Lạc thế chi nhân - Chương 352: Bóng Đêm Quấy Nhiễu: Đợt Sóng Ngầm Từ Hắc Sa Bang
Đêm đã về khuya, tiếng động từ việc củng cố dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng côn trùng rả rích. Lâm Dịch đứng đó, nhìn những ngọn đèn lồng ấm áp bên trong thương hội. Bên ngoài, bóng tối bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng bên trong, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm vẫn đang bùng cháy. Hắn tin rằng, bất kể Hắc Sa Bang có hùng mạnh đến đâu, chúng cũng không thể chiến thắng được ý chí kiên cường và trí tuệ của con người. Cuộc đối đầu này sẽ là một bước ngoặt. Và Lâm Dịch, với cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay, đã sẵn sàng cho mọi thứ.
Trong căn phòng họp kín đáo nhất của thương hội, ánh nến chập chờn hắt những bóng đổ dài, kỳ dị lên bức tường vôi trắng. Không khí đặc quánh sự chờ đợi, một thứ áp lực vô hình nặng nề hơn cả ngàn cân tạ. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại quét qua từng gương mặt quen thuộc. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện hắn, vẻ lo lắng vẫn chưa tan khỏi đôi mắt thông minh, sắc sảo. Nàng siết chặt hai bàn tay thanh tú vào nhau, biểu lộ sự bất an mà ngay cả một nữ thương nhân lão luyện như nàng cũng khó lòng che giấu. Vương Đại Trụ đứng dựa vào góc phòng, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, đôi mắt chất phác nhưng cảnh giác cao độ không rời khỏi cửa ra vào. Trần Nhị Cẩu ngồi vắt vẻo trên ghế, vẻ nhanh nhẹn thường thấy pha lẫn một chút căng thẳng, nhưng đôi mắt hắn vẫn lấp lánh sự hưng phấn của kẻ sắp được thi triển tài năng.
Tiếng gió đêm rít qua mái ngói, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương đêm, làm cho ngọn nến trong phòng khẽ lay động, khiến những bóng hình trên tường càng thêm nhảy múa. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không khí tĩnh mịch mà trang trọng. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang bao trùm không gian. Hắn biết, đêm nay là đêm cuối cùng của sự bình yên giả tạo. Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên. Lời từ chối dứt khoát của hắn đã chạm vào lòng tự tôn của một bang phái giang hồ, và sự phản ứng của chúng là điều không thể tránh khỏi. Hắn nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, cố gắng giữ cho tâm trí mình minh mẫn nhất.
“Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định, phá vỡ sự im lặng nặng nề. “Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, nhưng cũng phải tìm ra điểm yếu của chúng.” Hắn đặt tách trà xuống, tiếng va chạm nhẹ của gốm sứ vọng trong phòng. “Trong thế giới này, kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu là quy luật. Nhưng tri thức là vũ khí mạnh nhất, có thể lật ngược mọi quy luật. Chúng ta không thể đấu tay đôi với chúng bằng vũ lực, nhưng chúng ta có thể làm chúng tự sụp đổ từ bên trong.”
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, nàng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. “Em lo lắng cho các chuyến hàng và cửa hàng của chúng ta, Lâm Dịch. Liệu các biện pháp phòng vệ mà chúng ta đã bố trí có đủ không? Hắc Sa Bang nổi tiếng tàn bạo, chúng có thể không chỉ dừng lại ở quấy nhiễu đơn thuần.” Nàng chợt nhớ đến những câu chuyện rùng rợn về các thương nhân dám đối đầu với Hắc Sa Bang, kết cục của họ thường không mấy tốt đẹp. Nàng tin tưởng Lâm Dịch, nhưng sự bất an vẫn cứ đeo bám.
Vương Đại Trụ bước tới gần bàn, nắm chặt nắm đấm vạm vỡ. “Đừng lo, Lâm ca. Huynh đệ đã bố trí đúng như lời dặn. Những cạm bẫy không gây chết người, nhưng đủ để làm chúng đau điếng và hoảng sợ. Kẻ nào dám bén mảng sẽ không dễ dàng thoát.” Giọng hắn vang dội, mang đến một chút vững tâm cho những người khác. Hắn là một người đàn ông của hành động, và hắn đã dành cả ngày để cùng các anh em khác củng cố lại các bức tường, chốt cửa, và lắp đặt những "bẫy" tinh vi do Lâm Dịch chỉ dẫn.
