Lạc thế chi nhân - Chương 353: Minh Chứng Ác Họa: Công Khai Đối Đầu
Màn đêm dần buông xuống Thành Thiên Phong, kéo theo một tấm màn tĩnh lặng phủ lên những con phố tấp nập ban ngày. Từ khung cửa sổ Quán Trọ Lạc Nguyệt, Lâm Dịch nhìn ra cảnh tượng những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền trời xám xịt cuối chiều. Hắn không còn vẻ trầm tư u ám như lúc Hắc Sa Bang quấy nhiễu, thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng, tựa như một con dao sắc bén đã tìm thấy đúng mục tiêu. Những lời hắn lẩm bẩm với chính mình ban nãy, "Kế hoạch của ta đã bắt đầu có tác dụng rồi sao?", vẫn văng vẳng bên tai, giờ đây càng củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Tri thức, dù ở thời đại nào, vẫn luôn là vũ khí mạnh nhất, và những mưu kế, còn sắc bén hơn cả ngàn cây đao, như hắn đã từng suy ngẫm.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương trên mái ngói cong vút của Quán Trọ Lạc Nguyệt, một bầu không khí khác hẳn đã bao trùm căn phòng kín đáo nhất ở tầng hai. Không còn sự nặng nề của những đêm dài suy tính, thay vào đó là sự tập trung cao độ, xen lẫn một chút căng thẳng nhưng đầy tự tin. Mùi trà xanh dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang len lỏi. Lâm Dịch trải rộng tấm bản đồ Thành Thiên Phong cũ kỹ, những nét vẽ tay chi chít đánh dấu các khu vực trọng yếu, các tuyến đường thương mại, và cả những vị tr�� được cho là căn cứ ngầm của Hắc Sa Bang. Bên cạnh bản đồ là những chồng giấy tờ ghi chép cẩn thận, chứa đựng thông tin về các vụ quấy phá, những nhân chứng đã từng bị Hắc Sa Bang chèn ép, và thậm chí cả những tin đồn về các hành vi phi pháp khác của bang phái này.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, ngồi đối diện với Lâm Dịch, đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng quét qua từng chi tiết trên bản đồ và các ghi chép. Nàng không ngừng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một thói quen nhỏ mỗi khi nàng tập trung suy nghĩ. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, đứng sừng sững tựa một bức tường thành ở góc phòng, ánh mắt kiên định dõi theo Lâm Dịch. Gương mặt chất phác của hắn ẩn chứa một sự trung thành tuyệt đối, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào Lâm Dịch ra lệnh. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, thì ngồi bệt dưới đất, đôi mắt sáng lấp lánh dõi theo Lâm Dịch, thỉnh thoảng lại gật gù ra vẻ đã hiểu thấu mọi điều. Mùi khói gỗ từ bếp lò dưới tầng một, cùng với tiếng trò chuyện rì rầm và tiếng bát đĩa va chạm từ những vị khách dùng bữa sáng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, nhưng trong căn phòng này, mọi giác quan đều dồn vào kế hoạch sắp được triển khai.
"Chúng ta không thể tiếp tục bị động, mãi mãi chỉ là kẻ chịu trận," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm thấp nhưng đầy uy lực, từng chữ như găm vào không khí. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là nha môn Thành Thiên Phong. "Hắc Sa Bang muốn gây chiến, ta sẽ cho chúng nếm mùi 'chiến tranh' theo cách chúng không ngờ tới. Một cuộc chiến không đổ máu, nhưng đủ để khiến chúng phải run sợ, đủ để phơi bày bản chất mục ruỗng của chúng ra ánh sáng."
