Lạc thế chi nhân - Chương 348: Mạng Lưới Nhện: Gieo Mầm Suy Yếu
Những tia nắng đầu tiên của bình minh đã xé toạc màn sương, rọi xuống Thành Thiên Phong một ngày mới, báo hiệu một chương mới đầy biến động sắp sửa bắt đầu. Ánh sáng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ cao, chiếu rọi vào căn phòng nhỏ tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn còn vương vấn mùi trà đêm và sự căng thẳng của cuộc họp vừa rồi. Lâm Dịch ngồi trong một góc khuất, bàn tay thon dài khẽ miết lên mép chén trà men xanh, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay gầy gò của hắn, xua đi phần nào cái se lạnh của buổi sớm. Vẻ mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự mệt mỏi nhưng cũng đầy sắc bén. Trải qua một đêm không ngủ, tâm trí hắn vẫn hoạt động không ngừng nghỉ, cân nhắc từng bước đi, từng lời nói. Hắn biết rằng mình đang dấn thân vào một con đường đầy rẫy hiểm nguy, một cuộc đối đầu không chỉ đòi hỏi sự khôn ngoan mà còn là sự tàn nhẫn, điều mà bản thân hắn, một người đến từ thế giới văn minh, vẫn còn phải vật lộn để chấp nhận.
Đối diện hắn, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ngồi thẳng thắn, ánh mắt họ đầy sự chờ đợi và sẵn sàng tuân lệnh. Nhị Cẩu, với gương mặt có phần ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, biểu lộ rõ sự nhiệt huyết và một chút lo lắng. Hắn liên tục đưa tay vuốt tóc, dáng vẻ bồn chồn của một người trẻ tuổi lần đầu tham gia vào một trận chiến thực sự. Vương Đại Trụ thì điềm tĩnh hơn, thân hình vạm vỡ của hắn gần như chiếm hết một nửa chiếc ghế, khuôn mặt chất phác ẩn chứa sự kiên định và tin cậy. Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như càng làm tăng thêm vẻ từng trải, một điểm nhấn đối lập với sự trẻ trung của Nhị Cẩu. Cả hai đều mặc những bộ quần áo thô sơ, mang đậm dấu ấn của những người lao động, nhưng giờ đây, trên vai họ là một trọng trách lớn lao hơn rất nhiều.
Lâm Dịch hớp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn tập trung trở lại. "Chúng ta sẽ không dùng bạo lực một cách mù quáng, ít nhất là lúc n��y." Hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Hắc Sa Bang mạnh, nhưng cũng có điểm yếu. Không có thế lực nào là hoàn hảo. Nhiệm vụ của các ngươi là tìm ra chúng."
Trần Nhị Cẩu lập tức lên tiếng, giọng hơi gấp gáp: "Đại ca, chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Hắc Sa Bang ở Thành Thiên Phong này như rễ cây ăn sâu vào đất, muốn nhổ tận gốc e rằng khó khăn muôn phần."
Vương Đại Trụ gật đầu phụ họa, nhưng ánh mắt kiên định hơn: "Cứ giao cho ta, Nhị Cẩu. Ngươi cứ đi điều tra, ta sẽ bảo vệ ngươi. Kẻ nào dám động đến ngươi, ta sẽ cho chúng biết tay." Lời nói của hắn tuy cục cằn nhưng ẩn chứa sự trung thành tuyệt đối và ý chí sẵn sàng hành động.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi. Hắn hiểu nỗi lo lắng của họ, nhưng cũng tin tưởng vào khả năng của cả hai. "Hắc Sa Bang không phải là một khối sắt thép. Chúng ta sẽ không cố gắng đập tan chúng bằng sức mạnh, mà sẽ làm suy yếu chúng từ bên trong. Giống như một cái cây bị sâu mục, chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể đổ."
Hắn nhấc lên cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" cũ kỹ đặt trên bàn, lật đến một trang có vẽ sơ đồ và những dòng chữ nhỏ li ti. "Một bang phái giang hồ, đặc biệt là những bang phái lớn như Hắc Sa Bang, luôn có cấu trúc phức tạp. Có kẻ cầm đầu, có kẻ thi hành, có kẻ trung thành, và cũng có kẻ bất mãn. Chúng ta cần tìm ra những kẻ bất mãn đó." Lâm Dịch dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên sơ đồ, nơi vẽ một vòng tròn tượng trưng cho 'những kẻ cấp dưới'. "Hãy chú ý đến các sòng bạc, quán rượu, và đặc biệt là những kẻ có vẻ ngoài hung hăng nhưng lại yếu kém về bản lĩnh. Những kẻ thường xuyên khoe khoang, thích thể hiện quyền lực nhưng thực chất lại thiếu sự tự tin và dễ bị lung lay. Chúng ta cần những kẻ có thể bị mua chuộc, hoặc dễ dàng bị kích động."
