Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 345: Lời Từ Chối Của Kẻ Phàm Tục

Ánh nắng ban mai của Thành Thiên Phong vẫn rực rỡ như thường lệ, nhưng hôm nay, nó không thể xua đi cái không khí u ám, nặng nề bao trùm chi nhánh tiệm ăn mới của Lâm Dịch. Đêm qua, sau khi Hắc Sa Bang rút lui, để lại đống đổ nát và lời đe dọa chói tai, mọi thứ cứ như chìm trong một màn sương mịt mờ của sự bất an. Mùi thức ăn nguội lạnh hòa lẫn với mùi gỗ vụn, vôi vữa và một chút tanh nồng của thứ gì đó bị đổ vỡ, tạo nên một hỗn tạp khó chịu.

Lâm Dịch đứng giữa đống hoang tàn, ánh mắt lướt qua những mảnh vỡ của chiếc bàn, những vệt bẩn loang lổ trên sàn và bức tường ám khói. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như đang cố gắng đọc được điều gì đó từ khung cảnh hỗn độn trước mắt. Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, thậm chí có phần lạnh lùng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một ngọn lửa kiên định đang âm ỉ cháy. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự lo lắng của những nhân viên đang cố gắng dọn dẹp trong im lặng. Mỗi tiếng chổi quét, mỗi tiếng va chạm nhẹ của mảnh vỡ đều như tiếng vọng của lời đe dọa đêm qua.

Bạch Vân Nhi đi bên cạnh hắn, trên tay cầm một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, cẩn thận ghi chép lại từng món đồ bị hư hại. Nàng nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. "Thiệt hại không nhỏ, lão bản. Hơn nữa, tâm lý nhân viên cũng bị ảnh hưởng. E rằng việc kinh doanh sẽ gặp khó khăn trong vài ngày tới." Giọng nàng trầm ấm, cố gắng giữ sự khách quan nhưng vẫn không giấu được sự quan tâm.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, không trả lời trực tiếp. Hắn quay sang nhìn một tiểu nhị đang run rẩy nhặt những mảnh sành. "Không sao cả, cứ dọn dẹp đi. Cửa hàng sẽ mở lại sớm thôi." Giọng hắn trầm và chắc chắn, như một lời trấn an, một trụ cột vững chắc giữa cơn bão. Hắn biết, lúc này, hơn bao giờ hết, hắn cần phải thể hiện sự mạnh mẽ, sự kiểm soát. Một người lãnh đạo không thể run sợ trước khó khăn, nhất là khi đối thủ đang cố gắng gieo rắc nỗi sợ hãi.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang nghiến răng ken két, tay siết chặt thành quyền. Hắn đi lại quanh quẩn, ánh mắt rực lửa hận thù. "Mấy tên Hắc Sa Bang khốn kiếp! Chúng ta sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu, lão bản!" Giọng hắn khàn đặc vì tức giận. Đối với Vương Đại Trụ, việc quán ăn bị phá hoại không chỉ là thiệt hại vật chất, mà còn là một sự sỉ nhục, một lời thách thức trực tiếp vào danh dự của những người đã đổ mồ hôi công sức xây dựng nên nó.

Trần Nhị Cẩu, dù vẻ mặt vẫn có chút ngây ngô thường ngày, nhưng ánh mắt nhanh nhẹn của hắn lại liên tục quét khắp nơi, cảnh giác như một con thú nhỏ. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng đỡ đần các tiểu nhị khác, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn hỏi xem vị đại ca của mình có kế sách gì. Sự trung thành và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch hiện rõ trên khuôn mặt hắn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc ấy như muốn bật ra khỏi miệng hắn, nhưng hắn cố kìm lại, nhận ra r���ng đây không phải lúc để nói những lời bỗ bã.

Lâm Dịch chạm tay vào một chiếc cột gỗ bị chém một nhát sâu hoắm, cảm nhận sự thô ráp và sức mạnh tàn bạo của nhát chém ấy. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn nghĩ thầm, *nhưng đôi khi, nắm đấm cũng là một ngôn ngữ mà bọn côn đồ hiểu rõ nhất.* Hắn không bao giờ tin vào những lời hứa hẹn hão huyền của giang hồ, cũng không mơ mộng về một thế giới công bằng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nó chỉ thuộc về kẻ mạnh, kẻ biết cách tồn tại và kẻ không ngừng đấu tranh. Hắn, Lâm Dịch, đã trải qua quá nhiều để hiểu rõ điều đó.

