Lạc thế chi nhân - Chương 350: Tối Hậu Thư Hắc Sa: Bóng Đêm Đe Dọa Thương Hội
Ánh nắng trưa gay gắt trải vàng trên những mái ngói cong vút của Thành Thiên Phong, xuyên qua những tán cây cổ thụ rợp bóng, vẽ nên những vệt sáng tối rõ rệt trên con đường đá xanh dẫn vào thương hội của Lâm Dịch. Bên trong đại sảnh, không khí vẫn tấp nập như thường lệ. Tiếng lách cách của bàn tính, tiếng mặc cả khéo léo của thương nhân, tiếng cười nói râm ran của khách hàng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự thịnh vượng. Các quầy hàng trưng bày vải vóc tinh xảo, dược liệu quý hiếm và đồ gốm sứ mỹ nghệ, dưới ánh sáng tự nhiên từ giếng trời, càng thêm phần lấp lánh, thu hút ánh nhìn. Mùi hương của trà mộc, trầm hương nhẹ nhàng quyện với hương vải mới, tạo nên một cảm giác vừa thanh tao, vừa ấm cúng.
Lâm Dịch đang cùng Bạch Vân Nhi kiểm tra sổ sách ở một góc khuất, thỉnh thoảng hắn lại đưa ra vài lời chỉ dẫn cho Lý Quản Sự đang tất bật phía gần quầy thu ngân. Vẻ mặt hắn điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng con số, từng dòng chữ, như thể đang tìm kiếm một ẩn ý nào đó. Bạch Vân Nhi đứng cạnh, dáng người thon thả, đôi mắt thông minh dõi theo từng cử chỉ của hắn, thi thoảng nàng lại ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Không khí có vẻ bình yên, nhưng sâu thẳm bên trong, Lâm Dịch cảm nhận được sự tĩnh lặng trước cơn bão. Những lời trấn an của hắn trong cuộc họp trước vẫn còn vang vọng, nhưng hắn biết, chúng chỉ có tác dụng tạm thời.
Đột nhiên, cánh cửa lớn của đại sảnh bật mở một cách thô bạo, va vào vách tường với một tiếng "rầm" chát chúa, phá tan sự yên bình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Một gã đàn ông vóc dáng lực lưỡng, khoác bộ y phục đen thô kệch, khuôn mặt hung tợn với một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống gò má, bước vào. Hắn ta chính là A Cường, một trong những cánh tay đắc lực của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, và theo sau hắn là gần chục tên côn đồ khác, đứa nào cũng mang vẻ mặt bặm trợn, tay lăm lăm côn棒 và đao kiếm. Mùi mồ hôi, mùi sắt gỉ và mùi ẩm mốc từ đám người này xộc thẳng vào không khí thanh sạch của thương hội, làm mọi người cau mày.
Tiếng ồn ào lập tức lắng xuống. Những người khách hàng hốt hoảng dạt ra hai bên, tìm cách né tránh, một số tiểu thương nhanh chóng cúi đầu, giấu mình sau quầy hàng. Sự sợ hãi lan tỏa như một làn sóng vô hình, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. A Cường bước thẳng vào giữa đại sảnh, ánh mắt quét một lượt đầy ngạo mạn, rồi dừng lại ở Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi.
"Thương hội của các người làm ăn ở đất Thành Thiên Phong này mà không biết quy tắc ư?" Giọng A Cường gằn lên, thô lỗ và đầy vẻ hăm dọa, vang vọng khắp đại sảnh vắng lặng một cách bất thường. "Thủ Lĩnh Bang của chúng ta đã có lời, một khoản bảo kê nhỏ, bằng không... các ngươi sẽ biết thế nào là rắc rối!"
Vương Đại Trụ, người đang giám sát việc bốc dỡ hàng ở phía sau, nghe thấy tiếng động và lời lẽ ngạo mạn, lập tức xông lên, thân hình vạm vỡ che chắn trước Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đỏ bừng vì tức giận, đôi bàn tay to lớn siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên. Trần Nhị Cẩu, vừa từ bên ngoài chạy vào, thấy cảnh tượng đó thì tái mặt, run rẩy nép sau lưng Vương Đại Trụ, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác, cố gắng đứng chắn cho Bạch Vân Nhi.