Trần Nhị Cẩu gật gù, vẻ mặt ngây ngô thường ngày giờ lại có thêm chút tinh quái. “Đệ đã cho người rải tin đồn như huynh dặn, Đại ca. Đi khắp các quán trà, tửu lầu mà bọn Hắc Sa Bang hay lui tới. Những lời bóng gió về việc Thủ Lĩnh Bang giữ riêng lợi lộc, về việc hắn không giữ lời hứa với anh em, về việc hắn đang ngấm ngầm cấu kết với thế lực khác… Đệ đã dặn dò kỹ lưỡng, phải nói sao cho thật tự nhiên, thật vô tình, như thể chỉ là những lời than vãn vu vơ thôi.” Hắn cười tủm tỉm, một nụ cười đầy ẩn ý. “Không biết có tác dụng không, nhưng ít nhất cũng đã khiến mấy tên tay sai nghe ngóng được phải cau mày suy nghĩ.”
Lâm Dịch nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Tốt lắm, Nhị Cẩu. Đừng đánh giá thấp sức mạnh của những lời đồn đại. Một ngọn lửa nhỏ có thể đốt cháy cả một khu rừng. Chúng ta không cần chúng phải tin hoàn toàn, chỉ cần gieo vào lòng chúng một hạt giống nghi ngờ là đủ.” Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ trơn nhẵn, ánh mắt lướt qua bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng. Bản đồ được vẽ sơ sài nhưng đủ để hắn hình dung ra các tuyến đường giao thương, vị trí các cửa hàng, và cả những nơi mà Hắc Sa Bang thường hoạt động.
“Mục tiêu của chúng ta không phải là giết chóc hay đối đầu trực diện,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Mà là làm suy yếu ý chí chiến đấu của chúng, làm chúng mất niềm tin vào kẻ cầm đầu, và quan trọng nhất, làm chúng nhận ra rằng đối đầu với chúng ta là một cái giá quá đắt, không xứng đáng với lợi ích mà chúng có thể có được.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, em phải tin vào kế hoạch này. Chúng ta đang đánh cược, nhưng đây là cách duy nhất để một thương hội không có gốc rễ sâu xa như chúng ta có thể tồn tại trong một thế giới đầy rẫy bạo lực và cường quyền này.”
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu. Nàng không còn vẻ bất an rõ rệt như lúc ban đầu, mà thay vào đó là sự kiên định. Nàng đã chứng kiến Lâm Dịch làm nên những điều không tưởng, từ một thiếu niên nghèo khó ở biên thùy đến chủ một thương hội đang dần vươn lên ở Thành Thiên Phong. Nàng tin vào trí tuệ của hắn, tin vào khả năng nhìn xa trông rộng của hắn. “Em hiểu, Lâm Dịch. Em sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ những gì chúng ta đã gây dựng.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, sau đó ra hiệu lệnh cho mọi người nghỉ ngơi. “Đêm nay, hãy giữ cảnh giác cao độ. Chắc chắn chúng sẽ có động thái. Nhưng đừng hoảng sợ, hãy nhớ những gì chúng ta đã chuẩn bị.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Tiếng gió rít và tiếng côn trùng rả rích vẫn đều đặn, như lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng trước cơn bão. Hắn biết, cơn bão đó sẽ không bao giờ là một cuộc đối đầu trực diện như những trận đánh mà hắn từng đọc trong sách sử. Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến cân não và chiến thuật, nơi mà mỗi bước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tâm trí hắn đã được lật mở, và hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách.
