Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 343: Thăm Dò Kiếm Ảnh: Quân Cờ Mới Trong Ván Cờ Thiên Phong

Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong, phủ lên những mái ngói rêu phong và những con đường đá cuội một vẻ tĩnh mịch, huyền bí. Trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn dầu leo lét soi rõ tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Những đường nét nguệch ngoạc, những ký hiệu được Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đánh dấu bằng mực tàu đã phần nào phác họa nên một mạng lưới phức tạp của quyền lực, thương nghiệp và những hiểm nguy tiềm ẩn. Không khí trong phòng đặc quánh sự trầm tư, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa sổ cũ kỹ, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm cuối thu.

Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, thân hình gầy gò của hắn hơi ngả về phía sau, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Hắn đã lắng nghe cẩn thận những lo lắng của Bạch Vân Nhi, cảm nhận được sự bất an của nàng trước những diễn biến mới. “Quan phủ đã bó tay, chúng ta không thể dựa vào họ. Hắc Sa Bang đã bám rễ quá sâu,” Lâm Dịch nói, giọng trầm khàn nhưng rõ ràng từng chữ, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Hắn chỉ tay lên một khu vực được đánh dấu đỏ trên bản đồ, nơi trụ sở của Hắc Sa Bang được cho là nằm ẩn mình giữa những con hẻm chằng chịt của Thành Thiên Phong. “Quan Đại Nhân, y chỉ là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn, hoặc y đã quá sợ hãi để hành động. Dù là gì đi nữa, ta không thể đặt cược vào một kẻ không dám nhìn thẳng vào sự thật.”

Bạch Vân Nhi cau mày, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu ánh đèn dầu. Nàng đưa tay miết nhẹ lên tấm bản đồ, ngón tay dừng lại ở khu vực phố Tây, nơi vừa xảy ra vụ việc. “Vậy chúng ta phải làm gì? Trực tiếp đối đầu với một bang phái lớn như vậy quá nguy hiểm, Lâm Dịch. Chúng ta chỉ vừa mới đặt chân vững chắc ở đây. Mạng lưới của Hắc Sa Bang không chỉ dừng lại ở những tên côn đồ trên đường phố, chúng còn có những mối quan hệ sâu rộng trong giới quan trường và thương hội. Chúng ta không có đủ nhân lực, cũng không có đủ quyền lực để đối đầu trực diện.” Giọng nàng chứa đựng sự lo lắng rõ rệt, không phải cho bản thân mà là cho sự an nguy của Lâm Dịch và cả mạng lưới mà họ đang cố gắng gây dựng.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không, không phải trực tiếp. Đó là cách mà Hắc Sa Bang mong muốn chúng ta làm, để chúng có thể dùng sức mạnh vũ lực mà nghiền nát chúng ta. Chúng ta cần một quân cờ khác, một quân cờ không nằm trong tầm kiểm soát của chúng, và thậm chí không nằm trong dự đoán của chúng ta.” Hắn dừng lại, ánh mắt nheo lại khi nhìn vào điểm mà Bạch Vân Nhi vừa chạm vào. “Nữ hiệp áo xanh đó… cô ta là ai, và tại sao cô ta lại ra tay? Sự xuất hiện của cô ta giống như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng mà Hắc Sa Bang không thể lường trước.”

Nội tâm Lâm Dịch bắt đầu một quá trình phân tích nhanh chóng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không thể trông chờ vào những hành động chính nghĩa một cách mù quáng. Liễu Thanh Y, nếu đúng là nàng, là một biến số cực kỳ quan trọng. Hắn cần phải hiểu rõ biến số này. Một mặt, nàng có vẻ là một kẻ hành hiệp trượng nghĩa, có thể là một đồng minh tiềm năng. Nhưng mặt khác, những kẻ hành động theo cảm tính, theo cái gọi là 'chính nghĩa' trong thế giới giang hồ này thường khó lường, và đôi khi còn nguy hiểm hơn cả những kẻ ác ôn công khai. Họ có thể kéo hắn vào những ân oán không đâu, phá vỡ kế hoạch tỉ mỉ mà hắn đang xây dựng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn không thể mạo hiểm mạng sống của mình, hay của Bạch Vân Nhi, của Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, hay bất kỳ ai khác dưới trướng hắn một cách vô ích.