Lâm Dịch khẽ nhấc tay, ra hiệu cho Vương Đại Trụ giữ bình tĩnh. Hắn bước lên phía trước một bước, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng, như thể những lời đe dọa vừa rồi không hề ảnh hưởng đến hắn. Hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh, sâu thẳm, dò xét từng cử chỉ của A Cường. Hắn không biểu lộ chút sợ hãi nào, mà chỉ có một sự lạnh lùng đến khó hiểu.
"Quy tắc?" Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, không hề nao núng trước vẻ hung hăng của đối phương. "Ta chỉ biết quy tắc của thương trường là công bằng, và quy tắc của Thành Thiên Phong là pháp luật. Không biết 'quy tắc' mà các ngươi nói là gì?"
Lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của A Cường. Gã ta nhếch mép cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường xen lẫn tức giận khi thấy Lâm Dịch dám phản kháng. "Hừ! Cứng đầu!" A Cường gầm lên, rồi vung chân đá mạnh vào một cái kệ trưng bày nhỏ gần đó, nơi bày những bình gốm sứ tinh xảo. "RẦM!" Cái kệ đổ rạp xuống, những chiếc bình vỡ tan tành, mảnh sành văng tứ tung, tạo ra một tiếng động chói tai, khiến những người chứng kiến rụt cổ lại vì sợ hãi. "Vậy thì đừng trách bọn ta không báo trước! Thứ Bảy tuần này, nếu không có đủ 500 lượng bạc trắng, cửa hàng của các ngươi sẽ biến thành đống đổ nát!"
Những mảnh gốm vỡ văng tung tóe, một mảnh nhỏ sượt qua chân Lâm Dịch, nhưng hắn vẫn đứng yên, không hề nhúc nhích. Ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa phân tích đã được thắp lên. A Cường không chỉ muốn uy hiếp, hắn còn muốn thử phản ứng. Việc hắn trực tiếp ra tay phá hoại, đòi một khoản tiền lớn như vậy, chứng tỏ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã thực sự bị kích động. Kế hoạch "Vạch Bóng" của hắn, dù chưa hoàn toàn phát huy tác dụng theo cách hắn mong muốn, nhưng rõ ràng đã chạm đến ngưỡng chịu đựng của đối phương.
Vương Đại Trụ nghiến răng ken két, suýt nữa thì xông lên. "Đại ca, cứ để ta..." Hắn lầm bầm, nhưng Lâm Dịch vẫn giữ vững ánh mắt, khẽ lắc đầu. Trần Nhị Cẩu thì ôm chặt lấy Bạch Vân Nhi, thân thể run lên bần bật, đôi mắt đảo liên tục, lo sợ mọi chuyện sẽ vượt quá tầm kiểm soát. Bạch Vân Nhi, dù vẻ mặt có chút tái đi, vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch, hoàn toàn tin tưởng vào quyết định của hắn. Nàng biết, Lâm Dịch sẽ không bao giờ để thương hội và những người nàng yêu quý gặp nguy hiểm mà không có sự tính toán.
"Ngươi nghĩ rằng việc phá hoại tài sản của ta sẽ khiến ta sợ hãi sao?" Lâm Dịch chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn không phủ nhận yêu cầu của A Cường, cũng không hứa hẹn điều gì, chỉ đơn thuần là một câu hỏi tu từ đầy thách thức. "Thứ Bảy, ta sẽ chờ."
A Cường thấy Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không hề nao núng hay cầu xin, thì càng thêm tức tối. Hắn ta không quen với những người cứng đầu như vậy. Trong mắt hắn, kẻ yếu nên sợ hãi, nên quỳ lụy. Thái độ của Lâm Dịch chẳng khác nào sự khinh thường. Gã ta trừng mắt nhìn Lâm Dịch thêm một lúc, rồi khạc một tiếng đầy khinh miệt xuống sàn nhà. "Tốt! Vậy thì cứ chờ mà xem!"
Dứt lời, A Cường cùng đám côn đồ quay lưng bước ra khỏi đại sảnh, nhưng không quên liếc nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy đe dọa. Khi cánh cửa đóng sầm lại, một lần nữa, âm thanh chói tai vang lên, nhưng lần này lại mang theo một sự giải thoát nhẹ nhõm cho những người còn lại trong thương hội. Tuy nhiên, sự giải thoát đó chỉ là tạm thời, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng sâu sắc hơn.