***
Sáng sớm hôm sau, khi sương vẫn còn giăng nhẹ trên những tán cây ven đường và mặt trời còn chưa kịp ló rạng hoàn toàn, một chuyến hàng của thương hội Lâm Dịch đang trên đường từ một thị trấn lân cận trở về Thành Thiên Phong đã gặp chuyện không may tại Trạm Tiếp Tế. Trạm Tiếp Tế là một tòa nhà đá hoặc gỗ đơn giản, nằm giữa chặng đường, nơi các lữ khách và thương nhân dừng chân nghỉ ngơi, tiếp nước và thức ăn cho ngựa. Thường ngày, nơi đây khá yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán lá, tiếng động vật xa xăm và tiếng bảng hiệu kẽo kẹt trong gió. Nhưng hôm nay, sự yên bình đó đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Mã Đại Ca, người phụ trách chuyến hàng này, là một người đàn ông cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió. Nụ cười sảng khoái thường trực trên môi hắn, nhưng giờ đây, khuôn mặt hắn đỏ bừng vì tức giận. Hắn đứng chắn trước những cỗ xe chất ��ầy hàng hóa, đôi mắt trừng trừng nhìn nhóm người đang tiến đến. Đó không ai khác chính là A Cường và gần hai mươi tên tay sai của Hắc Sa Bang, mỗi tên đều mặc đồ đen, cầm đao hoặc gậy gộc, vẻ mặt hung tợn.
“Hàng hóa của tiểu tử Lâm Dịch này, đổ hết xuống đất cho lão tử! Xem hắn còn dám cứng đầu không!” A Cường gằn giọng, khuôn mặt hung tợn nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Hắn chỉ tay về phía những thùng hàng đang được các phu khuân vác cẩn thận bảo quản. “Nhớ kỹ, không được lấy bất cứ thứ gì! Chỉ phá hoại! Phá sạch cho ta!”
Mã Đại Ca gầm lên, tiếng hắn vang vọng khắp Trạm Tiếp Tế. “Lũ khốn kiếp! Dám động vào hàng của ta sao!” Hắn vung cây gậy gỗ trong tay, cố gắng cản đường bọn chúng. Tuy nhiên, lực lượng của Hắc Sa Bang quá đông, và chúng có vẻ đã được dặn dò kỹ lưỡng. Chúng không tấn công Mã Đại Ca trực diện để tránh gây ra thương vong nghiêm trọng, nhưng lại lao vào đám phu khuân vác và những thùng hàng.
Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên khi những tên tay sai Hắc Sa Bang bắt đầu hành động. Chúng xô đổ các thùng hàng xuống đất, những sản phẩm thủ công tinh xảo, vải vóc, và cả một ít lương thực quý giá vỡ tan tành hoặc vương vãi khắp nơi. Tiếng la hét hoảng loạn của các phu khuân vác vang lên. “Đừng đánh nữa… Chúng tôi không biết gì cả!” Một phu khuân vác gầy gò bị một tên tay sai dùng gậy đánh vào lưng, ngã vật xuống đất, mặt mũi tái mét vì đau đớn và sợ hãi.
Mã Đại Ca cố gắng chống trả, nhưng một mình hắn không thể ngăn cản được cả một đám người. Hắn bị mấy tên vây quanh, không cho tiếp cận các xe hàng. Mùi bụi đất, rơm rạ quyện với mùi gỗ vỡ và mùi mồ hôi, tạo nên một không khí hỗn loạn và ngột ngạt. Hắn nhìn cảnh hàng hóa bị phá hoại, lòng như lửa đốt. “Báo cho thương hội, mau! Mau về báo cho Lâm ca!” Hắn hét lớn, hy vọng có người trong số những phu khuân vác có thể trốn thoát và mang tin về.
A Cường đứng khoanh tay, vẻ mặt đắc ý nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Hắn không quan tâm đến việc Mã Đại Ca đang kêu gọi giúp đỡ. Đối với hắn, đây chỉ là một màn thị uy, một cách để dạy dỗ cái tên Lâm Dịch cứng đầu kia. Hắn thấy một gã phu khuân vác đang lén lút bỏ chạy, nhưng hắn không ra lệnh truy đuổi. Mục đích đã đạt được. “Được rồi! Chúng mày! Xong việc rồi! Lui!” A Cường vung tay ra hiệu.
