Lạc thế chi nhân - Chương 360: Kế Hoạch Hắc Ám: Sóng Gió Nổi Lên Ở Thiên Phong
Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong, kéo theo một lớp màn đen kịt che phủ những góc khuất u ám nhất của thành phố. Trong một căn phòng sâu hun hút, nằm khuất sau những con hẻm quanh co, ẩm thấp, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang ngồi trên chiếc ghế da hổ quen thuộc. Ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt dữ tợn của hắn, nơi vết sẹo lớn chạy dài từ mắt xuống cằm càng thêm phần ghê rợn dưới ánh sáng chập chờn. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc lá cuộn tròn trong không gian chật hẹp, hòa lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ và hơi men nồng nặc từ những vò rượu đã cạn. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ nghe như tiếng gầm gừ giận dữ của một con thú bị thương, càng làm tăng thêm sự căng thẳng đến nghẹt thở trong căn phòng.
Đối diện hắn, Bàng Lão Gia ngồi trên một chiếc ghế gỗ trắc chạm trổ cầu kỳ, nhưng vẻ sang trọng của nó chẳng thể che giấu được sự căm phẫn đang sôi sục trong lòng ông ta. Đôi mắt nhỏ ti hí của ông ta giờ đây nheo lại thành những khe nhỏ, ẩn chứa một tia độc ác. Chiếc bụng phệ phập phồng theo từng hơi thở nặng nề, những ngón tay múp míp siết chặt lấy thành ghế, khớp xương trắng bệch. Sự sỉ nhục từ Lâm Dịch, từ cái thằng nhãi ranh dám cả gan động vào miếng bánh của Bàng Gia, vẫn còn nóng hổi trong tâm trí ông ta, đốt cháy mọi lý trí.
A Cường, với bộ dạng khúm núm thường lệ, đứng co ro một góc, cúi đầu sát đất. Hắn vừa hoàn thành báo cáo về sự thành công không ngờ của Lâm Dịch trên thương trường, về những "Bình Dân Phẩm" đang càn quét thị trường, và về sự thất bại thảm hại của những chiêu trò quấy phá chợ đêm trước đó. Mỗi lời hắn thốt ra đều như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận của hai vị lão đại càng thêm bùng cháy.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lặng lẽ nghe hết, đôi mắt hắn ta ánh lên vẻ nguy hiểm, tựa như hai đốm lửa ma trơi trong đêm tối. Hắn ta khẽ cười khẩy, một nụ cười đầy hiểm độc và khinh miệt, nhưng cái cười ấy lại càng khiến A Cường lạnh sống lưng. "Thằng nhãi ranh đó... hắn dám động vào miếng bánh của lão Bàng? Hắn ta đang tự đào mồ chôn mình rồi." Giọng hắn ta trầm đục, khàn khàn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của sự đe dọa. Hắn ta gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ghế, tiếng gõ đều đều nhưng lại như những nhát búa đập vào không khí, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Bàng Lão Gia không kiềm chế được nữa, ông ta đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà men ngọc trên bàn rung lên bần bật, may mắn chưa vỡ. “Tên Lâm Dịch đó… hắn dám thách thức uy tín của Hắc Sa Bang các ngươi! Lão phu không thể nuốt trôi mối nhục này. Thương trường thì thôi, nhưng bang phái các ngươi không thể để một tên nhóc lộng hành như vậy được!” Giọng ông ta khàn đi vì giận dữ, khuôn mặt đỏ bừng. "Uy tín của Hắc Sa Bang, của Bàng Gia, không thể bị một thằng ranh con mới nổi giẫm đạp như vậy! Hắn nghĩ hắn là ai? Một tên vô danh tiểu tốt từ biên thùy lạc hậu mà dám giương oai diễu võ ở Thành Thiên Phong này sao? Hắn phải trả giá!"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa liếc nhìn Bàng Lão Gia, ánh mắt hắn ta như một lưỡi dao sắc bén xẹt qua không gian. Hắn ta không nói gì, chỉ chậm rãi hớp một ngụm trà nguội, dường như đang cân nhắc. Trong thâm tâm, hắn ta cũng cảm thấy bị xúc phạm. Sự kiện chợ đêm đã khiến Hắc Sa Bang mất mặt trước toàn thành, và việc Lâm Dịch ung dung cướp đi thị phần của Bàng Lão Gia càng khiến hắn ta thấy mình như bị coi thường. Cái tên Lâm Dịch này, với những thủ đoạn quỷ dị, không tu luyện mà lại có thể gây sóng gió khắp nơi, quả thực là một mối họa lớn. Hắn ta biết, nếu không dẹp bỏ Lâm Dịch ngay từ trong trứng nước, về sau sẽ càng khó kiểm soát. "Đừng lo, Bàng lão gia," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền từ xa. "Lần này, không phải chỉ là trò trẻ con. Chúng ta sẽ đánh vào tận gốc rễ của hắn. Hắn nghĩ hắn có thể dùng những món hàng rẻ tiền để khuấy động Thành Thiên Phong này sao? Hắn nghĩ hắn có thể dựa vào mấy mánh khóe nhỏ để chống lại Hắc Sa Bang sao? Nực cười!"
