Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 361: Bão Lớn Về: Lâm Dịch Tìm Kiếm Liên Minh

Bóng dáng Liễu Thanh Y dần khuất sau những mái nhà đổ nát nơi cuối hẻm, mang theo một làn hương thanh thoát còn vương vấn trong không khí ẩm lạnh của buổi đêm. Thành Thiên Phong vẫn tiếp tục chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng dưới lớp vỏ bọc yên bình ấy, những âm mưu đã và đang được dệt nên, những kế hoạch tàn độc đang dần thành hình, và một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang chờ đợi. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cùng với những lời đồn đại mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" dường như đã bị nhấn chìm bởi cuộc chiến sắp tới giữa Lâm Dịch và Hắc Sa Bang. Nhưng chúng vẫn âm ỉ, như những đốm lửa nhỏ chực chờ bùng lên thành cơn đại hỏa, báo hiệu một sự bất ổn lớn hơn sắp xảy ra. Lâm Dịch đã mở ra một ván cờ mới, và Thành Thiên Phong đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, một sự thay đổi mà không ai có thể lường trước được hậu quả.

***

Sáng hôm sau, một ngày sau đêm định mệnh ấy, thời tiết Thành Thiên Phong bỗng trở nên u ám lạ thường. Những cơn gió lạnh lùa qua khe cửa sổ tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng của buổi sớm. Trong căn phòng riêng trên tầng hai, nơi thường ngày vẫn tràn ngập tiếng cười nói và hương vị ấm nồng của trà thảo mộc, lúc này lại bao trùm một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng bát đĩa lạch cạch từ tầng dưới, tiếng trò chuyện xôn xao của những thương nhân sớm thức dậy, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ nhạt trong tâm trí những người đang ngồi trong căn phòng này.

Lâm Dịch ngồi trầm tư bên chiếc bàn gỗ đã cũ kỹ, ánh mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa một sự mệt mỏi và lo lắng mà ít khi bộc lộ ra ngoài. Đêm qua, anh đã thức trắng, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc về động thái của Hắc Sa Bang. Dáng người anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao dưới ánh sáng lờ mờ hắt qua cửa sổ, nhưng khí chất toát ra từ anh lại vô cùng kiên định. Khuôn mặt thanh tú, thường ngày mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm khắc khổ. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong tâm trí anh.

Đối diện anh là Bạch Vân Nhi, nàng ngồi thẳng lưng nhưng gương mặt lại nhuốm một vẻ lo lắng không thể che giấu. Đôi mắt thông minh, sắc sảo thường ngày giờ đây ngập tràn sự bất an, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm một lời trấn an. Mặc dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay nàng vẫn khẽ nắm chặt vào nhau dưới gấu áo, để lộ sự căng thẳng đang gặm nhấm tâm can. Nàng đã quen với những khó khăn, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy một mối đe dọa lớn đến vậy, không chỉ ảnh hưởng đến thương nghiệp mà còn đến sự an nguy của mọi người.

Vương Đại Trụ đứng nép mình bên cạnh, thân hình vạm vỡ của hắn dường như cũng không thể che giấu được sự căng thẳng. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh. Hắn không hiểu rõ những mưu toan phức tạp trong thế giới giang hồ hay thương trường, nhưng sự trung thành và lòng kiên quyết bảo vệ Lâm Dịch thì không bao giờ thay đổi. Hắn sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, miễn là đó là ý của "Đại ca".

Nhưng người đang khiến bầu không khí thêm phần nặng nề chính là Trần Nhị Cẩu. Gã đứng run rẩy trước mặt Lâm Dịch, sắc mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán dù tiết trời se lạnh. Đôi mắt lanh lợi thường ngày giờ đây mở to vì sợ hãi, và giọng nói của gã lạc đi vì run rẩy khi báo cáo những tin tức mà gã vừa thu thập được.

"Đại ca... Đại ca ơi, tin tức này... thực sự rất đáng sợ." Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho giọng mình không run quá mức. "Bọn chúng... bọn Hắc Sa Bang không chỉ muốn phá hoại kho hàng hay chặn đường vận chuyển của chúng ta đâu. Kế hoạch 'Bổ Thiên' mà chúng nói đến... nó còn tàn độc hơn gấp bội."

Lâm Dịch khẽ nhướng mày, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu tiếp tục. Anh đã dự đoán được Hắc Sa Bang sẽ không chỉ dừng lại ở những chiêu trò nhỏ nhặt, nhưng mức độ tàn bạo của chúng vẫn nằm ngoài dự liệu của anh.

