Lạc thế chi nhân - Chương 365: Mưu Kế Độc Kế: Khi Danh Dự Hóa Thành Vết Sẹo
Mưa phùn đêm qua đã tạnh, nhường chỗ cho một buổi sớm tinh mơ với không khí se lạnh còn vương vấn hơi ẩm. Những giọt nước đọng trên mái ngói, trên những tán cây xanh mướt, long lanh như những viên ngọc khi ánh mặt trời yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây xám. Tại kho hàng của Lâm Dịch, nơi vừa trải qua một trận hỗn chiến ác liệt, không khí vẫn còn nặng trĩu mùi đất ẩm, mùi gỗ vụn và một chút tanh nồng của máu đã khô. Dù đã được dọn dẹp sơ bộ, những vết loang lổ trên nền đất, những mảng tường tróc lở hay những mảnh bẫy gỗ vỡ vụn vẫn là minh chứng cho sự giằng co khốc liệt đêm qua.
Lâm Dịch đứng giữa kho hàng, tay chắp sau lưng, ánh mắt lướt qua từng ngóc ngách như đang cố gắng đọc vị những gì đã xảy ra. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sắc bén, tựa như hai hòn đá quý được mài giũa kỹ càng. Trang phục của hắn vẫn là bộ y phục thô sơ quen thuộc, hơi nhàu nhĩ sau một đêm thức trắng nhưng vẫn toát lên vẻ tươm tất. Hắn đã chấp nhận sự mệt mỏi thể xác, bởi hắn biết, trong cái thế giới này, sự nghỉ ngơi chỉ là một khái niệm xa xỉ. Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân, gương mặt nàng lộ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự thông minh, sắc sảo. Nàng đang cầm một cuốn sổ nhỏ, ghi chép lại những thiệt hại được Vương Đại Trụ báo cáo. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, có vết sẹo nhỏ trên má, đang chỉ đạo Lý Hổ và vài người khác kiểm kê số hàng còn lại. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn chạy tới chạy lui, phụ giúp mọi việc. Cả ba người đàn ông đều lộ rõ vẻ mỏi mệt, nhưng kh��e môi họ vẫn ánh lên niềm tự hào chiến thắng, dù nó chỉ là một chiến thắng nhỏ bé trước một đối thủ lớn hơn, nhưng lại là một bước tiến quan trọng. Trong lòng họ, sự tin tưởng vào Lâm Dịch đã trở nên tuyệt đối, vững chắc như một tòa thành không thể lay chuyển.
"Thiệt hại về hàng hóa không đáng kể, đại ca," Vương Đại Trụ báo cáo, giọng nói trầm hùng pha chút khàn đặc. "Hầu hết đều là những bẫy rập và chướng ngại vật bị phá hủy. Nhưng... Hắc Sa Bang đêm qua bị thiệt hại không nhỏ. Chúng ta đã khiến chúng mất đi gần hai chục tên, số bị thương thì vô số kể. Chắc chắn chúng sẽ không bỏ qua. Lần tới có lẽ sẽ tàn độc hơn." Hắn đấm nhẹ vào lòng bàn tay, vẻ mặt đầy kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng về những gì sẽ đến.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi mím chặt. Hắn biết Vương Đại Trụ nói đúng. Một con chó bị đánh đau sẽ càng thêm hung dữ. Nhưng hắn không phải là kẻ sẽ ngồi yên chờ đợi đòn trả đũa. Hắn đã sống đủ lâu trong thế giới này để hiểu rằng, sự bị động chính là cái chết. "Đúng vậy," hắn nói, giọng điệu bình thản đến lạ thường, khiến những người xung quanh phải giật mình, như thể hắn đã sớm đoán trước được mọi chuyện. "Nhưng chúng ta sẽ không cho chúng cơ hội đó. Chúng ta sẽ đánh chúng vào chỗ đau nhất, nơi mà bạo lực không thể chữa lành. Danh dự, uy tín, và lòng tham. Đó là những vũ khí mạnh hơn bất kỳ thanh đao nào." Hắn không cần đến võ công hay sức mạnh cơ bắp. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* và hắn sẽ sử dụng nó đến tận cùng.
Bạch Vân Nhi đặt cuốn sổ xuống, ánh mắt thông minh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt nàng. "Nhưng nếu không dùng vũ lực, chúng ta có thể làm gì để đối phó với một bang phái giang hồ hung hãn như vậy, Lâm Dịch? Chúng ta đã thấy chúng tàn bạo đến mức nào rồi." Nàng đã chứng kiến sự tàn khốc của thế giới này, và nàng biết rằng, đôi khi, chỉ có bạo lực mới có thể đối chọi lại bạo lực, đó là quy luật bất thành văn của giang hồ.
