Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 344: Áp Lực Công Khai: Hắc Sa Bang Đòi Bảo Kê

Ánh mắt Lâm Dịch mở to, sắc bén và kiên định. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chơi mới, một cuộc chơi đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn. Nhưng sự chuẩn bị tinh thần ấy, dù vững vàng đến mấy, cũng không thể hoàn toàn lường trước được tốc độ và sự táo tợn của đối thủ.

***

Sáng muộn, tiếng người rộn ràng như nước chảy trong cống rãnh, len lỏi qua từng kẽ hở của Quán Trọ Lạc Nguyệt, mang theo hơi thở của một ngày mới ở Thành Thiên Phong. Tòa nhà gỗ hai tầng sừng sững giữa phố, những cột gỗ lim được chạm khắc tinh xảo, dù đã nhuốm màu thời gian, vẫn toát lên vẻ vững chãi. Đèn lồng đỏ treo dọc hành lang, ánh sáng dịu nhẹ của chúng vẫn còn vương vấn chút hơi ấm của đêm qua, hòa vào tia nắng vàng ươm đang lách qua khung cửa sổ. Dưới tầng trệt, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười giòn tan của những lữ khách, tiếng xì xào bàn tán của các thương nhân đang thưởng thức bữa sáng, cùng với mùi thơm ngai ngái của rượu gạo, mùi béo ngậy của thịt kho tàu và mùi khói gỗ thoang thoảng từ nhà bếp, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của sự sống.

Trong một căn phòng riêng trên lầu, cách biệt với sự ồn ào bên dưới bởi bức vách gỗ dày, Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi. Trên chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, không phải là mâm cơm thịnh soạn, mà là những mảnh giấy ghi chép chi chít chữ, những bản đồ Thành Thiên Phong được đánh dấu các vị trí quan trọng bằng mực đỏ, và các báo cáo tình báo rời rạc về Liễu Thanh Y cùng hoạt động gần đây của Hắc Sa Bang. Không khí trong phòng có phần tĩnh lặng hơn, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, làm lay động tấm rèm lụa mỏng.

Lâm Dịch trầm tư, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn, như đang đếm từng nhịp đập của ý nghĩ trong đầu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những dòng chữ, những lời đồn đại được Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ thu thập về Liễu Thanh Y. "Liễu Thanh Y... một quân cờ bất ngờ. Nhưng cũng là một lưỡi kiếm hai lưỡi," hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, như tự nói với chính mình hơn là với Bạch Vân Nhi. Hắn nhớ lại những lời Cố lão bản đã nói, về một kiếm khách áo xanh hành hiệp trượng nghĩa, một bóng hình bí ẩn xuất hiện và biến mất như một cơn gió. Nàng không thuộc về một bang phái nào, điều đó khiến nàng trở nên khó nắm bắt, khó bị ràng buộc. Nhưng cũng chính vì thế, nàng mang trong mình sự khó lường. Một người hành động theo nguyên tắc cá nhân, không bị chi phối bởi lợi ích bang phái, có thể là một đồng minh mạnh mẽ, nhưng cũng có thể trở thành một mối họa nếu không được dẫn dắt đúng hướng.

Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục thương nhân thanh lịch, rót một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương thanh thoát của trà Long Tỉnh, làm dịu đi không khí căng thẳng. Nàng đặt chén trà trước mặt Lâm Dịch, đôi mắt thông minh sắc sảo quan sát từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt gầy gò của hắn. "Chúng ta cần cẩn trọng. Liễu Thanh Y không phải người dễ dàng bị lợi dụng," nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy kiên quyết. "Hắc Sa Bang cũng không phải loại sẽ ngồi yên sau vụ việc ở Phố Hàng Rong." Lời nàng nhắc nhở Lâm Dịch về mặt tối của ván cờ này. Hắc Sa Bang, một thế lực giang hồ đã ăn sâu bén rễ vào Thành Thiên Phong, sẽ không chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Chúng đã mất mặt, đã bị một cá nhân đơn độc thách thức. Sự trả đũa, sớm hay muộn, là điều không thể tránh khỏi.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ tỉnh táo. "Đúng vậy," hắn thừa nhận. "Bọn chúng sẽ tìm cách khẳng định lại uy thế. Có lẽ là nhắm vào những người yếu thế hơn, hoặc trực tiếp hơn, nhắm vào chúng ta." Hắn đã dự đoán được điều này. Việc Hắc Sa Bang bị Liễu Thanh Y đánh bại ở Phố Hàng Rong không chỉ là một thất bại về mặt thể diện, mà còn là một dấu hiệu cảnh báo cho Lâm Dịch. Sự xuất hiện của Liễu Thanh Y đã khuấy động vũng nước đục, buộc Hắc Sa Bang phải có phản ứng. Và phản ứng của chúng, chắc chắn sẽ không hề nhẹ nhàng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu rọi những mái ngói cũ kỹ của Thành Thiên Phong, một thành phố đang oằn mình dưới gánh nặng của sự suy thoái. Tiếng rao hàng của người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, nhưng ẩn sâu bên trong là sự mục ruỗng, sự bất công. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ. *Nhưng sinh tồn không chỉ là thở và ăn. Sinh tồn còn là bảo vệ những gì mình đã xây dựng, bảo vệ những người mình quan tâm.* Hắn đã đến đây, từ một thế giới khác, với hai bàn tay trắng. Hắn đã dùng tri thức, dùng mưu lược để tạo dựng nên một chỗ đứng nhỏ bé này. Hắn không thể để Hắc Sa Bang dễ dàng phá hủy nó.

Lâm Dịch lại quay về với bản đồ Thành Thiên Phong. Hắn dùng ngón tay chỉ vào những chấm đỏ, những vị trí mà hắn đã đánh dấu là các điểm kinh doanh mới mở của mình, đặc biệt là tiệm ăn mới đang hứa hẹn mang lại nhiều lợi nhuận. *Bọn chúng sẽ nhắm vào đâu? Những nơi đông đúc, để phô trương sức mạnh? Hay những nơi yếu ớt, để dễ dàng uy hiếp?* Hắn cân nhắc từng kịch bản. Việc Hắc Sa Bang công khai đòi "bảo kê" là một khả năng r���t lớn. Chúng cần tiền, và chúng cần củng cố uy quyền. "Bảo kê" là cách chúng thể hiện quyền lực, đồng thời vắt kiệt sức sống của các tiểu thương.

"Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi khả năng," Lâm Dịch nói, giọng nói thoát ra khỏi sự trầm tư. "Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái côn đồ, chúng có mạng lưới, có thông tin. Chúng biết chúng ta đang mở rộng." Hắn biết rõ điều đó. Trong thế giới này, thông tin là vàng, và hắn đã không ngừng thu thập nó. Nhưng đối thủ cũng vậy. Sự phát triển nhanh chóng của Lâm Dịch chắc chắn đã lọt vào mắt xanh của Hắc Sa Bang.

Bạch Vân Nhi gật đầu, đồng tình. "Đã có tin đồn rằng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang ráo riết củng cố quyền lực, đặc biệt sau vụ việc ở Phố Hàng Rong. Hắn ta không muốn bất kỳ ai thách thức vị thế của mình." Nàng đặt chén trà xuống, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng không hề nao núng. "Chúng ta không thể trông cậy vào quan phủ. Quan Đại Nhân đã thể hiện rõ thái độ của mình."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. "Đúng vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta, nhưng đôi khi, vũ lực cũng là ngôn ngữ mà những kẻ như Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hiểu rõ nhất." Hắn không muốn dùng bạo lực, nhưng hắn không ngây thơ đến mức nghĩ rằng chỉ bằng mưu lược là có thể giải quyết mọi chuyện. Trong thế giới giang hồ, sức mạnh đôi khi là tiếng nói cuối cùng.

