Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 357: Áp Lực Từ Bóng Tối: Đòn Phản Công Với Quan Đại Nhân

Ánh trăng non yếu ớt đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc bao trùm Thành Thiên Phong. Dẫu vậy, Quán Trọ Lạc Nguyệt vẫn còn sáng đèn ở một góc lầu hai, nơi những âm thanh xôn xao của ban ngày đã lắng xuống, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa và thỉnh thoảng là tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Mùi khói gỗ từ bếp đã nguội, quyện lẫn với dư vị của rượu và thức ăn còn vương lại, tạo nên một không khí tĩnh mịch nhưng không kém phần ấm cúng.

Trong căn phòng quen thuộc, Lâm Dịch ngồi trước bàn trà gỗ mun, ánh đèn dầu leo lét trên bàn hắt bóng đổ dài, khiến khuôn mặt anh càng thêm phần trầm tư. Trước mặt anh là tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng, chi chít những ký hiệu nhỏ và đường kẻ đỏ, xanh. Bên cạnh là những xấp ghi chép dày cộp, nét chữ nắn nót của Bạch Vân Nhi và những ký hiệu thô kệch của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân kín đáo, đôi mắt thông minh dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Sự lo lắng vẫn ẩn hiện trong đáy mắt nàng, nhưng niềm tin dành cho người đàn ông trước mặt lại vững như bàn thạch. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, ngồi yên lặng một góc, hai tay nắm chặt bên hông, đôi mắt chất phác nhưng kiên định. Trần Nhị Cẩu, sau một đêm trinh sát mệt mỏi, gương mặt có phần phờ phạc, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, chăm chú nhìn Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng. Anh thở dài nhẹ, ngón tay thon dài lướt trên tấm bản đồ, dừng lại ở khu vực nha môn, rồi chỉ sang vùng đất trống phía đông thành, nơi Hắc Sa Bang thường tụ tập.

"Bằng chứng đã đủ," giọng Lâm Dịch trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. "Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, cái liên minh 'thương-giang' này, đã phơi bày bản chất thật của chúng. Bây giờ là lúc để họ nếm mùi hậu quả của lòng tham." Anh ngước lên nhìn ba người, ánh mắt sắc như dao. "Từng mảnh thông tin mà các ngươi thu thập được, từ các chứng từ giao dịch bất hợp pháp, lời khai của những tiểu thương bị ức hiếp, cho đến cả những báo cáo về hành vi bạo lực của Hắc Sa Bang ở các vùng lân cận, tất cả đều tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh."

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, ánh mắt tràn đầy suy tư. "Nhưng Đại Nhân sẽ không dễ dàng cúi đầu, Lâm Dịch. Ông ta đã ở vị trí đó quá lâu, mối quan hệ sâu rộng, và hơn hết, ông ta là một kẻ tham lam. Việc ép ông ta quay lưng lại với Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang chẳng khác nào ép ông ta tự chặt đi cánh tay phải của mình." Nàng dừng lại một chút, rồi nói thêm, "Chưa kể, nếu ông ta bị dồn vào đường cùng, khó lường được ông ta sẽ làm gì."

Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười không đạt tới đáy mắt. "Chính vì ông ta tham lam, nên ông ta mới sợ mất tất cả. Mối quan hệ sâu rộng đến đâu cũng không thể che giấu được những vết nhơ quá lớn. Và chính vì ông ta đã nhúng chàm quá sâu với Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, nên ông ta càng không thể thoát khỏi vũng lầy này một cách dễ dàng. Chúng ta sẽ không ép ông ta quay lưng, mà là đặt ông ta vào một thế cờ mà bất kể ông ta chọn bên nào, chúng ta đều có lợi."

Vương Đại Trụ nghe vậy, gân xanh trên cánh tay nổi lên, anh siết chặt nắm đấm. "Đại ca nói gì, huynh đệ này làm đến cùng! Kẻ nào dám động đến thương hội của chúng ta, động đến người nhà của chúng ta, Vương Đại Trụ này sẽ không buông tha!" Giọng anh vang lên trầm đục, đầy sự phẫn nộ.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt nhanh nhẹn có vẻ phấn khích. "Đúng vậy! Hơn nữa, thông tin từ Liễu cô nương cũng rất hữu ích, Đại ca. Hắc Sa Bang có vẻ đang gây chuyện lớn ở cả vùng lân cận, không chỉ Thành Thiên Phong. Cô ấy nói, bọn chúng đang tìm cách mở rộng địa bàn, chèn ép các bang phái nhỏ hơn, thậm chí còn liên quan đến việc buôn bán những thứ cấm đoán như khoáng thạch quý hiếm từ biên giới."