Các nhân viên và khách hàng bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng rì rầm lan khắp đại sảnh. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự tức giận và bất lực. Ai cũng hiểu, Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua dễ dàng. Vụ việc này không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một lời tuyên chiến. Lâm Dịch đứng đó, vẫn giữ nguyên tư thế khoanh tay, ánh mắt dõi theo cánh cửa vừa đóng lại. Hắn không cần nhìn, cũng biết được những gì đang diễn ra trong đầu những người xung quanh. Nỗi sợ, sự hoài nghi, và cả sự thất vọng. Hắn biết, mình cần phải hành động nhanh chóng và quyết đoán.
***
Trong phòng làm việc riêng của Lâm Dịch, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Căn phòng vốn luôn ngăn nắp, giờ đây dường như cũng bị bao trùm bởi một vẻ u ám. Bên ngoài cửa sổ, nắng vẫn rực rỡ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng người. Lâm Dịch ngồi sau chiếc b��n gỗ lim bóng loáng, ngón tay trỏ khẽ gõ nhịp lên mặt bàn, tạo ra những tiếng "cốc cốc" đều đặn, mỗi tiếng như gõ vào trái tim của những người đang có mặt. Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt thông minh thường ngày giờ đây ẩn chứa một nỗi bất an sâu sắc. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp đối diện bàn làm việc, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Vương Đại Trụ vẫn còn hầm hầm, nắm đấm siết chặt, trong khi Trần Nhị Cẩu thì cứ nuốt nước bọt liên tục, ánh mắt không ngừng đảo quanh.
"Lâm Dịch, chúng ta phải làm sao đây?" Bạch Vân Nhi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nàng khẽ run. "500 lượng bạc trắng không phải là con số nhỏ. Hơn nữa, nếu chúng ta nhượng bộ lần này, chúng sẽ còn đòi hỏi nữa. Đây là vết dầu loang, không thể dừng lại được." Nàng hiểu rõ bản chất của bọn cường hào ác bá, một khi đã nhượng bộ, chúng sẽ được đà lấn tới, vắt kiệt thương hội đến tận cùng.
Vương Đại Trụ đập mạnh nắm đấm vào lòng bàn tay, tạo ra một tiếng "bốp" khô khốc. "Đại ca, cứ để ta và Nhị Cẩu đi dạy cho bọn chúng một bài học! Ta không tin chúng có thể làm gì được! Bọn chúng chỉ được cái ba hoa chích chòe, làm càn làm quấy thôi!" Hắn nóng nảy, muốn dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện, đó là bản năng của một người chất phác, thô mộc.
Lâm Dịch vẫn không ngừng gõ ngón tay. Ánh mắt hắn nhìn vào khoảng không trước mặt, như đang nhìn xuyên thấu những lớp màn sương mù của vấn đề. "Không vội." Hắn chậm rãi nói, giọng điệu bình thản đến lạ thường, khiến sự nóng nảy của Vương Đại Trụ dịu xuống đôi chút. "Nóng nảy chỉ làm hỏng việc. Điều quan trọng là tại sao chúng lại ra tay vào lúc này." Hắn dừng lại, đảo mắt nhìn từng người. "Kế hoạch 'Vạch Bóng' của chúng ta đã kích động chúng, đó là điều chắc chắn. Nhưng chưa đủ để chúng ta giành lợi thế."
Hắn dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi. "Sự việc hôm nay, không chỉ là đòi tiền bảo kê đơn thuần. Nó là một lời cảnh cáo, một sự phô trương sức mạnh. A Cường nói Thủ Lĩnh Bang có lời. Điều này cho thấy hắn đã trực tiếp ra mặt, không phải chỉ là tay chân tự ý hành động. Điều đó có nghĩa là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã bắt đầu xem chúng ta là một mối đe dọa thực sự, chứ không phải chỉ là một con cá béo để vặt lông."
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt trầm tư. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa... gã đó nổi tiếng tàn bạo và mưu mô. Hắn ta không bao giờ ra tay nếu không nắm chắc phần thắng, hoặc nếu không có mục đích rõ ràng."
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên. "Đúng vậy. Vậy thì mục đích của hắn là gì? Đơn thuần là tiền bạc? Hay còn điều gì khác? Hắn ta đã ra mặt, nghĩa là hắn đã lộ diện. Một khi đã lộ diện, hắn sẽ có điểm yếu." Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các ngươi đã làm rất tốt công việc thu thập tin tức. Nhưng giờ đây, chúng ta cần hiểu rõ hơn về vị Thủ Lĩnh này. Hắn ta là ai? Hắn có điểm yếu gì? Hắn ghét ai? Hắn sợ điều gì? Hắn có những mâu thuẫn nào với các thế lực khác trong Thành Thiên Phong?"
