Lạc thế chi nhân - Chương 364: Mồi Nhử Và Bẫy Rập: Cuộc Tấn Công Đêm Của Hắc Sa Bang
Mùi mưa phùn vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng trong căn phòng riêng ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, một liên minh mới đã được củng cố, sẵn sàng đối mặt với bão tố sắp đến. Liễu Thanh Y đã rời đi, mang theo những suy tư mới mẻ về Lâm Dịch và những kế hoạch ẩn chứa trong ánh mắt tĩnh lặng của hắn. Lâm Dịch biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Hắc Sa Bang, một thế lực đã quen với sự kiêu ngạo và bạo lực, sẽ không cam tâm đứng nhìn thanh thế của chúng bị xói mòn bởi những lời đồn thổi và sự "bất lực" của quan phủ. Một cuộc phản công, một động thái khẳng định quyền uy, là điều tất yếu. Và hắn, Lâm Dịch, đã chuẩn bị cho điều đó.
***
Trong ánh nến mờ ảo của một nhà kho cũ kỹ nằm sâu trong một con hẻm khuất của Thành Thiên Phong, không khí đặc quánh sự căng thẳng nhưng cũng đầy kỷ luật. Mùi gỗ mục, vải vóc thô ráp và một chút ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà ít được sử dụng xộc vào mũi, hòa cùng hương trà nóng thoang thoảng từ chiếc ấm đặt giữa bàn. Bên ngoài, tiếng mưa phùn nhẹ rơi tí tách trên mái ngói, âm thanh đều đặn như một nhịp điệu báo trước sự chờ đợi. Xa xa, thỉnh thoảng vọng lại tiếng chó sủa văng vẳng trong đêm tĩnh mịch, rồi lại chìm vào sự im lặng đáng sợ.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò hơi nghiêng về phía trước, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên tấm bản đồ bố trí kho hàng được trải rộng trên mặt bàn gỗ. Ánh nến chập chờn hắt lên gương mặt hắn, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và từng trải. Trông hắn có vẻ trầm tĩnh, nhưng nội tâm lại là một dòng chảy xiết của những suy tính và dự đoán. Hắn biết rõ đây là một canh bạc. Hắn đang đặt cược vào sự kiêu ngạo của Hắc Sa Bang, vào khao khát khẳng định quyền lực của chúng, và vào trí tuệ của chính mình đ�� biến thế bị động thành chủ động.
"Hắc Sa Bang sẽ không cam chịu," giọng Lâm Dịch trầm thấp, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, "Chúng ta đã gieo mầm bất mãn, và Quan Đại Nhân cũng đã ra mặt, dù chỉ là hành động giữ thể diện. Dưới áp lực từ cấp trên và những lời xì xào trong dân chúng, chúng sẽ buộc phải có một hành động mạnh mẽ để dập tắt mọi nghi ngờ, để khẳng định lại vị thế của mình." Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Bạch Vân Nhi, với vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt thông minh nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần có của một người quản lý. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những gã đàn ông vạm vỡ, ánh mắt rực lửa sự quyết tâm. Trần Nhị Cẩu, dù vẻ ngoài có chút ngây ngô, nhưng lại là đôi tai, đôi mắt và cái miệng nhanh nhạy nhất của hắn.
"Mục tiêu của chúng... rất có thể là kho hàng này," Lâm Dịch tiếp tục, ngón tay gõ nhẹ vào một điểm trên bản đồ, "Nơi đây chứa những món hàng quan trọng nhất mà chúng ta đã trưng ra gần đây. Một đòn đánh vào đây sẽ không chỉ gây thiệt hại về tài sản mà còn là một đòn giáng mạnh vào thanh thế của chúng ta, mà chúng nghĩ là vậy." Trong lòng hắn, một suy nghĩ hiện lên. *Cái kho hàng "quan trọng" này, thực ra chỉ là một vỏ bọc. Một mồi nhử được chuẩn bị kỹ lưỡng để chờ con mồi sập bẫy.* "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu, và trong thế giới này, đôi khi phải biết hy sinh một phần nhỏ để bảo toàn toàn bộ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hôm nay, chúng ta sẽ cho chúng thấy điều đó."