Lâm Dịch quay sang nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. "Khoáng thạch quý hiếm từ biên giới sao... Điều này thú vị đây." Anh ghi nhớ thông tin đó, cảm thấy một sợi dây vô hình đang dần kết nối những sự kiện rời rạc lại với nhau, hé lộ một bức tranh lớn hơn về sự hỗn loạn của Đại Hạ. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, giờ đây không còn là những câu chuyện phiếm trên quán trà nữa, mà là những mảnh ghép của một thế giới đang dần mục ruỗng, một thế giới mà anh buộc phải tìm cách sinh tồn trong đó.

Anh hít một hơi thật sâu, rồi lại chỉ tay vào các điểm trên bản đồ. "Kế hoạch là thế này..." Anh bắt đầu giải thích chi tiết, giọng nói chậm rãi, rõ ràng, từng lời từng chữ như khắc vào tâm trí người nghe. "Chúng ta sẽ không công khai đối đầu với Bàng Lão Gia hay Hắc Sa Bang ngay lập tức. Đó là cách làm của kẻ ngốc. Thay vào đó, chúng ta sẽ lợi dụng chính quyền, lợi dụng sự sợ hãi của Quan Đại Nhân."

"Vân Nhi, nàng sẽ tiếp tục củng cố nội bộ thương hội, đảm bảo chuỗi cung ứng không bị đứt đoạn hoàn toàn. Hãy tập trung vào những mặt hàng thiết yếu, những thứ mà Bàng Lão Gia không thể hoàn toàn độc chiếm trong một sớm một chiều." Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. "Ta biết nàng có thể làm được."

"Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi sẽ tiếp tục thu thập thông tin. Không chỉ là những bằng chứng liên quan đến Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, mà còn là những tin tức về bất kỳ hoạt động bất thường nào của nha môn, của các thế lực khác trong thành. Hãy nhớ, thông tin là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Đặc biệt, hãy chú ý đến những tin đồn về 'Linh khí mỏng manh' hay 'thế lực tu hành' mà chúng ta từng nghe loáng thoáng. Dù chỉ là tin đồn, nhưng trong thế giới này, đôi khi tin đồn lại chính là khởi đầu của sự thật."

Anh dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn còn đặc quánh. "Quan Đại Nhân là một kẻ tham lam, nhưng cũng rất sợ hãi. Ông ta sợ mất đi quyền lực, sợ mất đi địa vị, và hơn hết, ông ta sợ bị cấp trên của mình, Thẩm Đại Nhân, phát hiện ra những sai phạm." Ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Chúng ta sẽ dùng nỗi sợ đó để ép ông ta phải hành động. Chúng ta sẽ không yêu cầu ông ta đứng về phía chúng ta, mà chỉ cần ông ta làm điều đúng đắn... vì lợi ích của chính ông ta."

"Tối nay, ta sẽ đích thân 'thăm' Quan Đại Nhân." Lâm Dịch tuyên bố, giọng nói không chút gợn sóng. "Ta sẽ mang theo những bằng chứng mà chúng ta đã thu thập được. Những bằng chứng đủ để khiến ông ta phải mất ăn mất ngủ, đủ để ông ta nhận ra rằng, hợp tác với Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang không còn là con đường an toàn nữa."

Bạch Vân Nhi thở nhẹ một tiếng, sự căng thẳng trong nàng như được giải tỏa một phần. Nàng tin tưởng vào trí tuệ của Lâm Dịch, nhưng vẫn không khỏi lo lắng cho sự an nguy của anh. "Ngươi phải cẩn thận. Nha môn không phải nơi dễ ra vào, và Quan Đại Nhân không phải là kẻ đơn giản."

"Ta biết." Lâm Dịch gật đầu. "Ta sẽ đi một mình. Đây là một cuộc đối đầu không cần bạo lực, mà là một cuộc chiến của trí tuệ và sự tính toán. Ta cần ông ta phải tin rằng, ta có thể khiến ông ta thân bại danh liệt, nhưng cũng có thể giúp ông ta giữ được cái ghế của mình, nếu ông ta biết điều."

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và chúng ta cũng không cần phải ban phát sự công bằng cho những kẻ không xứng đáng. Chúng ta chỉ cần lợi dụng quy tắc của thế giới này để sinh tồn và bảo vệ những gì mình trân trọng."

