Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 356: Liên Minh Bóng Tối: Khi Thương Trường Gặp Giang Hồ

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn. Anh nhắm mắt lại, tổng hợp tất cả thông tin. Bàng Lão Gia, Hắc Sa Bang, và cả những lời đồn đại về biên giới, tất cả đều đang tạo ra một bức tranh phức tạp, một mạng lưới áp lực đang siết chặt.

Anh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại. "Một đòn hiểm. Bàng Lão Gia muốn lợi dụng sự sợ hãi của người khác trước Hắc Sa Bang để thôn tính thị trường của chúng ta. Hắc Sa Bang thì lại không muốn trực tiếp đối đầu với quan phủ, nên dùng cách này để 'dằn mặt', khiến chúng ta mất uy tín và hao tổn kinh tế. Cả hai đều muốn chúng ta suy yếu." Giọng anh trầm lắng, không chút dao động, dù tình hình rõ ràng là không mấy khả quan. "Họ không chỉ đánh vào túi tiền, mà còn đánh vào lòng tin và tinh thần của người theo chúng ta. Đây mới là thứ nguy hiểm nhất."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. "Vậy chúng ta phải làm gì, Lâm Dịch? Nếu cứ để tình hình này tiếp diễn, thương hội của chúng ta sẽ bị cô lập và thiệt hại nặng nề. Các đối tác sẽ dần rời bỏ chúng ta, và các tiểu thương cũng sẽ không dám liều mình đi giao hàng nữa." Nàng nhìn anh, chờ đợi một phương án, một chiến lược.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, thừa nhận sự nghiêm trọng của vấn đề. Anh biết rõ, trong thế giới này, lòng người dễ đổi thay, và sự sợ hãi có thể khiến người ta quay lưng lại với cả những người đã từng giúp đỡ họ. Anh đã chứng kiến điều đó quá nhiều lần. Nhưng anh cũng biết, mỗi khó khăn đều ẩn chứa một cơ hội.

Anh mở 'Cẩm Nang Kế Sách' trong tâm trí, lật tìm những trang ghi chép về 'phản gián' và 'tận dụng thời cơ'. Những từ ngữ hiện đại như "chiến tranh tâm lý", "kiểm soát thông tin", "tạo dựng dư luận" lướt qua đầu anh. Đây là lúc cần phải sử dụng tri thức, vũ khí mạnh nhất của anh.

"Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ," Lâm Dịch nói, giọng điệu anh trở nên kiên định, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Chúng ta sẽ biến những áp lực này thành lợi thế của mình." Một nụ cười mờ nhạt, đầy ẩn ý xuất hiện trên môi anh, khiến Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu đều thoáng ngạc nhiên. Nụ cười ấy không phải của sự lạc quan hời hợt, mà là của một người đã nhìn thấu được bản chất của vấn đề, và đã tìm ra lối thoát.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm. Trăng sáng vằng vặc treo trên cao, chiếu rọi xuống Thành Thiên Phong, dường như đang dõi theo mọi biến động dưới trần gian. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa tiền bạc và quyền lực, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ và lòng người. Hắn phải đối mặt với áp lực phải sử dụng những thủ đoạn 'đen tối' để bảo vệ lợi ích và những người anh trân trọng trong một thế giới đầy toan tính. Anh cần tìm ra cách để vừa giữ vững đạo đức kinh doanh của mình, vừa không bị các thế lực khác chèn ép.

"Hãy chuẩn bị mọi thứ," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt anh quét qua từng người trong phòng. "Trần Nhị Cẩu, hãy tiếp tục thu thập thông tin, đặc biệt là những lời đồn thổi về tình hình biên giới và những tin tức lạ từ kinh đô. Vương Đại Trụ, hãy tăng cường bảo vệ các tuyến đường, nhưng không phải bằng cách đối đầu trực diện, mà bằng cách kín đáo quan sát và ghi nhận. Và Bạch Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị một bản kế hoạch tài chính thật chi tiết, chúng ta sẽ cần rất nhiều tiền cho bước đi tiếp theo."

"Chúng ta sẽ cho Bàng Lão Gia thấy, hắn đã đánh giá thấp chúng ta. Và Hắc Sa Bang sẽ phải hối hận vì đã chọc giận một con rắn biết cách biến nọc độc của kẻ thù thành vũ khí của mình." Lâm Dịch nói, giọng điệu tự tin. "Sự phức tạp của tình hình Thành Thiên Phong, nơi các thế lực (thương nhân, giang hồ, quan lại) đan xen lợi ích và âm mưu, báo hiệu một cuộc chiến kéo dài và nhiều biến số. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước."