Sau khi đã gây ra một đống đổ nát và sự hoang mang tột độ, nhóm Hắc Sa Bang cười cợt và nhanh chóng rút lui, biến mất vào làn sương sớm vẫn còn vương vấn. Chúng để lại Trạm Tiếp Tế tan hoang, những thùng hàng vỡ vụn, hàng hóa vương vãi, và những phu khuân vác đau đớn, sợ hãi. Mã Đại Ca nhìn theo bóng lưng của chúng, nắm đấm siết chặt, ánh mắt hằn lên sự tức giận và bất lực. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Vài giờ sau vụ việc ở Trạm Tiếp Tế, khi ánh nắng mặt trời đã lên cao và trở nên gay gắt, một nhóm tay sai Hắc Sa Bang khác bất ngờ xông vào một trong những cửa hàng của Lâm Dịch ở Thành Thiên Phong. Cửa hàng này chuyên bán các loại gia vị và thảo dược, thường ngày tấp nập khách ra vào. Bên trong, mùi hương nồng nàn của các loại gia vị, thảo mộc khô thơm ngát, tạo cảm giác dễ chịu. Nhưng đột nhiên, sự thanh bình đó bị phá vỡ bởi tiếng hò hét và sự náo loạn.
“Cửa hàng này của Lâm Dịch không có quy củ, dám không nộp tiền bảo kê! Chúng ta phải ‘giúp’ hắn dạy dỗ lại khách hàng!” Một tên tay sai Hắc Sa Bang lớn tiếng gầm gừ, vung cây gậy gỗ trong tay. Đám đông khách hàng đang lựa chọn đồ bất ngờ ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoang mang. Chúng mặc đồ đen, vẻ mặt hung tợn, không che giấu ý đồ gây rối.
Một nhân viên trẻ tuổi của cửa hàng, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp. “Các người làm gì vậy! Đừng phá phách!” Cậu ta cố gắng ngăn cản, nhưng bị một tên tay sai đẩy mạnh sang một bên. Cảm giác sợ hãi và bất lực bao trùm lấy cậu.
Đám tay sai Hắc Sa Bang không cướp bóc. Chúng chỉ nhằm mục đích gây hoang mang và phá hoại nhẹ. Chúng xô đổ vài kệ hàng, làm vỡ một vài lọ sành đựng gia vị, khiến mùi hương nồng nàn của tiêu, quế, hồi trộn lẫn với mùi đất vỡ và sự hoảng loạn. Một vài túi thảo dược bị hất tung, rơi vãi khắp sàn nhà. Tiếng đổ vỡ và tiếng la hét của bọn chúng át đi tiếng bàn tán xôn xao của khách hàng.
“Trời ơi, lại là Hắc Sa Bang! Chạy thôi!” Một khách hàng trung niên hoảng hốt kêu lên, vội vã kéo tay con mình chạy ra khỏi cửa hàng. Những người khác cũng nhanh chóng làm theo, tiếng chân dồn dập vang lên trên nền gạch. Họ chen lấn xô đẩy, tìm cách thoát thân càng nhanh càng tốt, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn và đổ nát.
Tiếng bàn tán xì xào bắt đầu lan rộng trong Thành Thiên Phong. “Thương hội Lâm Dịch bị Hắc Sa Bang nhắm đến rồi. E là khó yên thân.” “Thấy bảo Lâm Dịch dám từ chối lời đề nghị bảo kê của chúng. Đúng là tự tìm đường chết mà.” Những lời thì thầm đầy sợ hãi và lo lắng, xen lẫn sự tò mò. Khách hàng bắt đầu tránh xa các cửa hàng của Lâm Dịch, e ngại sẽ bị vạ lây.
Sau khi đã tạo đủ sự náo loạn và hoang mang, nhóm tay sai Hắc Sa Bang cũng nhanh chóng rút lui. Chúng không thèm đoái hoài đến những món hàng bị đổ vỡ, những lọ gia vị quý giá vương vãi trên sàn nhà, hay những khuôn mặt sợ hãi của nhân viên. Mục đích của chúng không phải là tiền bạc, mà là một lời cảnh cáo, một màn thị uy đanh thép gửi đến Lâm Dịch. Sự phá hoại này, dù không quá lớn về vật chất, nhưng lại gây ra một tổn thất nặng nề về tinh thần và uy tín cho thương hội.