Hắn nhớ lại những lời đe dọa của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, cái cách hắn cười khẩy và cái nhìn đầy sát khí. Đối với bọn chúng, việc uy hiếp và cướp bóc là lẽ tự nhiên, là cách để khẳng định địa vị. Nếu hắn chấp nhận, hôm nay là ba phần lợi nhuận, ngày mai sẽ là năm phần, rồi mười phần, cho đến khi hắn chỉ còn là một cái xác không hồn bị bóc lột đến tận xương tủy. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Không ch��� vì bản thân hắn, mà còn vì những người đã đặt niềm tin vào hắn, vì những nhân viên đã cùng hắn đổ mồ hôi xây dựng nên thương hội này.

"Vân Nhi, tổng hợp lại tất cả thiệt hại, cả vật chất lẫn tinh thần của nhân viên," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói dứt khoát. "Và tính toán cụ thể con số ba phần lợi nhuận mà Hắc Sa Bang yêu cầu. Ta muốn biết chính xác chúng đang đòi hỏi cái gì."

Bạch Vân Nhi gật đầu, "Vâng, lão bản." Nàng hiểu ý hắn. Lâm Dịch không chỉ muốn đối phó với Hắc Sa Bang bằng bạo lực, mà còn muốn hiểu rõ bản chất của chúng, từ đó tìm ra điểm yếu và cách đối phó hiệu quả nhất. Đây chính là cách làm việc của hắn – luôn thu thập thông tin, phân tích kỹ lưỡng trước khi hành động.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy giúp các tiểu nhị dọn dẹp, nhưng cũng phải giữ sự cảnh giác cao độ. Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng bỏ qua." Hắn dừng một chút, ánh mắt lóe lên sự tính toán. "Và, Trần Nhị Cẩu, ta muốn ngươi tiếp tục thăm dò tình hình bên ngoài. Đặc biệt là các hoạt động gần đây của Hắc Sa Bang, cũng như tin tức về Liễu Thanh Y. Nếu có bất kỳ điều gì bất thường, phải báo cáo ngay lập tức."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. "Vâng, đại ca! Nhị Cẩu sẽ đi ngay!" Hắn nhanh nhẹn xoay người, lập tức hòa vào đám đông, biến mất trong con hẻm nhỏ.

Vương Đại Trụ vẫn cau mày, nhưng hắn cũng hiểu rằng Lâm Dịch có những toan tính riêng. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối. "Lão bản, chúng ta có cần chuẩn bị thêm người không?" Hắn hỏi, tay vẫn siết chặt. Hắn biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

Lâm Dịch nhìn hắn, khẽ lắc đầu. "Chưa vội. Quan trọng là chúng ta phải giữ vững tinh thần. Nếu chúng ta sợ hãi, chúng sẽ càng lấn tới." Hắn hít một hơi sâu, mùi ẩm mốc và bụi bặm vẫn còn vương vấn trong không khí. "Cuộc chơi đã bắt đầu, Đại Trụ. Và ta không có ý định thua cuộc." Hắn không phải là kẻ thích gây sự, nhưng cũng không phải là kẻ dễ dàng bị đè nén. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải đứng lên chiến đấu. Hắn biết rõ điều đó. Nắng đã lên cao, chiếu rọi qua những lỗ hổng trên mái nhà, như những tia hy vọng le lói giữa đống đổ nát, nhưng cũng như những ánh nhìn dò xét từ một thế giới đầy rẫy hiểm nguy.

***

Chưa đầy nửa ngày sau, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa xuống Thành Thiên Phong, mang theo một không khí nóng bức và ngột ngạt. Bầu không khí tại chi nhánh tiệm ăn của Lâm Dịch lại một lần nữa trở nên căng thẳng đến cực điểm, thậm chí còn hơn cả đêm qua. Dù đã được dọn dẹp sơ bộ, nhưng những vết tích của sự phá hoại vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở u ám. Mùi thức ăn nhẹ nhàng lan tỏa từ nồi canh mới nấu của bà bếp, nhưng không đủ để át đi mùi mồ hôi căng thẳng và sự sợ hãi đang bao trùm.

Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía con phố, khiến tất cả mọi người trong quán đều ngừng tay, quay đầu nhìn ra. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa xuất hiện, dáng người to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm. Hắn vẫn mặc bộ giáp da đen quen thuộc, tay cầm cây đại đao to bản, nhưng lần này, vẻ ngạo mạn và hung hăng của hắn còn lộ rõ hơn trước. Phía sau hắn, A Cường và gần hai mươi tên đàn em khác, tất cả đều mặc đồ đen, cầm đao kiếm sáng loáng, khí thế hừng hực, như một đàn sói đói đang tiến vào khu vực săn mồi.

Đám đông hiếu kỳ trên phố tụ tập lại, xì xào bàn tán nhưng không ai dám lại gần. Một số tiểu thương lân cận vội vàng đóng cửa hàng, sợ bị vạ lây. Không khí đông đúc và náo nhiệt của Thành Thiên Phong bị thay thế bởi một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng bước chân thô bạo của đám người Hắc Sa Bang và tiếng thở dốc của những người đang lo sợ.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng sừng sững giữa cửa hàng, ánh mắt hung dữ quét qua Lâm Dịch, rồi lướt qua những nhân viên đang sợ hãi co rúm lại. Hắn cười khẩy, một nụ cười rợn người, để lộ hàm răng vàng ố. "Lâm lão bản, đã suy nghĩ kỹ chưa?" Giọng hắn gằn lên, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đầy vẻ thách thức. "Nộp tiền, ta đảm bảo làm ăn yên ổn. Không nộp..." Hắn không nói hết câu, chỉ nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tàn bạo, như muốn nói lên rằng cái kết cục sẽ tồi tệ đến mức nào.

Vương Đại Trụ lập tức bước lên một bước, thân hình vạm vỡ của hắn như một bức tường chắn trước Lâm Dịch, tay hắn siết chặt lấy chuôi đao giấu bên hông. Ánh mắt hắn rực lửa, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh chóng đứng cạnh Vương Đại Trụ, siết chặt tay, cảnh giác cao độ, ánh mắt liên tục đảo quanh các tên đàn em của Hắc Sa Bang. Bạch Vân Nhi đứng phía sau Lâm Dịch, tay khẽ đặt lên thanh kiếm nhỏ giấu trong áo, vẻ mặt nàng trầm tĩnh nhưng đôi mắt thông minh lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.

Lâm Dịch khẽ đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai Vương Đại Trụ, ra hiệu cho hắn bình tĩnh. Rồi hắn bước ra khỏi phía sau Vương Đại Trụ, tiến thẳng lên phía trước, đối mặt trực diện với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn không hề lùi bước, không hề né tránh, ánh mắt hắn sắc lạnh và kiên định, nhìn thẳng vào đôi mắt hung ác của kẻ đối diện. Thân hình gầy gò của hắn, trong khoảnh khắc đó, dường như cao lớn hơn, vững chãi hơn bất kỳ ai.

"Ta đã suy nghĩ rất kỹ," Lâm Dịch nói, giọng nói của hắn bình thản, không một chút run rẩy, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh không thể lay chuyển. "Thương hội của ta sẽ không bao giờ trả tiền bảo kê cho bất kỳ ai. Ta không cần sự 'bảo vệ' của Hắc Sa Bang." Từng lời của hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát, như những nhát chém mạnh mẽ vào sự kiêu ngạo của Thủ Lĩnh Bang.

Khuôn mặt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cứng đờ lại. Hắn không ngờ, sau lời đe dọa công khai đêm qua và màn thị uy hùng hậu hôm nay, Lâm Dịch vẫn dám từ chối hắn một cách thẳng thừng như vậy. Sự tự tin của hắn bắt đầu lung lay, chuyển sang vẻ ngạc nhiên, rồi phẫn nộ. "Ngươi... ngươi dám!" Hắn gằn giọng, bàn tay nắm chặt chuôi đại đao, các cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn.

A Cường và các tên đàn em phía sau cũng sững sờ. Chúng đã quen với việc các tiểu thương khác run rẩy, van xin khi đối mặt với uy thế của Hắc Sa Bang. Nhưng Lâm Dịch thì khác. Hắn đứng đó, không hề nao núng, ánh mắt như một lưỡi dao sắc bén đang nhìn thấu vào bản chất của chúng.