Đêm càng về khuya, gió càng thêm lạnh. Nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa chiến lược đã được thắp lên, sẵn sàng đối mặt với những ngọn sóng dữ dội của Thành Thiên Phong. Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một ván cờ mới, một ván cờ mà anh sẽ là người chủ động, không phải là con tốt thí.

***

Đèn lồng vàng nhạt treo dưới mái hiên của Quán Trọ Lạc Nguyệt, hắt ánh sáng mờ ảo xuống những bậc gỗ đã sờn cũ. Bên trong, tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng chén đũa va vào nhau lách cách, cùng mùi thức ăn thơm lừng, hơi men rượu thoang thoảng tạo nên một bầu không khí ấm cúng, sôi động, đúng chất của một quán trọ lớn giữa lòng Thành Thiên Phong. Dẫu đêm đã về khuya, quán vẫn không ngớt khách. Trong một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo, Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi. Trên bàn là vài đĩa điểm tâm thanh đạm, một ấm trà xanh bốc hơi nghi ngút, và những xấp giấy tờ chi chít chữ viết tay. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi ở hai bên, nét mặt đầy vẻ thận trọng.

Lâm Dịch, với thân hình hơi gầy gò nhưng ánh mắt luôn sắc bén, lật từng trang báo cáo. Anh đọc lướt qua những con số, những ghi chép về hàng hóa, những cái tên quen thuộc của các đối tác thương hội. Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục thương nhân thanh lịch, gương mặt trái xoan thường ngày vẫn toát lên vẻ thông minh sắc sảo, giờ đây lại lộ rõ một nét ưu tư. Nàng dùng đầu bút chấm nhẹ vào chén trà, vẽ vài nét trên tờ giấy trắng, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những mớ thông tin hỗn độn.

"Các hợp đồng bị hủy tuy không lớn, nhưng lại diễn ra đồng loạt một cách đáng ngờ," Bạch Vân Nhi mở lời, giọng nàng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng. "Ban đầu chỉ là những giao dịch nhỏ lẻ với các tiểu thương buôn bán lặt vặt, nhưng mấy ngày nay, ngay cả những hợp đồng cung ứng nguyên liệu lớn hơn cũng bắt đầu gặp trục trặc. Và đáng nói hơn, giá nguyên liệu nhập vào cũng bắt đầu tăng nhẹ, chỉ riêng đối với chúng ta. Cùng một loại hàng hóa, từ cùng một nguồn cung, nhưng giá bán cho chúng ta luôn cao hơn một chút so với các thương hội khác." Nàng đẩy nhẹ xấp giấy về phía Lâm Dịch, trên đó là bảng kê chi tiết các khoản lỗ và sự chênh lệch giá cả.

Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm của anh lướt nhanh qua các con số. Đây không phải là sự cạnh tranh thông thường. Có một bàn tay vô hình đang cố tình bóp nghẹt họ. "Hắc Sa Bang không có đủ tầm ảnh hưởng để thao túng thị trường nguyên liệu như vậy. Chúng là một bang phái giang hồ, mạnh về bạo lực và uy hiếp, nhưng không có mạng lưới kinh doanh đủ rộng để kiểm soát giá cả hay nguồn cung." Anh dừng lại, ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn, tạo nên một âm thanh đều đặn trong không gian ồn ào xung quanh. "Nhưng Bàng Lão Gia thì có... hắn nắm trong tay một phần lớn thị trường buôn bán ở Thành Thiên Phong, đặc biệt là các mặt hàng thiết yếu. Tuy nhiên, hắn lại không có lý do để dùng thủ đoạn 'đường phố' như vậy, những trò bẩn thỉu của giang hồ không phải phong cách của hắn. Một thương nhân lão luyện như hắn sẽ chọn cách cạnh tranh sòng phẳng hơn, hoặc ít nhất là dùng những thủ đoạn tinh vi, hợp pháp hơn để chèn ép."