“Chúng ta cần tìm hiểu mọi thứ về cô ta,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. Hắn cầm lấy một cây bút lông và khoanh tròn thêm một vài điểm trên bản đồ. “Sức mạnh, tính cách, mục tiêu, và đặc biệt là điểm yếu. Mọi người đều có điểm yếu, dù là một kiếm khách lừng lẫy đến đâu. Có thể là nỗi căm thù, có thể là một mối quan hệ, hoặc là một nguyên tắc mà cô ta không thể từ bỏ. Chỉ khi hiểu rõ những điều đó, chúng ta mới có thể biến cô ta thành một quân cờ hữu dụng, thay vì để cô ta trở thành một hiểm họa khó lường.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng vẫn còn đó nhưng đã được thay thế bằng một tia quyết tâm. Nàng cầm cây bút khác, ghi chép lại các điểm cần điều tra mà Lâm Dịch vừa chỉ ra. “Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” nàng hỏi, giọng nói dứt khoát hơn. “Giới giang hồ luôn có những quy tắc ngầm, và tin tức về những nhân vật như Liễu Thanh Y không phải dễ dàng có được.”

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm sâu thẳm. Thành Thiên Phong về đêm yên tĩnh hơn ban ngày, nhưng sự yên tĩnh đó chỉ là vẻ bề ngoài. Bên dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, những âm mưu, những cuộc đối đầu ngầm vẫn đang diễn ra không ngừng. Hắn biết, thông tin là vũ khí mạnh nhất trong cuộc chiến này. “Từ những nơi tin tức lan truyền nhanh nhất,” hắn trả lời, quay lại nhìn Bạch Vân Nhi. “Những quán trọ, tửu lầu, và đặc biệt là những sòng bạc. N��i mà những kẻ giang hồ tụ tập, nơi mà những lời đồn thổi được thêu dệt và lan truyền nhanh như cháy rừng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ sẽ là những đôi tai và đôi mắt của chúng ta.”

Hắn suy nghĩ thêm một lát. “Và Cố lão bản,” Lâm Dịch nói thêm. “Lão ta là người thấu hiểu mọi chuyện trong thành, không chỉ giới thương nhân mà còn cả những bí mật giang hồ. Ta sẽ tìm cách moi thông tin từ lão ta một cách khéo léo. Chúng ta cần những thông tin xác thực, không phải chỉ là những lời đồn đại vô căn cứ.”

Lâm Dịch trở lại bàn, nhìn tấm bản đồ với ánh mắt sắc bén. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chơi mới. Cuộc chiến với Hắc Sa Bang không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay quyền lực. Nó cần đến mưu lược, sự khôn ngoan và khả năng khai thác mọi biến số, dù là nhỏ nhất. Liễu Thanh Y, nàng ta là một biến số lớn, một con dao hai lưỡi. Nhưng nếu được sử dụng đúng cách, nó có thể cắt đứt những sợi dây liên kết phức tạp của Hắc Sa Bang, tạo ra một vết nứt sâu rộng trong thế lực của chúng. Hắn sẽ phải dấn thân v��o thế giới giang hồ phức tạp này, nhưng không phải để trở thành một kiếm khách, mà là một chiến lược gia, một kẻ thấu hiểu và điều khiển những dòng chảy ngầm của quyền lực.

