Lạc thế chi nhân - Chương 355: Ám Lưu Dưới Bề Mặt: Bàng Lão Gia Ra Tay
Trong căn phòng thuê tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn dầu leo lét hắt lên vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch và nỗi lo lắng chưa tan trong mắt Bạch Vân Nhi. Tiếng cười nói, tiếng bát đĩa va chạm từ dưới sảnh trọ vọng lên, tạo nên một bản nhạc nền ồn ã cho buổi đêm Thành Thiên Phong, nhưng không thể xua đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng nhỏ.
Lâm Dịch khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Cẩm Nang Kế Sách' vô hình trong tâm trí, đoạn văn cuối cùng của chương trước vẫn vang vọng trong đầu anh. "Một con rắn bị dồn vào đường cùng sẽ cắn trả mạnh nhất. Nhưng cũng chính vì thế, nó sẽ bộc lộ hết điểm yếu của mình." Anh đã nói thế, và anh tin vào điều đó. Nhưng Bạch Vân Nhi vẫn chưa hoàn toàn dứt bỏ được sự bận tâm.
Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thông minh xen lẫn một chút bất an. "Quan Đại Nhân quả nhiên là một kẻ cơ hội. Ông ta đã cho chúng ta thấy rõ bản chất tham lam của mình. Nhưng Hắc Sa Bang… em e rằng chúng sẽ không để yên đâu, Lâm Dịch. Cách chúng phản ứng chắc chắn sẽ khác đi, khó lường hơn." Nàng nói, giọng trầm xuống, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thường ngày. "Không thể tin được rằng một bang phái giang hồ lại có thể bị buộc phải bồi thường công khai như vậy. Sự sỉ nhục này, chúng sẽ không nuốt trôi dễ dàng."
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với nhận định của nàng. Anh nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh. "Đúng vậy. Hắc Sa Bang sẽ không ra mặt trực diện. Chúng biết rõ nếu tiếp tục gây rối trắng trợn, Quan Đại Nhân sẽ không thể làm ngơ, dù là vì lợi ích của chính ông ta hay vì áp lực dư luận." Anh đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ kỹ. "Chúng sẽ tìm cách khác, những thủ đoạn ngầm, phá hoại thanh danh, hoặc gây khó dễ trong làm ăn. Giống như một dòng nước ngầm, không ồn ào nhưng đủ sức ăn mòn mọi thứ từ bên trong."
"Và em e rằng, Bàng Lão Gia sẽ không bỏ lỡ cơ hội này." Bạch Vân Nhi tiếp lời, đôi mắt nàng nheo lại, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của những kẻ buôn người này. "Hắn ta đã luôn coi thương hội của chúng ta là cái gai trong mắt. Nay thấy Hắc Sa Bang gây áp lực, lại thêm việc chúng ta phải 'mua chuộc' Quan Đại Nhân, hắn chắc chắn sẽ nghĩ rằng chúng ta đang gặp khó khăn, và sẽ tận dụng thời cơ để đánh một đòn chí mạng." Nàng khẽ thở dài. "Hắn ta luôn là một thương nhân cơ hội, một kẻ xảo quyệt. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu hắn ta cấu kết với Hắc Sa Bang, hoặc ít nhất là lợi dụng sự hỗn loạn này để trục lợi."
Lâm Dịch lắng nghe, ánh mắt anh lướt qua những ghi chép trên bàn, những con số khô khan về doanh thu, chi phí, và các đối tác. Trong tâm trí anh, chúng không chỉ là con số, mà là những mắt xích, những mối quan hệ cần được bảo vệ. Anh đã quá quen với việc phải đối mặt với những kẻ như Bàng Lão Gia. Ở thế giới cũ, chúng được gọi là những "cá mập" trong thương trường, luôn sẵn sàng xé nát con mồi yếu thế. Ở thế giới này, mọi thứ càng trở nên trần trụi và tàn khốc hơn.