"Bọn chúng... bọn chúng còn lên kế hoạch ám sát các nhân sự chủ chốt của chúng ta, Đại ca. Từ những người quản lý kho, đến các đối tác thương nhân thân cận, cả những người bán hàng ở các cửa tiệm..." Trần Nhị Cẩu cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Lâm Dịch. "Chúng còn muốn cướp bóc các cửa hàng của chúng ta một cách công khai, khủng bố những đối tác nào dám tiếp tục giao dịch với chúng ta. Mục đích cuối cùng của chúng, Đại ca... là hủy diệt toàn bộ thương hội của chúng ta, khiến chúng ta không còn đường sống, không còn ai dám hợp tác hay thậm chí là giao du với chúng ta nữa."

Những lời của Trần Nhị Cẩu như những nhát búa giáng mạnh vào sự bình yên giả tạo đang bao trùm căn phòng. Bạch Vân Nhi hít một hơi thật sâu, đôi mắt nàng mở to vì kinh hoàng. "Ám sát? Khủng bố? Chúng ta... chúng ta phải làm gì đây, Lâm Dịch?" Giọng nàng run rẩy, sự bình tĩnh giả tạo ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Nàng có thể chịu đựng áp lực thương trường, những cuộc chiến về giá cả hay chất lượng hàng hóa, nhưng những thủ đoạn bẩn thỉu và tàn bạo đến mức này thì nàng chưa từng gặp phải.

Lâm Dịch vẫn im lặng, ngón tay anh ngừng gõ. Trong khoảnh khắc, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Anh đã chứng kiến nhiều mặt tối của xã hội này, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng một cuộc chiến thương trường lại có thể leo thang thành một cuộc thanh trừng đẫm máu đến vậy. Đây không còn là cuộc chiến của tiền bạc và mưu kế nữa, mà là một cuộc chiến sinh tử, một cuộc chiến hủy diệt.

"Không ngờ Hắc Sa Bang lại tàn nhẫn và quyết liệt đến mức này." Lâm Dịch thầm nghĩ. "Chúng muốn cắt đứt mọi huyết mạch, bóp nghẹt chúng ta đến chết. Đây không còn là cuộc chiến thương trường nữa, mà là một cuộc chiến sinh tử." Tư duy hiện đại của anh nhanh chóng phân tích tình hình. Một cuộc tấn công tổng lực, sử dụng cả bạo lực và khủng bố tâm lý, nhằm vào tất cả các mắt xích trong chuỗi hoạt động của anh. Chúng muốn tạo ra một tiền lệ, một nỗi sợ hãi lan truyền khắp Thành Thiên Phong, để không ai dám đối đầu với chúng nữa.

"Đây là chiến thuật 'đốt sạch, giết sạch' của bọn tội phạm khét tiếng." Anh nhớ lại những vụ án chấn động mà anh từng đọc qua ở thế giới cũ. Chúng không chỉ muốn thắng, chúng muốn nghiền nát đối thủ, biến đối thủ thành bài học xương máu cho bất kỳ ai có ý định chống đối. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, một lần nữa khẳng định triết lý sống đã ăn sâu vào tâm trí anh. "Và chúng ta cũng không thể mong chờ sự công bằng từ những kẻ như Hắc Sa Bang."

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, để trấn tĩnh lại bản thân. Hình ảnh những người cộng sự, những người dân thường đã tin tưởng anh, đã cùng anh xây dựng nên thương hội này hiện lên trong tâm trí anh. Anh không thể để họ trở thành nạn nhân của sự tàn bạo này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh nhắc nhở chính mình, "nhưng sinh tồn không có nghĩa là cúi đầu. Sinh tồn đôi khi đòi hỏi phải phản kháng, phải chiến đấu."

Anh mở mắt ra, ánh mắt giờ đây không còn sự bất ngờ hay lo lắng, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và tập trung cao độ. Anh gõ nhẹ ngón tay lên bàn một lần nữa, nhưng lần này không phải là sự băn khoăn, mà là nhịp điệu của một bộ óc đang vận hành hết công suất, phân tích từng chi tiết, từng phương án đối phó. Mùi trà thơm ngát vừa được Bạch Vân Nhi pha dường như cũng không thể xua đi cái mùi ẩm mốc, nặng nề của không khí căng thẳng đang bao trùm lấy họ.

