Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 359: Chiến Lược Phá Vỡ: Con Cờ Mới Của Lâm Dịch

Tiếng còi tuần tra vẫn còn vương vấn trong không khí đêm, lẫn vào tiếng xì xào bàn tán của những người dân chợ đêm chưa kịp tan đi. Lâm Dịch đứng đó, nhìn đám tàn quân Hắc Sa Bang rút lui trong hỗn loạn, gương mặt anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh biết, đây chỉ là một sự khởi đầu, một màn dạo đầu cho những biến động lớn hơn nhiều. Màn đêm bao trùm Thành Thiên Phong, mang theo một làn gió lạnh lẽo lướt qua, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt vẫn đang rình rập. Anh hít một hơi sâu, không khí mang theo mùi khói than, mùi ẩm ướt của đất sau một ngày dài, và cả mùi hương thảo dược từ những gánh hàng còn sót lại.

“Đại ca, mọi chuyện ổn rồi.” Vương Đại Trụ bước đến, giọng nói đầy vẻ nhẹ nhõm nhưng cũng không giấu được sự hăng hái. Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa theo sau. Đám người Hắc Sa Bang tuy hung hãn, nhưng dưới sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Lâm Dịch và sự kiên cường của đội ngũ, chúng chẳng thể làm gì hơn ngoài việc tạo ra một mớ hỗn độn nhỏ.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. “Tốt. Hãy giúp người dân dọn dẹp, đảm bảo không ai bị thiệt hại đáng kể. Sau đó, tất cả về Quán Trọ Lạc Nguyệt, ta có chuyện cần bàn.” Anh dặn dò, ánh mắt vẫn nhìn về phía xa xăm, nơi những con hẻm tối nuốt chửng bóng dáng cuối cùng của đám côn đồ.

Ngay sau đó, tại một phòng riêng ấm cúng ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, xua đi cái lạnh của đêm và sự căng thẳng còn sót lại từ chợ đêm. Tiếng trò chuyện râm ran từ đại sảnh vọng vào, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười nói giòn tan của thực khách, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự thịnh vượng giả tạo của Thành Thiên Phong. Mùi thức ăn nồng nàn, mùi rượu gạo thoang thoảng và mùi khói gỗ từ lò sưởi khiến không gian trở nên dễ chịu hơn.

Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, bên cạnh là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sáng sắc bén, như thể mọi sự kiện vừa qua đều nằm trong tính toán của anh. Thân hình anh vẫn gầy gò, trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất lại toát ra vẻ tự tin và quyết đoán, không chút nào giống một thiếu niên 17 tuổi nghèo khó.

“Bàng Lão Gia ỷ vào tài lực và thế lực mà khinh thường dân nghèo. Hắn cho rằng tiền bạc có thể mua chuộc tất cả, và quyền lực có thể đè bẹp mọi sự phản kháng. Chúng ta sẽ dùng chính sự khinh thường đó để đánh bại hắn.” Lâm Dịch mở lời, giọng nói đều đều nhưng đầy sức nặng. Anh trải ra một tấm bản đồ Thành Thiên Phong trên bàn, bên cạnh là vài mẫu vật sản phẩm mới được gói ghém cẩn thận.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, đôi mắt thông minh sắc sảo nhìn chằm chằm vào bản đồ và những mẫu vật. Nàng cầm lấy một mẫu, đó là một loại vải thô nhưng có độ bền cao, màu sắc không quá sặc sỡ nhưng chắc chắn. “Ý của ngươi là, chúng ta sẽ tấn công trực diện vào thị trường của hắn, nhưng bằng một cách khác?”

