Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 358: Chợ Đêm Náo Động: Bàn Cờ Đã Định Của Lâm Dịch

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt tái nhợt của Quan Đại Nhân, từng thớ thịt trên má ông ta như co giật theo nhịp đập thổn thức của trái tim. Bên ngoài, màn mưa lất phất vẫn không ngừng rơi, gõ đều đều lên mái ngói, tạo nên một bản nhạc u uẩn, dường như muốn nhấn chìm cả Thành Thiên Phong vào một giấc ngủ đầy ám ảnh. Ông ta đã trải qua một đêm dài đằng đẵng, không một phút giây chợp mắt, tâm trí bị giằng xé bởi những lựa chọn nghiệt ngã. Lâm Dịch, cái tên ấy, đã trở thành nỗi ám ảnh, một bóng ma vô hình đeo bám, đẩy ông ta vào một góc tường không lối thoát.

Đúng như Lâm Dịch dự liệu, Quan Đại Nhân cuối cùng cũng phải hành động. Sự uy hiếp tinh vi, không cần dùng đến một lời đe dọa trực tiếp nào, đã găm sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của ông ta: sự liêm chính và quyền uy của Thẩm Đại Nhân. Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mờ của buổi sớm, một loạt mệnh lệnh đã được ban ra từ phủ nha. Những mệnh lệnh ấy không hề trực tiếp nhắm vào Hắc Sa Bang hay Bàng Lão Gia, nhưng lại siết chặt các hoạt động kiểm tra thị trường, tăng cường tuần tra các tuyến đường buôn lậu và đột ngột rao bán một số lô hàng hóa trước đây vẫn bị "ngâm" lại vì những lý do mờ ám. Đó là một đòn đánh gián tiếp, nhưng đủ để khiến những kẻ đang hưởng lợi từ sự mập mờ phải nhíu mày, đặc biệt là Hắc Sa Bang – bang phái vốn sống dựa vào những hoạt động phi pháp và sự lỏng lẻo trong quản lý.

Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, căn phòng riêng trên tầng hai vẫn chìm trong không khí tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự náo nhiệt thường thấy ở sảnh dưới. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ gỗ, nhuộm đỏ một phần không gian, tạo nên một bức tranh trầm mặc. Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, trên bàn, bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, những ghi chép chi chít chữ nhỏ được đặt ngay ngắn bên cạnh. Anh không còn vẻ mệt mỏi của những ngày đầu vật lộn với sinh tồn, thay vào đó là một sự điềm tĩnh đến đáng sợ, cùng với đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán. Khuôn mặt thanh tú của anh, dù vẫn còn chút xanh xao, nhưng lại toát lên vẻ sắc bén của một con người đã nhìn thấu mọi mưu đồ.

“Quan Đại Nhân đã hành động như chúng ta mong đợi,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ổn, từng chữ thoát ra đều mang theo sự chắc chắn. Anh dùng ngón tay thon dài chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những tuyến đường mà Hắc Sa Bang thường dùng để vận chuyển hàng lậu. “Những lệnh kiểm tra đột xuất, những cuộc tuần tra tăng cường... tuy không trực diện, nhưng đủ để gây khó dễ cho hoạt động của chúng. Bàng Lão Gia có thể chịu đựng được một thời gian, nhưng Hắc Sa Bang thì không. Chúng sẽ không ngồi yên.”

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, lắng nghe từng lời của Lâm Dịch. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng khẽ nheo lại, thể hiện sự lo lắng ẩn sâu bên trong. Nàng đã chứng kiến không ít lần Lâm Dịch xoay chuyển tình thế, biến nguy thành an, nhưng lần này, đối thủ là một bang phái giang hồ có tiếng tăm, hung hãn.

