Lạc thế chi nhân - Chương 342: Bóng Dáng Kiếm Khách: Vụ Án Ngầm Thành Thiên Phong
Chạng vạng đêm, Quán Trọ Lạc Nguyệt vẫn nhộn nhịp một cách quen thuộc, nhưng không khí bên trong căn phòng riêng trên lầu hai lại chùng xuống một cách nặng nề. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, ánh nến trên bàn lung lay hắt những cái bóng đổ dài, khiến khuôn mặt cả hai càng thêm trầm tư. Tiếng trò chuyện xôn xao từ sảnh dưới vọng lên, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa vang vọng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến khó chịu trong căn phòng này. Mùi thức ăn, mùi rượu, lẫn với khói gỗ từ lò sưởi, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những chốn phàm trần, nhưng cũng không thể xua đi cái vị đắng chát trong lòng Bạch Vân Nhi.
Nàng khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không thể át đi nỗi bực bội đang cuộn trào trong lòng. Cuộc gặp với Quan Đại Nhân hồi chiều đã kết thúc một cách không mấy khả quan, thậm chí còn tệ hơn những gì nàng dự liệu.
“Hắn ta đúng là một kẻ vô dụng!” Bạch Vân Nhi không kìm được khẽ hừ lạnh, giọng nói mang theo sự thất vọng và cả một chút khinh miệt. “Đã thế thì giữ cái chức quan đó làm gì cho phí phạm của công! Thành Thiên Phong này sớm muộn gì cũng loạn vì những kẻ như hắn ta!”
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm mặt gỗ nghe khô khốc. Ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một sự sắc bén, một thứ ánh sáng phân tích đang xoáy sâu vào những tầng lớp ẩn khuất của vấn đề. Hắn đã dự đoán trước tình cảnh này, thậm chí còn tệ hơn. Cái thế giới cổ đại mục ruỗng này, nơi quyền lực và thân phận đè nặng lên mọi thứ, hiếm khi có chỗ cho sự công bằng hay chính trực.
“Như ta dự đoán, không thể trông cậy vào quan phủ,” Lâm Dịch rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, không mang chút cảm xúc thất vọng nào, chỉ có sự xác nhận của một phán đoán đã được kiểm chứng. “Hắc Sa Bang đã cắm rễ quá sâu. Kh��ng chỉ trong các con hẻm tối tăm, mà còn vươn vòi bạch tuộc vào tận những chốn tưởng chừng như thanh liêm nhất.”
Bạch Vân Nhi siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “Vậy chúng ta phải làm gì? Đối đầu trực diện sao?” Nàng hỏi, giọng vẫn còn chút gay gắt, nhưng đã bắt đầu chuyển sang lo lắng. Nàng hiểu rõ sức mạnh của Hắc Sa Bang, cũng như sự tàn nhẫn của chúng. Đối đầu trực diện lúc này khác nào lấy trứng chọi đá?
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không. Đối đầu trực diện là hạ sách, đặc biệt khi ta chưa hiểu rõ toàn bộ mạng lưới của chúng. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về cách chúng vận hành, về những ‘dây mơ rễ má’ mà Quan Đại Nhân đã ám chỉ, và tìm kiếm điểm yếu từ bên trong, hoặc một thế lực đối trọng có thể làm lung lay căn cơ của chúng.”
Hắn nói đoạn, chậm rãi trải tấm bản đồ Thành Thiên Phong ra trên mặt bàn. Ánh nến chập chờn chiếu sáng những con phố, những khu chợ, những khu dân cư được phác họa đơn giản trên giấy. Ngón tay thon dài của Lâm Dịch lướt nhẹ trên bản đồ, điểm vào những khu vực được cho là địa bàn hoạt động của Hắc Sa Bang, những nơi mà Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi đã thu thập thông tin được. Mỗi cú chạm đều mang theo một sự tính toán, một suy tư sâu sắc. Hắn gõ nhẹ vào khu chợ phía Tây, nơi có nhiều tiểu thương thường xuyên bị quấy nhiễu; rồi lại chuyển sang khu cảng sông, nơi những chuyến hàng lậu thường xuyên diễn ra; và cuối cùng là khu phố đèn đỏ, nơi những hoạt động ngầm của Hắc Sa Bang được cho là phát triển mạnh mẽ nhất.