Hắn ta đặt mạnh chén trà xuống, tiếng va chạm khô khốc vang vọng. “A Cường!” Hắn gằn giọng.
A Cường giật mình, vội vàng lắp bắp: “Dạ, có thuộc hạ!”
“Ngươi hãy chuẩn bị theo kế hoạch Bổ Thiên,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. "Lần này, chúng ta sẽ không chỉ quấy phá nhỏ lẻ. Kho hàng chính của Lâm Dịch, những tuyến đường vận chuyển quan trọng của hắn, tất cả sẽ phải chịu một đòn nặng nề. Hắn dám phá vỡ quy tắc của Thành Thiên Phong, vậy thì hắn phải hiểu, có những quy tắc không thể bị giẫm đạp!" Hắn ta đập mạnh tay xuống bàn một lần nữa, lần này là m���t cú đập dứt khoát, vang dội khắp căn phòng. "Đội ngũ tinh nhuệ nhất của bang, những kẻ không sợ chết, phải được tập hợp. Ta muốn một cuộc tấn công chớp nhoáng, dứt khoát, khiến hắn không kịp trở tay. Ta muốn Lâm Dịch hiểu rằng, ở Thành Thiên Phong này, không có ai có thể thoát khỏi bàn tay của Hắc Sa Bang!"
Bàng Lão Gia nghe vậy, khuôn mặt mập mạp của ông ta giãn ra đôi chút, một nụ cười hiểm độc hiện rõ trên môi. Mặc dù vẫn còn lo lắng về những tổn thất trước mắt, nhưng viễn cảnh Lâm Dịch bị nghiền nát đã khiến ông ta cảm thấy thỏa mãn phần nào. "Phải! Phải như vậy! Hắn phải biết sợ!" ông ta lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự thù hận. "Hắn đã đẩy ta vào đường cùng, vậy thì ta cũng sẽ không ngần ngại đẩy hắn xuống địa ngục."
A Cường run rẩy lĩnh mệnh, vội vã lui ra. Hắn biết, "Kế hoạch Bổ Thiên" là một trong những kế hoạch tàn bạo nhất của Hắc Sa Bang, thường chỉ được sử dụng để đối phó với những thế lực lớn, những kẻ dám thách thức quyền uy của bang một cách nghiêm trọng. Việc Thủ Lĩnh Bang quyết định dùng nó với Lâm Dịch cho thấy sự tức giận của hắn đã lên đến đỉnh điểm. A Cường có chút lo lắng cho số phận của Lâm Dịch, nhưng nỗi sợ hãi Thủ Lĩnh Bang còn lớn hơn nhiều. Hắn biết mình không còn đường lui, chỉ có thể dốc hết sức lực để thực hiện mệnh lệnh tàn khốc này.