Lâm Dịch nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt trầm tư của hắn, nhưng nó không mang vẻ vui vẻ mà lại ẩn chứa sự thâm sâu khó lường, như thể hắn đang nhìn vào một bức tranh lớn hơn mà chỉ mình hắn thấy. "Hắc Sa Bang sống nhờ vào quyền uy và tiền bạc. Chúng bảo kê các thương nhân, thu tô thuế của dân nghèo. Quyền uy của chúng đến từ sự sợ hãi. Tiền bạc của chúng đến từ sự áp bức. Một khi danh dự bị chà đạp, uy tín sứt mẻ, và nguồn lợi bị cắt đứt, chúng sẽ tự sụp đổ từ bên trong." Hắn nhìn vào những vết loang lổ trên nền đất, những dấu vết của bạo lực, và hắn biết rằng đã đến lúc phải sử dụng một loại vũ khí khác, tinh vi hơn, tàn độc hơn.
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe, từng ánh mắt từ hoài nghi đến tò mò, rồi dần chuyển sang sự tin tưởng tuyệt đối. "Nghe đây, đây là kế hoạch 'Đánh Phá Danh Dự' của chúng ta." Lâm Dịch bắt đầu giải thích, giọng điệu dứt khoát, từng lời từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như một tướng lĩnh đang vạch ra chiến lược cho một trận chiến sinh tử.
"Đầu tiên," hắn nói, "chúng ta sẽ thao túng thông tin. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người đi đầu. Ngươi hãy đến Quán Trà Lạc Nguyệt, đến các tửu lầu, và bất cứ nơi nào có nhiều người tụ tập. Hãy lan truyền tin đồn rằng Hắc Sa Bang đêm qua không chỉ thất bại thảm hại, mà còn bị mất mặt vì những chuyện khuất tất làm ăn bẩn thỉu. Hãy nói rằng chúng không còn đủ sức bảo kê cho ai nữa, rằng chúng ta đã khiến chúng mất hết thể diện, trở thành trò cười của Thành Thiên Phong." Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tinh quái. "Nhưng hãy nhớ, đừng nói quá khoa trương. Hãy để tin đồn lan truyền một cách tự nhiên, như thể ngươi cũng chỉ là người nghe được mà thôi, một tin tức nóng hổi vừa được truyền ra. Hãy để người khác tự suy diễn và thêm thắt." Hắn hiểu rằng, một tin đồn được lan truyền một cách tự nhiên sẽ có sức công phá mạnh hơn gấp vạn lần một lời tuyên bố.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vì thích thú. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, hắn vốn là kẻ giỏi nhất trong việc nắm bắt và lan truyền thông tin trong đám người của Lâm Dịch. "Vâng, đại ca! Nhị Cẩu hiểu rồi! Cứ để Nhị Cẩu lo! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch tiếp tục, "Thứ hai, chúng ta sẽ kích động lòng tham và sự nghi kỵ. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người hãy cho người của mình 'vô tình' tiết lộ tại các khu chợ, các con hẻm, rằng Hắc Sa Bang đã bị tổn thất nặng nề về tiền bạc sau vụ đêm qua. Rằng chúng đã mất một lượng lớn 'hàng hóa quý giá' mà chúng ta đã chuẩn bị sẵn để làm mồi nhử, một khoản tiền khổng lồ mà chúng đã mơ ước từ lâu. Hãy để người ta tin rằng chúng đang yếu đi, rằng chúng không còn đủ tài lực để duy trì quyền lực. Đồng thời, hãy gieo rắc sự nghi ngờ trong nội bộ của chúng. Hãy nói rằng có kẻ phản bội trong Hắc Sa Bang đã tiết lộ thông tin cho chúng ta, hoặc rằng Thủ Lĩnh Bang đang che giấu một khoản tiền lớn cho riêng mình, không chia cho thuộc hạ đã đổ máu vì hắn." Hắn nhấn mạnh vào hai chữ "tiền bạc" và "phản bội", những từ ngữ có thể dễ dàng châm ngòi cho sự hỗn loạn và chia rẽ trong một tổ chức như Hắc Sa Bang.
Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, vẻ mặt từ bối rối chuyển sang ngạc nhiên, rồi cuối cùng là sự ngưỡng mộ. Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự tập trung và quyết tâm. "Đại ca yên tâm, chúng tôi sẽ làm cho ra ngô ra khoai!"
