Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 362: Mầm Mống Bất Mãn: Kế Sách Ly Gián Giang Hồ

Liễu Thanh Y vẫn giữ nguyên tư thế, chén trà đặt trên bàn, một làn khói mỏng manh lượn lờ từ miệng chén, tan vào không trung. Sự im lặng kéo dài, từng giây trôi qua đều như một lưỡi dao vô hình, cắt cứa vào bầu không khí vốn đã căng như dây đàn. Lâm Dịch không hề tỏ ra sốt ruột, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn kiên định nhìn nàng, ánh lên vẻ chờ đợi nhưng không hề áp đặt. Anh biết rõ, một quyết định trọng đại như thế này không thể vội vàng. Liên minh này không chỉ là sự hợp tác tạm thời, mà còn là một bước ngoặt, đưa cả hai vào một cuộc chiến sinh tử với Hắc Sa Bang, một thế lực đã cắm rễ sâu trong Thành Thiên Phong.

Trong đầu Liễu Thanh Y, những mảnh ghép thông tin về Lâm Dịch và Hắc Sa Bang đang liên tục xoay vần, sắp xếp. Nàng không phải là người dễ dàng tin tưởng ai, đặc biệt là trong cái thế giới giang hồ đầy rẫy lừa lọc và cạm bẫy này. Tuy nhiên, những hành động của Lâm Dịch từ trước đến nay, dù đôi khi có vẻ khó hiểu, lại luôn hướng về một mục tiêu rõ ràng: bảo vệ những người xung quanh và kiến tạo một cuộc sống ổn định. Anh không màng danh lợi, không truy cầu quyền lực, mà chỉ đơn thuần là muốn sinh tồn, và sinh tồn một cách có phẩm giá. Chính điều đó đã tạo nên một sức hút kỳ lạ, một sự tin cậy ngầm trong lòng nàng.

Hắc Sa Bang thì khác. Chúng là một vết nhơ, một khối u ác tính đang ăn mòn sự bình yên của Thành Thiên Phong. Những hành động cướp bóc, hãm hại, và bây giờ là kế hoạch “Bổ Thiên” tàn độc mà Lâm Dịch vừa nhắc đến, đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một kiếm khách trọng nghĩa như nàng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều người dân vô tội bị chúng chà đạp. Nhưng liệu một liên minh với Lâm Dịch, một người xa lạ, không có nền tảng giang hồ vững chắc, có phải là con đường đúng đắn?

Nàng khẽ thở dài, hơi thở nhẹ nhàng lướt qua làn khói trà. Tiếng ấm trà reo nhẹ từ gian bếp phía sau vọng lại, cùng với tiếng thì thầm nhỏ từ các bàn trà khác, tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng cho những suy tư của nàng. Hương trà thơm dịu, mùi gỗ cũ của quán trà đã thấm đẫm vào không khí, mang theo một vẻ tĩnh mịch, trang nhã, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng, thận trọng khó tả.

Cuối cùng, Liễu Thanh Y ngước nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng không còn sự thăm dò, mà thay vào đó là một vẻ kiên định. "Lâm công tử," nàng cất lời, giọng nàng trầm tĩnh, vang vọng nhẹ trong không gian yên ắng. "Ngươi nói không sai. Hắc Sa Bang đúng là một mối họa. Diệt trừ chúng là việc nên làm, không chỉ vì lợi ích của ngươi, mà còn vì sự bình yên của Thành Thiên Phong. Ta, Liễu Thanh Y, tuy không phải anh hùng cái thế, nhưng cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự tàn ác."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, một tia sáng thoáng qua trong đáy mắt anh. Anh không nói gì, chỉ chờ đợi.