***

Sau một hồi trầm tư, ánh mắt Lâm Dịch ngẩng lên, sắc bén như một lưỡi dao vừa được mài dũa. Anh nhìn lướt qua những gương mặt đang ngồi trước mặt mình, từ Bạch Vân Nhi với vẻ mặt đầy lo lắng, đến Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu với sự kiên trung nhưng cũng không giấu được vẻ sợ hãi. Lực lượng của anh, tuy đã được củng cố đáng kể trong thời gian qua, nhưng so với một bang phái giang hồ đã cắm rễ sâu trong Thành Thiên Phong như Hắc Sa Bang, lại còn đang ở thế "chơi lớn" với một kế hoạch tàn độc như "Bổ Thiên", thì rõ ràng vẫn còn quá yếu.

"Chúng ta không thể đối phó một mình," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn, dứt khoát, như một tiếng chuông đánh thức mọi người khỏi sự hoảng loạn ban đầu. "Lực lượng của chúng ta còn quá yếu để đối đầu trực diện với một cuộc tấn công tổng lực như vậy. Chúng ta cần đồng minh. Một đồng minh không chỉ có tiền, mà còn có 'lực' trong giang hồ, có thể đối trọng với Hắc Sa Bang về mặt vũ lực và ảnh hưởng."

Bạch Vân Nhi nhìn anh, đôi mắt nàng thoáng lên một tia hy vọng mong manh. "Ý của huynh là... Liễu Thanh Y?" Nàng khẽ hỏi, giọng điệu xen lẫn sự tò mò và chút nghi ngại. Nàng hiểu Lâm Dịch đang nghĩ gì. Trong số những người nàng biết ở Thành Thiên Phong, Liễu Thanh Y là một trong số ít người có võ công cao cường, lại mang trong mình khí chất hiệp nghĩa, không khuất phục trước cường quyền. Nhưng liệu một kiếm khách giang hồ cô độc như Liễu Thanh Y có sẵn lòng can dự vào cuộc chiến này, một cuộc chiến đầy rủi ro và máu tanh?

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Nàng ta là một người trọng nghĩa khí. Hơn nữa, những động thái bất thường gần đây của Hắc Sa Bang cũng sẽ không nằm ngoài tầm mắt của nàng. Ta tin rằng, nàng cũng đang tìm hiểu về những gì đang diễn ra. Liễu Thanh Y không phải là kẻ sẽ nhắm mắt làm ngơ trước sự tàn bạo và bất công." Anh nhớ lại những lần tiếp xúc với Liễu Thanh Y, cách nàng quan sát, cách nàng hành động. Dù bề ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng nội tâm nàng lại chất chứa một ngọn lửa công lý. Nàng là một kiếm khách cô độc, nhưng không phải là kẻ vô cảm.

"Hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục, suy nghĩ nội tâm anh vận hành như một cỗ máy tinh vi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta có thông tin về kế hoạch của chúng, nhưng chúng ta thiếu sức mạnh để đối phó trực diện. Liễu Thanh Y, với võ công và kinh nghiệm giang hồ, có thể bù đắp phần nào thiếu sót đó. Cô ấy cũng có thể là cầu nối để chúng ta tiếp cận những thế lực khác trong giang hồ, những người cũng không hài lòng với sự bành trướng của Hắc Sa Bang." Anh không chỉ nhìn Liễu Thanh Y như một cá nhân, mà còn như một cánh cửa mở ra thế giới giang hồ phức tạp, nơi anh vẫn còn quá non nớt.

Vương Đại Trụ, với ánh mắt kiên định, lập tức nói: "Được, Đại ca! Ta sẽ đi ngay!" Hắn không hỏi nhiều, chỉ biết rằng mệnh lệnh của Lâm Dịch là trên hết. Đối với hắn, việc bảo vệ Đại ca và những người thân yêu là lẽ sống.

Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng khi nghe Lâm Dịch nói về việc tìm đồng minh, đặc biệt là Liễu Thanh Y, tinh thần gã cũng dần ổn định hơn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đi cùng Đại Trụ ca. Chúng ta sẽ tìm bằng được Liễu cô nương và chuyển lời của Đại ca."

Lâm Dịch nhìn hai người, khẽ gật đầu. "Không cần vội vã. Tìm hiểu cẩn thận. Hãy nói rằng Lâm Dịch có chuyện khẩn cần gặp, liên quan đến sự an nguy của Thành Thiên Phong. Hãy nhấn mạnh rằng đây không chỉ là chuyện cá nhân của ta, mà là mối đe dọa chung." Anh căn dặn, biết rằng cách tiếp cận là vô cùng quan trọng. Anh không muốn Liễu Thanh Y nghĩ rằng anh đang lợi dụng nàng, mà muốn nàng thấy được bức tranh toàn cảnh, thấy được trách nhiệm chung.