Lâm Dịch gật đầu. “Chính xác. Gọi đây là ‘Bình Dân Phẩm’ – sản phẩm dành cho đại chúng. Chất lượng không kém, thậm chí có phần vượt trội ở một số khía cạnh, nhưng giá cả phải chăng, phục vụ những người dân lao động, những tiểu thương, những gia đình bình thường không đủ tiền mua hàng xa xỉ của Bàng Lão Gia.” Anh dùng một cành cây nhỏ, vẽ mô hình phân phối trên bản đồ, chỉ rõ các khu vực chợ, các con hẻm nhỏ nơi dân nghèo sinh sống. “Chúng ta sẽ tập trung vào các mặt hàng thiết yếu, những thứ mà người dân cần hàng ngày: gạo, muối, dầu ăn, vải vóc, một số loại thuốc thông thường. Bàng Lão Gia kiếm lời từ sự độc quyền và giá cao. Chúng ta sẽ kiếm lời từ số lượng lớn và sự ủng hộ của dân chúng.”

Bạch Vân Nhi trầm ngâm, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên bàn. “Nhưng nếu Bàng Lão Gia cũng giảm giá để cạnh tranh thì sao? Hắn có kho hàng lớn, có thể chịu lỗ một thời gian để ép chúng ta.”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. “Hắn sẽ không làm vậy ngay đâu, vì hắn quá kiêu ngạo. Hắn sẽ coi thường những sản phẩm này, cho rằng chỉ là hàng rẻ tiền, không đáng bận tâm. Và dù có làm, hắn cũng không thể bằng chúng ta về chi phí sản xuất và sự linh hoạt trong phân phối. Chúng ta đã xây dựng mạng lưới thu mua và sản xuất nhỏ lẻ, tận dụng nguồn lực địa phương, giảm thiểu chi phí trung gian. Hắn thì không. Hắn có bộ máy cồng kềnh, quan liêu. Chúng ta sẽ đánh vào yếu điểm lớn nhất của hắn: sự tham lam và lối mòn tư duy.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lắng nghe đầy nhiệt huyết. Vương Đại Trụ nắm chặt tay. “Đại ca nói đúng! Bọn nhà giàu đó chỉ biết bóc lột dân nghèo. Giờ có hàng tốt giá rẻ, chắc chắn dân chúng sẽ ủng hộ chúng ta!” Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ bảo bọn em phải làm gì, đại ca!”

Lâm Dịch nhìn hai người họ, rồi quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng sẽ phụ trách việc điều phối nguồn hàng và phân phối. Vương Đại Trụ, ngươi và Nhị Cẩu sẽ quản lý các điểm bán hàng, đảm bảo trật tự và thu thập phản hồi của khách hàng. Chúng ta phải nhanh chóng, trước khi Bàng Lão Gia kịp phản ứng.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Ta hiểu rồi. Kế hoạch này tuy mạo hiểm, nhưng nếu thành công, sẽ là một đòn chí mạng vào Bàng Lão Gia, không chỉ về mặt kinh tế mà còn về uy tín.” Nàng ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ, từng chi tiết một.

Lâm Dịch thở dài một hơi, nội tâm anh lại dấy lên những suy nghĩ phức tạp. Anh là một người hiện đại, anh hiểu rõ nguyên tắc cạnh tranh thị trường, nhưng việc sử dụng chiến lược "bán phá giá" hay "sản phẩm thay thế giá rẻ" để làm suy yếu đối thủ vẫn khiến anh cảm thấy một chút giằng xé. Liệu anh có đang dần trở thành một kẻ thực dụng, tàn nhẫn như những gì anh đã thấy ở thế giới này? Anh từng tin vào sự công bằng, vào luật pháp, nhưng thực tế ở Đại Hạ vương triều đã dạy anh rằng những thứ đó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đúng vậy, nhưng đôi khi, để vũ khí đó phát huy tác dụng, người ta phải chấp nhận làm những điều mình không muốn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để bảo vệ những người anh yêu thương, anh buộc phải ra tay trước, phải phá vỡ trật tự cũ, dù điều đó có nghĩa là anh sẽ phải đối mặt với sự khinh miệt và thù hận. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ thầm, lời nhắc nhở quen thuộc lại vang vọng trong tâm trí. Anh không tìm kiếm sự công bằng, anh chỉ muốn tạo ra một không gian an toàn cho riêng mình. Cuộc chiến này, nó không chỉ là vì lợi nhuận, mà còn là một cuộc chiến của những giá trị, của một người cô độc tìm cách tồn tại và giữ vững lý tưởng của mình trong một thế giới đầy rẫy sự mục nát.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua các mái nhà ngói cổ kính của Thành Thiên Phong, khu thương mại đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng trò chuyện ồn ào từ các quán ăn sáng sớm tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán bún, mùi bánh nướng thơm lừng, xen lẫn mùi đất ẩm và hơi nước từ sông thấm vào không khí, tạo nên một bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng.