***

Sòng Bạc Hắc Long, về đêm, là một thế giới khác hẳn với sự yên tĩnh của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Ánh đèn lồng đỏ rực treo lủng lẳng khắp nơi, vừa chói mắt vừa tạo cảm giác mờ ảo, huyền hoặc. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc lá, rượu mạnh và mồ hôi, xen lẫn sự căng thẳng tột độ từ những ván cờ bạc được ăn thua bằng tiền thật, bằng cả sinh mạng. Tiếng xúc xắc lách cách, tiếng bài xào xạc, tiếng reo hò phấn khích hoặc những tiếng chửi thề tuyệt vọng hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn loạn, đặc trưng của nơi này. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, trong bộ dạng của những tay cờ bạc bình thường, khéo léo trà trộn vào đám đông.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang giả vờ chăm chú vào một ván bài. Hắn cố gắng hòa mình vào không khí ồn ào, thỉnh thoảng lại vỗ ��ùi bôm bốp khi “thua cuộc” một cách cố ý, miệng lẩm bẩm những câu chửi thề quen thuộc của giới cờ bạc. Tuy nhiên, đôi tai hắn lại đang dỏng lên, lắng nghe từng lời đồn đại, từng mảnh thông tin rời rạc về vụ việc gần đây của Hắc Sa Bang. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng cạnh Trần Nhị Cẩu như một người bạn đồng hành trung thành. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua đám đông một cách thận trọng, không bỏ sót bất kỳ động thái khả nghi nào. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng lại gật đầu khi Trần Nhị Cẩu thì thầm vào tai hắn.

“Này, lão Lý, nghe nói Hắc Sa Bang bị một con nhỏ áo xanh đánh cho tơi bời ở phố Tây hả?” một tay cờ bạc vừa ném tiền xuống bàn, vừa hỏi người bên cạnh, giọng nói đầy vẻ hiếu kỳ.

Lão Lý, một gã đàn ông trung niên với bộ râu quai nón lởm chởm, nhấp một ngụm rượu, khịt mũi. “Hừ, cái lão Bàng kia đúng là gặp tai ương rồi. Nghe nói con nhỏ áo xanh đó không biết từ đâu ra, võ công cao cường lắm. Mấy chục tên đệ tử Hắc Sa Bang không làm gì đư��c, còn bị cô ta chặt đứt mấy cái gân tay. Hắc Sa Bang lần này mất mặt lớn rồi!” Hắn cười khẩy, rõ ràng là hả hê trước sự thất bại của Hắc Sa Bang. Tiếng xúc xắc lại vang lên, kéo theo những tiếng reo hò mới.

Trần Nhị Cẩu giả vờ thua một ván bài lớn, đập bàn một cái rầm. “Mẹ kiếp! Vận đen theo ta rồi!” Hắn tranh thủ ngồi xuống bên cạnh lão Lý, vẻ mặt tiếc nuối. “Hừ, cái đám Hắc Sa Bang đó cũng đáng đời! Bọn chúng chuyên đi ức hiếp dân lành. Nhưng mà… một mình cô ta thôi sao? Không thể nào. Chắc chắn phải có thế lực nào đó đứng sau lưng, hoặc cô ta là người của Thiên Phong Thương Hội, muốn dằn mặt Bàng Lão Gia.”

Lão Lý nhún vai. “Ai mà biết được. Giới giang hồ nhiều kẻ ẩn danh lắm. Có kẻ nói cô ta là truyền nhân của một môn phái ẩn dật nào đó từ phương xa đến, tu luyện kiếm pháp thần kỳ. Lại có kẻ nói cô ta là kẻ thù cũ của Hắc Sa Bang, giờ quay lại báo thù. Nhưng mà… Thiên Phong Thương Hội? Bọn chúng làm ăn lớn, ít khi ra mặt trực tiếp thế này. Mà có ra mặt, cũng không dùng cách này.” Lão Lý lại nhấp một ngụm rượu, mắt lấm lét nhìn quanh, như thể sợ bị ai đó nghe thấy.

Trần Nhị Cẩu làm bộ lắng nghe, trong lòng lại đang xâu chuỗi từng mảnh thông tin. “Vậy… cô ta là ai, rốt cuộc?” hắn hỏi, tỏ vẻ tò mò. “Trông có vẻ trẻ lắm, nhưng võ công lại cao cường đến thế?”