Anh ngừng lại, suy nghĩ sâu hơn. Mùi trà thơm dịu không thể xua tan sự căng thẳng trong không khí. "Hai phương thức tấn công này, một từ thị trường, một từ giang hồ, dường như đang phối hợp với nhau. Nhưng lại có vẻ không ăn khớp hoàn toàn... Trừ khi..."

"Trừ khi chúng không phải là hai thế lực riêng rẽ mà là cùng một phe!" Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, xen vào, giọng nói có phần thô lỗ nhưng đầy quả quyết. Trên má hắn có một vết sẹo nhỏ, minh chứng cho cuộc đời lăn lộn. "Mấy ngày nay, tôi và Nhị Cẩu đã để ý. Có mấy thằng nhóc Hắc Sa Bang cứ lảng vảng quanh mấy kho hàng của Bàng Lão Gia, nhìn thấy quen mặt lắm. Tôi còn thấy chúng nó nhận tiền từ mấy thằng tay chân của Bàng Lão Gia nữa. Không phải một lần, mà là vài lần rồi. Lúc đầu tôi nghĩ là chúng nó đòi tiền bảo kê, nhưng mà sau đó lại thấy chúng nó xúm lại nói chuyện một cách bí mật, cứ như là... có kế hoạch gì đó." Vương Đại Trụ gằn giọng, đôi mắt toát lên vẻ nghi ngờ. Hắn đã lăn lộn trên đường phố nhiều năm, nhìn người và nhìn việc đều có cái nhìn rất riêng, rất thực tế.

Lời của Vương Đại Trụ như một tia chớp xé toạc màn sương mù trong tâm trí Lâm Dịch. Sự không ăn khớp ban đầu giờ đây lại trở thành một điểm tựa vững chắc cho giả thuyết mới. Mùi khói gỗ từ lò sưởi gần đó phảng phất qua, mang theo một chút hơi lạnh của đêm khuya.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, gật đầu lia lịa. "Đúng vậy, Đại ca Vương nói không sai! Hôm qua, có một lão Hàng Mã ở chợ Linh Dược, vốn vẫn hay nhập hàng của chúng ta, tự dưng lại hủy đơn. Tôi lân la hỏi chuyện thì nghe ổng than thở, nói là có mấy tên côn đồ lạ mặt đến 'gợi ý' ổng nên 'chọn chỗ làm ăn an toàn hơn'. Mà chỗ 'an toàn hơn' đó lại là của Bàng Lão Gia." Nhị Cẩu nói, giọng đầy vẻ phẫn nộ, nắm chặt tay. "Rõ ràng là có kẻ đứng sau giật dây!"

Lâm Dịch nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc chén trà trong tay. Anh mở "Cẩm Nang Kế Sách" trong tâm trí mình. Liên minh giữa thương nhân và giang hồ không phải là điều hiếm lạ trong thế giới này, nhưng việc Bàng Lão Gia, một con cáo già lọc lõi, lại công khai bắt tay với Hắc Sa Bang, một bang phái nổi tiếng bạo lực và thiếu kỷ luật, là điều đáng để suy ngẫm. Bàng Lão Gia luôn cố gắng giữ hình ảnh một thương nhân chính trực, dù bản chất hắn tham lam và tàn nhẫn. Vậy điều gì đã khiến hắn phá vỡ "nguyên tắc" của mình? Chắc chắn phải có một lợi ích đủ lớn, hoặc một áp lực nào đó. Lâm Dịch suy nghĩ về những lời đồn đại về tình hình biên giới không yên, về những tin tức lạ từ kinh đô mà Trần Nhị Cẩu đã báo cáo. Liệu có phải Bàng Lão Gia đang cảm nhận được một sự thay đổi lớn sắp xảy ra, và hắn muốn củng cố quyền lực của mình bằng mọi giá?

"Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang," Lâm Dịch lặp lại, giọng anh trầm xuống, "Một liên minh đáng sợ. Hắc Sa Bang cung cấp bạo lực và khả năng uy hiếp, tạo ra sự sợ hãi và bất ổn. Bàng Lão Gia cung cấp mạng lưới kinh doanh, khả năng thao túng thị trường và cả vỏ bọc hợp pháp cho những hành động bẩn thỉu. Hắn dùng Hắc Sa Bang để dọn đường, để loại bỏ đối thủ một cách gián tiếp, không để lại dấu vết quá rõ ràng mà quan phủ có thể truy cứu."