"Ta không chỉ dám," Lâm Dịch tiếp lời, giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa một sự thách thức ngầm. "Ta còn muốn nói rõ cho bang chủ biết. Lâm Dịch ta làm ăn chính đáng, không khuất phục trước cường quyền. Nếu Hắc Sa Bang muốn làm khó dễ, ta sẽ tiếp. Nhưng đừng nghĩ rằng có thể dễ dàng ăn trên mồ hôi xương máu của người khác." Hắn không phải là một người hùng nghĩa hiệp, nhưng hắn có nguyên tắc của riêng mình. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và để sinh tồn lâu dài, phải có xương sống, phải có khí phách.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa bỗng phá ra một tràng cười lớn, nhưng tiếng cười đó không hề vui vẻ, mà đầy vẻ điên loạn và phẫn nộ. "Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm! Ngươi là kẻ đầu tiên dám nói với ta như vậy, Lâm lão bản!" Hắn bước thêm một bước về phía Lâm Dịch, cây đại đao trong tay khẽ rung lên. "Vậy thì đừng trách Hắc Sa Bang ta không nể tình! Ngươi đã chọn con đường chết, đừng hối hận!"

Vương Đại Trụ gầm nhẹ, gần như muốn xông lên. Trần Nhị Cẩu siết chặt nắm đấm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, nàng biết rằng Lâm Dịch đang tự đẩy mình vào một thế nguy hiểm tột cùng. Nhưng nàng cũng hiểu, hắn không còn lựa chọn nào khác. Nếu lùi bước lúc này, thương hội sẽ mất hết uy tín, và Lâm Dịch sẽ mãi mãi bị Hắc Sa Bang đè đầu cưỡi cổ.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, ánh mắt không hề thay đổi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, như một lời tuyên chiến không cần đến ngôn ngữ. Sự im lặng của hắn, đôi khi, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch một lúc lâu, như muốn tìm ra một chút sợ hãi, một chút nao núng trong đôi mắt kia. Nhưng hắn chỉ thấy sự kiên định, sự lạnh lùng và một chút gì đó thách thức, điều mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ tiểu thương nào trước đây. Hắn biết, Lâm Dịch không phải là một con cừu non dễ dàng bị xẻ thịt. Sự tức giận của hắn dâng lên đến đ��nh điểm. "Được! Ngươi cứ chờ đấy!" Hắn gầm lên, rồi quay ngoắt người, ra hiệu cho đàn em. "Đi! Chúng ta đi!"

Đám người Hắc Sa Bang rút lui, tiếng bước chân thô bạo của chúng lại vang lên trên đường phố, nhưng lần này, chúng không còn vẻ hống hách như khi đến. Có một chút lúng túng, một chút bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt của A Cường và những tên đàn em khác. Chúng không thể tin rằng Lâm Dịch lại dám từ chối Thủ Lĩnh Bang công khai đến vậy.

Khi bóng dáng cuối cùng của Hắc Sa Bang khuất dạng, một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ đám đông hiếu kỳ. Nhưng không khí trong quán vẫn còn đặc quánh, nặng nề. Lâm Dịch quay lại nhìn những người nhân viên đang run rẩy, ánh mắt hắn dịu đi một chút. "Không sao rồi. Mọi người cứ tiếp tục công việc. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai làm khó dễ thương hội của chúng ta." Lời nói của hắn như một viên đá tảng trấn an tâm hồn những người đang hoang mang.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sự đau nhói từ lòng bàn tay. Cái nóng bức của buổi trưa hè vẫn còn đó, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa mới đã được thắp lên. *Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu,* hắn nghĩ thầm, *và ta sẽ không lùi bước.* Lời từ chối công khai này không chỉ là một sự khẳng định bản thân, mà còn là một lời tuyên chiến. Hắn biết, Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua dễ dàng. Chúng sẽ tìm cách trả thù ác liệt hơn, có thể nhắm vào các điểm yếu khác của thương hội hoặc người thân của anh. Nhưng chính thái độ cứng rắn này cũng sẽ khiến danh tiếng của Lâm Dịch lan rộng trong giới giang hồ Thành Thiên Phong, không chỉ với Hắc Sa Bang mà còn với các thế lực khác, bao gồm cả Liễu Thanh Y. Việc hắn không thỏa hiệp sẽ buộc hắn phải đẩy nhanh việc tìm kiếm đồng minh hoặc phát triển các biện pháp phòng vệ mạnh mẽ hơn. Lời đe dọa của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa "Đây chỉ là khởi đầu" ngụ ý rằng chúng có những chiêu trò khác chưa được sử dụng. Hắn phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.