"Tuy nhiên," Liễu Thanh Y tiếp tục, ánh mắt nàng trở nên sắc bén, "ta có một vài điều kiện. Ta có thể liên thủ với ngươi, nhưng mọi hành động phải có nguyên tắc. Ta không muốn thấy máu đổ vô tội vạ của những người dân thường không liên quan. Ta cũng không muốn ngươi dùng những thủ đoạn quá bẩn thỉu, làm vấy bẩn danh dự của chính chúng ta. Mục đích của chúng ta là chính nghĩa, vậy thì con đường đi cũng cần phải rõ ràng, minh bạch nhất có thể về mục đích cuối cùng. Ngươi có thể đồng ý?"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Đó là một nụ cười hiếm hoi, mang theo sự hài lòng và thấu hiểu. "Ta hiểu, Liễu cô nương. Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ Thành Thiên Phong và lợi ích chính đáng, không phải để thay thế một cái ác bằng một cái ác khác. Những thủ đoạn của ta có thể không hoàn toàn 'sạch sẽ' trong mắt giang hồ, nhưng chúng sẽ không bao giờ nhắm vào người vô tội. Ta sẽ cố gắng hết sức để hạn chế thương vong, và ta hứa, mọi việc ta làm đều có lý do chính đáng." Anh dừng một chút, đôi mắt anh ánh lên vẻ suy tư. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể nỗ lực để tạo ra nó, dù chỉ là một phần nhỏ."

Liễu Thanh Y gật đầu. "Vậy được. Kế hoạch của ngươi là gì?"

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị chát dịu của trà giúp anh lấy lại sự tập trung. "Hắc Sa Bang rất mạnh, nhưng không phải không có điểm y��u. Sự ngạo mạn và tham lam của chúng đã gây ra không ít sự bất mãn trong giới giang hồ nhỏ lẻ. Chúng ta không thể đối đầu trực diện ngay lúc này. Kế hoạch 'Bổ Thiên' của chúng là một đòn chí mạng, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta phản công."

Anh nhìn Liễu Thanh Y, ánh mắt anh lóe lên vẻ tinh ranh của một chiến lược gia. "Chúng ta sẽ không chặn đứng 'Bổ Thiên' ngay lập tức. Thay vào đó, chúng ta sẽ lợi dụng nó. Chúng ta sẽ gieo mầm bất mãn trong các bang phái giang hồ nhỏ hơn, những người vốn đã chịu thiệt thòi và bị Hắc Sa Bang chèn ép. Khi Hắc Sa Bang bắt đầu hành động, chúng sẽ gây ra thêm nhiều sự phẫn nộ. Đó sẽ là lúc chúng ta kích hoạt những hạt mầm đó, khiến chúng bùng phát thành một làn sóng chống đối ngầm, thậm chí là công khai."

Liễu Thanh Y nhíu mày. "Ngươi muốn chia rẽ và chinh phục?"

"Chính xác," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta sẽ cho chúng biết rằng Hắc Sa Bang không phải là bất khả chiến bại, và rằng có những người sẵn sàng đứng lên chống lại chúng. Bằng cách làm suy yếu nội bộ và cô lập Hắc Sa Bang khỏi các thế lực giang hồ khác, chúng ta sẽ tạo ra một thế trận có lợi, trước khi ra đòn quyết định. Ta có mưu lược, có thông tin, và có khả năng tổ chức những điều này. Còn cô, Liễu cô nương, với võ công và uy tín trong giới giang hồ, sẽ là ngọn cờ tập hợp những người có cùng chí hướng."

Nàng trầm ngâm. Kế hoạch này không hề đơn giản, thậm chí còn tiềm ẩn nhiều rủi ro. Hắc Sa Bang không phải là kẻ ngu ngốc, và việc gieo rắc bất mãn trong giang hồ cũng giống như chơi với lửa. Nhưng nàng cũng hiểu, trong hoàn cảnh hiện tại, đây có thể là con đường hiệu quả nhất. "Vậy, ngươi cần ta làm gì?"

