Lạc thế chi nhân - Chương 349: Kế Hoạch 'Vạch Bóng': Đòn Đánh Từ Bên Trong
Đêm đã về khuya, gió thu heo hút thổi qua những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương đêm. Trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh nến le lói chập chờn như hơi thở cuối cùng của một ngày dài, Lâm Dịch vẫn ngồi bất động trước bàn, những mảnh giấy ghi chép lộn xộn trải dài dưới ánh sáng yếu ớt. Mùi mực mới quyện lẫn với mùi gỗ cũ kỹ của căn phòng và chút hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt trên góc bàn, tạo nên một không khí tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng bút lông sột soạt trên giấy và tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa.
Khuôn mặt Lâm Dịch trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tập trung cao độ. Hắn gầy hơn so với trước, do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng ánh mắt ấy lại sắc bén lạ thường, tựa như đang xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc để nhìn thẳng vào bản chất vấn đề. Tóc đen bù xù, được buộc đơn giản phía sau gáy, thi thoảng có vài sợi rủ xuống che đi vầng trán nhíu lại. Chiếc áo vải thô sơ, vá víu, in hằn dấu vết của tháng ngày cơ cực, càng làm nổi bật vẻ kiên nghị của người đàn ông đang đối mặt với thử thách lớn.
Hắn miết ngón tay lên tấm bản đồ Thành Thiên Phong được vẽ tay một cách thô sơ, nhưng lại được đánh dấu chi chít những ký hiệu mà chỉ mình hắn hiểu. Từng mảnh thông tin mà Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã thu thập được trong những ngày qua, dù nhỏ nhặt đến đâu, đều được hắn cẩn thận xâu chuỗi, phân tích. "Lão Tam Lư, A Cẩu... những kẻ nhỏ bé nhưng lại là những mắt xích quan trọng," hắn thì thầm, giọng nói khẽ khàng tựa như gió thoảng.
Hắn nhớ lại những bài học về tâm lý học đám đông, về cấu trúc của các tổ chức tội phạm mà hắn từng đọc trong thế giới cũ. Băng đảng nào cũng có điểm yếu, thường là sự tham lam, sự thiếu đoàn kết và mâu thuẫn nội bộ. Hắc Sa Bang, dù hung hãn đến đâu, cũng không ngoại lệ. Những kẻ có "công lao" nhưng không được trọng dụng, những kẻ tham lam nhưng không được chia chác xứng đáng, những kẻ yếu kém nhưng lại thích thể hiện... tất cả đều là những con mồi tiềm năng cho kế hoạch "chia để trị" của hắn. Hắn không thể đối đầu trực diện với Hắc Sa Bang bằng vũ lực; đó là điều không tưởng. Nhưng hắn có tri thức, và *tri thức là vũ khí mạnh nhất*.
"Dĩ độc trị độc, tâm công vi thượng," hắn lẩm bẩm, nhớ lại một đoạn trong cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà hắn tình cờ đọc được. Không phải lúc nào cũng cần dùng đến gươm đao để đánh bại kẻ thù. Đôi khi, chỉ cần một lời nói, một tin đồn, một sự nghi ngờ nhỏ nhoi cũng đủ để gieo mầm suy yếu từ bên trong, khiến một cây đại thụ phải mục ruỗng mà đổ xuống. Lâm Dịch vạch ra một sơ đồ đơn giản: Hắc Sa Bang ở trung tâm, và xung quanh là những điểm yếu mà hắn đã xác định được: mạng lưới bảo kê, sòng bạc, nhà thổ, các mối làm ăn phi pháp. Hắn cũng đánh dấu những khu vực mà các thành viên cấp thấp của bang thường lui tới, những nơi mà tin đồn có thể lan truyền nhanh chóng nhất.