Một luồng gió lạnh lùa qua khung cửa, thổi tắt một ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn. Chỉ còn ánh đèn chính chiếu rọi khuôn mặt kiên định của Lâm Dịch. Anh quay lại nhìn ba người đồng hành, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Hãy nhớ, đây mới chỉ là khởi đầu. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng từ bỏ. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến dài hơi hơn."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng loạt đứng dậy, cúi đầu. "Đại ca, chúng ta đã rõ!"

Bạch Vân Nhi cũng đứng lên, đôi mắt nàng gặp ánh mắt của Lâm Dịch. "Ta sẽ chuẩn bị mọi thứ. Cứ yên tâm hành động."

Lâm Dịch gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Anh ghét phải sử dụng những thủ đoạn này, phải thao túng người khác để đạt được mục đích. Nhưng trong cái thế giới tàn khốc này, nơi quyền lực và sự sống còn được định đoạt bởi kẻ mạnh và kẻ khôn ngoan, anh không có lựa chọn nào khác. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Anh tự nhủ, một lần nữa củng cố quyết tâm trong lòng. Đêm nay, Thành Thiên Phong sẽ có một giấc ngủ không yên bình.

***

Nửa đêm, khi tiếng côn trùng rả rích từ những khu vườn rậm rạp bên ngoài nha môn là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, Quan Đại Nhân vẫn còn đang cặm cụi sau bàn làm việc. Căn phòng của ông ta khá rộng rãi, nhưng dưới ánh đèn dầu leo lét, nó lại mang một vẻ u ám, nặng nề. Mùi mực, giấy cũ và một chút hương trầm thoang thoảng quyện lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những kiến trúc cổ kính. Từng chồng công văn cao ngất ngưởng chất đầy trên bàn, cùng với những cuộn giấy ghi chép lộn xộn, cho thấy sự bận rộn và có phần quá tải của vị quan lại này. Ông ta, với bộ râu dài và khuôn mặt nghiêm nghị, vốn luôn giữ một phong thái uy nghi, nhưng đêm nay, sự mệt mỏi đã hằn rõ trên đôi mắt.

Bất chợt, một bóng người xuất hiện lặng lẽ trước mặt ông ta, không một tiếng động. Quan Đại Nhân giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên, tay theo phản xạ với lấy cây bút lông đang đặt trên nghiên mực. Ánh mắt ông ta nheo lại, cố gắng nhận diện vị khách không mời mà đến này.

"Ngươi... ngươi là ai?" Quan Đại Nhân lắp bắp, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm nhưng giọng nói lại lộ rõ vẻ bất ngờ và có chút hoảng sợ. "Dám xông vào nha môn giữa đêm khuya! Quân lính đâu? Mau bắt lấy kẻ mạo phạm!" Ông ta hô lớn, nhưng giọng điệu yếu ớt, không hề có khí thế của một vị quan tri phủ.

Người đứng trước mặt ông ta là một nam tử gầy gò, thân hình có phần xanh xao do ảnh hưởng của những tháng ngày gian khó ở biên thùy. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự sắc bén, từng trải đến lạ thường. Trang phục thô sơ, vá víu, hoàn toàn không giống với bất kỳ kẻ trộm hay thích khách nào mà ông ta từng biết. Đó chính là Lâm Dịch.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ bình thản bước đến gần bàn, đôi mắt không rời khỏi Quan Đại Nhân. Anh từ tốn đặt một tập giấy dày cộp lên bàn, âm thanh sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, như tiếng kim rơi, khiến Quan Đại Nhân càng thêm căng thẳng.

"Quan Đại Nhân," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự lạnh lùng khó tả, như thể đang nói về một điều hiển nhiên. "Ta e rằng những thông tin này sẽ làm ngài mất ngủ đêm nay."

Quan Đại Nhân nhìn tập giấy, rồi lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy nghi hoặc. "Ngươi... ngươi là ai? Dám nói những lời càn rỡ này?" Ông ta cố gắng lấy lại bình tĩnh, đặt tay lên tập giấy, nhưng không dám mở ra.

"Ta chỉ là một thương nhân nhỏ, Lâm Dịch." Anh giới thiệu đơn giản, không chút kiêu ngạo, cũng không chút sợ hãi. "Nhưng ta lại có những bằng chứng không hề nhỏ về sự 'hợp tác' giữa Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, bao gồm cả những việc liên quan đến các khoản thu 'bất chính' của nha môn. Những khoản thu mà có lẽ, không ai muốn Thẩm Đại Nhân ở kinh đô biết được."

