Lạc thế chi nhân - Chương 346: Bão Đen Kéo Đến: Sự Trả Đũa Đầu Tiên Của Hắc Sa Bang
Ánh nến trong phòng thương hội chập chờn, hắt lên những cái bóng đổ dài trên tường. Bên ngoài, tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của Thành Thiên Phong. Nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa ý chí đã được thắp sáng, báo hiệu cho một cuộc chiến không khoan nhượng sắp diễn ra. Lâm Dịch biết rằng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa có lẽ đang nghĩ hắn là một kẻ không biết điều, một con kiến dám thách thức voi. Nhưng hắn sẽ sớm cho chúng thấy, con kiến này có thể cắn đau đớn đến mức nào. Cuộc chơi đã bắt đầu, và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người đặt ra luật chơi.
Sáng hôm sau, một ngày trong xanh, nắng nhẹ như trêu ngươi, mang theo vẻ bình yên giả tạo sau đêm bão táp nội tâm. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã có mặt tại thương hội từ rất sớm. Ánh nắng ban mai tràn qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ được đánh bóng cẩn thận. Mùi hương dịu nhẹ của trà mạn mới pha thoảng trong không khí, hòa cùng mùi mực và giấy cũ, tạo nên một không gian làm việc tĩnh lặng và tập trung. Trên chiếc bàn gỗ lim rộng lớn, các bản kế hoạch, sổ sách thu chi, và những tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải ra la liệt. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh chăm chú ghi chép những điều Lâm Dịch vừa dặn dò. Nàng mặc một bộ y phục thương nhân màu xanh xám, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, thanh lịch.
Lâm Dịch thì trầm tư tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con người hối hả bắt đầu một ngày mới trên phố. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng giờ đây lại mang vẻ trầm tư, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. Trang phục thô sơ thường ngày đã được thay bằng một bộ y phục tươm tất hơn, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ gầy gò, có phần xanh xao do những tháng ngày lao động vất vả và thiếu ăn. Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, tựa như mặt hồ lặng trước khi cơn bão lớn ập đến. Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên. Lời từ chối thẳng thừng của hắn đêm qua, cùng với việc hắn ra lệnh cho Thủ Lĩnh Bang phải rút lui, chắc chắn đã chạm vào lòng tự ái và uy tín của chúng.
*Chúng sẽ phản ứng. Vấn đề chỉ là khi nào và bằng cách nào.* Lâm Dịch tự nhủ. Trong đầu hắn, một ma trận các khả năng đang được phân tích. Hắc Sa Bang có thể chọn cách trả đũa công khai, đe dọa trực tiếp hắn hoặc các nhân sự chủ chốt. Hoặc chúng có thể chọn cách âm thầm phá hoại, gây ra những thiệt hại nhỏ lẻ nhưng liên tục, nhằm làm suy yếu tinh thần và tài chính của thương hội. *Nhưng dù thế nào, chúng cũng sẽ hành động. Và chúng ta phải sẵn sàng.*
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Hắc Sa Bang sẽ không ngồi yên. Chúng ta cần chủ động hơn," hắn nói, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đáng sợ. "Mặc dù kế hoạch phòng thủ và thu thập thông tin đã được đặt ra, nhưng ta có dự cảm rằng chúng sẽ không chờ đợi lâu."
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn hắn. Đôi mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. "Em đã phái người thăm dò động tĩnh của Liễu Thanh Y, nhưng có vẻ cô ấy rất kín tiếng. Những tin tức thu thập được đều mơ hồ, chỉ biết cô ta thường xuyên xuất hiện ở các sòng bạc lớn, nhưng lại không bao giờ lộ mặt thật. Có kẻ nói cô ta là một cao thủ giang hồ, lại có kẻ bảo cô ta là một nữ hiệp trượng nghĩa." Nàng khẽ thở dài. "Dường như cô ta không muốn ai biết quá rõ về mình."
Lâm Dịch gật đầu. *Đó cũng là điều ta dự đoán. Một người phụ nữ có thể sống sót và gây dựng thanh thế trong thế giới giang hồ phức tạp này chắc chắn không phải kẻ đơn giản. Hơn nữa, việc cô ta có thể đối đầu với Hắc Sa Bang, thậm chí còn 'giành giật' địa bàn với chúng, cho thấy cô ta không hề yếu ớt.* "Cứ tiếp tục theo dõi, nhưng phải hết sức cẩn thận, không được để lộ bất kỳ dấu vết nào. Chúng ta không muốn đánh động đến cô ta khi chưa thực sự hiểu rõ mục đích và năng lực của cô ta."