"Và cuối cùng," Lâm Dịch trầm giọng, "chúng ta sẽ tạo bằng chứng giả. Bạch Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị một số 'giấy tờ nội bộ' giả mạo của Hắc Sa Bang. Những giấy tờ đó phải chứng minh những giao dịch bất chính, những khoản ăn chặn của dân chúng, những âm mưu hãm hại các bang phái nhỏ. Sau đó, chúng ta sẽ 'vô tình' để lộ những giấy tờ này tại những nơi công cộng, hoặc thậm chí là 'đánh rơi' chúng tại những địa điểm mà chúng ta muốn tin tức được lan truyền nhanh nhất, như các cửa hiệu lớn, hoặc thậm chí là gần nha môn." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng. "Nàng có làm được không?"
Bạch Vân Nhi hít một hơi sâu, sự lo lắng ban đầu đã nhường chỗ cho sự kinh ngạc và thán phục. Nàng vốn là một thương nhân thông minh, giỏi tính toán, nhưng những mưu kế của Lâm Dịch đã vượt xa những gì nàng từng biết, chúng tinh vi và tàn độc hơn bất kỳ thủ đoạn kinh doanh nào mà nàng từng thấy. "Lâm Dịch... những chuyện này... thật sự có thể lay chuyển được Hắc Sa Bang ư?" Nàng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng ánh mắt kiên định của Lâm Dịch đã thuyết phục nàng. Nàng tin vào hắn, tin vào trí tuệ phi thường của hắn. "Được, ta sẽ làm. Chỉ cần ngươi nói, ta sẽ làm."
Lâm Dịch gật đầu. "Một khi danh dự bị chà đạp, uy tín bị sứt mẻ, và lòng tham nổi lên, Hắc Sa Bang sẽ tự tan rã từ bên trong. Các bang phái nhỏ sẽ mất lòng tin vào chúng, các thương nhân sẽ không còn muốn nộp tiền bảo kê, và quan phủ, dưới áp lực của dư luận, cũng sẽ phải ra tay, ít nhất là để giữ thể diện." Hắn nhìn ra ngoài cửa kho, nơi ánh mặt trời đang dần chiếu rọi rõ hơn, xua tan đi màn đêm u ám. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta có thể tự tạo ra công bằng cho mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn không hề cảm thấy hối hận về những cái bẫy, về những cái chết đã xảy ra. Hắn không phải một anh hùng. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại khắc nghiệt, buộc phải thích nghi, buộc phải chiến đấu để bảo vệ những gì mình trân trọng.
Trong nội tâm Lâm Dịch, hắn không khỏi cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả khi vạch ra những mưu kế này. Hắn không hề thích thú với việc thao túng con người, hay gieo rắc sự hỗn loạn. Nhưng hắn hiểu rằng, trong cái thế giới tàn khốc này, đôi khi để bảo vệ những gì mình trân trọng, người ta phải chấp nhận trở thành một kẻ mà mình không muốn. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, càng không muốn trở thành kẻ xưng bá. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình yên, được bảo vệ những người xung quanh hắn. Và nếu để đạt được điều đó, hắn phải biến mình thành một con cáo già xảo quyệt, hắn sẽ làm. Những vết thương thể xác có thể lành, nhưng những vết sẹo trong tâm hồn thì vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Hắn chấp nhận những vết sẹo đó, vì hắn biết, đó là cái giá phải trả cho sự sinh tồn.
"Vậy thì, mọi người hãy bắt tay vào việc ngay lập tức," Lâm Dịch ra lệnh, giọng điệu trở nên kiên quyết hơn. "Thời gian không chờ đợi chúng ta. Chúng ta phải hành động trước khi Hắc Sa Bang kịp định thần và lên kế hoạch trả đũa. Hãy để chúng chìm sâu hơn vào vũng lầy của sự hỗn loạn."
Mọi người đồng loạt gật đầu, sự mệt mỏi dường như tan biến, thay vào đó là sự hưng phấn và quyết tâm. Họ đã quen với việc tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, vào những kế hoạch tưởng chừng điên rồ nhưng luôn mang lại hiệu quả bất ngờ của hắn.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã ngả vàng và những làn gió mát rượi bắt đầu thổi qua Thành Thiên Phong, quán Trà Lạc Nguyệt đông đúc hơn ngày thường. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng bát đĩa va chạm và tiếng cười nói rộn ràng tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chốn đô thị. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi thức ăn nóng hổi từ bếp, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy sôi động. Mấy ngày nay, quán trà này đã trở thành trung tâm của mọi tin đồn, một cái tai nghe ngóng tin tức của cả Thành Thiên Phong.
Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt lanh lợi, đang ngồi đối diện với Cố lão bản tại một góc khuất của quán. Hắn cố tình hạ giọng, vẻ mặt bí mật, như đang chia sẻ một chuyện vô cùng quan trọng, nhưng lại đủ lớn để những người ngồi bàn gần đó có thể nghe loáng thoáng. Cố lão bản, thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười nhưng đôi mắt ti hí lại rất tinh tường, đang nhâm nhi chén trà, vẻ mặt đầy hứng thú, như thể vừa bắt được vàng. Ông ta vốn là một kẻ hóng hớt bậc nhất Thành Thiên Phong, chuyên buôn bán tin tức, nên không thể bỏ qua một mi���ng mồi béo bở như vậy.
"Này lão bản," Trần Nhị Cẩu khẽ thì thầm, cúi người về phía trước, "nghe nói Hắc Sa Bang đêm qua bị Lâm gia đánh cho tơi tả, còn mất mấy chuyến hàng quý giá nữa chứ. Chắc là chúng không còn mặt mũi nào mà đòi bảo kê nữa đâu nhỉ?" Hắn nói một cách tự nhiên, như đang buôn chuyện phiếm thông thường, nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát phản ứng của Cố lão bản, và cả những người xung quanh.
Cố lão bản đặt chén trà xuống, đôi mắt ti hí sáng rỡ. Một nụ cười đầy ẩn ý xuất hiện trên khuôn mặt tròn trịa của ông. "Ồ? Có chuyện đó sao? Kể ta nghe rõ hơn xem nào! Chà chà, giang hồ Thành Thiên Phong sắp có biến rồi đây." Ông ta vẫy tay gọi tiểu nhị, ra hiệu thêm trà, vẻ mặt đầy hưng phấn.
"Ài," Trần Nhị Cẩu thở dài ra vẻ tiếc nuối, "ta cũng chỉ nghe loáng thoáng từ mấy người đi chợ về thôi. Nghe nói Lâm gia đã đoán trước được ý đồ của Hắc Sa Bang, bày ra một cái bẫy lớn. Bọn Hắc Sa Bang không chỉ tổn thất người mà còn mất mặt vì bị phát hiện những chuyện làm ăn khuất tất. Nghe nói cả kho hàng mà chúng định cướp cũng chẳng có gì giá trị, vì Lâm gia đã nhanh tay chuyển đi hết rồi. Thật đúng là... khôn ngoan quá mà!" Hắn cố tình thêm thắt chi tiết, biến Lâm Dịch thành một kẻ cao tay, khiến Hắc Sa Bang không chỉ bị đánh bại mà còn bị chế giễu, bị coi thường. "Cứ cái đà này, Hắc Sa Bang không chừng sẽ mất hết uy tín, rồi các bang phái nhỏ sẽ quay lưng lại với chúng mất thôi."
Cố lão bản vỗ đùi đánh đét, cười ha hả. "Tuyệt vời! Tuyệt vời! Ta đã nói rồi, cái đám Hắc Sa Bang đó sớm muộn gì cũng phải gặp kẻ cứng đầu hơn. Lâm gia đúng là không tầm thường! Xem ra, cái Thành Thiên Phong này sắp có một trận gió đổi chiều lớn rồi đây!" Ông ta bắt đầu xoa xoa cằm, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn xung quanh, như đang cân nhắc xem nên bắt đầu lan truyền tin này từ đâu, và nên thêm thắt những chi tiết nào để câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Hắn gọi tiểu nhị, dặn dò vài câu, rồi bắt đầu kể lại câu chuyện với những người ngồi bàn bên cạnh, vẻ mặt đầy bí ẩn.
Cùng lúc đó, tại Chợ Linh Dược, một kh��ng khí tấp nập không kém đang diễn ra. Mùi thảo dược hòa lẫn với mùi gia vị, tiếng người mua kẻ bán ồn ã, tạo nên một sự hỗn độn đầy sức sống. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với vẻ ngoài vạm vỡ, đang đi giữa chợ, cố tình nói chuyện với nhau thật to, đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. Họ không cần phải thì thầm, bởi bản thân sự 'vô tình' nghe được lại càng khiến tin tức trở nên đáng tin cậy hơn.
"May mà đại ca nhanh trí, chuyển hết hàng đi ngay trước khi bọn Hắc Sa Bang tới," Vương Đại Trụ nói, giọng hùng hồn, ra vẻ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc nhìn phản ứng của những người xung quanh. "Đúng là một đám vô dụng, không làm được trò trống gì ngoài việc hống hách. Cứ tưởng cướp được hàng quý của Lâm gia thì ngon ăn lắm, ai dè lại dính bẫy, mất cả chì lẫn chài. Nghe nói cả tiền bảo kê của mấy nhà buôn nhỏ cũng bị chúng ăn chặn nốt, giờ đây lại càng thêm trắng tay!" Hắn cố tình nhấn mạnh vào từ "ăn chặn", khơi gợi sự phẫn nộ trong lòng dân chúng.
