Lạc thế chi nhân - Chương 351: Cự Tuyệt Và Bố Trí: Kế Hoạch Chống Hắc Sa
Ánh trăng non treo mình trên bầu trời đen kịt, lấp ló sau những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, đổ thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống sân sau của thương hội. Màn đêm đã buông xuống từ lâu, nhưng trong văn phòng của Lâm Dịch, ngọn nến vẫn cháy leo lét, soi rõ cuốn Cẩm Nang Kế Sách đang mở ra trên bàn. Hắn không bật đèn, nhưng ánh trăng bên ngoài đủ để chiếu sáng mờ ảo căn phòng, tạo nên những bóng đổ dài, uốn lượn như những con quái vật vô hình. Bàn tay hắn lướt nhẹ trên bìa sách cũ kỹ, rồi mở nó ra, dừng lại ở những trang đã đánh dấu, những trang nói về chiến lược "dĩ độc trị độc", "khu hổ thôn lang" và "mượn đao giết người". Hắc Sa Bang đã ném một viên đá vào mặt hồ tĩnh lặng. Giờ là lúc để Lâm Dịch đáp trả, không phải bằng cách ném lại một viên đá khác, mà bằng cách khéo léo tạo ra một cơn sóng thần, cuốn trôi tất cả. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Thành Thiên Phong, một sự hỗn loạn đã bao trùm trụ sở của thương hội. Tiếng la ó, tiếng bước chân thô bạo và mùi hôi hám của rượu pha lẫn mồ hôi của đám người giang hồ xộc thẳng vào không khí sớm mai, phá tan sự yên bình vốn có. A Cường, với vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen tuyền và cây đao sáng loáng dắt bên hông, sải bước vào sảnh chính. Đám tay sai của hắn, mỗi tên một vẻ hung hãn, cũng theo sau, lăm lăm vũ khí, ánh mắt quét qua từng góc nhỏ, như những con sói đói đang tìm kiếm con mồi. Tiếng gằn giọng của A Cường vang lên chói tai giữa sự tĩnh lặng đáng sợ của những người làm công trong thương hội, những người đang đứng nép mình vào hai bên tường, gương mặt tái mét vì sợ hãi.
Lâm Dịch, trong bộ trang phục vải thô quen thuộc, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ thường, đứng đối diện với A Cường. Dù thân hình hắn gầy gò hơn hẳn so với gã giang hồ vạm vỡ kia, nhưng khí chất toát ra từ Lâm Dịch lại khiến A Cường không thể nào coi thường. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lướt qua A Cường và đám tay sai một cách hờ hững, như thể hắn đang xem một vở kịch nhàm chán. Phía sau Lâm Dịch, Vương Đại Trụ đứng thẳng lưng, vẻ mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy cảnh giác, bàn tay siết chặt chuôi búa được giấu sau lưng. Trần Nhị Cẩu thì có vẻ hơi căng thẳng hơn, nhưng vẫn giữ được sự tập trung cao độ, đôi mắt lấm lét đảo qua lại, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ.
"Thằng nhóc, gan mày lớn thật!" A Cường gằn giọng, tiếng nói khàn đục như tiếng đá mài, "Dám từ chối lời đề nghị của Hắc Sa Bang? Mày có biết hậu quả là gì không?" Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền gạch, tỏ vẻ khinh miệt. Mùi hôi của nước bọt và rượu càng làm cho không khí trở nên ngột ngạt. Đám tay sai của A Cường cười rộ lên, tiếng cười thô bỉ vang vọng khắp sảnh, như muốn nuốt chửng sự tĩnh lặng của thương hội. Lâm Dịch vẫn không hề nao núng. Hắn chậm rãi nhấc tay, ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu giữ bình tĩnh, rồi cất giọng: "Hậu quả thế nào, ta chưa biết." Giọng hắn trầm thấp, đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng lại mang một sự kiên định không thể lay chuyển. "Nhưng ta biết, thương hội của Lâm Dịch không có thói quen trả tiền bảo kê cho những kẻ chuyên đi đe dọa người lương thiện."
Lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào mặt A Cường. Gã ta trợn mắt, vẻ mặt hung tợn càng thêm vặn vẹo. "Mày muốn chết à?" A Cường gầm lên, bàn tay đặt lên chuôi đao, "Được thôi, đừng trách Hắc Sa Bang không nhắc nhở trước! Lão Đại sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu!" Hắn ta gằn từng chữ, âm thanh như muốn xé toạc màng nhĩ. Đám tay sai cũng nhao nhao lên, tiếng vũ khí va vào nhau loảng xoảng, tạo nên một bản hòa âm chết chóc. Các thành viên thương hội, những người đã quen với sự yên bình của buôn bán, giờ đây lại run rẩy như cầy sấy. Một vài người đã lùi lại, va vào nhau, tạo nên những tiếng động nhỏ nhưng đủ để làm tăng thêm sự căng thẳng.
Lâm Dịch chỉ khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự mệt mỏi và chán ghét. Hắn nhìn thẳng vào mắt A Cường, đôi mắt đen sâu thẳm như hút lấy linh hồn đối phương. "Lời đe dọa của ngươi, ta đã nghe rõ." Hắn nói, giọng vẫn bình thản. "Hậu quả, chúng ta sẽ chờ xem." Hắn không tiếp tục tranh cãi, không bày tỏ sự sợ hãi, cũng không phản kháng bằng lời nói hung hăng. Hắn chỉ đơn giản là từ chối, một sự từ chối thẳng thừng, dứt khoát, không cần thêm bất kỳ lời biện minh nào. Sự bình tĩnh đến khó hiểu của Lâm Dịch dường như đã chọc giận A Cường đến tột độ. Gã ta nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt tóe lửa, nhưng lại không thể tìm ra một lời lẽ nào để phản bác. Có lẽ, gã đã quen với việc đối phương phải quỳ gối van xin hoặc ít nhất là run sợ mà trả lời, chứ chưa từng gặp phải một kẻ dám thẳng thừng từ chối như vậy.
A Cường vung tay, ra hiệu cho đám tay sai rời đi. Hắn liếc nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy đe dọa, một cái liếc cuối cùng đầy hằn học, như muốn khắc sâu hình ảnh đối phương vào tâm trí để tiện cho việc báo thù sau này. Tiếng bước chân thô bạo của chúng vang vọng trong sảnh, dần xa, rồi mất hút sau cánh cửa lớn. Khi bọn chúng hoàn toàn biến mất, một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên từ đám người làm công, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng và mùi vị của mối đe dọa. Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo bóng lưng của A Cường cho đến khi cánh cửa chính khép lại. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu. Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Nhưng cũng chính sự hung hãn và thiếu kiên nhẫn này lại là điểm yếu mà Lâm Dịch có thể khai thác. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "và Hắc Sa Bang cũng sẽ sớm nhận ra điều đó." Hắn quay lại, nhìn những gương mặt lo lắng của các thành viên thương hội, ánh mắt trấn an, nhưng bên trong, bộ óc hắn đã bắt đầu chạy hết công suất.
***
Trong văn phòng của Lâm Dịch, ánh nến lung linh như muốn nhảy múa, chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng của Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Mùi hương của mực tàu, của giấy cũ và một chút hương trầm thoang thoảng từ lư hương nhỏ trên bàn, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nhưng cũng đầy sự tập trung. Bên ngoài, tiếng ồn ào của Thành Thiên Phong dần tan biến theo ánh mặt trời, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm khuya. Lâm Dịch ngồi sau bàn, tay gõ nhẹ lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, nhịp điệu đều đều, chậm rãi như tiếng chuông chùa, nhưng lại chất chứa một sự căng thẳng vô hình. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua từng người, như đọc thấu tâm can họ.
"Hắc Sa Bang đã ra mặt." Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm thấp, phá vỡ sự im lặng. "Chúng ta không thể lùi bước." Hắn không cần phải giải thích thêm, bởi ai cũng hiểu rằng việc từ chối công khai trước mặt toàn bộ thương hội đã đặt họ vào một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. "Bây giờ là lúc để kiểm tra lại kế hoạch." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về Bạch Vân Nhi, người đang ngồi đối diện, vẻ mặt đầy lo lắng. "Bạch Vân Nhi, tình hình tài chính và lương thực thế nào?"
