Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 347: Bàn Kế Phản Công: Hồi Đáp Hắc Sa Bang

Một luồng gió lạnh lùa vào qua khe cửa, khiến ánh nến chao đảo dữ dội, như muốn thổi tắt ngọn lửa đang cháy trong căn phòng. Nhưng ngọn lửa ý chí trong lòng Lâm Dịch và các cộng sự của hắn thì không hề suy suyển. Đêm nay, tại Thành Thiên Phong, một quyết định táo bạo đã được đưa ra, báo hiệu một cơn bão lớn hơn nữa sắp sửa ập đến, một cơn bão mà Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại này, sẽ không lùi bước, mà sẽ đứng vững để đối mặt, thậm chí là để dẫn dắt nó.

*Đây không phải là một sự lựa chọn. Đây là sự sinh tồn.* Lâm Dịch tự nhủ, trong sâu thẳm, hắn biết mình đã bước vào một con đường không thể quay đầu lại. Con đường này gập ghềnh, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không đơn độc. Hắn quay lại, ánh mắt quét qua ba gương mặt đang tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng ánh lên vẻ quyết tâm. Ngoài kia, vầng trăng đã ló dạng sau những đám mây mờ, rọi thứ ánh sáng bạc yếu ớt xuống Thành Thiên Phong đang chìm trong giấc ngủ, nhưng trong căn phòng nhỏ tại Quán Trọ Lạc Nguyệt này, ánh sáng từ ngọn nến lay động lại như thắp lên một ngọn lửa mới, một ngọn lửa của sự đối đầu không thể tránh khỏi.

Quán Trọ Lạc Nguyệt, dù đã về khuya, vẫn giữ được một chút hơi ấm và tiếng động vương vấn từ một ngày dài náo nhiệt. Tiếng trò chuyện râm ran từ những phòng trọ bên dưới, tiếng bát đĩa va chạm lách cách khi người hầu dọn dẹp, và thoang thoảng mùi thức ăn còn sót lại, mùi rượu gạo nồng nàn cùng khói gỗ từ lò sưởi đã tắt. Tất cả tạo nên một tấm màn âm thanh quen thuộc, cố gắng che giấu đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng mà Lâm Dịch và các cộng sự đang ngồi.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò hơi ngả về phía trước, hai tay đặt trên chiếc bàn gỗ sờn cũ. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây được chiếu sáng bởi ánh nến, lộ rõ vẻ trầm tư sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác. Mái tóc đen bù xù của hắn, thường ngày được buộc đơn giản, giờ có vẻ hơi rối bời. Bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng sạch sẽ, càng làm nổi bật sự nghiêm túc của hắn trong khoảnh khắc này. Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy lo âu nhưng kiên định nhìn về phía người chủ.

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, chiếc áo thương nhân kín đáo màu xanh sẫm càng làm tôn lên vẻ quý phái và thông minh của nàng. Đôi mắt sắc sảo của nàng không rời khỏi Lâm Dịch, biểu cảm vừa tin tưởng vừa thấp thoáng nét căng thẳng. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và cao lớn, chiếm gần hết chiếc ghế gỗ. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ giờ đây như một dấu ấn của sự kiên cường. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay thô ráp. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ phẫn nộ. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn đảo qua lại giữa Lâm Dịch và bản đồ Thành Thiên Phong đang trải rộng trên bàn, khao khát được hành động.

Trên chiếc bàn gỗ, bên cạnh bản đồ Thành Thiên Phong được vẽ tay khá chi tiết, là vài ghi chép sơ bộ về Hắc Sa Bang mà Bạch Vân Nhi đã thu thập được từ trước. Mùi mực và giấy cũ từ những ghi chép thoang thoảng trong không khí. Không khí trong phòng nặng nề, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nén. Cảm giác không khí lạnh lẽo của đêm khuya lùa vào qua khe cửa sổ, nhưng lại không thể làm dịu đi sự nung nấu trong lòng những người có mặt.

