Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 354: Cái Giá Của 'Công Lý': Quan Lại Ăn Chia

Trời vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua mái ngói cong vút của nha môn Thành Thiên Phong, đậu lại trên những thanh gỗ lim đã sờn màu thời gian. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh ẩm ướt sau trận mưa phùn đêm qua, mang theo mùi đất nồng và hương hoa lài dại thoang thoảng từ những khóm cây ven tường. Bên trong chính sảnh, nơi những phiên xử án thường diễn ra, giờ đây yên ắng lạ thường. Chỉ có tiếng lật giấy sột soạt đều đặn và tiếng nhấp trà khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh mịch.

Quan Đại Nhân, họ Trần, ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn gỗ sơn son thếp vàng, bề mặt đã bong tróc ở vài chỗ. Bộ quan phục xanh đậm thêu hình chim hạc của ông ta chỉnh tề, dù có chút nhàu nhĩ sau một đêm ít ngủ. Gương mặt nghiêm nghị thường ngày giờ đây ẩn chứa vẻ khó chịu, lông mày rậm cau lại khi đôi mắt ông lướt qua từng dòng chữ trong bản khiếu nại của Lâm Dịch. Bên cạnh ông, chén trà sứ trắng vẫn còn bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi hương thanh nhẹ của trà Thiết Quan Âm thượng hạng. Ông đưa chén trà lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ tan ra nơi đầu lưỡi, nhưng dường như không thể xua đi sự bực bội đang cuộn trào trong lòng.

"Thằng nhãi Lâm Dịch này... dám cả gan!" Quan Đại Nhân lẩm bẩm, đặt chén trà xuống, tiếng cộp nhẹ vang lên trong căn phòng rộng. Ông xoa xoa chòm râu dài điểm bạc, ánh mắt lấp lánh sự tính toán. Bản khiếu nại này, với những chứng cứ rõ ràng, chi tiết đến không ngờ về các hành vi phá hoại, quấy nhi��u của Hắc Sa Bang, cùng với danh sách thiệt hại được kê khai tỉ mỉ, khiến ông không thể không chú ý. Hơn nữa, nó còn được đệ trình một cách công khai, thông qua con đường chính thức, khiến nha môn không thể làm ngơ.

Quan Đại Nhân vốn dĩ đã quen với việc nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi của Hắc Sa Bang, miễn là chúng không quá lộ liễu hay ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân của ông. Ông đã nhận không ít bạc từ Thủ Lĩnh Bang để đổi lấy sự im lặng, sự nhân nhượng. Nhưng giờ đây, Lâm Dịch lại đẩy ông vào một thế khó xử. Nếu không xử lý, uy tín của quan phủ sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, thậm chí có thể bị quan trên chất vấn. Mà nếu xử lý, thì ông lại đụng chạm đến túi tiền của mình, và quan trọng hơn, là quyền lực ngầm của Hắc Sa Bang – một thế lực mà ngay cả nha môn cũng phải dè chừng.

"Một bên là Hắc Sa Bang hung hãn, một bên là thằng nhãi Lâm Dịch láu cá, lại có vẻ có chút thế lực ngầm hỗ trợ phía sau..." Ông ta thở dài, đầu ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn. *Phiền phức! Nhưng... chẳng phải đây cũng là một cơ hội tốt sao?* Ánh mắt Quan Đại Nhân chợt lóe lên một tia sáng ranh mãnh. *Hắc Sa Bang đã quen thói cậy mạnh, không coi ai ra gì. Nay bị Lâm Dịch công khai khiếu nại, lại còn có lời đồn thổi về sự rạn nứt nội bộ, chắc chắn chúng sẽ lúng túng. Còn Lâm Dịch, dù có giỏi giang đến mấy, cũng chỉ là một thương nhân nhỏ bé, muốn chống lại bang phái thì phải dựa vào quan phủ. Cả hai đều có điểm yếu, cả hai đều cần đến ta.*