Sau khi Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rời đi, không khí trong phòng vẫn còn nặng nề, nhưng đã bớt đi phần nào sự hoảng loạn. Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, đôi mắt nàng vẫn còn chút lo lắng, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự khâm phục. "Huynh luôn có những cách giải quyết mà ta không thể nghĩ tới." Nàng nói khẽ.

Lâm Dịch chỉ khẽ cười, một nụ cười nhạt nhòa. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Vân Nhi. Chúng ta phải tự mình tạo ra công bằng cho mình, và cho những người ta muốn bảo vệ." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Gió lạnh vẫn lùa vào, mang theo hơi ẩm và mùi đất. Anh nhìn ra ngoài, bầu trời vẫn u ám, nhưng trong tâm trí anh, những kế hoạch đã bắt đầu được vạch ra rõ ràng hơn. Anh biết, việc thuyết phục Liễu Thanh Y sẽ không dễ dàng, nhưng đó là con đường duy nhất để đối phó với mối hiểm họa "Bổ Thiên" này. Anh bắt đầu sắp xếp lại những thông tin đã có, chuẩn bị những lập luận sắc bén nhất, những bằng chứng không thể chối cãi để trình bày trước mặt nàng. Đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà là một cuộc đàm phán chiến lược, nơi anh phải đặt cược cả sinh mạng và tương lai của mình.

***

Buổi chiều cùng ngày, tiết trời Thành Thiên Phong dần quang mây, nhưng vẫn se lạnh, mang theo một làn gió heo may nhè nhẹ. Trong một quán trà kín đáo nằm sâu trong con hẻm yên tĩnh, ánh đèn lồng đã được thắp sáng từ sớm, tạo nên một không gian ấm cúng, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Tiếng đàn cổ cầm nhẹ nhàng từ đâu đó vọng lại, như xoa dịu đi những lo âu, nhưng lại càng làm nổi bật sự căng thẳng ngầm ẩn giữa hai người đang ngồi đối diện nhau. Mùi trà Long Tỉnh thơm ngát, vị chát dịu của nó lan tỏa trong không khí, nhưng không thể làm tan đi sự trầm trọng trong cuộc trò chuyện.

Lâm Dịch ngồi đối diện Liễu Thanh Y, vẻ mặt anh nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén và kiên định. Anh không còn vẻ mệt mỏi của buổi sáng, thay vào đó là sự tập trung cao độ và quyết tâm rõ ràng. Dáng người gầy gò của anh dường như cũng toát lên một loại sức mạnh vô hình, một khí chất khiến người khác phải chú ý.

Liễu Thanh Y, với vóc dáng cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh lam quen thuộc, đang nhấp một ngụm trà. Nàng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi mắt cương nghị của nàng lại không ngừng quan sát Lâm Dịch, đánh giá từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất. Ánh mắt nàng sâu thẳm, pha lẫn sự tò mò và một chút thận trọng. Nàng đã nhận được lời mời từ Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, và nàng biết rằng nếu Lâm Dịch đã đích thân mời nàng, thì chuyện này chắc chắn không hề tầm thường.

Lâm Dịch không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. Anh bắt đầu trình bày chi tiết về Kế hoạch "Bổ Thiên" mà Hắc Sa Bang đang ấp ủ, giọng nói trầm ổn, từng câu từng chữ đều rõ ràng, mạch lạc, không giấu diếm một chút nào về mức độ tàn bạo và quy mô của nó.

"Liễu cô nương," Lâm Dịch mở lời, đặt chén trà xuống một cách nhẹ nhàng. "Tôi biết cô đã nhận thấy những động thái bất thường của Hắc Sa Bang trong mấy ngày qua. Nhưng những gì chúng đang chuẩn bị không chỉ là một cuộc đối đầu thương nghiệp thông thường, hay những hành vi quấy phá nhỏ nhặt."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, ra hiệu cho anh tiếp tục. Nàng đã nghe những lời đồn đại, và cũng tự mình điều tra được vài điều, nhưng nàng muốn nghe từ chính Lâm Dịch, người đang ở tâm điểm của cơn bão này.

"Hắc Sa Bang không chỉ muốn phá hoại thương nghiệp của tôi," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt anh nhìn thẳng vào nàng, không hề né tránh. "Mà còn muốn hủy diệt tôi và những người đi theo tôi, thậm chí là gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp Thành Thiên Phong. Kế hoạch 'Bổ Thiên' của chúng bao gồm ám sát các nhân sự chủ chốt, cướp bóc các cửa hàng của tôi một cách công khai, và khủng bố tất cả những đối tác nào dám tiếp tục hợp tác với tôi. Chúng muốn cắt đứt mọi huyết mạch, khiến tôi và thương hội của tôi không còn đường sống, không còn ai dám bén mảng đến gần."