Người quản lý cửa hàng, một người đàn ông trung niên vốn điềm tĩnh, giờ đây đang đứng giữa đống đổ nát, đôi mắt lộ rõ vẻ bất lực. Cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ tài sản của mình, khi bị những kẻ cường quyền công khai uy hiếp ngay giữa ban ngày, khiến lòng hắn chùng xuống. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến khó khăn, không chỉ là chiến đấu với Hắc Sa Bang, mà còn là chiến đấu với nỗi sợ hãi đang dần len lỏi vào lòng người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Thành Thiên Phong bằng thứ ánh sáng ấm áp cuối ngày, nhưng trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch tại Thương Hội, không khí lại mang một màu sắc trầm lắng và căng thẳng. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài, làm cho tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên bàn khẽ rung rinh. Mùi hương mực, giấy và trà ấm quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy khi Lâm Dịch ghi chép.
Lâm Dịch ngồi đó, vẻ mặt trầm tư. Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi đang châm thêm trà, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự lo lắng nhưng đã pha lẫn một chút tò mò. Vương Đại Trụ đứng thẳng tắp, gương mặt vạm vỡ đanh lại, tay vẫn đặt hờ trên chuôi đao. Trần Nhị Cẩu ngồi ở một góc, vẻ nhanh nhẹn của hắn giờ đây đã thay bằng sự tập trung cao độ. Và Mã Đại Ca, sau vụ việc ở Trạm Tiếp Tế, cũng đã có mặt, vẻ bực bội và tức giận vẫn còn hằn rõ trên khuôn mặt phong trần.
“Mã Đại Ca, huynh hãy kể lại chi tiết về vụ việc sáng nay ở Trạm Tiếp Tế,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng điệu bình tĩnh đến lạ lùng, như thể hắn không phải là nạn nhân của các vụ quấy nhiễu.
Mã Đại Ca gật đầu, giọng hắn vẫn còn đôi chút giận dữ. “Thưa Lâm ca, sáng sớm tinh mơ, khi chúng tôi đang chuẩn bị rời đi thì A Cường cùng gần hai mươi tên tay sai của Hắc Sa Bang xuất hiện. Chúng không cướp, chỉ phá. Đập vỡ thùng hàng, hất đổ vải vóc, lương thực xuống đất. Đánh đập vài phu khuân vác để thị uy. Rõ ràng là muốn gây tổn thất và làm nhụt chí chúng ta.” Hắn siết chặt nắm đấm. “Nếu không phải Lâm ca dặn dò không được gây thương vong cho chúng, tôi đã cho chúng biết tay rồi!”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua Mã Đại Ca, sau đó quay sang người quản lý cửa hàng vừa bị quấy nhiễu. Người quản lý cũng kể lại chi tiết vụ việc, nhấn mạnh việc bọn chúng không lấy đi bất cứ thứ gì có giá trị, chỉ gây rối và đập phá những thứ lặt vặt.
“Vậy là, chúng không cướp, chỉ phá,” Lâm Dịch lặp lại, ngón tay hắn gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn. “Mục đích là gây áp lực và thị uy. Nhưng tại sao lại có sự khác biệt trong cách ra tay? A Cường có vẻ hung hăng hơn, đánh đập người và phá hoại nhiều hơn. Còn đám ở cửa hàng thì chỉ gây náo loạn là chính.” Hắn nhìn vào bản đồ, khoanh tròn các điểm bị tấn công.
Bạch Vân Nhi đặt tách trà xuống, suy nghĩ. “Có lẽ chúng muốn thăm dò phản ứng của chúng ta, Lâm Dịch. Nhưng em cũng thấy có vẻ như không có sự thống nhất hoàn toàn trong hành động của chúng. Như thể có hai nhóm, hai ý đồ khác nhau.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, đầu óc hắn đang xử lý một lượng lớn thông tin. Hắn nhớ lại những lời Trần Nhị Cẩu đã nói đêm qua, về việc gieo rắc tin đồn. Hắn cũng nhớ đến phong cách hành xử của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa qua những thông tin mà Trần Nhị Cẩu đã thu thập được – một kẻ tham lam, kiêu ngạo nhưng cũng không phải là loại liều lĩnh.