Nghĩ đến đây, nét mặt Quan Đại Nhân giãn ra đôi chút. Ông ta không bi lụy, cũng không quá lạc quan, mà là một sự hài lòng ngấm ngầm, một cảm giác quyền lực khi có thể thao túng tình hình. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đúng là như vậy. Tên Lâm Dịch này không dùng đao kiếm, mà dùng giấy mực, dùng lời nói để chọc giận Hắc Sa Bang, để ép ta phải ra mặt. Hắn quả là không tầm thường.* Ông ta thầm nghĩ, nhớ lại vẻ mặt điềm nhiên của Lâm Dịch khi đệ trình đơn. *Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Công lý? Công bằng? Đó chỉ là những thứ để trang trí cho quyền lực thôi. Quan trọng là ai có thể đem lại lợi ích lớn nhất cho ta.*

Quan Đại Nhân nhấp thêm một ngụm trà, cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều. Ông đã có một kế sách trong đầu, một kế sách mà ông tin rằng sẽ giúp ông vừa duy trì được vẻ công minh của quan lại, vừa vơ vét được một khoản không nhỏ từ cả hai phía. "Đến lúc cho chúng biết ai mới là người chủ trì công đạo ở Thành Thiên Phong này rồi." Ông nở một nụ cười khó hiểu, rồi gõ mạnh tay xuống mặt bàn, ra lệnh cho một tên nha dịch đang đứng trực bên ngoài: "Mau! Triệu tập hai bên Lâm Dịch và Hắc Sa Bang đến nha môn ngay lập tức! Ta muốn đích thân hòa giải vụ việc này!" Tiếng gõ bàn vang vọng khắp chính sảnh, báo hiệu một cuộc đối đầu không đổ máu nhưng đầy căng thẳng sắp bắt đầu. Mùi mực tàu và giấy cũ trong nha môn, hòa quyện với mùi hương trầm nhẹ vương vấn từ chiếc lư hương trên bàn, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy ẩn ý, nơi quyền lực và lợi ích đang được cân đong, đo đếm.

***

Đến giữa trưa, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, tỏa ra ánh nắng chói chang, nung nóng những mái ngói và con đường đá ở Thành Thiên Phong, thì không khí bên trong nha môn lại l���nh lẽo đến lạ thường. Buổi "hòa giải" được tổ chức trong một căn phòng nhỏ hơn, khuất phía sau chính sảnh, nơi ít người qua lại và sự riêng tư được đảm bảo. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng trang nghiêm, với những bức thư pháp treo trên tường và một bộ bàn ghế gỗ lim đặt chính giữa. Mùi hương trầm vẫn phảng phất, nhưng giờ đây nó dường như bị lấn át bởi mùi mồ hôi và sự căng thẳng ngột ngạt.

Quan Đại Nhân vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị, ngồi ở vị trí chủ tọa, hai tay đặt trên bàn, ánh mắt sắc bén đảo qua hai người đối diện. Một bên là Bạch Vân Nhi, đại diện cho Lâm Dịch, cô ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thon thả và cử chỉ thanh thoát, hoàn toàn trái ngược với sự dữ tợn của đối thủ. Khuôn mặt trái xoan của nàng điềm tĩnh, đôi mắt thông minh sắc sảo dõi theo từng cử động nhỏ của Quan Đại Nhân, không để lọt bất kỳ chi tiết nào. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, toát lên vẻ quý phái nhưng cũng đầy quyết đoán. Ngồi đối diện nàng là A Cường, đại diện của Hắc Sa Bang, hắn trông có vẻ hung tợn hơn hẳn, thân hình vạm vỡ như một con gấu, mặc bộ đồ đen quen thuộc và chiếc đao lớn vẫn được giắt bên hông, dù đã được yêu cầu cởi ra trước khi vào phòng. Vẻ mặt hắn hằm hằm, đôi mắt đỏ ngầu tóe lửa căm tức nhìn Bạch Vân Nhi, như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

"Chư vị, chư vị..." Quan Đại Nhân khẽ khàng lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo một sự uy nghiêm khó cưỡng. Ông gõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng. "Hôm nay, ta triệu tập hai vị đến đây là để giải quyết mâu thuẫn giữa quý thương hội của Lâm Dịch và Hắc Sa Bang. Thành Thiên Phong này vốn dĩ là nơi an bình, là chốn làm ăn của bách tính. Nay lại xảy ra những sự việc đáng tiếc, làm tổn hại đến hòa khí chung, thật là khiến người ta đau lòng."