Tiếng gió ngoài kia vẫn rít gào, những đám mây đen kịt vần vũ trên bầu trời Thành Thiên Phong, báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. Sóng gió đã nổi lên, và Lâm Dịch, người đã gieo hạt mầm thay đổi, giờ đây sẽ phải đối mặt với những hậu quả khắc nghiệt nhất từ mảnh đất đầy rẫy chông gai và hiểm nguy này.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, Quán Trọ Lạc Nguyệt đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ dưới bếp, tiếng cười nói rôm rả của khách trọ từ đại sảnh vọng lên, hòa cùng mùi thơm của bánh nướng và trà nóng lan tỏa khắp không gian. Tuy nhiên, trong một căn phòng riêng biệt trên tầng hai, không khí lại hoàn toàn trái ngược.
Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, đang trải một tấm bản đồ cũ kỹ lên chiếc bàn gỗ. Đó là bản đồ Thành Thiên Phong, với những ký hiệu được đánh dấu bằng mực đỏ và đen, chỉ rõ các tuyến đường giao thương, vị trí kho hàng, và những khu vực nhạy cảm. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, tinh tường của một người đã trải qua nhiều sóng gió. Mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán càng làm tăng thêm vẻ suy tư của anh.
Ngồi đối diện anh là Bạch Vân Nhi. Nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát, đoan trang, nhưng ánh mắt thông minh sắc sảo của nàng giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, nhưng bàn tay nàng vẫn vô thức siết chặt lấy vạt áo. Bên cạnh nàng, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, ngồi im lìm như một tảng đá, đôi mắt chất phác nhưng cảnh giác không ngừng đảo quanh căn phòng. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn giữ vẻ nhanh nhẹn thường thấy, nhưng sự nghiêm túc hiếm có đã hiện rõ trên gương mặt anh chàng.
Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên tấm bản đồ, trầm ngâm nói: “Bọn chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua. Càng thất bại, chúng càng sẽ dùng thủ đoạn mạnh hơn. Lần này, e rằng sẽ không chỉ là tranh giành khách hàng hay quấy phá chợ đêm nữa.” Giọng anh trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như một lời khẳng định không thể chối cãi. Anh hít một hơi thật sâu, mùi trà nóng trong không khí hòa lẫn với mùi giấy cũ của bản đồ khiến anh cảm thấy hơi chênh vênh. Anh biết rõ bản chất của những kẻ đã quen thói cậy quyền cậy thế. Khi bị chạm vào lợi ích cốt lõi và danh dự, chúng sẽ không ngần ngại dùng những thủ đoạn tàn độc nhất.
Bạch Vân Nhi nhìn anh, ánh mắt đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng. “Vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn chặn chúng sao, hay là…?” Nàng không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch hiểu ý. Nàng đang hỏi liệu có cần phải chủ động tấn công, hay chỉ phòng thủ. Trong lòng nàng, sự kiên cường và lý trí luôn song hành với nỗi lo cho sự an nguy của Lâm Dịch và những người mà anh đã gây dựng.
Trần Nhị Cẩu lập tức chen vào, với vẻ mặt đầy cảnh giác: “Đại ca, gần đây có mấy tên lạ mặt lảng vảng quanh kho hàng lớn ở phía Đông. Lại còn có tin đồn Hắc Sa Bang đang gom thêm người, toàn là những kẻ có vẻ ngoài hung hãn. Bọn chúng không phải người Thành Thiên Phong, trông rất lạ mặt.” Anh chàng còn kể thêm chi tiết, “Tối qua, khi con đi dò la tin tức, có nghe mấy tên say xỉn trong tửu lầu nói rằng Hắc Sa Bang đang chuẩn bị một ‘món quà lớn’ cho ‘thằng nhóc dám động vào ổ kiến lửa’. Từ ngữ tuy tục tĩu, nhưng con nghĩ không phải là lời nói đùa.”