Hắn nghĩ về Liễu Thanh Y một lần nữa. *Một lưỡi kiếm hai lưỡi.* Nếu có thể điều khiển được lưỡi kiếm đó, nó sẽ là một vũ khí lợi hại. Nhưng nếu không, nó có thể tự chém vào tay mình. Hắn phải tìm cách để Liễu Thanh Y hành động theo hướng có lợi cho mình, mà không khiến nàng cảm thấy bị lợi dụng. Điều đó đòi hỏi sự khéo léo, sự tinh tế trong việc truyền tải thông tin, và đôi khi là việc tạo ra những tình huống 'ngẫu nhiên'.

Tiếng ồn ào từ bên dưới tầng trệt dường như tăng lên, như báo hiệu một sự kiện sắp xảy ra. Lâm Dịch cảm thấy một dự cảm không lành. Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Vân Nhi, hãy chuẩn bị. Ta có cảm giác, bọn chúng sẽ không để chúng ta chờ lâu." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố tấp nập. Những người dân lao động vẫn miệt mài với công việc của mình, những thương nhân vẫn hối hả mua bán. Tất cả đều là những mảnh ghép của một xã hội đang vận hành, nhưng cũng là những nạn nhân tiềm tàng của sự hỗn loạn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhắc nhở bản thân. *Và ta phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, ít nhất là cho những người xung quanh ta.*

Dù đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu, Lâm Dịch vẫn không thể tránh khỏi cảm giác căng thẳng. Hắn biết, một khi Hắc Sa Bang đã ra tay, đó sẽ không chỉ là một cuộc chạm trán đơn thuần. Đó sẽ là một tuyên bố, một lời thách thức công khai. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ phải đáp trả.

***

Buổi trưa, ánh nắng mặt trời trở nên gay gắt, thiêu đốt mọi thứ. Không khí oi bức khiến người ta cảm thấy khó thở, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Trong văn phòng chính của Lâm Dịch tại Thành Thiên Phong, bầu không khí lại càng thêm nặng nề. Căn phòng được trang bị đơn giản nhưng ngăn nắp, với một bàn làm việc lớn bằng gỗ lim, kệ sách chứa đầy những cuốn sách cổ và một vài bình gốm trang trí. Mặc dù không có tiếng ồn ào của quán trọ, nhưng sự im lặng trong văn phòng lại như một dấu hiệu của sự chờ đợi, một sự im lặng trước cơn bão.

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi vẫn đang thảo luận, nhưng trọng tâm đã chuyển sang các kế hoạch mở rộng cụ thể cho những tiệm ăn và cửa hàng mới. Lâm Dịch đang dùng một cây bút lông chấm mực, phác thảo sơ đồ bố trí nhân sự và dự toán chi phí trên một cuộn giấy da. Hắn giải thích tỉ mỉ cho Bạch Vân Nhi về mô hình quản lý hiệu quả, về việc tối ưu hóa chuỗi cung ứng – những khái niệm mà ở thế giới này vẫn còn rất mới mẻ. Bạch Vân Nhi lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra những câu hỏi sắc bén, thể hiện khả năng kinh doanh nhạy bén của nàng. Họ đang ở giữa một cuộc thảo luận sôi nổi về chiến lược giá cả cho tiệm ăn mới thì cánh cửa phòng đột ngột bật mở, va vào vách gỗ với một tiếng “rầm” khô khốc.

Trần Nhị Cẩu và V��ơng Đại Trụ xông vào, mặt mày tái mét, mồ hôi nhễ nhại như vừa chạy bán sống bán chết. Nhị Cẩu thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, đôi mắt mở to đầy vẻ hoảng loạn. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, cũng không khá hơn là bao. Gương mặt chất phác của hắn giờ đây nhăn nhó vì tức giận và lo lắng, nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi lập tức dừng lại, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía hai người. Một dự cảm không lành dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Hắn biết, hai người này sẽ không bao giờ thất thố như vậy nếu không có chuyện gì cực kỳ nghiêm trọng xảy ra.