Bạch Vân Nhi siết chặt tay, nét mặt nàng tái đi. "Nếu đúng như vậy, thì tình hình còn tệ hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta không chỉ đối phó với cạnh tranh thị trường, mà còn phải đối phó với bạo lực ngầm. Các tiểu thương sẽ không dám hợp tác với chúng ta, các chuyến hàng sẽ gặp nguy hiểm, và uy tín của thương hội sẽ bị hủy hoại. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng làm sao chúng ta có thể sinh tồn trong một môi trường như vậy?"

Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt anh vừa trấn an vừa đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể để chúng ép chúng ta vào thế bị động. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta cần dùng nó để tìm ra điểm yếu của liên minh này. Bàng Lão Gia tham lam, Hắc Sa Bang bạo lực, nhưng cả hai đều có những lỗ hổng của riêng mình." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của thức ăn và hơi men thoang thoảng trong không khí. "Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, hai người đã làm rất tốt. Nhưng bây giờ, chúng ta cần nhiều hơn thế. Chúng ta cần bằng chứng cụ thể."

Tiếng cười nói của những khách quen trong quán trọ đột nhiên trở nên xa xăm đối với Lâm Dịch. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nó không chỉ là cuộc chiến kinh doanh, mà còn là cuộc chiến của sự sống còn, một cuộc chiến mà anh không thể lùi bước, không thể thất bại. Anh phải bảo vệ những người đã tin tưởng anh, những người đã đặt cược tương lai của họ vào thương hội này.

***

Đêm đã về khuya. Thành Thiên Phong chìm vào sự tĩnh lặng hiếm hoi, chỉ còn những ánh đèn lồng lẻ loi hắt hiu trên các con phố. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của sương đêm. Lâm Dịch, với tấm áo choàng đơn giản che kín thân hình, một mình bước vào một quán trà nhỏ nằm sâu trong một con hẻm vắng. Quán trà này không hào nhoáng như những tửu lầu lớn, nhưng lại là nơi tập trung của đủ loại người, từ thương nhân nhỏ, tiểu lại, cho đến những kẻ giang hồ hạng bét, và đặc biệt là nơi những tin đồn vặt vãnh, những câu chuyện phiếm được trao đổi.

Bên trong quán, tiếng nước chảy nhẹ từ ấm tr�� đang sôi liu riu, tiếng trò chuyện rì rầm của vài ba khách quen như hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh đặc trưng của đêm khuya. Mùi trà thơm dịu, cùng mùi gỗ cũ đã nhuốm màu thời gian, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, nhưng Lâm Dịch biết, dưới vẻ ngoài yên bình đó, những dòng chảy ngầm của thông tin vẫn đang cuộn trào. Anh chọn một bàn khuất, gọi một ấm trà Long Tỉnh, tay khẽ vuốt ve bề mặt sứ mát lạnh của chén trà. Ánh đèn lồng mờ ảo hắt bóng anh lên bức tường, khiến khuôn mặt vốn đã trầm tư của anh càng thêm phần bí ẩn.

Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển sang ngọt dịu. Đây là một cách để thư giãn, nhưng cũng là một cách để tập trung, để lắng nghe. Lâm Dịch giả vờ thưởng thức trà, nhưng đôi tai anh lại căng ra, thu nhận mọi âm thanh, mọi lời nói vang vọng trong quán.

Gần đó, hai người đàn ông trung niên, có lẽ là những tiểu thương, đang khẽ khàng trò chuyện. Giọng họ nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng này, Lâm Dịch vẫn có thể nghe rõ từng chữ.

"Dạo này Bàng Lão Gia làm ăn lớn lắm," một người thì thầm, "nghe nói còn được cả Hắc Sa Bang chống lưng nữa cơ. Thế nên mới dám chèn ép mấy thương hội mới nổi như thế, đặc biệt là cái thương hội của Lâm gia kia kìa."

Người kia gật gù, nhấp một ngụm trà. "Ta cũng nghe nói vậy. Mấy hôm trước, thằng cháu ta bán vải ở chợ, bị mấy thằng đầu trộm đuôi cướp đến quấy phá, làm đổ hết hàng hóa. Khi ta hỏi chúng nó là bang phái nào, chúng nó chỉ nhếch mép cười, nói là 'đừng đụng vào việc của Bàng Lão Gia'."