Một tên giang hồ khác, ngồi ở bàn bên cạnh, chen vào. Hắn ta trông có vẻ quen thuộc với những tin tức giang hồ hơn. “Nghe nói cô ta tên là Liễu Thanh Y. Một kiếm khách độc hành, không thuộc bang phái nào. Nàng ta chỉ ra tay khi thấy kẻ bất công, không màng danh lợi. Mấy năm trước cũng từng có tin đồn về một nữ kiếm khách áo xanh ở vùng biên giới phía Bắc, hành hiệp trượng nghĩa, không ngờ giờ lại xuất hiện ở Thành Thiên Phong.” Hắn ta nói với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, nhưng cũng có chút e dè.

“Liễu Thanh Y… Kiếm khách độc hành…” Trần Nhị Cẩu thì thầm với Vương Đại Trụ, người vẫn đứng cạnh hắn như một bức tường vững chãi. “Đại Trụ, ghi nhớ kỹ những gì chúng ta nghe được. Đặc biệt là những tin tức về lai lịch của c�� ta, và cả những lời đồn về Hắc Sa Bang nữa. Bọn chúng chắc chắn sẽ không cam chịu bị mất mặt như vậy đâu.”

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác của hắn hiện rõ vẻ nghiêm túc. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ nhớ kỹ từng lời.” Hắn lén nhìn quanh, nhận thấy một vài tên côn đồ của Hắc Sa Bang đang đi lại trong sòng bạc với vẻ mặt cau có, ánh mắt dò xét. Có vẻ như chúng đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là thể hiện sự hiện diện của mình sau vụ việc đáng xấu hổ vừa qua. Không khí trong sòng bạc, vốn đã căng thẳng, giờ lại càng thêm ngột ngạt. Vương Đại Trụ cảm nhận được hơi nóng từ đám đông, mùi rượu và mồ hôi dường như trở nên nồng nặc hơn. Hắn siết chặt tay, sẵn sàng ứng phó nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Trần Nhị Cẩu tiếp tục giả vờ chơi bài, nhưng đôi mắt hắn vẫn không ngừng quan sát. Hắn nhận thấy rõ sự thay đổi trong thái độ của những người trong sòng bạc. Trước đây, Hắc Sa Bang là một cái tên mà ai cũng phải kiêng nể. Giờ đây, sau vụ việc với Liễu Thanh Y, đã có những kẻ dám công khai châm chọc, cười nhạo chúng. Điều đó cho thấy, Liễu Thanh Y không chỉ gây ra tổn thất về người cho Hắc Sa Bang, mà còn làm suy giảm uy tín của chúng trong giới giang hồ. Đây chắc chắn là một thông tin quan trọng mà Lâm Dịch sẽ rất cần. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Trần Nhị Cẩu thầm nghĩ, nhớ lại lời Lâm Dịch từng nói. “Nhưng đôi khi, lại có những người tự đứng lên để đòi lại công bằng cho kẻ yếu.” Hắn tiếp tục lắng nghe, hy vọng có thể moi thêm được những mảnh ghép nhỏ bé khác về nữ kiếm khách bí ẩn kia.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ, mang theo hơi ấm nhẹ nhàng vào căn phòng khách riêng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không gian tràn ngập mùi trà thơm dịu, xua đi phần nào những tàn dư của đêm qua. Lâm Dịch ngồi đối diện Cố lão bản, chủ quán trọ, người đang chậm rãi nhấm nháp tách trà nóng. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, là một kho tàng thông tin sống của Thành Thiên Phong. Hắn luôn biết cách tạo ra một bầu không khí thoải mái, để người đối diện tự nguyện hé lộ những điều mình muốn biết.