"Trước tiên," Lâm Dịch nói, "chúng ta cần xác định rõ những bang phái nhỏ nào đang chịu sự chèn ép nhiều nhất, và mức độ bất mãn của họ. Ta sẽ cử người đi thu thập tin tức. Sau đó, chúng ta sẽ tiếp cận họ, từng bước một, gieo vào lòng họ sự nghi ngờ, sự sợ hãi, và cả hy vọng." Anh dừng lại, ánh mắt anh ánh lên một tia phức tạp. "Đây sẽ là một trò chơi tâm lý, Liễu cô nương. Một trò chơi đầy nguy hiểm, nhưng nếu thành công, nó sẽ là đòn đánh mạnh nhất vào Hắc Sa Bang, không bằng một thanh kiếm, mà bằng chính sự chia rẽ từ bên trong."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác phức tạp. Nàng đã chính thức bước vào một cuộc chiến mà nàng không hề mong muốn, nhưng cũng không thể chối từ. Sự hợp tác này sẽ đưa nàng sâu hơn vào thế giới giang hồ đầy rẫy âm mưu và toan tính, một thế giới mà trước đây nàng chỉ muốn giữ khoảng cách. Nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của Lâm Dịch, nàng biết rằng, ít nhất, họ đang chiến đấu vì một mục đích chung, vì một lẽ phải. Căng thẳng trong Thành Thiên Phong đã bắt đầu leo thang, và nàng linh cảm, một cơn bão lớn hơn đang đến gần, một cơn bão mà nàng và Lâm Dịch sẽ phải cùng nhau đối mặt.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời, nhưng không khí vẫn mang theo cái se lạnh đặc trưng của Thành Thiên Phong vào cuối thu. Trong một góc khuất của Quán Ăn Đại Phong, nơi tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào và tiếng thức ăn xèo xèo từ nhà bếp liên t���c vang vọng, Trần Nhị Cẩu đang ngồi một mình tại một chiếc bàn nhỏ. Anh cải trang thành một khách lữ hành bình thường, với bộ quần áo vải thô đã sờn cũ và mái tóc được búi gọn gàng sau gáy, trông có vẻ mệt mỏi sau một chuyến đi dài. Gương mặt anh có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đảo quanh liên tục, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Quán Ăn Đại Phong, với kiến trúc gỗ hai tầng, khu vực ăn uống mở và mùi thức ăn phong phú, gia vị, dầu ăn nồng nặc trong không khí, là một địa điểm lý tưởng để thu thập tin tức. Dù đã khuya, quán vẫn đông đúc, nhộn nhịp, bởi đây là nơi tụ tập của đủ hạng người trong thành, từ thương nhân, phu khuân vác, cho đến những tay giang hồ nhỏ lẻ. Bầu không khí sôi động, ồn ào, ấm áp, mời gọi khiến người ta dễ dàng thả lỏng cảnh giác.

Trần Nhị Cẩu khẽ nhấp một ngụm trà loãng, tai anh dỏng lên nghe ngóng. Anh không cần phải chủ động hỏi han, chỉ cần ngồi yên đó, những câu chuyện, những lời than vãn, những tin đồn vặt vãnh sẽ tự tìm đến tai anh. "Hắc Sa Bang đúng là l��m cho người người căm phẫn," anh thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự hả hê khó tả. Đây chính là cơ hội của đại ca Lâm Dịch.

Ở bàn đối diện, hai gã đàn ông vạm vỡ, mặc đồ đen, đang lớn tiếng phàn nàn. "Mẹ kiếp! Cái bang Hắc Sa đó đúng là chó chết! Lại tăng thêm ba phần bảo kê! Làm ăn đã khó khăn rồi, chúng nó còn muốn bóp chết anh em ta hay sao?"

"Suỵt! Nói nhỏ thôi, ngươi muốn bị chúng nghe thấy à?" gã còn lại nhỏ giọng hơn, nhưng sự phẫn nộ vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. "Cái lão Bang chủ Hắc Sa đó càng ngày càng quá quắt. Lần trước ta đi giao hàng, bị mấy thằng đệ tử của nó chặn đường, cướp sạch, còn đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Lão ta nói là do ta 'đi vào địa bàn của chúng mà không xin phép'."