Lý Hổ gật gù tán đ���ng, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ khinh bỉ. "Đúng vậy, còn nghe nói chúng còn bị mất mặt vì những giấy tờ nội bộ bị tiết lộ, toàn là những chuyện khuất tất làm ăn bẩn thỉu. Nào là ăn chặn tiền của bang phái nhỏ, nào là cấu kết với quan lại thối nát để lũng đoạn thị trường. Mấy chuyện này mà lộ ra, e rằng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ nữa, không chừng còn bị quan phủ sờ gáy nữa ấy chứ." Hắn cố tình nói thêm về 'giấy tờ nội bộ' mà Bạch Vân Nhi đã chuẩn bị, tạo thêm sự tin cậy cho tin đồn, khiến nó trở nên có căn cứ hơn. Hắn còn cố tình làm rơi một vài tờ giấy giả mạo, trông như những bản hợp đồng buôn bán bất chính, gần một sạp hàng đông người, sau đó nhanh chóng nhặt lên và cất đi, nhưng những ánh mắt tò mò đã kịp nhìn thấy một vài dòng chữ "Hắc Sa Bang" và "ăn chặn".
Những người buôn bán xung quanh, vốn đã chịu đựng sự áp bức của Hắc Sa Bang từ lâu, nghe thấy những lời đó thì ánh mắt ai nấy đều sáng lên, rồi bắt đầu xì xào bàn tán. Sự phẫn nộ âm ỉ bấy lâu nay giờ có cơ hội bùng lên. Một người bán rau già khẽ tặc lưỡi: "Đáng đời! Cái đám khốn kiếp đó, chuyên đi cướp bóc của dân lành, giờ bị quả báo là phải! Cứ tưởng chúng có thể tung hoành mãi ư?" Một vài thương nhân khác, vốn đã bị Hắc Sa Bang chèn ép, bắt đầu tính toán xem có nên từ chối nộp tiền bảo kê nữa hay không.
Tin đồn về sự thất bại thảm hại, sự mất mặt và những việc làm ăn bẩn thỉu của Hắc Sa Bang bắt đầu lan truyền nhanh chóng như cháy rừng. Từ quán trà đến tửu lầu, từ chợ búa đến các con hẻm nhỏ, người ta bàn tán xôn xao về "Lâm gia" và "Hắc Sa Bang". Danh tiếng của Lâm Dịch, từ một thương nhân khôn ngoan, giờ đây càng được củng cố, trở thành một nhân vật đầy mưu lược, khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Trong khi đó, Hắc Sa Bang, từ một thế lực đáng gờm, giờ đây đang dần trở thành trò cười, là đối tượng của sự khinh miệt và phẫn nộ trong lòng dân chúng. Những hạt giống nghi ngờ và bất mãn mà Lâm Dịch đã gieo rắc giờ đây đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc, sẵn sàng bùng phát thành một cơn bão lớn, đe dọa cuốn phăng cả một bang phái giang hồ tưởng chừng bất khả xâm phạm.
***
Chiếc đồng hồ cát đã trôi hết phân nửa, báo hiệu buổi chiều đã ngả về tối. Mây đen từ đâu kéo đến, che khuất vầng thái dương, khiến Thành Thiên Phong chìm trong một bầu không khí âm u, nặng nề, báo hiệu một cơn giông sắp đến. Trong căn cứ của Hắc Sa Bang, bầu không khí còn tăm tối hơn cả bên ngoài. Mùi thuốc lá và rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi mồ hôi và sự sợ hãi, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông to lớn, vạm vỡ với bộ râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, đang nổi giận lôi đình. Hắn đập mạnh nắm đấm xuống chiếc bàn gỗ lim, tạo ra một tiếng "RẦM!" vang vọng khắp căn phòng, khiến những đồ vật trên bàn rung lên bần bật, và những thuộc hạ đứng xung quanh phải giật mình, cúi đầu rạp xuống, không dám ngẩng mặt. Khuôn mặt Thủ Lĩnh Bang đỏ gay, gân xanh nổi lên trán, đôi mắt dữ tợn như muốn nuốt chửng mọi thứ. Chiếc áo giáp da của hắn căng lên theo từng nhịp thở dồn dập, cây đại đao bên cạnh giường như cũng đang run rẩy theo cơn giận của chủ nhân.
