Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 363: Quan Trường Hỗn Độn: Áp Lực Từ Mầm Mống Bất Mãn

Màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt và những hạt mưa phùn lất phất của Thành Thiên Phong, dường như cũng không thể dập tắt được ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ đang bùng cháy trong lòng những người giang hồ nhỏ lẻ. Lời của Lâm Dịch, như một đốm lửa nhỏ, đã được ném vào đống củi khô chất chồng bởi sự chèn ép bấy lâu của Hắc Sa Bang, và giờ đây, nó đang bắt đầu âm ỉ cháy, tạo nên những làn khói ngột ngạt bao trùm khắp thành.

***

Buổi trưa hôm sau, Quán Ăn Đại Phong đông đúc đến lạ thường. Tòa nhà gỗ hai tầng, với khu vực ăn uống mở ở tầng trệt và nhà bếp ở phía sau, luôn tấp nập tiếng người ra vào. Hôm nay, bầu không khí sôi động, ồn ào ấy lại pha lẫn một chút gì đó căng thẳng, bất an. Tiếng bát đĩa lạch cạch va vào nhau, tiếng cười nói giòn tan của thực khách, tiếng thức ăn xèo xèo trong chảo dầu nóng hổi từ nhà bếp vọng ra, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, nhưng nếu lắng nghe kỹ hơn, người ta sẽ nhận ra những tiếng xì xào bàn tán nhỏ to, những câu chuyện thì thầm mang theo sự lo lắng và phẫn nộ.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, đang ngồi ở một góc khuất của quán, giả vờ thưởng thức bát mì nóng hổi. Bên cạnh hắn là vài thủ hạ nhỏ, cũng ra vẻ tự nhiên gặm xương, uống rượu. Nhưng thực chất, tai của bọn họ đều vểnh lên, không bỏ sót một lời nào từ những bàn xung quanh. Nhị Cẩu đã được Lâm Dịch dặn dò kỹ lưỡng: "Không cần làm gì quá lộ liễu, chỉ cần lắng nghe, và khi có cơ hội, hãy thêm mắm dặm muối một chút, như thể ngươi cũng là một người dân bình thường đang lo lắng cho tương lai của Thành Thiên Phong này."

"Này, ngươi nghe gì chưa?" Một người đàn ông có vẻ là thương nhân nhỏ, m���t mày cau có, hạ giọng nói với người ngồi đối diện. "Hắc Sa Bang lại mới cướp hàng của bang Thanh Long, lần này còn đánh trọng thương mấy người! Nghe nói có kẻ còn bị phế đi một cánh tay!"

Người kia, một gã thợ rèn có vẻ mặt khắc khổ, nhấp một ngụm rượu gạo, thở dài: "Chuyện này có gì lạ đâu? Bọn chúng có coi ai ra gì đâu. Chỉ là lần này, nghe nói là cướp ngay giữa ban ngày ban mặt, ở khu chợ đông người ấy chứ. Còn ngang nhiên ra tay đánh đập, không chút kiêng dè."

Trần Nhị Cẩu khẽ nhướng mày. Hắn biết thông tin này, đó là một phần trong kế hoạch của Lâm Dịch: để Hắc Sa Bang lộng hành thêm một bước, tạo thêm bằng chứng sống cho những lời cảnh báo. Hắn ho khan một tiếng, vờ như vô tình quay sang, chen vào một câu với vẻ mặt đầy lo lắng: "Thật vậy sao? Vậy thì Thành Thiên Phong này không còn yên ổn nữa rồi. Quan phủ đâu? Có ai ra mặt quản lý không? Cứ thế này thì Thiên Phong Thành loạn mất! Chúng ta là dân đen, biết làm sao bây giờ?"

Lời của Nhị Cẩu như một giọt dầu đổ vào lửa. Ngay lập tức, những lời than phiền, oán thán bùng lên mạnh mẽ hơn.