Hắn nhìn thẳng vào Nhị Cẩu. "Ngươi nhanh nhẹn, lanh lợi, lại có tài ăn nói. Ngươi sẽ trà trộn vào những nơi đó, nghe ngóng tin tức. Đừng cố gắng thể hiện mình, hãy hòa mình vào đám đông. Hãy để chúng nghĩ ngươi chỉ là một tên nhóc tò mò, hay một kẻ ham vui. Ngươi cần thu thập thông tin về cấu trúc của Hắc Sa Bang, ai là ai, quyền lực của ai đến đâu, ai không phục ai, ai đang ôm hận gì. Đặc biệt là những kẻ cấp thấp, những kẻ chỉ vì tiền mà làm việc, hoặc những kẻ có quá khứ không mấy vẻ vang với Thủ Lĩnh Bang."
Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn một chút, xua đi màn sương buổi sớm. Hắn tự hỏi, liệu mình có đang biến thành một kẻ mưu mô xảo quyệt không? Trong thế giới hiện đại, những hành động này có thể bị coi là thao túng, là vô đạo đức. Nhưng ở đây, trong cái Đại Hạ vương triều mục ruỗng này, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và hắn cũng không thể đòi hỏi sự công bằng từ Hắc Sa Bang. Để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn buộc phải sử dụng những phương pháp mà bản thân hắn cũng không hoàn toàn thoải mái. Đó là cái giá của sự sinh tồn, một sự lựa chọn khắc nghiệt mà hắn phải chấp nhận. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chấp nhận làm những điều không mấy quang minh chính đại.
"Và Đại Trụ," Lâm Dịch tiếp tục, quay lại nhìn Vương Đại Trụ. "Ngươi sẽ là cái bóng của Nhị Cẩu. Ngươi không cần phải nói nhiều, chỉ cần quan sát và bảo vệ. Nếu có bất trắc xảy ra, ngươi phải đảm bảo Nhị Cẩu an toàn rút lui. Đồng thời, ngươi cũng hãy để ý đến những kẻ mà Nhị Cẩu chỉ điểm. Quan sát hành vi, thói quen của chúng. Chúng ta cần một bức tranh hoàn chỉnh về mạng lưới của Hắc Sa Bang."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt nắm đấm. "Đại ca cứ yên tâm. Có ta ở đây, không kẻ nào dám động đến Nhị Cẩu dù chỉ một sợi tóc." Giọng nói của hắn vang dội, đầy khí phách.
Trần Nhị Cẩu nghe vậy, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi đi phần nào. Hắn biết Đại Trụ là một người đáng tin cậy, và có Đại Trụ bên cạnh, hắn sẽ an toàn hơn rất nhiều. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ như một cái bóng, lẩn vào mọi ngóc ngách, nghe ngóng mọi chuyện. Ta biết vài lão già hay la cà ở tửu lầu, có thể moi được tin tức về những chuyện cũ của chúng, hoặc những kẻ đã từng đối đầu với Hắc Sa Bang."
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt. Chúng ta cần tìm ra những kẻ thù tiềm năng của Hắc Sa Bang, những người đã từng bị chúng chèn ép, hoặc những bang phái khác đang ngấm ngầm đối đầu với chúng. Chúng ta không nhất thiết phải trực tiếp ra mặt, nhưng chúng ta có thể châm ngòi, tạo ra những mâu thuẫn để chúng tự đánh nhau. Hãy nhớ, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Càng biết nhiều về kẻ địch, chúng ta càng có nhiều lợi thế."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, hít một hơi không khí se lạnh của buổi sớm mai. Sương mù nhẹ nhàng giăng mắc trên những mái nhà, tạo nên một khung cảnh mờ ảo. Cảm giác lạnh lẽo trên da thịt khiến hắn càng thêm tỉnh táo. Hắn quay lại nhìn hai người cộng sự, ánh mắt kiên định. "Đây chỉ là khởi đầu. Một cuộc đối đầu lớn đang chờ đợi chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ chiến đấu theo luật của riêng mình, và chúng ta sẽ chiến thắng." Những lời nói của Lâm Dịch vang vọng trong căn phòng, gieo vào lòng hai người cộng sự một niềm tin mãnh liệt, xua tan đi mọi lo lắng. Cuộc chiến không tiếng súng đã chính thức bắt đầu.