Trần Nhị Cẩu đột nhiên lên tiếng, đôi mắt nhanh nhẹn của hắn lóe lên. “Đệ nghe ngóng được, Đại ca. Sau vụ việc ở Trạm Tiếp Tế, mấy tên tay sai của A Cường có vẻ không hài lòng lắm. Bọn chúng bàn tán rằng A Cường quá nóng vội, không cần thiết phải đánh đập người như vậy, chỉ cần phá hoại là đủ. Có vẻ A Cường muốn làm lớn hơn, muốn gây ra nhiều thiệt hại hơn để lấy lòng Thủ Lĩnh Bang, nhưng những tên khác lại muốn làm theo đúng như chỉ thị ban đầu, không muốn rắc rối lớn.” Hắn dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc điều gì đó. “Đệ còn nghe loáng thoáng, có vẻ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng không vui lắm khi A Cường ra tay quá nặng nề ở Trạm Tiếp Tế, sợ gây ra sự chú ý không cần thiết từ phía quan phủ.”
Ánh mắt Lâm Dịch bỗng lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn đặt bút xuống, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. “Không đồng ý… À, ra là vậy. Kế hoạch của ta đã bắt đầu có tác dụng rồi sao?” Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi.
Vương Đại Trụ và Mã Đại Ca nhìn nhau, không hiểu ý Lâm Dịch. Bạch Vân Nhi cũng ngạc nhiên, nhưng nàng nhanh chóng hiểu ra. Nàng biết Lâm Dịch đang nhắc đến kế hoạch “Vạch Bóng” mà hắn đã vạch ra. Những lời đồn đại về sự bất công, về lòng tham của Thủ Lĩnh Bang, về việc hắn không quan tâm đến anh em… tất cả đang dần gặm nhấm niềm tin trong nội bộ Hắc Sa Bang.
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong đang dần chìm vào màn đêm. Hắn không còn vẻ trầm tư như lúc đầu. Thay vào đó là sự quyết đoán. “Hành động của Hắc Sa Bang hôm nay, mặc dù gây ra thiệt hại, nhưng lại cho chúng ta rất nhiều thông tin quý giá. Thứ nhất, chúng không dám cướp bóc trắng trợn, chỉ quấy nhiễu. Điều này chứng tỏ chúng vẫn còn dè chừng một thế lực nào đó, có thể là quan phủ, hoặc là sợ gây ra phản ứng quá mạnh từ phía chúng ta.”
Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng người. “Thứ hai, và quan trọng hơn cả, là sự thiếu thống nhất trong hành động của chúng. A Cường muốn làm lớn chuyện, nhưng những tên khác lại chỉ muốn làm theo chỉ thị ban đầu, không gây thêm rắc rối. Điều này xác nhận rằng, những hạt giống nghi ngờ mà Nhị Cẩu đã gieo rắc, đã bắt đầu nảy mầm. Chúng đã bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau, nghi ngờ về chỉ thị của Thủ Lĩnh Bang, nghi ngờ về lợi ích mà chúng sẽ nhận được.”
Lâm Dịch cầm cuốn Cẩm Nang Kế Sách trên bàn, vuốt nhẹ bìa sách thô ráp. “Cuộc chiến này sẽ không đổ máu, hoặc ít nhất, chúng ta sẽ cố gắng hết sức để nó không đổ máu. Nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ ngồi yên chịu trận. Hắc Sa Bang đang muốn dùng áp lực kinh tế và tinh thần để buộc chúng ta khuất phục. Nhưng chúng không biết rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và mưu kế, còn sắc bén hơn cả ngàn cây đao.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang lên đèn, lung linh trong đêm tối. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng. Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng từ bỏ. Chúng sẽ tiếp tục quấy nhiễu, tiếp tục gây áp lực. Nhưng Lâm Dịch cũng đã nhìn thấy điểm yếu của chúng, đã nhìn thấy những vết nứt trong nội bộ của một tổ chức tưởng chừng như vững chắc. Cuộc đối đầu này sẽ không phải là một cuộc đấu sức mạnh, mà là một cuộc đấu trí. Và Lâm Dịch, với những thông tin vừa thu thập được, đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo, không còn là phòng thủ đơn thuần, mà là phản công, từ sâu bên trong.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.