Tuy nhiên, có một nơi đặc biệt thu hút sự chú ý của mọi người. Tại một cửa hàng mới được tu sửa vội vàng, treo tấm biển đơn giản với dòng chữ "Lâm Thị Bình Dân Phẩm", một hàng dài người dân đã xếp hàng từ rất sớm. Không khí ở đây đặc biệt phấn khởi, khác hẳn với vẻ u ám của những ngày trước. Người dân, từ những bà nội trợ gánh rau, những người thợ làm thuê áo quần bạc màu, đến cả những tiểu thương nhỏ, tất cả đều kiên nhẫn chờ đợi.

“Nghe nói hàng của Lâm lão bản vừa tốt lại vừa rẻ, không ngờ lại rẻ đến thế!” Một người phụ nữ trung niên thì thầm với người bên cạnh, tay ôm chặt chiếc giỏ tre.

Người đàn ông bên cạnh gật gù đồng tình. “Đúng vậy! Vải vóc ở đây chắc chắn hơn, mà giá chỉ bằng một nửa so với hàng của Bàng lão bản. Bàng lão bản mấy hôm nay bán đắt như vậy, giờ có Lâm lão bản cạnh tranh thì tốt quá! Cuộc sống của chúng ta có lẽ sẽ dễ thở hơn một chút.”

Tiếng xì xào bàn tán về chất lượng và giá cả của "Bình Dân Phẩm" lan truyền nhanh như cháy rừng. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, đang điều phối nhân viên một cách chuyên nghiệp. Nàng di chuyển giữa đám đông, hướng dẫn khách hàng, đảm bảo hàng hóa được bày bán gọn gàng và mọi người được phục vụ nhanh chóng. Nàng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt thông minh, sắc sảo của nàng không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, từ biểu cảm của khách hàng đến thái độ của nhân viên.

“Cố lên anh em, phục vụ khách hàng chu đáo!” Vương Đại Trụ hô to, giọng nói đầy nhiệt huyết. Thân hình vạm vỡ của hắn đứng trấn giữ ngay cửa ra vào, vừa duy trì trật tự, vừa nhiệt tình giải đáp thắc mắc của khách. Vết sẹo nhỏ trên má hắn càng làm tăng thêm vẻ chất phác, đáng tin cậy. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn thoăn thoắt xếp hàng, cân đong đo đếm, luôn miệng cười nói với khách hàng. “Mọi người cứ yên tâm, hàng của Lâm lão bản là tốt nhất, giá lại phải chăng nhất Thành Thiên Phong này!”

Từ một góc khuất của con phố, Lâm Dịch đứng quan sát mọi diễn biến. Ánh mắt anh sắc bén, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào: từ sự hài lòng trên khuôn mặt khách hàng, thái độ phục vụ của nhân viên, cho đến lượng hàng hóa tiêu thụ. Anh không có vẻ gì là phấn khích hay tự mãn, chỉ là một sự tập trung cao độ, như một người chơi cờ đang chờ đợi nước đi tiếp theo của đối thủ. Bộ trang phục thô sơ, màu xám tro khiến anh hòa lẫn vào đám đông, nhưng khí chất trầm tư, sâu lắng lại khiến anh trở nên nổi bật một cách lạ thường.