Hắn quay lại với bản đồ Thành Thiên Phong, ngón tay lướt nhẹ qua các khu vực. "Việc thu thập thông tin về Hắc Sa Bang cũng rất quan trọng. Mối làm ăn ngầm, những kẻ chống lưng trong quan trường... bất kỳ sơ hở nào cũng có thể là chìa khóa để chúng ta lật ngược tình thế." Hắn nhớ lại những lời đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Hắn cũng nhớ những tin tức mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà Cố lão bản từng nhắc đến. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một sự bất ổn đang âm ỉ sôi sục dưới vẻ ngoài bình lặng của Đại Hạ vương triều. *Thành Thiên Phong không chỉ có Hắc Sa Bang. Còn có Bàng Lão Gia, còn có những quan lại tham nhũng, và có thể còn có những thế lực lớn hơn đang ẩn mình.* Hắn hiểu rằng, nếu không tự tạo cho mình một vị thế vững chắc ngay từ bây giờ, hắn sẽ bị nghiền nát khi cơn bão thực sự ập đến.
Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, ánh mắt nàng phản chiếu sự quyết tâm. "Vâng, em sẽ đốc thúc các chi nhánh, đồng thời cử thêm người thăm dò kỹ lưỡng hơn. Chúng ta sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối nào."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. "Tốt. Chúng ta cần phải đi trước chúng một bước. Cuộc chơi này, không ai có thể làm chủ nếu chỉ biết bị động." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống phố. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, thì phải tự tay giành lấy.* Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của gió và đất. *Dù có phải sử dụng những thủ đoạn mà mình từng khinh bỉ, thì đây cũng là điều cần thiết để đảm bảo sự tồn vong.*
***
Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, trải xuống Thành Thiên Phong một lớp nắng gắt như đổ lửa, sự bình yên giả tạo đã bị phá vỡ. Một kho hàng nhỏ của thương hội Lâm Dịch, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ ở ngoại ô, bỗng chốc trở thành hiện trường của một vụ phá hoại.
Lâm Dịch nhận được tin báo từ Trần Nhị Cẩu qua một liên lạc viên chỉ trong chốc lát. Ngay lập tức, hắn cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu tức tốc phi ngựa đến hiện trường. Vừa đến nơi, một cảnh tượng hỗn loạn và đau lòng đập vào mắt họ. Cánh cửa kho hàng, vốn đã cũ kỹ nhưng còn kiên cố, giờ đây bật tung, bản lề gãy lìa một cách thô bạo. Bên trong, đồ đạc ngổn ngang, đổ vỡ. Những bao tải đựng ngũ cốc, thảo dược khô, và các nguyên liệu khác của thương hội bị rạch nát, đổ lênh láng trên nền đất ẩm ướt. Mùi bụi, mùi ẩm mốc của kho hàng hòa lẫn với mùi ngũ cốc nồng nồng, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu.
Vài nhân viên của thương hội, những người đang làm việc ở đó, túm tụm lại một góc, mặt mày tái mét vì sợ hãi. Họ run rẩy chỉ vào cảnh tượng tan hoang, thỉnh thoảng lại đưa tay lau nước mắt. "Chúng... chúng đập phá, còn dọa nếu còn làm cho Lâm lão bản thì sẽ không yên thân!" một nhân viên lắp bắp, giọng nói run rẩy như sắp khóc. "Bọn chúng đông lắm, cầm đao kiếm, mặt mày hung tợn. Chúng nói... chúng nói đây là cái giá phải trả vì Lâm lão bản không biết điều!"
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, đứng nhìn cảnh tượng đó, nắm tay siết chặt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đỏ bừng vì tức giận. "Khốn kiếp! Bọn chó má Hắc Sa Bang! Ta sẽ đi tìm bọn chúng tính sổ!" Hắn gầm lên, giọng nói to rõ, vang vọng trong kho hàng trống trải, hằn học nhìn về phía đường lớn như muốn lao đi ngay lập tức. Vết sẹo nhỏ trên má hắn do tai nạn hồi nhỏ giờ đây dường như cũng co giật theo từng thớ cơ trên gương mặt.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, chạy đến bên cạnh Lâm Dịch, thở hổn hển. "Đại ca! Bọn chúng vừa mới đi khỏi! Chúng còn nói... nói lần này chỉ là cảnh cáo thôi!"