“Anh đã có kế hoạch rồi phải không?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói ôn hòa nhưng vẫn giữ được sự dứt khoát thường ngày. “Em lo Vương Đại Trụ và Nhị Cẩu... Hắc Sa Bang nổi tiếng tàn bạo, chúng không từ thủ đoạn nào.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi. “Đừng lo, ta đã sắp xếp đâu vào đấy.” Anh ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần tắt. “Đây là một màn kịch cần thiết để chúng biết ta không phải kẻ dễ bắt nạt. Chúng ta cần một cuộc đối đầu công khai, để thiết lập một giới hạn. Hắc Sa Bang sẽ tìm cách trả đũa, và chợ đêm là nơi thích hợp nhất để chúng thể hiện sự hung hãn của mình, đồng thời cũng là nơi dễ dàng nhất để chúng ta kiểm soát thiệt hại và tạo ra áp lực ngược lại.”

Anh quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. “Ta cần một cái cớ, một sự kiện đủ lớn để thu hút sự chú ý của mọi người, bao gồm cả Quan Đại Nhân. Một cuộc ẩu đả nhỏ lẻ, gây rối trật tự công cộng, nhưng không quá nghiêm trọng để lính tuần tra có thể can thiệp kịp thời mà không gặp quá nhiều rắc rối.”

Bạch Vân Nhi thở dài, nàng hiểu ý Lâm Dịch. Anh muốn dùng chính sự hung hãn của Hắc Sa Bang để đẩy chúng vào thế bị động, đồng thời củng cố vị thế của mình trước mắt dân chúng và cả quan phủ. “Vậy thì… chúng ta sẽ làm gì?”

“Chúng ta sẽ cho chúng một cơ hội để ra tay,” Lâm Dịch nói, ánh mắt sáng lên vẻ sắc bén. “Vương Đại Trụ và Nhị Cẩu sẽ xuất hiện ở chợ đêm. Chúng sẽ là mồi nhử. Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua cơ hội này để ra oai và trả đũa việc Quan Đại Nhân siết chặt các hoạt động của chúng.”

Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước vào. Vương Đại Trụ vẫn với thân hình vạm vỡ, cao lớn, chất phác, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự kiên định. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn hơn, đôi mắt sáng, lúc nào cũng như sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu. Cả hai đều đã nhận được mật lệnh, nét mặt có chút căng thẳng nhưng đầy sự hưng phấn.

“Đại ca!” Trần Nhị Cẩu vội vàng lên tiếng, giọng nói có phần háo hức. “Kế hoạch đã sẵn sàng, anh em đã phân tán khắp chợ đêm, sẽ ứng biến theo hiệu lệnh.”

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. “Tốt lắm. Nhớ kỹ, mục đích của chúng ta không phải là giết chóc, mà là thị uy. Bảo vệ dân thường, hạn chế tối đa thiệt hại. Và quan trọng nhất, đừng để chúng ta trở thành kẻ gây rối chính.” Anh nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ, “Đại Trụ, ngươi phải giữ bình tĩnh. Ta biết ngươi nóng tính, nhưng hôm nay, sự bình tĩnh của ngươi là then chốt.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Đại ca yên tâm, lão tử hiểu. Lần này, lão tử sẽ không để chúng làm càn.”

“Nhị Cẩu, ngươi linh hoạt, mắt tinh. Cảnh giác mọi động tĩnh xung quanh. Đặc biệt là những kẻ khả nghi từ Hắc Sa Bang,” Lâm Dịch căn dặn.

“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, giọng đầy hào hứng. “Bọn chúng dám gây rối ở địa bàn của chúng ta, Nhị Cẩu sẽ cho chúng biết tay!”

Bạch Vân Nhi đứng dậy, bước đến bên Lâm Dịch, khẽ nắm lấy tay anh. “Anh cẩn thận. Em sẽ ở đây chờ tin.” Ánh mắt nàng nhìn anh đầy tin tưởng, xen lẫn một chút lo lắng không thể giấu diếm.