Vương Đại Trụ, đứng thẳng lưng, giọng nói vang dội như tiếng chuông đồng giữa đêm khuya, cắt ngang sự tĩnh lặng. "Đại ca cứ yên tâm, huynh đệ đã chuẩn bị sẵn sàng. Lần này, chúng ta sẽ cho bọn chúng biết tay! Mấy cái bẫy chông, lưới giăng, rào cản... chúng tôi đã đặt đúng theo chỉ dẫn của đại ca rồi. Đảm bảo bọn chuột nhắt kia có vào thì khó mà ra được!" Khuôn mặt chất phác của hắn căng thẳng, nhưng ánh mắt kiên định.
Bạch Vân Nhi tiến lên một bước, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát nhưng vẫn giữ được vẻ ôn hòa. "Mọi đường rút lui đều đã đư��c phong tỏa, và hàng hóa quan trọng nhất đã được chuyển đi từ chiều. Đây chỉ là một kho hàng mồi nhử... Chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng." Nàng liếc nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt có sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được chút lo lắng. Thương nghiệp của họ đang trên đà phát triển, nhưng những cuộc đối đầu kiểu này luôn tiềm ẩn rủi ro khôn lường. *Lâm Dịch lại một lần nữa đưa mình vào tình thế nguy hiểm, nhưng có lẽ, đó là cách duy nhất để tồn tại trong thế giới đầy rẫy bất công này.*
Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ thường ngày nay càng thêm phần dữ tợn, nắm chặt chuôi đại đao bên hông, gằn giọng. "Chỉ cần chúng dám đến, ta sẽ khiến chúng có đi mà không có về! Bọn Hắc Sa Bang kia đã ức hiếp dân lành quá lâu rồi. Hôm nay, chúng ta sẽ trả lại cả vốn lẫn lời!" Hắn nói dứt khoát, ánh mắt đầy sát khí.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt. "Tốt. Chúng ta không tìm kiếm chiến tranh, nhưng chúng ta sẽ không né tránh nó. Hãy nhớ, mục tiêu của chúng ta không phải là giết sạch bọn chúng, mà là gây ra thiệt hại đủ lớn để chúng phải cân nhắc lại trước khi ra tay lần nữa, và quan trọng hơn, để gieo rắc sự hoang mang trong nội bộ chúng." Hắn đưa mắt nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi sẽ ở lại đây, theo dõi tình hình và truyền lệnh nếu cần. Tuyệt đối không được lộ diện."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ hưng phấn lộ rõ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho Nhị Cẩu!"
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Hai người dẫn anh em đi kiểm tra lại lần cuối các chướng ngại vật và vị trí ẩn nấp. Đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo. Hãy nhớ, sự cẩn trọng là chìa khóa."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng thanh đáp, rồi cùng đội ngũ của mình lặng lẽ rời khỏi căn phòng, bóng tối nuốt chửng họ vào màn đêm mưa phùn. Chỉ còn Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi lại căn phòng, ánh nến lung lay soi rõ vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch.
"Huynh có vẻ... quá tự tin." Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng mang chút nghi ngại. "Lỡ như chúng mạnh hơn huynh nghĩ, hoặc chúng phát hiện ra điều gì đó..."