"A Cẩu," hắn lại lẩm bẩm cái tên ấy. Một tên côn đồ nhỏ, hung hăng nhưng thiếu tầm nhìn, thích khoe khoang và dễ bị kích động. Hắn là một mắt xích yếu kém, một điểm khởi đầu hoàn hảo. Hắn sẽ không trực tiếp ra mặt. Hắn sẽ sử dụng những "kẻ gián tiếp", những tin đồn được gieo rắc một cách khéo léo, những hành động nhỏ nhặt nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ. Giới giang hồ, đặc biệt là những kẻ nhỏ bé, thường rất nhạy cảm với tin đồn. Một lời đồn thổi về sự bất tín của Thủ Lĩnh Bang, về sự bất công trong chia chác lợi nhuận, về sự yếu kém của một tên cầm đầu, đều có thể trở thành ngọn lửa châm ngòi cho một cuộc nổi loạn nhỏ.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Thành Thiên Phong dưới ánh đèn lồng le lói, nơi những bóng đen của Hắc Sa Bang đang lẩn khuất. Hắn biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm, một trò chơi mà ranh giới giữa chính nghĩa và thủ đoạn trở nên mờ nhạt. Việc thao túng tâm lý người khác, lợi dụng sự bất mãn và tham lam của họ, là điều mà bản thân hắn không hề muốn làm. Trong thế giới hiện đại, hắn luôn tin vào sự công bằng và đạo đức. Nhưng ở đây, trong cái Đại Hạ vương triều tàn khốc này, những nguyên tắc đó dường như trở nên xa xỉ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để bảo vệ thương hội, bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn buộc phải chấp nhận những phương pháp "đen tối" này. Đây là cái giá mà hắn phải trả để tồn tại, một sự đánh đổi khiến tâm hồn hắn không ngừng tự vấn. Cảm giác lạnh lẽo của giấy dưới ngón tay hắn, sự chắc chắn của bàn gỗ, tất cả đều nhắc nhở hắn về thực tại khắc nghiệt này.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn quyết đoán hơn. "Việc phát hiện ra mâu thuẫn nội bộ trong Hắc Sa Bang sẽ là chìa khóa để làm suy yếu bang phái này từ bên trong." Hắn tự nhủ. "Và A Cẩu sẽ là bước đi đầu tiên." Hắn sẽ lợi dụng những kẻ cấp thấp như A Cẩu, biến chúng thành những con tốt thí cho kế hoạch của mình. Đây sẽ là bước đệm cho một cuộc đối đầu trực tiếp hơn với Hắc Sa Bang, nhưng không phải bằng vũ lực mà bằng mưu kế. Lâm Dịch đang dần dấn sâu vào thế giới ngầm, sử dụng trí tuệ và sự tinh quái của mình để tạo dựng một vị thế, một sự ảnh hưởng khác biệt. Hắn không phải là một anh hùng với võ công cao cường, nhưng hắn có tri thức, và *tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Hắn bắt đầu ghi chép chi tiết kế hoạch của mình: cách tiếp cận A Cẩu, cách gieo rắc tin đồn một cách tự nhiên nhất, cách khuấy động sự bất mãn của lão Tam Lư, và cả cách để những tin đồn này đến tai Thủ Lĩnh Bang một cách gián tiếp, khiến hắn ta phải nghi ngờ chính những người thân cận của mình. Ngọn nến trên bàn vẫn chập chờn, soi sáng khuôn mặt kiên nghị của Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại đang dùng trí tuệ của mình để thay đổi vận mệnh trong một thế giới cổ đại khắc nghiệt. Bên ngoài, màn đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một kế hoạch lớn đang dần thành hình, báo hiệu một sự thay đổi sâu sắc sắp sửa diễn ra trong giới giang hồ. Tiếng gió bên ngoài như thì thầm một khúc ca dự báo, một khúc ca của sự bất ổn sắp trỗi dậy.
Rạng sáng hôm sau, sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà, phủ một lớp bạc mờ ảo lên Thành Thiên Phong. Ánh nắng ban mai yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương, vẽ nên những vệt sáng nhạt nhòa trên nền trời. Trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh sắc sảo, ngồi đối diện Lâm Dịch, vẻ mặt vừa lo lắng vừa nghiêm nghị. Cạnh nàng, Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, ngồi thẳng lưng, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, lại tràn đầy sự hăng hái, dù đôi lúc vẫn lộ ra vẻ lo lắng mơ hồ. Mùi trà nóng thoang thoảng trong không khí, cố gắng xua đi cái lạnh se của buổi sớm và sự căng thẳng đang bao trùm.