Lâm Dịch nhẹ nhàng vỗ về tay nàng. “Yên tâm. Mọi thứ đã nằm trong tính toán. Chúng ta cần phải cho Thành Thiên Phong này thấy rằng, quyền lực không chỉ đến từ tiền bạc hay bạo lực, mà còn đến từ trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng.” Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và đêm nay, chúng ta sẽ chứng minh điều đó.”

Khi Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rời đi, không khí trong phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, điểm xuyết bởi những vì sao lấp lánh và ánh trăng lưỡi liềm. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận không khí mát mẻ của buổi tối. Trong đầu anh, toàn bộ kịch bản đã được phác thảo rõ ràng, từng bước đi, từng phản ứng của đối phương đều đã được dự liệu. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm không yên bình, nhưng cũng là một đêm mang tính quyết định. Anh không phải là một anh hùng mơ mộng, mà là một người sống sót thực dụng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để bảo vệ những gì mình trân trọng, người ta phải chấp nhận dấn thân vào những cuộc chơi nguy hiểm, dùng trí tuệ để xoay chuyển cục diện, biến những kẻ thù hung hãn thành quân cờ trên bàn cờ của chính mình.

***

Đầu tối, Chợ Linh Dược đã tấp nập người qua lại. Hàng trăm gian hàng thắp đèn lồng rực rỡ, đủ màu sắc, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Tiếng rao hàng hòa lẫn với tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng bước chân dồn dập trên nền đất, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi hương của các loại thảo dược đa dạng, từ cam thảo ngọt dịu đến xuyên tâm liên hăng nồng, quyện lẫn với mùi gia vị lạ, mùi thức ăn nghi ngút khói từ các quán ăn ven đường, tạo nên một không khí đặc trưng, vừa quen thuộc vừa đầy kích thích. Không khí sau một ngày nắng gay gắt trở nên mát mẻ, dễ chịu hơn, khiến dòng người đổ về chợ đêm càng lúc càng đông.

Giữa sự ồn ào và náo nhiệt ấy, một sự căng thẳng vô hình bắt đầu len lỏi. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, trong bộ trang phục lao động của nông dân, đang lướt qua các gian hàng bán thuốc, giả vờ xem xét. Ánh mắt anh không ngừng đảo quanh, cảnh giác từng cử động nhỏ nhất của đám đông. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, thì lại thoăn thoắt trà trộn vào đám người mua sắm, thỉnh thoảng lại thì thầm với một vài người anh em đã được Lâm Dịch bố trí sẵn. Họ đều biết, một cơn bão nhỏ đang chuẩn bị ập đến.

Đúng như dự đoán, khoảng một khắc sau, một nhóm người ăn mặc thô kệch, hung tợn, cầm theo đao kiếm, xông thẳng vào khu vực trung tâm của chợ. Kẻ dẫn đầu là A Cường, vẻ mặt hung tợn, ánh mắt đầy sự tức giận và hống hách. Hắn ta là một trong những kẻ dưới trướng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, nổi tiếng với sự liều lĩnh và tính cách hung hăng, bạo ngược. Việc Quan Đại Nhân đột ngột siết chặt các hoạt động phi pháp đã khiến bang hội của hắn chịu tổn thất không nhỏ, và hắn ta được phái đến đây để "ra oai", để cho mọi người thấy rằng Hắc Sa Bang vẫn là kẻ thống trị, không ai có thể động đến.

“Đồ chó má! Dám cản đường Hắc Sa Bang? Hôm nay cho các ngươi biết thế nào là luật rừng!” A Cường gầm lên, giọng nói đầy sự hăm dọa, vang vọng khắp chợ đêm, át đi mọi tiếng ồn ào khác. Hắn ta nhắm thẳng vào một quầy hàng bán thảo dược nhỏ, nơi một ông lão run rẩy đang cố gắng che chắn cho các loại thuốc quý của mình. Không nói không rằng, A Cường tung một cú đấm mạnh như trời giáng vào người bán hàng, khiến ông lão ngã lăn ra đất, các loại thảo dược vương vãi khắp nơi.