"Đại ca!" Trần Nhị Cẩu gắng sức thốt lên, giọng đứt quãng vì thở dốc, "Hắc Sa Bang... chúng nó đến rồi! Ở tiệm ăn mới của chúng ta!" Từng lời của Nhị Cẩu như những nhát búa giáng mạnh vào không khí vốn đã căng thẳng. Mùi mồ hôi, mùi bụi đường bám vào người Nhị Cẩu và Đại Trụ lan tỏa khắp căn phòng, làm không khí càng thêm ngột ngạt.

Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng hắn khản đặc vì giận dữ. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đích thân dẫn người đến, công khai đòi bảo kê! Chúng còn đập phá, uy hiếp khách hàng và nhân viên!" Hắn giơ nắm đấm lên, như muốn đấm vỡ thứ gì đó để giải tỏa sự phẫn nộ. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, thể hiện sự căm ghét tột độ đối với sự ngang ngược của Hắc Sa Bang.

Lâm Dịch nghe báo cáo, ánh mắt từ trầm tư lập tức chuyển sang sắc lạnh. Vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt hắn vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, một ngọn lửa giận dữ đã bùng lên. Cái tên "Hắc Sa Bang" vang vọng trong đầu hắn, không còn là một mối đe dọa tiềm tàng, mà là một sự đối đầu trực diện, công khai. Hắn đã dự đoán được chúng sẽ trả đũa, nhưng không ngờ lại nhanh chóng và táo tợn đến vậy. Chúng không thèm che giấu, không thèm dùng thủ đoạn ngầm, mà công khai đạp đổ quy tắc, phá hoại tài sản của hắn ngay giữa ban ngày ban mặt. Đây không chỉ là đòi tiền, đây là lời tuyên chiến.

*Chúng muốn tạo tiền lệ. Chúng muốn chứng minh rằng ta không thể đứng vững ở Thành Thiên Phong nếu không có sự cho phép của chúng,* Lâm Dịch nghĩ thầm. Hắn biết, nếu hắn nhượng bộ lần này, Hắc Sa Bang sẽ coi hắn như một miếng mồi ngon, và tất cả các chi nhánh khác của hắn sẽ phải chịu chung số phận. Uy tín của hắn, thứ hắn đã vất vả xây dựng từ con số không, sẽ sụp đổ hoàn toàn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* nhưng sinh tồn trong tư thế quỳ gối thì không phải là điều hắn mong muốn.

Bạch Vân Nhi cũng không giữ được vẻ điềm tĩnh như mọi khi. Nàng đứng dậy, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. "Chúng thật quá đáng!" nàng thốt lên, giọng nói ẩn chứa sự căm phẫn. Nàng hiểu rõ ý nghĩa của việc này đối với việc kinh doanh của Lâm Dịch.

"Khách hàng... nhân viên thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường, nhưng từng từ ngữ đều dứt khoát, mạnh mẽ. Hắn quan tâm đến con người hơn là tài sản.

"Bọn họ... bọn họ đều bị dọa sợ, có vài người bị thương nhẹ do chúng đập phá đồ đạc," Nhị Cẩu lắp bắp trả lời, "nhưng may là chưa có ai bị nguy hiểm đến tính mạng."

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Điều này khiến hắn nhẹ nhõm phần nào, nhưng cũng làm ngọn lửa giận trong lòng hắn càng bùng cháy dữ dội hơn. *Chúng đã chạm đến giới hạn của ta.* Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ trên bàn, nơi có chấm đỏ đánh dấu tiệm ăn mới. Hắn đã đổ rất nhiều công sức và tâm huyết vào đó.

"Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi tên, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm, không còn chút dấu vết của sự trầm tư ban nãy. "Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ đến đó."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm tay siết chặt hơn nữa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên quyết. Sự trung thành của họ đối với Lâm Dịch là không thể lay chuyển.