Hắn lấy ra một tấm bản đồ Thành Thiên Phong cũ kỹ từ trong ngăn kéo, trải phẳng trên bàn. Bàn tay hắn cầm một cây bút lông, khoanh tròn một vài khu vực nhất định – những nơi mà theo thông tin thu thập được, có liên quan đến Hắc Sa Bang, hoặc những nơi mà Lâm Dịch nghi ngờ là nơi hoạt động của Thủ Lĩnh Bang. "Chúng ta cần biết cách hắn vận hành bộ máy của mình, những mối làm ăn mờ ám của hắn, những kẻ có thể bị hắn chèn ép hoặc hắn muốn chèn ép."
Bạch Vân Nhi đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sự ủng hộ và tin tưởng. "Chàng định tiếp tục kế hoạch 'Vạch Bóng' sao?" Nàng hỏi, giọng khẽ khàng.
Lâm Dịch gật đầu. "Kế hoạch 'Vạch Bóng' không phải là để tránh đối đầu, mà là để tạo ra một cuộc đối đầu mà chúng ta có lợi thế. Hắc Sa Bang bây giờ đã ra tay, chúng ta không thể lùi bước. Lùi bước chỉ khiến chúng ta bị nuốt chửng. Nhưng chúng ta cũng không thể hành động mù quáng. Chúng ta cần hiểu rõ đối thủ hơn bao giờ hết. Chúng ta cần tìm ra cái gót chân Achilles của hắn."
Hắn bắt đầu phác thảo một số ghi chú lên một tờ giấy trắng, nét chữ nhanh và dứt khoát. Những từ ngữ như "điểm yếu nội bộ", "mối thù truyền kiếp", "tham vọng", "mối liên hệ với quan lại" dần hiện ra trên giấy. "A Cường và đám thuộc hạ của hắn, chúng chỉ là những con chó săn. Chúng ta cần tìm ra con sói đầu đàn."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự nóng nảy, thay vào đó là sự tập trung và quyết tâm. Hắn hiểu rằng, Lâm Dịch đang vạch ra một con đường khác, không phải là đối đầu trực diện một mất một còn, mà là một cuộc chiến của trí tuệ và mưu lược. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn sợ hãi, cũng gật đầu lia lịa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao việc điều tra cho Nhị Cẩu, Nhị Cẩu nhất định sẽ không làm đại ca thất vọng!"
Lâm Dịch nhìn họ, ánh mắt lướt qua vẻ kiên cường của Vương Đại Trụ, sự trung thành của Trần Nhị Cẩu, và sự ủng hộ thầm lặng của Bạch Vân Nhi. Hắn biết, mình không đơn độc. "Tốt." Hắn nói, giọng chắc nịch. "Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi các động thái của Hắc Sa Bang, đặc biệt là những hoạt động bất thường hoặc những cuộc gặp gỡ bí mật của A Cường và các thủ lĩnh khác. Vương Đại Trụ, ngươi hãy dùng các mối quan hệ của mình trong giang hồ, tìm hiểu sâu hơn về Thủ Lĩnh Bang. Hắn có vợ con không? Hắn có điểm yếu nào về tài chính không? Hắn có bất kỳ nỗi sợ hãi nào không? Hắn có đối thủ nào mà hắn không thể đánh bại không?"
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. "500 lượng bạc trắng... Chúng ta có ba ngày. Ba ngày để chúng ta biến mối đe dọa này thành cơ hội." Lâm Dịch biết, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn cho thương hội, mà còn là một bài kiểm tra về khả năng thích nghi và mưu lược của chính hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn không thể chờ đợi sự công bằng đến gõ cửa. Hắn phải tự tạo ra nó.