Bạch Vân Nhi nhíu mày, sự lo lắng không giấu nổi trong ánh mắt. "Dùng pháp luật và dư luận? Lâm Dịch, liệu quan phủ có dám đối đầu với Hắc Sa Bang không? Chúng ta đều biết quan trường nơi đây mục nát đến mức nào. Và liệu việc này có kích động chúng phản ứng dữ dội hơn, một cách không kiểm soát được không? Ngài có chắc chắn rằng họ sẽ không làm càn và gây nguy hiểm đến chúng ta và thương hội không?" Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều sự bất lực của quan phủ trước các thế lực ngầm, và sự an toàn của thương hội, của những con người mà họ đang bảo vệ, là ưu tiên hàng đầu trong lòng nàng. Cái giá của sự công bằng đôi khi quá đắt, và nàng không muốn Lâm Dịch phải trả giá bằng máu và nước mắt.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào nàng. "Hắc Sa Bang là một con hổ giấy, Vân Nhi. Chúng chỉ mạnh khi không ai dám chạm vào chúng. Khi ta công khai phơi bày những hành vi của chúng, khi ta buộc quan phủ phải nhìn nhận, chúng sẽ không còn là mối đe dọa bất khả xâm phạm nữa. Còn việc quan phủ có dám đối đầu hay không... đó là nghệ thuật của việc gây áp lực. Chúng ta sẽ không trông cậy vào 'chính nghĩa' của họ, mà là vào lợi ích và sự sợ hãi của họ. Sự sợ hãi bị mất chức, sự sợ hãi bị các cấp trên chú ý."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ tỉnh táo. "Kế hoạch này có ba mũi nhọn chính. Thứ nhất, thu thập chứng cứ. Nhị Cẩu, đây là nhiệm vụ của ngươi. Ta cần ngươi tổng hợp tất cả những vụ việc H��c Sa Bang đã gây ra, từ nhỏ đến lớn, đặc biệt là những vụ có nhân chứng, vật chứng rõ ràng. Càng chi tiết, càng thuyết phục. Ta cần những lời khai, những biên lai, những dấu vết phá hoại, bất cứ thứ gì có thể chứng minh tội ác của chúng."
Trần Nhị Cẩu lập tức hăm hở đáp lời, đôi mắt lấp lánh. "Đại ca cứ ra lệnh, Nhị Cẩu sẽ moi hết ruột gan của bọn chúng ra cho quan phủ xem! Đệ đã có một danh sách dài rồi, kể cả những vụ mà bọn chúng tưởng là đã chìm xuồng." Hắn vỗ ngực, tràn đầy nhiệt huyết. "Chỉ cần đại ca chỉ điểm, đệ sẽ làm cho ra ngô ra khoai!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, sự tin tưởng của Nhị Cẩu là một liều thuốc tinh thần quý giá. "Thứ hai, tạo dư luận. Song song với việc thu thập chứng cứ, Nhị Cẩu, ngươi và đội ngũ của ngươi hãy tiếp tục gieo rắc những thông tin mà ta đã nói. Không chỉ là về sự bất công trong nội bộ Hắc Sa Bang, mà còn là về việc chúng đang phá hoại trật tự, ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân. Hãy để người dân biết rằng, có người dám đứng lên chống lại Hắc Sa Bang. Hãy để họ thì thầm, bàn tán, và quan trọng nhất, hãy để họ tin rằng quan phủ *phải* hành động."
"Đệ hiểu rồi, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hứng khởi. "Đệ sẽ cho người đi khắp các quán trà, tửu lầu, chợ búa, biến câu chuyện này thành đề tài nóng nhất Thành Thiên Phong!"
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, nhiệm vụ của ngươi và đội ngũ bảo vệ không thay đổi. Vẫn là bảo vệ an toàn cho thương hội, cho các chuyến hàng, và quan trọng nhất, là bảo vệ an toàn cho Nhị Cẩu và những người đi thu thập chứng cứ. Ta biết việc này có rủi ro, nhưng chúng ta phải cho Hắc Sa Bang thấy rằng chúng ta không hề sợ hãi. Đồng thời, hãy chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất. Hắc Sa Bang có thể sẽ phản ứng dữ dội, nhưng chúng sẽ không thể làm càn nếu chúng ta có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và có sự chú ý của quan phủ."