Lâm Dịch khẽ rùng mình. Thông tin đã được xác nhận. Không chỉ là tin đồn vu vơ, mà đã có những hành động cụ thể, những lời nói trực tiếp nhắm đến anh. Hắc Sa Bang không còn che giấu ý đồ của mình nữa, hoặc ít nhất, chúng đã đủ tự tin để công khai liên kết với Bàng Lão Gia.

"Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang..." Lâm Dịch thì thầm trong nội tâm, vị trà trong miệng bỗng trở nên vô vị. "Liên minh này không đơn giản. Hắc Sa Bang cần tiền, cần một nguồn thu ổn định để duy trì bang phái và mở rộng thế lực. Bàng Lão Gia cần sức mạnh để dọn đường cho mình, để loại bỏ các đối thủ cạnh tranh một cách nhanh chóng và hiệu quả, đặc biệt là những đối thủ như thương hội của ta, những kẻ có khả năng thích nghi và phát triển nhanh chóng." Anh lướt tay qua chiếc "Cẩm Nang Kế Sách" trong tâm trí. "Một sự kết hợp hoàn hảo của sự tham lam và bạo lực."

Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Bạch Vân Nhi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Giờ đây, tri thức đó phải được vận dụng để chống lại một kẻ thù nguy hiểm hơn bao giờ hết. Bàng Lão Gia không chỉ muốn lợi nhuận, hắn muốn độc quyền. Hắc Sa Bang không chỉ muốn tiền, chúng muốn quyền lực và sự thống trị. Cả hai đều tìm thấy ở nhau những gì mình thiếu.

Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua một khách quen khác, một lão già trông có vẻ là một học giả nghèo, đang ngồi một mình đọc sách, đôi lúc lại thở dài thườn thượt. Lão ta khẽ lẩm bẩm, giọng đủ lớn để Lâm Dịch có thể nghe thấy: "Dạo này biên giới phía Bắc không yên, thuế má lại càng nặng. Quan lại thì chỉ lo vơ vét. Chắc chắn sắp có biến lớn rồi."

Lời của lão học giả như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí Lâm Dịch. Anh đã từng nghe Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu báo cáo về những tin đồn này, nhưng anh đã không đặt nặng nó bằng những vấn đề cấp bách trước mắt. Giờ đây, khi liên kết với động thái bất thường của Bàng Lão Gia, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng hơn. Liệu có phải Bàng Lão Gia đã nhận được tin tức gì đó từ những quan lại cấp cao mà hắn cấu kết, một tin tức về sự bất ổn sắp xảy ra, và hắn đang vội vàng củng cố thế lực của mình để chuẩn bị cho một thời kỳ loạn lạc? "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch tự nhủ, "Và sự bất ổn luôn là cơ hội cho những kẻ có dã tâm."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm phả vào mặt. Anh đã có đủ thông tin để củng cố giả thuyết của mình. Bàng Lão Gia không chỉ đơn thuần là cạnh tranh, hắn đang tạo ra một liên minh chết người để hủy diệt thương hội của anh. Cái cảm giác nặng nề của tấm "Cẩm Nang Kế Sách" trong tâm trí như nhắc nhở anh về trách nhiệm nặng nề đang gánh vác. Anh không thể để những kẻ như Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang lộng hành, không chỉ vì lợi ích của mình mà còn vì những người dân lương thiện đang bị chúng chèn ép. Anh cần một bằng chứng không thể chối cãi, một bằng chứng có thể vạch trần bộ mặt thật của liên minh này.

***

Trong màn đêm đen đặc, không một vì sao, không một ánh trăng, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lùa qua những con hẻm, mang theo hơi lạnh thấu xương của rạng sáng. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn như sóc, cùng với hai người lính cận vệ trung thành của Lâm Dịch, đang ẩn mình trong một bụi cây rậm rạp, bên ngoài một nhà kho cũ nát nằm ở rìa khu ổ chuột của Thành Thiên Phong. Đây là một trong những nơi được đồn đại là căn cứ ngầm của Hắc Sa Bang, một địa điểm ít ai dám bén mảng tới.

Mùi rượu nồng, thuốc lá trộn lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá, và một chút mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, phả vào mũi Nhị Cẩu. Nó khiến hắn rùng mình, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh. Tiếng vọng xa xăm của những tiếng la hét, tiếng cười thô tục từ sâu bên trong khu ổ chuột vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ u ám, hỗn loạn và nguy hiểm của nơi này. Nhị Cẩu cảm thấy trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, sự sợ hãi là có thật, nhưng lòng trung thành với Lâm Dịch và sự phẫn nộ trước những hành động của Hắc Sa Bang đã thôi thúc hắn tiến lên.