Cảnh tượng hỗn loạn bùng nổ. Người dân bắt đầu la hét, hoảng sợ tháo chạy tán loạn. Các tiểu thương vội vàng đóng sạp, cố gắng bảo vệ hàng hóa của mình. Không khí từ náo nhiệt, thơm ngát bỗng chốc biến thành mùi mồ hôi, sợ hãi và sự hỗn độn.

“Dừng tay!” Một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên. Vương Đại Trụ, như một con mãnh thú từ trong đám đông xông ra, chặn đứng A Cường khi hắn ta định giơ chân đạp thêm một cú nữa vào ông lão. Thân hình vạm vỡ của Đại Trụ đứng chắn ngang, tỏa ra một khí thế áp đảo. “Muốn gây sự? Lão tử tiếp hết!”

A Cường ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên rồi chuyển sang khinh miệt khi thấy đối thủ là một tên nông dân vạm vỡ. “Ồ, lại là mấy con chó săn của thằng Lâm Dịch à? Lũ các ngươi cũng dám cản đường Hắc Sa Bang?” Hắn ta nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vung đao lên, ra hiệu cho đám thuộc hạ xông vào.

Cùng lúc đó, Trần Nhị Cẩu đã nhanh chóng hành động. “Nhanh chóng bảo vệ dân thường! Đừng để chúng làm loạn quá đà!” Hắn hô lớn, cùng với vài người anh em đã được Lâm Dịch bố trí, nhanh chóng hình thành một vòng vây, bảo vệ các gian hàng xung quanh và dẫn dắt người dân chạy thoát. Kế hoạch của Lâm Dịch là kiểm soát cuộc ẩu đả, không để nó biến thành một cuộc tàn sát vô nghĩa.

Một cuộc ẩu đả nhỏ nhưng dữ dội bùng nổ. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ từ các sạp hàng bị xô đổ, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn, thu hút sự chú ý của toàn bộ chợ đêm. Vương Đại Trụ, với sức mạnh vượt trội, đối đầu trực tiếp với A Cường và vài tên thuộc hạ. Anh ta vung nắm đấm như vũ bão, mỗi cú đấm đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến đối thủ phải lùi bước. Trần Nhị Cẩu thì lại uyển chuyển hơn, hắn dùng tốc độ và sự nhanh nhẹn để né tránh các đòn tấn công, đồng thời tìm cách vô hiệu hóa vũ khí của đối phương, không ngừng kêu gọi mọi người giữ bình tĩnh và lánh nạn.

Đám người của Hắc Sa Bang, tuy đông hơn và hung hãn, nhưng lại không có sự phối hợp, chỉ biết dựa vào sức mạnh và sự liều lĩnh. Chúng không ngờ rằng, đối thủ của mình lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy. Dưới sự chỉ đạo của Trần Nhị Cẩu và sức mạnh của Vương Đại Trụ, những người anh em của Lâm Dịch đã tạo ra một bức tường phòng thủ vững chắc, vừa chống trả các đợt tấn công, vừa bảo vệ dân thường và các gian hàng khỏi bị tàn phá quá mức. Mùi thảo dược đặc trưng của Chợ Linh Dược giờ đây hòa lẫn với mùi mồ hôi và sợ hãi, mùi khói và bụi bẩn từ những thứ bị đổ vỡ.

Vương Đại Trụ gầm lên, tung một cú đấm móc vào hàm A Cường, khiến tên này loạng choạng suýt ngã. “Mày nghĩ Hắc Sa Bang muốn làm gì thì làm à? Nơi đây có luật!” Anh ta không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh mà còn bằng ý chí, bằng sự trung thành với Lâm Dịch. Trong đầu anh ta, đây không chỉ là một trận ẩu đả, mà là một trận chiến để bảo vệ uy tín và những người anh em của mình.