Lâm Dịch lắc đầu. "Hắc Sa Bang kiêu ngạo. Chúng sẽ không ngờ rằng những 'xung đột nhỏ' lại bắt nguồn từ những hạt mầm nghi ngờ ta gieo rắc. Chúng sẽ coi thường, sẽ nghĩ đó chỉ là những con kiến đang cố gắng chống đối. Nhưng khi những con kiến tụ tập đủ đông, chúng có thể làm sụp đổ cả một cái tổ." Hắn nhấp một ngụm trà đã nguội, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng. "Ta đã tính toán mọi khả năng. Chúng sẽ đến, và chúng sẽ trả giá. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho riêng mình bằng trí tuệ và sự chuẩn bị." Ánh mắt Lâm Dịch thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen đặc và tiếng mưa phùn vẫn không ngừng rơi. *Đêm nay, Thành Thiên Phong sẽ không ngủ yên.*
***
Đêm tối như mực, mây đen dày đặc che kín cả vầng trăng khuyết, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ những khe hở của các ngôi nhà lân cận, hoặc những con hẻm nhỏ hắt vào kho hàng, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, ma quái. Tiếng mưa phùn vẫn rơi tí tách, giờ đây hòa cùng tiếng gió rít qua những khe cửa sổ gỗ mục, tạo thành một bản giao hưởng lạnh lẽo của màn đêm. Mùi đất ẩm bốc lên hòa vào không khí lạnh buốt, khiến không gian càng thêm phần rợn người. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của những người lính mai phục là rõ ràng nhất.
Đột nhiên, một bóng đen to lớn lao vút qua một con hẻm, tiếp theo là hàng chục bóng đen khác, tất cả đều mặc đồ đen, cầm đao kiếm, vẻ mặt hung tợn. A Cường, đội trưởng tiền tuyến của Hắc Sa Bang, dẫn đầu đoàn người, ánh mắt hắn rực lên vẻ khát máu và hung hăng. Hắn đã quá quen với việc cướp bóc và trấn áp những kẻ yếu thế. Lần này, hắn được Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đích thân giao nhiệm vụ "dạy cho cái đám thương nhân ngạo mạn kia một bài học", bởi vì Lâm Dịch đã dám "khuấy động" Thành Thiên Phong và làm mất mặt Hắc Sa Bang.
"Xông lên! Ai dám cản đường, giết không tha!" A Cường gầm lên, giọng hắn vang vọng trong màn mưa, át cả tiếng gió rít. Hắn vung cây đại đao trong tay, dẫn đầu bang chúng lao thẳng vào cánh cửa kho hàng đang hé mở. *Thật dễ dàng! Chắc chắn bọn chúng đã sợ hãi mà bỏ chạy hết rồi!*
Nhưng ngay khi chân A Cường vừa chạm đất bên trong kho hàng, một tiếng "Rắc!" khô khốc vang lên. Một tấm ván gỗ mục nát sập xuống, để lộ ra một cái hố sâu hoắm bên dưới, cắm đầy chông tre nhọn hoắt. A Cường kịp thời nhảy lùi lại, nhưng tên bang chúng theo sau hắn thì không may mắn như vậy. Một tiếng "Á!" thảm thiết vang lên, hắn rơi thẳng xuống hố, tiếng xương thịt va chạm vào chông tre nghe rợn người.
"Khốn kiếp! Có bẫy!" A Cường gầm lên, vẻ mặt hắn giờ đây đã biến sắc. Hắn không ngờ lại có sự chuẩn bị như vậy. Nhưng sự hung hăng nhanh chóng lấn át sự hoảng loạn. "Mặc kệ! Xông lên! Phía sau! Tìm lối khác!"
Tuy nhiên, mọi lối đi đều đã được Lâm Dịch tính toán kỹ lưỡng. Khi toán bang chúng Hắc Sa lách qua một đống thùng hàng, một tấm lưới lớn từ trên cao bất ngờ sập xuống, bao trùm lấy gần mười tên. Tiếng la hét, chửi rủa vang lên khi chúng vùng vẫy trong vô vọng. Tiếp theo là những sợi d��y thừng giăng ngang lối đi, những cạm bẫy nhỏ được ngụy trang dưới lớp rơm rạ, những chiếc chuông gió được buộc vào các chướng ngại vật... Mỗi bước đi của Hắc Sa Bang đều phải trả giá bằng máu và tiếng kêu thảm thiết.