Bạch Vân Nhi nhìn theo từng cử chỉ của hắn, nỗi bực bội trong lòng dần lắng xuống, thay vào đó là sự tập trung và tin tưởng quen thuộc. Nàng biết, Lâm Dịch luôn có những kế hoạch vượt ngoài tầm hiểu biết của nàng, và hắn chưa bao giờ làm nàng thất vọng.
“Quan Đại Nhân không dám động đến Bàng Lão Gia, và cũng không dám động đến Hắc Sa Bang,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng đều đều như đang tự nói với chính mình, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào bản đồ, như thể đang nhìn xuyên qua những lớp giấy để thấy được toàn bộ cơ cấu quyền lực ngầm ẩn chứa bên dưới. “Điều đó cho thấy Bàng Lão Gia không chỉ đơn thuần là một thương nhân giàu có, mà còn có những mối quan hệ sâu rộng trong quan trường, đủ để khiến một vị tri huyện phải e dè. Còn Hắc Sa Bang, chúng là những con chó săn trung thành, hay là những kẻ được Bàng Lão Gia mượn tay để khuynh đảo thị trường? Và Thẩm Đại Nhân… cái tên được nhắc đến một cách dè dặt đó, rốt cuộc là ai? Hắn có vai trò gì trong tấm màn nhung này?”
Lâm Dịch nhíu mày. Hắn biết, mọi chuyện không hề đơn giản. Cái thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng chưa từng ảo tưởng sẽ có một ngày nào đó công lý tự nhiên được thực thi. Để bảo vệ những gì hắn trân trọng, hắn phải tự mình tạo ra công bằng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lúc này, hắn cần nhiều thông tin hơn nữa để mài sắc vũ khí đó. Hắn cần biết ai là kẻ địch thực sự, ai là kẻ có thể lợi dụng, và ai là đồng minh tiềm năng.
Hắn khẽ thở dài, rồi lại nhấp một ngụm trà. Ngoài kia, gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, lay động những chi���c đèn lồng treo trước hiên quán trọ, khiến ánh sáng nhảy múa trên bức tường. Đêm còn dài, và cuộc chiến của hắn, cũng chỉ mới bắt đầu.
***
Chiều tối hôm sau, một cơn mưa bụi lất phất phủ xuống Thành Thiên Phong, khiến không khí trở nên ẩm ướt và có chút se lạnh. Tại Quán Trà Thính Phong, nơi vốn nổi tiếng với những loại trà hảo hạng và là chốn tụ họp của nhiều khách thương, học giả, cũng như những kẻ giang hồ nửa vời, một bầu không khí khác thường đang bao trùm. Tiếng trò chuyện không còn rôm rả như thường lệ, thay vào đó là những tiếng thì thầm to nhỏ, những ánh mắt nhìn nhau đầy vẻ tò mò, xen lẫn kinh ngạc và cả một chút sợ hãi. Mùi trà thơm lừng, thoang thoảng hương hoa nhài, cũng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng lẩn khuất trong không khí.
Ở một góc khuất của quán, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đang ngồi đối diện nhau. Trước mặt họ là vài món điểm tâm đơn giản và hai chén trà nóng. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đang chăm chú lắng nghe những lời bàn tán xung quanh. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, im lặng ăn uống, nhưng ánh mắt lại thi thoảng đảo qua những nhóm người đang xì xào, đôi tai lắng nghe một cách cẩn trọng.
Bỗng, một tiểu nhị nhanh nhẹn đặt thêm một ấm trà mới lên bàn của một nhóm khách quen ở gần đó, rồi không kìm được sự phấn khích, cất giọng oang oang, đủ để cả khu vực xung quanh đều nghe thấy: “Mấy vị khách có nghe tin gì chưa? Hắc Sa Bang lại gây chuyện ở phố Tây rồi! Đòi bảo kê quá đáng, còn đánh người bị thương nặng nữa!”
Lời nói của tiểu nhị như một ngọn lửa châm vào đống củi khô. Cả quán trà bỗng trở nên ồn ào hơn hẳn. Những tiếng xì xào biến thành những cuộc tranh luận nhỏ, rồi lớn dần. Một khách quen, vốn là một lão thương nhân đã bạc đầu, khẽ nhấp một ngụm trà, rồi lắc đầu thở dài: “Hắc Sa Bang ngày càng quá đáng. Cứ đà này thì Thành Thiên Phong này chẳng còn đất cho những kẻ làm ăn lương thiện nữa rồi!”