"Quan Đại Nhân muốn cả cá lẫn chim." Lâm Dịch trầm ngâm nói, giọng điệu mang chút châm biếm nội tâm. "Ông ta đã cho chúng ta thấy rõ bản chất. Nhưng Hắc Sa Bang... chúng sẽ không để yên đâu, chỉ là cách khác đi. Và đúng như nàng nói, Bàng Lão Gia sẽ là kẻ đầu tiên nhảy vào vũng nước đục này để vớt vát lợi lộc." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hé mở tấm rèm vải thô để nhìn ra màn đêm. Những ngọn đèn lồng treo dọc theo con phố, lay động trong làn gió nhẹ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền trời đen đặc. Dù trời đã về khuya, nhưng vẫn có tiếng rao hàng vặt vãnh, tiếng vó ngựa lọc cọc xa xa, và mùi rượu thoang thoảng từ một tửu lầu nào đó. Thành Thiên Phong không bao giờ ngủ yên hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Lâm Dịch cảm thấy một sự mệt mỏi len lỏi. Anh đã từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng cuộc đời dường như luôn đẩy anh vào những vòng xoáy không ngừng nghỉ của quyền lực và sinh tồn. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên ở cái thế giới cổ đại này, cái cảm giác đói khát, cô độc, và sự bất lực trước mọi thứ. Giờ đây, anh đã có một vị trí, một thế lực nhỏ bé, nhưng đồng thời cũng phải gánh vác trách nhiệm lớn hơn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, một câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh. "Để có được cái gọi là 'công lý', đôi khi chúng ta phải trả một cái giá. Cái giá đó có thể là tiền bạc, có thể là sự thỏa hiệp. Nhưng quan trọng là, chúng ta đạt được mục tiêu lớn hơn."
Anh quay lại, nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không thể trông chờ vào sự công minh từ bên ngoài. Chúng ta phải tự bảo vệ mình, và chủ động phản công khi cần thiết. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, chúng ta sẽ phải đối phó với cả hai, không chỉ riêng lẻ. Một là gián tiếp, một là trực tiếp. Một đánh vào kinh tế, một đánh vào uy tín và sự an toàn. Một mũi tên trúng hai đích, đó là điều chúng muốn."
Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hiểu rõ điều đó. "Vậy chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho những thủ đoạn nào, Lâm Dịch? Hắc Sa Bang có thể sẽ dùng những tên du côn để quấy phá hàng hóa, cướp bóc nhỏ lẻ. Còn Bàng Lão Gia, hắn ta sẽ dùng những lời đồn thổi, những chiêu trò hạ giá, hoặc thậm chí là mua chuộc các đối tác của chúng ta." Nàng vạch ra những khả năng, từng lời nói thể hiện sự lo lắng nhưng cũng là sự chuẩn bị tinh thần.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười mờ nhạt nhưng đầy ẩn ý. "Đúng vậy. Đó là những chiêu trò cơ bản. Nhưng chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ biến những chiêu trò đó thành lợi thế của mình." Anh cầm lấy chiếc cẩm nang nhỏ được giấu kín trong tay áo, vuốt ve bìa sách. Đây chính là 'Cẩm Nang Kế Sách' của anh, dù không phải một cuốn sách vật lý mà là tập hợp những chiến lược và phương án trong đầu anh, được anh bổ sung và điều chỉnh liên tục. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta đã gieo mầm sự nghi ngờ và bất mãn trong nội bộ Hắc Sa Bang. A Cường, với sự tức giận và sỉ nhục ngày hôm nay, chắc chắn sẽ là một ngòi nổ tiềm tàng. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, trong cơn điên cuồng, có thể sẽ đưa ra những quyết định sai lầm. Chúng ta sẽ lợi dụng điều đó."
Anh điềm tĩnh nói tiếp, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy quyết đoán. "Việc 'mua chuộc' Quan Đại Nhân chỉ là tạm thời. Ông ta hay bất kỳ quan lại nào khác trong Đại Hạ này đều có thể bị mua chuộc, miễn là chúng ta có đủ lợi ích để trao đổi. Điều này cho thấy sự mục ruỗng của quan trường đã ăn sâu đến mức nào. Chúng ta sẽ cần những khoản đầu tư tương tự trong tương lai, để duy trì mối quan hệ và bảo vệ lợi ích của mình. Đây là một thực tế phũ phàng, nhưng chúng ta phải chấp nhận và tận dụng nó." Anh có chút hoài niệm về một thế giới mà anh từng sống, nơi công lý ít nhất còn có vẻ ngoài công bằng hơn.
"Vậy thì, chúng ta phải tăng cường mạng lưới thông tin, Bạch Vân Nhi. Đặc biệt là những thông tin về nội bộ Hắc Sa Bang. Ta muốn biết từng động thái nhỏ nhất của chúng, đặc biệt là những mâu thuẫn giữa Thủ Lĩnh Bang và các thủ hạ." Lâm Dịch quay lại, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán. "Hãy chuẩn bị tinh thần. Đợt sóng gió tiếp theo sẽ lớn hơn nhiều. Và hãy tìm hiểu thêm về Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn hơn Quan Đại Nhân. Mối liên kết giữa các quan lại cấp cao, dù chỉ là một lời đồn, cũng có thể là một manh mối quan trọng cho những bước đi tiếp theo của chúng ta."
Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã được thay thế bằng vẻ kiên định. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn đơn thuần, mà còn là một ván cờ lớn, nơi Lâm Dịch đang dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn để đối đầu với một thế giới đầy rẫy bất công và hiểm nguy. Ánh mắt Lâm Dịch đầy suy tư, nhìn ra bầu trời đêm đen đặc, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi, một cuộc chiến mà anh phải dùng mọi tri thức, mưu lược mình có để bảo vệ những gì mình trân trọng.
***
Vài ngày sau buổi 'hòa giải' đầy kịch tính tại nha môn, không khí tại Thành Thiên Phong dường như trở nên căng thẳng hơn, đặc biệt là trong giới thương nhân. Mặt trời tháng ba đã lên cao, rải những tia nắng vàng nhạt xuống Chợ Linh Dược, mang theo chút gió se lạnh. Các quầy hàng mở, lều tạm đủ màu sắc, cờ hiệu rực rỡ bay phấp phới, tạo nên một bức tranh sống động, nhưng bên trong sự ồn ã ấy, một dòng chảy ngầm của âm mưu đang cuộn xiết.
Giữa sự huyên náo của chợ búa, Bàng Lão Gia xuất hiện với bộ dạng quen thuộc: thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa luôn nở một nụ cười giả tạo, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí của hắn lại lấp lánh một vẻ sắc bén và tính toán. Hắn ta mặc một bộ trang phục lụa sang trọng màu xanh thẫm, thêu hoa văn tinh xảo, nổi bật giữa đám đông dân thường mặc vải thô. Hắn đang nhấm nháp ly trà nóng, thong thả đi qua các gian hàng, dừng lại ở một tiệm dược liệu nhỏ, nơi lão Trương, một đối tác lâu năm của Lâm Dịch, đang cặm cụi cân thuốc.
"Ôi chao, lão Trương đây rồi!" Bàng Lão Gia cất giọng sang sảng, tiếng nói đầy vẻ thân thiện giả tạo. "Làm ăn dạo này có thuận lợi không? Ta nghe nói, việc buôn bán thuốc men dạo này có vẻ hơi khó khăn nhỉ."
Lão Trương ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút gượng gạo. "Dạ, Bàng Lão Gia. Cũng tạm ổn ạ. Khó khăn thì lúc nào cũng có, nhưng cũng phải cố gắng thôi." Ông ta biết rõ Bàng Lão Gia là một tay cáo già, không đời nào hắn ta lại hỏi thăm bâng quơ như vậy.
Bàng Lão Gia nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt lướt qua những gian hàng của Lâm Dịch ở gần đó, rồi lại quay sang lão Trương, giọng điệu đầy ẩn ý. "Lão Trương à, làm ăn bây giờ khó khăn lắm, nhất là khi có kẻ gây họa với giang hồ. Ta nghe nói Lâm gia gần đây hơi 'nóng'. Việc dính líu đến Hắc Sa Bang, rồi lại cả nha môn nữa... thật sự là không mấy tốt đẹp cho con đường làm ăn lâu dài đâu." Hắn ta thở dài một tiếng giả tạo, lắc đầu ra vẻ tiếc nuối. "Dù sao thì, tai tiếng một khi đã dính vào thì rất khó gột rửa. Khách hàng, đối tác, ai cũng sẽ phải dè chừng thôi."
Lão Trương chỉ biết cúi đầu, không dám đáp lời. Ông ta biết những lời Bàng Lão Gia nói không sai. Mấy ngày nay, tin đồn về việc Lâm Dịch 'kiện' Hắc Sa Bang, rồi việc bang phái này phải bồi thường một khoản lớn, đã lan truyền khắp chợ. Dù Lâm Dịch đã thắng kiện, nhưng cái tên Hắc Sa Bang vẫn là một nỗi sợ hãi vô hình, và việc dính dáng đến chúng, dù là nạn nhân, cũng khiến nhiều người e dè. Hơn nữa, việc phải 'lại quả' cho Quan Đại Nhân cũng là một tin tức không mấy hay ho, cho thấy Lâm Dịch cũng phải 'đi đêm' để đạt được mục đích.