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, giọng nói trầm ấm vang lên. "Đại ca yên tâm. Thương hội sẽ chuẩn bị đối phó với mọi tình huống. Bất cứ kẻ nào dám động đến người của chúng ta, ta sẽ không tha." Lời nói của hắn không mang vẻ đe dọa hung hãn, mà là một lời hứa kiên định, một sự đảm bảo chắc chắn.
"Và cuối cùng, mũi nhọn thứ ba," Lâm Dịch nói, ánh mắt một lần nữa dừng lại trên nha môn Thành Thiên Phong trên bản đồ. "Là gây áp lực lên Quan Đại Nhân. Bạch Vân Nhi, lát nữa ta và nàng sẽ đích thân đến nha môn, đệ trình đơn khiếu nại. Ta sẽ không chỉ đơn thuần là tố cáo Hắc Sa Bang, mà sẽ phân tích cho Quan Đại Nhân thấy những tác động tiêu cực của chúng đến nguồn thu thuế của thành, đến trật tự trị an, và xa hơn nữa, đến uy tín của chính ông ta. Ta sẽ nhắc nhở ông ta về trách nhiệm của một quan chức, và về hậu quả nếu ông ta nhắm mắt làm ngơ. Quan Đại Nhân, suy cho cùng, cũng chỉ là một con người, bị ràng buộc bởi lợi ích và sự sợ hãi. Nếu ông ta không hành động, không chỉ là Hắc Sa Bang sẽ tiếp tục lộng hành, mà chính ông ta cũng sẽ gặp rắc rối với cấp trên."
Bạch Vân Nhi thở dài một tiếng khẽ, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng nàng đã tin tưởng vào Lâm Dịch. Nàng hiểu rằng, trong cái thế giới đầy rẫy bất công này, đôi khi phải dùng những thủ đoạn không m���y quang minh chính đại để đạt được mục tiêu. "Em hiểu rồi, Lâm Dịch. Em sẽ chuẩn bị tất cả giấy tờ cần thiết. Nhưng ngài phải cẩn thận. Quan Đại Nhân là một người khó lường, và Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng buông tha."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết rõ những rủi ro. Công khai đối đầu với một bang phái giang hồ, đặc biệt là khi chúng đang ở thế thượng phong, là một hành động liều lĩnh. Nó có thể kích động một phản ứng bạo lực không kiểm soát được, ảnh hưởng đến an toàn của thương hội và bản thân hắn. Nhưng hắn cũng tin vào chiến lược của mình, tin vào khả năng phân tích và thao túng tâm lý con người. Hắn không phải là một anh hùng mơ mộng, nhưng hắn biết rằng để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng, hắn không thể mãi mãi co mình lại trong vòng an toàn. Đôi khi, phải chủ động tấn công, phải tạo ra một thế cục mới, ngay cả khi nó đồng nghĩa với việc đẩy mình vào vòng xoáy nguy hiểm. Hắn vuốt nhẹ bìa cuốn Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, cảm nhận sự thô ráp của giấy, như một lời nhắc nhở về những tri thức đã đồng hành cùng hắn qua bao nhiêu khó khăn. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc đấu trí, và Lâm Dịch, với tất cả những gì hắn có, đã sẵn sàng.
***
Buổi trưa, cái nắng Thành Thiên Phong trở nên gay gắt hơn, rải những vệt vàng chói chang lên con đường đá dẫn vào nha môn. Nơi đây, kiến trúc trang nghiêm, với những cột gỗ to lớn và mái ngói rêu phong, mang một vẻ uy nghi cổ kính nhưng cũng không kém phần cũ kỹ. Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, nặng nề bởi mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ ẩm. Tiếng bút lông sột soạt đâu đó phía bên trong, tiếng bước chân khẽ khàng của các lại dịch qua lại, và tiếng công đường thỉnh thoảng gõ nhẹ, tất cả tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy quan liêu, khiến người ta cảm thấy khó thở.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, trong trang phục chỉnh tề, đứng trước cổng nha môn, không hề có vẻ sợ hãi hay nao núng. Lâm Dịch mặc một bộ trường bào vải thô màu xám tro, tuy đơn giản nhưng sạch sẽ và thẳng nếp, tôn lên vẻ thanh tú nhưng trầm tư của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, không hề giống với một thiếu niên 17 tuổi. Bạch Vân Nhi bên cạnh, trong bộ y phục xanh thẫm, toát lên vẻ đoan trang, lịch sự của một nữ thương nhân thành đạt, nhưng cũng không kém phần cứng rắn. Nàng ôm một tập giấy tờ dày cộp, chính là những chứng cứ và đơn khiếu nại đã được Lâm Dịch chuẩn bị kỹ lưỡng.