Trần Nhị Cẩu ghi chép nhanh chóng vào một cuốn sổ nhỏ giấu trong tay áo. *Bang phái Phù Quang, bị Hắc Sa Bang cướp hàng và đánh đập. Mức độ bất mãn: Cao.*

Xa hơn một chút, ở một góc tối hơn, ba người đàn ông khác đang cụng chén rượu gạo. Một người trông có vẻ là thủ lĩnh, với vẻ mặt khôn ngoan nhưng mệt mỏi. "Cứ đà này, cái bang Thiên Ưng của chúng ta không sớm thì muộn cũng phải giải tán thôi. Hắc Sa Bang chèn ép mọi ngóc ngách. Chúng không cho chúng ta làm bất cứ việc gì có lời, thậm chí cả những mối làm ăn nhỏ lẻ cũng bị chúng giành giật."

"Nhưng Bang chủ," một gã trẻ tuổi hơn lên tiếng, "chúng ta cứ chịu đựng mãi thế này sao? Ít ra cũng phải phản kháng chứ!"

"Phản kháng?" Bang chủ Thiên Ưng cười khổ. "Lấy gì mà phản kháng? Chúng ta có bao nhiêu người? Bao nhiêu vũ khí? Hắc Sa Bang có cả trăm huynh đệ, lại còn có hậu thuẫn của Bàng Lão Gia. Trứng chọi đá thôi."

Trần Nhị Cẩu lại ghi chép. *Bang Thiên Ưng, bị chèn ép kinh tế, có ý muốn phản kháng nhưng lực bất tòng tâm. Mức độ bất mãn: Trung bình cao.*

Anh nghe được đủ thứ chuyện, từ những vụ cướp bóc trắng trợn, những lần ép buộc các bang nhỏ nộp tiền bảo kê cao ngất ngưởng, cho đến những vụ đánh đập, uy hiếp những ai dám chống đối. Hắc Sa Bang đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp Thành Thiên Phong, không chỉ với thương nhân mà còn với cả những bang phái giang hồ nhỏ khác. Chúng hành động như thể Thành Thiên Phong là sân sau của chúng, không coi ai ra gì.

Trần Nhị Cẩu lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thán cho sự tàn độc của Hắc Sa Bang. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy phấn khởi. Càng nhiều sự bất mãn, càng nhiều oán hận, thì kế hoạch của đại ca Lâm Dịch càng có cơ hội thành công. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Anh tự nhủ, một sự trung thành tuyệt đối hiện rõ trong đôi mắt.

Sau khi đã thu thập được kha khá thông tin, Trần Nhị Cẩu lặng lẽ rời khỏi Quán Ăn Đại Phong. Anh rảo bước nhanh trên con đường vắng vẻ, trong đầu không ngừng sắp xếp lại những gì đã nghe được. Anh biết rằng, những thông tin này sẽ là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn mà Lâm Dịch đang vẽ ra.

Trở về Quán Trọ Lạc Nguyệt, Trần Nhị Cẩu lập tức tìm gặp Lâm Dịch và Liễu Thanh Y. Cả hai đang ngồi trong một căn phòng kín đáo, ánh đèn dầu leo lét soi rõ bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên bàn.

"Đại ca, Liễu cô nương, ta đã trở về," Trần Nhị Cẩu báo cáo, gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy hưng phấn. "Hắc Sa Bang quả thật là thiên hạ đệ nhất tàn ác. Khắp nơi đều là lời oán thán. Ta đã ghi lại được danh sách các bang phái nhỏ lẻ và những vụ việc chúng bị Hắc Sa Bang chèn ép."

Lâm Dịch gật đầu, đưa tay nhận lấy cuốn sổ nhỏ từ tay Nhị Cẩu. Anh lật từng trang, đôi mắt sắc bén lướt nhanh qua những dòng chữ nguệch ngoạc. Liễu Thanh Y cũng nghiêng người nhìn theo, vẻ mặt nàng trầm tư.