Bạch Vân Nhi, dù trong lòng đầy bất an, nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp của một nữ thương nhân. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại tinh thần. "Đã chuẩn bị đủ cho ít nhất một tháng nếu chúng ta bị cô lập, Lâm Dịch." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát. "Kho lương thực đã được bổ sung, nước dự trữ cũng đã sẵn sàng. Các khoản tiền mặt cũng đã được phân tán và cất giữ ở những nơi an toàn. Tuy nhiên, việc kinh doanh chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Các đối tác có thể sẽ e ngại giao dịch với chúng ta, và nguồn hàng có thể bị cắt đứt. Chúng ta cần có một kế hoạch dài hơi hơn nếu tình hình kéo dài." Nàng không chỉ báo cáo, mà còn đưa ra những phân tích sắc bén, cho thấy nàng đã lường trước được những rủi ro.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Rất tốt. Đó là những gì ta muốn nghe." Hắn sau đó chuyển ánh mắt sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đang ngồi nghiêm chỉnh, đôi mắt không rời khỏi hắn. "Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi đã nắm rõ kế hoạch phòng thủ chưa? Ta muốn thương hội biến thành một pháo đài không thể xuyên thủng, nhưng không một giọt máu nào được đổ." Hắn nhấn mạnh vế cuối cùng, bởi trong chiến lược của Lâm Dịch, đổ máu luôn là phương án cuối cùng, và thường là phương án thất bại. Hắn tin rằng, tri thức và mưu lược là vũ khí mạnh nhất, không phải bạo lực thuần túy.
Vương Đại Trụ vỗ ngực, tiếng vỗ nghe rõ mồn một trong căn phòng nhỏ. "Rõ! Đại ca cứ yên tâm, ta sẽ bảo vệ thương hội đến cùng! Bọn Hắc Sa Bang dám bén mảng, ta sẽ cho chúng biết tay!" Dù có chút nóng nảy trong lời nói, nhưng sự trung thành và quyết tâm của Vương Đại Trụ là không thể nghi ngờ. Hắn đã được Lâm Dịch huấn luyện về các phương pháp phòng thủ, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ, dù hắn vẫn thích dùng sức hơn. Trần Nhị Cẩu thì hăng hái hơn, đôi mắt sáng lên. "Còn kế hoạch 'Vạch Bóng' đó, Đại ca có chỉ thị gì mới không? Lão Đại của Hắc Sa Bang chắc chắn đang tức điên lên rồi!" Nhị Cẩu không giấu được sự phấn khích, bởi hắn biết, đây là cơ hội để hắn chứng tỏ bản thân, để thể hiện rằng không chỉ có sức mạnh cơ bắp mới làm nên chuyện.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy, bọn chúng sẽ tức điên lên. Và đó chính là lúc chúng ta ra tay." Hắn chỉ tay vào một bản đồ sơ đồ của Thành Thiên Phong và Thương Hội đang trải trên bàn. Trên bản đồ, những đường gạch chéo, những dấu chấm đỏ đã được đánh dấu cẩn thận. Mùi mực mới còn vương vấn trên tờ giấy. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy tập trung vào việc củng cố các cửa ra vào, đặc biệt là cổng chính và cổng sau. Tăng cường tuần tra, nhưng không được phô trương. Các lối đi nhỏ, các bức tường yếu cần được gia cố bằng gỗ, đá. Ta muốn các ngươi tạo ra những chướng ngại vật, những cạm bẫy nhỏ không gây thương vong, nhưng đủ để làm chậm bước bọn chúng, gây ra tiếng động lớn để cảnh báo, và quan trọng nhất là làm chúng hoảng sợ, nghĩ rằng chúng ta đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta sẽ dùng những tấm ván gỗ mục, những chiếc chuông gió, những sợi dây căng ngang đường, tất cả đều nhằm mục đích tạo ra sự hỗn loạn và đánh lừa thị giác. Hãy nhớ, mục tiêu không phải là đánh nhau, mà là làm bọn chúng nản lòng, thấy rằng việc đột nhập vào đây không dễ dàng."
Hắn tiếp tục giải thích chi tiết về việc sử dụng các biện pháp phòng vệ 'thông minh' thay vì bạo lực. "Chúng ta sẽ dùng những túi cát đặt ở trên cao, những thùng nước lớn có thể đổ xuống bất cứ lúc nào. Những chiếc bẫy đơn giản làm từ dây thừng và đá để tạo ra tiếng động lớn. Chúng ta có thể dùng những tấm gương cũ để gây chói mắt vào ban đêm, hoặc tạo ra những bóng hình lừa bịp. Tất cả những thứ này, đều nhằm mục đích làm bọn chúng mất cảnh giác, cảm thấy mệt mỏi và không muốn tiếp tục. Chúng ta không có quân đội, nhưng chúng ta có trí tuệ. Đây là chiến trường của chúng ta, và chúng ta phải biến nó thành một mê cung mà bọn chúng không thể vượt qua mà không phải trả giá." Lâm Dịch tin rằng, một kẻ mạnh nhưng thiếu kiên nhẫn thường dễ mắc sai lầm. Hắn cần khai thác điểm yếu đó.