Họ đã chờ đợi suốt mấy canh giờ. Cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm khuya thấm vào từng thớ thịt. Nhị Cẩu cẩn thận lấy tay xoa xoa cánh tay để giữ ấm, đồng thời trấn an hai người cận vệ bên cạnh bằng ánh mắt. Hắn nhớ lời Lâm Dịch dặn: "Không được đối đầu trực diện, chỉ quan sát và ghi nhận. An toàn là trên hết."

Bỗng, một tiếng động nhỏ thu hút sự chú ý của Nhị Cẩu. Một chiếc xe ngựa cũ kỹ, không có đèn lồng, lẳng lặng tiến đến gần nhà kho. Hai người đàn ông, một béo một gầy, bước xuống xe. Nhị Cẩu nhận ra ngay người đàn ông béo là một trong những thuộc hạ thân tín của Bàng Lão Gia, Trương Quản Sự, kẻ thường xuyên lui tới các sòng bạc và tửu lầu sang trọng. Người gầy còn lại thì lạ mặt hơn, nhưng cách ăn mặc và dáng vẻ thì không khác gì một tên côn đồ.

Cánh cửa nhà kho kẽo kẹt mở ra, để lộ một bóng người cao lớn, vẻ mặt hung tợn. Đó chính là A Cường, kẻ đã từng đối mặt với Bạch Vân Nhi tại nha môn, và là một trong những tay chân đắc lực của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn mặc một bộ đồ đen tuyền, thanh đao giắt bên hông lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu bên trong nhà kho.

Cuộc giao dịch diễn ra nhanh chóng và bí mật. Trương Quản Sự ra hiệu cho người đi cùng mở một chiếc rương gỗ nhỏ, bên trong chứa đầy những thỏi bạc lấp lánh. A Cường kiểm tra sơ qua, rồi ra hiệu cho thuộc hạ của mình mang ra vài thùng gỗ, bên trong dường như chứa những cuộn vải lụa hoặc các loại dược liệu quý hiếm. Mùi rượu và mồ hôi từ A Cường càng trở nên nồng nặc khi hắn tiến lại gần.

"Mấy thằng nhãi con của Lâm Dịch vẫn còn cứng đầu lắm," A Cường nói, giọng hắn khàn khàn, đầy vẻ hung hăng. Hắn liếc nhìn những thùng hàng được trao đổi, rồi lại nhìn về phía Trương Quản Sự với ánh mắt đầy thù hận. "Nhưng Lão gia cứ yên tâm, chúng tôi sẽ cho chúng nó biết thế nào là lễ độ. Mấy ngày nay, việc hủy hợp đồng, quấy phá đường vận chuyển đã khiến chúng nó thiệt hại không ít rồi. Chẳng mấy chốc mà phải quỳ xuống cầu xin thôi."

Trương Quản Sự, khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt nhỏ, cười một cách xảo quyệt. "Được, cứ làm theo kế hoạch của Lão Gia. Tiền bạc sẽ không thiếu. Miễn sao cái thương hội kia phải dẹp tiệm! Lão Gia đã nói, lần này phải diệt cỏ tận gốc, không để lại mầm mống nào." Hắn vỗ vai A Cường, rồi rút ra một phong bao dày cộm khác, nhét vào tay A Cường. "Đây là tiền thưởng thêm cho sự 'chăm chỉ' của các huynh đệ."

A Cường nhếch mép cười một cách man rợ, siết chặt phong bao trong tay. "Hắc Sa Bang chúng tôi sẽ không làm Lão Gia thất vọng. Sớm muộn gì, Thành Thiên Phong này cũng sẽ chỉ còn một tiếng nói, đó là của Bàng Lão Gia."

Nhị Cẩu nín thở, mỗi lời nói của chúng đều như một nhát dao đâm vào tim hắn. Sự cấu kết giữa Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang không còn là tin đồn nữa, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo. Chúng đang lên kế hoạch để hủy diệt thương hội của Lâm Dịch, hủy diệt công sức của bao nhiêu người. Hắn cảm thấy một cơn tức giận bùng lên trong lòng, nhưng lý trí mách bảo hắn phải giữ bình tĩnh.