“Cố lão bản quả là người thấu hiểu mọi chuyện trong thành,” Lâm Dịch mở lời, giọng điệu từ tốn nhưng ẩn chứa sự thăm dò. Hắn rót thêm trà vào chén của Cố lão bản, cử chỉ lịch thiệp. “Gần đây, tôi nghe nói về một nữ hiệp áo xanh… không biết lão bản có biết gì không? Chuyện này đang làm cả Thành Thiên Phong xôn xao, đặc biệt là sau vụ việc với Hắc Sa Bang.”

Cố lão bản khẽ đặt chén trà xuống, nụ cười trên môi vẫn không tắt. Hắn xoa xoa chòm râu bạc, ra vẻ suy tư. “Ồ, cô ta à? Một nhân vật thú vị. Thành Thiên Phong đã lâu không có nhân vật giang hồ nào gây xôn xao đến thế. Giới giang hồ đang đồn đại rất nhiều về nàng ta.” Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà nữa, như thể đang cân nhắc xem nên nói những gì.

“Có kẻ nói cô ta là truyền nhân của một môn phái ẩn dật nào đó, tu luyện kiếm pháp phi phàm, giờ mới xuất sơn hành hiệp,” Cố lão bản kể, giọng chậm rãi, như đang kể một câu chuyện cổ. “Lại có người bảo cô ta là kẻ thù của Hắc Sa Bang từ lâu, bị chúng làm hại gia đình nên giờ quay lại báo thù. Nhưng mà… chuyện đó thì ai mà biết được sự thật. Chỉ biết là cô ta ra tay rất có nguyên tắc, không làm hại người vô tội, chỉ nhắm vào những kẻ làm điều ác.”

Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, từng lời của Cố lão bản đều được hắn ghi nhớ và phân tích. “Không làm hại người vô tội… một điểm đáng chú ý,” Lâm Dịch thầm nghĩ. Điều này cho thấy Liễu Thanh Y có một giới hạn đạo đức rõ ràng, không phải là một kẻ điên cuồng hay tàn bạo. Điều đó làm cho nàng trở nên đáng tin cậy hơn, nhưng cũng có thể là một điểm yếu, một nguyên tắc mà nàng sẽ không từ bỏ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

“Và lão bản có nghe gì về động thái của Hắc Sa Bang sau vụ việc này không?” Lâm Dịch khéo léo chuyển hướng câu chuyện, muốn biết thêm về phản ứng của đối thủ.

Cố lão bản nhếch mép cười. “Hắc Sa Bang bị mất mặt lớn như vậy, tất nhiên là không cam ch���u rồi. Bọn chúng đã tăng cường kiểm soát ở các khu vực quan trọng, đặc biệt là các con phố có nhiều tiểu thương. Có vẻ như chúng muốn siết chặt việc thu tô thuế để bù đắp cho những tổn thất vừa qua, và cũng là để thị uy, khẳng định lại quyền lực của mình.” Hắn lắc đầu. “Mấy kẻ đó, chỉ biết dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Nhưng mà… đôi khi, bạo lực lại phản tác dụng.”

“Bạo lực phản tác dụng?” Lâm Dịch hỏi, vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng nội tâm hắn lại đang nhanh chóng xâu chuỗi thông tin.

“Phải,” Cố lão bản gật gù. “Khi một kẻ mạnh bị một kẻ mạnh khác làm cho mất mặt, chúng sẽ tìm cách trả đũa. Nhưng khi chúng trả đũa một cách mù quáng, lại làm hại đến những kẻ yếu thế, thì đó sẽ là lúc chúng tự đào mồ chôn mình. Dân chúng sẽ bất mãn, tiểu thương sẽ phẫn nộ. Mà Thành Thiên Phong này, không phải chỉ có mỗi Hắc Sa Bang là có thế lực. Còn có Thiên Phong Thương Hội, còn có những bang phái khác đang ngấm ngầm tranh giành địa bàn. Và cả những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận… Sự bất ổn từ bên ngoài có thể kích hoạt những cuộc giao tranh lớn hơn ngay tại trong thành này.”