Sau một hồi chờ đợi không quá lâu, một viên lại dịch dẫn họ vào một gian phòng tiếp khách. Không lâu sau, Quan Đại Nhân xuất hiện. Ông ta là một người đàn ông trung niên, râu dài, phong thái uy nghi, nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, ẩn chứa sự chán chường của một người đã quá quen với guồng quay của quyền lực và sự mục nát. Ông ta mặc bộ quan phục chỉnh tề, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy vài nếp nhăn nhỏ trên vạt áo, cho thấy ông ta không quá chú trọng đến tiểu tiết bề ngoài.
Quan Đại Nhân ngồi xuống ghế chủ tọa, đưa mắt nhìn Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi. "Lâm thương chủ, Bạch cô nương. Có việc gì mà lại đích thân đến nha môn thế này? Chẳng phải gần đây thương hội của quý vị vẫn đang làm ăn phát đạt sao?" Giọng ông ta không quá lạnh lùng, nhưng cũng không có vẻ thân thiết, chỉ là một câu hỏi khách sáo, mang đậm tính xã giao của một quan chức.
Lâm Dịch bước lên một bước, cung kính cúi chào. "Bẩm Quan Đại Nhân, tiểu nhân có việc trọng đại muốn cáo giác. Sự việc này không chỉ liên quan đến thương hội nhỏ bé của chúng tôi, mà còn liên quan đến trật tự trị an, đến nguồn thu thuế của Thành Thiên Phong, và xa hơn nữa, là đến uy tín của chính ngài." Hắn không vòng vo tam quốc, đi thẳng vào vấn đề, nhưng lại khéo léo lồng ghép những yếu tố mà Quan Đại Nhân quan tâm nhất.
Quan Đại Nhân khẽ nhíu mày. Ông ta đã quá quen với những lời thưa kiện, cáo giác, nhưng ít khi có ai dám dùng những từ ngữ nặng nề như "uy tín của chính ngài" ngay từ đầu như vậy. "Ồ? Vậy Lâm thương chủ cứ nói rõ. Việc gì mà lại nghiêm trọng đến thế?"
Bạch Vân Nhi đặt tập giấy tờ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Quan Đại Nhân. Lâm Dịch tiếp lời, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mỗi chữ đều chứa đựng một sức nặng nhất định. "Kính bẩm Quan Đại Nhân, gần đây, Hắc Sa Bang đã ngang nhiên phá hoại thương nghiệp của chúng tôi, gây rối trị an Thành Thiên Phong. Chúng chặn đường cướp bóc các chuyến hàng, đập phá cửa hàng, đánh đập nhân viên và cả khách hàng. Ban đầu, ch��ng tôi nghĩ đây chỉ là những hành vi côn đồ nhỏ lẻ, nhưng càng ngày càng lộng hành, thậm chí còn đòi bảo kê trắng trợn. Nếu không chấn chỉnh, e rằng không chỉ thương hội của chúng tôi mà tất cả các thương hộ khác trong thành đều sẽ chịu chung số phận, nguồn thu thuế của thành sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, và trật tự của Thành Thiên Phong sẽ hoàn toàn hỗn loạn."