"Cái gì?!" Thủ Lĩnh Bang gằn giọng, tiếng nói như sấm rền, "Mấy tên khốn các ngươi lại để cho Lâm Dịch kia làm nhục chúng ta đến thế này ư?! Tiền mất, hàng mất, còn bị dân chúng chê cười là lũ vô dụng?! Ngay cả mấy đứa trẻ con ngoài chợ cũng dám buông lời khinh bỉ Hắc Sa Bang chúng ta! Chúng ta đã mất mặt đến mức này rồi sao?!" Hắn đứng bật dậy, đá văng chiếc ghế ngả nghiêng, tạo ra tiếng va chạm chói tai, rồi sải bước đến trước mặt A Cường, kẻ đang cúi đầu rạp xuống, run cầm cập, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
A Cường, với vẻ mặt hung tợn thường ngày giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi và hoang mang, cố gắng giải thích, giọng nói ấp úng, run rẩy. "Bang chủ... chúng ta đã cố gắng trấn áp tin đồn, nhưng chúng lan quá nhanh... Như... như một ngọn lửa không thể dập tắt được. Mọi người đều nói... Lâm gia đã đoán trước được mọi thứ. Họ nói chúng ta không chỉ thất bại mà còn bị nhục nhã. Có người còn nói... chúng ta đã ăn chặn số hàng đó, không phải Lâm gia đã chuyển đi rồi... mà là chúng ta đã tự nuốt chửng để che giấu sự kém cỏi! Các bang phái nhỏ cũng bắt đầu xì xào, nói chúng ta không đủ sức bảo vệ ai nữa, đòi rút khỏi sự bảo kê của chúng ta! Thậm chí... thậm chí còn có tin đồn..." A Cường ấp úng, không dám nói hết, nuốt nước bọt khan.
"Tin đồn gì?!" Thủ Lĩnh Bang gầm lên, bàn tay to lớn, thô ráp nắm chặt lấy cổ áo A Cường, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất, khiến hắn phải giãy giụa trong vô vọng. "Nói mau! Dám giấu diếm Bang chủ, ngươi muốn chết sao?!"
"Họ... họ nói trong nội bộ chúng ta có kẻ phản bội! Rằng có người đã cấu kết với Lâm gia, tiết lộ mọi tin tức!" A Cường lắp bắp, khuôn mặt xanh mét vì sợ hãi, đôi mắt trợn ngược. "Và... và rằng Bang chủ... Bang chủ đã giấu riêng một khoản tiền khổng lồ từ tiền bảo kê, không chia cho anh em!" Hắn phun ra những lời đó như thể trút đi một gánh nặng, dù biết rằng chúng sẽ châm ngòi cho một cơn thịnh nộ còn lớn hơn.
Câu nói cuối cùng như m���t gáo nước lạnh tạt vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn buông A Cường xuống, khiến hắn ngã lăn ra đất, ho sù sụ. Sự tức giận ban đầu chuyển sang sự hoang mang tột độ, xen lẫn sự nghi ngờ và phẫn nộ. Hắn biết, tin đồn về sự phản bội và việc giấu tiền là điều tối kỵ trong một bang phái giang hồ. Nó sẽ gieo rắc sự nghi ngờ, chia rẽ nội bộ, và làm suy yếu uy tín của hắn một cách nghiêm trọng, thậm chí còn hơn cả việc bị đánh bại trên chiến trường. Hắn nhìn quanh, ánh mắt sắc lạnh, đầy dò xét lướt qua từng gương mặt thuộc hạ đang cúi đầu, cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Có ai đó trong số chúng đã tin vào những lời đồn đó không? Hay thậm chí, có ai đó đã thực sự phản bội hắn? Cơn giận và sự nghi kỵ bùng lên trong lòng hắn như một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí.
"Lâm Dịch!" Thủ Lĩnh Bang nghiến răng ken két, giọng nói đầy thù hận, như muốn xé toạc bầu không khí. "Ta thề sẽ khiến ngươi phải trả giá! Ngươi dám chơi trò này với ta! Ngươi không dùng đao kiếm, lại dùng những lời lẽ hèn hạ để phá hoại danh d�� của Hắc Sa Bang! Ta sẽ lột da xé xương ngươi, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sự tàn bạo của Hắc Sa Bang! Dám chà đạp lên thể diện của ta, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời này!" Hắn đập phá đồ đạc xung quanh, những chiếc bình gốm vỡ tan tành, những mảnh gỗ văng tung tóe, tạo ra những âm thanh chói tai. Cơn giận bùng cháy khiến hắn gần như mất kiểm soát, và trong sâu thẳm, hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi đang len lỏi. Sợ hãi trước một đối thủ mà hắn không thể chạm tới bằng bạo lực, một đối thủ đang dần rút cạn sinh lực của bang phái hắn bằng những đòn đánh vô hình nhưng chí mạng, khiến hắn cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết.