"Bang Phù Quang, Bang Thiên Ưng, Hội Tam Đao, Động Ngũ Hổ..." Lâm Dịch lẩm nhẩm, đọc to những cái tên. "Tất cả đều là những bang phái nhỏ, không quá 50 người, chủ yếu hoạt động ở các khu chợ đêm, bến cảng nhỏ, hoặc các khu ổ chuột. Chúng bị Hắc Sa Bang chèn ép thu lợi nhuận, cướp hàng, thậm chí là uy hiếp trực tiếp."

"Và điểm chung của chúng là sự bất mãn cao độ, nhưng lại thiếu dũng khí và sức mạnh để phản kháng," Liễu Thanh Y bổ sung, ánh mắt nàng tập trung vào một vài cái tên được gạch chân trong sổ. "Chúng đã quen với việc bị chèn ép, và nỗi sợ hãi Hắc Sa Bang đã ăn sâu vào xương tủy."

Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tạo ra những tiếng "cốc cốc" đều đặn. "Chính vì thế mà chúng ta có cơ hội. Sự sợ hãi là một xiềng xích, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Khi sự sợ hãi đủ lớn, nó có thể biến thành sự phẫn nộ và tuyệt vọng, và khi đó, chúng sẽ không còn gì để mất nữa."

"Vậy chúng ta sẽ tiếp cận những bang phái này như thế nào?" Liễu Thanh Y hỏi, nàng đã bắt đầu hình dung ra những bước đi tiếp theo.

Lâm Dịch ngước nhìn nàng, ánh mắt anh ánh lên một tia tính toán. "Chúng ta không thể trực tiếp kêu gọi họ chống đối. Điều đó quá lộ liễu và nguy hiểm. Chúng ta sẽ gieo những hạt mầm nghi ngờ, khiến họ tự mình nhận ra rằng 'Bổ Thiên' không chỉ nhắm vào ta, mà còn nhắm vào chính họ. Chúng ta sẽ cung cấp cho họ thông tin, những thông tin đáng tin cậy mà họ không thể có được. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Liễu cô nương, và lần này, nó sẽ là ngòi nổ."

Anh chỉ vào bản đồ, khoanh tròn một vài khu vực. "Những bang phái này, tuy nhỏ bé, nhưng lại có mạng lưới rộng khắp trong các khu dân cư nghèo, các chợ đêm, những nơi mà Hắc Sa Bang khó có thể kiểm soát hoàn toàn. Nếu chúng ta có thể thuyết phục họ, dù chỉ là một phần nhỏ, thì đó sẽ là những con mắt, tai tai của chúng ta trong lòng Thành Thiên Phong. Và hơn thế, khi 'Bổ Thiên' thực sự diễn ra, sự phẫn nộ của họ sẽ là chất xúc tác mạnh mẽ nhất."

Liễu Thanh Y gật đầu, nàng đã hoàn toàn hiểu ý đồ của Lâm Dịch. Đây là một kế hoạch thâm sâu, không chỉ đánh vào sức mạnh mà còn đánh vào tâm lý của đối thủ. Nó không chỉ là việc tập hợp lực lượng, mà còn là việc tạo ra một làn sóng ngầm, một sự bất ổn từ bên trong Hắc Sa Bang. Nàng cảm thấy một sự ngưỡng mộ thầm kín dành cho Lâm Dịch. Anh không phải là một chiến binh, nhưng mưu lược của anh còn sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào nàng từng thấy.