Lâm Dịch dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Quan Đại Nhân. "Quan Đại Nhân hẳn biết, Hắc Sa Bang vẫn luôn là một cái gai trong mắt dân chúng. Việc chúng ngang nhiên lộng hành, mà quan phủ lại không có động thái nào, sẽ khiến dân chúng mất niềm tin vào triều đình, vào sự cai trị của ngài. Nếu một ngày nào đó, cấp trên của ngài, Thẩm Đại Nhân chẳng hạn, hỏi về tình hình trị an Thành Thiên Phong, liệu ngài có thể trả lời rằng mọi thứ vẫn ổn định không, thưa Quan Đại Nhân?"
*Tên tiểu tử này dám dùng uy hiếp mềm?* Quan Đại Nhân thầm nghĩ trong lòng, một tia kinh ngạc thoáng qua trong đôi mắt mệt mỏi. Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là cáo buộc, mà còn là một đòn đánh thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của ông ta: mất chức, hoặc bị cấp trên chú ý với những tin tức tiêu cực. Ông ta biết rõ Thẩm Đại Nhân là một người nghiêm khắc, và việc Thành Thiên Phong liên tục xảy ra các vụ án liên quan đến Hắc Sa Bang đã khiến ông ta đau đầu không ít. Đặc biệt, gần đây tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn, khiến Thẩm Đại Nhân có những động thái chính trị lớn hơn, đòi hỏi sự ổn định từ các vùng đất dưới quyền. Bất kỳ sự xáo trộn nào ở Thành Thiên Phong cũng có thể trở thành cái cớ để ông ta bị khiển trách, thậm chí là bị thay thế.
Quan Đại Nhân cầm tập giấy tờ lên, lướt qua những trang đầu tiên. Đó là những bản khai chi tiết, những danh sách thiệt hại, thậm chí có cả những biên lai ghi lại số tiền 'bảo kê' mà Hắc Sa Bang đã đòi hỏi từ các thương hộ nhỏ lẻ khác. "Những chứng cứ này... các ngươi đã thu thập từ khi nào?" Giọng ông ta đã không còn vẻ khách sáo ban đầu, thay vào đó là sự nghiêm trọng.
"Bẩm Quan Đại Nhân, chúng tôi đã âm thầm thu thập từ lâu. Nhưng hôm nay, chúng tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa." Lâm Dịch đáp, giọng điệu kiên quyết. "Chúng tôi không chỉ có những chứng cứ này, mà còn có nhân chứng sẵn sàng đứng ra làm chứng. Chúng tôi tin rằng, nếu Quan Đại Nhân ra tay, sẽ có rất nhiều người dân bị Hắc Sa Bang chèn ép sẵn sàng hợp tác."
Quan Đại Nhân đặt tập giấy xuống, thở dài một hơi. Ông ta nhìn Lâm Dịch bằng một ánh mắt phức tạp, vừa có sự đánh giá cao sự mưu trí của kẻ đối diện, vừa có chút bực bội vì bị dồn vào chân tường. Ông ta biết rõ Hắc Sa Bang có quan hệ chằng chịt, không dễ dàng động vào. Nhưng Lâm Dịch đã nói đúng, nếu ông ta không hành động, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với việc đối đầu với một bang phái giang hồ.
"Được rồi," Quan Đại Nhân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có phần nặng nề. "Ta sẽ cho người điều tra rõ ràng. Tuy nhiên, Lâm thương chủ cũng nên biết, việc này không phải là chuyện một sớm một chiều. Hắc Sa Bang là một thế lực lớn ở Thành Thiên Phong, động vào chúng không phải là chuyện đơn giản."
"Tiểu nhân hiểu rõ điều đó, thưa Quan Đại Nhân." Lâm Dịch đáp, vẫn giữ vẻ cung kính. "Nhưng tiểu nhân tin rằng, với sự minh xét của Quan Đại Nhân, và sự ủng hộ của dân chúng, Hắc Sa Bang sẽ không thể tiếp tục lộng hành được nữa. Chúng tôi sẵn lòng hợp tác mọi mặt để sự việc này được đưa ra ánh sáng."