Lâm Dịch, sau một đêm gần như thức trắng, trông có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Hắn đặt bản đồ và những ghi chép đã được sắp xếp lại gọn gàng lên bàn. “Mọi người đã đọc kỹ các báo cáo mà Nhị Cẩu và Đại Trụ đã thu thập chưa?” Hắn hỏi, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm, khiến người nghe cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.
Bạch Vân Nhi gật đầu, “Đã đọc qua. Tình hình Hắc Sa Bang quả thật rối ren hơn chúng ta nghĩ. Mâu thuẫn giữa Lão Tam Lư và Thủ Lĩnh Bang có vẻ khá sâu sắc. Còn tên A Cẩu kia, đúng là một tên ngốc nghếch.” Nàng đưa mắt nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén dò xét, “Nhưng kế hoạch của huynh... quá mạo hiểm. Nếu bị lộ, chúng ta sẽ phải đối mặt với sự trả thù điên cuồng của toàn bộ Hắc Sa Bang.”
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, giúp hắn giữ tỉnh táo. “Đúng vậy. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và Hắc Sa Bang cũng không ngoại lệ. Chúng ta không có đủ lực lư��ng để đối đầu trực diện với chúng. Đó là con đường tự sát. Nhưng Hắc Sa Bang mạnh về vũ lực, lại yếu về lòng người. Chúng ta không thể đánh bại chúng bằng gươm đao, nhưng có thể khiến chúng tự suy yếu từ bên trong.” Hắn dùng ngón tay chỉ vào những điểm được đánh dấu trên bản đồ. “Kế hoạch của ta, tạm gọi là ‘Vạch Bóng’, không nhằm mục đích tiêu diệt Hắc Sa Bang ngay lập tức, mà là làm lung lay uy tín, gieo rắc sự nghi ngờ, và cuối cùng là đẩy chúng vào tình trạng nội bộ lục đục, không còn tâm trí mà gây hấn với chúng ta.”
Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, ngươi có nhiệm vụ trọng yếu nhất. Ngươi sẽ phải tiếp cận những người thân cận của Lão Tam Lư, những kẻ đang bất mãn với Thủ Lĩnh Bang. Không cần trực tiếp nói gì nhiều, chỉ cần vô tình tiết lộ những tin tức 'quan trọng' về Thủ Lĩnh Bang, về việc hắn ta đã biển thủ một phần lớn lợi nhuận từ các hoạt động bảo kê, về việc hắn ta đã 'lờ đi' những lời cảnh báo của Lão Tam Lư về các mối làm ăn thất bại. Nhấn mạnh vào sự bất công trong chia chác, vào sự coi thường của Thủ Lĩnh Bang đối với những người đã đổ xương máu vì bang.”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Cứ giao cho ta, Lâm Dịch. Dù khó khăn đến đâu cũng làm được. Ta sẽ tìm cách tiếp cận những kẻ đó một cách tự nhiên nhất, thông qua các quán rượu, sòng bạc. Ta sẽ nói những điều mà bọn chúng muốn nghe, những điều khiến bọn chúng phải suy nghĩ về sự bất công.” Giọng hắn to và rõ ràng, chất phác nhưng đầy kiên định.
Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, nở một nụ cười nhẹ. “Nhị Cẩu, nhiệm vụ của ngươi có vẻ dễ hơn, nhưng lại là điểm khởi đầu quan trọng. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm gieo rắc một số tin đồn nhỏ nhặt, nhưng có sức sát thương lớn, tập trung vào tên A Cẩu kia. Bắt đầu từ những nơi hắn thường lui tới, những kẻ mà hắn thường khoe khoang. Hãy nói về việc A Cẩu đã 'vô tình' làm lộ một số thông tin quan trọng của Hắc Sa Bang cho một bang phái đối địch nào đó, hoặc hắn đã 'ăn chặn' một phần nhỏ số tiền bảo kê mà hắn được giao đi thu. Hoặc thậm chí, hắn đã 'bán đứng' một vài anh em nhỏ hơn để lấy lòng Thủ Lĩnh Bang.”
Trần Nhị Cẩu nghe xong, đôi mắt sáng lên. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ khiến cho tên A Cẩu đó phải rối loạn, hắn sẽ không biết tin đồn từ đâu ra mà chống đỡ.” Hắn vỗ ngực, thể hiện sự nhiệt tình, dù vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng về tính chất nguy hiểm của công việc. “Nhưng... làm sao để những tin đồn này đến tai Thủ Lĩnh Bang mà không ai nghi ngờ chúng ta?”