***

Mưa phùn nhẹ giăng mắc khắp Thành Thiên Phong, phủ lên những con phố một màn sương mờ ảo, khiến không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh. Tiếng cụng chén lạch cạch, tiếng nói chuyện rì rầm bị tiếng mưa phùn nuốt chửng, chỉ còn lại những âm thanh khẽ khàng, đôi khi là tiếng thở dài buồn bã của những kẻ say rượu. Trong một quán rượu hẻo lánh, nằm sâu trong một con hẻm tối tăm, ánh đèn dầu leo lét hắt ra một vầng sáng yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ những khuôn mặt nhăn nhó, khắc khổ của những vị khách. Mùi rượu gạo nồng nặc, khói thuốc lá quyện lẫn chút mồ hôi tạo nên một bầu không khí ẩm thấp, u ám, có chút vẻ bí ẩn và cẩn trọng.

Lâm Dịch, trong trang phục vải thô giản dị, trông không khác gì một thương nhân nhỏ bé, đang ngồi đối diện với ba người đàn ông khác. Bên cạnh anh là Liễu Thanh Y, nàng đã khéo léo cải trang thành một nữ lữ khách bình thường, mái tóc búi cao, chỉ để lộ vài sợi tóc mai lòa xòa che gần hết khuôn mặt, ánh mắt sắc bén ẩn sau lớp mũ rộng vành. Nàng im lặng, chén rượu trên tay nàng hầu như không động, nhưng đôi tai nàng dỏng lên, và ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhanh sang những người đối diện, tạo thêm một áp lực vô hình.

Ba người đàn ông kia là Bang chủ Thanh Long, Lão Cửu và Đại Hùng – những đối tượng đầu tiên mà Lâm Dịch và Liễu Thanh Y quyết định tiếp cận theo thông tin từ Trần Nhị Cẩu. Bang chủ Thanh Long là một người đàn ông trung niên, dáng người trung bình, vẻ mặt khôn ngoan nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi, lo lắng cho bang phái của mình. Lão Cửu là một lão già gầy gò, đôi mắt tinh ranh, thường ngồi ở các quán rượu nhỏ nghe ngóng tin tức, vẻ ngoài lọc lõi, từng trải. Còn Đại Hùng, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt có vẻ hung dữ nhưng ánh mắt lại có chút chất phác, anh ta đang nắm chặt chén rượu trong tay, gân xanh nổi lên.

"Các vị Bang chủ, Lão Cửu, Đại Hùng," Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ấm, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng. "Hôm nay, ta mạo muội mời các vị đến ��ây, không phải vì chuyện làm ăn thông thường, mà là vì một việc liên quan đến sự tồn vong của tất cả chúng ta."

Bang chủ Thanh Long nhíu mày, ánh mắt hoài nghi nhìn Lâm Dịch. "Lâm công tử nói vậy là có ý gì? Chuyện làm ăn của Thanh Long Bang ta, hình như không liên quan gì đến công tử."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh thoáng qua Bang chủ Thanh Long rồi dừng lại ở Đại Hùng đang lộ vẻ nóng nảy. "Các vị nghĩ Hắc Sa Bang chỉ nhắm vào thương nhân như ta thôi sao? Khi cơn bão tới, những con thuyền nhỏ bé như chúng ta, những bang phái nhỏ, những người muốn kiếm sống lương thiện trong cái Thành Thiên Phong này, sẽ là người đầu tiên bị nhấn chìm."

Đại Hùng nghe đến Hắc Sa Bang, gương mặt vốn đã khó chịu lại càng thêm tối sầm. "Hừ! Nói đến Hắc Sa Bang, lão tử lại muốn chửi cha mắng mẹ chúng! Bọn khốn đó! Chúng đã cướp mất một lô hàng của bang ta tuần trước! Lão Bang chủ còn bắt ta phải nuốt nhục!" Anh ta đập mạnh chén rượu xuống bàn, tiếng ‘rầm’ nhỏ vang lên trong không khí ẩm thấp.

Lão Cửu ho khan một tiếng, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn Lâm Dịch. "Hắc Sa Bang xưa nay vẫn vậy, chuyên ức hiếp kẻ yếu. Nhưng lần này... có vẻ chúng còn tham lam hơn." Giọng lão khàn khàn, mang theo vẻ mệt mỏi đã tích tụ từ bao năm tháng chịu đựng.

