh đao nhỏ dắt ngang lưng, gằn giọng với một người dân đang chỉ trỏ. "Muốn chết à?! Dám nói xấu Hắc Sa Bang ta?"

Người dân kia, vốn sợ sệt, nhưng được đám đông cổ vũ, lại trở nên cứng rắn hơn. "Ta nói sự thật! Ngươi làm gì được ta?! Bọn các ngươi chỉ là một lũ ăn bám! Vô dụng!" Hắn lớn tiếng, không còn e dè như trước.

A Cường tức giận, định vung tay tát, nhưng rồi lại khựng lại. Ánh mắt căm thù của hàng chục người dân đang đổ dồn vào hắn. Hắn không dám hành động quá đáng, bởi vì hắn biết, lúc này, dân chúng đã không còn sợ Hắc Sa Bang như trước. Những lời đồn về sự yếu kém của bang chủ, về sự thất bại thảm hại, đã lan truyền như cháy rừng, làm suy yếu uy quyền của chúng từ bên trong.

Từ một góc đường, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, với vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt tinh tường, đang quan sát tất cả. Hắn mặc đồ gọn gàng, tay vuốt chòm râu bạc. "Thật không ngờ, Lâm Dịch lại có thể làm được đến mức này," hắn lẩm bẩm. "Hắc Sa Bang đã tự đào mồ chôn mình rồi. Một con hổ mất răng thì không còn đáng sợ." Hắn biết, Thiên Phong Thương Hội cần phải đánh giá lại Lâm Dịch, không chỉ là một thương nhân tài giỏi, mà còn là một thế lực tiềm ẩn, có khả năng khuấy đảo cả Thành Thiên Phong.

Sự kiện kho hàng đã thay đổi hoàn toàn cục diện. Hắc Sa Bang không chỉ mất mát về tài sản, mà còn mất mát lớn hơn về danh dự và uy tín, thứ vốn là nền tảng cho sự tồn tại của một bang phái giang hồ. Dân chúng, sau bao năm bị áp bức, giờ đây đã tìm thấy một người để đặt niềm tin, ít nhất là tạm thời. Lâm Dịch đã khéo léo thao túng dư luận, biến mình thành một vị cứu tinh trong mắt dân chúng, đồng thời đẩy Hắc Sa Bang vào thế cô lập, bị ghét bỏ.

Mùi kim loại từ các lò rèn vẫn tỏa ra, nhưng hôm nay, nó dường như lẫn vào mùi của sự phẫn nộ và hy vọng. Lâm Dịch, từ một nơi an toàn, vẫn đang điều khiển mọi thứ, như một nhạc trưởng tài ba điều khiển dàn nhạc của mình. Hắn biết, sự phẫn nộ này sẽ sớm biến thành hành động, và Hắc Sa Bang, khi bị dồn vào đường cùng, sẽ trở nên cực đoan hơn. Nhưng hắn đã chuẩn bị cho điều đó. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và hắn, cũng sẽ không nợ ai một sự nhân nhượng khi sự sinh tồn của hắn và những người hắn trân trọng bị đe dọa.

***

Chiều tối, khi những đám mây đen nặng nề bắt đầu kéo đến, bao phủ lấy Thành Thiên Phong, căn cứ của Hắc Sa Bang chìm trong một bầu không khí u ám, nặng nề. Bên trong đại sảnh, nơi vốn luôn ồn ào với tiếng cười nói thô tục và chén rượu chạm nhau, giờ đây chỉ còn lại tiếng đập phá đồ đạc chát chúa và những tiếng gầm gừ phẫn nộ. Mùi rượu và mồ hôi đặc quánh trong không khí, hòa lẫn với mùi của sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, đang trong cơn thịnh nộ tột độ. Hắn đã đập tan chiếc bàn gỗ lim quý giá, những mảnh vụn văng tung tóe khắp sàn. Chiếc ghế chạm rồng cũng bị hắn xô đổ, phát ra tiếng động chói tai. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, râu quai nón rậm rạp run rẩy theo từng hơi thở hổn hển.

"Thằng khốn Lâm Dịch! Dám bôi nhọ danh dự của Hắc Sa Bang ta! Dám biến ta thành trò cười cho cả Thành Thiên Phong!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì tức giận. "Ta sẽ xé xác hắn! Xé xác hắn thành trăm mảnh!"