Cái tên "Thẩm Đại Nhân" vừa thoát ra khỏi miệng Lâm Dịch, sắc mặt Quan Đại Nhân lập tức biến đổi. Một sự sợ hãi tột độ xẹt qua đôi mắt ông ta. Thẩm Đại Nhân là một vị quan lớn trong triều, có quyền lực và tầm ảnh hưởng không hề nhỏ, và điều quan trọng hơn, ông ta là người giám sát trực tiếp các quan lại địa phương như Quan Đại Nhân. Bất kỳ sai phạm nào bị Thẩm Đại Nhân phát hiện đều có thể dẫn đến hậu quả thảm khốc.

"Vô lý!" Quan Đại Nhân đập bàn, giả vờ giận dữ, nhưng giọng nói đã run rẩy. "Ngươi dám vu khống bản quan! Dám vu khống Thẩm Đại Nhân!"

Lâm Dịch vẫn đứng yên, đôi mắt không chút gợn sóng. "Ta không vu khống, Quan Đại Nhân. Ta có bằng chứng cụ thể." Anh chỉ vào tập giấy. "Về việc buôn lậu muối trắng qua cửa khẩu phía Tây, mà không ai khác ngoài Bàng Lão Gia dám làm, và những chuyến hàng đó đều có sự 'bảo kê' của Hắc Sa Bang, và tất nhiên, có cả sự 'làm ngơ' của nha môn. Ta có danh sách các tiểu thương bị tống tiền, bị ép buộc phải giao nộp phần lớn lợi nhuận cho Bàng Lão Gia dưới sự đe dọa của Hắc Sa Bang. Và cả một vụ án mạng cách đây ba tháng, tại xóm Lộc Sơn, một tiểu thương tên Lý Tam bị đánh chết vì không chịu nhượng lại cửa hàng. Vụ án đó, đã bị ém nhẹm một cách khó hiểu."

Từng lời nói của Lâm Dịch như những đòn búa giáng mạnh vào tâm lý của Quan Đại Nhân. Mồ hôi lạnh bắt đầu lấm tấm trên trán ông ta. Những chuyện này, vốn dĩ ông ta nghĩ sẽ không bao giờ bị bại lộ, lại được Lâm Dịch nói ra một cách rành mạch, chi tiết đến từng địa điểm, từng cái tên. Ông ta biết, những điều này không phải là lời vu khống.

"Ngài có muốn ta kể chi tiết hơn không?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu vẫn bình thản, như đang hỏi một câu chuyện thường ngày. "Ví dụ như số tiền mà Bàng Lão Gia đã 'biếu' ngài hàng tháng, hay những cuộc gặp gỡ bí mật giữa ngài với thủ lĩnh Hắc Sa Bang tại quán rượu Vạn Phúc."

Quan Đại Nhân run rẩy cầm lấy tập giấy. Lòng bàn tay ông ta ướt đẫm mồ hôi. Ông ta lật mở trang đầu tiên, ánh mắt lướt qua những dòng chữ và những hình vẽ sơ sài nhưng đầy đủ chi tiết: bản đồ đường đi của các chuyến hàng lậu, danh sách các tiểu thương bị tống tiền, thậm chí cả mô tả về vụ án mạng Lý Tam với những chứng cứ khó chối cãi. Đôi mắt ông ta trợn trừng, khuôn mặt tái mét, không còn một giọt máu. Làm sao một thương nhân nhỏ bé như Lâm Dịch có thể thu thập được những thông tin mật này? Đây không còn là một cuộc cạnh tranh kinh doanh thông thường, đây là một cuộc chiến sinh tử, một cái bẫy chết người mà ông ta đã sa vào.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Quan Đại Nhân, một sự bình tĩnh đáng sợ. Anh không nói thêm lời nào, chỉ để những bằng chứng kia và sự im lặng của mình tạo ra áp lực. Trong đầu anh, đây là một ván cờ. Anh đã đưa quân Tốt vào vị trí, và bây giờ là lúc chờ đợi quân Mã của đối thủ phải hành động. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Anh tự nhủ, cảm thấy một sự hài lòng lạnh lẽo. Anh biết, Quan Đại Nhân đã bị dồn vào chân tường.