"Còn Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, "kế hoạch 'Vạch Bóng' cần được đẩy nhanh hơn. Ta muốn ngươi tiếp tục gieo rắc những tin đồn mà chúng ta đã chuẩn bị. Đặc biệt là những tin đồn về sự bất mãn của các thủ lĩnh nhỏ trong Hắc Sa Bang đối với Thủ Lĩnh Bang hiện tại. Hãy nhấn mạnh vào sự tham lam của hắn, việc hắn chiếm đoạt công sức của những người khác, và những lời hứa hão huyền mà hắn đã đưa ra nhưng không thực hiện. Hãy làm cho bọn chúng cảm thấy rằng, việc trung thành với Thủ Lĩnh Bang hiện tại là một sự lãng phí. Hãy để những hạt mầm nghi ngờ nảy nở trong lòng bọn chúng. Chúng ta cần tạo ra sự chia rẽ từ bên trong. Không cần phải rõ ràng, chỉ cần mơ hồ, đủ để gieo rắc sự ngờ vực. Hãy nói về những khoản tiền lớn mà Thủ Lĩnh Bang đã giấu giếm, về những cuộc giao dịch mờ ám mà hắn đã thực hiện sau lưng những người khác. Hãy nói rằng hắn đang chuẩn bị bỏ rơi bọn chúng, chạy trốn với số tiền cướp được. Hãy làm cho những lời nói đó lan truyền như một dịch bệnh."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ làm cho bọn chúng nghi ngờ lẫn nhau đến mức không còn tin ai nữa!" Hắn đã bắt đầu hình dung ra những cách để gieo rắc những tin đồn đó, từ những quán trà, tửu lầu mà hắn thường lui tới, đến những khu chợ đông đúc, nơi tin tức lan truyền nhanh hơn cả lửa cháy.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa tin tưởng vừa lo lắng. Nàng biết, Lâm Dịch không bao giờ nói suông. Mỗi lời nói của hắn đều là một phần của một kế hoạch lớn hơn. Nhưng cuộc đối đầu với một thế lực như Hắc Sa Bang vẫn khiến nàng không khỏi bất an. "Anh thật sự không lo lắng sao, Lâm Dịch? Hắc Sa Bang không phải là một thế lực dễ đối phó. Chúng ta đang chơi với lửa." Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, soi rõ những mái nhà yên tĩnh của Thành Thiên Phong. "Lo lắng không giải quyết được vấn đề, Vân Nhi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu. Không phải bằng bạo lực mù quáng, mà bằng trí tuệ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta." Hắn đặt tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, như thể đó là bảo bối quý giá nhất của hắn.
***
Chiều tối cùng ngày, khu vực thương hội của Lâm Dịch bỗng trở nên nhộn nhịp một cách lạ thường. Dù màn đêm đã buông xuống, nhưng tiếng gõ búa, tiếng cưa gỗ và tiếng người hối hả vẫn vang lên không ngớt. Mùi gỗ mới, dầu bôi trơn và mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự nỗ lực và chuẩn bị. Tại cổng chính, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang đích thân cùng một số thanh niên khỏe mạnh nhất của thương hội củng cố các cánh cửa ra vào. Những tấm gỗ dày, được gia cố bằng những thanh sắt nặng nề, được đóng chặt vào khung cửa, tạo thành một lớp phòng vệ kiên cố. Tiếng búa gõ lộc cộc, vang dội khắp khu vực, như một lời thách thức gửi đến bất kỳ kẻ nào dám nghĩ đến việc xâm phạm. Khu��n mặt Vương Đại Trụ lấm lem mồ hôi và bụi bẩn, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng ngời sự quyết tâm. "Nhớ kỹ," Vương Đại Trụ gằn giọng với nhóm của mình, nhắc lại lời dặn của Lâm Dịch, "mục tiêu không phải là gây thương tích, mà là làm chúng phải suy nghĩ lại, gây ra tiếng động lớn để cảnh báo, và quan trọng nhất là bảo vệ tài sản, con người. Không được phép để một giọt máu nào đổ ra từ phía chúng ta!"