Bàng Lão Gia thấy lão Trương im lặng, càng được đà lấn tới. "Nếu có khó khăn gì, cứ tìm Bàng mỗ, ta luôn sẵn lòng giúp đỡ với giá tốt hơn một chút, xem như giúp đỡ lúc hoạn nạn." Hắn ta hạ giọng, cố ý tạo ra vẻ thân tình. "Sản phẩm của Bàng thị chúng ta luôn đảm bảo chất lượng, giá cả phải chăng, và quan trọng nhất là, không dính líu đến những rắc rối ngoài lề. Làm ăn là phải ổn định, phải an toàn, đúng không lão Trương?"
Trong khi Bàng Lão Gia đang rỉ tai lão Trương, ở một góc chợ khác, gần gian hàng bán thảo dược của Lâm Dịch, một cảnh tượng khác cũng đang diễn ra. Hai tiểu thương của Lâm Dịch, một người phụ trách vận chuyển, một người phụ trách bán hàng, đang nhặt nhạnh những lọ thuốc bị rơi vỡ. Xung quanh họ là ba bốn tên du côn ăn mặc có vẻ bặm trợn, đang cười cợt và tỏ vẻ vô tội.
"Này, làm ăn kiểu gì mà bất cẩn thế? Đồ đạc rơi vỡ hết rồi kìa!" Một tên du côn nói, giọng điệu trêu chọc. "May mà không phải là thứ gì quý giá, chứ không thì..."
Tiểu thương của Lâm Dịch, mặt mày tái mét, cúi xuống nhặt nhạnh. "Chúng ta không có ý gì, chỉ là... mấy người đột nhiên xuất hiện, làm chúng ta giật mình."
Tên du côn còn lại cười khẩy. "Ấy chà, bọn ta chỉ đi ngang qua thôi mà. Sao lại đổ lỗi cho bọn ta? Này, cẩn thận lời nói đấy. Ở cái Thành Thiên Phong này, nói năng không đúng lúc có khi lại mang họa vào thân đấy nhé."
Cảnh tượng này không phải là hiếm trong vài ngày qua. Những 'tai nạn' nhỏ nhặt, những vụ quấy rối không rõ ràng, những lời đe dọa bóng gió đã bắt đầu xuất hiện. Chúng không gây thiệt hại quá lớn, nhưng đủ để khiến các tiểu thương của Lâm Dịch cảm thấy bất an, ảnh hưởng đến việc vận chuyển và tiêu thụ hàng hóa. Những lời đồn đại về 'sự không an toàn' khi làm ăn với 'Lâm gia' bắt đầu lan truyền như một dịch bệnh trong chợ.
"Hôm nay lại bị mấy tên du côn chặn đường," một tiểu thương của Lâm Dịch than thở với đồng nghiệp. "Chúng nói không có chuyện gì, nhưng lại cố tình gây khó dễ, làm vỡ mấy lọ thuốc. Lão bản, chúng ta phải làm sao đây?"
Đồng nghiệp của hắn lo lắng đáp: "Nghe nói mấy bang phái giang hồ không ưa Lâm gia. Bọn chúng không dám ra mặt, nhưng cứ gây chuyện lặt vặt như thế này thì ai mà chịu nổi."
Bàng Lão Gia, nhấm nháp trà, ánh mắt lướt qua những gian hàng của Lâm Dịch với vẻ hài lòng. Hắn biết rõ những kẻ du côn kia là ai, và chúng đang làm gì. Hắn không cần phải trực tiếp ra lệnh, chỉ cần một vài lời bóng gió, một vài sự 'hứa hẹn' nhỏ, là những kẻ cơ hội sẽ tự động hành động. Hắn đã nắm bắt được tâm lý sợ hãi của người dân trước Hắc Sa Bang, và lợi dụng nó để tạo ra một bầu không khí bất lợi cho đối thủ.
Xung quanh đó, Vương Đại Trụ, cải trang thành một người mua hàng bình thường với bộ đồ vải thô đã sờn, đang lặng lẽ quan sát mọi thứ. Khuôn mặt chất phác của anh ta ẩn dưới vành nón rộng, nhưng đôi mắt anh ta thì không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh thấy Bàng Lão Gia ra vẻ thân mật với lão Trương, nghe được những lời bóng gió của hắn. Anh cũng thấy cảnh tượng các tiểu thương của Lâm Dịch bị quấy rối, và nghe được những lời than phiền, những tin đồn đang lan truyền. Vương Đại Trụ cảm thấy một sự bực bội dâng lên trong lòng. Hắn muốn xông đến tóm cổ những tên du côn kia, hoặc vạch mặt Bàng Lão Gia, nhưng anh biết mình không thể. Nhiệm vụ của anh là thu thập thông tin, báo cáo lại cho Lâm Dịch. Sự kiềm chế này khiến cơ bắp trên cánh tay anh căng lên, nhưng anh vẫn giữ được vẻ mặt bình thản. Anh biết, Lâm Dịch sẽ có cách giải quyết.