***
Đêm khuya, Thành Thiên Phong chìm trong một màn sương mờ ảo, được thắp sáng bởi ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen thẫm. Gió đêm mơn man, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm. Từ ban công phòng làm việc riêng của mình, Lâm Dịch đứng một mình, ánh mắt dõi xuống thành phố đang say ngủ. Những ánh đèn lồng từ các quán trọ, tửu lầu vẫn còn leo lét cháy, như những đốm lửa nhỏ giữa biển bóng đêm. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng gió rít qua những mái ngói, và tiếng côn trùng rả rích, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của màn đêm.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn không khí mát lạnh tràn vào phổi. Mùi hương của đêm, của sương, của những loài cây dại ven đường, tất cả đều quen thuộc và mang đến một cảm giác thanh bình giả tạo. Trong tâm trí hắn, sự thanh bình đó bị giằng xé bởi vô vàn suy nghĩ. Cuộc chạm trán với A Cường và đám Hắc Sa Bang ban ngày cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn như một cuốn phim quay chậm. Sự hung hăng, ngạo mạn của bọn chúng, cùng với cái vẻ bình tĩnh đến lạnh lùng của chính hắn.
*Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa... ngươi đã lộ diện rồi sao? Vậy thì tốt.* Lâm Dịch thầm nghĩ, đôi mắt nheo lại. *Một khi đã lộ diện, ngươi sẽ có điểm yếu. Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu thôi.* Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu, nhưng không ngờ nó lại diễn ra nhanh chóng và trực diện đến vậy. Điều đó chứng tỏ kế hoạch 'Vạch Bóng' của hắn đã thực sự chạm đến một dây thần kinh nhạy cảm nào đó của Thủ Lĩnh Bang. Có lẽ, những thông tin mà Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã thu thập được, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, cũng đã đủ để gây ra sự bất ổn trong nội bộ Hắc Sa Bang, buộc Thủ Lĩnh Bang phải ra tay để trấn áp, củng cố quyền uy.
*Những lời đe dọa của A Cường, cùng với sự táo tợn của chúng, cho thấy chúng ta đã chạm đến giới hạn của chúng. Nhưng đồng thời, cũng là cơ hội để bóc trần chúng.* Lâm Dịch đã luôn tin rằng, trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực ngự trị, tri thức và mưu lược là vũ khí mạnh nhất. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh phi phàm, nhưng hắn có một bộ óc phân tích, một khả năng nhìn thấu bản chất vấn đề mà không ai trong thế giới này có được.
Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với các thành viên thương hội. "Ta sẽ bảo vệ mọi người." Lời hứa đó không chỉ là một sự trấn an, mà còn là một lời cam kết. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và để sinh tồn, hắn phải bảo vệ những người xung quanh hắn. Hắn không thể để thương hội, cái cơ nghiệp mà hắn đã đổ bao mồ hôi và tâm huyết để xây dựng từ hai bàn tay trắng, bị bọn cường hào giang hồ chà đạp. Đây không chỉ là về tiền bạc, mà còn là về danh dự, về uy tín, và trên hết, là về sự an toàn của những người mà hắn đã coi là gia đình.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở sâu thêm một lần nữa. Trong bóng tối của tâm trí, những mảnh ghép về Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa bắt đầu hiện lên: sự tàn bạo, mưu mô, nhưng cũng ẩn chứa sự thiếu kiên nhẫn. Một kẻ mạnh nhưng thiếu kiên nhẫn thường dễ mắc sai lầm. Hắn cần khai thác điểm yếu đó. Hắn cũng cần xem xét tình hình rộng hơn. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, những động thái chính trị lớn hơn của Thẩm Đại Nhân, tất cả đều đang báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, và những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Mọi thứ đang trở nên hỗn loạn, và trong sự hỗn loạn đó, cơ hội và nguy hiểm luôn song hành.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt lóe lên sự sắc bén và kiên định. Không có chút sợ hãi hay do dự nào. Chỉ có sự quyết tâm và một ý chí sắt đá. Lâm Dịch quay lưng lại với khung cửa sổ, bước về phía chiếc bàn làm việc, nơi cuốn Cẩm Nang Kế Sách dày cộp nằm đó. Hắn không bật đèn, nhưng ánh trăng bên ngoài đủ để chiếu sáng mờ ảo căn phòng. Bàn tay hắn lướt nhẹ trên bìa sách cũ kỹ, rồi mở nó ra. Hắn đã đánh dấu một vài trang, những trang nói về chiến lược "dĩ độc trị độc", "khu hổ thôn lang" và "mượn đao giết người".
Hắc Sa Bang đã ném một viên đá vào mặt hồ tĩnh lặng. Giờ là lúc để Lâm Dịch đáp trả, không phải bằng cách ném lại một viên đá khác, mà bằng cách khéo léo tạo ra một cơn sóng thần, cuốn trôi tất cả. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.