Anh biết, sự khởi đầu suôn sẻ này không phải là ngẫu nhiên. Đó là kết quả của nhiều ngày đêm suy tính, nghiên cứu thị trường, tìm kiếm nguồn cung ứng và xây dựng mạng lưới. Anh đã phân tích kỹ lưỡng các sản phẩm của Bàng Lão Gia, tìm ra những điểm yếu về chất lượng, về giá thành do khâu trung gian quá nhiều, và về thái độ phục vụ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh lại tự nhắc nhở. Không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện, thứ duy nhất anh có là bộ óc của một người hiện đại, được rèn giũa qua những thử thách sinh tồn khắc nghiệt nhất. Sự thành công ban đầu này là minh chứng cho điều đó. Nhưng anh cũng hiểu rõ, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Bàng Lão Gia sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Tiếng cười nói, tiếng xì xào phấn khởi của khách hàng, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường... tất cả đều là những âm thanh của một trận chiến mới sắp bùng nổ, một cuộc chiến không khoan nhượng trên thương trường. Anh cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí, một sự căng thẳng vô hình nhưng có thể nổ tung b��t cứ lúc nào.

Chiều cùng ngày, một bầu không khí hoàn toàn khác bao trùm dinh thự Bàng Lão Gia. Bên ngoài, những bức tường đá xám và cổng gỗ sơn son thếp vàng vẫn toát lên vẻ tĩnh lặng, sang trọng, nhưng bên trong, sự hỗn loạn đang bùng nổ. Mùi hương trầm cao cấp, thứ mùi thường tạo cảm giác an yên, giờ đây lại càng làm tăng thêm vẻ ngột ngạt của sự tức giận. Gỗ đánh bóng trên đồ đạc phản chiếu ánh sáng dịu của mặt trời buổi chiều, nhưng không thể che giấu được sự u ám trong căn phòng.

Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa đỏ gay vì tức giận, ngồi phịch xuống ghế bành bằng gỗ lim quý giá trong thư phòng. Đôi mắt nhỏ của ông ta giờ đây nheo lại đầy vẻ thù hận. Trước mặt ông ta là một chồng báo cáo tài chính, những con số khô khan nhưng lại như những lưỡi dao đâm thẳng vào tim ông ta: doanh số sụt giảm không phanh, khách hàng thưa thớt, và tệ hơn cả, những hình ảnh do thám cho thấy hàng dài người dân đang chen chúc tại cửa hàng của Lâm Dịch.

“Cái thằng nhóc Lâm Dịch đó dám! Dám bán phá giá, dám cướp khách của ta! Hắn muốn đối đầu với Bàng Gia ta sao?!” Bàng Lão Gia đập mạnh tay xuống bàn, làm đổ cả chén trà sứ xanh ngọc đang bốc hơi nghi ngút. Tiếng chén trà vỡ loảng xoảng trên nền gạch hoa văn càng làm tăng thêm sự phẫn nộ của ông ta.

Một tên thuộc hạ, với vẻ mặt run rẩy, đứng cúi đầu trước mặt ông chủ. Hắn không dám ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đáp. “Lão gia, sản phẩm của hắn tuy rẻ nhưng chất lượng lại không tệ, thậm chí còn có vài điểm vượt trội. Vải vóc của hắn chắc chắn hơn, gạo sạch hơn, và thậm chí cả thuốc thông thường cũng có vẻ hiệu quả hơn… Chúng ta… chúng ta không thể giảm giá thấp như vậy được. Nếu làm vậy, chúng ta sẽ lỗ nặng, kho hàng của chúng ta… sẽ không chịu nổi.”