A Cường gằn giọng, không thể kiềm chế được sự tức giận trong lòng. "Đau lòng cái gì mà đau lòng! Rõ ràng là tên Lâm Dịch đó vu khống, bôi nhọ Hắc Sa Bang chúng ta! Hắn dám kiện chúng ta lên quan phủ, còn đồn thổi lung tung! Chuyện này, Hắc Sa Bang tuyệt đối không thể bỏ qua!" Hắn đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà trên bàn rung lên bần bật. Mùi mồ hôi chua loét tỏa ra từ người hắn, hòa lẫn với mùi hương trầm, tạo nên một sự kết hợp khó chịu.

Bạch Vân Nhi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không hề nao núng trước sự hung hãn của A Cường. Nàng chậm rãi lên tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa. "A Cường đại ca nói vậy là không đúng. Thương hội của chúng tôi có đủ chứng cứ xác đáng về các vụ phá hoại, quấy nhiễu mà Hắc Sa Bang đã gây ra. Chúng tôi chỉ là đang tìm kiếm công lý, bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, và quan trọng hơn, là bảo vệ sự an nguy của các thành viên trong thương hội. Việc đệ đơn lên nha môn là việc làm hợp tình hợp lý, tuân thủ pháp luật Đại Hạ. Chẳng lẽ, Hắc Sa Bang lại muốn đứng trên luật pháp hay sao?"

Quan Đại Nhân ho nhẹ một tiếng, ra hiệu cho A Cường kiềm chế. Ông ta nhìn A Cường, ánh mắt có phần trách móc nhưng cũng ngầm chứa sự thông cảm. "A Cường à, lời Bạch cô nương nói không phải không có lý. Dù Hắc Sa Bang có thế lực lớn đến đâu, cũng phải tuân thủ pháp luật của triều đình. Bản khiếu nại này, ta đã xem xét kỹ lưỡng, các chứng cứ đều rõ ràng, xác thực. Việc Hắc Sa Bang quấy nhiễu các cửa hàng, phá hoại hàng hóa của Lâm Dịch là điều không thể chối cãi." Ông ta nói, nhưng lại không đề cập đến mức độ thiệt hại, hay những lời đồn thổi về nội bộ Hắc Sa Bang. Ông ta chỉ tập trung vào những hành vi công khai, dễ chứng minh nhất.

A Cường cứng họng, không biết nói gì. Hắn biết những hành vi đó là có thật, dù ban đầu Thủ Lĩnh Bang chỉ muốn thăm dò, nhưng dưới tay hắn, mọi chuyện đã bị đẩy đi xa hơn một chút. Hắn cảm thấy uất ức, căm hờn. Rõ ràng là bị Lâm Dịch gài bẫy, nhưng giờ đây lại không có cách nào phản bác. Hắn lén lút trao đổi ánh mắt với Bạch Vân Nhi, trong ánh mắt nàng không có sự đắc thắng, chỉ có vẻ nghiêm túc và lạnh lùng. Điều đó càng khiến hắn tức giận.

Quan Đại Nhân thấy tình thế đã chín muồi, bèn tiếp tục. "Tuy nhiên, ta cũng hiểu rằng Hắc Sa Bang có những đóng góp nhất định cho sự ổn định của Thành Thiên Phong. Việc làm ăn đôi khi khó tránh khỏi những va chạm. Vì vậy, ta đã cân nhắc kỹ lưỡng, và quyết định đưa ra một phán quyết công bằng cho cả hai bên." Ông ta ngừng lại, ánh mắt quét qua cả A Cường và Bạch Vân Nhi, như thể đang thưởng thức sự chờ đợi của họ. *Đây là lúc kiếm chác đây!* ông ta nghĩ thầm.

"Ta quyết định như sau," Quan Đại Nhân gõ mạnh cây bút lông xuống bàn, ra hiệu cho nha dịch ghi lại. "Thứ nhất, Hắc Sa Bang phải bồi thường toàn bộ thiệt hại vật chất cho Lâm Dịch và thương hội của hắn, theo đúng danh sách đã kê khai. Số tiền này sẽ được dùng để bù đắp những tổn thất đã xảy ra. Thứ hai, Hắc Sa Bang phải công khai xin lỗi Lâm Dịch và thương hội của hắn, cam kết sẽ không tái phạm hành vi quấy nhiễu, phá hoại nữa. Thứ ba, để đảm bảo sự ổn định của Thành Thiên Phong, Hắc Sa Bang cần phải nộp một khoản 'phí an dân' cho nha môn, để nha môn có kinh phí tăng cường tuần tra, duy trì trật tự. Khoản phí này..." Ông ta kéo dài giọng, rồi đưa ra một con số khiến A Cường suýt bật dậy khỏi ghế. "...là một ngàn lượng bạc."