A Cường, tuy sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, bước tới gần hơn một chút. Vẻ mặt hắn lo lắng, ánh mắt đảo quanh nhìn những thuộc hạ khác đang co rúm lại. "Đại ca, xin người hãy bình tĩnh. Dân chúng... dân chúng đều tin lời hắn. Chúng ta càng trấn áp, họ càng phản kháng. Mấy tên huynh đệ vừa đi dẹp loạn tin đồn đã bị dân chúng ném đá, thậm chí còn bị quan phủ bắt giữ vì tội gây rối trật tự."

Thủ Lĩnh Bang nghe vậy, càng thêm điên cuồng. "Quan phủ? Quan phủ thì làm gì được ta?! Lũ chó săn của triều đình! Chúng dám bắt người của Hắc Sa Bang ta sao?!" Hắn vung tay, một chén rượu không trung bay thẳng vào tường, vỡ tan tành. "Vậy thì dùng cách khác! Dùng cách tàn bạo nhất! Để chúng biết ai mới là kẻ cai trị nơi này! Ta sẽ cho chúng thấy, Hắc Sa Bang ta không phải là một lũ yếu hèn!"

Các thành viên bang phái khác đứng co cụm lại, ánh mắt nhìn nhau đầy hoang mang. Trong số họ, nhiều người đã bắt đầu nghi ngờ sự lãnh đạo của Thủ Lĩnh Bang. Các thất bại liên tiếp, sự mất mát tài sản, và giờ là việc bị dân chúng khinh miệt, đã làm suy yếu lòng trung thành của họ. Một nhóm nhỏ đang thì thầm to nhỏ ở góc phòng, có vẻ như đang tranh cãi. Sự chia rẽ, nghi ngờ và bất mãn ngày càng tăng trong nội bộ Hắc Sa Bang, do các thất bại liên tiếp và sự lãnh đạo yếu kém của Thủ Lĩnh Bang.

"Đại ca, chúng ta không thể đối đầu với toàn bộ dân chúng Thành Thiên Phong được!" Một tên thuộc hạ khác, có vẻ là người có đầu óốc hơn A Cường, mạnh dạn lên tiếng. "Nếu chúng ta gây thêm chuyện, quan phủ sẽ có cớ để can thiệp. Nghe nói Thiên Phong Thương Hội cũng đang rục rịch. Chúng ta... chúng ta đang bị cô lập."

"Câm mồm!" Thủ Lĩnh Bang quát lên, hai mắt tóe lửa. Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng Hắc Sa Bang đang trên đà sụp đổ, và chính hắn là người đã dẫn đến thảm cảnh này. Hắn vẫn tin vào sức mạnh của bạo lực, vào sự sợ hãi mà hắn đã gieo rắc bấy lâu nay. "Cô lập cái gì mà cô lập! Chỉ cần giết hết những kẻ dám chống đối, thì sẽ không còn ai dám nói nữa!"

A Cường thở dài trong lòng. Hắn biết Thủ Lĩnh Bang đã hoàn toàn mất kiểm soát. Sự tuyệt vọng đang đẩy lão ta đến những hành động cực đoan và tàn bạo hơn, có thể nhắm vào dân chúng vô tội hoặc các đồng minh của Lâm Dịch, buộc Lâm Dịch phải đối phó trực diện hơn. Hắn lo lắng cho tương lai của Hắc Sa Bang, và cả tương lai của chính hắn. Khoảng trống quyền lực trong thế giới ngầm Thành Thiên Phong đang mở ra, và một cuộc chiến mới, tàn khốc hơn, dường như là điều không thể tránh khỏi. Hắn biết, nếu Thủ Lĩnh Bang cứ tiếp tục hành động như một con thú bị thương nặng, thì Hắc Sa Bang sẽ sớm bị diệt vong. Nhưng hắn, một mình hắn, thì làm sao có thể cản được cơn điên cuồng của thủ lĩnh? Hắn chỉ đành cúi đầu, vẻ mặt bất lực.