Cố lão bản nói thêm, giọng nhỏ hơn một chút, như thể đang kể một bí mật. “Gần đây, tôi còn nghe thấy những tin đồn mơ hồ về ‘Linh khí mỏng manh’ và ‘thế lực tu hành’ đang dần xuất hiện trong giới giang hồ. Có vẻ như thế giới này đang trên đà thay đổi, và những quy tắc cũ có thể sẽ không còn phù hợp nữa.” Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn dò xét xem Lâm Dịch có hiểu được ý nghĩa sâu xa của những lời mình nói hay không.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. “Linh khí mỏng manh? Thế lực tu hành?” Hắn lặp lại trong đầu, những từ ngữ này gợi lên một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà hắn, một người hiện đại, còn chưa thể hoàn toàn nắm bắt. Hắn đã từng nghe qua những tin đồn như vậy, nhưng chưa bao giờ có cơ hội xác minh. Liệu đây có phải là một phần của những bí ẩn lớn hơn mà thế giới này đang che giấu?

Hắn mỉm cười với Cố lão bản, tỏ vẻ biết ơn. “Cảm ơn lão bản đã chia sẻ những thông tin quý giá. Lão bản quả là một người có cái nhìn sâu sắc.” Lâm Dịch biết, Cố lão bản không chỉ bán trà, mà lão còn bán thông tin, và những thông tin này, đối với Lâm Dịch, quý giá hơn bất kỳ món hàng nào. Hắn đã có thêm những mảnh ghép quan trọng, không chỉ về Liễu Thanh Y mà còn về bức tranh tổng thể của Thành Thiên Phong.

***

Buổi chiều cùng ngày, căn phòng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt trở thành một trung tâm chỉ huy thu nhỏ. Ánh sáng chiều tà hắt qua cửa sổ, nhuộm vàng những mảnh giấy ghi chú, những bản đồ nhỏ và những phác thảo sơ sài trải khắp mặt bàn. Lâm Dịch ngồi một mình, giữa một biển thông tin mà hắn đã thu thập được từ Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Cố lão bản. Hắn đã dành cả buổi chiều để phân tích từng chi tiết, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc về Liễu Thanh Y thành một bức tranh hoàn chỉnh nhất có thể.

Trên bản đồ, hắn gạch chân, khoanh tròn các địa điểm, vẽ sơ đồ mối quan hệ giữa Liễu Thanh Y, Hắc Sa Bang và các thế lực khác. Ánh mắt hắn nheo lại, lộ rõ sự tính toán, giống như một kỳ thủ đang chuẩn bị cho nước cờ quyết định.

Nội tâm Lâm Dịch bắt đầu một cuộc đối thoại phức tạp. *Liễu Thanh Y…* Hắn thầm gọi tên nàng. *Kiếm thuật cao siêu, hành động dứt khoát, không màng danh lợi, chỉ hành hiệp trượng nghĩa.* Đó là những gì hắn đã nghe được. *Cô ta không thuộc về một bang phái lớn, mà hoạt động độc lập…* Điều này vừa là lợi thế, vừa là thách thức. Lợi thế là cô ta khó bị lung lạc bởi các thế lực khác, không bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc của bang phái. Nhưng thách thức là cô ta khó kiểm soát, khó đoán định hành động. Một đồng minh độc lập như vậy có thể tạo ra những tác động bất ngờ, nhưng cũng có thể tự mình gây ra những rắc rối không lường trước được.

Hắn nhớ lại lời Cố lão bản: *“Chỉ biết là cô ta ra tay rất có nguyên tắc, không làm hại người vô tội, chỉ nhắm vào những kẻ làm điều ác.”* Nguyên tắc này là một điểm mấu chốt. Nó cho thấy Li���u Thanh Y có một la bàn đạo đức rõ ràng, một điều hiếm thấy trong thế giới giang hồ đầy nhiễu nhương này. Điều đó có nghĩa là nàng không phải là một kẻ có thể bị mua chuộc hay lợi dụng một cách dễ dàng, nhưng cũng có nghĩa là nàng có thể bị thuyết phục nếu mục tiêu là chính nghĩa.