A Cường trợn tròn mắt. "Một ngàn lượng?! Quan Đại Nhân, ngài... ngài đang đùa đấy à?! Đó là một khoản tiền khổng lồ!" Hắn gầm lên, sự tức giận bùng phát. Hắn biết Thủ Lĩnh Bang sẽ nổi trận lôi đình khi nghe tin này.

"Hừm!" Quan Đại Nhân hừ lạnh một tiếng, nét mặt trở nên nghiêm khắc. "A Cường, ngươi dám chất vấn phán quyết của ta sao? Ngươi nghĩ rằng việc Hắc Sa Bang quấy phá, gây rối, lại còn muốn nha môn không làm gì sao? Một ngàn lượng bạc đã là một con số nhân nhượng lắm rồi, nếu không, ta có thể cho người phong tỏa tất cả các sào huyệt của Hắc Sa Bang, bắt giữ tất cả những kẻ gây rối, lúc đó thì đừng trách ta không nể tình!"

Ánh mắt của Quan Đại Nhân đầy uy hiếp. A Cường bị đe dọa, đành phải cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi. Hắn biết Quan Đại Nhân nói được làm được. Hắc Sa Bang có mạnh đến đâu, cũng không thể đối đầu trực diện với quan phủ khi bị ép vào đường cùng. *Một ngàn lượng bạc... không nghi ngờ gì nữa, Quan Đại Nhân này đang muốn ăn chia từ cả hai phía!* A Cường thầm rủa, nhưng không dám nói ra.

"Còn về phía Lâm Dịch," Quan Đại Nhân quay sang Bạch Vân Nhi, nét mặt dịu lại đôi chút. "Ta mong thương hội của ngươi cũng hiểu cho nỗi khổ của nha môn. Việc duy trì trật tự không hề dễ dàng. Để thể hiện thành ý hợp tác và cũng là để nha môn có thêm động lực hỗ trợ lâu dài cho thương hội của ngươi, ta đề nghị Lâm Dịch cũng nên có một chút 'tâm ý' cho nha môn. Chẳng hạn như... một khoản bồi dưỡng nhỏ cho các nha dịch đã vất vả điều tra, hay một số hàng hóa đặc biệt để làm quà biếu cho quan trên chẳng hạn."

Bạch Vân Nhi hiểu ý, khẽ gật đầu. Nàng biết đây là cái giá phải trả cho sự can thiệp của quan phủ. Nàng khẽ nói: "Quan Đại Nhân nói rất phải. Chúng tôi sẽ chuẩn bị một khoản 'tâm ý' xứng đáng để tạ ơn nha môn đã ra tay tương trợ, và cũng là để thể hiện sự thành kính của thương hội chúng tôi đối với triều đình." Nàng nói xong, cúi đầu chào Quan Đại Nhân một cách trang trọng, rồi đứng dậy. "Nếu không còn gì khác, chúng tôi xin phép."

Quan Đại Nhân hài lòng gật đầu. "Được, vậy là ổn thỏa. A Cường, ngươi hãy mau chóng thu xếp bồi thường và khoản phí kia. Bạch cô nương, ngươi cũng hãy chuyển lời lại cho Lâm Dịch. Đừng để ta phải đích thân thúc giục."

A Cường đứng dậy, khuôn mặt hung tợn giờ đây càng thêm vặn vẹo vì tức giận và sỉ nhục. Hắn không nói một lời, chỉ hầm hầm bỏ đi, tiếng bước chân nặng nề vang vọng khắp hành lang. Hắn căm hờn không chỉ Lâm Dịch, mà cả Quan Đại Nhân, và cả chính sự bất lực của Hắc Sa Bang trong tình thế này. *Khốn kiếp! Chuyện này, ta nhất định sẽ báo lại với bang chủ, và chúng ta sẽ không để yên đâu!*

Bạch Vân Nhi cúi chào một lần nữa, rồi cũng rời đi, bước chân thanh thoát và nhẹ nhàng. Nàng biết, phán quyết này tuy có phần bất công, nhưng lại là điều tốt nhất trong tình cảnh hiện tại. Nó đã đạt được mục tiêu của Lâm Dịch: công khai hóa xung đột, buộc Hắc Sa Bang phải nhượng bộ trước quyền lực của quan phủ, và quan trọng hơn, là làm lung lay niềm tin trong nội bộ bang phái đó.