***
Đêm khuya, một cơn mưa phùn lất phất giăng mắc khắp Thành Thiên Phong, phủ lên mọi vật một lớp màn ẩm ướt và lạnh lẽo. Gió lạnh luồn qua những con hẻm nhỏ, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp đã tắt. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn lồng treo trước các tửu lầu và quán bar le lói yếu ớt, chỉ đủ để xua đi phần nào bóng tối mịt mùng. Quán Bar Hắc Phong, một trong những tụ điểm ăn chơi khét tiếng của giới giang hồ, vào giờ này vẫn ồn ào và náo nhiệt một cách kỳ lạ. Tiếng nhạc ồn ã, tiếng la hét say xỉn, tiếng ly chén va chạm loảng xoảng, và thỉnh thoảng là tiếng cãi vã hay đánh nhau chát chúa, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, ngột ngạt. Không khí bên trong đặc quánh mùi rượu rẻ tiền, khói thuốc lá, mồ hôi và một thứ mùi ẩm mốc khó chịu đã bám rễ vào từng thớ gỗ của quán. Sàn nhà dính nhớp, có lẽ do rượu và đồ ăn vặt đổ vãi, khiến mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng bẹt bẹt khó chịu.
Trong một góc khuất của quán, nơi ánh đèn lờ mờ nhất, Trần Nhị Cẩu ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế gỗ thô kệch. Hắn đã cởi bỏ bộ quần áo bình thường, khoác lên mình một chiếc áo vải cũ sờn, đầu tóc bù xù, gương mặt đỏ gay như thể đã uống rất nhiều rượu. Thỉnh thoảng, hắn lại vung tay múa may, lẩm bẩm những câu vô nghĩa, ra vẻ một gã say rượu không hơn không kém. Nhưng đôi mắt hắn, ẩn sau vẻ mờ đục giả tạo, vẫn sáng và nhanh nhẹn, liên tục quét qua mọi ngóc ngách của quán, thu thập từng chi tiết nhỏ nhất. Nhị Cẩu cảm thấy một chút căng thẳng, một chút sợ hãi len lỏi trong lòng. Đây là lần đầu tiên hắn phải dấn thân vào một nơi nguy hiểm như vậy, một thế giới mà hắn chỉ từng nghe qua trong những câu chuyện phiếm. Cảm giác nôn nao trong bụng không phải vì rượu mà là vì sự hồi hộp. Hắn thầm nhắc nhở mình phải nhớ kỹ lời Đại ca: "Hòa mình vào đám đông. Đừng cố gắng thể hiện mình."
Cách đó không xa, ở một chiếc bàn đối diện, Vương Đại Trụ ngồi trầm ngâm, tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp của trò xúc xắc mà hắn giả vờ đang chơi. Khuôn mặt chất phác của hắn hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt hắn thì sắc như dao, luôn dõi theo bóng dáng Nhị Cẩu. Đại Trụ không phải là kẻ khéo léo trong lời nói, nhưng trực giác của hắn rất nhạy bén. Hắn có thể cảm nhận được những ánh mắt dò xét, những động tĩnh bất thường trong cái quán bar đầy rẫy hiểm nguy này. Trong lòng hắn thầm rủa cái đám giang hồ bẩn thỉu này, nhưng đồng thời cũng tự nhủ phải giữ bình tĩnh để hoàn thành nhiệm vụ mà Đại ca giao phó: bảo vệ Nhị Cẩu bằng mọi giá. Hắn biết, nếu có chuyện gì xảy ra với Nhị Cẩu, Lâm Dịch sẽ không dễ dàng bỏ qua.
"Này tiểu nhị!" Trần Nhị Cẩu vẫy tay gọi, giọng nói lè nhè nhưng đủ lớn để át đi phần nào tiếng ồn ào xung quanh. "Cho ta thêm một vò rượu nữa! Rượu ở đây uống vào say sưa, đúng là tuyệt hảo!"