***

Đêm đó, ánh trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời Thành Thiên Phong, như một con mắt bạc tĩnh lặng dõi theo mọi biến động dưới trần th���. Trong một căn phòng kín đáo tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi mùi khói gỗ và mùi rượu thoang thoảng tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn, Lâm Dịch đang ngồi giữa bàn, ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt trầm tư của hắn. Xung quanh hắn là những cộng sự thân cận nhất: Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Bầu không khí trong phòng không còn sự hỗn loạn hay giận dữ của ban ngày, mà thay vào đó là một sự căng thẳng mang tính chiến lược, một sự tập trung cao độ vào kế sách đối phó.

"Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua dễ dàng," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm và chắc chắn, phá vỡ sự im lặng. Hắn đặt lòng bàn tay lên mặt bàn gỗ sẫm màu, ngón tay khẽ gõ nhẹ, tạo ra những âm thanh đều đặn, như tiếng đếm ngược cho một cuộc chiến sắp tới. "Chúng ta cũng sẽ không ngồi yên chờ chết." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt sắc bén, dò xét.

Bạch Vân Nhi, vẫn với vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt thông minh của nàng lại ẩn chứa sự lo lắng. Nàng khẽ hít một hơi, giọng nói rõ ràng nhưng có ch��t dè dặt. "Nhưng đối đầu trực diện quá sớm có thể gây bất lợi cho chúng ta, lão bản. Hắc Sa Bang có thế lực lớn mạnh, lại còn có những mối quan hệ ngầm trong quan trường. Chúng ta cần một kế sách vẹn toàn, không thể để mình bị đẩy vào thế bị động." Nàng là người luôn đặt sự an toàn và lợi ích lâu dài lên hàng đầu, không muốn Lâm Dịch vì một phút nóng giận mà liều lĩnh.

Vương Đại Trụ nghe vậy thì lập tức nóng nảy. "Kế sách gì nữa, Vân Nhi cô nương! Bọn chúng đã đạp đổ tận cửa quán của chúng ta rồi! Cứ đánh thẳng vào sào huyệt của chúng, cho chúng biết tay!" Hắn vung tay, thể hiện sự bực bội, cánh tay vạm vỡ của hắn như muốn đấm thủng cả bức tường. Đối với hắn, giải quyết vấn đề bằng nắm đấm là cách đơn giản và hiệu quả nhất.

Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn và khả năng thu thập thông tin của mình, lại có một đề xuất khác. "Đại ca, ta có thể đi thăm dò thêm thông tin về Liễu Thanh Y. Cô ta là một nhân vật khó lường, nhưng nếu như những lời đồn là thật, cô ta căm ghét Hắc Sa Bang. Có lẽ cô ta sẽ là một đồng minh tốt." Ánh mắt hắn sáng lên vẻ hy vọng. Hắn nhớ lại những tin tức mà mình đã thu thập được về nữ hiệp khách bí ẩn này, một luồng sáng hiếm hoi giữa bóng tối của giang hồ.

Lâm Dịch lắng nghe tất cả, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi ngọn nến đang cháy leo lét giữa bàn. Hắn gõ ngón tay đều đặn hơn một chút. *Đại Trụ nói đúng, phải ra tay. Vân Nhi nói cũng đúng, không thể liều lĩnh. Nhị Cẩu có lý, Liễu Thanh Y là một quân cờ quan trọng.* Hắn là một người hiện đại, quen với việc phân tích tình hình, đánh giá rủi ro và tối ưu hóa lợi ích. Cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến của quyền lực, mà còn là một cuộc đấu trí.