Vương Đại Trụ gật đầu phụ họa, giọng nói tuy cục cằn nhưng đầy kiên định: “Chính xác. Mấy ngày nay, con đã tăng cường tuần tra các kho hàng. Đúng là có những kẻ lạ mặt lảng vảng. Bọn chúng không gây sự, chỉ đứng từ xa quan sát, nhưng ánh mắt thì không hề thân thiện. Con đã cho người theo dõi, nhưng bọn chúng rất cẩn trọng, không để lộ sơ hở.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, đầu óc nhanh chóng xâu chuỗi các mảnh ghép thông tin. "Món quà lớn... gom thêm người... lạ mặt..." Anh thầm nhẩm lại. Đây không phải là những dấu hiệu của một cuộc cạnh tranh thương trường thông thường. Đây là dấu hiệu của một cuộc tấn công có tổ chức, được lên kế hoạch kỹ lưỡng, có thể mang tính hủy diệt. Anh nhớ lại những lời đồn đại về "Kế hoạch Bổ Thiên" của Hắc Sa Bang mà anh đã từng nghe lỏm được từ những thuộc hạ của Bàng Lão Gia trong một lần trà trộn. Cái tên nghe có vẻ vĩ đại nhưng ẩn chứa một sự tàn bạo không ngờ. "Kế hoạch Bổ Thiên... tức là muốn lấp đầy trời, xóa sổ mọi thứ cản đường." Anh nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.
"Chủ yếu là kho hàng phía Đông, phải không?" Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc bén như dao cạo. Anh chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi kho hàng lớn nhất của họ được đánh dấu. "Đó là nơi tập trung phần lớn hàng hóa 'Bình Dân Phẩm' của chúng ta, cũng là nơi có giá trị lớn nhất. Nếu chúng đánh vào đó, không chỉ là thiệt hại vật chất, mà còn là đòn giáng mạnh vào uy tín của chúng ta, vào lòng tin của người dân." Anh dừng lại một chút, đôi mắt lướt qua từng người, nhìn thấy sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt họ. "Nhưng chúng ta đã lường trước điều này."
Anh hít một hơi thật sâu, rồi ra lệnh dứt khoát: “Vương Đại Trụ, ngươi lập tức tăng cường bảo vệ các điểm quan trọng, đặc biệt là kho hàng phía Đông và các trạm trung chuyển. Không chỉ là tăng cường người, mà còn phải có kế hoạch phòng thủ cụ thể. Đặt bẫy, tạo chướng ngại, và quan trọng nhất, không được để chúng tiếp cận kho hàng chính. Bất kỳ động thái lạ nào, lập tức báo cáo. Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi các hoạt động của Hắc Sa Bang. Ta muốn biết từng đường đi nước bước của bọn chúng, kể cả những tin đồn nhỏ nhất trong các quán rượu, nhà chứa. Bọn chúng càng ồn ào, càng thể hiện sự hung hãn, thì lại càng dễ lộ sơ hở.”
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt anh dịu lại đôi chút, nhưng vẫn giữ vẻ kiên định. "Vân Nhi, chúng ta sẽ cần một 'mồi nhử'." Anh nhấn mạnh từ "mồi nhử", cho thấy một chiến thuật đầy rủi ro. "Nếu chúng ta chỉ phòng thủ bị động, chúng sẽ tìm cách khác để tấn công. Chúng ta cần chủ động dẫn dụ chúng vào bẫy, hoặc ít nhất là làm chúng lầm tưởng về mục tiêu thực sự của chúng ta. Nàng hãy tính toán thiệt hơn, chuẩn bị một vài kho hàng nhỏ, ít giá trị hơn, nhưng lại có vẻ ngoài hào nhoáng, dễ tấn công. Chúng ta cần tạo ra một mục tiêu giả, khiến chúng tin rằng đó là kho hàng chính, hoặc ít nhất là một kho hàng quan trọng."
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, sự lo lắng trên khuôn mặt nàng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự quyết tâm. Nàng hiểu ý Lâm Dịch. Đây không còn là cuộc chiến của sự công bằng hay đạo lý, mà là cuộc chiến sinh tồn, nơi kẻ yếu thế phải dùng trí để chống lại bạo lực. Nàng biết, Lâm Dịch không thích những thủ đoạn này, nhưng trong thế giới khắc nghiệt này, đó là cách duy nhất để bảo vệ những gì anh trân trọng. "Ta hiểu rồi, Lâm Dịch. Ta sẽ lập tức cho người chuẩn bị. Nhưng... liệu có quá nguy hiểm không?" Nàng hỏi, ánh mắt thoáng qua một tia lo âu cho anh.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Vân Nhi. Chúng ta không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện. Tri thức và mưu lược là vũ khí duy nhất của chúng ta. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải làm những điều không muốn." Anh dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi xuống Thành Thiên Phong, nhưng trong mắt anh, thành phố này vẫn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. "Hơn nữa, nếu chúng ta không chuẩn bị, chúng sẽ không ngần ngại nghiền nát tất cả. Ta không thể để chuyện đó xảy ra."
Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Mỗi người hãy làm tốt công việc của mình. Lần này, chúng ta sẽ cho Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia thấy, Lâm Dịch không phải là kẻ dễ bắt nạt. Chúng ta sẽ biến sự tức giận của chúng thành cơ hội để củng cố vị thế của mình." Giọng anh tuy bình tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sự kiên cường và quyết đoán mạnh mẽ, khiến những người xung quanh cảm thấy được an ủi và tin tưởng.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Dịch, anh vẫn cảm thấy một sự giằng xé. Anh không muốn trở thành một kẻ mưu mô, dùng đủ mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Nhưng hoàn cảnh ép buộc anh. "Nếu không làm vậy, ai sẽ bảo vệ gia đình, bảo vệ những người đã tin tưởng mình?" Anh tự hỏi. Cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ tài sản, mà còn là bảo vệ nguyên tắc sống, bảo vệ những giá trị mà anh đang cố gắng xây dựng trong cái thế giới tàn khốc này. Anh biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, và mỗi bước đi đều có thể là một ván cờ sinh tử.
***
Chiều tối, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thành Thiên Phong, Liễu Thanh Y đang ngồi trong một quán trà nhỏ, khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Quán trà này không quá đông đúc, chỉ lác đác vài khách quen đang nhấm nháp trà và trò chuyện rôm rả. Tuy nhiên, tiếng trò chuyện ấy cũng không thể át đi những lời xì xào, những tin đồn đang lan truyền khắp thành phố, tựa như một cơn dịch bệnh vô hình.
Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát, ánh mắt cương nghị, nhẹ nhàng nhấm nháp tách trà hoa cúc. Hương trà dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khói thuốc từ một vài khách quen và mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ bên ngoài. Nàng không có vẻ gì là đang lắng nghe câu chuyện của những người xung quanh, nhưng đôi tai nàng lại cực kỳ thính nhạy, thu nhận từng lời thì thầm, từng câu chuyện phiếm.
"Gần đây Thành Thiên Phong không được yên bình cho lắm... nghe nói Hắc Sa Bang đang rục rịch gì đó, hình như còn có liên quan đến việc cạnh tranh buôn bán lớn." Một lão đầu tóc bạc phơ ngồi ở bàn bên cạnh, khẽ thở dài, giọng nói trầm đục vang lên giữa không gian yên tĩnh. Ông ta vừa nói, vừa đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ của mình, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
Một người đàn ông trung niên khác, với vẻ mặt khắc khổ, tiếp lời: "Không chỉ vậy đâu, lão Tôn. Ta nghe nói Hắc Sa Bang còn gom thêm rất nhiều tay chân lạ mặt, toàn là những kẻ mặt mũi hung tợn. Bọn chúng thường lảng vảng ở khu vực kho hàng phía Đông. Chắc là sắp có chuyện lớn rồi. Thiên Phong này, sắp không còn yên ổn nữa."
Liễu Thanh Y khẽ nhíu mày. Nàng đã cảm nhận được một luồng khí bất an đang bao trùm thành phố từ vài ngày nay. Những ánh mắt cảnh giác, những nhóm người lạ mặt vội vã qua lại, và những lời đồn đại không hay về Hắc Sa Bang đang lan truyền khắp Thành Thiên Phong. Nàng đã chứng kiến sự hỗn loạn ở chợ đêm, và sau đó là việc Lâm Dịch tung ra "Bình Dân Phẩm" gây chấn động thương trường. Nàng không lạ gì Bàng Lão Gia hay Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, hai kẻ đã gieo rắc bao nhiêu tai ương cho Thành Thiên Phong. Nhưng Lâm Dịch, cái tên này lại khiến nàng phải suy nghĩ.