Bạch Vân Nhi nhíu mày, “Đó là điểm mấu chốt. Chúng ta không thể để lộ bất kỳ dấu vết nào. Mọi thứ phải diễn ra một cách tự nhiên, như thể những tin đồn đó tự chúng sinh ra từ sự bất mãn của chính nội bộ Hắc Sa Bang.”
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy, Vân Nhi. Đó là nghệ thuật của 'tâm công'. Chúng ta sẽ không trực tiếp tấn công, mà sẽ tạo ra một môi trường mà ở đó, sự nghi ngờ và bất mãn tự chúng nảy nở. Nhị Cẩu, ngươi phải hết sức cẩn trọng. Không được quá lộ liễu, không được quá vội vàng. Hãy để những tin đồn lan truyền từ từ, nhỏ giọt, như những giọt nước làm mòn đá. Còn về việc đến tai Thủ Lĩnh Bang, đó là lúc Lão Tam Lư phát huy tác dụng. Khi Thủ Lĩnh Bang bắt đầu nghi ngờ những người thân cận của mình, lão ta sẽ là người chịu ảnh hưởng lớn nhất. Và chính lão ta, trong lúc bất mãn, sẽ vô tình hoặc cố ý để lộ những thông tin mà chúng ta cần, hoặc thậm chí là tự mình gây ra những rắc rối lớn hơn cho bang phái.”
Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng sẽ phụ trách quản lý nội bộ thương hội, củng cố tài chính và chuẩn bị cho các phương án đối phó khẩn cấp. Nàng cũng cần phải tìm hiểu kỹ hơn về những bí mật của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, những điểm yếu mà chúng ta có thể lợi dụng. Có thể là những hoạt động phi pháp ít người biết, hoặc những mối quan hệ mờ ám của hắn với các thế lực khác. Những chi tiết này, dù nhỏ, cũng có thể là đòn chí mạng.” Nàng gật đầu, ánh mắt đã bớt đi phần lo lắng, thay vào đó là sự quyết tâm. Nàng biết, kế hoạch này nguy hiểm, nhưng lại là con đường duy nhất để bảo vệ thương hội. Cái chạm nhẹ của Lâm Dịch lên vai Vương Đại Trụ, và cái nhìn tin tưởng dành cho Trần Nhị Cẩu, dường như đã củng cố thêm niềm tin trong lòng họ. Tiếng gió bên ngoài đã dịu bớt, nhưng không khí trong phòng vẫn còn nặng nề, báo hiệu một cuộc chiến thầm lặng nhưng khốc liệt sắp sửa bắt đầu.
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng nhạt cuối ngày chiếu rọi vào đại sảnh của thương hội, hắt lên những vệt sáng vàng cam lên những cột gỗ chạm khắc. Không khí trong sảnh không còn sự náo nhiệt thường thấy, mà thay vào đó là một sự căng thẳng rõ rệt. Khoảng ba mươi thành viên cấp cao và quản sự của thương hội tập trung lại, vẻ mặt ai nấy đều mang theo sự lo lắng, xì xào bàn tán về những tin đồn về Hắc Sa Bang. Mùi gỗ cũ của sảnh, hòa lẫn với mùi trà thoang thoảng và một chút mùi kim loại từ tiệm rèn gần đó, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ, như chính tâm trạng của những người đang hiện diện.
Lâm Dịch đứng trước họ, dáng người gầy gò của hắn dường như cao lớn hơn trong khoảnh khắc này. Khuôn mặt hắn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt kiên định, dường như có thể xuyên thấu mọi sự hoang mang. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đứng thẳng tắp, đôi mắt thông minh lướt qua từng gương mặt, sẵn sàng hỗ trợ.
“Mọi người, xin hãy yên lặng.” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang vọng để át đi mọi tiếng xì xào. “Ta biết, trong mấy ngày qua, đã có rất nhiều tin đồn về Hắc Sa Bang. Ta cũng biết, mọi người đang lo lắng.” Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm vào lòng mỗi người. Một vài tiếng thở dài vang lên, cùng với những cái gật đầu nặng nề.