Lâm Dịch khẽ hắng giọng, tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo sự chú ý của mọi người về phía hắn. "Hắc Sa Bang đã vượt quá giới hạn." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong căn phòng. "Chúng không chỉ muốn tiền, mà còn muốn nghiền nát danh dự của chúng ta. Chúng muốn chúng ta biết sợ, muốn chúng ta lùi bước."

Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng căng thẳng. "Đúng vậy, Lâm lão bản. Hai vụ phá hoại hôm nay không phải chỉ để cảnh cáo. Chúng đang thăm dò, và muốn gieo rắc nỗi sợ hãi trong toàn bộ thương hội, thậm chí cả Thành Thiên Phong."

Vương Đại Trụ đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc khiến ngọn nến chao đảo. "Khốn kiếp! Mấy tên khốn đó dám làm càn! Đại ca cứ ra lệnh, huynh đệ này xin đi đầu! Dù có phải liều mạng, ta cũng sẽ xông lên cho chúng biết tay!" Hắn gằn giọng, khuôn mặt đỏ bừng vì căm phẫn.

Trần Nhị Cẩu cũng lập tức hưởng ứng, đôi mắt sáng lên vẻ hăng hái. "Đúng vậy! Ta cũng vậy! Ta sẽ đi tìm hiểu hết ngóc ngách của chúng, xem thử chúng có bao nhiêu người, bao nhiêu hang ổ! Sau đó chúng ta sẽ san bằng tất cả!"

Lâm Dịch đưa tay lên, ra hiệu cho hai người bình tĩnh. Ánh mắt hắn lướt qua vẻ nóng nảy của Vương Đại Trụ, sự phẫn nộ của Trần Nhị Cẩu, và nỗi lo lắng ẩn sau sự kiên cường của Bạch Vân Nhi. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, sự căm phẫn là điều tự nhiên, nhưng sự nóng vội chỉ dẫn đến thất bại. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và Hắc Sa Bang cũng sẽ không ban phát lòng thương hại.*

"Ta hiểu sự tức giận của các ngươi," Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước sâu không gợn sóng. "Nhưng chúng ta không thể hành động mù quáng. Hắc Sa Bang không phải là một băng đảng ô hợp không có tổ chức. Chúng đã tồn tại ở Thành Thiên Phong này nhiều năm, có mạng lưới của riêng mình, và chắc chắn có kẻ chống lưng." Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Việc đầu tiên, chúng ta cần phải nhìn nhận tình hình một cách khách quan nhất. Chúng ta đang đối mặt với cái gì?"

Hắn dùng ngón tay chỉ vào bản đồ, khoanh tròn vài điểm trên đó. "Hôm nay, chúng ta đã mất một kho hàng ở ngoại ô và một quầy bán đồ ăn vặt ở chợ. Đây là những thiệt hại nhỏ, nhưng chúng lại mang ý nghĩa lớn. Chúng cho thấy Hắc Sa Bang không ngại công khai khiêu khích chúng ta, và chúng muốn gieo rắc sự hoang mang trong nội bộ thương hội."

"Vậy chúng ta phải làm gì, Lâm lão bản?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng chứa đựng sự sốt ruột. "Nếu chúng ta cứ chịu đựng, e rằng danh tiếng của thương hội sẽ bị hủy hoại, và các thương nhân khác sẽ nghĩ chúng ta yếu đuối."

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. "Đúng vậy. Danh tiếng là thứ quan trọng đối với một thương hội. Nhưng hơn cả danh tiếng, đó là sự sinh tồn. Chúng ta không thể để chúng tiếp tục giẫm đạp lên mình. Chúng ta sẽ phản công."

Ba người còn lại im lặng, chờ đợi lời tiếp theo của hắn. Ánh mắt họ tập trung hoàn toàn vào Lâm Dịch, tin tưởng tuyệt đối vào khả năng lãnh đạo của hắn.