Liễu Thanh Y nhíu mày, chén trà trên tay nàng khẽ dừng lại giữa không trung. Nàng đã lường trước được sự tàn độc của Hắc Sa Bang, nhưng những chi tiết mà Lâm Dịch vừa nói ra vẫn khiến nàng không khỏi rùng mình. "Ám sát... khủng bố... quả nhiên là thủ đoạn của bọn chúng." Nàng thầm nghĩ.

"Đây không còn là chuyện riêng của Lâm Dịch nữa, Liễu cô nương." Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng nói anh mang theo một sự khẩn thiết hiếm thấy. "Nếu Hắc Sa Bang thành công trong kế hoạch này, sự hỗn loạn sẽ lan rộng khắp Thành Thiên Phong. Những thương nhân khác sẽ bị đe dọa, người dân sẽ sống trong sợ hãi. Hắc Sa Bang sẽ càng ngày càng bành trướng, không còn ai dám chống đối chúng nữa. Cô biết rõ bản chất của chúng mà."

Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, một tiếng va chạm thanh mảnh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt nàng thăm dò. "Ngươi nói không sai. Ta cũng đã nhận thấy những động thái bất thường của bọn chúng trong mấy ngày qua. Bọn chúng đã gom thêm rất nhiều kẻ lạ mặt hung tợn, và không khí ở các khu chợ đêm cũng trở nên bất an hơn bao giờ hết. Ngươi muốn gì từ ta?" Nàng hỏi, giọng nàng trầm tĩnh, không biểu lộ cảm xúc. Nàng muốn biết mục đích thực sự của Lâm Dịch.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. "Tôi muốn một liên minh, Liễu cô nương." Anh nói dứt khoát, ánh mắt anh không một chút dao động. "Một liên minh để đối phó với kẻ thù chung, để bảo vệ sự bình yên của Thành Thiên Phong, và để cho Hắc Sa Bang biết rằng không phải ai cũng có thể bị chúng chà đạp. Chúng ta có thể bổ sung cho nhau. Tôi có mưu lược, có thông tin, có khả năng tổ chức. Cô có võ công, có kinh nghiệm giang hồ, và có uy tín trong giới này. Chúng ta cùng nhau, sẽ có cơ hội chống lại chúng."

Liễu Thanh Y im lặng. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch, cố gắng đọc vị anh. "Tên Lâm Dịch này... quả nhiên không tầm thường." Nàng thầm nghĩ. "Hắn không chỉ có mưu lược, mà còn có dã tâm... không phải dã tâm quyền lực hay danh vọng, mà là một loại dã tâm để tồn tại, để bảo vệ những gì hắn trân trọng, và để thay đổi những thứ hắn cho là bất công. Hắn không hề ngây thơ, nhưng cũng không hoàn toàn tàn nhẫn."

Nàng nhớ lại những lần chứng kiến Lâm Dịch hành động, từ việc bảo vệ người dân trong chợ đêm, đến việc tung ra "Bình Dân Phẩm" để giúp đỡ những người nghèo khó. Anh không phải là một anh hùng theo nghĩa truyền thống, nhưng anh lại mang trong mình một loại khí chất khác, một loại sức hút khó cưỡng. Liễu Thanh Y là một kiếm khách, nàng coi trọng nghĩa khí và sự công bằng. Hành vi của Hắc Sa Bang rõ ràng đã vượt quá giới hạn của nàng.

Nàng nhấp một ngụm trà nữa, hương vị chát dịu của trà lan tỏa trong khoang miệng. Sự im lặng kéo dài, chỉ có tiếng đàn cổ cầm xa xăm và tiếng gió lạnh khẽ rít qua khe cửa là còn vương vấn trong không gian. Lâm Dịch không thúc giục. Anh biết đây là một quyết định quan trọng, và Liễu Thanh Y cần thời gian để cân nhắc. Anh chỉ im lặng chờ đợi, đôi mắt anh vẫn kiên định, không hề rời khỏi nàng.

Bầu không khí căng như dây đàn, nhưng Lâm Dịch tin rằng, với những gì anh đã trình bày, và với bản chất của Liễu Thanh Y, nàng sẽ đưa ra quyết định đúng đắn. Anh đã đặt cược tất cả vào cuộc gặp gỡ này, bởi anh biết rằng, để đối phó với "Bổ Thiên", anh cần một ngọn kiếm sắc bén như nàng. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng anh, mà là của tất cả những ai không muốn Thành Thiên Phong chìm vào hỗn loạn và bóng tối. Và đó là lý do vì sao anh phải tìm kiếm liên minh, bước những bước đầu tiên vào thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free