Thành Thiên Phong, trong vẻ ngoài sôi động và náo nhiệt của chợ búa, ẩn chứa những dòng chảy ngầm của âm mưu và toan tính. Những lời đồn đại về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận cũng được nhắc đến thoáng qua bởi vài tiểu thương trong lúc chờ đợi, như một điềm báo về sự bất ổn lớn hơn đang đến, nhưng trong khoảnh khắc này, tâm điểm của mọi sự chú ý vẫn là cuộc chiến âm thầm giữa các thế lực thương nghiệp và giang hồ.
***
Đêm khuya, ánh trăng bạc vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, rọi sáng căn phòng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không khí về đêm se lạnh, làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, làm lay động tấm bản đồ Thành Thiên Phong đang trải rộng trên bàn. Trên tấm bản đồ đó, Lâm Dịch đã đánh dấu những con đường buôn bán, những đối tác quan trọng, và cả những vị trí khả nghi mà Hắc Sa Bang có thể lợi dụng. Mùi mực và giấy cũ hòa lẫn với mùi gỗ mục của căn phòng, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió đêm khẽ khàng.
Lâm Dịch ngồi trước bàn, vẻ mặt trầm tư. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vừa trở về sau một ngày dài theo dõi, báo cáo chi tiết những gì họ đã chứng kiến. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, tay cầm bút lông, cẩn thận ghi chép và phân tích số liệu mà nàng đã thu thập được từ các thương nhân khác.
Vương Đại Trụ, dù đã mệt mỏi sau cả ngày dài di chuyển và quan sát, vẫn giữ giọng nói to rõ, pha chút bực bội. "Đại ca, Bàng Lão Gia đúng là cáo già! Hắn ta không trực tiếp đối đầu, mà lại dùng lời lẽ bóng gió, gieo rắc tin đồn khắp chợ. Hắn ta còn cố tình tiếp cận mấy đối tác nhỏ của chúng ta, hứa hẹn giá cả tốt hơn, ra vẻ giúp đỡ nhưng thực chất là muốn cướp mối làm ăn." Vương Đại Trụ gằn giọng, nắm chặt tay. "Còn Hắc Sa Bang thì... chúng chỉ quấy rối nhỏ, không để lại chứng cứ rõ ràng, nhưng đủ để gây khó dễ cho việc vận chuyển và tiêu thụ hàng hóa của chúng ta. Mấy tên du côn kia không đánh đập hay cướp bóc trắng trợn, chỉ là gây sự, làm vỡ đồ, chặn đường không cho đi, tạo ra 'tai nạn' bất ngờ. Đến mức mấy tiểu thương của chúng ta ai cũng nơm nớp lo sợ."
Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, bổ sung thêm. "Đúng vậy, Đại ca. Mấy ngày nay, em nghe nhiều người nói rằng Lâm gia đang 'gây thù chuốc oán' với giang hồ, nên làm ăn sẽ không yên ổn đâu. Có người còn nói, Hắc Sa Bang đang muốn 'dạy dỗ' Lâm gia một bài học, nhưng không muốn trực tiếp ra mặt vì sợ nha môn." Anh ta khẽ nhíu mày. "Thậm chí có mấy tin đồn kỳ lạ về việc tình hình biên giới không yên, và sẽ có chiến tranh, nên buôn bán bây giờ rất nguy hiểm. Mấy tên buôn lậu còn tranh thủ nâng giá, nói là hàng hóa khan hiếm do đường sá khó đi." Trần Nhị Cẩu lặp lại những lời đồn thổi anh nghe được, dù không biết thực hư ra sao.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn. Anh nhắm mắt lại, tổng hợp tất cả thông tin. Bàng Lão Gia, Hắc Sa Bang, và cả những lời đồn đại về biên giới, tất cả đều đang tạo ra một bức tranh phức tạp, một mạng lưới áp lực đang siết chặt.