***

Khi ánh sáng đầu tiên của rạng sáng bắt đầu len lỏi qua những đám mây xám xịt, mang theo những hạt mưa lất phất chạm vào khung cửa sổ gỗ mục, Quan Đại Nhân vẫn còn một mình trong căn phòng làm việc u ám. Ngọn đèn dầu trên bàn đã sắp cạn, ánh lửa leo lét như một sinh linh yếu ớt sắp tắt, soi rọi gương mặt tái mét, đầy mồ hôi của ông ta. Những chồng công văn đã bị xô đổ, vương vãi trên nền nhà lạnh lẽo.

Ông ta đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên giữa không gian tĩnh mịch, phá tan sự yên bình của buổi sớm. Trong tay ông ta là tập giấy mà Lâm Dịch đã để lại. Ông ta đã đọc đi đọc lại chúng không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đọc lại là một lần nỗi sợ hãi dâng lên đến tận cổ họng. Những lời ghi chép chi tiết, những bằng chứng không thể chối cãi, tất cả đều vạch trần sự dơ bẩn, mục nát trong cái thế giới mà ông ta đang cai quản.

"Không thể nào... làm sao hắn biết được những chuyện này?" Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi và căng thẳng. Đôi mắt ông ta dáo dác nhìn quanh phòng, như thể có ai đó đang ẩn nấp, theo dõi ông ta. "Những vụ buôn lậu muối, những khoản tiền hối lộ, vụ án Lý Tam... tất cả đều là những bí mật được chôn giấu kỹ càng. Ngay cả Bàng Lão Gia và thủ lĩnh Hắc Sa Bang cũng không dám nói ra."

Nỗi sợ hãi lớn nhất của ông ta không phải là bị mất chức, mà là bị "Thẩm Đại Nhân" phát hiện. Thẩm Đại Nhân không chỉ là cấp trên, mà còn là một con người nổi tiếng liêm chính, nghiêm khắc. Nếu những bằng chứng này đến tai ông ta, Quan Đại Nhân biết rõ số phận của mình sẽ thê thảm đến mức nào. "Thẩm Đại Nhân... nếu để ông ta biết... ta sẽ chết không toàn thây... cả gia đình ta cũng sẽ bị liên lụy!" Ông ta nói lớn hơn, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. Hình ảnh về những cái chết thảm khốc, những gia đình tan nát vì vướng vào vòng lao lý hiện lên rõ mồn một trong tâm trí ông ta.

Ông ta đấm mạnh xuống bàn, tiếng "rầm" khô khốc vang vọng. "Cái tên Lâm Dịch khốn kiếp! Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, dám uy hiếp bản quan! Dám dùng những thủ đoạn bẩn thỉu này để đối phó với ta!" Sự giận dữ bùng lên, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi tột độ. Ông ta biết, Lâm Dịch không phải là một thằng nhóc tầm thường. Ánh mắt sắc bén, những lời nói lạnh lùng, và đặc biệt là khả năng thu thập thông tin đáng kinh ngạc của Lâm Dịch đã chứng minh điều đó.

Quan Đại Nhân đi đến cửa sổ, nhìn ra màn mưa lất phất bên ngoài. Thành Thiên Phong vẫn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi rạng sáng. Ông ta cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong một cái lưới vô hình mà Lâm Dịch đã giăng sẵn. Một bên là Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, những kẻ tham lam, tàn bạo, sẽ không ngần ngại giết người diệt khẩu nếu ông ta phản bội. Một bên là Lâm Dịch, một kẻ khôn ngoan, nham hiểm, nắm giữ những bằng chứng đủ để hủy hoại ông ta và cả gia đình.

"Làm sao đây... ta phải làm sao đây?" Ông ta lẩm bẩm, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc dài rũ rượi che đi khuôn mặt đầy tuyệt vọng. Ông ta đã quá quen với việc ngồi yên vị trên chiếc ghế quyền lực, hưởng thụ những lợi ích từ sự cấu kết với các thế lực ngầm. Ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày nào đó, chính những mối quan hệ đó lại trở thành xiềng xích trói buộc mình.

Mưa bên ngoài vẫn rơi, từng giọt tí tách trên mái ngói. Trong lòng Quan Đại Nhân, một cơn bão lớn đang gào thét. Ông ta biết, đêm nay là khởi đầu của một giai đoạn đầy giông bão, một giai đoạn mà ông ta sẽ phải đưa ra những lựa chọn nghiệt ngã nhất trong cuộc đời mình. Rạng sáng đã đến, nhưng đối với Quan Đại Nhân, màn đêm dài và đầy ám ảnh mới chỉ bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free