"Vân Nhi, nàng ở lại đây, lo liệu các mối quan hệ và chuẩn bị cho những bước tiếp theo. Nếu có bất kỳ tin tức gì, hãy báo cho ta ngay lập tức," Lâm Dịch dặn dò Bạch Vân Nhi. Hắn biết, cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến vũ lực, mà còn là một cuộc chiến về thông tin và chiến lược. Bạch Vân Nhi là người duy nhất hắn có thể tin tưởng để giao phó nhiệm vụ quan trọng này.

Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng dù lo lắng nhưng vẫn giữ được vẻ kiên định. "Chàng hãy cẩn thận. Ta sẽ chờ tin tức của chàng."

Lâm Dịch quay người, bước ra khỏi văn phòng. Bước chân hắn vững chãi, quyết đoán. Hắn biết mình đang đi vào một cuộc chiến không khoan nhượng. Ánh nắng chói chang của buổi trưa Thành Thiên Phong dường như cũng không đủ để làm tan đi không khí nặng nề, căng thẳng đang bao trùm lấy hắn. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể đều căng lên, sẵn sàng cho những gì sắp xảy ra. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của Nhị Cẩu và Đại Trụ vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới này. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng không thể mong chờ một sự giúp đỡ miễn phí.* Hắn phải tự mình đối mặt, tự mình chiến đấu.

***

Buổi chiều, mặt trời vẫn treo lơ lửng trên đỉnh đầu, nhưng cái nóng oi bức dường như đã thêm phần ngột ngạt, như báo hiệu một điều gì đó chẳng lành. Không khí trên con phố dẫn đến chi nhánh tiệm ăn mới của Lâm Dịch đặc quánh lại, cảm giác căng thẳng như có thể chạm vào được. Những người dân địa phương, thường ngày vốn ồn ào náo nhiệt, giờ đây đều co cụm lại hai bên đường, mắt dán chặt vào cảnh tượng hỗn loạn phía trước. Tiếng xì xào bàn tán của họ như một làn sóng âm thanh yếu ớt, lẫn vào tiếng đập phá chát chúa và những tràng cười cợt hung hăng vọng ra từ quán.

Chi nhánh tiệm ăn mới của Lâm Dịch, vốn được thiết kế khang trang, sạch sẽ với những bộ bàn ghế gỗ lim chắc chắn và những bức tranh phong cảnh treo tường, giờ đây biến thành một đống đổ nát. Bàn ghế bị lật đổ, bát đĩa vỡ tan tành vương vãi trên sàn nhà, thức ăn bị hất tung tóe, bốc lên mùi chua nồng của rượu gạo và mùi ôi thiu của đồ ăn. Cánh cửa gỗ lim đã bị đập nát một phần, những mảnh vụn vương vãi như những chiếc răng gãy.

Giữa quán, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông to lớn, vạm vỡ, đứng sừng sững như một ngọn núi đen. Khuôn mặt dữ tợn của hắn với bộ râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, khiến hắn trông càng thêm hung hãn. Hắn mặc một chiếc áo giáp da dày cộm, cây đại đao to bản vắt ngang lưng, toát ra khí thế áp bức. Bên cạnh hắn là A Cường, vẻ mặt hung tợn không kém, cùng với vài chục tên tay sai khác, tất cả đều mặc đồ đen, cầm đao kiếm loảng xoảng, đứng dàn hàng ngang, chặn hết lối ra vào. Chúng cười cợt, thi thoảng lại đá đổ một chiếc ghế, hoặc hất tung mâm cơm còn sót lại của khách hàng, tạo ra tiếng động chói tai và sự hoảng loạn.