Cách đó không xa, Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, đang hướng dẫn một nhóm khác bố trí các 'cạm bẫy' đơn giản nhưng hiệu quả xung quanh khu vực thương hội. Những sợi dây mỏng tang được căng ngang qua các lối đi nhỏ, nối với những chiếc chuông đồng hoặc những chậu cây khô có thể đổ ụp xuống bất cứ lúc nào. Những tấm ván gỗ mục được đặt lỏng lẻo ở những khúc quanh, chỉ cần một bước chân mạnh là có thể sập xuống, tạo ra tiếng động lớn. Nhị Cẩu di chuyển thoăn thoắt, đôi mắt lanh lợi quét qua từng chi tiết, đảm bảo mọi thứ được sắp xếp khéo léo, ẩn mình trong bóng tối. "Đại ca nói rồi," Nhị Cẩu thì thầm với nhóm của mình, giọng đầy hưng phấn, "phải làm thật khéo léo, không được để lại dấu vết gì. Chỉ cần chúng hoảng sợ là được! Một khi chúng thấy việc đột nhập khó khăn, chúng sẽ nản lòng ngay!" Hắn cười khúc khích, hình dung ra cảnh những tên giang hồ hung hãn vấp phải bẫy, tạo ra sự hỗn loạn trong đêm tối.
Lâm Dịch, cùng Bạch Vân Nhi, đi tuần một vòng quanh thương hội. Hắn kiểm tra từng chi tiết nhỏ, từ những chốt cửa được gia cố, đến vị trí của những chiếc bẫy đơn giản. Hắn chạm tay vào những tấm gỗ mới, cảm nhận sự chắc chắn của chúng, hít hà mùi gỗ tươi và dầu bôi trơn. Thỉnh thoảng, hắn dừng lại, đưa ra lời khuyên hoặc động viên. "Ở đây, hãy đặt thêm một thùng nước lớn trên mái hiên. Khi có động, nó sẽ đổ xuống, tạo ra tiếng động lớn và làm ướt bọn chúng, nhưng không gây hại." Hắn chỉ dẫn Vương Đại Trụ, vẻ mặt điềm tĩnh. "Ở góc này, hãy treo một vài chiếc gương cũ. Ban đêm, ánh trăng hoặc ánh lửa của chúng sẽ bị phản chiếu, gây chói mắt và làm chúng mất phương hướng."
Bạch Vân Nhi đi bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt nàng vẫn vương vấn sự lo lắng. Nàng nhìn thấy sự tỉ mỉ, sự cẩn trọng trong từng chi tiết của Lâm Dịch, và nàng tin tưởng vào tài trí của hắn. Nhưng cái cảm giác bất an vẫn len lỏi trong lòng nàng, như một sợi tơ mỏng manh. "Anh thật sự không lo lắng sao?" Nàng hỏi, giọng khẽ khàng, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn. "Hắc Sa Bang không phải là một thế lực dễ đối phó. Chúng ta đang đối đầu với những kẻ sống bằng bạo lực và sự tàn ác. Anh có chắc là những biện pháp này sẽ hiệu quả không?"
Lâm Dịch dừng lại, đặt tay lên vai Bạch Vân Nhi. Hơi lạnh của gió đêm thổi qua, làm những lọn tóc của nàng bay nhẹ. Hắn nhìn xa xăm về phía Thành Thiên Phong, nơi những ánh đèn lồng từ các quán trọ, tửu lầu vẫn còn leo lét cháy, như những đốm lửa nhỏ giữa biển bóng đêm. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng gió rít qua những mái ngói, và tiếng côn trùng rả rích, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của màn đêm. Hắn quay lại, khẽ cười trấn an nàng, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Vân Nhi, đối phó với Hắc Sa Bang không phải là một trận chiến trực diện. Chúng ta không có đủ sức mạnh để đánh bại chúng bằng vũ lực. Nhưng chúng ta có thể làm cho chúng cảm thấy khó chịu, nản lòng, và quan trọng nhất, chúng ta sẽ gieo rắc sự nghi ngờ vào nội bộ của chúng."