Nhị Cẩu cẩn thận ghi nhớ từng chi tiết: chiếc xe ngựa, khuôn mặt của Trương Quản Sự, lời nói của A Cường, và cả những loại hàng hóa được trao đổi. Hắn biết, đây chính là bằng chứng mà Lâm Dịch cần. Sau khi cuộc giao dịch kết thúc, A Cường và thuộc hạ của Bàng Lão Gia rời đi, Nhị Cẩu ra hiệu cho hai cận vệ rút lui một cách an toàn. Cảm giác lạnh lẽo của đất đá dưới thân, mùi tanh nồng của máu và rượu cứ ám ảnh hắn trên đường trở về.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai còn chưa kịp xua tan hết màn sương đêm, Trần Nhị Cẩu đã có mặt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi Lâm Dịch đang chờ đợi. Khuôn mặt hắn phờ phạc vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên sự quyết tâm. Lâm Dịch lắng nghe báo cáo của Nhị Cẩu một cách chăm chú, từng chi tiết nhỏ nhất. Khi nghe đến đoạn A Cường và Trương Quản Sự trao đổi tiền bạc và hàng hóa, cùng với những lời nói đầy dã tâm, Lâm Dịch không khỏi siết chặt tay.

Sự xác nhận về liên minh giữa Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang như một tảng đá đè nặng lên ngực Lâm Dịch. Đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh kinh doanh, mà là một cuộc chiến sinh tử. Bàng Lão Gia không ngần ngại sử dụng bạo lực và thủ đoạn bẩn thỉu để đạt được mục đích, và Hắc Sa Bang, với sự khát máu và tham lam, đã trở thành công cụ đắc lực của hắn.

Lâm Dịch cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ranh giới giữa thương trường và giang hồ, vốn đã mờ nhạt trong cái thế giới loạn lạc này, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Anh không thể tiếp tục giữ vững những nguyên tắc kinh doanh "sạch sẽ" của người hiện đại khi đối mặt với một đối thủ như vậy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhắc nhở mình. Để bảo vệ thương hội, để bảo vệ Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và tất cả những người đã tin tưởng anh, anh buộc phải tính toán đến những thủ đoạn 'đen tối' hơn, những cách thức mà lẽ ra anh không bao giờ muốn dùng đến.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đang chiếu rọi xuống Thành Thiên Phong, nhưng trong mắt anh, thành phố này lại hiện lên một cách u ám. Sự cấu kết giữa thương nhân và giang hồ, cùng với sự thờ ơ của quan lại như Quan Đại Nhân, cho thấy một bức tranh xã hội Đại Hạ ngày càng mục ruỗng, một xã hội đang trên bờ vực của sự hỗn loạn. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, về những động thái chính trị lớn hơn của Thẩm Đại Nhân, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng anh nữa, mà là một phần của một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà anh buộc phải tham gia để bảo vệ những gì mình trân trọng.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trở thành một người chơi chủ động trong ván cờ này. Anh cần phải tìm kiếm những đồng minh 'phi truyền thống' hơn, những kẻ có thể giúp anh đối phó với liên minh chết người của Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang. Liễu Thanh Y, với mạng lưới giang hồ rộng khắp và khả năng nắm bắt thông tin đáng kinh ngạc, bỗng trở thành một cái tên hiện lên trong tâm trí anh.

Anh đứng dậy, bước đến bên bàn, đặt tay lên vai Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, con đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi đi." Anh quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên định, không còn chút do dự nào. "Chúng ta sẽ không lùi bước. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang đã tự đào hố chôn mình khi nghĩ rằng có thể dễ dàng chèn ép chúng ta. Bây giờ, đến lượt chúng ta cho chúng thấy, cái giá phải trả khi chạm vào lợi ích của Lâm gia là gì."

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta cũng không cần phải ban phát sự công bằng cho những kẻ không xứng đáng." Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ lạnh lẽo. "Hãy chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ biến Thành Thiên Phong này thành một ván cờ lớn, và chúng ta sẽ là người cầm quân."

Ngoài kia, tiếng chuông của một ngôi chùa cổ vang vọng, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Nhưng đối với Lâm Dịch, đó không phải là tiếng chuông của bình minh, mà là tiếng chuông của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà anh buộc phải thắng để sinh tồn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free