Ngay lập tức, một người khách khác, trông có vẻ là một võ sư nghiệp dư với thanh kiếm đeo bên hông, liền hào hứng chen vào, vẻ mặt đầy vẻ kinh ngạc: “Hừ, nhưng nghe nói lần này chúng đụng phải đá tảng rồi! Có một vị nữ hiệp áo xanh ra tay, võ công cao cường lắm! Kiếm pháp như nước chảy mây trôi, chỉ trong chớp mắt đã khiến đám người Hắc Sa Bang ngã rạp!”
Lời nói này như một tia sét đánh xuống giữa quán trà. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người võ sư kia.
“Nữ hiệp? Thật ư?” Trần Nhị Cẩu không kìm được sự tò mò, vội vã quay sang hỏi dồn, đôi mắt sáng lên như muốn nuốt chửng từng chi tiết. Hắn vốn là kẻ nhanh nhẹn, thạo tin, luôn là tai mắt đắc lực của Lâm Dịch. “Thế nào? Bang chúng Hắc Sa có bị thương vong không? Có ai nhận ra vị nữ hiệp đó là ai không?”
Vương Đại Trụ cũng dừng đũa, ánh mắt từ từ chuyển sang hướng những người đang bàn tán. Dù không nói gì, nhưng vẻ mặt nghiêm trọng của hắn cho thấy hắn cũng đang hết sức chú ý đến câu chuyện này. Hắn nhớ lời đại ca Lâm Dịch dặn dò, phải luôn cảnh giác và thu thập mọi thông tin về Hắc Sa Bang, đặc biệt là những tin tức bất thường.
Người võ sư kia thấy mình trở thành tâm điểm, càng thêm phần đắc ý. Hắn vuốt râu, khoái chí kể tiếp: “Tất nhiên là có! Nghe nói tên tiểu đầu mục của chúng bị phế mất một cánh tay, còn mấy tên còn lại thì kẻ gãy xương, kẻ đứt gân. Không chết người, nhưng cũng đủ để chúng phải nằm trên giường mấy tháng trời. Mà lạ một nỗi, vị nữ hiệp đó ra tay cực kỳ dứt khoát, nhưng không hề hạ sát thủ. Rõ ràng là muốn cảnh cáo chúng!”
Một giọng nói khác xen vào, có vẻ là một kẻ giang hồ từng trải: “Nghe nói cô ta xuất hiện như một làn gió, áo xanh phấp phới, kiếm ánh bạc lạnh lẽo. Không ai kịp nhìn rõ mặt, chỉ biết kiếm pháp của cô ta vô cùng tinh diệu, không phải hạng tầm thường. Còn về danh tính… không ai dám chắc. Có kẻ đồn là đệ tử của kiếm phái nào đó, có kẻ lại nói là một cao thủ ẩn dật.”
Trần Nhị Cẩu ghi nhớ mọi chi tiết, cố gắng khắc sâu từng lời kể vào trong trí nhớ. Hắn biết, những thông tin này vô cùng quan trọng đối với Lâm Dịch. Một thế lực mới, lại còn đối đầu với Hắc Sa Bang, đây chắc chắn là một tin tức động trời. Vương Đại Trụ vẫn im lặng, nhưng bàn tay to lớn của hắn đã siết chặt chén trà, vẻ mặt như thể sẵn sàng đứng dậy và chiến đấu bất cứ lúc nào. Cơn mưa bụi vẫn lất phất ngoài cửa sổ, nhưng trong quán trà, những tin đồn về nữ hiệp áo xanh và sự thất bại của Hắc Sa Bang lại nóng hơn bao giờ hết, lan truyền như một ngọn lửa cháy âm ỉ, báo hiệu một sự thay đổi trong cục diện ngầm của Thành Thiên Phong.
***
Đêm khuya, sau khi cơn mưa bụi đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên mái ngói và những chiếc lá ven đường, Quán Trọ Lạc Nguyệt đã trở nên vắng lặng hơn. Hầu hết các khách trọ đã về phòng nghỉ ngơi, chỉ còn lại vài ánh đèn lồng le lói ở hành lang. Trong căn phòng riêng trên lầu hai, Lâm Dịch vẫn đang ngồi trước bàn, chăm chú xem xét tấm bản đồ Thành Thiên Phong. Ánh nến hắt lên khuôn mặt hắn, tạo ra những bóng đổ sâu, khiến vẻ trầm tư của hắn càng thêm rõ nét. Bạch Vân Nhi ngồi cạnh, ��nh mắt vẫn còn chút lo lắng, nhưng cũng đầy kỳ vọng.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi,” Lâm Dịch nói, không ngẩng đầu lên.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ bước vào, vẻ mặt Trần Nhị Cẩu vẫn còn nguyên sự phấn khích và cả một chút sợ hãi lẫn lộn, trong khi Vương Đại Trụ thì nghiêm nghị như thường lệ. Mùi ẩm ướt từ quần áo của họ cho thấy họ vừa mới đi dưới trời mưa.