“Vô sỉ! Hèn hạ! Cái thứ hàng rẻ tiền đó mà dám so với Bàng Gia ta sao?!” Bàng Lão Gia đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. Mồ hôi lấm tấm trên trán ông ta, khuôn mặt căng thẳng đến mức biến dạng. “Ta nhất định phải cho hắn biết tay! Hắn nghĩ hắn là ai mà dám thách thức Bàng Gia này? Ta đã nói rồi, không ai được phép vượt qua giới hạn của ta ở Thành Thiên Phong này!” Ông ta vẫy tay ra hiệu cho tên thuộc hạ lui ra, ánh mắt đầy sự thù hận và suy tính.

Ngay lúc đó, một tên thị vệ khác vội vã bước vào, cúi đầu. “Bẩm Lão gia, có tin tức từ Hắc Sa Bang. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã nhận được báo cáo về việc doanh thu của chúng ta bị ảnh hưởng bởi Lâm Dịch và các sản phẩm mới của hắn. Hắn ta… có vẻ rất tức giận.”

Bàng Lão Gia khẽ nhếch môi, một nụ cười hiểm độc thoáng qua trên khuôn mặt mập mạp. “Tức giận? Tốt. Cứ để hắn tức giận. Ta cũng đang tức giận đây. Lão phu sẽ cho thằng nhóc Lâm Dịch đó biết thế nào là sự tuyệt vọng.” Ông ta xoa xoa cằm, đôi mắt nheo lại, bắt đầu suy nghĩ về cách trả đũa. Chiến trường thương mại chỉ là khởi đầu, ông ta sẽ không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu hơn, những thế lực đen tối hơn để nghiền nát kẻ dám đối đầu với mình. Ông ta cảm nhận rõ sự nóng giận đang sôi sục trong lồng ngực, sự kiêu ngạo của một kẻ đã quen đứng trên đỉnh cao không cho phép ông ta thất bại.

Trong khi đó, ở một khu vực khác của Thành Thiên Phong, xa hoa và tăm tối hơn, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang ngồi trên chiếc ghế da hổ, nghe báo cáo từ A Cường. A Cường, với vẻ mặt bối rối và lo sợ bị trách phạt, lắp bắp kể lại về sự kiện chợ đêm và sự thành công bất ngờ của Lâm Dịch. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn ta ánh lên vẻ nguy hiểm. Khi nghe đến việc Lâm Dịch đã làm suy yếu doanh thu của Bàng Lão Gia, hắn ta khẽ cười khẩy, một nụ cười đầy hiểm độc và khinh miệt. "Thằng nhãi ranh đó... dám động vào miếng bánh của lão Bàng? Hắn ta đang tự đào mồ chôn mình rồi." Hắn ta gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ghế, tiếng gõ đều đều nhưng lại như những nhát búa đập vào không khí, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Hắn ta biết Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên, và Hắc Sa Bang sẽ là công cụ để trừng phạt kẻ dám thách thức quyền lực.

Lâm Dịch đã gieo một hạt mầm thay đổi vào lòng Thành Thiên Phong, nhưng hạt mầm đó lại đang nảy nở trong một mảnh đất đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Sự tức giận của Bàng Lão Gia, cùng với sự quan tâm của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và nguy hiểm hơn trong tương lai gần, không chỉ dừng lại ở thương trường. Đồng thời, ở một góc khuất nào đó, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, người đã chứng kiến những động thái gần đây của Lâm Dịch, đang trầm ngâm. Ông ta nhìn những báo cáo về "Bình Dân Phẩm" với một ánh mắt đầy suy tư. Sự thành công của Lâm Dịch không chỉ là một đòn giáng vào Bàng Lão Gia, mà còn là một làn gió mới, một cơ hội, hay một mối đe dọa tiềm tàng đối với cả Thiên Phong Thương Hội. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cùng với những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" đang dần trở nên rõ ràng hơn, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn hơn sắp xảy ra. Lâm Dịch đã mở ra một ván cờ mới, và Thành Thiên Phong đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free