Tiểu Nhị Quán Rượu, một gã trai trẻ lanh lợi với đôi mắt ti hí và nụ cười xởi lởi, nhanh nhẹn chạy đến. Hắn mặc bộ đồ phục vụ bạc màu, tay cầm cái khăn lau bàn bẩn thỉu. "Hắc hắc, huynh đài tửu lượng quả là cao cường! Rượu của chúng ta tuy không phải loại thượng hạng, nhưng đã uống vào là khó dứt."
Trần Nhị Cẩu gật gù, giả vờ như rất tán thưởng. Hắn chìa ra một thỏi bạc nhỏ, có vẻ hào phóng hơn bình thường. "Tiền đây, không cần trả lại! Ngươi cứ giữ lấy mà tiêu. Mà này tiểu nhị, ta nghe nói dạo này Hắc Sa Bang làm ăn lớn lắm, có phải không? Thủ Lĩnh Bang có vẻ rất mạnh mẽ, oai phong lẫm liệt lắm chứ?"
Tiểu Nhị nhận thỏi bạc, ánh mắt sáng lên vì tham lam. Hắn cười khẩy, liếc nhìn xung quanh rồi cúi thấp người xuống một chút, giọng điệu có vẻ bí mật hơn. "Ồ, chuyện này thì ai mà chẳng biết, huynh đài. Hắc Sa Bang bây giờ đúng là một tay che trời ở Thành Thiên Phong này. Nhưng mà, bang phái nào mà chẳng có lúc này lúc khác. Mấy lão già trong bang cũng đâu phải ai cũng phục tên thủ lĩnh mới đâu."
Trần Nhị Cẩu giả vờ ngạc nhiên, mắt chớp chớp. "Ồ? Thật vậy sao? Ta cứ tưởng Thủ Lĩnh Bang là một tay hào kiệt, được mọi người kính nể chứ. Ngươi nói xem, c�� chuyện gì mà lại có người không phục chứ?"
Tiểu Nhị nhấp nháy mắt, ra vẻ thần bí. "Huynh đài nhìn vậy mà không biết à? Bang chủ cũ của Hắc Sa Bang là lão Đại Hổ, một tay nghĩa khí, tuy có chút bạo ngược nhưng đối xử với anh em cũng có tình có nghĩa. Tên thủ lĩnh mới này... hừm, nghe nói hắn lên được là nhờ thủ đoạn, chứ không phải tài năng hay sự tín nhiệm của mọi người." Hắn dừng lại, lại liếc nhìn xung quanh, như thể sợ có người nghe thấy. "Mấy lão già đi theo lão Đại Hổ từ thuở hàn vi, giờ bị gạt ra rìa, trong lòng tất nhiên là có ấm ức. Nhất là lão Tam Lư, một tay kiếm pháp lừng lẫy, từng cứu mạng lão Đại Hổ mấy lần, giờ lại phải đứng dưới quyền một thằng nhãi ranh không có công lao gì."
Trần Nhị Cẩu gật gù, giả vờ như đã hiểu ra nhiều điều. "Vậy ra là thế. Giới giang hồ quả nhiên phức tạp. Mà này, lão Tam Lư đó, hắn giờ đang làm gì? Chắc là buồn bực lắm nhỉ?"
"Lão Tam Lư thì còn làm gì được nữa?" Tiểu Nhị bĩu môi. "Hắn bây giờ chỉ quanh quẩn ở sòng bạc Hắc Long, chơi bạc thâu đêm suốt sáng, rượu chè be bét. Có lẽ là muốn dùng rượu để quên đi nỗi nhục. Nhưng mà, nghe nói hắn vẫn giữ được một ít huynh đệ cũ, những kẻ không chịu theo Thủ Lĩnh Bang mới. Trong lòng họ vẫn còn mong muốn phục hồi lại uy danh của bang chủ cũ."
Thông tin này quý giá hơn cả vò rượu mà Nhị Cẩu đã bỏ tiền ra mua. Hắn tiếp tục moi móc, hỏi han về những người khác trong Hắc Sa Bang, về những địa điểm chúng thường lui tới, về những mối làm ăn mờ ám của chúng, và cả những kẻ yếu kém, dễ bị lung lay ý chí. Tiểu Nhị, vì tiền và vì tính cách thích buôn chuyện, đã tuôn ra không ít tin tức mà hắn nghe ngóng được từ khách hàng. Nhị Cẩu còn khéo léo hỏi về "A Cẩu", một tên côn đồ nhỏ từng gây sự ở chợ, và được biết hắn thường xuyên xuất hiện ở Quán Bar Hắc Phong này, thích khoe khoang về sự "công lao" của mình trong Hắc Sa Bang, dù thực tế chỉ là một tên tay sai vặt vãnh.