Từ một vị trí ẩn nấp cao, Lâm Dịch lặng lẽ quan sát toàn bộ diễn biến. Hắn không trực tiếp chiến đấu, nhưng từng chi tiết của trận chiến đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Đôi mắt hắn sắc bén như chim ưng, quan sát từng động thái của đối phương, từng hiệu ứng của những cái bẫy mà hắn đã bố trí. *Bọn chúng vẫn quá kiêu ngạo. Sự hung hãn che mờ lý trí, khiến chúng không thể nhìn thấy những hiểm nguy tiềm tàng.* Trong lòng hắn, không có sự hả hê, chỉ có một sự lạnh lùng đến đáng sợ. *Đây là bài học. Bài học về sự sinh tồn trong một thế giới không khoan nhượng. Nếu không đủ thông minh, không đủ quyết đoán, thì chỉ có thể trở thành con mồi.*
Ngay khi A Cường đang cố gắng tập hợp lại những kẻ còn sống sót, tiếng còi hiệu sắc bén vang lên xé toạc màn đêm. Từ những góc khuất, những khe hở của kho hàng, đội ngũ của Lâm Dịch bất ngờ xuất hiện. Vương Đại Trụ, vạm vỡ như một bức tường thành, dẫn đầu một toán người, tay vung đại đao, trực tiếp chặn đứng đường tiến của A Cường.
"Lũ chuột nhắt! Hôm nay để lão tử dạy các ngươi thế nào là lễ độ!" Lý Hổ gầm lên, giọng hắn vang dội đầy dũng mãnh, dẫn một toán khác từ phía sau lao vào, cắt đứt đường lui của Hắc Sa Bang.
"Bắn tên! Đừng để một tên nào thoát!" Vương Đại Trụ ra lệnh. Hàng loạt mũi tên được tẩm độc nhẹ, chỉ đủ để làm tê liệt hoặc gây choáng váng, bay vút trong màn đêm, găm vào vai, chân của các bang chúng Hắc Sa. Chúng hoảng loạn, không biết nên tiến hay nên lùi.
A Cường, bị kẹt giữa hai gọng kìm, vừa né tránh mũi tên, vừa chống đỡ với Vương Đại Trụ. Hắn ta hung hăng, nhưng Vương Đại Trụ, dưới sự huấn luyện của Lâm Dịch, không chỉ có sức mạnh mà còn có chiến thuật. Hắn không giao đấu trực diện, mà lợi dụng địa hình chật hẹp của kho hàng, dùng các thùng hàng làm lá chắn, các lối đi hẹp làm chướng ngại vật, khiến A Cường không thể phát huy hết sức mạnh của mình.
Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương vang lên hỗn loạn. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm ướt, hòa cùng mùi đất và gỗ mục, tạo nên một sự ghê tởm khó tả. Những vệt máu loang lổ trên nền đất, minh chứng cho sự tàn khốc của cuộc chiến.
A Cường nhận ra tình thế đã đảo ngược. Chúng bị bao vây, bị mắc bẫy, và đang chịu tổn thất nặng nề. Hắn ta không phải kẻ ngu dốt hoàn toàn. Sự hoảng loạn bắt đầu chiếm lấy lý trí. "Rút lui! Rút lui mau!" Hắn gầm lên, cố gắng mở một con đường thoát thân. Với vết thương ở vai do một mũi tên găm vào, hắn ta vừa đánh vừa lùi, trong khi những kẻ còn lại của Hắc Sa Bang chỉ còn biết tháo chạy toán loạn, bỏ mặc đồng bọn bị mắc kẹt.
Lâm Dịch quan sát A Cường tháo chạy trong vô vọng. *Không cần phải tận diệt. Chỉ cần để chúng sống sót và mang nỗi sợ hãi, mang sự thất bại trở về, đó mới là đòn giáng chí mạng nhất.* Hắn khẽ phất tay. Đ���i quân của Vương Đại Trụ và Lý Hổ không truy đuổi quá gắt gao, chỉ đủ để gây ra thêm thiệt hại và củng cố ấn tượng về sự thất bại thảm hại của Hắc Sa Bang.