Trong nội tâm Lâm Dịch, một cuộc đấu tranh khác đang diễn ra. Từ khi xuyên không đến thế giới này, mục tiêu hàng đầu của hắn luôn là sinh tồn, bảo vệ những người xung quanh và xây dựng một cuộc sống ổn định. Hắn luôn cố gắng tránh xa những rắc rối không cần thiết, những cuộc chiến tranh giành quyền lực. Nhưng giờ đây, hắn bị đẩy vào một tình thế mà không thể lùi bước. Hắn đang phải cân nhắc việc sử dụng những thủ đoạn mà hắn từng khinh bỉ, những phương pháp "đen tối" để chống lại một thế lực "đen tối" khác. Liệu thái độ cứng rắn này có đẩy mọi người vào nguy hiểm lớn hơn không? Anh có đang đi quá xa khỏi nguyên tắc 'sinh tồn an toàn' ban đầu? Nhưng nếu không làm vậy, hắn sẽ mất tất cả.

Hắn nhớ lại những lời đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Hắn cũng nhớ những tin tức mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà Cố lão bản từng nhắc đến. Tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thành Thiên Phong không chỉ có Hắc Sa Bang. Còn có Bàng Lão Gia, còn có những quan lại tham nhũng, và có thể còn có những thế lực lớn hơn đang ẩn mình. Nếu không tự tạo cho mình một vị thế vững chắc ngay từ bây giờ, hắn sẽ bị nghiền nát khi cơn bão thực sự ập đến.

"Đánh thẳng vào sào huyệt của chúng là một cách, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. "Nhưng không phải là cách duy nhất, và cũng không phải là cách hiệu quả nhất lúc này." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ, rồi chuyển sang Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu. "Chúng ta sẽ không ngồi yên, nhưng cũng không thể liều lĩnh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ là lúc chúng ta phải vận dụng nó một cách triệt để."

"Vân Nhi, ta muốn nàng tiếp tục thu thập thông tin về Hắc Sa Bang. Không chỉ là hoạt động công khai, mà cả những mối làm ăn ngầm, những kẻ chống lưng cho chúng trong quan trường. Bất kỳ sơ hở nào, bất kỳ điểm yếu nào của chúng đều có giá trị."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. Nàng hiểu rằng đây là lúc cần phải đặt hết niềm tin vào Lâm Dịch.

"Nhị Cẩu, việc thăm dò Liễu Thanh Y rất quan trọng. Ta cần biết chính xác mục tiêu của cô ta là gì, mối quan hệ của cô ta với Hắc Sa Bang, và liệu cô ta có thể là một đồng minh đáng tin cậy hay không. Nhưng hãy cẩn thận, đừng để lộ thân phận."

Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đáp lời, "Vâng, đại ca! Nhị Cẩu sẽ chú ý!"

"Còn Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ sự nghiêm nghị. "Ngươi sẽ giúp ta huấn luyện một số nhân viên đáng tin cậy. Chúng ta không thể mãi mãi trông chờ vào việc tự vệ. Phải có khả năng tự bảo vệ mình khi cần thiết."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, sự tức giận trong hắn chuyển hóa thành quyết tâm. "Ta hiểu rồi, lão bản!"

Lâm Dịch hít một hơi sâu, rồi thở ra chậm rãi. "Hắc Sa Bang đã công khai uy hiếp chúng ta. Vậy thì chúng ta cũng không cần phải giữ kẽ. Kế hoạch của chúng ta sẽ gồm ba bước. Thứ nhất, củng cố phòng thủ. Thứ hai, thu thập thông tin và tìm kiếm đồng minh. Thứ ba, tìm ra điểm yếu của chúng và phản công một cách dứt khoát." Hắn nhìn vào từng người, ánh mắt kiên định. "Đây sẽ là một trận chiến khó khăn, nhưng chúng ta sẽ không thua."

Ánh nến trong phòng khẽ lay động, hắt lên những cái bóng đổ dài trên tường. Bên ngoài, tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của Thành Thiên Phong. Nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa ý chí đ�� được thắp sáng, báo hiệu cho một cuộc chiến không khoan nhượng sắp diễn ra. Lâm Dịch biết rằng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa có lẽ đang nghĩ hắn là một kẻ không biết điều, một con kiến dám thách thức voi. Nhưng hắn sẽ sớm cho chúng thấy, con kiến này có thể cắn đau đớn đến mức nào. Cuộc chơi đã bắt đầu, và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người đặt ra luật chơi.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free