"Hắc Sa Bang... Lần này bọn chúng định làm gì?" Liễu Thanh Y tự hỏi trong lòng. Nàng biết, sau những thất bại liên tiếp, Thủ Lĩnh Bang sẽ không ngồi yên. Hắn là một kẻ tàn nhẫn, và sẽ không ngần ngại dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để đạt được mục đích. "E rằng không chỉ là chuyện nhỏ. Lâm Dịch, anh sẽ đối phó thế nào?" Nàng thầm nghĩ, trong ánh mắt thoáng qua một tia tò mò pha lẫn sự đánh giá. Nàng đã nhiều lần chứng kiến tài trí của Lâm Dịch, cách anh biến nguy thành an, thậm chí còn biến đối thủ thành đồng minh. Nhưng lần này, đối thủ của anh là Hắc Sa Bang, một thế lực đã cắm rễ sâu trong Thành Thiên Phong, không chỉ dựa vào tiền bạc mà còn dựa vào bạo lực và sự tàn ác.
Nàng nhớ lại hình ảnh Lâm Dịch trong đêm chợ đêm, vẻ trầm tĩnh và khả năng kiểm soát tình hình đáng kinh ngạc. Anh không ph��i là một kẻ tu luyện, cũng không phải là một chiến binh dũng mãnh, nhưng anh lại có một loại sức mạnh khác, một loại trí tuệ sắc bén có thể xoay chuyển càn khôn. Sự kiên cường của anh trong nghịch cảnh, cùng với sự quyết tâm bảo vệ những người xung quanh, đã dần tạo nên một sự tin tưởng trong lòng Liễu Thanh Y. Ban đầu, nàng chỉ coi anh là một kẻ gây rối, nhưng giờ đây, nàng bắt đầu nhìn thấy ở anh một tiềm năng to lớn, một hy vọng mong manh cho sự thay đổi ở Thành Thiên Phong.
Liễu Thanh Y nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng va chạm thanh mảnh vang lên giữa không gian. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Chỉ ngồi đây lắng nghe những lời đồn đại là không đủ. Nàng cần phải tự mình tìm hiểu sâu hơn về động thái của Hắc Sa Bang, không chỉ để thỏa mãn sự tò mò, mà còn để đánh giá mức độ nguy hiểm thực sự. Một luồng khí bất an đang lan tỏa khắp thành phố, và nàng, một kiếm khách mang trong mình lý tưởng công lý, không thể làm ngơ.
Nàng đứng dậy, khoác lại chiếc áo choàng màu xanh lam quen thuộc. Bước chân nàng nhẹ như gió, hòa vào dòng người trên phố. Liễu Thanh Y biết, một cuộc chiến lớn đang cận kề. Thành Thiên Phong đang đứng trên bờ vực của một cuộc biến động dữ dội. Và có lẽ, đã đến lúc nàng phải can thiệp, không chỉ để giữ gìn công lý, mà còn để chứng kiến, và có thể là hỗ trợ, người đàn ông mang tên Lâm Dịch vượt qua cơn bão này. Nàng đi về phía những con hẻm tối tăm, nơi những tin đồn về Hắc Sa Bang và kế hoạch tàn độc của chúng đang tập trung nhiều nhất, chuẩn bị cho khả năng cô sẽ phải rút thanh kiếm ra khỏi vỏ.
Bóng dáng Liễu Thanh Y dần khuất sau những mái nhà. Thành Thiên Phong vẫn tiếp tục chìm trong bóng tối, nhưng dưới lớp màn đen ấy, những âm mưu đang được dệt, những kế hoạch đang được triển khai, và một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang chờ đợi. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cùng với những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" dường như đã bị nhấn chìm bởi cuộc chiến sắp tới giữa Lâm Dịch và Hắc Sa Bang, nhưng chúng vẫn âm ỉ, chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng phát, báo hiệu một sự bất ổn lớn hơn sắp xảy ra. Lâm Dịch đã mở ra một ván cờ mới, và Thành Thiên Phong đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, một sự thay đổi mà không ai có thể lường trước được hậu quả.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.