Lâm Dịch không nói gì, chỉ trầm lặng quan sát. Ánh mắt hắn lướt qua từng bao tải bị rạch, từng mảnh gỗ vỡ, từng vết chân lộn xộn trên nền đất. *Đây chính là sự trả đũa đầu tiên.* Hắn không hề bất ngờ, nhưng sự hung hãn và trắng trợn của Hắc Sa Bang vẫn khiến hắn cảm thấy một làn sóng tức giận dâng lên trong lòng. Tuy nhiên, hắn cố gắng kiềm chế, ép mình phải giữ bình tĩnh. *Chúng muốn ta mất bình tĩnh. Chúng muốn ta hành động bốc đồng. Nhưng ta sẽ không.*
Hắn bước lại gần đám nhân viên đang sợ hãi. "Không sao rồi. Mọi người đều bình an là tốt rồi." Giọng hắn trầm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức trấn an. "Không cần sợ hãi. Ta sẽ lo liệu chuyện này." Hắn đưa mắt nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một cái rồi nhanh chóng tắt đi, thay bằng vẻ điềm tĩnh. "Bình tĩnh, Đại Trụ. Chúng muốn ta mất bình tĩnh. Và chúng đang thành công. Đây là một cái bẫy tâm lý."
Vương Đại Trụ hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn giận dữ đang bùng cháy trong lòng. Hắn gật đầu, hàm răng nghiến ken két. "Ta... ta hiểu rồi, lão bản."
Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi đưa mấy người này ra ngoài, trấn an họ và sắp xếp chỗ ăn ở tạm thời. Dặn dò họ không được nói bất cứ điều gì về chuyện này với người ngoài. Sau đó quay lại đây."
"Vâng, đại ca!" Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đáp lời, dẫn các nhân viên ra khỏi kho hàng.
Khi chỉ còn lại Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, Lâm Dịch bắt đầu kiểm tra thiệt hại một cách kỹ lưỡng hơn. Hắn dùng ngón tay chạm vào những vết rạch trên bao tải, kiểm tra xem chúng được thực hiện bằng loại vũ khí nào. Hắn cúi xuống nhặt một mảnh gỗ vỡ, xem xét độ sắc bén của vết gãy. *Không phải là phá hoại triệt để. Chúng chỉ muốn gây thiệt hại vừa phải, đủ để uy hiếp, đủ để chứng tỏ quyền lực. Chúng đang thăm dò giới hạn của ta.*
"Đại Trụ, ngươi xem xét mức độ thiệt hại chính xác là bao nhiêu, những loại hàng hóa nào bị hỏng, và ước tính giá trị tổn thất," Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói đã trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng đáng sợ. "Sau đó, ta muốn ngươi cùng một vài người tin cậy gia cố lại cánh cửa này. Không phải để ngăn chặn chúng lần nữa, mà là để cho chúng thấy chúng ta không dễ dàng bị khuất phục. Và quan trọng nhất, không được để lọt tin tức ra ngoài quá nhiều. Hãy nói với mọi người rằng đây chỉ là một tai nạn nhỏ, không đáng kể."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Ta hiểu rồi, lão bản. Chúng ta sẽ không để chúng đắc ý."
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cánh cửa đã bị phá hủy, ánh mắt xa xăm. *Đây là một bài kiểm tra. Một bài kiểm tra về sự kiên nhẫn, về khả năng lãnh đạo, và về ý chí.* Hắn biết rằng Hắc Sa Bang đang muốn gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng những người làm việc cho hắn, muốn làm suy yếu sự đoàn kết trong thương hội. Nhưng hắn sẽ không để điều đó xảy ra. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi phải cứng rắn hơn cả những kẻ cứng rắn nhất.*
Trần Nhị Cẩu nhanh chóng quay lại. "Đại ca, mọi người đã được đưa đến chỗ an toàn rồi. Họ vẫn còn sợ hãi lắm, nhưng ta đã dặn dò kỹ lưỡng rồi."
Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Bây giờ, ngươi hãy đi thăm dò xem Hắc Sa Bang đã đi đâu, và liệu chúng có còn định gây rối ở đâu nữa không. Nhưng tuyệt đối không được đối đầu trực tiếp, chỉ cần thu thập thông tin và báo lại cho ta."
"Vâng, đại ca! Nhị Cẩu sẽ chú ý!" Trần Nhị Cẩu đáp lời, rồi nhanh nhẹn biến mất vào con h��m nhỏ.