Trong khi đó, Vương Đại Trụ vẫn ngồi im lặng, giả vờ mê mẩn với trò xúc xắc. Nhưng tai hắn không sót một lời nào của cuộc trò chuyện giữa Nhị Cẩu và Tiểu Nhị. Hắn ghi nhớ từng cái tên, từng địa điểm, từng chi tiết nhỏ mà Nhị Cẩu moi được. Hắn cũng để ý đến những kẻ ngồi xung quanh, những ánh mắt lén lút nhìn về phía bàn của Nhị Cẩu, những cử chỉ bất thường của một vài tên côn đồ Hắc Sa Bang đang say xỉn. Đại Trụ biết, đây là một trò chơi nguy hiểm, nhưng hắn tin tưởng vào Lâm Dịch, và hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ Nhị Cẩu. Cơn mưa phùn bên ngoài vẫn lất phất, càng làm tăng thêm vẻ u ám và bí ẩn cho Quán Bar Hắc Phong, nơi những bí mật của giới giang hồ đang dần được hé lộ.
***
Đêm đã về khuya, gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm ướt và mùi bùn đất từ cơn mưa phùn dai dẳng. Trong căn phòng tạm bợ của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, chỉ có một ngọn nến le lói trên bàn, chập chờn soi sáng những nét chữ nguệch ngoạc trên các mảnh giấy vụn. Lâm Dịch ngồi một mình, bóng hắn đổ dài trên tường, vẻ cô độc và trầm tư. Trên bàn, những ghi chép mà Trần Nhị Cẩu vừa mang về nằm rải rác, được sắp xếp cẩn thận. Lâm Dịch dùng ngón tay thon dài khẽ lướt qua từng dòng chữ, từng cái tên, từng địa điểm. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự tập trung cao độ, như một con đại bàng đang săm soi con mồi từ trên cao.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sáp nến cháy và mùi mực giấy cũ. Cái lạnh của màn đêm thấm dần vào da thịt, nhưng tâm trí hắn lại nóng bỏng với những suy tính. Lâm Dịch nhớ lại những thông tin mà Nhị Cẩu đã thu thập được từ Tiểu Nhị Quán Rượu và các nguồn tin khác ở Quán Bar Hắc Phong. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, hắn có vẻ độc đoán, nhưng chưa đủ để dập tắt hết những bất mãn." Lâm Dịch thầm nhủ. "Chắc chắn có những kẻ dưới trướng không phục. Và cả những kẻ hám lợi, dễ dàng bị mua chuộc."
Cái tên "Lão Tam Lư" đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn. Một tay kiếm pháp lừng lẫy, từng là trụ cột của Hắc Sa Bang dưới thời bang chủ cũ, giờ lại bị gạt ra rìa, chìm đắm trong rượu chè và cờ bạc. Lâm Dịch hiểu rõ tâm lý của những kẻ như vậy. Sự bất mãn tích tụ, lòng kiêu hãnh bị tổn thương, và sự tuyệt vọng có thể biến họ thành những quân cờ hữu dụng. "Một con hổ bị thương vẫn là hổ," hắn nghĩ. "Nhưng một con hổ bị thương và bị bỏ rơi thì lại càng nguy hiểm hơn." Lão Tam Lư có thể không trực tiếp đứng lên chống lại Thủ Lĩnh Bang, nhưng hắn có thể là một nguồn thông tin quý giá, hoặc thậm chí là một công cụ để gây ra sự chia rẽ trong nội bộ.
Hắn cũng chú ý đến những ghi chép về các mối làm ăn của Hắc Sa Bang, những khu vực chúng kiểm soát, và đặc biệt là những "công lao" mà các thành viên cấp thấp thường khoe khoang. Lâm Dịch đã từng chứng kiến nhiều tổ chức mafia hay băng đảng xã hội đen trong thế giới cũ hoạt động. Điểm yếu lớn nhất của chúng thường nằm ở sự tham lam và sự thiếu đoàn kết khi có biến cố. Những kẻ có "công lao" nhưng không được trọng dụng, những kẻ tham lam nhưng không được chia chác xứng đáng, những kẻ yếu kém nhưng lại thích thể hiện, tất cả đều là những con mồi tiềm năng cho kế hoạch "chia để trị" của hắn.