"Để phản công, chúng ta cần tri thức. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*," Lâm Dịch nhấn mạnh. "Chúng ta cần biết rõ về Hắc Sa Bang hơn bất cứ ai. Không chỉ là số lượng người, mà còn là cơ cấu tổ chức, các nguồn thu nhập chính, các mối làm ăn ngầm, và quan trọng nhất, những kẻ chống lưng cho chúng." Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi có thể bắt đầu từ những thông tin vụn vặt nhất. Những quán trà, tửu lầu, sòng bạc... bất cứ nơi nào có giang hồ tụ tập. Ta cần biết tất cả."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, khuôn mặt bỗng rạng rỡ hẳn lên. "Đại ca yên tâm! Ta sẽ đi. Ta quen vài lão già hay la cà ở tửu lầu, chúng biết không ít chuyện bát quái đâu. Để ta đi moi tin tức, dù có phải giả làm tên ăn mày cũng được!"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. "Không cần đến mức đó, nhưng ngươi phải cẩn trọng. Đừng để chúng phát hiện ngươi đang điều tra chúng. Hãy thu thập tin tức một cách kín đáo, như một con rắn ẩn mình trong bụi cỏ." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng đã có một số ghi chép sơ bộ. Nàng hãy hệ thống hóa chúng, tìm kiếm những điểm bất thường, những mối liên hệ ẩn giấu. Ta cần một cái nhìn tổng thể về mạng lưới của Hắc Sa Bang, từ những tên tay chân cho đến những kẻ đứng sau màn."

Bạch Vân Nhi gật đầu nghiêm túc. "Ta sẽ làm ngay, Lâm lão bản. Ta sẽ dùng tất cả các nguồn lực thương hội có thể tiếp cận để điều tra. Có thể một số thương nhân nhỏ lẻ, vì sợ hãi mà không dám lên tiếng, nhưng nếu chúng ta khéo léo, họ có thể cung cấp thông tin hữu ích."

"Đúng vậy," Lâm Dịch tán thành. "Hãy cho họ thấy rằng chúng ta không phải là kẻ yếu đuối, và khi đó, họ có thể sẽ sẵn lòng hợp tác hơn. Chúng ta cần phải tạo dựng một ấn tượng mạnh mẽ." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi có nhiệm vụ quan trọng nhất. Đó là bảo vệ. Ta đã dặn ngươi huấn luyện những người đáng tin cậy. Hãy đảm bảo rằng các cơ sở của chúng ta, đặc biệt là các kho hàng và những nơi quan trọng, được canh gác cẩn mật hơn. Chúng ta không thể để Hắc Sa Bang tiếp tục gây thiệt hại. Và quan trọng hơn, phải bảo vệ những nhân viên của chúng ta. Hãy cho họ thấy rằng thương hội sẽ không bỏ rơi họ."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca cứ yên tâm! Ta sẽ dùng mạng sống mình để bảo vệ anh em! Bọn chó săn Hắc Sa Bang mà dám bén mảng, ta sẽ cho chúng biết tay!" Hắn vỗ ngực, quyết tâm hiển hiện rõ ràng.

Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt hắn như ngọn lửa đang bùng lên, soi rọi mọi ngóc ngách trong căn phòng. "Đó là những bước chuẩn bị cơ bản. Nhưng chúng ta không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công. Chúng ta sẽ đánh vào những gì Hắc Sa Bang trân trọng nhất: tiền bạc và danh tiếng. Chúng ta sẽ khiến chúng phải tự gây họa, hoặc khiến chúng phải lộ ra những điểm yếu để chúng ta có thể lợi dụng."

Ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng những tia sáng đầu tiên của rạng đông đã bắt đầu le lói ở phía chân trời, hứa hẹn một ngày mới đầy thử thách. Trong căn phòng họp, ngọn nến đã cháy gần hết, ánh sáng yếu ớt của nó chỉ đủ để soi rõ những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Tiếng gió đêm đã ngừng thổi, thay vào đó là sự tĩnh lặng của những giờ phút cuối cùng trước bình minh. Mùi khói gỗ từ lò sưởi đã tắt, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đêm và mùi mực mới từ những ghi chép trên bàn.

Lâm Dịch, sau một đêm dài suy tính, cảm thấy một chút mệt mỏi nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. Hắn mở một cuộn giấy nhỏ từ trong tay áo ra, đó là một tập hợp các ghi chú, những phác thảo chiến lược mà hắn đã tự tổng hợp từ khi bắt đầu xây dựng thương hội, gọi nó là "Cẩm Nang Kế Sách" của riêng mình. Cuộn giấy, tuy đơn sơ nhưng chứa đựng tinh hoa của tư duy hiện đại được vận dụng vào thế giới cổ đại. Hắn trải nó trên bàn, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ.