***

Hoàng hôn buông xuống Thành Thiên Phong, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những mái nhà và con đường. Gió chiều thổi nhè nhẹ, mang theo hơi mát của sông nước và mùi hương của hoa dạ lý hương mới nở. Tại Quán Trà Lạc Nguyệt, một nơi yên tĩnh và trang nhã với kiến trúc bằng tre nứa, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi trong một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra vườn trúc xào xạc. Tiếng lá tre va vào nhau lạo xạo trong gió, tạo nên một âm thanh êm dịu, tương phản hoàn toàn với sự căng thẳng của buổi trưa.

Trước mặt Lâm Dịch là một chén trà sứ trắng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay anh. Anh nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh xua đi phần nào sự mệt mỏi. Ngoại hình của anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén lại càng thêm rõ nét dưới ánh hoàng hôn. Anh lắng nghe Bạch Vân Nhi báo cáo về buổi "hòa giải" ở nha môn, thỉnh thoảng khẽ gật đầu.

"Quan Đại Nhân đã ra phán quyết như vậy," Bạch Vân Nhi kết thúc, giọng nói có chút lo ngại. "Hắc Sa Bang phải bồi thường thiệt hại, công khai xin lỗi, và nộp một ngàn lượng bạc 'phí an dân'. Còn chúng ta, cũng phải có một khoản 'tâm ý' cho nha môn, và một ít hàng hóa đặc biệt để làm quà biếu." Nàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm khẽ vào mặt gỗ, tạo nên một âm thanh thanh thoát. "A Cường đã nổi giận đùng đùng bỏ đi. Ta e rằng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Lần này chúng ta đã khiến chúng mất mặt, mất tiền, chắc chắn sẽ có đòn trả đũa tàn bạo hơn."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và có chút châm biếm. "Ta đã đoán được kết quả này. Quan Đại Nhân, một vị quan chức điển hình của Đại Hạ vương triều này. Luôn muốn giữ thể diện, nhưng bản chất lại tham lam đến tận xương tủy." Anh khẽ thở dài. "Một ngàn lượng bạc, cộng thêm khoản 'tâm ý' của chúng ta, đủ để ông ta hài lòng rồi. Ông ta sẽ dùng số bạc đó để mua sắm, hối lộ quan trên, hoặc đơn giản là cất vào túi riêng. Còn khoản 'phí an dân', có lẽ cũng chỉ là cái cớ để ông ta hợp thức hóa việc vơ vét thôi."

Anh nhấp thêm một ngụm trà, rồi tiếp tục phân tích, ánh mắt sắc bén nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống. "Phán quyết này, thoạt nhìn có vẻ chúng ta cũng phải trả giá, nhưng thực chất lại là một thắng lợi lớn. Thứ nhất, nó buộc Hắc Sa Bang phải công khai thừa nhận sai lầm và bồi thường. Đây là một đòn giáng mạnh vào uy tín và sĩ diện của chúng, đặc biệt là sau những lời đồn thổi về nội bộ bang phái. Thứ hai, nó khiến Hắc Sa Bang phải chịu thiệt hại kinh tế đáng kể. Một ngàn lượng bạc không phải là con số nhỏ đối với một bang phái giang hồ, dù chúng có giàu có đến mấy. Điều này sẽ càng làm sâu sắc thêm sự rạn nứt nội bộ, đặc biệt là khi A Cường và những kẻ khác đã bắt đầu nghi ngờ Thủ Lĩnh Bang."

Lâm Dịch quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được cái gọi là 'công lý', đôi khi chúng ta phải trả một cái giá. Cái giá đó có thể là tiền bạc, có thể là sự thỏa hiệp. Nhưng quan trọng là, chúng ta đạt được mục tiêu lớn hơn." Anh nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy quyết đoán. "Kế hoạch 'Minh Chứng Ác Họa' không chỉ dừng lại ở việc đệ đơn kiện. Nó là một bước để chúng ta công khai hóa xung đột, buộc kẻ thù phải lộ diện, và quan trọng hơn, là đẩy chúng vào thế bị động."