Khách hàng và nhân viên, những người vốn đang tận hưởng bữa trưa an lành, giờ đây co rúm lại trong một góc quán, mặt mày tái mét vì sợ hãi. Một tiểu nhị quán rượu trẻ tuổi run rẩy đến nỗi chiếc khay trên tay cũng không cầm vững. Một người bán thịt vạm vỡ, thường ngày hung dữ với dao phay trên tay, giờ đây cũng chỉ biết bất lực nhìn cảnh tượng tan hoang. Mùi thức ăn bị đổ, mùi rượu nồng nặc và mùi mồ hôi lạnh lẽo của sự sợ hãi hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ h���n tạp khó chịu.

Lâm Dịch bước vào quán, phía sau hắn là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đi sát phía sau Lâm Dịch, ánh mắt hắn như ngọn lửa đang cháy, sẵn sàng bùng lên bất cứ lúc nào để bảo vệ đại ca. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút sợ hãi, nhưng cũng nắm chặt con dao găm giấu trong tay áo, đôi mắt lanh lợi quan sát mọi ngóc ngách.

Khi Lâm Dịch xuất hiện, những tiếng cười cợt của Hắc Sa Bang dần tắt hẳn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Dịch, nụ cười trên môi hắn càng thêm vẻ khinh miệt, xen lẫn sự thỏa mãn. "Ồ, Lâm lão bản cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi sao? Ta còn tưởng ngươi là rùa rụt cổ chứ!" Hắn gằn giọng, tiếng nói vang dội khắp quán, đầy vẻ chế nhạo. Hắn muốn cho tất cả mọi người thấy, ai mới là kẻ nắm quyền ở Thành Thiên Phong này.

Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn bước thẳng vào, đôi mắt sắc lạnh đối mặt trực tiếp với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Hắc Sa Bang chủ, chuyện gì vậy?" Giọng hắn điềm tĩnh, dứt khoát, không hề có chút run rẩy hay sợ hãi nào. "Cửa hàng của ta có chỗ nào đắc tội với bang chủ sao?" Hắn biết rõ câu trả lời, nhưng hắn muốn buộc đối phương phải nói ra sự thật, phải công khai cái lý do vô lý của chúng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* và hắn sẽ dùng nó để lột trần sự trơ trẽn của chúng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ đắc ý và khinh thường. "Đắc tội? Không!" Hắn gằn giọng, nhìn quanh một lượt những người dân đang run rẩy, như muốn khẳng định uy quyền. "Chỉ là thành Thiên Phong này có quy tắc của nó. Muốn làm ăn yên ổn thì phải có người bảo kê. Và Hắc Sa Bang ta chính là người đó. Nộp ba phần lợi nhuận mỗi tháng, và ta sẽ đảm bảo quán của ngươi không bị ai quấy rầy." Ba phần lợi nhuận! Đó là một con số cắt cổ, một sự bóc lột trắng trợn, gần như chiếm hết những gì Lâm Dịch vất vả mới kiếm được. Hắn không thể chấp nhận điều đó. Nếu chấp nhận, hắn sẽ biến thành một con gà đẻ trứng vàng cho Hắc Sa Bang, và tệ hơn, hắn sẽ tạo ra một tiền lệ xấu cho tất cả các chi nhánh khác.

Lâm Dịch khẽ hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao vừa mài. "Ba phần? Hắc Sa Bang chủ ra giá cao quá." Hắn không từ chối thẳng thừng, mà dùng lời lẽ khách sáo để thăm dò. "Nếu đã là 'bảo kê', vậy thì ta muốn hỏi, nếu có chuyện gì xảy ra, Hắc Sa Bang có dám đảm bảo không?" Hắn đang thách thức chúng. Hắn muốn xem, cái "bảo kê" mà chúng nói đến có thực sự mang lại an toàn, hay chỉ là một cái cớ để cướp bóc.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngớ người ra một chút, dường như không ngờ Lâm Dịch lại dám chất vấn hắn. Nhưng rất nhanh, vẻ mặt hắn trở lại hung tợn, ánh mắt đầy sát khí. "Ngươi muốn biết? Được thôi." Hắn ra hiệu bằng mắt. A Cường, tên tay sai hung hăng, lập tức vung con đao lớn trên tay, "Rầm!" một tiếng, chiếc bàn lớn gần đó bị chém nát thành nhiều mảnh, gỗ vụn văng tung tóe. Tiếng la hét sợ hãi của những người dân vang lên. "Kẻ nào dám không nộp bảo kê, đây chính là cái kết!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, ánh mắt hắn như muốn nuốt chửng Lâm Dịch. "Đây là lời cảnh cáo cuối cùng. Suy nghĩ cho kỹ, Lâm lão bản!"