Các thuộc hạ nhìn nhau, không dám ho he lời nào. Họ đã chứng kiến sự tàn bạo của Thủ Lĩnh Bang, nhưng chưa bao giờ thấy hắn giận dữ và hoang mang đến mức này. Tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách bên ngoài, rồi nhanh chóng nặng hạt hơn, như thể bầu trời cũng đang khóc than cho số phận của Hắc Sa Bang, báo hiệu một cơn bão lớn đang đến gần. Sự hỗn loạn trong lòng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng chính là sự hỗn loạn đang dần bao trùm lấy toàn bộ bang phái này.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh của cơn mưa vừa tạnh, Quán Trọ Lạc Nguyệt lại trở nên ấm cúng và nhộn nhịp. Ánh đèn lồng đỏ treo cao rực rỡ, hắt những vầng sáng ấm áp lên những bức tường gỗ cũ kỹ, lên những khuôn mặt đang trò chuyện rôm rả. Tiếng trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười nói và mùi thức ăn thơm lừng từ bếp tỏa ra, tạo nên một không khí thân thuộc và dễ chịu, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà Lâm Dịch đã tạo ra bên ngoài.
Tại một chiếc bàn nhỏ nép mình trong góc, Lâm Dịch và Liễu Thanh Y đang ngồi đối diện nhau, thưởng trà. Hắn mặc bộ y phục thô sơ nhưng sạch sẽ, mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng. Gương mặt hắn vẫn thanh tú nhưng ẩn chứa sự trầm tư, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh đèn lồng, lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao, ẩn chứa vô vàn suy nghĩ. Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh quen thuộc, ánh mắt cương nghị của nàng giờ đây đã mềm mại hơn, nhưng lại đầy suy tư khi nhìn Lâm Dịch. Nàng đã chứng kiến cách Lâm Dịch 'chiến đấu' mà không cần dùng đến một nhát kiếm, và điều đó đã làm lay chuyển toàn bộ nhận thức của nàng về thế giới này.
Nàng khẽ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của trà, rồi đặt xuống. Tiếng chén sứ chạm nhẹ vào bàn tạo ra một âm thanh thanh tao, như phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm quanh hai người. "Ngươi... đã gây ra một trận gió tanh mưa máu không cần dùng đến một giọt máu." Giọng nàng trầm ấm, mang theo chút ngạc nhiên xen lẫn sự thán phục, thậm chí là một chút e dè khó tả. "Hắc Sa Bang lần này mất mặt hơn cả bị đánh bại trực diện. Ngươi không giống bất kỳ thương nhân nào ta từng biết. Ngươi... không giống bất kỳ ai ta từng gặp. Ngươi dùng lời nói, dùng tin đồn để hủy diệt một bang phái, điều mà ngay cả những cao thủ hàng đầu cũng khó lòng làm được."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa nhiều điều. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà. Hơi ấm của trà lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi chút mệt mỏi sau một ngày dài. Hắn biết Liễu Thanh Y đang cố gắng hiểu hắn, nhưng hắn cũng biết, nàng sẽ không bao giờ hiểu hết được. Làm sao một người sống trong thế giới kiếm hiệp, giang hồ có thể hiểu được tư duy của một người đến từ một thế giới khác, nơi thông tin là sức mạnh, và thao túng tâm lý là một nghệ thuật? Hắn không phải là kẻ thích bạo lực, nhưng hắn cũng không phải là kẻ ngây thơ đến mức tin rằng hòa bình sẽ đến mà không cần chiến đấu.
"Bạo lực có thể giải quyết vấn đề trước mắt," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi từ hắn nói ra đều mang sức nặng. "nhưng không thể thay đổi lòng người. Danh dự là thứ quan trọng hơn cả sinh mạng đối với giang hồ, và tiền bạc là huyết mạch của chúng. Một khi hai thứ đó bị tổn hại, chúng sẽ tự sụp đổ từ bên trong. Ta chỉ giúp chúng đẩy nhanh quá trình đó mà thôi." Hắn nhìn vào đôi mắt của Liễu Thanh Y, cố gắng truyền tải sự kiên định trong suy nghĩ của mình. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn đã luôn sống theo châm ngôn đó, và nó chưa bao giờ khiến hắn thất vọng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và ta, cũng không ngoại lệ."