Quan Đại Nhân gật đầu, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang vẫn đang rọi xuống Thành Thiên Phong. Ông ta không ngờ rằng một thiếu niên như Lâm Dịch lại có thể dùng những lời lẽ sắc bén như vậy để buộc ông ta phải hành động. Sự do dự và cân nhắc của Quan Đại Nhân cho thấy ông ta có thể trở thành một đồng minh miễn cưỡng hoặc một công cụ hữu hiệu cho Lâm Dịch trong tương lai, nhưng cũng có thể là một con dao hai lưỡi. Bởi lẽ, việc can thiệp vào các thế lực ngầm luôn đi kèm với những rủi ro khó lường. Ông ta biết rằng, từ giờ trở đi, Thành Thiên Phong sẽ không còn yên bình như trước nữa.
***
Trong một quán trà nhỏ nằm khuất mình trong con hẻm yên tĩnh ở phía Đông Thành Thiên Phong, không khí buổi chiều mát mẻ hơn hẳn. Mùi hương trà thơm dịu nhẹ hòa quyện cùng khói nhang thoang thoảng từ bàn thờ nhỏ đặt ở góc quán, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá. Tiếng nói chuyện rì rầm của những vị khách quen, tiếng chén trà va chạm khẽ khàng, và tiếng gió nhẹ lùa qua mái hiên tre, tất cả tạo nên một bản nhạc nền êm ái, thích hợp cho những cuộc trò chuyện phiếm và việc nghe ngóng tin tức.
Trần Nhị Cẩu, cải trang thành một người thường, ngồi ở một góc khuất, tay cầm chén trà nóng hổi, tai lắng nghe cẩn thận từng lời bàn tán xung quanh. Hắn mặc một bộ y phục vải thô màu nâu đất, đội mũ nan che gần hết khuôn mặt, trông không khác gì một nông dân lên thành phố. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn đảo qua lại, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Kế hoạch "Vạch Bóng" mà Đại ca Lâm Dịch đã giao cho hắn đang được triển khai một cách hiệu quả nhất.
"Nghe nói Lâm thương chủ kia gan thật, dám kiện Hắc Sa Bang lên quan phủ!" Một người đàn ông trung niên, râu lún phún, đang ngồi đối diện với một người bạn, nhấp một ngụm trà rồi nói, giọng đầy vẻ kinh ngạc.
Người bạn của hắn, một lão nhân tóc bạc phơ, chậm rãi gật đầu. "Đúng vậy, ta cũng nghe rồi. Chắc là có chuyện thật, chứ bình thường ai dám đụng vào bọn Hắc Sa? Bọn chúng lộng hành bao năm nay, quan phủ cũng nhắm mắt làm ngơ. Lần này không biết có ra trò trống gì không."
"Ra trò gì chứ? Chắc lại đâu vào đấy thôi." Một người khác ngồi bàn bên cạnh chen vào, giọng điệu đầy vẻ bi quan. "Quan phủ thì sợ Hắc Sa Bang như sợ cọp, làm sao dám động vào? Rồi đâu lại vào đấy, Hắc Sa Bang lại càng lộng hành hơn mà thôi."
"Cũng không hẳn đâu." Lão nhân tóc bạc phơ lắc đầu. "Ta còn nghe nói, bang chủ Hắc Sa đang có mâu thuẫn với mấy tên thủ hạ cũ. Nghe đâu là về chuyện chia chác lợi ích không đều, rồi còn có tin đồn bang chủ giấu nhẹm một khoản tiền lớn, không chịu chia cho anh em... Mấy vụ quấy nhiễu vừa rồi, có vẻ cũng không được thống nhất cho lắm. Có vụ thì chỉ phá phách nhẹ, có vụ lại ra tay quá nặng, gây ra sự chú ý không cần thiết."