Lâm Dịch đứng đó, bất động. Hắn cảm nhận được cái nóng bức của buổi chiều hè, cái mùi của sự hỗn loạn, và sự căng thẳng trong không khí như một sợi dây đàn sắp đứt. Ánh mắt hắn lướt qua những người dân đang run rẩy, những nhân viên trung thành đang hoảng sợ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* nhưng sinh tồn cũng có giá của nó. Hắn không thể lùi bước. Nếu hắn lùi, hắn sẽ mất tất cả.

"Ta hiểu ý bang chủ." Lâm Dịch nói, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự. "Nhưng Lâm Dịch ta làm ăn chính đáng, không bao giờ để kẻ khác tùy tiện ra giá. Hắc Sa Bang chủ muốn tiền, có thể dùng công sức mà kiếm. Chứ cái kiểu 'bảo kê' này... Lâm Dịch ta không chấp nhận!" Lời nói của hắn vang lên trong không khí, rõ ràng và mạnh mẽ, như một lời tuyên chiến. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng sau Lâm Dịch, nắm chặt vũ khí, ánh mắt kiên định.

Khuôn mặt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa biến sắc. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại dám công khai từ chối và thách thức hắn giữa chốn đông người. "Tốt! Tốt lắm, Lâm lão bản!" Hắn cười lớn, một nụ cười rợn người. "Ngươi đã lựa chọn, vậy thì đừng trách Hắc Sa Bang ta không nể tình! Cứ chờ xem, Thành Thiên Phong này không dễ sống cho những kẻ không biết điều đâu!"

Hắn lại ra hiệu, lần này không phải là đập phá, mà là rút lui. Các tay sai Hắc Sa Bang, sau khi tạo ra đủ sự hỗn loạn và đe dọa, bắt đầu bỏ đi, tiếng bước chân thô bạo của chúng vang lên khô khốc. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa quay lưng lại, nhưng trước khi ra khỏi cửa, hắn quay đầu nhìn Lâm Dịch lần cuối, ánh mắt đầy vẻ thù địch và hứa hẹn một sự trả thù tàn khốc.

Khi Hắc Sa Bang rời đi, để lại một không khí nặng nề và lời đe dọa vẫn còn văng vẳng, cả quán chìm vào im lặng. Tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ, tiếng thở dài của người lớn, và cảnh tượng tan hoang của quán ăn là tất cả những gì còn lại. Lâm Dịch nhìn quanh, ánh mắt hắn dù sắc lạnh nhưng cũng ẩn chứa sự đau xót. Hắn biết, sự từ chối công khai của mình sẽ châm ngòi cho một cuộc trả đũa mạnh mẽ hơn từ Hắc Sa Bang trong các chương tới. Cuộc đối đầu này đã buộc hắn phải đẩy nhanh kế hoạch tiếp cận Liễu Thanh Y, hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ từ các thế lực ngầm khác. Việc Hắc Sa Bang công khai hành động cho thấy chúng đang ngày càng trở nên liều lĩnh, có thể do một yếu tố bên trong hoặc bên ngoài đang thúc đẩy chúng.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sự đau nhói từ lòng bàn tay. *Cuộc chơi đã bắt đầu,* hắn nghĩ thầm, *và ta không còn đường lùi.*

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free