Liễu Thanh Y im lặng một lúc, đôi mắt nàng khẽ dao động. Nàng là một kiếm khách, một người tin vào sức mạnh của võ công, vào sự công bằng được tạo ra bởi những nhát kiếm chính nghĩa. Nhưng những gì Lâm Dịch đã làm, đã khiến nàng phải suy nghĩ lại. Một cuộc chiến không đổ máu, nhưng lại gây ra tổn thất còn lớn hơn cả một cuộc chiến bằng đao kiếm, một cuộc chiến đã đâm thẳng vào tim của Hắc Sa Bang. "Vậy tiếp theo ngươi định làm gì?" Nàng hỏi, giọng điệu có chút lo lắng. "Chúng sẽ không cam chịu bị sỉ nhục như vậy đâu. Kế hoạch này của ngươi... thật đáng sợ. Hắc Sa Bang khi bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên tàn độc hơn, không còn gì để mất. Chúng có thể sẽ hành động cực đoan, không từ thủ đoạn."
Lâm Dịch nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây, soi sáng một góc phố. "Ta chưa bao giờ nói mình là người tốt, Liễu Thanh Y. Ta chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân trọng." Hắn không muốn trở thành một kẻ ác, nhưng hắn cũng không thể là một kẻ tốt một cách ngây thơ trong cái thế giới tàn khốc này. "Hắc Sa Bang sẽ phản ứng dữ dội hơn, tàn độc hơn. Đó là điều chắc chắn. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để lấy lại danh dự. Nhưng cũng chính vì thế, chúng sẽ lộ ra nhiều sơ hở hơn. Một con thú bị thương nặng sẽ càng trở nên hung dữ, nhưng cũng càng dễ bị khuất phục nếu biết cách."
Nàng cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải vì thời tiết, mà vì sự lạnh lùng trong lý trí của Lâm Dịch, một sự lạnh lùng mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Hắn có thể nhìn thấu mọi thứ, có thể thao túng mọi thứ. Hắn không có võ công, nhưng lại là một đối thủ đáng sợ hơn bất kỳ cao thủ nào nàng từng gặp. "Ta hiểu rồi," Liễu Thanh Y nói khẽ, giọng nàng trầm hơn, chất chứa nhiều suy tư. Nàng nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt hoàn toàn kh��c. Không còn là sự tò mò, không còn là sự nghi ngờ, mà là sự tin tưởng tuyệt đối, xen lẫn một chút e dè, thậm chí là kính nể sâu sắc. "Có lẽ, ta đã đánh giá thấp ngươi quá nhiều, Lâm Dịch. Và có lẽ, ta cũng đã đánh giá sai về cái gọi là 'chính nghĩa' trong thế giới này. Không phải mọi cuộc chiến đều cần vũ lực. Ngươi đã mở ra cho ta một cách nhìn hoàn toàn mới."
Lâm Dịch chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, Liễu Thanh Y đã hiểu được một phần con người hắn, và đó là điều quan trọng. Việc Hắc Sa Bang mất uy tín sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực trong thế giới ngầm Thành Thiên Phong, và đó chính là cơ hội để các thế lực khác, bao gồm cả Lâm Dịch, chen chân vào, tạo ra một trật tự mới. Hắn cũng biết, những mưu kế của hắn, tuy hiệu quả, nhưng cũng sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu của những kẻ thù nguy hiểm hơn, không chỉ trong giang hồ mà còn trong quan trường, những kẻ không ngại dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.
Liễu Thanh Y hít một hơi sâu, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ta nghĩ... đã đến lúc ta nên nói cho ngươi biết thêm về một số thế lực khác trong Thành Thiên Phong, và cả những bí mật về Thẩm Đại Nhân, những người mà ta đã từng tin tưởng. Có lẽ, chúng ta cần một kế hoạch lớn hơn, một liên minh sâu rộng hơn để đối phó với những gì sắp đến. Ta sẽ không thể làm điều này một mình, và ngươi... có lẽ là người duy nhất ta có thể tin tưởng vào lúc này." Nàng đã quyết định. Mối liên minh này sẽ không chỉ dừng lại ở việc đối phó với Hắc Sa Bang. Nó sẽ đi xa hơn, sâu hơn vào thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy của Thành Thiên Phong, và có thể, là cả Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái.
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn hiện trên môi. Hắn biết, một chương mới, đầy sóng gió và phức tạp, đang chờ đợi hắn. Những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới cũng dần được hé lộ. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đối mặt với nó, bằng trí tuệ và mưu lược của mình, vì sự sinh tồn, và vì những người hắn trân trọng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.