"Quan phủ ư?" Một tiếng cười khẩy vang lên từ bàn bên cạnh. "Quan Đại Nhân chắc đang bận hưởng lạc trong phủ, nào có quan tâm dân chúng chúng ta sống chết ra sao! Chỉ thấy các quan lại càng ngày càng béo tốt, còn dân thì cứ đói rách, lo sợ bất an."

"Đúng đó! Mấy năm nay Hắc Sa Bang lộng hành như thế, thu tiền bảo kê, chiếm đoạt địa bàn, đánh đập người dân, có thấy quan phủ làm gì đâu?" Một phụ nữ bán rau cất giọng the thé, vẻ mặt đầy căm phẫn. "Cứ để bọn chúng muốn làm gì thì làm, có khác gì không có vương pháp?"

Tiếng xì xào, than vãn lan ra khắp quán. Mùi thức ăn thơm ngon giờ đây dường như cũng không thể xua tan được cái mùi vị đắng chát của sự bất mãn đang dâng lên trong không khí.

Bỗng nhiên, một sự im lặng thoáng qua khi Bang chủ Thanh Long bước vào quán, theo sau là vài người của ông ta. Vẻ mặt của Bang chủ Thanh Long không còn sự khôn ngoan thường thấy, thay vào đó là sự bực tức và lo lắng hiện rõ. Ông ta không ngồi vào góc khuất như mọi khi, mà chọn m���t bàn gần trung tâm, vẻ mặt trầm trọng ra lệnh cho tiểu nhị mang rượu và thức ăn. Ánh mắt ông ta quét qua một lượt những người đang nhìn mình, đầy vẻ bất an.

"Bang chủ Thanh Long kia kìa!" Một người thì thầm. "Nghe nói Thanh Long Bang của ông ta bị Hắc Sa Bang chèn ép nặng nề nhất. Chắc chắn là đang rất tức giận."

"Thế này thì làm sao mà làm ăn yên ổn được?" Người thợ rèn lắc đầu. "Nếu các bang phái nhỏ cứ bị chúng nuốt chửng thế này, thì sớm muộn gì cũng đến lượt chúng ta."

Trần Nhị Cẩu thấy Bang chủ Thanh Long xuất hiện, trong lòng thầm tán thưởng kế sách của đại ca. Sự hiện diện của Bang chủ Thanh Long, một nạn nhân trực tiếp của Hắc Sa Bang, đã củng cố thêm những tin đồn, biến những lời phàn nàn vu vơ thành những nỗi lo sợ có căn cứ. Hắn tiếp tục khéo léo xen vào các cuộc trò chuyện, thêm mắm dặm muối, nhấn mạnh sự im lặng của quan phủ và sự lộng hành của Hắc Sa Bang, khiến cho làn sóng bất mãn ngày càng lan rộng và gay gắt hơn.

Bang chủ Thanh Long, ngồi giữa quán, nghe những lời xì xào bàn tán xung quanh, mặt ông ta ngày càng sa sầm. Ông ta đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nỗi lo lắng và phẫn nộ trong lòng như muốn bùng nổ. Những lời của Lâm Dịch tối qua cứ văng vẳng bên tai: "Liệu Thanh Long Bang của Bang chủ có thể giữ vững được địa bàn của mình không? Hay sẽ bị chúng ép buộc phải quy phục, hoặc bị nuốt chửng hoàn toàn?" Ông ta không muốn tin, nhưng những gì đang diễn ra lại chứng minh lời Lâm Dịch không phải là vô căn cứ. Hắc Sa Bang, kiêu ngạo trong sức mạnh của mình, có lẽ sẽ không ngờ rằng, chính sự tàn độc của chúng đã tạo ra những vết nứt đầu tiên trong bức tường quyền lực mà chúng đã dày công xây dựng, và những vết nứt ấy, đang được Lâm Dịch khéo léo khoét sâu thêm.

***

Trong văn phòng rộng lớn của Quan Đại Nhân, một không khí u ám bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Bên ngoài cửa sổ, trời đã ngả chiều, những đám mây đen kịt kéo đến, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống. Từng hạt mưa phùn lất phất chạm vào khung cửa gỗ cũ kỹ, tạo nên âm thanh tí tách buồn tẻ, trái ngược hoàn toàn v���i sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong.

Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài được vuốt ve cẩn thận thường ngày, giờ đây đang nhăn nhó, đi đi lại lại như con thoi sau chiếc bàn làm việc đồ sộ. Bộ quan phục chỉnh tề của ông ta dường như cũng không thể che giấu được sự bực bội và lo lắng đang xâm chiếm tâm trí. Trước mặt ông là Phán quan Trần, với gương mặt gầy gò và ánh mắt gian xảo thường thấy, nhưng lúc này lại cúi đầu sát đất, cùng với vài quan lại nhỏ khác, tất cả đều run rẩy, không dám nhìn thẳng vào vị quan lớn.

Trên bàn, một chồng tấu sớ và đơn khiếu nại chất đống cao ngất, như một ngọn núi nhỏ của những rắc rối đang chực chờ đổ ập xuống đầu Quan Đại Nhân. Đa số đều liên quan đến tình hình an ninh trật tự ở Thành Thiên Phong, những vụ cướp bóc, đánh đập, và sự lộng hành ngày càng trắng trợn của Hắc Sa Bang.

"Lại là những chuyện vặt vãnh này!" Quan Đại Nhân đột ngột đập mạnh bàn, tiếng 'rầm' khô khốc vang vọng khắp phòng, khiến Phán quan Trần và những người khác giật nảy mình. "Đám giang hồ rảnh rỗi không có việc gì làm sao? Sao lại để những chuyện này lan rộng ra ngoài? Thể diện của bổn quan để đâu?! Các ngươi ăn lương triều đình, làm việc cái kiểu gì vậy hả?"

Giọng ông ta đầy vẻ giận dữ, nhưng sâu thẳm trong đó là sự lo sợ. Ông ta không sợ đám giang hồ, cũng không sợ dân đen. Điều ông ta sợ là sự bất ổn này sẽ đến tai cấp trên, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân, người nổi tiếng là nghiêm khắc và không dung thứ cho những kẻ vô dụng, tham nhũng. Dưới cái nhìn của Lâm Dịch, Quan Đại Nhân chỉ là một con rối bị giật dây bởi quyền lực và sự tham lam, bị kẹp giữa áp lực từ trên xuống và sự bất mãn từ dưới lên.

Phán quan Trần, run rẩy hơn nữa, cố gắng cất giọng giải thích: "Dạ bẩm đại nhân, lần này... lần này dân chúng oán thán rất nhiều. Không chỉ là dân đen, ngay cả các thương nhân lớn cũng bắt đầu có ý kiến, nói rằng chúng ta không giữ được trật tự, ảnh hưởng đến việc làm ăn của họ. Họ nói... nói là nếu tình hình cứ thế này, họ sẽ kiến nghị lên cấp trên..."

"Kiến nghị?" Quan Đại Nhân giật mình, vội vàng xua tay. "Đừng nói mấy chuyện vô ích đó! Đám dân đen này, ăn no rửng mỡ! Cứ thấy chuyện gì không vừa mắt là la ó. Nhưng... nếu để cho Thẩm Đại Nhân biết được, e rằng..." Ông ta ngưng lại, ánh mắt đầy lo âu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang rơi ngày một nặng hạt hơn. Mùi mực và giấy cũ kỹ trong văn phòng quyện với mùi ẩm mốc của không khí mưa, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó chịu.

Lâm Dịch đã đoán trước được điều này. Hắn biết rõ Quan Đại Nhân là một kẻ tham quyền cố vị, chỉ quan tâm đến lợi ích và thể diện của bản thân. Việc khiến Quan Đại Nhân lo sợ không phải là trực tiếp đe dọa, mà là tạo ra một làn sóng dư luận đủ lớn để lung lay chiếc ghế của ông ta. Khi sự bất mãn của dân chúng và các thương nhân lan rộng, ảnh hưởng đến trật tự xã hội và kinh tế, nó sẽ tạo thành một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ.