“Đại ca, Bạch tỷ!” Trần Nhị Cẩu vội vàng bước tới, giọng nói có phần gấp gáp. “Nhị Cẩu đã nghe ngóng được tin tức quan trọng!”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho hắn tiếp tục. Hắn đặt bút lông xuống, ánh mắt cuối cùng cũng rời khỏi bản đồ, chuyển sang Trần Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện một cách chi tiết, không bỏ sót bất cứ điều gì mà hắn đã nghe được ở Quán Trà Thính Phong. “Chiều nay, ở phố Tây, Hắc Sa Bang lại gây chuyện. Chúng đòi bảo kê quá đáng của một tiệm vải, còn đánh đập lão chưởng quầy không thương tiếc. Nhưng mà… nhưng mà lần này chúng đụng phải đá tảng rồi, Đại ca!”
Hắn kể với vẻ mặt đầy kịch tính, đôi tay không ngừng khoa tay múa chân minh họa cho lời nói của mình. “Có một vị nữ hiệp xuất hiện! Nàng mặc áo xanh, kiếm pháp tinh diệu vô cùng! Nhanh như chớp, Đại ca à! Đám người Hắc Sa Bang không kịp trở tay. Tên tiểu đầu mục bị phế mất một cánh tay, còn những tên khác thì kẻ gãy xương, kẻ đứt gân. Không chết người, nhưng cũng đủ để chúng phải nằm liệt giường mấy tháng trời!”
Bạch Vân Nhi nghe đến đây, không khỏi kinh ngạc. “Nữ hiệp áo xanh? Lại là ai mà có bản lĩnh như vậy?” Nàng biết Hắc Sa Bang không phải là một băng nhóm dễ đối phó, đặc biệt là sau khi chúng đã cắm rễ sâu trong Thành Thiên Phong. Việc một người có thể dễ dàng đánh bại chúng mà không bị tổn thất gì, lại còn không hạ sát thủ, quả thực là một điều phi thường.
Lâm Dịch vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt sắc bén của hắn theo dõi từng biểu cảm trên khuôn mặt Trần Nhị Cẩu, phân tích từng lời nói, tìm kiếm những manh mối ẩn chứa. Hắn khẽ gật đầu. “Kiếm pháp tinh diệu, áo xanh, lại ra tay vì chính nghĩa… Chẳng lẽ là Liễu Thanh Y?” Hắn nói, giọng điệu mang theo sự suy đoán, nhưng trong ánh mắt đã có một tia xác nhận.
Cái tên “Liễu Thanh Y” vang lên trong căn phòng, khiến Bạch Vân Nhi giật mình. Nàng quay sang nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa hoài nghi. “Liễu Thanh Y? Cô ta đúng là một người giang hồ chính nghĩa lừng danh, võ công cao cường. Nhưng sao lại xuất hiện ở Thành Thiên Phong này? Ta nghe nói cô ta thường hành hiệp trượng nghĩa ở những nơi xa xôi, ít khi đặt chân đến những thành phố lớn như đây.”
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra thoáng qua trên khóe miệng. “Không quan trọng lý do nàng ta xuất hiện ở đây là gì, Vân Nhi. Quan trọng là, Hắc Sa Bang đã có đối thủ, và đối thủ đó không hề yếu. Hơn nữa, việc nàng ta không hạ sát thủ cho thấy nàng ta không phải là một kẻ máu lạnh, mà là một người có nguyên tắc.”
Vương Đại Trụ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói trầm kh��n nhưng đầy kiên định. “Nếu đúng là Liễu Thanh Y, thì Hắc Sa Bang sẽ gặp rắc rối lớn rồi. Cô ta là một trong số ít những người mà giới giang hồ kính trọng, không chỉ vì võ công mà còn vì nhân cách.”