Lâm Dịch và Vương Đại Trụ ở lại kho hàng, bắt đầu công việc thu dọn và sửa chữa tạm thời. Từng mảnh vỡ, từng hạt ngũ cốc rơi vãi đều khiến Lâm Dịch cảm thấy một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng. *Chúng đã chạm vào giới hạn của ta. Chúng đã động vào những người ta muốn bảo vệ.*
***
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn vàng cam bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Thiên Phong, một góc chợ Linh Dược sầm uất bỗng trở nên hỗn loạn. Chợ Linh Dược vốn là nơi tấp nập, với những quầy hàng mở, lều tạm dựng san sát, cờ hiệu rực rỡ bay phấp phới trong gió nhẹ. Âm thanh rao hàng, tiếng mặc cả của người mua kẻ bán, tiếng bước chân hối hả tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi hương của các loại thảo dược đa dạng, gia vị lạ, đôi khi hăng nồng, đôi khi dịu ngọt, lan tỏa khắp nơi.
Nhưng giờ đây, một âm thanh chói tai của đổ vỡ đã phá tan sự nhộn nhịp ấy. Quầy bán đồ ăn vặt của Lâm Dịch, một điểm kinh doanh nhỏ nhưng rất được ưa chuộng nhờ những món ăn độc đáo và thơm ngon, đã bị đập nát tan tành. Những mảnh gỗ vỡ bắn tung tóe, hòa lẫn với thức ăn rơi vãi, tạo nên một cảnh tượng thảm hại. Một mùi hương khó chịu của dầu mỡ cháy khét và gia vị hỗn tạp bốc lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
A Cường, tên tay sai của Hắc Sa Bang, gương mặt hung tợn, mặc đồ đen, cầm thanh đao sáng loáng, đứng cười cợt bên cạnh quầy hàng đổ nát. Đám đàn em của hắn, cũng với vẻ mặt ngông cuồng, hung hãn, đứng vây quanh, thỉnh thoảng lại nhổ toẹt nước bọt xuống đất một cách khinh miệt. "Nhớ kỹ mặt bọn ta!" A Cường gằn giọng, ánh mắt liếc nhìn đám đông đang sợ hãi đứng từ xa. "Ai làm ăn cho thằng Lâm Dịch này, đây chính là cái giá phải trả! Đừng trách bọn ta không cảnh cáo trước!" Hắn cười lớn một cách đắc ý, rồi cùng đám đàn em nghênh ngang bỏ đi, để lại một nhân viên của Lâm Dịch đang ôm mặt khóc lóc nức nở bên cạnh đống đổ nát, và đám đông người dân thì sợ hãi, không dám can thiệp, chỉ dám thì thầm bàn tán.
Tin tức về vụ phá hoại này nhanh chóng được Trần Nhị Cẩu báo về cho Lâm Dịch. Lúc đó, Lâm Dịch đang cùng Bạch Vân Nhi xem xét lại một số sổ sách tại thương hội. Trần Nhị Cẩu, vẫn còn thở dốc vì chạy vội, gương mặt lo lắng, gần như lắp bắp kể lại cảnh tượng mà hắn vừa chứng kiến. "Đại ca... A Cường... hắn... hắn nói rõ ràng tên đại ca! Hắn còn bảo... bảo ai làm cho Lâm lão bản sẽ không yên thân! Nhân viên của chúng ta... cô ấy sợ hãi lắm!"
Lâm Dịch nghe xong, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo như băng. Hắn không có mặt trực tiếp tại hiện trường, nhưng qua lời kể của Trần Nhị Cẩu, hắn có thể hình dung rõ ràng cảnh tượng đó. *Lần này, chúng không chỉ phá hoại kho hàng ở ngoại ô, nơi ít người qua lại. Chúng công khai ra tay ở chợ Linh Dược, giữa ban ngày ban mặt, để răn đe tất cả mọi người. Chúng đang muốn cô lập ta, muốn gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng những người dám hợp tác với ta.* Ngọn lửa giận dữ trong lòng Lâm Dịch bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, nhưng bề ngoài hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ. Hắn đập nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, từng tiếng gõ đều đặn vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
"Chúng muốn ta sợ hãi, muốn ta lùi bước. Nhưng ta sẽ không," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn bình thường, gần như là một tiếng thì thầm, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. *Chúng đang thử ta. Chúng đang thăm dò giới hạn chịu đựng của ta. Chúng muốn xem ta sẽ phản ứng như thế nào khi những người xung quanh ta bị đe dọa.*
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng lộ rõ sự lo lắng. Nàng biết, lần này Hắc Sa Bang đã đi quá giới hạn. "Lâm lão bản, liệu chúng ta có nên... tạm thời nhượng bộ một chút không? Chỉ để trấn an mọi người, và để tránh thiệt hại lớn hơn?" Nàng đề nghị, giọng nói có chút dè dặt. Nàng không muốn nhìn thấy thương hội của mình, và những người đã đặt niềm tin vào Lâm Dịch, phải chịu tổn thất nặng nề.