Những đám mây đen bên ngoài căn cứ càng lúc càng dày đặc, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến, không chỉ với Thành Thiên Phong, mà còn với chính Hắc Sa Bang đang đứng trên bờ vực sụp đổ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Thiên Phong. Sau những ồn ào và căng thẳng của ban ngày, một quán trà nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh lại mang một vẻ bình yên đến lạ. Hương trà thanh khiết thoang thoảng trong không khí, tiếng nước sôi rì rào và tiếng cổ cầm du dương từ đâu đó vọng lại, tạo nên một không gian thư thái.

Liễu Thanh Y, trong bộ y phục màu xanh lam, dáng người cao ráo thanh thoát, ngồi đối diện với Lâm Dịch. Nàng không còn vẻ cảnh giác hay hoài nghi như những lần đầu gặp mặt, nhưng ánh mắt cương nghị của nàng vẫn ánh lên sự phức tạp. Vừa có sự thán phục trước mưu lược của Lâm Dịch, vừa có chút lo ngại về những hệ quả mà nó mang lại. Nàng đã chứng kiến cách hắn xoay chuyển tình thế, làm mất uy tín Hắc Sa Bang mà không cần đổ quá nhiều máu, một cách tiếp cận hoàn toàn khác biệt với những gì nàng từng biết về giang hồ.

"Lâm Dịch, ngươi thực sự... khác với những gì ta từng biết," Liễu Thanh Y mở lời, giọng nàng trầm hơn, chất chứa nhiều suy tư. "Ngươi không chỉ là một thương nhân, mà còn là một con cáo già trên chiến trường. Ngươi đã dùng những thứ vô hình để đánh bại một bang phái bạo lực, thứ mà ngay cả những kiếm khách giỏi nhất cũng khó lòng làm được."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa. Hắn nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch. "Thế giới này không cho phép ta làm một con thỏ, Liễu Thanh Y. Hắc Sa Bang đã tự đào mồ chôn mình. Ta chỉ là người đẩy chúng xuống thêm một bước, nhanh hơn một chút mà thôi." Hắn không muốn tự nhận mình là người tốt, nhưng cũng không muốn bị gắn mác kẻ xấu. Hắn chỉ là một người đang cố gắng sinh tồn, bằng mọi giá, trong một thế giới đầy rẫy bất công và hiểm nguy. *Thế giới này không nợ ai m���t sự công bằng. Và ta, cũng không ngoại lệ.*

Liễu Thanh Y im lặng một lúc lâu, ánh mắt nàng dõi về phía xa xăm, nơi những tầng mây đang dần chuyển màu tím sẫm. Nàng là một kiếm khách, một người tin vào chính nghĩa, vào sức mạnh của thanh kiếm để bảo vệ kẻ yếu. Nhưng những gì Lâm Dịch đã làm, đã khiến nàng phải đối mặt với một sự thật trần trụi: đôi khi, thanh kiếm không phải là vũ khí mạnh nhất, và chính nghĩa không phải lúc nào cũng được thực thi bằng bạo lực. Xung đột nội tâm của nàng giữa nguyên tắc "chính nghĩa" của giang hồ với các phương pháp "xám" của Lâm Dịch đang dần được hóa giải. Nàng phải đối mặt với việc chấp nhận sự phức tạp của thế giới và đôi khi phải thỏa hiệp để đạt được mục tiêu lớn hơn.

"Ta đã suy nghĩ rất kỹ," nàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói dứt khoát, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ta đồng ý hợp tác với ngươi. Nhưng có một điều kiện: Ngươi không được làm hại dân lành vô tội." Nàng biết, con đường mà Lâm Dịch đang đi sẽ rất nguy hiểm, và đôi khi, những ranh giới đạo đức có thể bị xóa nhòa. Nàng không muốn hắn trở thành một kẻ ác, dù cho mục đích của hắn là tốt đẹp.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt nàng, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Ta chưa bao giờ có ý định đó. Mục tiêu của ta là bảo vệ những người ta trân trọng, không phải gây hại cho những người vô tội." Hắn gật đầu, ngầm đồng ý với điều kiện của nàng. Sự cam kết này không chỉ củng cố mối quan hệ giữa họ, mà còn là một lời nhắc nhở cho chính hắn về giới hạn mà hắn không được vượt qua.