Trần Nhị Cẩu khẽ nhếch mép cười trong lòng. *Đúng như Đại ca đã dự đoán!* Những hạt giống nghi ngờ mà hắn đã gieo rắc, những tin đồn về sự bất công, về lòng tham của Thủ Lĩnh Bang, về việc hắn không quan tâm đến anh em... tất cả đang dần nảy mầm. Người dân không chỉ bàn tán về việc Lâm Dịch dám đứng lên, mà còn bắt đầu bàn tán về sự rạn nứt bên trong Hắc Sa Bang.
"Mấy tên đó cũng chẳng phải người tốt lành gì," người đàn ông râu lún phún nói tiếp. "Chỉ là chó cắn nhau mà thôi. Nhưng nếu Hắc Sa Bang mà tự nội bộ lục đục, thì có khi lại là cơ hội cho chúng ta đấy chứ. Biết đâu quan phủ nhân cơ hội này mà ra tay thật?"
"Khó nói lắm," lão nhân lắc đầu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chỉ mong là sau vụ này, Lâm thương chủ có thể an toàn. Dám đối đầu với Hắc Sa Bang, cũng là có gan dạ. Nhưng gan dạ chưa chắc đã có thể sống sót."
Trần Nhị Cẩu lắng nghe, ghi nhớ tất cả những thông tin quan trọng. Hắn không chỉ hài lòng với hiệu quả của kế hoạch "Vạch Bóng" đang dần phát huy tác dụng, mà còn chú ý đến phản ứng của những người dân thường. Họ vẫn còn sợ hãi, vẫn còn bi quan về khả năng của quan phủ, nhưng ít nhất, đã có một tia hy vọng, một sự tò mò về việc liệu có ai đó có thể đứng lên chống lại cái ác hay không. Và những tin đồn về sự bất hòa trong Hắc Sa Bang, dù mơ hồ, lại chính là đòn chí mạng, gặm nhấm niềm tin từ bên trong.
Hắn khẽ đặt chén trà xuống, lòng thầm nghĩ về những bước đi tiếp theo. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là gieo rắc tin đồn, mà còn là thu thập phản hồi, để Lâm Dịch có thể điều chỉnh chiến lược kịp thời. Sự lan truyền của những tin tức này, cùng với việc Lâm Dịch đã chính thức đệ đơn kiện lên nha môn, chắc chắn sẽ tạo ra một làn sóng lớn, buộc Hắc Sa Bang phải có phản ứng. Và lúc đó, cuộc chiến không đổ máu của Lâm Dịch sẽ chính thức bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và đầy rẫy bất ngờ hơn.
***
Tối muộn, một cơn mưa phùn lất phất bắt đầu trút xuống Thành Thiên Phong, khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Tại căn cứ của Hắc Sa Bang, một tòa nhà thô ráp, cũ nát nằm sâu trong một con hẻm tối tăm, bầu không khí đang cực kỳ căng thẳng và hỗn loạn. Mùi rượu nồng nặc, mồ hôi chua loét, khói thuốc lá hăng nồng và cả mùi thức ăn ôi thiu bốc lên từ những mâm cỗ dở dang, tất cả hòa quyện lại tạo thành một thứ mùi khó chịu, đặc trưng của một nơi tụ tập của những kẻ không biết đến trật tự. Tiếng quát tháo ầm ĩ, tiếng chửi thề tục tĩu, và tiếng va chạm đồ vật loảng xoảng vang vọng khắp các hành lang ẩm thấp.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông to lớn, vạm vỡ với khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, đang nổi cơn thịnh nộ. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm hắn đỏ tấy lên vì tức giận. Hắn vừa nhận được tin Lâm Dịch đã "kiện" hắn lên quan phủ, không chỉ vậy, còn có những lời bàn tán khắp nơi về sự lộng hành của Hắc Sa Bang, và tệ hơn, là những tin đồn về sự bất hòa trong nội bộ bang phái, về việc hắn tham lam, giấu nhẹm tiền bạc.