Lâm Dịch nhặt lên một mảnh giấy nhỏ, trên đó có ghi lại cái tên "A Cẩu" và vài dòng mô tả về hắn. A Cẩu, một tên côn đồ nhỏ từng gây sự ở chợ, có vẻ ngoài hung hăng nhưng thiếu tầm nhìn, thích khoe khoang và dễ bị kích động. Hắn là một mắt xích yếu kém trong chuỗi quyền lực của Hắc Sa Bang. "Một tên như A Cẩu," Lâm Dịch thầm nhủ, "là mục tiêu hoàn hảo để bắt đầu."
Lâm Dịch bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới trên một mảnh giấy trắng. Hắn dùng ngón tay miết nhẹ lên giấy, vẽ ra một sơ đồ đơn giản: Hắc Sa Bang ở trung tâm, và xung quanh là những điểm yếu mà hắn đã xác định được. Hắn hình dung ra cách mình sẽ gieo rắc sự nghi ngờ, cách mình sẽ khuấy động những mâu thuẫn tiềm ẩn. Hắn sẽ không trực tiếp ra mặt, mà sẽ sử dụng những "kẻ gián tiếp", những tin đồn, những hành động nhỏ nhặt nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ. Giới giang hồ, đặc biệt là những kẻ nhỏ bé, thường rất nhạy cảm với tin đồn. Một lời đồn thổi về sự bất tín của Thủ Lĩnh Bang, về sự bất công trong chia chác lợi nhuận, về sự yếu kém của một tên cầm đầu, đều có thể trở thành ngọn lửa châm ngòi cho một cuộc nổi loạn nhỏ.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Thành Thiên Phong dưới ánh đèn lồng le lói, nơi những bóng đen của Hắc Sa Bang đang lẩn khuất. Hắn biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm, một trò chơi mà ranh giới giữa chính nghĩa và thủ đoạn trở nên mờ nhạt. Việc thao túng tâm lý người khác, lợi dụng sự bất mãn và tham lam của họ, là điều mà bản thân hắn không hề muốn làm. Trong thế giới hiện đại, hắn luôn tin vào sự công bằng và đạo đức. Nhưng ở đây, trong cái Đại Hạ vương triều tàn khốc này, những nguyên tắc đó dường như trở nên xa xỉ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để bảo vệ thương hội, bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn buộc phải chấp nhận những phương pháp "đen tối" này. Đây là cái giá mà hắn phải trả để tồn tại, một sự đánh đổi khiến tâm hồn hắn không ngừng tự vấn.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn quyết đoán hơn. "Việc phát hiện ra mâu thuẫn nội bộ trong Hắc Sa Bang sẽ là chìa khóa để làm suy yếu bang phái này từ bên trong." Hắn tự nhủ. "Và A Cẩu sẽ là bước đi đầu tiên." Hắn sẽ lợi dụng những kẻ cấp thấp như A Cẩu, biến chúng thành những con tốt thí cho kế hoạch của mình. Đây sẽ là bước đệm cho một cuộc đối đầu trực tiếp hơn với Hắc Sa Bang, nhưng không phải bằng vũ lực mà bằng mưu kế. Lâm Dịch đang dần dấn sâu vào thế giới ngầm, sử dụng trí tuệ và sự tinh quái của mình để tạo dựng một vị thế, một sự ảnh hưởng khác biệt. Hắn không phải là một anh hùng với võ công cao cường, nhưng hắn có tri thức, và *tri thức là vũ khí mạnh nhất*.
Lâm Dịch nhặt cây bút lông lên, bắt đầu ghi chép chi tiết kế hoạch của mình, từ cách tiếp cận A Cẩu, cách gieo rắc tin đồn, cho đến cách khuấy động sự bất mãn của lão Tam Lư. Hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Ngọn nến trên bàn vẫn chập chờn, soi sáng khuôn mặt kiên nghị của Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại đang dùng trí tuệ của mình để thay đổi vận mệnh trong một thế giới cổ đại khắc nghiệt. Bên ngoài, màn đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một kế hoạch lớn đang dần thành hình, báo hiệu một sự thay đổi sâu sắc sắp sửa diễn ra trong giới giang hồ.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.