Lâm Dịch không trực tiếp trả lời, anh chỉ nhấp một ngụm rượu nhỏ, để vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng. "Các vị nói không sai. Hắc Sa Bang vẫn luôn tàn ác. Nhưng lần này, chúng đang chuẩn bị một kế hoạch lớn hơn, độc ác hơn bao giờ hết. Chúng gọi đó là 'Bổ Thiên'." Anh ngừng lại, quan sát phản ứng của ba người.

Bang chủ Thanh Long cau mày. "Bổ Thiên? Ngươi nghe từ đâu ra cái danh xưng kỳ quái đó?"

"Từ chính nội bộ của chúng," Lâm Dịch đáp, giọng anh hạ thấp, đầy vẻ bí ẩn. "Ta có tai mắt trong Hắc Sa Bang, và ta biết được rằng chúng đang có một kế hoạch tổng thể, không chỉ nhằm vào thương hội của ta, mà còn nhằm vào toàn bộ trật tự của Thành Thiên Phong. Chúng muốn phá hủy mọi thứ, sau đó xây dựng lại theo ý muốn của chúng, nơi mà chúng sẽ là kẻ thống trị tuyệt đối, không còn bất kỳ kẻ nào dám chống đối, dù chỉ là một bang phái nhỏ bé."

Anh nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt kiên định. "Kế hoạch 'Bổ Thiên' của chúng bao gồm việc phá hoại các kho hàng, cắt đứt các tuyến đường vận chuyển, ám sát các đối thủ. Nhưng đó chỉ là phần nổi. Phần chìm là chúng sẽ lợi dụng sự hỗn loạn đó để gom hết các mối làm ăn nhỏ lẻ, các địa bàn của các bang phái yếu hơn. Chúng sẽ không để bất kỳ ai có cơ hội phát triển, hoặc thậm chí là sinh tồn nếu không quy phục chúng. Các vị nghĩ, chúng sẽ tha cho Bang Phù Quang, Bang Thiên Ưng, Hội Tam Đao hay Động Ngũ Hổ sao?"

Bang chủ Thanh Long bắt đầu dao động. Vẻ khôn ngoan trên mặt ông dần chuyển thành sự lo lắng. Ông đã nghe phong thanh về sự tăng cường hoạt động của Hắc Sa Bang, về những kẻ lạ mặt hung hãn xuất hiện ở ngoại thành. Ông luôn nghĩ đó là những chiêu trò nhắm vào Lâm Dịch, một đối thủ kinh doanh của chúng. Nhưng nếu lời Lâm Dịch là thật...

Đại Hùng nắm chặt chén rượu hơn nữa, cơ bắp trên cánh tay anh ta căng lên. "Thật sao? Bọn khốn đó... chúng muốn thôn tính tất cả?"

"Các vị đã thấy sự chèn ép của chúng đối với các bang phái nhỏ chưa?" Lâm Dịch hỏi ngược lại. "Các vị đã thấy chúng cướp bóc, đánh đập, thu tiền bảo kê vô lý như thế nào chưa? Đó chỉ là những bước khởi đầu, những phép thử. Khi 'Bổ Thiên' được thực hiện, khi Thành Thiên Phong chìm trong hỗn loạn, chúng sẽ không cần phải giấu giếm nữa. Chúng sẽ công khai thôn tính tất cả, và những bang phái nhỏ như chúng ta, sẽ là miếng mồi ngon đầu tiên."

Lão Cửu đặt chén rượu xuống, khẽ rùng mình. "Lão già này lăn lộn giang hồ cũng mấy chục năm, biết rõ bản chất của Hắc Sa Bang. Chúng nó đúng là ăn không chừa một miếng xương. Nhưng... liệu ngươi có bằng chứng gì không?" Giọng lão vẫn đầy hoài nghi, nhưng đã có thêm sự tò mò và một chút sợ hãi.