Trần Nhị Cẩu, sau khi đẩy lùi được vài tên côn đồ, quay lại nhìn Vương Đại Trụ, ra hiệu. Cả hai đều biết rằng cuộc đối đầu này cần phải được kiểm soát, không để nó vượt quá giới hạn. Họ đang chờ đợi thời điểm quyết định, chờ đợi sự xuất hiện của Lâm Dịch, người sẽ kết thúc màn kịch này một cách hoàn hảo.

***

Khi cuộc đối đầu tại Chợ Linh Dược đạt đỉnh điểm, một bóng người chậm rãi xuất hiện từ đám đông đang hoảng loạn, không hề vội vã hay sợ hãi. Đó là Lâm Dịch. Anh bước điềm tĩnh giữa sự hỗn loạn, mỗi bước chân đều vững vàng, như thể mọi thứ xung quanh chỉ là một màn kịch được dàn dựng sẵn mà anh là đạo diễn. Ánh trăng treo cao trên bầu trời đêm, chiếu rọi khuôn mặt anh, khiến những đường nét thanh tú hiện rõ, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và sắc bén đến lạnh người. Anh không mặc trang phục sang trọng, chỉ là bộ đồ vải thô sơ quen thuộc, nhưng khí chất tỏa ra từ anh lại khiến người khác phải nể trọng. Mùi mồ hôi, sợ hãi và mùi thảo dược hăng nồng vẫn vương vấn trong không khí, nhưng dường như không thể chạm tới sự bình thản của anh.

“Dừng tay!” Lâm D���ch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa tiếng ồn ào và la hét, như một mệnh lệnh không thể chối cãi.

A Cường đang hung hăng định xông vào Vương Đại Trụ một lần nữa, nghe thấy giọng nói ấy, hắn ta khựng lại. Quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Dịch, khuôn mặt hung tợn của hắn ta bỗng chốc biến sắc, từ tức giận chuyển sang bối rối, rồi dần dần là một sự sợ hãi không thể che giấu. Hắn ta đã nghe danh Lâm Dịch, biết Lâm Dịch không phải là một kẻ dễ đối phó, nhưng việc anh xuất hiện giữa lúc hỗn loạn này, với vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, đã khiến hắn ta cảm thấy bất an tột độ.

Lâm Dịch bước thẳng đến trước mặt A Cường, ánh mắt anh quét qua hắn ta như một lưỡi dao sắc lạnh. “Bang chủ của ngươi đã không dạy ngươi rằng làm ăn phải có quy tắc sao? Hay là muốn cả bang hội Hắc Sa này biến mất khỏi Thành Thiên Phong?” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một uy lực không lời, một lời đe dọa không cần phải nói to.

A Cường, một kẻ hung hăng, máu mặt của Hắc Sa Bang, giờ đây lại lắp bắp, mặt tái mét. “Ngươi… ngươi dám…!” Hắn ta cố gắng gồng mình, nhưng dưới ánh mắt của Lâm Dịch, mọi sự hung hãn đều tan biến, chỉ còn lại sự run rẩy và một nỗi sợ hãi vô hình. Lời đe dọa của Lâm Dịch không phải là lời nói suông, đặc biệt sau khi Quan Đại Nhân đột ngột siết chặt quản lý. Hắn ta biết, Lâm Dịch có thể làm được điều đó.

Đúng lúc đó, tiếng còi tuần tra vang lên dồn dập. Một đội lính thành, dưới sự chỉ huy của một đội trưởng, nhanh chóng có mặt, vây quanh hiện trường. Sự xuất hiện kịp thời này không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của áp lực mà Lâm Dịch đã tạo ra lên Quan Đại Nhân.

“Ai dám gây rối tại chợ đêm? Tất cả dừng tay!” Đội trưởng tuần tra hô lớn, giọng nói đầy uy nghiêm. Những người lính nhanh chóng lao vào, khống chế những tên côn đồ của Hắc Sa Bang.