"Mẹ kiếp! Tên tiểu tử Lâm Dịch đó dám sỉ nhục lão tử thế này?!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, tay vung mạnh cây đại đao đang cầm, đập phá tan tành một chiếc bàn gỗ cũ kỹ gần đó. Mảnh gỗ vỡ văng tung tóe, khiến các thủ hạ đứng xung quanh giật mình lùi lại. "Hắn nghĩ quan phủ sẽ bảo vệ hắn sao?! Hắn nghĩ lão tử sẽ sợ cái đám quan lại thối nát đó à?!" Giọng hắn tuy to tiếng, hung hãn, nhưng lại mang một sự hoang mang, tức giận khó giấu. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại dám đi nước cờ này, một nước cờ mà hắn chưa từng gặp phải trong suốt thời gian lộng hành.
A Cường, vẻ mặt hung tợn như thường lệ nhưng đôi mắt lại lộ rõ sự lo lắng, đứng cách đó không xa, cùng với vài tên thủ hạ khác. Chúng đều mặc đồ đen, tay cầm đao, nhưng không ai dám hó hé một lời. Tim A Cường đập thình thịch trong lồng ngực. *Bang chủ càng ngày càng lỗ mãng.* Hắn thầm nghĩ. *Lần này lại dính vào chuyện với quan phủ, không biết có liên lụy đến mình không. Lời đồn về việc bang chủ giấu nhẹm một khoản tiền lớn quả thật không phải vô căn cứ, mấy vụ quấy nhiễu vừa rồi rõ ràng là bang chủ muốn thăm dò thôi, nhưng lại bị tên A Cường này làm quá lên, rồi bị chính bang chủ khiển trách gián tiếp. Giờ thì hay rồi, công khai đối đầu với quan phủ, ai mà chịu nổi đây?*
A Cường lén lút trao đổi ánh mắt với vài tên thủ hạ khác, những kẻ cũng đang lộ rõ vẻ bất mãn và hoài nghi. Những lời đồn mà Trần Nhị Cẩu đã gieo rắc đã len lỏi vào tâm trí chúng, gặm nhấm niềm tin vào Thủ Lĩnh Bang. Chúng đã quá quen với việc cướp bóc, đánh đập, nhưng chưa bao giờ phải đối mặt với áp lực từ quan phủ một cách công khai như thế này. Cái cảm giác bị phơi bày ra ánh sáng, bị dân chúng chỉ trích, bị quan phủ nhòm ngó, khiến chúng cảm thấy bất an.
"Tìm cho lão tử tên Lâm Dịch đó! Đem hắn về đây!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, quay phắt lại, ánh mắt đỏ ngầu quét qua đám thủ hạ. "Lão tử sẽ cho hắn biết thế nào là cái giá của sự ngông cuồng! Dám động đến Hắc Sa Bang, hắn chán sống rồi!" Nhưng sự tự tin trong giọng nói của hắn đã giảm sút đáng kể, thay vào đó là một sự điên cuồng, liều lĩnh. Hắn đã quen với việc giải quyết mọi chuyện bằng bạo lực, bằng sức mạnh tuyệt đối, nhưng Lâm Dịch đã đi một nước cờ hoàn toàn khác, khiến hắn lúng túng.
A Cường và các thủ hạ khác cúi đầu, vâng dạ, nhưng trong lòng chúng đã có những tính toán riêng. Sự rạn nứt đã bắt đầu xuất hiện trong nội bộ bang phái, không chỉ là những lời bàn tán, mà là sự nghi ngờ, sự bất mãn đã ăn sâu. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, trong cơn giận dữ mù quáng, không nhận ra rằng hắn đang tự tay đẩy những kẻ thân cận nhất của mình về phía vực thẳm của sự phản bội. Cơn mưa phùn vẫn không ngừng rơi, tựa như đang gột rửa đi lớp vỏ bọc kiên cố của Hắc Sa Bang, để lộ ra những vết nứt sâu sắc bên trong. Cuộc chiến không đổ máu của Lâm Dịch đã bắt đầu gây ra những rung chấn đầu tiên, và nó hứa hẹn sẽ còn tạo ra những cơn địa chấn lớn hơn nữa trong thời gian tới.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.