Lâm Dịch không vội vàng. Anh biết rằng sự nghi ngờ là điều tự nhiên. "Bằng chứng sẽ xuất hiện khi chúng hành động. Nhưng ta có thể nói cho các vị biết một điều: Chúng đã tăng cường tuyển mộ nhân lực, không phải những kẻ bình thường, mà là những kẻ tàn bạo, sẵn sàng làm mọi thứ. Chúng đang bí mật tập kết vũ khí ở một vài địa điểm bí mật. Và quan trọng nhất, chúng đang lan truyền tin đồn rằng Thành Thiên Phong sẽ có một 'biến động lớn', một 'cơ hội vàng' để đổi đời, nhưng chỉ dành cho những ai đi theo chúng."

Anh nhìn sâu vào mắt Bang chủ Thanh Long. "Bang chủ nghĩ xem, một khi chúng đạt được mục đích, liệu Thanh Long Bang của Bang chủ có thể giữ vững được địa bàn của mình không? Hay sẽ bị chúng ép buộc phải quy phục, hoặc bị nuốt chửng hoàn toàn?"

Sự im lặng bao trùm quán rượu. Chỉ còn tiếng mưa phùn lất phất bên ngoài và tiếng gió lạnh khẽ rít qua khe cửa. Ba người đàn ông giang hồ nhìn nhau, vẻ mặt từ nghi ngờ dần chuyển sang lo lắng, rồi phẫn nộ. Những lời của Lâm Dịch đã chạm đúng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của họ: sự mất mát, sự bị chà đạp, sự tan rã của những gì họ đã dày công gây dựng. Liễu Thanh Y, vẫn giữ im lặng, nhưng đôi mắt nàng sắc bén quét qua từng khuôn mặt, ghi lại mọi biểu cảm. Nàng biết, những hạt mầm bất mãn đã được gieo rắc.

Lâm Dịch lại tiếp tục, giọng anh mang theo một chút trầm tư. "Ta không ở đây để kêu gọi các vị làm điều gì nguy hiểm. Ta chỉ muốn các vị hiểu rõ tình hình. Đây không còn là chuyện làm ăn riêng của ta, mà là chuyện sống còn của tất cả chúng ta. Một khi Hắc Sa Bang hoàn tất kế hoạch 'Bổ Thiên', Thành Thiên Phong sẽ chìm vào một thời kỳ đen tối, nơi không có chỗ cho sự công bằng, không có chỗ cho những người yếu thế. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể lựa chọn không cúi đầu trước bất công."

Đại Hùng, với vẻ mặt đỏ bừng vì tức giận và rượu, đấm mạnh xuống bàn một lần nữa. "Mẹ kiếp! Bọn khốn đó! Lão tử đã chịu đựng chúng quá đủ rồi!"

Bang chủ Thanh Long khẽ thở dài, trong ánh mắt ông hiện lên vẻ đấu tranh gay gắt giữa nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ. Lão Cửu thì trầm ngâm, đôi mắt tinh ranh của lão nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang cố gắng nhìn xuyên qua màn mưa phùn để thấy được tương lai mờ mịt của Thành Thiên Phong. Sự bất mãn được gieo rắc đã bắt đầu nảy mầm, tuy chưa bùng phát thành hành động, nhưng đã tạo nên một làn sóng ngầm của sự nghi ngờ và phẫn nộ trong lòng những bang phái nhỏ lẻ. Hắc Sa Bang, kiêu ngạo trong sức mạnh của mình, có lẽ sẽ không ngờ rằng, chính sự tàn độc của chúng đã tạo ra những vết nứt đầu tiên trong bức tường quyền lực mà chúng đã dày công xây dựng. Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, trong lòng nàng khẽ gật đầu. Kế hoạch của anh, tuy thâm hiểm, nhưng lại đầy hiệu quả. Cuộc chiến này, có lẽ, sẽ không đơn giản như nàng tưởng tượng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free