Hắn nói tiếp, giọng trầm ấm. "Chúng ta không chỉ bảo vệ thương hội này bằng những bức tường vật lý, mà còn bằng những bức tường vô hình của sự nghi kỵ và chia rẽ. Hắc Sa Bang là một tổ chức dựa trên sự sợ hãi và lòng tham. Khi hai yếu tố đó bị lung lay, khi sự nghi ngờ bắt đầu nảy nở giữa các thành viên, chúng sẽ tự hủy hoại." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, người đang đứng đợi chỉ thị tiếp theo. "Nhị Cẩu, ngoài việc bố trí bẫy, ngươi hãy nhớ rằng nhiệm vụ quan trọng nhất của ngươi là gieo rắc tin đồn. Hãy đi đến những quán trà, tửu lầu mà bọn Hắc Sa Bang thường lui tới. Hãy nói những lời vô tình, những câu chuyện nghe có vẻ như là lời phàn nàn của những tên lính quèn trong bang, về việc Thủ Lĩnh Bang giữ riêng những món lợi lớn, về việc hắn đã hứa hẹn nhưng không thực hiện, về việc hắn đang bí mật liên lạc với một thế lực bên ngoài để bán đứng anh em. Hãy để những lời đó lan truyền như một ngọn lửa, thiêu cháy niềm tin của chúng vào Thủ Lĩnh Bang."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. "Rõ, Đại ca! Ta sẽ làm cho bọn chúng lục đục nội bộ, không còn sức mà nghĩ đến chuyện gây rối cho chúng ta!" Hắn đã bắt đầu hình dung ra những cách để thực hiện nhiệm vụ này, những câu chuyện được kể một cách tự nhiên nhất, như thể chúng là những lời than vãn không chủ đích, nhưng lại có sức mạnh phá hoại ghê gớm.
Lâm Dịch quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Cuộc chiến này sẽ không đổ máu, Vân Nhi. Hoặc ít nhất, chúng ta sẽ cố gắng hết sức để nó không đổ máu. Chúng ta sẽ khiến Hắc Sa Bang phải trả giá, không phải bằng những vết thương trên da thịt, mà bằng sự suy yếu từ bên trong. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những kẻ chỉ biết dùng bạo lực cuối cùng sẽ phải quỳ gối trước mưu trí." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đêm, của sương, của những loài cây dại ven đường, tất cả đều quen thuộc và mang đến một cảm giác thanh bình giả tạo. Nhưng trong tâm trí hắn, sự thanh bình đó bị giằng xé bởi vô vàn suy nghĩ.
Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự tức giận của A Cường, lời đe dọa của hắn, báo hiệu rằng Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên. Cuộc trả đũa sẽ đến, có thể là ngay đêm nay, hoặc vài ngày tới. Nhưng Lâm Dịch đã chuẩn bị. Các biện pháp phòng thủ "không đổ máu" của hắn sẽ được kiểm chứng, và hắn tin rằng chúng sẽ gây bất ngờ cho Hắc Sa Bang, tạo ra cơ hội cho hắn. Việc Trần Nhị Cẩu tiếp tục kế hoạch "Vạch Bóng" đã gieo mầm chia rẽ nội bộ Hắc Sa Bang, và những hạt mầm đó sẽ sớm nảy nở, có thể dẫn đến sự phản bội hoặc một cuộc đấu đá nội bộ dữ dội. Sự lo lắng của Bạch Vân Nhi, và quyết tâm của Lâm Dịch trong việc bảo vệ thương hội, đã nhấn mạnh tầm quan trọng của những mối quan hệ và những gì anh đang xây dựng. Lâm Dịch không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Hắn chỉ muốn bảo vệ những người thân yêu và xây dựng một cuộc sống ổn định. Nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải chiến đấu. Và cuộc chiến này, hắn sẽ không chiến đấu một mình.
Đêm đã về khuya, tiếng động từ việc củng cố dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng côn trùng rả rích. Lâm Dịch đứng đó, nhìn những ngọn đèn lồng ấm áp bên trong thương hội. Bên ngoài, bóng tối bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng bên trong, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm vẫn đang bùng cháy. Hắn tin rằng, bất kể Hắc Sa Bang có hùng mạnh đến đâu, chúng cũng không thể chiến thắng được ý chí kiên cường và trí tuệ của con người. Cuộc đối đầu này sẽ là một bước ngoặt. Và Lâm Dịch, với cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay, đã sẵn sàng cho mọi thứ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.