"Chúng ta không thể ngồi yên chịu trận," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn đã bớt trầm thấp hơn, mang theo một sự rõ ràng và quyết đoán. "Kẻ thù mạnh nhất là kẻ ta không hiểu rõ. Việc đầu tiên, như ta đã nói, là thu thập thông tin một cách toàn diện." Hắn chỉ vào bản đồ Thành Thiên Phong. "Hắc Sa Bang kiểm soát những khu vực nào? Những con phố, những khu chợ nào là nơi chúng thường lui tới? Nguồn thu chính của chúng đến từ đâu? Sòng bạc? Lầu xanh? Buôn bán hàng cấm? Thuế bảo kê?"

"Vân Nhi," Lâm Dịch nhìn nàng, "nàng hãy sử dụng mạng lưới của thương hội, thăm dò những thương nhân nhỏ lẻ, những người bị Hắc Sa Bang chèn ép. Họ có thể sợ hãi, nhưng nếu chúng ta cho họ thấy một tia hy vọng, họ có thể sẽ cung cấp những tin tức quý giá. Hãy tìm hiểu xem Hắc Sa Bang có những mối làm ăn ngầm nào với các quan lại địa phương, hay với các thế lực khác trong giới giang hồ."

Bạch Vân Nhi ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ tay của mình. "Dạ, Lâm lão bản. Ta sẽ bắt đầu ngay. Có thể chúng ta có thể dùng phương pháp kinh tế để làm suy yếu chúng. Chẳng h��n, cạnh tranh trực tiếp vào các nguồn thu hợp pháp của chúng, hoặc gián tiếp cắt đứt nguồn cung của chúng. Nhưng điều này cần rất nhiều sự khéo léo và thông tin chính xác."

"Đúng vậy," Lâm Dịch gật đầu. "Mỗi đồng tiền chúng ta cắt được từ túi của chúng là một đòn giáng vào sức mạnh của chúng. Chúng ta sẽ không sử dụng bạo lực một cách mù quáng. Chúng ta sẽ dùng mưu kế, dùng trí óc để đánh bại chúng." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi và đội của ngươi không chỉ bảo vệ. Ta muốn ngươi tìm hiểu về các sòng bạc, các ổ cờ bạc của Hắc Sa Bang. Nơi đó thường xuyên có những mâu thuẫn nội bộ, những kẻ thua bạc cay cú, những tên chủ nợ tàn độc. Đó là những điểm yếu chúng ta có thể lợi dụng."

Vương Đại Trụ nghe vậy, đôi mắt hắn sáng lên vẻ hưng phấn. "Nếu cần, ta sẽ dẫn người đi 'dọn dẹp' một vài ổ cờ bạc của chúng! Không đánh thì thôi, đã đánh là phải đánh cho chúng tan tác!"

"Không phải 'dọn dẹp' bằng bạo lực," Lâm Dịch sửa lời. "Mà là 'dọn dẹp' bằng cách làm chúng mất tiền, làm chúng mất uy tín. Hãy gây ra những xích mích, những tranh chấp nhỏ nhặt giữa chúng. Hãy làm cho những con bạc mất niềm tin vào sự công bằng của chúng. Hãy khiến những tên chủ nợ nghĩ rằng Hắc Sa Bang không còn đủ sức để bảo vệ chúng. Gieo rắc sự nghi ngờ, và chúng sẽ tự mình sụp đổ từ bên trong." Lâm Dịch biết rõ, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và hắn cũng sẽ không ban phát nó cho Hắc Sa Bang. Hắn sẽ dùng chính quy luật của thế giới này để chống lại chúng.