Lâm Dịch lắc đầu khẽ. "Nhượng bộ lúc này chỉ khiến chúng thêm đắc ý, và khiến chúng ta mất đi tất cả những gì đã gây dựng. Chúng ta đã từ chối bảo kê. Chúng ta đã công khai đối đầu. Giờ m�� lùi bước, sẽ không còn ai dám tin tưởng chúng ta nữa."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm đang dần buông xuống. Gió nhẹ lay động những tán cây, tạo ra những âm thanh xào xạc bí ẩn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, thì phải tự tay giành lấy.* Hắn nhớ lại những lời đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Hắn cũng nhớ những tin tức mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà Cố lão bản từng nhắc đến. Sự bất ổn đang dần lan rộng, và Thành Thiên Phong chỉ là một điểm nhỏ trong bức tranh lớn ấy. Nếu không tự tạo cho mình một vị thế vững chắc ngay từ bây giờ, hắn sẽ bị nghiền nát khi cơn bão thực sự ập đến.
***
Đêm khuya, tại thương hội của Lâm Dịch, không khí trở nên nặng nề và căng thẳng. Ánh nến chập chờn trên bàn họp, chiếu lên gương mặt đầy căng thẳng của Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Mùi hương của sáp nến cháy hòa cùng sự im lặng ngột ngạt, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió đêm rít qua khe cửa.
Lâm Dịch ngồi giữa bàn, ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong bóng tối. Hắn đã lắng nghe báo cáo chi tiết từ Vương Đại Trụ về thiệt hại ở kho hàng, và từ Trần Nhị Cẩu về vụ phá hoại ở chợ Linh Dược. Sự giận dữ ban đầu giờ đã biến thành một quyết tâm lạnh lùng và sắt đá. Hắn đập nhẹ ngón tay lên mặt bàn, từng tiếng 'cốc cốc' vang lên đều đặn, như tiếng trống trận báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
"Chúng muốn ta sợ hãi, muốn ta lùi bước," Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm và chắc chắn, không còn một chút do dự nào. "Nhưng ta sẽ không. Kế hoạch ban đầu cần thay đổi. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ nữa."
Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng pha lẫn tò mò. "Vậy... chúng ta sẽ làm gì, Lâm lão bản?"
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt vẫn còn hằn lên sự tức giận. "Lão bản, cứ nói đi! Ta thề sẽ không để bọn Hắc Sa Bang yên!"
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, tinh thần hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch nhìn vào từng người, ánh mắt hắn lướt qua vẻ lo lắng của Bạch Vân Nhi, sự kiên định của Vương Đại Trụ, và nhiệt huyết của Trần Nhị Cẩu. Hắn hiểu rằng, đây là những người đã đặt niềm tin vào hắn, và hắn có trách nhiệm phải bảo vệ họ, cũng như bảo vệ sự nghiệp mà họ đã cùng nhau gây dựng.
"Chúng ta sẽ cho chúng thấy, không phải ai cũng có thể bị đe dọa," Lâm Dịch nói, mỗi lời nói ra đều mang theo sự quyết đoán đến rợn người. "Chúng ta đã cho chúng cơ hội. Chúng đã từ chối. Vậy thì, chúng ta sẽ tự mình đặt ra luật chơi."
Hắn dừng lại một chút, hít một hơi sâu. "Việc thăm dò Liễu Thanh Y, Nhị Cẩu, vẫn phải tiếp tục, nhưng cần đẩy nhanh tiến độ hơn. Ta cần biết liệu cô ta có thể là một đồng minh hay một đối thủ tiềm tàng. Và Bạch Vân Nhi, những thông tin về Hắc Sa Bang, những mối làm ăn ngầm của chúng, những kẻ chống lưng, ta cần chi tiết hơn nữa. Đặc biệt là những điểm yếu chí mạng của chúng."