Màn đêm vẫn đen đặc, mưa vẫn rơi. Nhưng giờ đây, những tiếng la hét đã lắng xuống, chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương, và tiếng thở dốc của những người lính sau trận chiến. Kho hàng trở nên hỗn loạn với những thi thể nằm ngổn ngang, những cái bẫy chông vương vãi máu. Cuộc tấn công của Hắc Sa Bang đã kết thúc, nhưng câu chuyện về sự trả đũa của chúng, và sự chuẩn bị của Lâm Dịch, mới chỉ bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, trời hửng sáng, mưa đã tạnh, để lại một bầu không khí trong lành, mát rượi. Những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Nhưng trong một căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí lại mang một màu sắc khác. Quán trọ vẫn sôi động như thường lệ, tiếng trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười nói từ bên ngoài vọng vào, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự mệt mỏi pha lẫn niềm hân hoan chiến thắng. Mùi thức ăn và rượu thoang thoảng từ bếp dưới tầng trệt, cùng với hương khói gỗ từ lò sưởi, tạo nên một sự ấm cúng tương phản với những gì vừa diễn ra đêm qua.
Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi quây quần quanh một chiếc bàn tròn. Dù ánh mắt họ đều lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng niềm vui chiến thắng rạng rỡ trên từng gương mặt. Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ nhàng giúp hắn xua đi một phần mệt mỏi.
Trần Nhị Cẩu, gương mặt tuy xanh xao vì thiếu ngủ nhưng đôi mắt lại sáng rỡ, hưng phấn báo cáo. "Báo cáo đại ca! Bọn Hắc Sa Bang tổn thất nặng nề! Chúng ta đã đếm được ít nhất ba mươi tên bỏ mạng tại chỗ, hơn năm mươi tên bị thương nặng, bò về như chó chết! Tên A Cường cũng bị trúng độc, phải được khiêng về. Chắc chắn hắn sẽ phải nằm liệt giường một thời gian!" Trần Nhị Cẩu không giấu nổi sự hả hê.
Bạch Vân Nhi, dù có chút lo lắng nhưng cũng không khỏi nhẹ nhõm. "Kho hàng mồi nhử đã hoàn thành sứ mệnh. Chúng ta chỉ mất một ít hàng hóa không đáng kể đã được chuẩn bị sẵn, và một vài cái bẫy. Kế hoạch của huynh thành công ngoài mong đợi, Lâm Dịch." Nàng nói, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại đầy sự thán phục. Nàng đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên nghèo khó vươn lên, từng bước xây dựng cơ nghiệp, và giờ đây, hắn không chỉ là một thương nhân mà còn là một chiến lược gia tài ba.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Bạch Vân Nhi. Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua đâu. Một con chó bị đánh đau sẽ càng thêm hung dữ." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người. "Nhưng ít nhất, chúng ta đã cho chúng một bài học. Và quan trọng hơn, đã khẳng định vị thế của chúng ta ở Thành Thiên Phong, cho chúng thấy rằng chúng ta không phải là những con cừu non dễ dàng bị xẻ thịt." Hắn nhớ lại những lời Liễu Thanh Y đã nói: *“Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên nhìn đâu. Chúng sẽ phản ứng thôi. Ngươi đã chuẩn bị cho điều đó chưa?”* Hắn đã chuẩn b���. Và sự chuẩn bị ấy đã được đền đáp.
Trong nội tâm Lâm Dịch, một sự bình tĩnh đến lạ thường dâng lên. Hắn không hề cảm thấy hối hận về những cái bẫy, về những cái chết đã xảy ra. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Hắn không phải một anh hùng. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại khắc nghiệt, buộc phải thích nghi, buộc phải chiến đấu để bảo vệ những gì mình trân trọng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* và hắn đã sử dụng nó một cách triệt để.