Anh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại. "Một đòn hiểm. Bàng Lão Gia muốn lợi dụng sự sợ hãi của người khác trước Hắc Sa Bang để thôn tính thị trường của chúng ta. Hắc Sa Bang thì lại không muốn trực tiếp đối đầu với quan phủ, nên dùng cách này để 'dằn mặt', khiến chúng ta mất uy tín và hao tổn kinh tế. Cả hai đều muốn chúng ta suy yếu." Giọng anh trầm lắng, không chút dao động, dù tình hình rõ ràng là không mấy khả quan. "Họ không chỉ đánh vào túi tiền, mà còn đánh vào lòng tin và tinh thần của người theo chúng ta. Đây mới là thứ nguy hiểm nhất."
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. "Vậy chúng ta phải làm gì, Lâm Dịch? Nếu cứ để tình hình này tiếp diễn, thương hội của chúng ta sẽ bị cô lập và thiệt hại nặng nề. Các đối tác sẽ dần rời bỏ chúng ta, và các tiểu thương cũng sẽ không dám liều mình đi giao hàng nữa." Nàng nhìn anh, chờ đợi một phương án, một chiến lược.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, thừa nhận sự nghiêm trọng của vấn đề. Anh biết rõ, trong thế giới này, lòng người dễ đổi thay, và sự sợ hãi có thể khiến người ta quay lưng lại với cả những người đã từng giúp đỡ họ. Anh đã chứng kiến điều đó quá nhiều lần. Nhưng anh cũng biết, mỗi khó khăn đều ẩn chứa một cơ hội.
Anh mở 'Cẩm Nang Kế Sách' trong tâm trí, lật tìm những trang ghi chép về 'phản gián' và 'tận dụng thời cơ'. Những từ ngữ hiện đại như "chiến tranh tâm lý", "kiểm soát thông tin", "tạo dựng dư luận" lướt qua đầu anh. Đây là lúc cần phải sử dụng tri thức, vũ khí mạnh nhất của anh.
"Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ," Lâm Dịch nói, giọng điệu anh trở nên kiên định, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Chúng ta sẽ biến những áp lực này thành lợi thế của mình." Một nụ cười mờ nhạt, đầy ẩn ý xuất hiện trên môi anh, khiến Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu đều thoáng ngạc nhiên. Nụ cười ấy không phải của sự lạc quan hời hợt, mà là của một người đã nhìn thấu được bản chất của vấn đề, và đã tìm ra lối thoát.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm. Trăng sáng vằng vặc treo trên cao, chiếu rọi xuống Thành Thiên Phong, dường như đang dõi theo mọi biến động dưới trần gian. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa tiền bạc và quyền lực, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ và lòng người. Hắn phải đối mặt với áp lực phải sử dụng những thủ đoạn 'đen tối' để bảo vệ lợi ích và những người anh trân trọng trong một thế giới đầy toan tính. Anh cần tìm ra cách để vừa giữ vững đạo đức kinh doanh của mình, vừa không bị các thế lực khác chèn ép.
"Hãy chuẩn bị mọi thứ," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt anh quét qua từng người trong phòng. "Trần Nhị Cẩu, hãy tiếp tục thu thập thông tin, đặc biệt là những lời đồn thổi về tình hình biên giới và những tin tức lạ từ kinh đô. Vương Đại Trụ, hãy tăng cường bảo vệ các tuyến đường, nhưng không phải bằng cách đối đầu trực diện, mà bằng cách kín đáo quan sát và ghi nhận. Và Bạch Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị một bản kế hoạch tài chính thật chi tiết, chúng ta sẽ cần rất nhiều tiền cho bước đi tiếp theo."
"Chúng ta sẽ cho Bàng Lão Gia thấy, hắn đã đánh giá thấp chúng ta. Và Hắc Sa Bang sẽ phải hối hận vì đã chọc giận một con rắn biết cách biến nọc độc của kẻ thù thành vũ khí của mình." Lâm Dịch nói, giọng điệu tự tin. "Sự phức tạp của tình hình Thành Thiên Phong, nơi các thế lực (thương nhân, giang hồ, quan lại) đan xen lợi ích và âm mưu, báo hiệu một cuộc chiến kéo dài và nhiều biến số. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước."
Đêm càng về khuya, gió càng thêm lạnh. Nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa chiến lược đã được thắp lên, sẵn sàng đối mặt với những ngọn sóng dữ dội của Thành Thiên Phong. Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một ván cờ mới, một ván cờ mà anh sẽ là người chủ động, không phải là con tốt thí.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.