"Còn về phòng thủ," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hắn chuyển sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi phải nhanh chóng huấn luyện những người đáng tin cậy. Chúng ta cần một lực lượng đủ mạnh để tự vệ, không chỉ ở các cơ sở kinh doanh, mà còn để bảo vệ những nhân viên quan trọng. Ta sẽ cung cấp cho ngươi danh sách những người cần được huấn luyện đặc biệt, cũng như một số phương pháp tự vệ đơn giản nhưng hiệu quả." Lâm Dịch biết, việc huấn luyện này không phải là để biến họ thành cao thủ võ lâm, mà là để họ có khả năng tự bảo vệ mình trong những tình huống nguy hiểm, đủ để cầm cự cho đến khi có sự hỗ trợ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, ta sẽ dùng nó để tạo ra một hàng rào bảo vệ vững chắc.*
"Nhưng đó chỉ là phòng thủ," Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên lạnh lùng hơn. "Chúng ta không thể mãi mãi bị động. Chúng ta sẽ phản công."
Ba người còn lại ngẩng đầu nhìn hắn, chờ đợi.
"Kế hoạch của chúng ta sẽ không chỉ là chống đỡ. Chúng ta sẽ đánh vào những gì Hắc Sa Bang trân trọng nhất: tiền bạc và danh tiếng," Lâm Dịch tuyên bố, ánh mắt hắn như xuyên thấu màn đêm. "Chúng ta sẽ tìm cách gây thiệt hại cho các nguồn thu của chúng, không chỉ là tiền bảo kê, mà cả những mối làm ăn ngầm. Đồng thời, chúng ta sẽ làm lung lay uy tín của chúng trong giới giang hồ Thành Thiên Phong."
Bạch Vân Nhi có chút ngạc nhiên. "Nhưng... làm thế nào để làm được điều đó, Lâm lão bản? Chúng ta không có thế lực giang hồ, cũng không có nhiều người..."
Lâm Dịch mỉm cười lạnh lùng. "Chúng ta có trí óc. Chúng ta có thông tin. Và quan trọng nhất, chúng ta có một mục tiêu rõ ràng. Chúng ta sẽ không sử dụng bạo lực một cách mù quáng, mà sẽ dùng mưu kế. Chúng ta sẽ khiến chúng phải tự gây họa, hoặc khiến chúng phải lộ ra những điểm yếu để chúng ta có thể lợi dụng."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm sang một bên. Ngoài kia, vầng trăng đã ló dạng sau những đám mây mờ, rọi thứ ánh sáng bạc yếu ớt xuống Thành Thiên Phong đang chìm trong giấc ngủ. "Hắc Sa Bang đã nhắm vào nhân viên và cơ sở vật chất nh��� của chúng ta. Điều đó cho thấy chúng đang thăm dò giới hạn của ta, đồng thời muốn gây hoang mang trong nội bộ. Chúng muốn ta sợ hãi, muốn ta lùi bước."
"Nhưng sự kiện này sẽ buộc ta phải đẩy nhanh việc tiếp cận Liễu Thanh Y hoặc các thế lực ngầm khác để tìm kiếm đối trọng hoặc đồng minh," Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn mang theo chút trầm tư. "Và lời đe dọa công khai của Hắc Sa Bang sẽ lan truyền, khiến các thương nhân khác ở Thành Thiên Phong phải chú ý đến chúng ta và cuộc đối đầu này. Đó cũng là một cơ hội."
Hắn quay lại, ánh mắt quét qua ba người. "Chúng ta sẽ phải sử dụng các biện pháp 'đen tối' hơn, vượt ra ngoài khuôn khổ kinh doanh thông thường, để đối phó với giang hồ. Chúng ta sẽ không còn giữ kẽ nữa. Nếu chúng muốn chơi, chúng ta sẽ chơi đến cùng. Nhưng chúng ta sẽ chơi theo luật của chúng ta."
Một luồng gió lạnh lùa vào qua khe cửa, khiến ánh nến chao đảo dữ dội, như muốn thổi tắt ngọn lửa đang cháy trong căn phòng. Nhưng ngọn lửa ý chí trong lòng Lâm Dịch và các cộng sự của hắn thì không hề suy suyển. Đêm nay, tại Thành Thiên Phong, một quyết định táo bạo đã được đưa ra, báo hiệu một cơn bão lớn hơn nữa sắp sửa ập đến, một cơn bão mà Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại này, sẽ không lùi bước, mà sẽ đứng vững để đối mặt, thậm chí là để dẫn dắt nó.
*Đây không phải là một sự lựa chọn. Đây là sự sinh tồn.* Lâm Dịch tự nhủ, trong sâu thẳm, hắn biết mình đã bước vào một con đường không thể quay đầu lại. Con đường này gập ghềnh, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không đơn độc.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.