*Hắc Sa Bang là mục tiêu chung,* Lâm Dịch tự nhủ. *Nhưng cách của cô ta quá trực diện, dễ gây ra phản ứng dữ dội. Mình cần một chiến lược khôn ngoan hơn, không chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực.* Hắn không phải là một kiếm khách, cũng không có thiên phú tu luyện. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn, và hắn sẽ sử dụng nó để lật đổ bàn cờ này. Hắn không thể trực tiếp đối đầu với Hắc Sa Bang bằng vũ lực, nhưng hắn có thể dùng thông tin, dùng mưu lược để làm suy yếu chúng từ bên trong, để gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ.

*Một đồng minh như Liễu Thanh Y có thể tạo ra những tác động bất ngờ.* Hắn hình dung cảnh Liễu Thanh Y ra tay, gây náo loạn trong hàng ngũ Hắc Sa Bang, thu hút sự chú ý và làm suy yếu tinh thần của chúng. Điều này sẽ t���o cơ hội cho hắn thực hiện những kế hoạch tinh vi hơn, những cuộc tấn công vào mạng lưới kinh doanh và thông tin của chúng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng không thể mong chờ một sự giúp đỡ miễn phí.* Hắn phải tìm cách để Liễu Thanh Y tin tưởng, hoặc ít nhất là để nàng nhìn thấy lợi ích khi hành động theo hướng hắn mong muốn, mà không biết rằng mình đang bị dẫn dắt.

Lâm Dịch nhớ lại những lời Cố lão bản đã nói về tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói, dịch bệnh, và cả những tin đồn về “Linh khí mỏng manh” và “thế lực tu hành.” Những điều đó cho thấy một bức tranh lớn hơn, một thế giới đang dần thay đổi, nơi những quy tắc cũ có thể sẽ không còn phù hợp. Sự xuất hiện của Liễu Thanh Y, một kiếm khách phi phàm, có lẽ cũng là một phần của sự thay đổi đó. Nàng có thể là một quân cờ quan trọng không chỉ trong ván cờ với Hắc Sa Bang, mà còn trong những biến động lớn hơn của thế giới này.

*Mình phải thận trọng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Hắn không thể để mình bị cuốn vào những ân oán giang hồ vô bổ của Liễu Thanh Y, hay trở thành một quân cờ trong tay nàng. Hắn phải là người điều khiển, người thiết lập luật chơi.

Ánh mắt Lâm Dịch mở to, sắc bén và kiên định. Hắn quyết định. Hắn sẽ tìm cách liên lạc với Liễu Thanh Y, không phải để cầu xin sự giúp đỡ, mà để thăm dò, để tạo ra một mối liên kết dựa trên mục tiêu chung là làm suy yếu Hắc Sa Bang. Có thể bằng cách cung cấp thông tin, hoặc bằng cách tạo ra những cơ hội để nàng ra tay, qua đó làm lợi cho kế hoạch của hắn. Cuộc chiến ngầm giờ đây đã không còn là một giả thuyết, mà là một hiện thực nghiệt ngã, và hắn, Lâm Dịch, sẽ phải dấn thân vào đó, không phải để trở thành anh hùng, mà để sống sót, và bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng. Liễu Thanh Y sẽ là một đồng minh mạnh mẽ nhưng độc lập, không dễ bị Lâm Dịch thao túng hoàn toàn, tạo ra những tình huống bất ngờ trong tương lai. Sự xuất hiện của nàng sẽ làm thay đổi cục diện cuộc chiến giữa Lâm Dịch và Hắc Sa Bang, có thể đẩy xung đột lên một cấp độ mới. Và những lời đồn về 'thế lực đứng sau' Liễu Thanh Y hoặc Hắc Sa Bang sẽ dần hé lộ những bí mật lớn hơn về thế giới giang hồ Thành Thiên Phong, buộc hắn phải đối mặt với những thách thức phức tạp hơn.

Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chơi mới, một cuộc chơi đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free