A Cường, nhìn thấy đội tuần tra, lại càng hoảng sợ. Hắn ta biết, nếu bị bắt, với những hoạt động phi pháp mà Hắc Sa Bang đang dính líu, hắn ta sẽ phải chịu tội nặng. Hắn ta liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự căm phẫn và hận thù, nhưng cũng pha lẫn sự bất lực. Hắn ta không thể hiểu nổi tại sao Lâm Dịch lại có thể sắp đặt mọi thứ một cách hoàn hảo đến vậy.

“Rút lui! Rút lui!” A Cường nghiến răng, ra lệnh cho đám thuộc hạ của mình. Chúng nhanh chóng thoát khỏi vòng vây của lính tuần tra, chen lấn giữa đám đông mà bỏ chạy, mang theo sự bối rối và tức giận.

Lâm Dịch bình thản nhìn theo đám Hắc Sa Bang rút lui, ánh mắt ẩn chứa một nụ cười lạnh. Mọi thứ diễn ra đúng như anh dự liệu. Một cuộc đối đầu cần thiết, một màn thị uy không đổ máu, nhưng đủ để thiết lập ranh giới và gửi đi một thông điệp rõ ràng.

Ở một góc khuất của chợ đêm, dưới tán cây cổ thụ, một bóng người thanh thoát, dáng người cao ráo, thanh thoát, kiếm khách phong độ, Liễu Thanh Y, đứng đó, quan sát mọi thứ từ đầu đến cuối. Ánh mắt cương nghị của nàng không rời khỏi Lâm Dịch. Nàng đã chứng kiến sự điềm tĩnh, khả năng tính toán và uy lực mà anh thể hiện. Ban đầu, nàng chỉ coi anh là một thương nhân khôn ngoan, nhưng giờ đây, nàng nhận ra Lâm Dịch không chỉ là một kẻ có đầu óc, mà còn là một người có khả năng điều khiển cục diện, thậm chí là những kẻ giang hồ hung hãn nhất. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhỏ thoáng qua khóe môi, như một sự tán thưởng thầm lặng, rồi lặng lẽ rời đi, hòa mình vào màn đêm, bóng dáng nàng biến mất không dấu vết.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cùng những người anh em của mình nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, giúp đỡ những tiểu thương bị ảnh hưởng. Người dân chợ đêm, sau giây phút sợ hãi, giờ đây lại bắt đầu bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy sự kính nể và ngưỡng mộ. Họ đã chứng kiến một kẻ yếu thế hơn (ít nhất là về mặt lực lượng trực tiếp) đã đứng ra đối đầu với Hắc Sa Bang và giành chiến thắng.

Lâm Dịch quay sang nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đầy sự hài lòng. “Làm tốt lắm. Hãy giúp đỡ mọi người ổn định lại. Đừng quên, chúng ta ở đây để bảo vệ họ.”

“Vâng, Đại ca!” Cả hai đồng thanh đáp, trong lòng tràn đầy sự tự hào và ngưỡng mộ Lâm Dịch.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát mẻ của buổi tối, giờ đây đã bớt đi mùi sợ hãi, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất và mùi hương thảo dược lại bắt đầu lan tỏa. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. A Cường sẽ rút lui trong tức giận và bối rối, hứa hẹn một cuộc trả thù lớn hơn từ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Bàng Lão Gia cũng sẽ không ngồi yên. Cuộc đối đầu này chỉ là một bước đi nhỏ trong một ván cờ lớn hơn nhiều. Quan Đại Nhân, dưới áp lực, đã hành động, nhưng sự yếu kém và tham nhũng của chính quyền Thành Thiên Phong vẫn còn đó, chỉ chờ thời cơ để bùng phát trở lại.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Anh lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho mình anh nghe thấy. Anh không mong chờ sự công bằng, anh chỉ tìm cách tạo ra một thế giới mà anh và những người anh yêu thương có thể sinh tồn và phát triển. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' đang dần trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn hơn sắp xảy ra. Lâm Dịch biết, anh cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nữa cho những sóng gió sắp tới. Đêm nay, anh đã gieo mầm cho một sự thay đổi.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free