“Hắc Sa Bang là một thế lực mạnh mẽ, hung hãn,” Lâm Dịch tiếp tục. “Chúng đã gây ra không ít phiền toái cho chúng ta, và có thể sẽ còn gây ra nhiều hơn nữa.” Hắn không che giấu sự thật, mà đối mặt trực tiếp với nó, khiến những người nghe càng thêm tin tưởng. “Tuy nhiên, chúng ta không phải là những kẻ yếu ớt. Chúng ta là một thương hội, một gia đình. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn, từ những ngày đầu thiếu thốn ở làng biên thùy cho đến khi có được cơ nghiệp ngày hôm nay.”
Hắn đảo mắt nhìn từng người, ánh mắt dừng lại ở những gương mặt thân quen, từ người quản sự già cẩn trọng đến những tiểu thương trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. “*Chúng ta là một thể thống nhất.* Sóng gió sắp đến, đó là điều không thể tránh khỏi. Nhưng chỉ cần chúng ta tin tưởng lẫn nhau, chỉ cần chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ vượt qua. Ta cam đoan với mọi người, thương hội của chúng ta sẽ không dễ dàng gục ngã.”
Một người quản sự tóc bạc phơ, Lý Quản Sự, thận trọng hỏi: “Lâm chưởng quỹ, vậy chúng ta sẽ làm gì? Liệu có cần phải đóng cửa một số cơ sở để tránh va chạm không?”
Lâm Dịch lắc đầu. “Không. Chúng ta sẽ không lùi bước. Lùi bước chỉ khiến chúng ta yếu thế hơn. Thay vào đó, chúng ta sẽ củng cố phòng bị. Ta đã giao nhiệm vụ cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu tăng cường an ninh cho tất cả các cơ sở của chúng ta. Mỗi người trong chúng ta cũng cần nâng cao cảnh giác. Bất kỳ hành động lạ nào, bất kỳ lời đồn đại nào, đều phải được báo cáo ngay lập tức. Chúng ta sẽ không hành động mù quáng, nhưng chúng ta cũng sẽ không ngồi yên chịu trận.”
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn. “Ta biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Nhưng ta tin vào khả năng của mỗi người. Ta tin vào sự đoàn kết của thương hội. Hãy giữ vững tinh thần, làm tốt công việc của mình. Và hãy nhớ kỹ: *Ta sẽ bảo vệ mọi người*.”
Lời nói của Lâm Dịch như một liều thuốc an thần, nhưng cũng là một lời hiệu triệu. Vẻ mặt lo lắng của các thành viên thương hội dần được thay thế bằng sự kiên nghị. Một vài người bắt đầu vỗ tay nhẹ, rồi sau đó là những tràng vỗ tay mạnh mẽ hơn. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. Họ đã thấy hắn vượt qua bao nhiêu khó khăn, đã thấy hắn xây dựng nên cơ nghiệp này từ hai bàn tay trắng. Họ biết, hắn không phải là một kẻ khoác lác.
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một tinh thần quyết tâm. Nàng hiểu rằng Lâm Dịch không chỉ trấn an họ bằng lời nói, mà còn bằng cả sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một kế hoạch được tính toán chi li, dù hắn không tiết lộ toàn bộ. Nàng cũng biết rằng, những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói ở các vùng lân cận, và về những động thái chính trị lớn hơn của Thẩm Đại Nhân, tất cả đều đang báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thương hội của họ, dù đã vững chắc, vẫn phải đối mặt với những thử thách vượt ngoài tầm kiểm soát.
Khi cuộc họp kết thúc, các thành viên thương hội ra về với một tâm thế khác. Họ vẫn còn lo lắng về Hắc Sa Bang, nhưng đã có một niềm tin mới, một sự đoàn kết mạnh mẽ hơn. Họ biết rằng, dù sóng gió có đến, họ sẽ không đơn độc. Ánh nắng cuối ngày đã lặn hẳn, bóng tối bao trùm Thành Thiên Phong. Nhưng trong lòng những người ở thương hội của Lâm Dịch, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được thắp lên, sẵn sàng đối mặt với những thử thách sắp tới, những thử thách mà Hắc Sa Bang sắp mang đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.