"Vậy giờ phải làm sao, đại nhân?" Một quan lại nhỏ khác dè dặt hỏi.

Quan Đại Nhân đi đi lại lại thêm vài vòng, khuôn mặt ông ta nhăn nhó như một trái mướp đắng. Ông ta cần phải làm gì đó, ít nhất là bề ngoài, để dẹp yên dư luận và trấn an cấp trên. Nhưng ông ta lại không muốn đụng chạm đến Hắc Sa Bang, vì chúng là nguồn thu béo bở cho túi riêng của ông ta. Đây là một thế khó mà ông ta chưa từng gặp phải.

"Triệu tập Đội trưởng tuần tra! Lập tức!" Cuối cùng, Quan Đại Nhân gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán giả tạo. "Tăng cường tuần tra khắp thành. Cấm tụ tập đông người. Ai gây rối trật tự, lập tức bắt giữ! Và... và phát ra thông báo, nói rằng quan phủ sẽ nghiêm trị những kẻ phá hoại an ninh trật tự, cam kết giữ gìn yên bình cho Thành Thiên Phong!"

Phán quan Trần và các thuộc hạ vội vàng cúi đầu tuân lệnh, thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất Quan Đại Nhân đã đưa ra một quyết định, dù nó chỉ mang tính hình thức. Quan Đại Nhân nhìn theo bóng lưng họ, trong lòng vẫn ngổn ngang lo lắng. Ông ta biết rõ những hành động này chẳng khác nào "bình mới rượu cũ", không thể giải quyết được gốc rễ vấn đề. Nhưng ông ta không có lựa chọn nào khác. Ông ta chỉ hy vọng, ít nhất, nó có thể tạm thời làm dịu đi làn sóng bất mãn, đủ để ông ta có thời gian nghĩ ra một kế sách khác, hoặc cầu mong Thẩm Đại Nhân không chú ý đến chuyện này. Cái lạnh nhẹ của cơn mưa phùn bên ngoài càng khiến ông ta cảm thấy bất an hơn.

***

Tối muộn, những hạt mưa phùn vẫn lất phất rơi, giăng mắc Thành Thiên Phong trong một màn sương mờ ảo. Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn luôn tấp nập khách khứa, giờ đây tiếng ồn đã dịu đi nhiều. Trong một phòng riêng được bày trí ấm cúng, Lâm Dịch và Liễu Thanh Y đang dùng bữa tối. Ánh đèn lồng treo trên tường hắt ánh sáng vàng dịu lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Mùi thức ăn thơm ngon, mùi rượu gạo nồng và mùi khói gỗ từ lò sưởi quyện vào nhau, tạo nên một không khí có vẻ thoải mái hơn, nhưng ánh mắt của Lâm Dịch vẫn đầy suy tư, như thể anh đang nhìn xuyên qua bức tường để thấy được những chuyển động vô hình trong Thành Thiên Phong.

Liễu Thanh Y, vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường thấy, đang nhấp một ngụm tr��. Nàng đã chứng kiến sự hiệu quả trong kế sách của Lâm Dịch, và trong lòng, sự tin tưởng vào người đàn ông này ngày càng lớn hơn.

Cửa phòng khẽ mở, Trần Nhị Cẩu bước vào, áo quần hơi ẩm ướt vì mưa, nhưng gương mặt lại đầy vẻ hưng phấn. Hắn nhanh nhẹn rót cho mình một chén trà nóng, rồi quay sang Lâm Dịch, giọng nói có phần hả hê.

"Đại ca, đúng như người liệu, Quan Đại Nhân đang luống cuống cả lên. Mấy hôm nay, hắn sai người đi tuần tra khắp nơi, còn ra lệnh cấm tụ tập đông người nữa. Mấy tên tuần tra cứ đi đi lại lại, mặt mày cứ như là vừa mới bị vợ bỏ vậy." Trần Nhị Cẩu cười hì hì, không giấu nổi sự thích thú.

Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt. "Hắn sẽ không làm gì thực chất đâu. Chỉ là hành động bề ngoài để giữ thể diện, trấn an dân chúng mà thôi. Để cấp trên hắn, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân, không có cớ để trách cứ. Nhưng như vậy là đủ rồi."

Trong nội tâm Lâm Dịch, một chút phức tạp dâng lên. Hắn biết rõ những thủ ��oạn này không hề quang minh chính đại. Thao túng dư luận, lợi dụng nỗi sợ hãi của kẻ khác, đó đều là những mưu kế "đen tối" trong mắt người đời. Nhưng hắn không có lựa chọn. Trong một thế giới nơi quyền lực và sự tàn khốc là luật chơi, nơi "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng", hắn phải dùng mọi thứ có thể để bảo vệ những người mình trân trọng, để đảm bảo sự "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu". Tri thức hiện đại của hắn, dù không phải là tu luyện hay võ công, nhưng lại là "vũ khí mạnh nhất" để đối phó với sự mục ruỗng của quan trường và sự hung hãn của giang hồ.

Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, ánh mắt cương nghị của nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ngươi dùng dư luận để ép quan lại, thủ đoạn này quả là... độc đáo. Có lẽ, đây là lần đầu tiên ta thấy một người không dùng võ lực, không dùng tiền tài, mà lại có thể khuấy động cả Thành Thiên Phong đến mức này." Nàng dừng lại một chút, giọng nói mang một chút suy tư. "Nhưng Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên nhìn đâu. Chúng sẽ phản ứng thôi. Ngươi đã chuẩn bị cho điều đó chưa?"

Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Hắc Sa Bang kiêu ngạo, chúng sẽ không ngờ rằng những 'xung đột nhỏ' lại bắt nguồn từ những hạt mầm nghi ngờ ta gieo rắc. Chúng sẽ coi thường, sẽ nghĩ đó chỉ là những con kiến đang cố gắng chống đối. Nhưng khi những con kiến tụ tập đủ đông, chúng có thể làm sụp đổ cả một cái tổ."

Anh nhìn sâu vào mắt Liễu Thanh Y, ánh mắt sắc bén ẩn chứa sự tính toán. "Hành động 'bề ngoài' của Quan Đại Nhân sẽ không giải quyết được gốc rễ vấn đề, mà chỉ làm tình hình tạm lắng, tạo cơ hội cho chúng ta thực hiện các bước đi tiếp theo. Hắc Sa Bang sẽ phản ứng mạnh mẽ trước sự hỗn loạn và áp lực từ dư luận, có thể dẫn đến một cuộc đối đầu trực tiếp với các bang phái nhỏ hoặc thậm chí là với quan phủ, nếu ta khéo léo."

Liễu Thanh Y im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. Sự tin tưởng của nàng vào Lâm Dịch đã tăng lên đáng kể. Nàng bắt đầu hiểu rằng, Lâm Dịch không chỉ là một thương nhân thông minh, mà còn là một chiến lược gia tài ba, có khả năng nhìn thấy những điểm yếu trong hệ thống và khai thác chúng một cách triệt để. "Vậy thì, bước tiếp theo của ngươi là gì?" Nàng hỏi, giọng nàng không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự hợp tác. "Ta có thể giúp gì?"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh ẩn chứa một tia sáng bí ẩn. "Bước tiếp theo, là để Hắc Sa Bang tự mắc bẫy của chúng. Và để làm được điều đó, chúng ta cần một đồng minh giang hồ thực sự mạnh mẽ, không phải những bang phái nhỏ lẻ." Anh trao đổi ánh mắt với Liễu Thanh Y, cả hai đều hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn. Liễu Thanh Y, nhìn thấy sự hiệu quả trong mưu kế của Lâm Dịch, dần tin tưởng anh hơn. Cuộc chiến này, có lẽ, sẽ không đơn giản như nàng tưởng tượng, nhưng có Lâm Dịch, mọi thứ dường như đều có thể xảy ra. Mùi mưa phùn vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng trong phòng riêng này, một liên minh mới đã được củng cố, sẵn sàng đối mặt với bão tố sắp đến.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free