Bạch Vân Nhi vẫn còn chút lo lắng. "Nhưng Lâm Dịch, nếu Hắc Sa Bang trả đũa bằng những cách tàn bạo hơn thì sao? Chúng ta đã chọc giận chúng quá mức rồi." Nàng biết Lâm Dịch luôn có những tính toán sâu xa, nhưng nàng vẫn không khỏi bận tâm về sự an nguy của mọi người.

"Đó là điều ta mong đợi," Lâm Dịch đáp lại, một nụ cười ẩn ý xuất hiện trên môi. "Một con rắn bị dồn vào đường cùng sẽ cắn trả mạnh nhất. Nhưng cũng chính vì thế, nó sẽ bộc lộ hết điểm yếu của mình." Anh đặt chén trà xuống, cầm lấy một chiếc cẩm nang nhỏ được giấu kín trong tay áo, vuốt ve bìa sách. Đây chính là 'Cẩm Nang Kế Sách' của anh, dù không phải một cuốn sách vật lý mà là tập hợp những chiến lược và phương án trong đầu anh. "Chúng ta đã gieo mầm sự nghi ngờ và bất mãn trong nội bộ Hắc Sa Bang. A Cường, với sự tức giận và sỉ nhục ngày hôm nay, chắc chắn sẽ là một ngòi nổ tiềm tàng. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, trong cơn điên cuồng, có thể sẽ đưa ra những quyết định sai lầm."

Anh nhấp một ngụm trà cuối cùng, rồi đứng dậy, tiến về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần bao trùm Thành Thiên Phong. "Việc 'mua chuộc' Quan Đại Nhân chỉ là tạm thời. Ông ta hay bất kỳ quan lại nào khác trong Đại Hạ này đều có thể bị mua chuộc, miễn là chúng ta có đủ lợi ích để trao đổi. Điều này cho thấy sự mục ruỗng của quan trường đã ăn sâu đến mức nào. Chúng ta sẽ cần những khoản đầu tư tương tự trong tương lai, để duy trì mối quan hệ và bảo vệ lợi ích của mình. Đây là một thực tế phũ phàng, nhưng chúng ta phải chấp nhận và tận dụng nó." Lâm Dịch nói, giọng điệu có chút hoài niệm về một thế giới mà anh từng sống, nơi công lý ít nhất còn có vẻ ngoài công bằng hơn.

"Bạch Vân Nhi," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán. "Hãy chuẩn bị tinh thần. Đợt sóng gió tiếp theo sẽ lớn hơn nhiều. Hãy tăng cường phòng bị, và đặc biệt chú ý đến những thông tin từ nội bộ Hắc Sa Bang. Ta muốn biết từng động thái nhỏ nhất của chúng, đặc biệt là những mâu thuẫn giữa Thủ Lĩnh Bang và các thủ hạ." Anh trầm ngâm một lát, rồi nói thêm: "Và hãy tìm hiểu thêm về Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn hơn Quan Đại Nhân. Mối liên kết giữa các quan lại cấp cao, dù chỉ là một lời đồn, cũng có thể là một manh mối quan trọng cho những bước đi tiếp theo của chúng ta."

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã được thay thế bằng vẻ kiên định. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn đơn thuần, mà còn là một ván cờ lớn, nơi Lâm Dịch đang dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn để đối đầu với một thế giới đầy rẫy bất công và hiểm nguy. Ánh mắt Lâm Dịch đầy suy tư, nhìn ra bầu trời đêm đen đặc, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi, một cuộc chiến mà anh phải dùng mọi tri thức, mưu lược mình có để bảo vệ những gì mình trân trọng.

Thành Thiên Phong, trong đêm tối, dường như đang giữ lấy hơi thở của mình, chờ đợi những biến cố sắp tới. Sự tức giận và sỉ nhục của A Cường, cùng với sự tham lam của Quan Đại Nhân, đã tạo nên một nút thắt mới, báo hiệu một đòn trả đũa tàn bạo và tinh vi hơn từ Hắc Sa Bang, không còn là những vụ quấy nhiễu nhỏ lẻ. Lâm Dịch đã sẵn sàng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free