Liễu Thanh Y thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng trong lòng. "Tốt. Vậy thì, ta sẽ nói cho ngươi biết thêm về một số thế lực khác trong Thành Thiên Phong," nàng bắt đầu, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Và cả những bí mật về Thẩm Đại Nhân, những người mà ta đã từng tin tưởng. Thực tế, không chỉ có Hắc Sa Bang đang gây rối. Thành Thiên Phong còn là nơi tranh giành ảnh hưởng của nhiều bang phái lớn nhỏ, và cả những thế lực ngầm mà ngay cả quan phủ cũng khó lòng kiểm soát. Thẩm Đại Nhân, bề ngo��i là một quan lại thanh liêm, nhưng hắn ta lại có những mối quan hệ mờ ám với một số bang phái, và hắn ta đang có những động thái chính trị lớn hơn, có thể ảnh hưởng đến cả biên giới."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đầu óc hắn phân tích từng lời nàng nói. Hắn biết, sự hợp tác của Liễu Thanh Y sẽ mở ra một kênh thông tin và hỗ trợ quan trọng cho hắn trong giới giang hồ, nhưng cũng có thể kéo hắn vào những rắc rối mới liên quan đến các quy tắc và ân oán của giới này. Hắn cũng nhận ra rằng việc Hắc Sa Bang mất uy tín sẽ tạo ra khoảng trống quyền lực trong thế giới ngầm Thành Thiên Phong, thu hút các thế lực khác, có thể là các bang phái nhỏ hơn hoặc các thế lực bên ngoài thành phố, đến tranh giành, làm tình hình thêm phức tạp.

Nàng tiếp tục, giọng nói nhỏ dần. "Và cả những tin đồn về 'Linh khí mỏng manh', về 'thế lực tu hành' mà ta đã nghe được từ một vài người bạn cũ. Chúng nói rằng, có những điều bí ẩn hơn nhiều so với những gì chúng ta thấy, những kẻ có sức mạnh phi thường, không bị ràng buộc bởi luật pháp hay thế tục."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Thế lực tu hành?" Hắn đã từng nghe thoáng qua những lời đồn đại này, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có thể liên quan đến hắn một cách trực tiếp. Hắn không có thiên phú tu luyện, và hắn biết điều đó. Nhưng tri thức là vũ khí, và hiểu biết về những thế lực này sẽ giúp hắn đối phó tốt hơn.

"Đúng vậy," Liễu Thanh Y gật đầu. "Ta không rõ chi tiết, nhưng những người đó... họ có thể làm được những điều phi thường. Ta nghĩ, chúng ta cần một kế hoạch lớn hơn, một liên minh sâu rộng hơn để đối phó với những gì sắp đến. Ta sẽ không thể làm điều này một mình, và ngươi... có lẽ là người duy nhất ta có thể tin tưởng vào lúc này." Nàng đã hoàn toàn tin tưởng, và quyết định đặt cược vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng hôn đã tắt hẳn, và những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Hắn biết, việc hắn khéo léo thao túng dư luận và gây dựng uy tín sẽ thu hút sự chú ý của các quan lại cấp cao hơn, hoặc thậm chí là Thẩm Đại Nhân, ngư��i có thể coi Lâm Dịch là một mối đe dọa hoặc một quân cờ tiềm năng. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận cũng được nhắc đến nhiều hơn. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra.

Hắn thở hắt ra một hơi, rồi nhìn về phía Liễu Thanh Y, ánh mắt cương nghị. "Được. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Hãy bắt đầu từ những gì chúng ta biết. Ta cần chi tiết về những bang phái đó, về Thẩm Đại Nhân, và bất cứ điều gì liên quan đến 'thế lực tu hành' mà nàng nghe được."

Liễu Thanh Y gật đầu, vẻ mặt quyết tâm. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng không còn đơn độc. Mối liên minh này, được xây dựng không phải trên sức mạnh vũ lực mà trên sự tin tưởng và mưu lược, sẽ là chìa khóa để họ tồn tại trong cái thế giới đang ngày càng trở nên hỗn loạn này. Một chương mới, đầy sóng gió và phức tạp, đang chờ đợi họ. Lâm Dịch đã sẵn sàng, và Liễu Thanh Y cũng vậy. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với nó, bằng trí tuệ và mưu lược của mình, vì sự sinh tồn, và vì những người họ trân trọng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free