Lâm Dịch gật đầu đồng tình. Hắn quay lại với tấm bản đồ trên bàn. Ngón tay hắn khoanh tròn khu vực phố Tây, nơi Trần Nhị Cẩu vừa kể lại vụ việc. Rồi, hắn suy tư một lát, vẽ một đường nối từ khu vực đó đến một khu vực khác nằm ở phía Đông Thành Thiên Phong, nơi có một số quán trọ và tửu lầu cao cấp thường được giới giang hồ lui tới. “Nếu là Liễu Thanh Y, nàng ta sẽ không ở lại lâu một chỗ. Nàng ta sẽ di chuyển, và nàng ta sẽ tìm kiếm những nơi có thể thu thập thông tin, hoặc là những nơi mà nàng ta có thể tìm thấy những kẻ bất công để ra tay trừng trị.”
Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thành Thiên Phong. Hắn biết, sự xuất hiện của Liễu Thanh Y là một biến số lớn, một con át chủ bài tiềm năng trong cuộc chiến ngầm của hắn với Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia. Nhưng đồng thời, nó cũng đẩy hắn vào một vòng xoáy phức tạp hơn của thế giới giang hồ, nơi những quy tắc và ân oán không phải lúc nào cũng rõ ràng.
Nội tâm Lâm Dịch bắt đầu phân tích. Liễu Thanh Y là một kiếm khách chính nghĩa, nhưng liệu nàng có chấp nhận hợp tác với một kẻ như hắn, một người đến từ thế giới khác với những phương pháp không mấy ‘chính nghĩa’ trong mắt người cổ đại? Và nếu hợp tác, hắn phải làm thế nào để không tự đẩy mình vào vòng xoáy ân oán của nàng, hay biến mình thành một quân cờ trong tay nàng? Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn không thể mạo hiểm mạng sống của mình hay những người xung quanh một cách vô ích.
Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là một cơ hội. Một cơ hội để làm suy yếu Hắc Sa Bang, để gieo rắc sự ngờ vực và hỗn loạn vào mạng lưới của chúng. Hắc Sa Bang bị tổn thất, bị mất mặt giữa thanh thiên bạch nhật, chắc chắn sẽ không cam chịu. Chúng sẽ tìm cách trả đũa, hoặc ít nhất là tăng cường kiểm soát để bù đắp cho thất bại này. Điều đó có thể ảnh hưởng trực tiếp đến các thương nhân và cả công việc làm ăn của hắn.
“Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục nghe ngóng tin tức về Liễu Thanh Y, đặc biệt là động thái của Hắc Sa Bang sau vụ việc này,” Lâm Dịch dặn dò, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. “Vương Đại Trụ, ngươi tăng cường cảnh giác ở các kho hàng và các con đường vận chuyển. Hắc Sa Bang có thể sẽ hành động liều lĩnh hơn.”
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cùng với sự bất ổn chính trị từ kinh thành, tất cả đều đang tạo ra một môi trường hoàn hảo cho những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, những tin đồn mơ hồ về “Linh khí mỏng manh” và “thế lực tu hành” cũng đã bắt đầu xuất hiện trong giới giang hồ, dù hắn chưa thể xác minh được.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại. Hắn đã hiểu rõ bản chất của con quái vật này, và giờ đây, hắn đã có một manh mối mới để tìm ra những điểm yếu cốt tử của nó. Hắn sẽ không chiến đấu theo cách của chúng, mà sẽ tìm ra một con đường riêng, một con đường mà hắn, một người đến từ thế giới hiện đại, có thể tạo ra sự khác biệt.
Ánh mắt hắn mở ra, kiên định và sắc bén. Liễu Thanh Y, cái tên này sẽ là chìa khóa để hắn thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ phức tạp này, và tìm kiếm những quân cờ mới để lật đổ bàn cờ đã được sắp đặt. Hắn sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ chủ động tấn công, tìm cách liên lạc hoặc lợi dụng Liễu Thanh Y để làm suy yếu thế lực của Hắc Sa Bang, có thể bằng cách cung cấp thông tin hoặc tạo ra cơ hội. Cuộc chiến ngầm giờ đây đã không còn là một giả thuyết, mà là một hiện thực nghiệt ngã, và hắn, Lâm Dịch, sẽ phải dấn thân vào đó, không phải để trở thành anh hùng, mà để sống sót, và bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.
*Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chơi mới, một cuộc chơi đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn.*
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.