Hắn lại nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi phải đặc biệt chú ý đến những tin đồn. Giới giang hồ, đặc biệt là những kẻ nhỏ bé, thường thích buôn chuyện. Ngươi phải thu thập tất cả những tin đồn về Hắc Sa Bang, về Thủ Lĩnh Bang, về những tên tay chân quan trọng. Những tin đồn có thể là khởi nguồn của sự thật, hoặc ít nhất, chúng có thể là công cụ để chúng ta khuấy động."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn ngày thường. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ như một cái bóng, lẩn vào mọi ngóc ngách, nghe ngóng mọi chuyện. Ta biết vài lão già hay la cà ở tửu lầu, có thể moi được tin tức về những chuyện cũ của chúng, hoặc những kẻ đã từng đối đầu với Hắc Sa Bang."

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt. Chúng ta cần tìm ra những kẻ thù tiềm năng của Hắc Sa Bang, những người đã từng bị chúng chèn ép, hoặc những bang phái khác đang ngấm ngầm đối đầu với chúng. Chúng ta không nhất thiết phải trực tiếp ra mặt, nhưng chúng ta có thể châm ngòi, tạo ra những mâu thuẫn để chúng tự đánh nhau."

Hắn dừng lại, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vệt sáng mờ ảo của bình minh đang dần xua tan màn đêm. "Ngoài ra, chúng ta cũng không thể bỏ qua các mối quan hệ khác." Lâm Dịch ngập ngừng một chút rồi nói, "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục thăm dò về Liễu Thanh Y. Ta cần biết rõ hơn về thế lực của cô ta, về những mối quan hệ của cô ta trong Thành Thiên Phong. Liệu cô ta có thể là một đồng minh, hay một đối thủ? Và nếu là đồng minh, chúng ta có thể hợp tác như thế nào để cùng đối phó với Hắc Sa Bang?"

Bạch Vân Nhi thoáng giật mình, r��i gật đầu. "Ta sẽ cố gắng tiếp cận Liễu cô nương một cách khéo léo, Lâm lão bản. Nàng ấy là một nhân vật bí ẩn, nhưng chắc chắn có ảnh hưởng không nhỏ trong giới giang hồ."

"Và Quan Đại Nhân," Lâm Dịch tiếp tục. "Ông ta là quan lại của triều đình, nắm giữ quyền lực chính thống. Mặc dù có vẻ tham nhũng, nhưng trong một số trường hợp, ông ta có thể là một đối trọng hữu hiệu để kiềm chế các thế lực giang hồ. Chúng ta cần tìm cách củng cố mối quan hệ với ông ta, hoặc ít nhất là đảm bảo ông ta không đứng về phía Hắc Sa Bang."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, hít một hơi không khí se lạnh của buổi sớm mai. Sương mù nhẹ nhàng giăng mắc trên những mái nhà, tạo nên một khung cảnh mờ ảo. Cảm giác lạnh lẽo trên da thịt khiến hắn càng thêm tỉnh táo.

"Kế hoạch của chúng ta sẽ không chỉ là chống đỡ," Lâm Dịch nói, quay lại nhìn ba người. "Mà là phản công toàn diện. Chúng ta sẽ không sử dụng bạo lực một cách mù quáng, mà sẽ dùng mưu kế, dùng thông tin, dùng tiền bạc, và dùng cả các mối quan hệ. Chúng ta sẽ khiến Hắc Sa Bang phải trả giá đắt cho những gì chúng đã làm."

Ánh mắt hắn dừng lại trên cuộn "Cẩm Nang Kế Sách" trên bàn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi ta phải chấp nhận những phương pháp không mấy quang minh chính đại. Nhưng ta sẽ không bao giờ quên mục đích của mình, đó là bảo vệ những người ta trân trọng.*

"Đây chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch tuyên bố, giọng nói hắn vang vọng trong căn phòng nhỏ, đầy uy lực. "Một cuộc đối đầu lớn đang chờ đợi chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ chiến đấu theo luật của riêng mình, và chúng ta sẽ chiến thắng."

Ba người còn lại nhìn Lâm Dịch, trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm cũng bùng lên mạnh mẽ. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với Lâm Dịch dẫn dắt, họ không còn sợ hãi. Bên ngoài, những tia nắng đầu tiên của bình minh đã xé toạc màn sương, rọi xuống Thành Thiên Phong một ngày mới, báo hiệu một chương mới đầy biến động sắp sửa bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free