Vương Đại Trụ đấm tay xuống bàn, tiếng "Thịch!" vang lên đầy khí thế. "Đúng vậy! Bọn chúng sẽ phải nghĩ lại trước khi dám động đến chúng ta!" Lý Hổ gật gù tán đồng, vẻ mặt hung dữ của hắn giờ đây lộ rõ vẻ thỏa mãn.
"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi, "Ngươi hãy nhanh chóng rải tin về thất bại thảm hại của Hắc Sa Bang đêm qua. Hãy kể chi tiết, nhưng đừng quá khoa trương. Hãy để những kẻ đã từng chịu đựng sự áp bức của chúng nghe được, và hãy để những k��� đang muốn hợp tác với chúng ta thấy được sức mạnh của chúng ta."
Trần Nhị Cẩu vâng dạ, vẻ mặt hưng phấn. "Vâng, đại ca! Nhị Cẩu sẽ đi ngay!"
"Còn nữa," Lâm Dịch nói thêm, "Hãy củng cố phòng thủ các kho hàng khác và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Chúng ta không thể ngủ quên trên chiến thắng."
Mọi người đồng loạt gật đầu. Họ hiểu rằng cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc.
Trong khi đó, trên mái nhà đối diện Quán Trọ Lạc Nguyệt, Liễu Thanh Y lặng lẽ quan sát. Dáng người nàng cao ráo, thanh thoát, trang phục màu xanh hòa lẫn vào màu trời buổi sớm. Ánh mắt cương nghị của nàng tập trung vào căn phòng mà Lâm Dịch đang ngồi. Nàng đã đến đây từ rạng sáng, nghe ngóng những tin tức đầu tiên về cuộc tấn công đêm qua. Tin đồn về sự thất bại thảm hại của Hắc Sa Bang đã bắt đầu lan truyền như một ngọn lửa, và nàng biết rằng, kẻ đứng sau tất cả, không ai khác, chính là Lâm Dịch.
Nàng nhìn thấy sự bình tĩnh đến đáng sợ của Lâm Dịch, sự trung thành tuyệt đối của các thuộc hạ, và trên hết, trí tuệ phi thường của một người không hề có võ công nhưng lại có thể đánh bại cả một bang phái giang hồ hung hãn. *Không hề có võ công, nhưng lại có thể thao túng tình thế đến mức này... Lâm Dịch, rốt cuộc ngươi là ai?* Liễu Thanh Y thầm nghĩ. *Mối liên minh này, có lẽ là quyết định đúng đắn nhất của ta. Hắn không phải là kẻ dựa dẫm vào bạo lực, mà là kẻ dùng trí tuệ để điều khiển bạo lực.*
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sáng. Cuộc chiến này, có lẽ, sẽ không đơn giản như nàng từng tưởng tượng. Hắc Sa Bang sẽ nổi giận, và có thể sẽ dẫn đến một cuộc trả đũa lớn hơn, trực diện hơn, hoặc thủ đoạn hơn. Nhưng thất bại này đã làm suy yếu nội bộ chúng, và tạo tiền đề cho sự sụp đổ của chúng. Liễu Thanh Y rời đi trong lặng lẽ, mang theo những suy nghĩ mới mẻ và sự tin tưởng ngày càng sâu sắc vào Lâm Dịch. Nàng biết, đã đến lúc nàng phải tham gia sâu hơn vào kế hoạch của hắn, và có lẽ, sẽ tiết lộ thêm về những thế lực giang hồ khác, thậm chí là cả Thẩm Đại Nhân. Sự kiện đêm qua không chỉ là một trận chiến, mà còn là một lời khẳng định hùng hồn về một thế lực mới đang trỗi dậy ở Thành Thiên Phong, một thế lực được dẫn dắt bởi một người đàn ông không dùng kiếm, không dùng quyền cước, mà dùng trí óc và mưu lược.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.